Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 280: Căn nhà ma ám Câu Đố (2)

======== Tổ trưởng “giao hàng” của bộ phận kinh doanh Lee Jin-young và cấp trên. Tổ trưởng là chỉ Lee Jin-young ========

“……!”

Đột ngột, toàn bộ đèn trong nhà đều tắt phụt.

Trong bóng tối đen kịt vừa tràn ngập, hai nhân viên kinh doanh hoảng hốt níu lấy nhau.

Tối quá.

“Ờ, có phải… mất điện không?”

“Vâng, chắc vậy…”

Im ắng một cách kỳ lạ.

Bình thường, khi đèn đột ngột tắt, ai cũng sẽ lên tiếng hay trao đổi để kiểm tra tình hình, đúng không?

Thế nhưng trong bóng tối tĩnh lặng này, chỉ còn lại tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, lấp đầy khoảng không im lặng.

Rào… rào… rào… rào….

“…Ê, này!”

Không có tiếng trả lời. Căn nhà tối om, chỉ còn lờ mờ thấy được vài đường viền, như thể chính nó cũng đang nín thở….

Một cảm giác lạnh lẽo, rợn người.

“……”

“…Trước mắt, ra ngoài xem sao đi. Phải kiểm tra xem có phải cả khu cũng mất điện không.”

Cả hai hướng về phía cửa chính.

Dù mưa làm trời u ám, nhưng không đến mức hoàn toàn không nhìn thấy gì, nên việc đi đến cửa vẫn không quá khó khăn.

Nhưng… có gì đó thật khó chịu.

‘…Mùi mưa?’

Lại có mùi đất ẩm sũng nước.

Đó không phải là mùi đáng ra phải có trong một căn nhà được chăm sóc kỹ lưỡng. Tổ trưởng thoáng thấy rợn, chỉ dám hít thở nông, rồi cẩn thận bước đi.

Ở phía trước, cấp trên dường như đang lục túi, sờ vào thứ gì đó.

Là bùa hộ mệnh sao?

“Khóa cửa… đợi chút…”

Anh ta đang loay hoay với ổ khóa cửa chính, có lẽ vì lạ chỗ và quá tối.

“Để em làm nhé?”

“Ừ, mà….”

“Sao cậu vẫn cầm tờ giấy đó thế?”

Tổ trưởng quay đầu nhìn.

Nhận ra trong tay trái mình vẫn đang cầm tờ giấy.

Từ tờ giấy, tí tách, nước nhỏ xuống sàn….

‘À.’

Mùi mưa nãy giờ… phát ra từ đây….

Tít.

Rắc.

“……”

Tiếng động vang lên.

Tổ trưởng run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn phía trước.

Cấp trên, đang nắm ổ khóa cửa, quay đầu lại phía mình.

Không.

Chỉ có cái cổ là quay ngược lại.

Rầm!

Cái thân thể bị gãy gập ở cổ đổ xuống sàn như một con búp bê gãy khớp.

“……”

Cả người tê cứng vì sốc.

Một cái xác.

Từ gương mặt bị ngoặt ngược của cấp trên đã chết, chất lỏng bắt đầu trào ra ở từng lỗ: nước mắt, nước mũi, nước dãi chảy ra lênh láng xuống hành lang.

Như mưa vậy.

“Híc, hức… híc…”

Lăn lăn…

Từ tay cái xác, một thiết bị nhỏ tròn lăn ra, chạm vào tay tổ trưởng.

Trong vô thức, tổ trưởng nhặt lấy nó, đầu óc trống rỗng vang lên những tiếng ù ù như vọng lại.

Chuyện quái gì thế này?

Chuyện gì đang xảy ra…?

Ngay khoảnh khắc đó.

“Trời đất ơi, xin lỗi nhé! Tự nhiên mất điện, chắc hai người giật mình lắm nhỉ?”

“Hai người vẫn ổn chứ?”

Giọng cặp vợ chồng vang lên, có chút ngắt quãng như vọng xuống từ tầng trên, nhưng điều quan trọng là — đó vẫn là giọng người.

“À…!”

Cảm giác thực tại chợt quay trở lại.

Hỗn độn của kinh hoàng, hoang mang, và nhẹ nhõm.

Tổ trưởng vẫn nhìn chằm chằm xác của cấp trên, khó khăn lắm mới bật được tiếng.

“Không… không….”

“Đang ở đâu vậy? Hai người vẫn ổn chứ?”

“Nhà này là kiểu biệt thự, nên thỉnh thoảng lại mất điện… Trời ơi, hết hồn thật.”

Vừa cố gắng thở bình thường lại, tổ trưởng run rẩy đứng dậy. Rồi đưa tay định quăng tờ giấy xuống sàn….

(Kẻ dối trá)

Dòng chữ mới xuất hiện trên tờ giấy.

Và rồi….

Cảm giác như có thứ gì đó chạm nhẹ vào đầu mình.

“Ở đâu vậy??”

…….

“…Này.”

Miệng cất tiếng.

Giọng run rẩy.

“Rõ ràng anh chị vừa nói. ‘Con lớn thì đã ra ở riêng rồi’.”

“Vâng? Đúng vậy. Sao thế….”

Nhưng mà.

“…Cụm ‘con lớn’ thường chỉ dùng khi còn có ‘con nhỏ’ nữa, đúng không ạ.”

…….

“Vậy… ‘con nhỏ’ đâu rồi?”

Một khoảng lặng chết chóc.

“Này…?”

“Muộn rồi.”

“Muộn mất rồi.”

Nhân viên kinh doanh bật dậy, chạy thục mạng.

Chạy ngược hướng cầu thang lên tầng.

“Muộn rồi.”

“Muộn mất rồi.”

Cảm giác gai lạnh chạy dọc gáy, như bị tê cứng.

Bản năng sinh tồn gào thét.

Có gì đó sai rồi.

Phải trốn đi.

Nhưng trốn ở đâu?

Anh run rẩy, mở lại tờ giấy. Bộp. Đất ẩm và bụi dính nước mưa rơi xuống sàn.

Nhưng còn chưa kịp giật mình, dòng chữ mới hiện ra.

(Bồn tắm trong phòng vệ sinh)

‘Phòng vệ sinh?’

Ngẩng lên, nhìn thấy ngay cánh cửa có gắn biển “Bathroom”.

Nhân viên kinh doanh chỉ chần chừ thoáng chốc, rồi quyết định chạy vào căn phòng bên cạnh phòng tắm, khóa chốt lại.

“Híc.”

Bóng tối trong kho chứa hiện ra với những hình thù mơ hồ đáng sợ, nhưng ít nhất cũng trốn được.

Anh nín thở.

…Vì nghe thấy tiếng bước chân, từ trên tầng đi xuống.

Lộp cộp, lộp cộp…

“Muộn rồi.”

Tiếng bước chân tới gần.

Càng lúc càng gần, âm thanh mỗi lúc một to….

“Muộn mất rồi.”

Đứng ngay trước cửa.

Anh nín thở, kìm tiếng khóc, nhưng rồi…

Nghe thấy tiếng cầm tay nắm cửa….

Lạch cạch.

“……”

“……”

Khoảnh khắc sau đó.

Anh nhận ra.

Không phải mở cửa.

Mà là khóa cửa từ bên ngoài.

“Muộn rồi.”

“Muộn mất rồi….”

Cái quái gì vậy?

Mình vừa nghĩ cái gì thế này?

Gì cơ?

“A….”

“Hãy nghỉ ngơi một lát.”

“Bây giờ thì… chẳng còn cách nào nữa.”

Lẽ ra mình phải tin vào lời nào mới đúng?

Trong cơn hoảng loạn, tay anh run bần bật, lại toan mở tờ giấy ra, thì chợt nhận ra bên tay còn lại đang cầm thứ gì đó.

‘Bùa hộ mệnh của cấp trên.’

Với bàn tay run rẩy, anh lần đầu tiên nhìn kỹ nó….

‘…Máy nhắn tin?’

Đó là chiếc máy nhắn tin cũ kỹ, đã lỗi thời từ mấy chục năm trước, thứ từng được gọi là “máy nhắn tin” hay “bíp bíp”.

Trên màn hình, dãy số “505” đã được nhập sẵn, chắc hẳn cấp trên đã cài vào.

Đó là…

‘…SOS!’

Bộ não tuyệt vọng của anh lập tức hiểu ra.

‘Kết nối đến đâu?’

Có lẽ thứ gọi là “bùa” thật ra là thứ để cầu cứu…?

Như nắm lấy sợi dây cứu mạng, anh cuống cuồng đưa tay bấm, đập liên tục vào nút trông như nút gửi.

“Làm ơn, làm ơn….”

Và rồi.

Đang tiếp nhận yêu cầu.

“…!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Như tiếng thì thầm vang bên tai.

Có muốn gọi đội an ninh không? Sẽ phát sinh chi phí.

“V-vâng, vâng!!”

Không biết là gì, chỉ biết mình cần cứu! Cầu xin ai đó, giúp với!

“Phải tin ai, đi đâu, tôi… tôi không biết đáp án là gì nữa….”

Đang tiếp nhận yêu cầu.

anh lắp bắp, kể lại tất cả: ngôi nhà khả nghi, ngày mưa, bức tranh, lời nói dối.

Đứa trẻ kia!

“Đứa trẻ vẽ bức tranh đó….”

Có trẻ em cần bảo hộ không?

“Aaaaaaaaa!!”

Anh ngã ngửa ra sau.

Chiếc máy nhắn tin, phát ra giọng nói quái dị đó, rơi xuống sàn.

Ngay nơi nó rơi xuống, từ trong chiếc bóng tối lan rộng, một hình người đen kịt cũng bắt đầu ngoi lên.

Tiếp nhận hoàn tất

Đang điều đội an ninh

Những nhân viên khoác đồng phục của đội an ninh thuộc Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 280: Căn nhà ma ám Câu Đố (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...