Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 281: Chiếc lồng đóng kín


Nhân viên đội an ninh ngẩng đầu lên.


Trong bóng tối của căn phòng chứa đồ , họ bước ra từ thiết bị di chuyển, ánh mắt chạm vào ánh mắt của nhân viên kinh doanh đang ngã dưới sàn và nín thở chờ đợi.


“Trẻ em à… Không.”


Người đeo mặt nạ thú – hình vẽ bởi một đứa trẻ – tên là Lửng, tự trấn áp sự ô nhiễm đang trỗi dậy bên trong mình.


Ngay sau đó, một giọng nói bình thản và mang tính nghiệp vụ vang lên:


“Nhân viên thuộc Đội Kinh doanh số 4.”


“V-vâng…”


“Đã xác nhận thân phận. Bây giờ sẽ tiến hành tính phí.”


Nhân viên kinh doanh nuốt nước bọt.


Những người mặc đồng phục đen toàn thân, che mặt, mang theo đủ loại thiết bị kỳ dị – bản thân họ đã như một câu chuyện kinh dị sống.


Họ rõ ràng đang thực hiện một nhiệm vụ siêu nhiên đặc biệt, thế nhưng lại mang đến một chút cảm giác an tâm trong khoảnh khắc. Dù vậy, nỗi sợ về tình huống khó hiểu hiện tại nhanh chóng lấn át.


“Ờm… tôi phải làm gì bây giờ…?”


Nhân viên kinh doanh liếc quanh, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra – và rồi anh nhìn thấy một thứ.


Một nhân viên đội an ninh vừa bước vào đang cầm một lồng vận chuyển màu đen.


Một chiếc lồng sắt – trông giống dụng cụ bắt thú.


…Khoan đã.


“C-có phải… tôi sẽ bị nhốt vào trong đó rồi mang đi không…?”


“Không đâu. Làm sao lại thế được.”


Lửng dịu dàng v**t v* chiếc lồng.


Nhân viên kinh doanh vừa kịp thở phào thì—


“Đã có người bên trong rồi mà.”


“…Sao cơ?”


“Đừng nghĩ sâu làm gì.”


Lửng khẽ cười đắng cay khi nhìn nhân viên kinh doanh trông như đang tưởng mình mất trí giữa hoàn cảnh không thể lý giải.


Và rồi…


“Chật thật…”


J3 – người đang cầm chiếc lồng bằng một tay – tỏ ra không mấy quan tâm đến tình huống này.


Thực ra, đã rất lâu rồi anh ấy mới “ra ngoài làm việc” mà không mặc đồng phục an ninh.


Dù gọi là “ra ngoài” nhưng nơi này chật hẹp đến mức chẳng đáng để gọi vậy.


Trong khi đó, Lửng – vốn không phải kiểu người dễ gần – lại bộc lộ một sự tử tế bất thường so với tiêu chuẩn đội an ninh:


“Thông tin bạn gửi đã được xác nhận. Giờ sẽ bắt đầu…”'


“Ai đấy?”   (tiếng bên ngoài cánh cửa)



“Là ai vậy?”


“…!”


Tạch tạch tạch tạch—


Âm thanh như mưa rơi vang lên từ phía cánh cửa, khiến dây thần kinh căng lên.


Đó là tiếng móng tay cào lên cánh cửa.


Mười đầu ngón tay đang cào vào cửa.


“Còn ai đó nữa.”


“Vẫn còn.”


Giọng nói rì rầm như đang thở gấp.


Âm thanh rất gần – bởi vì…


Chúng đang áp đầu vào khe cửa để thì thầm.


“Muộn rồi.”


“Muộn mất rồi.”


Cặp vợ chồng đang nhìn vào bên trong căn phòng.


Qua chính cánh cửa mà họ đã khóa lại.


Cảm giác như đóng băng đến tận chân tóc, nhân viên kinh doanh đứng chết lặng.


Nhưng…


“Chúng là người chứ?” (Lửng)


“Ai biết…” (J3)


Cuộc đối thoại cực kỳ thản nhiên của đội an ninh vang lên ngay bên cạnh.


“Trước đây… có thể từng là người?”


J3 theo thói quen đưa tay chỉnh mũ đồng phục – rồi nhận ra không đội, anh liền chỉnh lại khẩu trang. Đôi mắt mờ xỉn như mắt thú hiện ra phía sau lớp kính bảo hộ.


Anh ấy nhẹ nhàng đặt chiếc lồng đang cầm xuống sàn phòng chứa – ngay cạnh nhân viên kinh doanh.


“Này… cậu có thể chờ ở đây được không…?”


“D-được chứ ạ?”


Nhưng lời đó không dành cho nhân viên kinh doanh.


“Ổn chứ?”


…Cạch.


Khung sắt của chiếc lồng rung nhẹ.


Như thể sinh vật bên trong đang trả lời.


“Sẽ quay lại ngay thôi. Chờ nhé…”


…Cạch.


Lại thêm một phản hồi nữa.



“Này… nếu không muốn bị thương… hãy đứng sát bên này…”


Lần này là nói với nhân viên kinh doanh.


“Tuyệt đối đừng động vào nó.”


“…Vâng.”


Nhân viên kinh doanh nuốt nước bọt và gật đầu, tự giác đứng sát bên chiếc lồng màu đen.


Bằng bản năng, anh nhận ra đó là lá chắn duy nhất của mình lúc này.


Từ lồng phát ra một hơi lạnh khó hiểu.


“Giờ bắt đầu.”


Hai nhân viên đội an ninh bước tới trước cửa phòng chứa – để lại nhân viên kinh doanh phía sau – và mở cửa bằng sức mạnh.


“…!!”


Tuy không thấy rõ bên ngoài do bị thân người họ che khuất, nhưng tiếng mưa rõ ràng to hơn.


Nhân viên kinh doanh co người lại, mắt liếc thấy đội an ninh bước ra ngoài…


Cánh cửa đóng lại, âm thanh mưa cũng dịu dần.


Rầm.


…….


Xoẹt… xoẹt… xoẹt.


Tiếng gì đó bị xé toạc vang lên dữ dội.


Nhân viên kinh doanh siết chặt lấy chiếc lồng, vô thức không muốn tưởng tượng điều gì đang diễn ra bên ngoài.


Hơi lạnh bủa vây giữ lấy tâm trí anh ta.


Từ bên trong chiếc lồng, một thứ gì đó giống như khói mờ kỳ lạ bắt đầu lặng lẽ bốc lên…


Một khoảnh khắc tưởng như dài vô tận, rồi—


RẦM.


“…!”


Tiếng động dữ dội tan biến. Tiếng mưa cũng im bặt.


Cánh cửa mở ra.


Và hai nhân viên đội an ninh hiện ra, bình thản đứng kiểm tra lại thiết bị…


“Đã chế ngự xong.”


“…!”


Họ… không sao?


Trong lòng nhân viên kinh doanh vừa như muốn khuỵu xuống vì sợ, vừa le lói một tia hy vọng.


Vậy là mình có thể thoát ra ngoài rồi chăng? Anh ta đứng dậy, nhìn ra phía sau cánh cửa mở.


Và rồi, anh ta hiểu ra ý nghĩa của chữ "chế ngự".


“Á…!”



Anh nghẹn lại, cố nuốt tiếng thét.


Hành lang đẫm ướt, sũng nước như thể thấm đầy máu và dịch thể từ xác người, tạo thành những vệt phản quang ẩm thấp, tối tăm trên sàn và tường.


Và rồi — trên bức tường đối diện.


Cặp vợ chồng, thân thể vặn vẹo, tứ chi gãy gập, bị ghim lại bằng những chiếc đinh màu mè như đồ dùng học sinh – từng khớp từng khớp bị cố định lại, trông giống như hai con rết khổng lồ biến dị.


Một sự đàn áp áp đảo. Một màn tra tấn triệt để.


Và kèm theo đó — những món đồ chơi trẻ con không hề phù hợp.


Dịch thể từ các lỗ trên gương mặt của hai người họ – như mắt, mũi, miệng – chảy ra không ngừng, giống như cái chết của cấp trên khi nãy, nhưng còn tàn khốc và vô nhân đạo hơn nhiều.


“….”


“À… đúng rồi, nhiệm vụ lần này là ‘thu thập’ nhỉ.”


Thu thập?


“Bắt đầu từ… thu thập thông tin?”


“Ừ…”


Một nhân viên đội an ninh cao gầy, thân hình khẳng khiu không hợp với khung xương của mình, tiến lại gần “thứ từng là cặp vợ chồng” – mà chính anh vừa nghiền nát và cố định lên tường. (j3)


Anh rút ra một chiếc ghim ghim vào miệng của họ.


“…!”


“Này… ở đây… có đứa trẻ nào không…?”


Lời nói của nhân viên kinh doanh từng thốt ra với máy nhắn tin – giờ được nhắc lại.


Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng anh.


Và điều tồi tệ hơn là—hai cái xác bắt đầu trả lời.


“Làm… ơn… cứu chúng tôi… cứu… khục…”


“Trả lời câu hỏi trước đi.”


Đột nhiên, nước mắt trào ra từ mắt hai thi thể.


“Đứa bé… nó đang ở trong… phòng tắm.”


“Là một đứa bé tội nghiệp… xin hãy giúp nó…”


“Các người… cũng đã bị nhốt rồi… không kịp nữa đâu… cứu với…”


“…”


Người được gọi là ‘Đội trưởng’ lặng lẽ nhìn họ.


“Trên lầu… có gì vậy?”


“Có thứ… ác độc lắm… đừng lên đó… không… phải chạy ngay đi…”


“Có khi… vẫn còn kịp… cố ra ngoài đi…”


“Hmm…”


Như đang đắn đo, nhân viên đội an ninh giơ tay lên.


Và giây tiếp theo—



Rắc.


Một âm thanh rõ ràng đến rợn người vang lên, khi cổ của cặp đôi bị vặn ngược lại.


Người đàn ông gầy gò đó, dùng mỗi tay bóp cổ từng người và nghiền nát đốt sống cổ bằng một lực kinh dị — như thể chuyện đó chẳng có gì to tát.


Chết rồi sao…?


“A, mọi thông tin cần thiết đã thu thập xong rồi ha.”


“Ừ.”


“Hiểu rồi. Gửi tín hiệu gọi cứu hộ – giờ thì ổn rồi đấy. Xin hãy đưa thứ đang cầm trên tay cho tôi.”


Tay anh ta run lên.


Có gì đó… sai rồi.


Việc này… không phải việc con người làm…


“Nhân viên gọi cứu viện?”


Nhân viên kinh doanh khó khăn quay đầu xuống nhìn tay mình.


Tờ giấy vẽ vẫn nằm đó.


Trên đó, dòng chữ mới đã xuất hiện:


Sợ hãi.


Thật sự…


Quái vật.


Anh ta giật mình.


Anh ta xoay đầu lại.


Nơi ngay sát phòng chứa – bên cạnh anh ta.


Nơi ngay từ đầu tờ giấy đã chỉ ra.


Nơi mà cặp vợ chồng chết cũng từng nhắc tới.


Phòng tắm. Bồn tắm.


Phòng tắm…


Nhân viên kinh doanh lao đi—


“Không được đâu.”


“…!!”


Đầu anh ta bị nắm chặt lại.


Anh ta ngước lên, nhìn thấy thứ đang che khuất tầm nhìn của mình — một sinh thể dị dạng với móng vuốt khổng lồ.


Chi trước của một con thú, phủ đầy móng nhọn.


“Cứ… đứng yên… đi…”


Anh ta chớp mắt.


Nỗi sợ cái chết khiến toàn thân anh ta đóng băng.


Anh sẽ chết.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 281: Chiếc lồng đóng kín
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...