Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 279: Căn nhà ma ám Câu Đố (1)
[Thế thì… xin chào buổi sáng một lần nữa. Nhân viên bộ phận đặc biệt, số đăng ký 130666. Cậu đã chuẩn bị xong để đi làm chưa?]
[Ôi chà, đám bộ phận hỗ trợ chuẩn bị chậm quá nhỉ~ Đội trưởng đội an ninh số 3, chắc do suốt ngày chỉ biết làm lao công với bảo vệ, nên quên luôn cả cách ra ngoài rồi hả? Tay cậu đúng là thành chân cả rồi, hahaha!]
[…….]
[…Này, có đang nghe không đấy?]
[Dù sao thì, có vẻ cuối cùng bộ phận hỗ trợ cũng chuẩn bị xong để đưa cậu – nhân viên bộ phận đặc biệt – tới nơi làm việc rồi. Giờ tôi sẽ giới thiệu địa điểm làm việc hôm nay.]
[Có lẽ cậu Oso-ri cũng biết rồi, vì bên đội an ninh cũng vừa nhận được thông báo.]
[Nhân viên bộ phận kinh doanh vừa gửi một yêu cầu khá đáng ngờ.]
[Như cậu cũng biết, công ty chúng ta là một công ty dược phẩm rất đặc biệt, đúng không? Và tất nhiên, đi kèm với đó là những “khách hàng đặc biệt”… phải gọi sao nhỉ, mấy nhân vật tai to mặt lớn có ích cho xã hội ấy.]
[Với những vị khách đó, các nhân viên kinh doanh của Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày đôi khi đích thân tới tận nơi để bán hàng. Nếu giao dịch lớn, thỉnh thoảng còn có giao hàng định kỳ nữa.]
[Nhưng chính mấy nhân viên giao hàng bên bộ phận kinh doanh – đang đi giao thuốc định kỳ – vừa mới gửi yêu cầu cứu hộ chính thức về công ty. Họ nói rằng… đang gặp hiện tượng kỳ quái.]
[Mà cái mùi này… thật thú vị, không, phải nói là mùi của bóng tối rất tiềm năng mới đúng.]
[Bởi vì mấy người bên kinh doanh đó không hề xin công ty cứu ra khỏi chỗ đó, mà lại cứ đòi được cho “đáp án”!]
[Họ nói bị thứ gì đó đuổi theo, bị nhốt trong phòng, nhưng không biết “đáp án” là gì. Lúc thì lảm nhảm không biết nên tin ai, nên chọn cái gì…]
[Và họ kể rằng, từ trước mỗi lần tới giao hàng định kỳ cho ngôi nhà đó, cũng từng cảm thấy rợn rợn, bất an…]
[Nhất là… vào những ngày mưa. Như hôm nay.]
*****
Bên ngoài cửa sổ, mưa rơi lộp độp.
Rầm!
Tiếng sấm vang lên, vọng lại như ù tai.
Trong trạng thái căng thẳng, hai nhân viên văn phòng mặc vest vừa bước chân vào căn nhà nằm ở ngoại ô Seoul, và được mời ngồi lên ghế sofa.
“Xin hãy chờ một chút.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
‘Haa…’
Nhân viên kinh doanh của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, vị tổ trưởng “giao hàng” của bộ phận kinh doanh, Lee Jin-young thở ra một hơi, khẽ chỉnh lại cà vạt.
Người phụ nữ trung niên vừa cho họ vào nhà, rồi nói sẽ lên lầu “báo có khách tới” – giờ chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của bà.
Chắc bà ấy không phải là người thân của chủ nhà.
‘Chắc chỉ là người giúp việc.’
Dù là khách hàng mua loại thuốc rất đặc chế đến mức công ty phải sản xuất riêng, nhưng khó tưởng tượng họ sẽ tự mình làm việc nhà.
‘Nhưng vẫn tự mình mua thuốc, thấy cũng lạ nhỉ.’
Lee Jin-young liếc nhìn chiếc hộp mà cấp trên đang cầm.
Họ đến đây là để giới thiệu và bán loại thuốc “đặc biệt” đó.
Chỉ sau khi gia nhập công ty, Jin-young mới biết ngoài thuốc trị rụng tóc, công ty còn phát triển và bán cả những loại thuốc cực kỳ đặc biệt.
Và nguyên liệu… cũng không hề bình thường.
‘Chắc… không phải chiết xuất từ cơ thể người đấy chứ…’
Mùi bất hợp pháp thoang thoảng khiến anh hơi khó chịu, nhưng… thời nay, có tập đoàn lớn nào mà chẳng bước đi trên lằn ranh hợp pháp – lách luật? Bản thân anh chỉ cần không dây sâu vào, làm việc rồi lĩnh lương là đủ.
…Dù vẫn hơi lấn cấn.
‘Nghề kinh doanh nào mà chẳng vậy…’
Và đây cũng là lần đầu tiên anh đi giao hàng định kỳ cho căn nhà này.
Cấp trên dẫn anh đi thay cho người khác đang nghỉ phép.
“Đại lý, anh ổn chứ?”
“Ừ. Không tốt lắm.”
Cấp trên của Jin-young, trông hơi tái và trả lời bằng giọng u ám, có vẻ dạ dày không tốt.
‘Nghe bảo khách này không khó mà…’
…Hay do thời tiết?
Jin-young nhớ lại cuộc trò chuyện trước khi đến.
Về vị khách định kỳ hôm nay.
- Cũng không phải khách gì ghê gớm đâu… chỉ là… những ngày mưa, tới căn nhà đó thấy ghê ghê sao ấy.
- Ghê là sao cơ?
- Thì… cậu biết cảm giác đứng ở mấy chỗ âm khí nặng không? Như trong hầm tai nạn ấy?
- À…
- Nên tôi còn mang theo cả bùa phòng thân.
- Tới mức đó sao?
‘Chắc do sức khỏe ông ấy không tốt.’
Dù sao, thời tiết âm u ẩm ướt thế này cũng dễ khiến người ta u ám.
‘Nhà trông vẫn sang mà…’
Jin-young khẽ nhún vai, quan sát quanh căn hộ dạng biệt thự cao cấp ở Seoul.
Sang trọng, sạch sẽ.
Đúng kiểu nhà giàu có người giúp việc lo dọn dẹp. Jin-young có phần tủi thân khi nhìn sàn nhà sạch bóng không một hạt bụi.
Rồi chợt thấy.
‘…Ơ?’
Dưới gầm ghế sofa có thứ gì đó cũ kỹ.
anh cúi xuống, vô thức đưa tay nhặt lên….
Một mảnh giấy mỏng, nhẵn.
‘…Giấy tập vẽ?’
Giống loại trẻ con hay dùng. anh vô thức lật mặt sau…
(Đói)
Những nét chữ nguệch ngoạc như của một đứa trẻ.
Xung quanh dòng chữ là mấy hình người đơn giản vẽ bằng sáp màu: chỉ có hình tròn và vài nét que, với đủ màu sắc.
Có lẽ là vẽ gia đình?
“Ê, tới rồi kìa.”
“À.”
Tổ trưởng tạm thời để tờ giấy bên cạnh ghế sofa, rồi đứng dậy đón khách vừa bước xuống từ tầng trên.
“Xin chào ạ!”
“Ừ, chào cậu.”
Đó là một cặp vợ chồng, giọng điệu của họ bất ngờ lại khá mềm mỏng.
“Cậu đến giao hàng phải không?”
“Vâng, đúng vậy ạ!”
Cấp trên nhanh chóng thay đổi nét mặt, khéo léo tiếp chuyện với khách.
“Như thường lệ, đây là loại cấp C mà quý vị vẫn dùng.” Trong tay tổ trưởng, chiếc hộp niêm phong được đưa sang. Cặp vợ chồng mở hộp, kiểm tra chai dung dịch màu xanh non bên trong, rồi gật đầu hài lòng.
‘Cái đó rốt cuộc là thứ gì vậy?’
Nhân viên kinh doanh của Mộng mơ ban ngày, vốn cũng không biết rõ về loại thuốc này, chỉ có thể liếc nhìn thắc mắc.
Chẳng lẽ là thứ giúp trẻ hóa?
Dù sao thì, khoản thanh toán cho loại thuốc đặc biệt đó cũng không thực hiện ngay tại chỗ, và có tin đồn rằng thậm chí cũng chẳng phải là tiền mặt.
‘Nghe nói là đổi lại bằng việc giúp đỡ công ty…’
Có lẽ là kiểu giúp che giấu chuyện phạm pháp, hoặc dính dáng đến các vụ gian lận thầu… Anh ngầm đoán vậy.
Tất nhiên, tuyệt đối không hé răng ra.
Dù sao, sau đó mọi chuyện vẫn diễn ra đúng như một buổi giao hàng định kỳ thường thấy.
Trước khi rời đi, phải khéo léo trò chuyện xã giao để làm dịu không khí, giữ mối quan hệ để còn tiếp tục giao dịch.
Và như mọi khi, nhân viên kinh doanh chỉ nghĩ ra vài câu chuyện nhỏ cho hợp hoàn cảnh.
“À, chắc con anh chị thích vẽ lắm nhỉ?”
“…Hử?”
“Tôi thấy có tờ giấy vẽ của cháu để lại đây.”
Nhớ lại bức vẽ lúc nãy, anh đưa tay s* s**ng bên cạnh sofa. Phải rồi, mình để nó ngay chỗ này…
“Là bức tranh bằng sáp màu, có chữ ‘đói quá’ viết nguệch ngoạc ấy. Đó…”
…Ơ?
Anh chớp mắt.
Chỉ cảm nhận được lớp da bọc của sofa, hoàn toàn không thấy tờ giấy đâu.
Quay đầu tìm quanh, cũng không thấy thứ gì giống tranh.
Kỳ lạ thật, rõ ràng mình để ở đây mà…
“Tờ giấy nào cơ?”
“A…”
Quay sang giải thích, anh bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của cặp vợ chồng.
“Con lớn của chúng tôi đã ra ở riêng lâu rồi. Cháu là sinh viên đại học.”
“V…vậy ạ…”
Ánh mắt của họ toát lên vẻ khó hiểu: Nhà này làm gì có trẻ con, anh đang nói cái quái gì vậy?
Chết tiệt!
Cặp vợ chồng thoáng nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, rồi đứng dậy bảo sẽ đi cất thuốc. Ngay khi họ rời đi, cấp trên quay sang trừng mắt.
“Cậu bị điên à?”
“Em xin lỗi.”
Nhưng anh vẫn thấy oan ức.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
“Không, nhưng rõ ràng lúc nãy có mà! Anh cũng thấy chứ?”
“Cái gì cơ?”
“Tờ giấy ấy! Giống như xé ra từ sổ phác họa ấy. Có vẽ nguệch ngoạc như trẻ con…”
Như thế này này.
“A!”
Anh vô thức đứng bật dậy, bước nhanh lại chỗ vừa phát hiện.
Dưới tấm thảm dưới bàn ăn, có thứ gì đó bị che khuất một nửa.
“Này! Cậu đang làm cái quái gì vậy.”
“Anh nhìn đi! Chính là thứ này đấy.”
Anh nhặt tờ giấy lên, lật ra. Chắc mặt sau sẽ có chữ viết hay tranh của đứa trẻ…
(Đau quá) (Đói quá) (Đau quá) (Muốn ra ngoài)
Những chữ nguệch ngoạc chi chít phủ đầy mặt giấy.
Và xung quanh những dòng chữ, la liệt những hình vẽ gia đình méo mó.
Những người lớn trong tranh cầm gậy đen và thòng lọng, khuôn mặt nơi lẽ ra phải có nét mặt thì lại bị vẽ đầy những hình thù đỏ rực và đen kịt kỳ quái.
Như thể chúng đang nhìn chằm chằm ra bên ngoài tờ giấy.
“……”
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Không bình thường chút nào.
Giống mấy bức tranh thường thấy của trẻ bị bạo hành, vẽ khi được tư vấn tâm lý…
“Thưa anh, chuyện này… ít ra cũng nên kiểm tra…”
“Này.”
Cấp trên vỗ nhẹ lên lưng anh.
“Trong khóa huấn luyện, câu tục ngữ đầu tiên mà họ dạy chúng ta là gì?”
“……”
“Nhớ ra chưa?”
“…Tò mò g**t ch*t con mèo.”
“Về khách hàng, về công dụng của sản phẩm, tuyệt đối đừng tìm hiểu.”
Vô tri.
Một nguyên tắc hoàn toàn ngược lại với thứ được coi là “chuyên môn” của nghề kinh doanh.
Cũng vì vậy, họ nhấn mạnh điều đó đầu tiên.
“Đúng rồi đấy. Cậu còn chẳng biết chúng ta đang giao loại thuốc gì mà, đúng không?”
“……”
“Càng không biết thì càng tốt.”
Khách hàng cũng vậy.
Không biết thì tốt hơn.
“……”
(Muốn ra ngoài)
Nhân viên kinh doanh cúi nhìn dòng chữ và tranh thêm một lần, rồi cuối cùng thở ra, gật đầu.
“Vâng.”
Cấp trên khẽ vỗ vai anh. Anh cúi xuống, định gập tờ giấy lại, để trả lại dưới sàn.
“Ừ, giờ thì cẩn thận đi ra…”
(Ra)
Cạch.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
