Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 337

Bàn chân tái xanh của một cái xác treo trên cây lơ lửng ngay trên đầu tôi.

Rõ ràng là đã khô quắt, thế mà lại sưng phồng kỳ lạ như thể bị phù nề.

Lắc lư.

Quệt qua má tôi.

“……”

“Lộc con?”

“Vâng.”

Điên mất thôi.

Toàn thân tôi như co rút lại, chỉ muốn nhắm chặt mắt, nhưng không tài nào làm được.

‘Trong số người này, nếu có ai bật khóc nói không làm nổi thì cũng đã là một con người vĩ đại rồi….’

Thực sự không một ai, không một người nào tỏ ra sợ hãi. Ai cũng bình thản, chỉ có mình tôi run rẩy thì trông còn ra gì nữa?

‘Có phải lần đầu thám hiểm Bóng Tối đâu!’

Nhưng đây là thảm họa cấp diệt chủng cơ mà.

‘Dù thế nào cũng phải góp chút sức, phải làm được gì đó…!’

“Để tôi kiểm tra.”

Tôi cố gắng kìm nén cái ý nghĩ muốn bám lấy chân họ, van vỉ: “Hãy coi tôi là người có ích đi”, rồi nghiến răng đưa tay ra.

Và tôi sờ vào cái xác (lạy trời) vừa quệt qua đầu mình.

Chỉ nghĩ đến việc mình phải chạm vào nó thôi cũng đủ khiến tôi muốn xỉu, lại còn nhớ đến lúc ở cạnh cái xác bị móc mắt trong vụ 130666 mà mình vẫn giả vờ bình thản… thì càng muốn ngất lịm đi. Nhưng đầu óc vẫn xoay vòng….

‘…Lạnh quá.’

Ít nhất, khi chạm vào, không xuất hiện mấy thứ như ám khí, thôi thúc tự sát, hay ảo giác kỳ quái.

“Chỉ là xác chết thôi thì phải.”

“…Vâng.”

Chỉ có điều, số lượng quá nhiều.

Tôi bắt gặp vẻ mặt có chút khó xử thoáng qua của Đặc vụ Choi khi đang thử quan sát vào trong màn sương.

“Không được nhỉ. Lá bùa hoàn toàn vô hiệu. Nhưng… có một điều chắc chắn.”

“……”

“Bằng mắt thường thì không thấy điểm tận cùng. …Cây treo xác chết.”

Xác chết không phân biệt nam nữ, già trẻ.

Vô số con người, lấp đầy cả khu rừng này….

Trên gương mặt mọi người thoáng hiện nỗi sợ lẫn nặng nề.

“Liệu đây có phải đều là người thật không nhỉ?”

“Cũng có khả năng chỉ là dàn dựng. Nhưng nếu thành phố này thực sự đã trải qua một thảm họa… thì khả năng cao chúng là thật.”

“Anh Đồng thẳng thắn quá rồi đó. Nói với người dân thế kia.”

“Không sao đâu. Dù gì thì họ cũng đã chết rồi. Chúng ta chỉ cần cố để không thành ra như vậy nữa là được ~!”

Tôi nén cơn buồn nôn do áp lực mà bước tiếp.

Trên quần áo của hầu hết xác chết phủ đầy bụi, có lẽ đã treo ở đây nhiều năm.

‘Manh mối quan trọng….’

“Có thể xem qua tay họ một chút không? Nếu thực sự là xác thật, có thể tìm được dấu vết nào đó về hoàn cảnh lúc chết.”

“Tôi cũng đang xem đây, Nho. Nào, ừm.”

Rồi chúng tôi nhanh chóng phát hiện được một thứ.

Bàn tay của cái xác mặc áo sơ mi caro, đeo kính.

“…Có hơi nhòe, nhưng hình như có gì đó.”

Trong lòng bàn tay, có dòng chữ viết bằng bút bi.

[Không ai đến cứu cả Bảy ngàn người bị bỏ rơi Muốn trốn thoát nhưng Không còn đường ra Nên chúng ta thà hóa thành cây]

“……”

Những nét chữ khô quắt ấy khiến người ta hình dung được.

‘…Có lẽ họ đã nhận ra mình không thể được cứu nữa.’

Điện thoại bị cắt đứt, hàng ngàn người bị kẹt trong ga sụp đổ, không thức ăn.

Bên ngoài, một thảm họa khủng khiếp đang diễn ra khiến chẳng thể thoát ra. Giữa nỗi kinh hoàng chưa dứt đó, cũng không còn hy vọng có ai đến giải cứu.

Và rồi….

“Ừm. Nhưng mà cách họ chọn cũng khá hiền lành ha. Thay vì giết lẫn nhau, thì tất cả cùng chết chung.” (Cá Heo)

“Có thể là do bị Bóng Tối tác động. Ngược lại, chính cái điểm đặc biệt này lại trở thành nguyên liệu để hình thành nên Bóng Tối cũng nên.” (Phó Phòng Eun)

“À ha.”

Trái ngược với sự bình thản của nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày, sắc mặt hai người của Cục Quản lý Thảm Họa có phần cứng lại.

Nhưng đúng chất lão luyện, họ nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh.

“…Đã nắm được bối cảnh thảm họa rồi, vậy giờ đi tìm bảng chỉ dẫn thôi.”

“Rõ.”

Chúng tôi quyết định không chạm vào mấy cái xác, để nguyên như vậy và bước đi.

Và sau khi theo dõi bằng đồng hồ điện thoại, 17 phút đã trôi qua.

“Thấy rồi.”

Một bảng chỉ dẫn hiện ra.

Biển thông tin mang dáng dấp điển hình của vật dụng công cộng, với đường viền đen-vàng bao quanh, còn hàng chữ xanh ngay ngắn ở giữa thì thấm đẫm hơi sương….

Quy tắc của câu chuyện kinh dị này.

=========

Ga Se-gwang (Khu rừng Treo Cổ) – Quy tắc ứng xử

1. Không được bẻ cành cây

2.Nếu đứng quá gần cửa chắn (screen door) sẽ nhìn thấy thứ kỳ lạ.

3. Nếu chạy gần cổng soát vé, sẽ xuất hiện lối ra.

4. Không được tách khỏi đồng đội

5. Không được treo cổ trên cây

6. Người gây ồn ào trong ga sẽ bị nuốt vào sương mù.

7. Tàu hướng đến không còn dừng lại nữa. ==========

“Hừm. Khá rùng rợn nhỉ. Ông bạn ‘cụ non’, thấy sao?” (Cá Heo)

“Cụ… hừ. Vâng. Đây là dạng sổ tay hướng dẫn điển hình về hiện tượng siêu nhiên.” (Đồng)

Nghe mọi người bàn tán, tôi bắt đầu suy luận về quy tắc trong tấm bảng….

“Có thể phân loại theo văn phong được.”

Nếu lấy việc có hay không có dấu chấm ở cuối câu làm tiêu chí, sẽ thấy được sự ẩn giấu.

“Chia làm hai nhóm: Rừng và ga tàu điện ngầm.”

Nhóm liên quan ga tàu thì giống như thông báo hướng dẫn, còn nhóm về rừng thì thiên về mệnh lệnh cấm đoán.

“Hừm. Có khi vốn dĩ bên ngoài đã có rừng, rồi trộn lẫn vào ga chăng?”

“Hoặc cũng có thể ‘cánh rừng gần kề’ đã ảnh hưởng vào bản chất của ga này. Vì Bóng Tối vốn luôn bị chi phối bởi nhận thức con người mà.”

Nói rồi, vị trưởng phòng Cá Heo gõ nhẹ lên bảng thông tin.

Ngay lập tức—bụp!—cái xác treo phía sau bảng trượt xuống, dừng lại ngay trước mắt tôi.

“…!”

Tôi suýt buột miệng chửi thề.

“Ôi, chắc Nho sợ chết khiếp rồi nhỉ?”

Thế nhưng phó phòng Eun Ha-je lại khẽ cười khinh khỉnh.

“Ông anh công chức ạ, Lộc con nào có sợ hãi gì mấy thứ này. Cậu ấy từng tham gia cả talkshow giết người hàng loạt đấy cơ mà. Phải không?”

“……”

…Hà.

Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười với phó phòng.

“Đúng vậy. …Đó là thiết lập nhân vật yếu đuối mà tôi dựng nên khi thâm nhập Cục Quản lý Thảm Họa.”

“Ha, vẫn làm việc giỏi như xưa nhỉ.”

“Cảm ơn cô.”

Giá mà đúng được như vậy thì tốt biết mấy….

Thực ra, ngay lúc này tôi cũng muốn thú thật. Nhưng nhìn xem, bầu không khí thế nào rồi?

Bốn chuyên gia kinh dị kỳ cựu tiến vào thảm họa cấp diệt chủng đấy.

‘Nếu mình thú nhận là nhát gan, khác nào giả vờ tham gia rồi núp bóng đồng đội, ăn bám công sức cả nhóm….’

…Hà.

Trong khi đó, lại còn có sinh vật nhảy dựng lên chỉ vì tôi nhắc tới talkshow của hắn….

[Trời ạ. Sao có thể gọi Talkshow Đêm Khuya Của Brown bằng cái tên thiếu học thức như thế được chứ? Thật không thể tin nổi. Dẫu biết rằng công chúng luôn thèm khát k*ch th*ch rẻ tiền, nhưng như vậy thì quá đáng lắm!]

[Tôi không hiểu vì sao một người nhạy cảm tinh tế như cậu Lộc con lại giữ quan hệ với loại người đó, nhưng tôi vẫn tôn trọng lựa chọn của cậu. Bạn của tôi.]

Ừ, cảm ơn… nhờ vậy mà tôi thấy đỡ sợ hơn đôi chút.

Tôi nhìn sang Đặc vụ Choi.

Anh mỉm cười.

“Ồ~ vậy tức là Lộc con vốn là một người lạnh lùng, gan dạ, không biết sợ hãi gì chứ gì?”

“……”

Không, tôi chưa bao giờ nói đến mức ấy mà…!

“Rõ rồi. Ok. Vậy từ giờ Lộc con sẽ là….”

Đang nói dở, Đặc vụ Choi bỗng quay phắt đầu đi. Tại sao…

“Cúi xuống.”

Tôi theo phản xạ ấn vai người bên cạnh rồi hạ thấp đầu.

Vút.

Một thứ gì đó.

Một cảm giác căng cứng rợn người lướt qua trên đầu tôi, kèm theo âm thanh vun vút. Tôi lập tức ép sát người xuống đất, lặng lẽ lắng nghe xung quanh.

……

……

Tôi nhận ra rồi.

Bàn tay tôi – vốn đang đè lên vai ai đó – giờ đã trống rỗng.

“……”

Khi ngẩng đầu lên.

Ở đó, chỉ còn lại một mình tôi.

Cây cối và màn sương mù.

Thang cuốn và bảng tên ga.

Giữa khu rừng dày đặc những người treo cổ, chỉ có tôi lẻ loi đứng tại chỗ.

‘À.’


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 337
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...