Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không


Kể cả Văn Nhạc Tri đã trốn tiệt trong nhà đóng cửa chôn chân vô cùng tiêu cực, những gì phải đến vẫn cứ đến không muộn một giây.


Ngay tối hôm về cậu đã không ngủ được ngon, cứ mở mắt thao láo nghĩ ngợi loạn xạ, nghĩ về một tuần mình bị nhốt, nghĩ về gương mặt rõ ràng đang cười mà lại khiến người ta khó lòng nhìn thấu của Trình Bạc Hàn. Mất ngủ thì dậy luyện chữ, viết chữ giáp cốt vào sổ phác họa, hoặc là ghi chép văn cổ.


Đêm hôm mất ngủ, ban ngày ngủ mê ngủ mệt. Một hôm buổi trưa dì lên tầng gõ cửa, khẽ khàng gọi tên cậu, mãi tận 10 phút sau cậu mới rề rà ngồi dậy khỏi giường.



Văn Nhạc Tri xuống nhà thấy Trình Bạc Hàn đang ngồi trong phòng khách, không hề bất ngờ. So với vẻ thong thả bình thản của Trình Bạc Hàn thì sắc mặt Văn Sơ Tĩnh bên cạnh khá tệ, nghĩ cũng đủ biết quá trình nói chuyện không hài lòng lắm.


Văn Nhạc Tri bóp lòng bàn tay, cố gắng điều chỉnh biểu cảm sao cho trông mình điềm tĩnh hơn.


Cậu đi men theo cầu thang xuống, tầm mắt Văn Sơ Tĩnh lẫn Trình Bạc Hàn đều tập trung cả vào cậu. Vì vừa mới tỉnh ngủ nên gương mặt Văn Nhạc Tri hơi lờ đờ, trùng hợp lại lấp l**m được sự căng thẳng luống cuống khi gặp Trình Bạc Hàn lần nữa.


“Nhạc Tri,” Văn Sơ Tĩnh quan sát nét mặt em trai, chờ cậu ngồi xuống là hỏi thẳng vào vấn đề luôn, “em đòi hủy hôn với Tạ Từ là vì muốn đến với Trình Bạc Hàn à?”



1 tiếng trước, Trình Bạc Hàn hẹn gặp Văn Sơ Tĩnh, đồng thời yêu cầu địa điểm phải là ở nhà họ Văn, Văn Nhạc Tri phải có mặt.


Văn Sơ Tĩnh nhạy bén phát giác sự việc có vẻ khác thường, chị đi từ công ty về thấy Văn Nhạc Tri vẫn đang ngủ cũng không đánh thức cậu, muốn xem xem Trình Bạc Hàn định nói gì trước.


Trình Bạc Hàn còn lược nốt khâu hàn huyên mào đầu, dứt khoát thẳng thắn nói rõ ý đồ hôm nay: Nhà họ Văn liên hôn với họ Tạ, hiển nhiên không thể lợi lộc bằng liên hôn với nhà họ Trình được.


Văn Sơ Tĩnh nhanh chóng bình tĩnh lại khỏi cơn sốc tạm thời, đặt ra câu hỏi giống hệt em trai, tại sao lại là Văn Nhạc Tri.




“Tôi bảo tôi thích em ấy, cậu tin không?” Trình Bạc Hàn cười nói, bộ dạng khá tùy tiện.


Dĩ nhiên Văn Sơ Tĩnh không tin.


Trong dự liệu. Văn Nhạc Tri không tin, Văn Sơ Tĩnh không tin, chắc là chẳng ai tin.


Vậy nên Trình Bạc Hàn đưa ra một nguyên nhân dễ nói dễ hiểu hơn: “Thông Đạt đang nhắm đến một dự án xây dựng cảng, có lãnh đạo cấp cao của chính giới chống lưng thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn. Tính tình Nhạc Tri rất ổn, là nhân tài chuyên nghiệp thuộc lĩnh vực văn tự cổ. Tôi cần cưới xin ổn định để nâng cao hình tượng, mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp sẽ đặc biệt có ích cho tôi cả trong mắt hội đồng quản trị lẫn trong dự án mới chính quyền đầu tư.”


Nghe xong Văn Sơ Tĩnh trầm mặc giây lát. Chị không hề ngạc nhiên.


Nếu Trình Bạc Hàn kiên quyết muốn tìm một đối tượng nam giới kết hôn thì với tính cách hắn, chắc chắn hắn sẽ không chọn kiểu minh tinh quèn hay công tử bột trong giới. Đúng như hắn nói, từ trong ra ngoài Văn Nhạc Tri đều thuộc dạng xuất sắc, học hành ưu tú nền tảng vững vàng, đối nhân xử thế trong sáng giản dị, ngoại hình cũng xếp hàng đầu không thể bàn cãi, đúng là lựa chọn số một đối với Trình Bạc Hàn.



“Kì hạn thì sao?” Văn Sơ Tĩnh nói.


“Tôi không cần nối dõi tông đường, miễn sống tốt đời mình là được.” Trình Bạc Hàn không trả lời vấn đề thời hạn liên hôn nhưng ý tứ cực kì rõ ràng, hắn sẽ không lợi dụng xong nhà họ Văn rồi bỏ đấy, quay đầu đi cưới người phụ nữ khác.


Văn Sơ Tĩnh khẽ nhíu mày. Song nét mặt đã hòa hoãn hơn.


“Nếu cậu có ý thế thì sao không nói sớm?” Văn Sơ Tĩnh thắc mắc.


Ánh nhìn đen kịt của Trình Bạc Hàn liếc qua, gò má hơi căng ra không dễ phát hiện, hắn quẳng lại một câu tương đối l* m*ng: “Tôi tưởng Văn Nhạc Tri hãy còn nhỏ, cậu không đi đâu mà vội.”


Câu này hơi nặng lời, ngầm quy kết nghi ngờ Văn Sơ Tĩnh bán em trai.


Văn Sơ Tĩnh nghẹn mất một giây, còn chưa lên tiếng đã nghe thấy Trình Bạc Hàn nói tiếp: “Bên nhà họ Tạ cậu cứ việc hủy hôn là được, còn lại tôi sẽ khiến họ phải ngậm miệng.”


“Tôi phải cân nhắc đã, phải hỏi ý kiến Nhạc Tri nữa, không phải cậu muốn thế nào là thế ấy được luôn.” Văn Sơ Tĩnh nhìn Trình Bạc Hàn thái độ cực kì thản nhiên trước mắt, tự dưng cảm giác mình chưa bao giờ thực sự hiểu đối phương.



“Sơ Tĩnh, cậu cứ nghĩ từ từ đi, nhưng kiên nhẫn của tôi có hạn.” Trình Bạc Hàn đẩy chỗ tài liệu trong tay mình sang, ra hiệu cho Văn Sơ Tĩnh thử đọc kĩ, nói thêm, “Tôi không bảo cậu chọn, mà đang nói cho cậu đáp án tối ưu là gì rồi đấy.”



Văn Sơ Tĩnh chỉ cần mấy phút để đọc hết điều kiện Trình Bạc Hàn đưa ra, đọc hết cả bản thỏa thuận hôn nhân có chữ kí của Văn Nhạc Tri. Thỏa thuận không ghi rõ thời gian kí kết, Văn Sơ Tĩnh không thể biết cả hai đã kí từ bao giờ, cũng không thể phán đoán xem Văn Nhạc Tri đã kí tên trong tình huống trạng thái ra sao.


Chị gọi dì giúp việc, nhờ dì lên tầng đánh thức Văn Nhạc Tri đang ngủ trưa xuống.



“Vâng,” Gương mặt Văn Nhạc Tri không có vẻ miễn cưỡng, cậu trả lời thẳng trước nghi vấn của Văn Sơ Tĩnh, “em đòi hủy hôn là vì muốn đến với anh Bạc Hàn.”


Nghe thấy câu trả lời vừa lòng, Trình Bạc Hàn bèn cúi đầu nhấp một ngụm trà, nụ cười loáng thoáng lướt qua khóe môi.


Bầu không khí đông cứng chốc lát, Văn Nhạc Tri trông nét mặt có phần suy tư của Văn Sơ Tĩnh, nói hơi yếu ớt: “Chị, chị đồng ý không ạ?”


“Em kí tên luôn rồi, còn hỏi chị có đồng ý hay không à?” Văn Sơ Tĩnh khá bực mình.


Bị nói một câu làm Văn Nhạc Tri hơi lúng túng. Cậu chỉ muốn bỏ đi nhanh nhanh, tầm mắt Trình Bạc Hàn nhìn cậu đăm đăm quá có sức xâm lược, làm cậu bồn chồn không yên.



Sau khi Văn Nhạc Tri tham gia thì cuộc nói chuyện kết thúc chóng vánh. Trước khi ra về Trình Bạc Hàn gọi Văn Nhạc Tri: “Không tiễn tôi về à? Có việc muốn nói với em.”


Bộ dạng êm ái dịu dàng cực kì.


Hai người đi hết hành lang, xe của Trình Bạc Hàn đã đỗ ngay ngoài. Xe đen sì sì giống hệt người, tựa con thú đang ngủ đông, đem lại cho người ta cảm giác nguy cơ bất định.


Cả hai dừng chân dưới gốc cây ngọc lan. Nguyên Châu mùa này lạnh ẩm, ngọc lan chỉ còn có vài cành thưa thớt vươn dài về phía trời cao, sót lại lác đác ít vết tích của mùa xuân từng nở rộ.



Trình Bạc Hàn ngắm cậu rất lâu, ý nghĩ duy nhất là chỉ mong nhổ tận gốc rễ cả người lẫn cả cái cây ngọc lan này lên, bê về trồng hết vào sân nhà mình.



“10 giờ sáng mai tôi đến đón em.”


Trình Bạc Hàn cao hơn Văn Nhạc Tri cả nửa cái đầu, vóc dáng cân nặng cũng phải gấp rưỡi cậu, hắn vừa nhìn người khác vừa nói cứ toát ra vẻ chèn ép của kẻ đứng trên cao trông xuống. Hắn không mong lần nào cũng dọa người ta sợ, cố gắng điều chỉnh giọng mình song hiệu quả khá mờ nhạt, lời hắn cất lên nghe vẫn như ra lệnh.


Văn Nhạc Tri ngần ngừ hồi lâu, hỏi: “Làm gì ạ?”


“Đăng kí kết hôn.”


“…Nhưng mà,” Văn Nhạc Tri ngớ người giây lát, thực sự không thể theo kịp tốc độ của Trình Bạc Hàn, nhưng rồi cậu lại nghĩ giờ thỏa thuận cược đền bù và cả bản thân cậu đều đang nằm trong tay Trình Bạc Hàn rồi, thực ra mình đâu có tư cách từ chối, “có phải hơi vội quá không ạ?”


“Tối nay chị em sẽ đồng ý thôi, còn Tạ Từ thì em không cần phải gặp lại nữa đâu.” Trình Bạc Hàn bất mãn trước sự do dự của Văn Nhạc Tri, giọng nói cùng biểu cảm thoáng ôn tồn vừa nãy bị tiết chế bớt. Nếu người còn chưa tới tay, vậy không nhất thiết phải mềm lòng.


Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không.



“Ngày mai tôi không mong có bất cứ sự cố nào phát sinh.” Trình Bạc Hàn tuyên bố rồi thình lình bước một bước tới gần, đỡ lấy gáy Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri giật mình thon thót, ngửa ra tránh theo phản xạ song đã bị lực từ đối phương khống chế, không nhúc nhích được.


“Hiểu chưa?” Trình Bạc Hàn đang rất sát với gương mặt Văn Nhạc Tri, vượt khỏi phạm vi xã giao, giọng nói vẫn phẳng lặng nhưng lại chất chứa sức ép tuyệt đối.


Văn Nhạc Tri hơi rụt cổ lại, hai tay nâng lên chắn trước ngực Trình Bạc Hàn, có vẻ thực sự không biết phải làm sao. Trong cuộc đời ngắn ngủi 22 năm đã qua cậu chưa từng đối diện với sự uy h**p và áp lực tr*n tr** tới vậy, càng không ngờ chỉ trong khoảnh khắc đáy mắt người ta có thể trào dâng nét h*m m**n cùng dữ tợn đủ nhấn chìm kẻ khác như thế.


Nhìn từ đằng xa thì cả hai đang áp vào nhau, đầu tựa bên đầu, tư thế vô cùng thân mật. Chỉ mỗi Văn Nhạc Tri biết Trình Bạc Hàn của thời điểm này hoàn toàn không liên can gì đến chữ thân mật.


Lồng ngực Văn Nhạc Tri co thắt lại thật mạnh, cậu trả lời “Hiểu ạ” xong Trình Bạc Hàn mới từ từ thả cậu ra.




Đêm hôm ấy Văn Sơ Tĩnh cũng trằn trọc mất ngủ theo Văn Nhạc Tri. Chị không ngốc, tất cả mọi thứ quá đỗi trùng hợp. Người bạn chơi từng lớn lên cùng chị, dù về sau ít qua lại hơn nhưng đôi bên vẫn duy trì liên lạc ở một số dịp nhất định, kể cả chỉ hỏi thăm đơn giản.


Chị tưởng cả hai có thể gọi nhau là bạn.


Song bây giờ xem ra Trình Bạc Hàn còn rất nhiều mục đích chưa rõ. Nhưng bất luận thế nào chị cũng không thể từ chối đề nghị của đối phương. Thực tế là chị có muốn cự tuyệt cũng khó. Nếu buộc phải động chạm 1 trong 2 họ Trình hoặc họ Tạ thì chị đành chọn vế sau. Đương nhiên chị không tin Văn Nhạc Tri thích Trình Bạc Hàn thật, đáng tiếc Văn Nhạc Tri cũng giống Văn Sơ Tĩnh thôi, không có quyền lựa chọn.



10 giờ sáng hôm sau, Trình Bạc Hàn đến đúng giờ chờ ở phòng khách nhà họ Văn.


Văn Sơ Tĩnh đưa ra một bản thỏa thuận bổ sung – do luật sư hàng đầu của Văn Minh soạn thảo ngay trong đêm, bổ sung thêm một số điều khoản vào thỏa thuận kết hôn trước đó Văn Nhạc Tri và Trình Bạc Hàn đã kí nhằm bảo vệ cuộc sống hôn nhân của Văn Nhạc Tri ở mức độ cao nhất có thể – Trình Bạc Hàn đọc qua một lượt, lập tức kí tên.


Đại khái hẳn không ngờ đối phương sẽ dứt khoát thế, sự khó chịu âm ỉ trong lòng Văn Sơ Tĩnh dịu đi phần nào.



Kết hôn đồng giới đã được hợp pháp hóa mười mấy năm, nhưng cần đặt lịch trước. Yêu cầu này cũng có cái lợi là đến đăng kí không cần chờ đợi, nhân viên làm việc đã chuẩn bị sẵn giấy tờ tài liệu, chỉ cần đóng dấu là xong.


Hai người đi mất nửa tiếng đến nơi đăng kí, làm thủ tục mất 10 phút, sau đó sang chụp ảnh kỉ niệm ở khu vực tuyên thệ.


Văn Nhạc Tri đứng bên cạnh Trình Bạc Hàn, mặc áo sơ mi trắng cùng kiểu với đối phương, nghe nhân viên công tác cố gắng khơi gợi bầu không khí: “Cười lên nào, đúng rồi, đứng sát vào nhau một tí.”


Nụ cười của Văn Nhạc Tri hơi cứng, cậu vô thức liếc sang Trình Bạc Hàn một cái, người ta thì lại rõ tự nhiên.


Đứng sát vào nhau rồi vẫn thấy khó, Văn Nhạc Tri đang lúng túng bối rối thì bỗng một cánh tay ôm vòng qua hông cậu, kéo cậu vào lòng mình.


Cả hai đồng thời nhìn vào ống kính, nhân viên chụp được bức ảnh vừa ý, không quên khen ngợi một câu: “Hai cậu đều ngời ngời thật đấy, đẹp đôi!”


Nghe nhân viên khen mà Văn Nhạc Tri cũng lơ ngơ, mắt mở to tròn xoe, cậu ngượng nghịu nhìn ngó trái phải, gò má ửng hồng mịn màng, thực sự xinh đẹp tới nỗi khó tả thành lời.


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...