Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 278: Nô lệ tư bản

[Yêu cầu giới thiệu nhiệm vụ phụ trách : Kèm ví dụ cụ thể]

“À, ừm… tức là… khi cậu nhận nhiệm vụ, tôi sẽ đi cùng, hỗ trợ để cậu không gặp bất tiện.”

Người đeo mặt nạ Oso-ri nói bằng giọng thân thiện.

Nhưng….

“Nếu có gì khó khăn thì cứ nói với tôi trước cũng được. Hoặc nói với đội trưởng an ninh…!”

Trên tay anh ấy… đang cầm cái gì vậy?

“…!”

Nhận ra ánh mắt của tôi, Oso-ri hốt hoảng định nhét lại vào túi, rồi như hiểu ra điều gì đó, anh ấy cẩn thận lấy ra và đưa cho tôi xem.

Một món đồ hình ống tiêm.

Nhìn bề ngoài giống máy thu thập ký ức từ giấc mơ, nhưng có vẻ công dụng ngược lại.

[Thiết bị tiêm thuốc đặc biệt : Dùng để khống chế nhân viên thuộc bộ phận đặc biệt]

Tôi để khói tạo thành chữ.

Người đối diện từ từ gật đầu.

“Đừng lo. Tôi sẽ không dùng. Thật đấy. Thật sự…”

[Tại sao? Tôi Khuyến nghị sử dụng trong các tình huống phù hợp]

“…Ví dụ như?”

[ Dáng đi hai chân sụp đổ

Mất kiểm soát khói

Khi cảm thấy lo lắng tột độ]

“…Khi cậu trông có vẻ bất an?”

[ Khi cảm thấy lo lắng tột độ

Tiêu chuẩn: Dựa vào cảm xúc của người cầm thiết bị]

“……. Haha…”

Một tiếng nghẹn ngào phát ra từ phía chiếc mặt nạ Oso-ri.

Không rõ là tiếng khóc, tiếng cười, hay sự nhẹ nhõm.

“Cậu vẫn… như trước nhỉ? Đúng không?”

…….

“Phải rồi… Ừ, sẽ ổn thôi.”

Anh ấy như trấn tĩnh lại được phần nào, những run rẩy và dao động trong cử động cũng dần lắng xuống.

Cánh tay đưa ra như muốn vỗ vai tôi… nhưng rồi lại khựng lại và từ từ hạ xuống.

Cạch.

“Đội trưởng, chúng tôi…”

Cánh cửa mở ra, và đội trưởng an ninh bước vào.

Không thấy dấu hiệu phản kháng hay chần chừ trên cơ thể anh, dù rõ ràng trước đó anh rời đi vì không thể chấp nhận tình huống.

Trái lại, anh bước đến gần không chút ngần ngại, khiến người đeo mặt nạ Oso-ri hơi giật mình.

Người đội trưởng đưa tay trái ra phía trước.

“Đội trưởng?”

“Này.”

Từ lòng bàn tay chìa ra, hiện lên vài viên kẹo tròn.

Kẹo hoài niệm.

“Muốn… ăn không?”

…….

Tôi không thể ăn.

Tôi không có khoang miệng. Hoặc chính xác hơn, tôi cũng không biết cơ quan nào trong cơ thể mình có thể gọi là miệng.

Có lẽ ngay từ đầu tôi đã chẳng tạo ra thứ đó, vì không cần thiết.

Tôi chỉ tưởng là mình có mà thôi.

Huống hồ… tôi không thể tháo mặt nạ phòng độc.

“……”

Tôi nhẹ nhàng đẩy bàn tay của anh ra bằng ngón tay đeo găng.

Không thể

“Ra vậy…”

Đội trưởng an ninh thu tay lại, rồi như chìm vào suy nghĩ, lặng lẽ đứng yên.

Sau đó, anh hỏi.

“Cậu… đã bước vào thứ Bóng tối gì vậy…?”

[Vé điều ước]

“……”

Tôi nhanh chóng làm tan biến chữ đó trước khi người đeo mặt nạ Oso-ri kịp nhìn thấy.

J3 không hỏi thêm nữa.

Chỉ lặng lẽ ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt phía dưới chiếc mũ…

…!

“Lộc Con, bình tĩnh…!”

Cái gì vậy?

Tại sao mình lại nhìn thấy?

“Giờ… cậu có đau lắm không…?”

Thậm chí giọng nói của anh cũng nghe rõ ràng. Munhf phân biệt được! Mình nhận thức được! Tại sao? Lẽ nào có một sự thật khác mà mình chưa từng nhận ra…

…….

À.

Tôi hiểu rồi.

“Sao khói của cậu…!”

Vì người trước mặt tôi không còn là một con người thuần túy, mà đã gần như trở thành một truyền thuyết kinh dị.

Ô nhiễm của đội trưởng an ninh sâu và mạnh tới mức, dù bị loại bỏ bao nhiêu lần trong chương trình huấn luyện của đội an ninh, anh vẫn luôn tồn tại lơ lửng ở ranh giới giữa tồn tại và không tồn tại.

Cuối cùng thì… cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả.

“Cũng không có vẻ như cậu đang đau đớn…”

Dù vậy…

“Vậy thì… chắc ổn thôi.”

Tôi cảm nhận rõ cơn nhói kỳ lạ từng xuất hiện trong thang máy lại chậm rãi dâng lên.

Đội trưởng an ninh bình thản bước vào làn khói, giơ tay ra và… khẽ vỗ lên lưng tôi.

Vụng về, như thể đã rất lâu rồi anh không làm vậy.

“…Sẽ ổn thôi.”

…….

Tôi hít khói trở lại. Những sợi khói đen xoáy dưới sàn được thu hồi dần.

Đội trưởng an ninh liếc nhìn mấy viên kẹo Hoài niệm.

“Ờ… để tôi đi lấy thứ khác…”

Tôi lắc đầu.

Dòng sản phẩm Phục hồi vốn chẳng cần thiết cho công việc.

Điều tôi cần bây giờ… là nghe nhiệm vụ.

– Đã đến giờ làm việc. Hãy thức dậy. Đã đến giờ làm việc. Hãy thức dậy…

Đến lúc rồi.

[Yêu cầu báo cáo nhiệm vụ]

“À, chuyện đó…”

- Aha, hăng hái nhỉ!

“…!”

Cả hai người giật mình quay lại nhìn về phía phát ra âm thanh.

-Haha, tôi liên lạc đúng giờ luôn nhỉ? Chào buổi sáng nhé. À, không phải “sáng” thật đâu, chỉ là kiểu cuộc nói chuyện nhỏ để bắt đầu ca làm thôi.

Âm thanh phát ra từ chiếc CCTV gắn ở góc phòng. Đội trưởng an ninh bước lên đứng chắn trước mặt tôi.

- À, loa và chức năng ghi âm chỉ hoạt động trong lúc đối thoại như thế này thôi. Đúng là lâu lắm rồi mới thấy điều kiện lao động vừa nhân văn vừa chu đáo đến vậy. Hahaha!

“Hắn ta tỉnh táo không đấy….”

- Thôi, vào thẳng vấn đề nhé. Tôi – với tư cách là nghiên cứu viên phụ trách – sẽ giải thích nhiệm vụ một cách thật rõ ràng cho cậu.

Tôi khẽ lắc đầu với đội trưởng an ninh. Nhưng anh vẫn đứng im, không nhúc nhích.

Trong căn phòng kín, chỉ còn giọng nói ồn ào của Gwak Je-gang vang lên từ CCTV.

- Chuyện này… liên quan trực tiếp đến mục tiêu lớn của công ty chúng ta. Đó là… sản xuất được thật nhiều thuốc tốt, một cách hiệu quả.

- Và đương nhiên, muốn vậy thì phải có điều kiện tiên quyết chứ nhỉ?

Một lời giải thích nghe rất đương nhiên vang lên tiếp theo.

- Nguồn cung ổn định của bóng tối phù hợp để trích xuất tinh chất giấc mơ – nguyên liệu làm thuốc ấy mà!

- Những câu chuyện kinh dị mà công ty có thể “quản lý”, có thể định kỳ đưa con người vào để thu hoạch giấc mơ.

Nhưng rồi, giọng nói đó lại bắt đầu hé lộ điều gì đó nghe vô lý đến khó tin.

- Và cần phải có ai đó thực sự mạnh mẽ, liên tục đưa được những bóng tối đó về cho công ty chứ….

Hơi thở của kẻ nghiên cứu bóng tối vang lên, đầy phấn khích.

- Và một trong số đó – chính là cậu đấy.

…….

- Hãy chế ngự những bóng tối có giá trị sử dụng cho công ty. Để công ty có thể sản xuất được nhiều tinh chất giấc mơ hơn nữa.

Một nhiệm vụ mới… đã bắt đầu.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 278: Nô lệ tư bản
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...