Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 339

“Vậy thì, tóm lại là thế này nhé.”

Trưởng phòng Lee Seong-hae nhìn chúng tôi bằng đôi mắt sáng rõ, nói ra những lựa chọn hiện tại.

Phương án 1.

“Bằng cách nào đó, chúng ta tìm cách vượt qua ‘Khu rừng Treo Cổ’ ở sảnh chờ phía trên cầu thang, rồi xác nhận xem có thể quay về được không!”

Và phương án 2.

“Đi dọc theo đường ray, tìm con tàu để đến ga khác! Vì chúng ta đã nhìn thấy có người trong tàu mà!”

…Chà.

“Cả hai đều chẳng dễ dàng gì….”

Tôi cũng đồng cảm…….

Nhìn những gương mặt lão luyện thở dài, tôi vừa thấy cùng một nỗi bế tắc, vừa thấy biết ơn.

‘Trong tình huống này, nếu có người lần đầu gặp hiện tượng kinh dị như này, chắc chắn đã có ai đó phát cuồng, một mực đòi lao theo tàu rồi….’

Không có hành động kiểu đùa giỡnbộc phát, cũng không có cảnh cãi vã lộn xộn, nên ít nhất mặt này khiến lòng tôi yên ổn phần nào.

“Có ai có thuốc lá không?”

“Ôi dào, tôi mới bỏ gần đây thôi. Với lại có cũng đừng hút thì hơn. Tình cảnh thế này mà hút gì chứ.”

Hai người hút thuốc vừa nói vừa ngập ngừng. Lúc đó, đặc vụ Đồng trầm giọng lên tiếng:

“Thay vào đó, tốt hơn là mọi người nên ăn chút gì đi.”

“À.”

Thế là, một bữa ăn nhẹ bắt đầu.

“Tôi cũng có mang theo mấy thứ này.”

“Ồ, chuẩn bị chu đáo quá.”

“Chỉ công chức mới chuẩn bị chắc? Chúng tôi cũng thế mà.”

Vốn là nghề thường xuyên rơi vào tình huống cần lương khô, nên hầu hết ai trong nhóm cũng có sẵn chút ít thực phẩm dự trữ.

Trước đây, tôi cũng từng vậy. Nhớ lại khi bước vào Lucky Mart, tôi đã vét sạch đồ ăn liền, nhét hết vào hình xăm của mình….

“Ồ, bánh bỏng gạo nổ.”

“Không có mùi lại dễ bảo quản. Ha ha! Dù Đồng không thích.”

Chỉ riêng tôi là không có gì.

Đương nhiên thôi.

Bởi ngay trước đó tôi vẫn còn mang thân thể “không cần ăn cũng sống được”.

Thế nên, lần này chỉ biết nhận phần chia từ người khác.

‘…Trong tình huống thế này, lại thấy hơi tiếc nuối.’

Một cơ thể không cần ăn uống, hóa ra… cũng khiến người ta thấy tiết.

“Cậu Lộc!”

“…!”

Quay đầu lại, thấy Lee Seong-hae tươi cười chìa ra một thứ gì đó.

Một gói nhỏ bánh ngọt.

“Cái này cậu ăn đi. Đây là món tôi thích nhất đấy!”

“Vậy thì… cô Cá Heo ăn thì hơn chứ?”

“Không. Tôi muốn xem phản ứng của cậu khi ăn cơ!”

“…….”

Cuối cùng tôi chỉ cười gượng, nhận lấy.

“Được.”

Rồi cho vào miệng. Chợt nhận ra—đây là lần đầu tiên tôi ăn thứ gì đó sau sáu tháng.

“…….”

Vị ngọt. Vị bùi.

Cảm giác nhai trong miệng.

‘À.’

Thật sự.

Hương vị này….

“Ngon không ạ?”

“Rất ngon. Cảm ơn cô.”

Người khác cũng chia thêm bánh quy, thanh socola cho tôi.

Rồi cả những câu nói đùa vui vẻ.

“Nho à, ra được ngoài kia thì tụi mình phải đi ăn món cay nóng cho đã. Lại ghé quán lẩu lòng bò hầm cay nhé?”

Nhưng,

nếu ra được ngoài kia… tôi thì….

……

“Ừ. Cảm ơn.”

Tôi biết, lúc này không được để đầu óc mình đi quá xa.

‘Chỉ cần dồn hết sức cho việc thoát khỏi nơi này thôi.’

Phải đáp trả cho thứ đã ăn chứ.

Thật bất ngờ, khi có calo nạp vào, đầu óc tôi bắt đầu vận hành trở lại.

Tôi chợt nhận ra rằng bấy lâu nay mình vẫn hành động trong trạng thái căng thẳng cực độ xen lẫn trống rỗng.

Chỉ là lâu lắm rồi mới thấy đầu óc hoàn toàn tỉnh táo nên tôi không cảm nhận được, chứ thực ra thể trạng chẳng hề tốt.

‘Ra là mình vẫn cố vắt kiệt bản thân à.’

Đường ngọt đi vào, đầu óc tôi lập tức lôi ra những thứ cần kiểm tra thêm.

Hình xăm.

Vẫn còn đó chứ?

‘Rõ ràng vừa rồi mình còn nghĩ tới mà lại quên mất.’

Đặc biệt, nếu hình xăm của người quản gia nhà nghỉ còn hoạt động, thì biết đâu có thể đưa mọi người thoát ra vào resort trong trường hợp khẩn cấp.

Tôi khẽ kéo tay áo và cổ áo sơ mi để kiểm tra hình xăm.

‘…Có đây.’

Ít ra, vẫn nằm đúng chỗ.

Trước nếu xác nhận được hình xăm quản gia vẫn còn tác dụng thì….

……

‘Có vẻ không được rồi.’

Nói chính xác thì, chức năng kiểu “kho chứa” vẫn còn chút gì đó, nhưng sự kết nối với resort thì không chắc.

Rõ ràng tôi cảm nhận được rằng, ít nhất là những sinh vật khác tồn tại ở đây sẽ không thể đưa vào resort thông qua hình xăm….

‘Hừm.’

Có chút tiếc nuối khi phương pháp đào thoát dễ nhất đã biến mất, tôi đành buông tay.

Nhưng mà—

[Ồ, vẫn còn cách khác sao?]

Ừ.

‘Mặc dù… thật lòng thì tôi cũng nghĩ chắc chẳng được đâu.’

Nhưng đã xác nhận là nó tồn tại, thì thử cũng chẳng mất gì.

Tôi khẽ đưa lưỡi rà dưới hàm, rồi liếc nhìn những người đồng đội vẫn đang ăn, cất lời:

“Về phương án số 1 mà Cô Cá Heo vừa đề xuất khi nãy ấy.”

“À à, tức là vượt qua ‘Khu rừng Treo Cổ’ để thử xem có thể trở về không ấy à?”

“Đúng vậy.”

Chính nó.

“Nếu có chuẩn bị thích hợp, thì dù không có sổ tay hướng dẫn, nhưng nhờ kinh nghiệm của mọi người, chắc cũng có vài cách thử xem sao.”

“…Nói cũng đúng là vậy.”

“Gì thế, Nho nghĩ ra được ý hay gì sao?”

Tôi do dự một lát, rồi gật đầu.

“Có một cách để lấy được vật phẩm làm chuẩn bị. Một cách mà tôi có thể thử.”

“Ồ~.”

“Thật sao?”

“Vâng. Chỉ là… để thử thì cũng cần chuẩn bị trước.”

“Chuẩn bị gì?”

Tôi lảng ánh mắt.

“Có ai… mang theo thứ gì đáng giá không?”

“……”

“Tiền mặt cũng được. Khoảng… năm ngàn thôi.”

“……”

“……”

“…Cái này có khi nào là lừa đảo—”

“Ây da.”

Thật xấu hổ đến mức tôi suýt khóc luôn.

***

May mắn thay, mặc cho những hành tung trước đây của tôi (gián điệp, biến mất, tráo đổi thân phận), mọi người trong nhóm vẫn khá tin tưởng tôi.

Nhờ vậy, cuối cùng tôi cũng có thể thử đến cái này. Chính là…

“Gian hàng người ngoài hành tinh.”

Dùng tế bào VIP gắn dưới lưỡi để mở chế độ mua sắm cá nhân.

“……”

Cái cảm giác này, tôi đã từng trải qua một lần.

Tôi còn nhớ rất rõ đến khâu cảm nhận tế bào rồi ấn vào nó. Nhưng sau đó thì ký ức mơ hồ, cứ như thể tôi vừa chợp mắt một lúc vậy…. . . .

“Khách hàng.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Ngay cạnh sân ga tàu điện ngầm, nơi đồng đội đã biến mất từ lúc nào, có một mặc mặc complet đang đứng sát bên tôi.

Hắn quay cái đầu thằn lằn về phía tôi.

“Ngài có muốn bắt đầu mua sắm cá nhân không?”

Được rồi.

“Có.”

‘Cứ tưởng ở ngoài này sẽ không thể kích hoạt được cơ mà.’

Vì đây là chức năng cấy ghép trực tiếp vào cơ thể, nên tôi đã nghĩ “biết đâu” và thử liều. Hóa ra quyết định thử cũng đúng.

Tôi khẽ siết rồi thả lỏng nắm tay, lòng dâng lên cảm giác thành công, và đối diện với ánh mắt của con thằn lằn.

Ừm.

‘Lần này là màu nâu đen à.’

Dưới con ngươi dọc trông khá nặng nề, cái miệng mở ra:

“Để việc mua sắm diễn ra thuận lợi, chúng tôi khuyến nghị khách hàng nên thực hiện ở nơi có bàn ghế.”

“…Vâng.”

Trong hoàn cảnh này thì đành chịu vậy.

“À, mà sao kết nối được thế? Ở đây mọi vật phẩm hay thiết bị mượn sức mạnh bên ngoài đều vô hiệu cơ mà.”

“Ý ngài là một không gian nơi mọi ảnh hưởng phi hiện thực từ bên ngoài đều bị ngăn chặn?”

“Đúng thế.”

“Trung tâm mua sắm vũ trụ không phải là một không gian hàng phi hiện thực hay viễn tưởng, mà là cửa hàng thực sự tồn tại của chúng tôi.”

Ừm. Nghĩa là…

‘Người ngoài hành tinh… được phân loại như một thực thể thật sao…?’

Nghĩ lại thì, trưởng phòng Lee Ja-heon cũng đã trích xuất tinh chất giấc mơ mà chẳng gặp vấn đề gì. Có lẽ vì vậy mà được tính là “con người”.

‘…Ừm.’

“Công nghệ phát triển đến cực hạn thì không thể phân biệt với ma thuật…” kiểu như vậy à?

Trong phút chốc, hứng thú khiến tôi ngẩng đầu lên, nhưng không phải lúc để đào sâu thêm. Tôi khẽ gật đầu.

“Cảm ơn vì lời giải thích.”

“Vâng, thưa khách hàng.”

Và rồi—

Từ đây bắt đầu thật khó mở lời. Tôi vô cùng cẩn trọng cất tiếng.

…Bởi ngay khi nhận ra sự tồn tại của “Cửa hàng người ngoài hành tinh”, như bị sét đánh, một ký ức chợt hiện ra.

Nợ!!

“Thực ra tôi có một món đồ đã gửi trong cửa hàng.”

Mảnh kinh thánh của Vô Danh Xán Lạn Giáo.

Vì ảnh hưởng xấu mà cuốn kinh điển giả ấy gây ra cho tôi, lần trước tôi đã phải trả phí lưu giữ để nhờ Cửa hàng giữ hộ nó.

…Mỗi tháng gần chín trăm vạn won.

“Phí lưu trữ… chắc sẽ phát sinh hàng tháng, đúng chứ?”

“Vâng.”

“Nếu trễ hạn, thì sẽ phải trả lãi nữa sao?”

“Vâng.”

‘Tiền gốc thôi cũng đã vượt quá năm chục triệu won rồi….’

Thật sự chỉ ngạc nhiên vì đám thằn lằn ngoài hành tinh kia chưa kéo nhau tới phòng cách ly Mộng Mơ Ban Ngày để đập cửa đòi nợ.

Liệu với loài thằn lằn này, có cái khái niệm “lãi suất hợp pháp” nào không?

‘Xin trời, đừng có vượt quá một trăm triệu là được….’

Trong lòng lạnh toát mồ hôi, tôi ngẩng lên nhìn con thằn lằn, tha thiết cất tiếng.

Một sự tha thiết đến mức, nếu cần tôi cũng sẵn sàng quỳ xuống!

“Có thể… cho tôi chậm một chút nữa được không? Muốn có tiền thì trước hết tôi phải lấy lại vật phẩm để xoay sở đã….”

“Khách hàng hiện không có ghi nhận nợ quá hạn.”

“…?!”

Khoan đã.

“Làm sao… không lẽ có ai đó đã trả thay tôi?”

“Vâng.”

Cái gì cơ?!

“Người đó là ai?”

Và câu trả lời ngoài sức tưởng tượng được thốt ra.

“Là một trong số chúng tôi.”

Không thể nào…

“…Xin hãy nói rõ hơn.”

“Vâng. Đó là thực thể có tên Lee Ja-heon, hiện đang làm việc tại Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày với chức vụ Trưởng phòng.”

“……”

“Thực thể ấy hiện đang thay khách hàng chi trả toàn bộ phí lưu giữ.”

Tôi nhìn con thằn lằn mà có cảm giác như vừa bị ai đó táng thẳng vào gáy.

‘…Tại sao?’

Cái đó… có được phép làm thế không? Không, vốn dĩ anh ấy đâu có lý do gì phải làm vậy.

‘Khoan đã.’

…Có lẽ anh ấy đã định giá số trang thiết bị và vật phẩm mà tôi ký gửi lại, rồi lấy khoản đó ra để trả thay phần nợ của tôi chăng.

Thật sự sao?

‘…Trưởng phòng!’

Trong lòng tôi bùng lên một niềm kính trọng sâu sắc dành cho đội trưởng thằn lằn đáng tin cậy ấy.

Xin cảm ơn. Thật sự xin cảm ơn…!

“Xin lỗi, vậy hiện giờ Trưởng phòng Lee Ja-heon đang thế nào rồi?”

“Thực thể ấy hiện đang ở trong một trường nội trú cấp 3.”

“……”

…Cái gì cơ?

‘Tự dưng lại là trường nội trú?’

Trưởng phòng Lee Ja-heon tối thiểu cũng ngoài ba mươi rồi chứ. Trong mắt tôi tuy hiện ra hình dạng thằn lằn, nhưng với chức vụ trưởng phòng thì chắc chắn không phải cỡ hai mươi tuổi. Thế mà lại…

……

…!!

–“À! Nếu là Trưởng phòng Lee Ja-heon thì hình như mới hôm kia anh ấy có tham gia một chuyến thám hiểm Bóng Tối dài hạn thì phải. Gì đó… liên quan đến một trường nội trú thì phải?”

Một câu trả lời thoáng qua trong đầu.

Tin tức về tình hình gần đây của Trưởng phòng Lee Ja-heon.

Nhưng… từ bao giờ rồi nhỉ?

‘Lúc mình còn làm việc ở tòa nhà phụ thì phải.’

Người lẽ ra đã phải trở ra từ lâu, sao giờ vẫn còn mắc kẹt trong Bóng Tối?

“Anh ấy đang trong tình trạng nguy hiểm sao?”

“Không thể tiết lộ.”

“…Vậy là tự nguyện à?”

“Không phải ý của chúng tôi.”

“……”

Cảm giác chẳng lành.

“…Dù sao cũng cảm ơn đã cho tôi biết.”

Đám người ngoài hành tinh này coi bản thân như một thực thể thống nhất mang tên “chúng tôi”. Nếu vậy, liệu có chắc rằng khi Trưởng phòng Lee Ja-heon gặp nguy hiểm, họ sẽ trân trọng và cứu lấy một “cá thể” chỉ là phần nhỏ trong ý thức tập thể kia không?

‘Mình phải tìm cách điều tra tung tích của Trưởng phòng Lee Ja-heon ngay khi ra khỏi Thành phố đặc thị Se-gwang ’

Trong lòng bỗng nôn nóng hơn.

Trước tiên, phải tìm ra phương thức rời khỏi thành phố này.

Dù sao cũng đã có “cái giếng” giống như một lối thông, nếu vượt qua được truyền thuyết quái dị, thì khả năng quay về đúng điểm xuất phát là điều đáng để thử nghiệm.

‘Tình trạng của mình… kiểu gì cũng sẽ tìm ra cách xoay sở được.’

Dù sao cũng đã kiểm chứng được chuông còn hoạt động.

Tạm thời tin tưởng như thế.

‘Vậy thì, phải chuẩn bị vật phẩm để vượt ải.’

“Vậy thì, tôi xin nói thẳng những món muốn mua.”

“Vâng.”

Trước hết, ưu tiên số 0.

Một thứ có thể dùng bất chấp hoàn cảnh.

“Có thể mua được vật phẩm ‘Chúng tôi giúp đỡ!’ (We help) không?”

Lựa chọn mà chính nhóm thằn lằn ngoài hành tinh sẽ trực tiếp ra tay hỗ trợ.

Chính nhờ nó mà mình từng giải thoát tôi khỏi chương trình Talk show đêm khuya của Brown.

Tuy nhiên—

“Mục đích mua là để thoát ra chỗ an toàn từ tọa độ hiện tại, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Không khuyến nghị.”

“…!”

“Đã ghi nhận có trường hợp thất bại.”

Câu trả lời bất ngờ lại quá đỗi thẳng thắn.

Đúng là một đơn vị bán hàng chỉ cung cấp vật phẩm đã được kiểm chứng. Dù giá cả thì phi lý khủng khiếp.

Nhưng mà.

‘Có ghi chép tức là… đã từng có người ngay tại Thành phố đặc thị Se-gwang này, dùng “Chúng tôi giúp đỡ!” để chạy trốn, nhưng lại thất bại sao?’

Một linh cảm rờn rợn.

Rõ ràng là bên ngoài thành phố Se-gwang đang xảy ra biến cố chưa từng có.

‘Chết tiệt.’

Tôi khẽ nuốt khan, gật đầu.

“Đã rõ.”

Vậy thì đến lựa chọn tiếp theo.

“…Tôi cần một vật phẩm có linh lực, mang khí tức thiêng liêng.”

Con thằn lằn màu nâu đen nhìn thẳng vào tôi.

“Không phải thứ được kéo từ bên ngoài vào, mà bản thân nó đã sẵn có linh khí tốt, có thể phát huy hiệu quả ngay tại vị trí hiện tại của tôi.”

Tôi bổ sung thêm.

“Và hình dáng phải tiện mang theo, kích thước vừa đủ để một người có thể xách đi.”

Liệu có thứ như vậy không?

“Có.”

…!

“Với quyền hạn của Người mua, tôi sẽ đề xuất một vật phẩm thích hợp.”

…Và rồi, giữa vài món được gợi ý, tôi cuối cùng cũng chọn ra được vật phẩm phù hợp nhất cho việc mà cả nhóm đang định thử.

‘Tốt rồi.’

Một tia hy vọng lóe lên trong đầu.

Nhưng có một vấn đề.

Giá cả!

“Chín ngàn bốn trăm chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín won.”

“……”

‘Nói luôn là 95 triệu đi chứ….’

Thực chất chẳng khác gì 100 triệu.

– Có xấp tiền 50.000 won, nhưng đó vốn là quỹ dự án, đâu phải tiền riêng của tôi. – Trả bằng thẻ được không? – À, cái này đúng là vàng ròng nạm đá quý đấy. Đồ trang sức của xưởng Baridegi mà… – Này, đó chẳng phải là đồ được cấp tạm thời sao, đặc vụ?!

Sau bao công đoạn gom góp, tổng cộng cũng chỉ đủ được hơn 60 triệu theo giá thu mua.

Với một nhân viên bình thường thì chắc chắn chẳng bao giờ kham nổi khoản ấy.

‘Haa….’

“Không thể trừ trực tiếp từ số tài khoản được à?”

“Là tài khoản đứng tên khách hàng chứ?”

“……”

Không.

Đó là tài khoản của Trưởng phòng Lee Seong-hae….

‘Chết tiệt, phải làm sao đây.’

Đành chịu thôi. Tôi đang định gắng gượng nói ra một câu kiểu trả góp, dù biết cực kỳ mất mặt, thì—

Ồ, hình như người bạn của tôi đang gặp khó khăn nhỉ.

‘…!’

Trong bóng tối nơi ánh đèn sân ga không soi tới.

Từ khi nào, một bàn tay đeo găng đã ló ra.

Bàn tay đó lôi ra một chiếc ghế cổ điển ánh đỏ thẫm từ trong màn đêm của sân ga, rồi chủ nhân của nó tao nhã ngồi xuống.

Một bóng dáng trong bộ vest sang trọng.

Phần đầu bị bóng tối che khuất, nhưng tôi thừa biết ở đó gắn thứ gì…

Giọng nói cứ bám riết lấy tôi như một phần thân thể.

“…Brown?”

Bạn đang thiếu tiền để mua sắm sao, bạn thân của tôi?

Nếu vậy, tôi xin đưa ra một đề nghị táo bạo… Thế nào nếu bạn ứng trước từ Brown này?

“…!!”


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 339
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...