Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 5: Em không thích Tạ Từ


Văn Sơ Tĩnh ở lại nước D 1 tuần rồi phải quay về nước. Chị đã đi quá lâu, phải về đặt vấn đề với các bên chính thức để còn chuẩn bị tìm Văn Nhạc Tri tiếp. Hơn nữa vì lo gây thêm rắc rối không cần thiết nên Văn Sơ Tĩnh vẫn giấu chuyện Văn Nhạc Tri mất tích với Tạ Từ suốt, tránh né không đáp những câu hỏi gặng của Tạ Từ.


Nhưng hiện giờ không giấu được nữa.


Dọc đường về hi vọng sẽ tìm được Văn Nhạc Tri lụi tàn dần, chị đã phải cân nhắc đến tình huống xấu nhất. Vậy nên ngày thứ hai về đến Nguyên Châu nhận điện thoại từ Trình Bạc Hàn chị không thể kìm nén nổi cảm xúc của mình, cúp máy xong hết khóc lại cười trong phòng riêng, mãi lâu mới bình tĩnh lại được.



Sáng sớm hôm sau, Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đến sân đỗ máy bay của nhà họ Trình chờ – đáng ra theo kế hoạch Tạ Từ sẽ bay sang nước D đúng vào giờ này hôm nay.


1 tiếng trôi qua, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn xuống máy bay.


Trông cậu có vẻ tương đối uể oải, mặc nguyên quần áo lúc đi, đeo balo, lúc nhìn thấy Văn Sơ Tĩnh thì bước chân khựng lại, rồi cậu ôm lấy người chị đã nhào vào lòng mình bật khóc.


“Em xin lỗi chị…” Văn Nhạc Tri buồn khổ trong lòng, vòng qua vai chị ghì thật chặt, giọng khàn khàn, “Làm chị phải lo cho em.”


Văn Sơ Tĩnh khóc một lát là ngưng nước mắt. Bao năm nay phải trải quá nhiều sóng gió, chị đã học được cách che giấu cảm xúc từ lâu, nhưng quãng thời gian em trai mất tích tâm trạng chị suy sụp liên tục, khó lòng kiểm soát tự nhiên nữa.


May là Văn Nhạc Tri đã về.



Tạ Từ cũng đỏ hoe mắt, anh ta không khá hơn Văn Sơ Tĩnh là mấy.


Tận ngày thứ 6 Văn Nhạc Tri mất tích anh ta mới hay tin, trước đó không liên lạc được với cậu là anh ta nảy sinh nghi ngờ rồi nhưng Văn Sơ Tĩnh cứ lấp l**m cho qua, bảo diễn đàn kết thúc xong em trai còn tham gia các hoạt động khác nữa, phải bảo mật cả chặng không thể liên hệ.


“Nhạc Tri,” Tạ Từ bất chấp có người khác xung quanh, ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, hỏi cậu đầy âu lo, “em đi đâu thế?”



Tạ Từ hơi dùng sức, cánh tay anh ta kéo làm Văn Nhạc Tri lảo đảo nghiêng về trước, sắp sửa ngã vào lòng anh ta đến nơi.


Bỗng có một lực rất mạnh tác động từ phía sau, một bên vai Văn Nhạc Tri bị chộp lấy, cậu phải hơi ngửa người ra.


Trình Bạc Hàn đứng sau lưng lạnh nhạt theo dõi trọn vẹn nãy giờ lôi Văn Nhạc Tri về, chờ cậu đứng vững rồi liếc qua Tạ Từ, nói với Văn Sơ Tĩnh: “Có việc gì về rồi nói.”


Tiếp đó hắn cất bước đầu tiên, dẫn mọi người đi ra ngoài sân đỗ máy bay.


Tạ Từ thoáng khó chịu một giây, nhưng sự mừng rỡ khấp khởi vì Văn Nhạc Tri trở về an toàn đã cuốn lấy trái tim, anh ta có quá nhiều điều muốn hỏi nên cũng chẳng bận tâm xem cảm giác nhức nhối ấy đến từ đâu.



Văn Sơ Tĩnh và Tạ Từ đi 2 xe khác nhau đến, Tạ Từ bảo tài xế theo sau, mình thì ngồi cùng xe với chị em nhà họ Văn về.


Họ chào tạm biệt Trình Bạc Hàn, trước khi lên xe Văn Sơ Tĩnh cảm ơn Trình Bạc Hàn thêm lần nữa, Trình Bạc Hàn xua tay ý bảo mọi người cứ về được rồi.


Tâm trạng của mọi người đang có mặt đều tương đối kích động, thành ra Văn Sơ Tĩnh không chú ý đến ánh mắt Văn Nhạc Tri nhìn Trình Bạc Hàn trước khi ra về, nó thấp thoáng kiêng dè lo ngại.



Trên xe, Văn Sơ Tĩnh đã hỏi Văn Nhạc Tri hai lần xem những ngày vừa rồi cậu đi đâu, có chuyện gì xảy ra. Văn Nhạc Tri chỉ cúi đầu im lặng. Cuối cùng Văn Sơ Tĩnh phát hiện dấu hiệu bất ổn, nhìn liếc qua Tạ Từ ngồi ở ghế phó lái đang nóng ruột chờ đáp án không kém rồi nắm lấy tay em trai thật chặt, hiểu là có những lời em trai khó nói với Tạ Từ nên không hỏi thêm nữa.


Đại khái hẳn Tạ Từ cũng nhận ra, anh ta im ắng bớt, không rõ nghĩ gì trong lòng.


Xe tiến vào sân nhà họ Văn, rẽ vòng qua hồ ngắm cảnh đỗ lại trước nhà chính. Một nhóm người đã ngóng trông sẵn ngoài cửa lớn, dì giúp việc chăm Văn Nhạc Tri từ bé đến giờ thấy cậu xuống xe là bắt đầu len lén chùi nước mắt.


Vài cô bác lớn tuổi làm việc ở nhà họ Văn nhiều năm đều biết tin Văn Nhạc Tri mất tích, tuy ngoài miệng không đề cập tới song mấy hôm vừa rồi cũng mất ăn mất ngủ, nay thấy thiếu gia nhỏ về đều đỏ hoe mắt mũi.




Văn Sơ Tĩnh đứng ở sảnh phòng khách, ngăn Tạ Từ đang định theo lên lại: “Cậu cũng thấy rồi đó, tâm trạng Nhạc Tri không được tốt, chị biết cậu cũng sốt ruột nhưng giờ phải để thằng bé hoàn hồn đã. Chờ chị hỏi han rõ ràng đầu đuôi rồi nói cho cậu sau.”


“Chị, em muốn hỏi thăm xem em ấy làm sao,” Ánh mắt Tạ Từ cứ nhìn đăm đăm chỗ cầu thang tầng 2 suốt, “cho em lên nói với em ấy mấy câu.”


“Thằng bé không bị thương, trước đó gọi điện cũng bảo chỉ do tâm trạng thất thường, muốn ở một mình thôi mà.” Văn Sơ Tĩnh cố gắng trấn an Tạ Từ, “Chị hiểu nỗi lo của cậu, nhưng giờ tình trạng Nhạc Tri thế này, không nên gặng hỏi dồn dập quá. Cậu cứ về trước, đợi có thông tin nhất định chị sẽ báo cậu ngay. Chị thấy thằng bé mệt mỏi lắm rồi, cho nó nghỉ ngơi đi đã, được không nào?”


Thấy Tạ Từ vẫn chưa chịu đi thì sắc mặt Văn Sơ Tĩnh khá bức bối. Chị canh cánh về Văn Nhạc Tri trong lòng mà lại không tiện nặng lời với Tạ Từ, giọng điệu có phần nóng nảy.


May là rồi Tạ Từ cũng tự giác nhận ra hiện giờ không thích hợp cho anh ta ở lại, đành phải chào Văn Sơ Tĩnh, nhắc là chờ tâm trạng Văn Nhạc Tri cải thiện sẽ ghé sang sau, rồi mới bịn rịn ngần ngừ rời nhà họ Văn.



Tạ Từ vừa đi, Văn Sơ Tĩnh lập tức chạy xồng xộc lên tầng. Văn Nhạc Tri đang ngồi ngơ ngẩn trên giường phòng ngủ, thấy Văn Sơ Tĩnh bước vào thì gọi một tiếng “Chị ạ” ỉu xìu.


Bát canh đặt cạnh chưa hề động đũa. Dì giúp việc biết Văn Nhạc Tri sắp về đã dậy hầm canh từ sớm tinh mơ.


Văn Sơ Tĩnh hít sâu một hơi, nói với Văn Nhạc Tri: “Đi bệnh viện trước đã.”


“Chị, em không sao thật mà.” Văn Nhạc Tri hơi nhíu mày, lặp lại cái cớ trước đó thêm lần nữa, “Thực sự là vì em muốn ở một mình nên mới tắt máy thôi.”


“Vậy em cũng phải nói cho chị là mấy ngày nay em đi đâu, rồi vì sao lại tâm trạng tiêu cực nào,” Văn Sơ Tĩnh vừa thương vừa bực, “em có biết hậu quả khi em làm thế không?”


“Biết ạ.”


“Thế mà em còn ——” Văn Sơ Tĩnh không tiếp lời được nữa. Người ngoài thấy Văn Nhạc Tri ngoan hiền êm dịu chứ Văn Sơ Tĩnh biết rõ. Đối phương có sốt sắng nữa thằng bé vẫn tỉnh bơ. Tức tối vô dụng, tác động bằng tình cảm hay lý lẽ cũng vô dụng nốt, trừ phi bản thân thằng bé muốn nói.


“Chị, em có việc muốn nói với chị.” Văn Nhạc Tri không trả lời câu hỏi của Văn Sơ Tĩnh mà còn chậm chạp ném ra quả lựu đạn khác, “Em muốn hủy bỏ hôn sự với Tạ Từ.”




Sau khi nhốt Văn Nhạc Tri 7 ngày, Trình Bạc Hàn gọi điện cho Văn Sơ Tĩnh ngay trước mặt cậu báo đã tìm thấy người. Tiếp đến hắn giơ điện thoại ra chỗ Văn Nhạc Tri, ra hiệu bảo cậu tự nói.


Theo cái cớ đã chuẩn bị sẵn, Văn Nhạc Tri nói với chị là tâm trạng mình không tốt nên cứ ở rền tại một homestay ngoại ô gần đó suốt, tắt điện thoại xong thì nhỡ làm rơi dọc đường.


“Chị, em xin lỗi.” Bàn tay nắm điện thoại của Văn Nhạc Tri căng chặt, cổ họng cũng nghẹn ứ. Cậu ngước mắt nhìn Trình Bạc Hàn, khóe môi hơi mím, nói với Văn Sơ Tĩnh ở đầu bên kia, “Mai em sẽ về ngay.”



Dọc đường về Văn Nhạc Tri cứ im lìm mãi.


Giữa chừng Trình Bạc Hàn đưa cho cậu một cốc cà phê nóng, theo dõi cậu uống từng ngụm nhỏ chăm chăm không hề dời mắt, rồi bỗng nói như đang đùa: “Tôi sẽ ở lại Nguyên Châu một thời gian, lo liệu thủ tục đăng kí của mình.”


Văn Nhạc Tri khẽ gật đầu tỏ ý đã biết.


“Về đến nơi em chỉ việc nói với người nhà em không thích Tạ Từ là được.” Trình Bạc Hàn bổ sung, “Những chuyện còn lại tôi sẽ sắp xếp.”


Văn Nhạc Tri gật đầu tiếp, ánh mắt chỉ đăm đăm vào ống quần.


Trình Bạc Hàn cười cười, không làm khó cậu nữa.



****


“Em muốn hủy đám cưới với Tạ Từ.” Văn Nhạc Tri lặp lại lần hai, đầu bất giác hiện lên hình ảnh nụ cười Trình Bạc Hàn lộ ra lúc không ai trông thấy khi đang tiễn họ rời sân bay.


Một bên khóe môi cong lên, đáy mắt lạnh lẽo. Vừa nhắc nhở, vừa đe nẹt.




“Em làm vậy cũng tùy tiện quá, liên hôn với nhà họ Tạ em muốn hủy là hủy chắc?” Văn Sơ Tĩnh cố kiềm chế cảm xúc, hỏi tiếp, “Rốt cuộc em có chuyện gì, kể cho chị xem.”


Văn Sơ Tĩnh hiểu Văn Nhạc Tri, tuy còn trẻ nhưng cậu hành xử nói năng cực kì chững chạc, chưa bao giờ bừa bãi thiếu trách nhiệm vô duyên vô cớ cả.


“Em chẳng có chuyện gì ạ, chỉ không muốn kết hôn với anh ta thôi.”


Gương mặt Văn Nhạc Tri thoáng hoảng hốt, trông rất mong manh đáng thương. Cậu cúi gằm nói từ từ từng chữ một, giọng bé xíu, cứ như đang đọc thuộc lòng bản lời thoại cứng nhắc. Song thái độ thì lại cương quyết hiếm thấy.


“Nói cho chị biết nguyên nhân được không, chẳng phải trước đó vẫn ổn mà?” Văn Sơ Tĩnh bóp huyệt thái dương, ngồi xuống nắm lấy tay Văn Nhạc Tri, gọi tên cậu, muốn tìm một lời giải thích hợp lý.


“Em không thích anh ta.” Văn Nhạc Tri đáp rất chậm chạp.



“Chị biết em không thích Tạ Từ, nhưng hồi trước cũng đâu có phản cảm.” Văn Sơ Tĩnh nói. Dĩ nhiên chị biết em trai mình không thích Tạ Từ, trên thực tế em trai chưa hề có đối tượng yêu thích, chính vì vậy nên mới “cưới ai cũng được”, nỗ lực tối đa hóa lợi ích mới là lựa chọn hoàn hảo nhất. Huống hồ Tạ Từ cực kì quan tâm xem trọng Văn Nhạc Tri, đây cũng là nguyên do chủ yếu nhất Văn Sơ Tĩnh chấp thuận việc hai nhà liên hôn. Nếu không chỉ xét riêng hợp đồng cược bồi thường thì Văn Sơ Tĩnh chưa đến nỗi phải tàn ác đánh đổi hạnh phúc của Văn Nhạc Tri.


Hơn nữa khi ấy Văn Nhạc Tri cũng không thể hiện vẻ ấm ức hay kém vui gì, cùng lắm là hơi thờ ơ, hoàn thành quy trình đính hôn chẳng khác nào chấp hành mệnh lệnh. Song Văn Sơ Tĩnh nghĩ, e là đời này có kết hôn với ai thì em trai chị cũng sẽ y hệt vậy thôi, hôn nhân còn lâu mới đủ sức khiến cậu hớn hở mừng rỡ bằng việc giải mã được một văn tự cổ mới.


Văn Sơ Tĩnh phân tích lợi hại: “Về công, mình kết hợp với nhà họ Tạ mới nắm chắc thêm phần thắng thỏa thuận cược. Về tư, con người Tạ Từ khá ổn, em đến với cậu ta rồi tương lai có thể tập trung làm nghiên cứu, không đến mức phải cáu gắt những chuyện ——”


“Chị,” Bỗng Văn Nhạc Tri cắt lời Văn Sơ Tĩnh, “em mệt quá, muốn nằm ngủ một lúc.”



Văn Sơ Tĩnh ngừng chủ đề, lẳng lặng nhìn Văn Nhạc Tri.


Thực ra trong lòng chị còn rất nhiều băn khoăn lẫn suy đoán, nhưng người chị dặn ở lại nước D gửi tin về, đúng là Trình Bạc Hàn tìm thấy Văn Nhạc Tri ở một homestay khu ngoại ô thật. Người không bị thương, không có dấu vết bị ép buộc, chí ít bề ngoài thì chứng thực việc Văn Nhạc Tri tự bỏ đi do tâm tình tụt dốc.


Không có bất kì chứng cứ nào phủ định chân tướng. Nếu những gì Văn Nhạc Tri nói là thật, vậy chắc hẳn việc hứa hôn với Tạ Từ đã khiến cậu phải cực kì bế tắc.


Văn Sơ Tĩnh trầm tư giây lát, đầu óc cảm xúc rối bời bồn chồn, chị muốn thử hoãn các thứ lại bàn thêm sau. Vậy là chị cẩn thận lên tiếng chừa đường lui: “Nhạc Tri, em ngủ hẳn hoi một giấc, nghỉ ngơi cho khỏe rồi quay về trường. Những việc khác chị sẽ xử lý tiếp cho.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 5: Em không thích Tạ Từ
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...