Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 338
Tôi không hét lên, cũng không ngu ngốc gọi tìm ai khác.
Chỉ có thân thể cứng đờ, rồi bắt đầu cất bước.
Một bước.
Hai bước.
Nhịp chân dần nhanh hơn. Mục đích phải tìm được những người khác, xen lẫn cùng nỗi sợ hãi, càng lúc càng thôi thúc tôi bước vội.
Nhưng đồng thời, tôi cũng nghĩ. Tôi không phải kẻ ngốc. Đây là hiện tượng siêu nhiên. Tôi luôn lấy một cái xác nào đó làm mốc, cố gắng không để nhầm phương hướng, cũng tránh đi quá xa khỏi chỗ ấy, rồi khẽ quay đầu….
Có gì đó lọt vào tầm mắt.
Một thứ dài ngoằng.
Thứ mọc ra từ thân cây, lặng im buông xuống.
“……”
Tôi từ từ tiến lại gần.
Một sợi dây cũ kỹ, chắc chắn, được bện xoắn, đầu dây buộc thành vòng tròn để có thể treo lên đâu đó….
Một cái thòng lọng.
Đúng ngay tầm mắt tôi, cái thòng lọng ấy rủ xuống từ cành cây to ở trên cao, lơ lửng trước mặt tôi.
“……!”
Tôi lùi lại từng chút một.
Thòng lọng treo lơ lửng giữa không trung từ từ lẫn mất vào màn sương mù. Chưa kịp thở phào, tôi lại quay đầu, tiếp tục bước đi.
Lần này, thực sự có một bóng hình lờ mờ hiện ra trong sương. Tôi vội rảo bước, hy vọng đó là ai đó trong nhóm… nhưng thứ xuất hiện lại là—
Một cái thòng lọng khác.
“……”
Không hiểu sao.
Cảm giác như số xác người treo trên những thân cây quanh tôi… đã nhiều hơn.
Rõ ràng hơn.
Những cái xác mặc sơ mi, đồ thể thao, váy liền, vest, áo blouse, áo khoác jumper… đủ loại trang phục, đủ loại người, treo lủng lẳng trong sương, lắc lư thành từng bóng đen trong tầm mắt tôi.
Và rồi, âm thanh vang lên.
Âm thanh bản tin thời sự.
—Tại khu rừng thuộc Thành phố đặc thị Se-gwang, lại vừa phát hiện một thi thể. Nạn nhân, họ Shin, ngoài 30 tuổi, được cho là đã bi quan về cuộc sống và lựa chọn kết cục cực đoan….
—Hiện chính quyền đang tiến hành phong tỏa và dựng bảng cảnh báo….
Tôi lại bước tiếp. Không dám chui qua giữa những cái xác, chỉ cố tìm hướng nào ít xác hơn một chút. Nhưng rồi lần này, cũng lại có….
Một cái thòng lọng.
Như thể đã chuẩn bị sẵn chỉ để dành cho người còn lại là tôi.
—Đây là khu rừng , nổi tiếng khét tiếng với cái tên “địa điểm tự sát” ở Thành phố Đặc thị Se-gwang. Sau khi hình ảnh thi thể treo trên cây được lan truyền trên mạng xã hội, dư luận càng dấy lên tranh cãi….
—Các chuyên gia đã bày tỏ lo ngại về ảnh hưởng tiêu cực của sự việc, bởi nó kích động sự bắt chước nơi người dân. Như thế này đây.
“……”
—Cậu cũng muốn buông xuôi, phải không?
Tôi nhận ra.
‘Rốt cuộc thì, làm sao nhiều người như thế có thể cùng nhau treo cổ chứ?’
Ngay cả khi muốn chết, cũng phải có sự chuẩn bị. Nếu đến bảy ngàn người cùng nhau treo cổ, thì cần phải có đủ dây thừng, dây chão, hay bất cứ thứ gì đủ sức chịu nổi trọng lượng con người.
Một thứ dây có thể đỡ nổi cả cơ thể.
Vậy thì….
‘Ngay từ đầu, khu rừng này… vốn đã đầy rẫy dây treo cổ.’
—Cậu cũng muốn buông xuôi, phải không?
Nếu như chính khu rừng này là kẻ đã cung cấp thòng lọng.
Để ban phát một cái chết lặng lẽ cho từng người.
Thì khu rừng này, đã được chuẩn bị sẵn để treo cổ bảy ngàn mạng người.
Đúng như cách con người vẫn nghĩ về nó.
“……”
Dù quay đầu bỏ chạy, cái thứ đó vẫn quay lại.
Vòng dây thừng tròn vo, thắt chặt.
[Ồ, một diễn biến dễ đoán.]
[Cuối cùng thì thì cậu Lộc con cũng đến đoạn cuối rồi. Trông chẳng khác nào một chiếc hộp đen đang mở rộng đôi tay, đúng không?]
…Sao lại phải ví von như thế chứ! Tôi nghiến chặt răng. Không được nghĩ đến. Không được nhớ lại lúc ấy tôi đã thành cái dạng gì, rồi sau đó biến thành cái gì….
Quan trọng hơn.
‘Lúc đó mình đã đối phó thế nào?’
Phải nhớ lại mới được.
Ngay cả khi không ở trong trạng thái như 130666, tôi cũng từng phá giải được bóng tối và sống sót. Nhất định, ngay cả với hình dạng con người này, vẫn có cách để tôi xoay sở….
‘Đúng là thảm họa cấp Diệt Chủng, nhưng đó là ở bên ngoài.’
Hiện tượng dị thường ở nơi này, biết đâu lại còn có lối thoát.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh….
—Cậu cũng muốn buông xuôi, phải không?
Đừng chạm vào thòng lọng.
‘Khốn kiếp.’
Một cách kỳ quái, tôi đang phải giữ chặt đôi tay mình đang muốn giơ lên, cúi gằm nhìn xuống đất để không nhìn thấy cái xác trên đầu, vừa cố gắng nghĩ.
Vậy thì, đây chính là….
'Nó chia thành rừng và ga tàu điện ngầm.'
“……”
Đúng rồi.
‘Những vật dụng trong ga tàu không thay đổi.’
Bảng chỉ dẫn, bức tường… vẫn y nguyên.
Chỉ là cây cối mọc quá dị thường, sương mù dày đặc, và vô số thòng lọng treo như trong một khu rừng mê cung.
Nếu vậy, tôi biết rõ một ‘biểu tượng’ chắc chắn để chỉ nơi không có sương mù và cây cối.
Cầu thang.
‘Sân ga…!’
Tôi lao vút qua những sợi thòng lọng.
Trong đầu gấp rút ghép lại vị trí các vật dụng trong ga tàu để lần ra chỗ đặt cầu thang.
Trần nhà gắn đèn, gương, bảng chỉ dẫn, thang cuốn, gạch nổi dẫn đường, bình cứu hỏa….
Và rồi.
‘Tìm thấy rồi.’
Tôi lao xuống cầu thang.
Ngay khoảnh khắc đó—
“Lộc con à.”
Tôi nhận ra vai mình đang bị ai đó giữ chặt, và bản thân đang đứng ở cuối bậc cầu thang sân ga.
Gương mặt phó phòng Eun Ha-je, đẫm mồ hôi lạnh.
Cả những người khác nữa, ai nấy vừa thoát ra khỏi cầu thang, thở hổn hển.
Trong tay họ đều cầm những vật phẩm đủ loại.
‘Mọi người đều dùng vật phẩm để thoát ra được rồi.’
Thật may mắn.
Tôi thở phào, định kín đáo lau mồ hôi vã ra trên trán… thì chợt nhận ra tay mình nặng trĩu hơn bình thường.
Trong tay tôi—đang nắm chặt một cái xác.
“…!!”
Thứ mà lúc nãy tôi tưởng là vai của ai đó và đè xuống—thực ra lại chính là một cái xác treo cổ.
‘Khốn thật.’
Và có lẽ, tôi đã cứ nhìn chằm chằm vào sợi thòng lọng trống rỗng sau khi cái xác kia biến mất.
‘Haa….’
Ngay khi nhận ra, toàn thân tôi nổi da gà rần rật.
Tôi không nỡ ném nó đi, chỉ run rẩy buông tay xuống.
Trên nền sân ga sạch sẽ, cái xác sưng phù, gầy gò, xanh lét rơi phịch xuống.
Cái cảm giác còn vương lại khiến lông gáy tôi dựng đứng.
“Cậu không sao chứ?”
Một đặc vụ Đồng tiến lại gần, nhanh chóng dùng thiết bị còn hoạt động để kiểm tra tôi. Sau khi chắc chắn rằng tôi không có dấu hiệu “bị nhập” đặc biệt nào, anh thở phào nhẹ nhõm rồi lùi ra.
“Đột nhiên sương mù dày đặc lên, đến mức chẳng thấy ai cả. Chúng tôi chỉ lần theo tiếng nhau gọi mà may mắn tìm được cầu thang để quay về. Trong lúc đó thì vật phẩm lại liên tục vô dụng, khổ sở lắm. Nhưng mà….”
Đến khi xuống cầu thang thì chỉ còn thiếu mỗi tôi.
“Lúc đó còn bàn tính phải quay lại tìm cậu nữa, may mà cậu trở về.”
May quá…
Thật may vì tôi kịp tìm thấy cầu thang và xuống đây không quá muộn.
“Dù sao thì nhìn cả đội đều bình an trở ra, đúng là công ty không phải tự dưng mà ưu đãi tuyển người có kinh nghiệm.”
“Ha ha….”
Tiếng cười gượng gạo qua lại.
“Ít ra thì chúng ta đã biết được một điều. Ở trong khu rừng đó càng lâu, sương mù càng dày đặc và người ta sẽ bị mê hoặc bởi những cái xác treo cổ, đúng không?”
“Có vẻ là vậy.”
Tôi chia sẻ chi tiết về những sợi thòng lọng trống mà mình nhìn thấy.
Mọi người trầm ngâm.
“Bởi vậy mới ghét mấy chuyến thám hiểm không có hướng dẫn. Cái gì cũng như bẫy mìn.” (Cá Heo)
“Đúng là phiền thật đấy!”
“Các vị công vụ có cách nào không? Nhìn tình hình thì thấy chẳng khác nào kiểu chỗ u ám, giống như có ma quỷ hay oan hồn lảng vảng, một dạng kinh dị truyền thống ấy.”
“Ồ, đoán chuẩn đấy. Trong khu rừng sương mù đó, tôi cũng cảm nhận rõ một luồng khí xấu… nói đơn giản là một dạng ‘tà khí’. Thường thì gọi vậy.”
Đặc vụ Choi vuốt cằm suy nghĩ.
“Nhưng không biết là do bản thân khu rừng vốn vậy, hay vì có quá nhiều người chết ở đó nên mới hình thành.”
“Nếu xác định được một trong hai thì có thể tiến hành thanh tẩy gì đó à?”
Tôi và đặc vụ trao đổi ánh mắt.
“…Có thể.”
Đặc vụ Choi toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn gượng cười.
“Chỉ cần có chuẩn bị một số thứ thích hợp thôi.”
Nhưng vấn đề là—
“Hiện giờ thì đạn dùng được cũng chỉ còn… ba viên chứ mấy? Đúng không, Đồng?”
“…Vâng. Và tất cả đều là đạn cho quỷ, hoàn toàn không thích hợp để dùng với hiện tượng siêu nhiên mang tính ‘lĩnh vực’ (dạng 1 khu vực) như thế này. Hơn nữa,”
Đặc vụ Đồng chau mày, dùng tay xoa ấn giữa trán.
“Dù sao đi nữa thì cũng phải nhờ đến sức mạnh của các linh vật hợp tác với Cục Quản lý Thảm họa mới khả thi.”
Đúng vậy.
Dù là Hổ Tướng Quân, hay các vị bậc trưởng Đặc vụ Kỳ Cựu đã mất, cũng đều cần đến sức mạnh của những tồn tại linh nghiệm siêu nhiên như vậy.
Mà tại Thành phố Segwang này, mọi trang bị hay vật phẩm mang tính “mượn sức mạnh từ bên ngoài” đều bị vô hiệu.
Tóm lại, tình cảnh vừa bế tắc vừa đáng sợ.
‘Khốn thật.’
Ngay sau đó, tôi lại nhận ra một điều nữa.
…Khát.
‘Khát nước quá.’
Có lẽ những người khác cũng đang cảm thấy tương tự.
Nhưng nếu không có nước và lương thực, liệu chúng tôi có thể cầm cự được bao lâu ở đây?
‘…Haa.’
Dù sao, trước mắt phải biết ơn vì chưa ai chết, vì còn có thể cùng nhau bàn bạc, và vì ít nhất vẫn còn lối thoát ở sân ga.
‘Trước tiên, phải xử lý cái xác kia thế nào đó đã….’
Ngay khi tôi định mở miệng nói thì—
“…!!”
Tôi quay phắt đầu lại.
Âm thanh phát ra từ loa gắn trên sân ga.
Dù là giai điệu lần đầu nghe, nhưng chỉ cần dựa vào hình thức là có thể đoán được mục đích. Chính là…
“…Âm báo tàu điện ngầm?”
—Tàu sắp tiến vào ga.
Vù—
Nếu không có cửa chắn an toàn thì hẳn cơn gió cuộn theo tàu đã ập thẳng vào người chúng tôi.
Ánh đèn từ con tàu lao tới với tốc độ khủng khiếp rọi sáng xuyên qua cửa kính, rồi trong chớp mắt lướt ngang sân ga.
Cùng lúc vang lên giọng thông báo:
—Do hiện không có hành khách, tàu sẽ không dừng tại ga này mà đi thẳng….
“……” “……”
Tiếng ầm ầm của đoàn tàu xa dần. Tất cả chúng tôi đứng sau cửa chắn, nhìn ánh sáng của nó khuất đi….
Rồi—
“Có người.”
Ánh mắt tôi và đồng đội giao nhau.
“Trong tàu có người.”
“……!”
Và thế là, một lựa chọn mới hiện ra.
'Lần theo đường ray để truy đuổi đoàn tàu.'
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
