Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 4: Mới nghe lời hơn được
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Câu trả lời Trình Bạc Hàn đưa ra lập lờ ba phải, nhưng thái độ thì rõ rệt dứt khoát.
Trên thực tế Văn Nhạc Tri cũng chỉ suy nghĩ mất một buổi tối là đồng ý với điều kiện của Trình Bạc Hàn. Cậu kí tên vào thỏa thuận kết hôn, kiểu chữ khải nắn nót nằm sau dòng tên “Trình Bạc Hàn”.
Nhưng Trình Bạc Hàn chưa thả cậu ra ngay mà để cậu ở lại phòng ngủ một mình giống mấy hôm trước đó, không nêu ngày về cụ thể mà cũng chẳng nói gì khác, chỉ nhìn liếc qua chữ kí trên tập giấy rồi rời khỏi phòng.
Điện thoại bị tịch thu, người vẫn bị nhốt, giờ đây kí tên thỏa thuận rồi mà Văn Nhạc Tri vẫn hoang mang lạc lối như cũ. Cậu canh cánh về Văn Sơ Tĩnh trong lòng, nghĩ tiếp hẳn nhà họ Tạ sẽ không chịu để yên, cộng thêm một Trình Bạc Hàn chưa rõ thái độ nữa, sốt hết cả ruột hệt như rắn mất đầu.
Vậy nên lúc Trình Bạc Hàn mang cơm vào phòng lần nữa, Văn Nhạc Tri lí nhí hỏi: “Bao giờ em ra ngoài được ạ?”
Trình Bạc Hàn nhìn cậu một lúc, đáp: “Chờ em nghĩ kĩ đã.”
“Em, em nghĩ kĩ rồi ạ, em cũng đồng ý với điều kiện của anh.” Gương mặt Văn Nhạc Tri lộ vẻ mờ mịt, cậu kí tên luôn rồi, không hiểu sao mà Trình Bạc Hàn còn nói vậy nữa.
Sao cậu biết Trình Bạc Hàn đang vận dụng những chiêu trò tinh vi lọc lõi trên thương trường vào với cậu cơ chứ.
Trình Bạc Hàn nắm rõ nguyên tắc đàm phán, đầu tiên nhốt người lại, không đề cập điều kiện, cứ lửng lơ vô định vậy đã, sau đó chờ đối phương sợ sệt mòn mỏi đủ rồi mới nêu lên mục đích, nhất định sẽ hiệu quả gấp bội. Hiện giờ đạt được mục tiêu cũng chưa chấp thuận cho người ta dễ dàng được như mong muốn, thực ra là nhằm mài giũa cậu.
Văn Nhạc Tri tương đối nóng nảy: “Anh lo em lật lọng ạ? Anh yên tâm, em sẽ không đổi ý đâu.”
Đúng là Văn Nhạc Tri chưa hề nghĩ tới việc đổi ý, nhưng không loại trừ khả năng cậu quay về xong Văn Sơ Tĩnh sẽ có ý định khác. Trình Bạc Hàn không thích có sự cố bất ngờ xảy ra, hắn sẽ không làm những việc mình chưa nắm chắc. Thực ra đến nước này rồi chị em họ Văn cũng chẳng còn sức đánh trả nữa, nhưng hắn vẫn muốn mài mòn bớt tính tình người nhà họ Văn, để gia đình phải nôn nóng thêm chút nữa.
Chỉ có vậy Văn Nhạc Tri mới nghe lời hơn được.
****
Sau khi kí tên Văn Nhạc Tri bị nhốt thêm 3 ngày.
Suốt 3 ngày này cậu nghĩ ngợi rất nhiều. Về nhà họ Văn, về Tạ Từ, về cả Trình Bạc Hàn.
Đối với Văn Nhạc Tri Trình Bạc Hàn chỉ dừng lại ở bạn học và bạn quen của chị. Trẻ con loanh quanh tầm cậu trong giới đều rất sợ Trình Bạc Hàn bởi khoảng cách tận 10 tuổi, chẳng lúc nào chơi chung cả. Đặc điểm nổi bật nhất Văn Nhạc Tri biết về người này là cực kì nghiêm túc, cảm giác chưa bao giờ cười.
Chiều cao lẫn vóc dáng Trình Bạc Hàn tương đối vượt trội, hắn còn sở hữu gương mặt vô cùng anh tuấn. Nhưng không rõ vì sao mà người ngoài gặp hắn lại khó tránh bỏ qua mất ngoại hình, chú ý đến khí thế có phần lấn át của hắn trước tiên, rất dễ bị tâm trạng từ hắn ảnh hưởng theo.
Thực ra ban đầu Văn Nhạc Tri không hề thấy Trình Bạc Hàn đáng sợ cho lắm. Năm cậu 15 tuổi ba mẹ mới qua đời, cuộc sống của cậu rất bề bộn, thậm chí cậu còn trầm cảm nhẹ. Hồi ấy có rất nhiều người hay ghé thăm nhà, Trình Bạc Hàn cũng nằm trong số đó. Cậu nhớ loáng thoáng Trình Bạc Hàn từng mua quà cho cậu, có năm còn tặng cậu một đôi giày thể thao kí tên dịp sinh nhật, không quá đắt đỏ nhưng là món cậu đã mong muốn từ lâu.
Về sau cậu đủ tuổi trưởng thành, không biết do đâu mà Trình Bạc Hàn hiếm khi xuất hiện nữa.
Thậm chí cậu hỏi cả chị vì chuyện này. Chị không để ý mấy, bảo: “Cậu ta là người lớn, ngày nào cũng bôn ba nước ngoài, bận thế lấy đâu ra thời gian quan tâm đến nhóc con như em.”
Quãng thời gian ngắn ngủi ấy từ từ mờ dần trong kí ức Văn Nhạc Tri, tiếp sau đó cậu lên đại học, gần như không gặp lại Trình Bạc Hàn.
Sau này Văn Nhạc Tri tình cờ nghe chú kể, thực ra hồi còn sống ba cậu Văn Dung có ý định gán ghép cho chị cậu với Trình Bạc Hàn. Hai nhà xem như thế giao, đời ông nội có quan hệ rất gắn kết. Nhưng càng ngày họ Trình càng lớn mạnh, tuy họ Văn cũng rực rỡ đấy nhưng thực tế đã bắt đầu đi xuống. Phải biết giới doanh nhân nhà giàu cũng xem trọng chuỗi thức ăn lắm. Sang tới đời cha chú đây hai nhà chẳng còn qua lại là bao.
Văn Nhạc Tri không rõ Trình Bạc Hàn có thích chị mình không nhưng hình như chị thì không thích đối phương, chị từng nói với chú là con người Trình Bạc Hàn khó đoán khó lường, không hợp chung đụng. Nguyên văn câu của chị là “Làm bạn bè còn được, vợ chồng thì thôi miễn đi.”
Đây đã là toàn bộ liên hệ giữa Văn Nhạc Tri và Trình Bạc Hàn rồi. Còn Tạ Từ thì lớn hơn Văn Nhạc Tri 5 tuổi, thích cậu suốt từ lâu, thậm chí đã từng tỏ tình công khai. Anh ta rất ân cần tỉ mỉ với Văn Nhạc Tri, người bên cạnh cũng biết cả. Nhưng Văn Nhạc Tri chẳng hào hứng gì trước tình yêu, hoặc có thể gọi là chưa mở mang, chuyện đính hôn rồi cưới xin cậu cũng chỉ bị động làm theo mọi người thúc đẩy thôi.
Bề ngoài Văn Nhạc Tri có vẻ thế nào cũng ổn, thế nào cũng tốt, nhưng thực ra lắm chuyện cậu đều rất thờ ơ trong lòng.
Những tiểu tiết bị bỏ qua trong buổi tiệc đính hôn nọ cũng dần dà hiện lên rõ nét ở trí nhớ cậu.
Quy trình buổi lễ do công ty chuyên nghiệp và nhà họ Tạ phụ trách, Tạ Từ giám sát từng khâu. Văn Nhạc Tri chẳng cần phải lo gì, đến giờ có mặt là xong. So với sự nhiệt tình nghiêm túc của Tạ Từ thì Văn Nhạc Tri lại giống đang tham dự một sự kiện thương mại vô thưởng vô phạt hơn.
Song xét cho cùng cậu vẫn là một trong số nhân vật chính, đi hết một lượt chương trình, kể cả lơ đãng vô cảm mấy thì cũng phải mệt bở hơi tai.
Phần cuối cùng trong lễ đính hôn là đấu giá một tác phẩm chữ triện cổ của Văn Nhạc Tri, phỏng theo bản in nguyên gốc cỡ lớn từ “Bảo tỷ Thái Hòa” được mệnh danh con dấu đệ nhất Trung Hoa. Tuy tiệc đính hôn qua tay nhà họ Tạ tổ chức biến thành hoạt động thương mại nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến sự nhiệt tình từ khán giả. Sau khi MC tuyên bố toàn bộ số tiền thu được từ buổi đấu giá sẽ dành quyên góp từ thiện, bức chữ triện cổ nhanh chóng được một doanh nhân mới nổi chốt giá lên tới 7 con số.
Mãi tận lúc đó Văn Nhạc Tri mới nảy sinh ít cảm xúc thực sự đầu tiên trong buổi lễ đính hôn, không hiểu tại sao một bức chữ tiểu triện mình sáng tác bừa thôi lại bán được với giá cao đến thế.
Tiếp theo cậu đi theo Tạ Từ mời rượu khách khứa, gặp Trình Bạc Hàn.
Tạ Từ cười chào hỏi Trình Bạc Hàn: “Anh Bạc Hàn, cảm ơn anh dành thời gian tham gia, em với Nhạc Tri đều mừng lắm. Đợt trước gửi thiệp mời cho anh mà còn tưởng anh vẫn đang ở nước ngoài không về được cơ.”
Văn Nhạc Tri xem qua danh sách khách mời của hai nhà họ Tạ họ Văn rồi, có Trình Bạc Hàn. Đằng sau tên Trình Bạc Hàn là dòng ngoặc đơn ghi chưa xác định. Danh sách còn mấy người quyền cao chức trọng nữa cũng đều ghi chú giống thế đằng sau, ý là chưa chắc họ đã chịu hạ cố đến dự.
Người cầm quyền nhà họ Trình đến dự, là nể mặt họ Tạ họ Văn lắm.
Trình Bạc Hàn lấy một chiếc hộp trong túi, vuông vắn gọn gàng không đoán được là gì, giơ ra trước mặt hai người. Tay ở gần Văn Nhạc Tri hơn nhưng lời thì nói với Tạ Từ: “Chúc mừng.”
Văn Nhạc Tri vội nhận chiếc hộp, nói nhỏ nhẹ: “Cảm ơn anh Bạc Hàn ạ.”
Tầm mắt Trình Bạc Hàn lướt qua Văn Nhạc Tri rất nhanh, hắn đáp một câu: “Không có gì.”
Văn Nhạc Tri không giỏi xã giao, suốt buổi chỉ bám theo sau Tạ Từ, trông bộ dạng ngoan ngoãn mà còn rất dựa dẫm nữa. Cả buổi sáng liên tục như thế, bên tai lũ lượt lời chúc phúc, chân tê rần vì đứng, vừa nãy còn phải uống mấy ly rượu không thể đùn đẩy, giờ dạ dày bắt đầu đau quặn lên.
“Có phải mệt quá không, vào phòng nghỉ chợp mắt một lát đi!” Tạ Từ thấy mặt mũi Văn Nhạc Tri hơi tái, khá là lo lắng.
Văn Nhạc Tri gật đầu, cơn uể oải ập đến, cậu không nhịn được khẽ ngáp một cái.
Lúc này có người tìm Tạ Từ, Tạ Từ dặn Văn Nhạc Tri thêm một lượt là nhớ nghỉ ngơi rồi rời đi.
Tạ Từ đi mất là Văn Nhạc Tri hơi gượng gạo, cậu định cáo từ đi luôn. Nào ngờ Trình Bạc Hàn gọi cậu lại, đẩy bát canh nhỏ cạnh tay sang phía cậu, nói bằng giọng rất bình thường: “Ăn xong hẵng đi.”
Sắc mặt Văn Nhạc Tri trắng bợt hơi bất thường song thấy ai cậu vẫn cười mỉm, ngón cái tay phải giấu dưới khăn trải bàn thì đã gập lại, khớp ngón tay tì vào dạ dày cố xoa dịu bớt cơn đau.
Trình Bạc Hàn đẩy bát canh tới mở nắp ra, bên trong là canh gà hầm đậm đà đang tỏa hơi nóng.
Thực đơn bữa tiệc theo phong cách món Pháp, Văn Nhạc Tri không nghĩ tới việc sao lại có canh gà, cũng không nghĩ tới việc sao Trình Bạc Hàn quan hệ xa lạ lại hành động như thế. Giờ dạ dày cậu yếu ớt quá, bát canh gà nóng đủ giúp cậu đỡ hơn. Thế là cậu cẩn thận cảm ơn, cắm đầu ăn từng thìa một, chóp mũi dần rịn mồ hôi, cuối cùng dạ dày mới ấm áp trở lại.
Trình Bạc Hàn ngồi ngay cạnh chỗ Văn Nhạc Tri, khoảng cách vừa phải, hắn chuyện trò với người khác, tầm mắt không hề nhìn sang phía Văn Nhạc Tri thêm.
Song sự hiện diện của đối phương quá mạnh mẽ, Văn Nhạc Tri cứ hơi nhấp nhổm bất an, không diễn tả được rõ là cảm giác gì, chỉ muốn mau mau ăn hết bát canh còn rời bàn. Đến lúc ăn xong, cậu cảm ơn Trình Bạc Hàn thêm một lần nữa trước rồi mới quay người định đi.
Ai ngờ Trình Bạc Hàn lại gọi cậu tiếp. Văn Nhạc Tri ngoái đầu lại với vẻ thắc mắc, ánh mắt Trình Bạc Hàn không tỏ thái độ mà chỉ liếc qua bàn. Văn Nhạc Tri nhìn theo tầm nhìn của đối phương, lập tức hiểu ra, cậu để quên món quà vừa nãy Trình Bạc Hàn tặng ở trên bàn.
Văn Nhạc Tri quay bước trở lại, mặt mũi áy náy, hơi lúng túng gãi đầu rồi duỗi tay cầm chiếc hộp vuông lên, cảm ơn Trình Bạc Hàn lần nữa – hôm nay cậu đã cảm ơn Trình Bạc Hàn tận 3 lần – sau đó nhanh chóng bỏ chạy mất.
Phòng nghỉ nằm ở phía cuối đại sảnh, Văn Nhạc Tri bước vào, khóa trái cửa từ bên trong. Tiệc đính hôn gần đến hồi kết, nhiệm vụ xã giao của cậu đã hoàn thành, cuối cùng cũng được ở yên một mình chốc lát.
Cậu dựa vào sofa, cảm giác trên dưới toàn thân mềm oặt, đến cả tầm mắt cũng bắt đầu lờ mờ.
Tuy là tiệc đính hôn của mình nhưng thật lòng cậu không muốn quay lại những dịp như này thêm lần nữa đâu.
Ngón tay tình cờ sượt phải một v*t c*ng cứng, đấy là quà Trình Bạc Hàn tặng. Tất cả quà cáp tiền mừng của khách khứa hôm nay đều có nhân viên tài chính quản lý chuyên biệt, thường sẽ không trao tận tay cô dâu chú rể, trừ phi là bạn bè thân thiết tặng riêng.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, cậu với Trình Bạc Hàn cùng lắm gọi là có quen, tương lại người ta đính hôn kết hôn nhà họ Tạ họ Văn sẽ phải đáp lễ, vậy nên giao quà đối phương tặng cho bên tài chính ghi chép đầy đủ mới phải.
Song có lẽ là do chiếc hộp trông bình dị quá, hay vì gì khác nữa, ma xui quỷ khiến Văn Nhạc Tri lại mở hộp ra luôn.
—— Bên trong là một mảnh giáp cốt.
Hôm ấy sau khi lễ đính hôn kết thúc, Văn Nhạc Tri vào phòng nghỉ thay bộ vest sang hoodie quần bò, báo với Tạ Từ một câu rồi được tài xế nhà họ Văn chở về trưởng.
Lúc đến cậu chẳng mang gì theo, người có đúng mỗi chiếc điện thoại. Lúc về, trong túi đựng thêm một chiếc hộp vuông vắn.
Văn Nhạc Tri đút điện thoại vào túi áo hoodie, nắm thật chặt chiếc hộp, nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong ngày hôm nay.
Giáp cốt quá quý hiếm, có khi ngàn vàng chưa chắc mua nổi một mảnh. Hôm sau ngày đính hôn, Văn Nhạc Tri lưỡng lự tái hồi, vẫn chọn kể với Văn Sơ Tĩnh. Văn Sơ Tĩnh cũng rất bất ngờ, cân nhắc rồi quyết định tặng Trình Bạc Hàn một bức tranh trả ơn.
Khi đó Trình Bạc Hàn đã rời Nguyên Châu, hắn không nhận quà đáp lễ của nhà họ Văn, giải thích là mình mua mảnh giáp cốt từ một nhà sưu tầm cá nhân ở nước ngoài, người này cần tiền gấp nên bán giá thấp cho hắn.
Vậy là đôi bên không đùn đẩy nữa.
Văn Nhạc Tri nghĩ, có lẽ dấu vết bắt đầu manh nha xuất hiện từ lúc ấy, nhưng không ai biết ý đồ thật của Trình Bạc Hàn.
Giờ đây xem ra hẳn những việc Trình Bạc Hàn làm ở nước D, bản hợp đồng đánh cược đến tay từ trước, rồi thỏa thuận kết hôn soạn thảo sẵn sàng đều đã được chuẩn bị lâu lắm. Còn cả tấm vé dự diễn đàn bạn học bỗng dưng may mắn giành được giúp cậu, ắt cũng là cái bẫy Trình Bạc Hàn giăng ra dụ dỗ chờ Văn Nhạc Tri tới thôi.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Giáp cốt ở đây không đại diện cho chữ giáp cốt, trao đổi sang tay ở nước ngoài thuộc về hành vi tư nhân.
Câu trả lời Trình Bạc Hàn đưa ra lập lờ ba phải, nhưng thái độ thì rõ rệt dứt khoát.
Trên thực tế Văn Nhạc Tri cũng chỉ suy nghĩ mất một buổi tối là đồng ý với điều kiện của Trình Bạc Hàn. Cậu kí tên vào thỏa thuận kết hôn, kiểu chữ khải nắn nót nằm sau dòng tên “Trình Bạc Hàn”.
Nhưng Trình Bạc Hàn chưa thả cậu ra ngay mà để cậu ở lại phòng ngủ một mình giống mấy hôm trước đó, không nêu ngày về cụ thể mà cũng chẳng nói gì khác, chỉ nhìn liếc qua chữ kí trên tập giấy rồi rời khỏi phòng.
Điện thoại bị tịch thu, người vẫn bị nhốt, giờ đây kí tên thỏa thuận rồi mà Văn Nhạc Tri vẫn hoang mang lạc lối như cũ. Cậu canh cánh về Văn Sơ Tĩnh trong lòng, nghĩ tiếp hẳn nhà họ Tạ sẽ không chịu để yên, cộng thêm một Trình Bạc Hàn chưa rõ thái độ nữa, sốt hết cả ruột hệt như rắn mất đầu.
Vậy nên lúc Trình Bạc Hàn mang cơm vào phòng lần nữa, Văn Nhạc Tri lí nhí hỏi: “Bao giờ em ra ngoài được ạ?”
Trình Bạc Hàn nhìn cậu một lúc, đáp: “Chờ em nghĩ kĩ đã.”
“Em, em nghĩ kĩ rồi ạ, em cũng đồng ý với điều kiện của anh.” Gương mặt Văn Nhạc Tri lộ vẻ mờ mịt, cậu kí tên luôn rồi, không hiểu sao mà Trình Bạc Hàn còn nói vậy nữa.
Sao cậu biết Trình Bạc Hàn đang vận dụng những chiêu trò tinh vi lọc lõi trên thương trường vào với cậu cơ chứ.
Trình Bạc Hàn nắm rõ nguyên tắc đàm phán, đầu tiên nhốt người lại, không đề cập điều kiện, cứ lửng lơ vô định vậy đã, sau đó chờ đối phương sợ sệt mòn mỏi đủ rồi mới nêu lên mục đích, nhất định sẽ hiệu quả gấp bội. Hiện giờ đạt được mục tiêu cũng chưa chấp thuận cho người ta dễ dàng được như mong muốn, thực ra là nhằm mài giũa cậu.
Văn Nhạc Tri tương đối nóng nảy: “Anh lo em lật lọng ạ? Anh yên tâm, em sẽ không đổi ý đâu.”
Đúng là Văn Nhạc Tri chưa hề nghĩ tới việc đổi ý, nhưng không loại trừ khả năng cậu quay về xong Văn Sơ Tĩnh sẽ có ý định khác. Trình Bạc Hàn không thích có sự cố bất ngờ xảy ra, hắn sẽ không làm những việc mình chưa nắm chắc. Thực ra đến nước này rồi chị em họ Văn cũng chẳng còn sức đánh trả nữa, nhưng hắn vẫn muốn mài mòn bớt tính tình người nhà họ Văn, để gia đình phải nôn nóng thêm chút nữa.
Chỉ có vậy Văn Nhạc Tri mới nghe lời hơn được.
****
Sau khi kí tên Văn Nhạc Tri bị nhốt thêm 3 ngày.
Suốt 3 ngày này cậu nghĩ ngợi rất nhiều. Về nhà họ Văn, về Tạ Từ, về cả Trình Bạc Hàn.
Đối với Văn Nhạc Tri Trình Bạc Hàn chỉ dừng lại ở bạn học và bạn quen của chị. Trẻ con loanh quanh tầm cậu trong giới đều rất sợ Trình Bạc Hàn bởi khoảng cách tận 10 tuổi, chẳng lúc nào chơi chung cả. Đặc điểm nổi bật nhất Văn Nhạc Tri biết về người này là cực kì nghiêm túc, cảm giác chưa bao giờ cười.
Chiều cao lẫn vóc dáng Trình Bạc Hàn tương đối vượt trội, hắn còn sở hữu gương mặt vô cùng anh tuấn. Nhưng không rõ vì sao mà người ngoài gặp hắn lại khó tránh bỏ qua mất ngoại hình, chú ý đến khí thế có phần lấn át của hắn trước tiên, rất dễ bị tâm trạng từ hắn ảnh hưởng theo.
Thực ra ban đầu Văn Nhạc Tri không hề thấy Trình Bạc Hàn đáng sợ cho lắm. Năm cậu 15 tuổi ba mẹ mới qua đời, cuộc sống của cậu rất bề bộn, thậm chí cậu còn trầm cảm nhẹ. Hồi ấy có rất nhiều người hay ghé thăm nhà, Trình Bạc Hàn cũng nằm trong số đó. Cậu nhớ loáng thoáng Trình Bạc Hàn từng mua quà cho cậu, có năm còn tặng cậu một đôi giày thể thao kí tên dịp sinh nhật, không quá đắt đỏ nhưng là món cậu đã mong muốn từ lâu.
Về sau cậu đủ tuổi trưởng thành, không biết do đâu mà Trình Bạc Hàn hiếm khi xuất hiện nữa.
Thậm chí cậu hỏi cả chị vì chuyện này. Chị không để ý mấy, bảo: “Cậu ta là người lớn, ngày nào cũng bôn ba nước ngoài, bận thế lấy đâu ra thời gian quan tâm đến nhóc con như em.”
Quãng thời gian ngắn ngủi ấy từ từ mờ dần trong kí ức Văn Nhạc Tri, tiếp sau đó cậu lên đại học, gần như không gặp lại Trình Bạc Hàn.
Sau này Văn Nhạc Tri tình cờ nghe chú kể, thực ra hồi còn sống ba cậu Văn Dung có ý định gán ghép cho chị cậu với Trình Bạc Hàn. Hai nhà xem như thế giao, đời ông nội có quan hệ rất gắn kết. Nhưng càng ngày họ Trình càng lớn mạnh, tuy họ Văn cũng rực rỡ đấy nhưng thực tế đã bắt đầu đi xuống. Phải biết giới doanh nhân nhà giàu cũng xem trọng chuỗi thức ăn lắm. Sang tới đời cha chú đây hai nhà chẳng còn qua lại là bao.
Văn Nhạc Tri không rõ Trình Bạc Hàn có thích chị mình không nhưng hình như chị thì không thích đối phương, chị từng nói với chú là con người Trình Bạc Hàn khó đoán khó lường, không hợp chung đụng. Nguyên văn câu của chị là “Làm bạn bè còn được, vợ chồng thì thôi miễn đi.”
Đây đã là toàn bộ liên hệ giữa Văn Nhạc Tri và Trình Bạc Hàn rồi. Còn Tạ Từ thì lớn hơn Văn Nhạc Tri 5 tuổi, thích cậu suốt từ lâu, thậm chí đã từng tỏ tình công khai. Anh ta rất ân cần tỉ mỉ với Văn Nhạc Tri, người bên cạnh cũng biết cả. Nhưng Văn Nhạc Tri chẳng hào hứng gì trước tình yêu, hoặc có thể gọi là chưa mở mang, chuyện đính hôn rồi cưới xin cậu cũng chỉ bị động làm theo mọi người thúc đẩy thôi.
Bề ngoài Văn Nhạc Tri có vẻ thế nào cũng ổn, thế nào cũng tốt, nhưng thực ra lắm chuyện cậu đều rất thờ ơ trong lòng.
Những tiểu tiết bị bỏ qua trong buổi tiệc đính hôn nọ cũng dần dà hiện lên rõ nét ở trí nhớ cậu.
Quy trình buổi lễ do công ty chuyên nghiệp và nhà họ Tạ phụ trách, Tạ Từ giám sát từng khâu. Văn Nhạc Tri chẳng cần phải lo gì, đến giờ có mặt là xong. So với sự nhiệt tình nghiêm túc của Tạ Từ thì Văn Nhạc Tri lại giống đang tham dự một sự kiện thương mại vô thưởng vô phạt hơn.
Song xét cho cùng cậu vẫn là một trong số nhân vật chính, đi hết một lượt chương trình, kể cả lơ đãng vô cảm mấy thì cũng phải mệt bở hơi tai.
Phần cuối cùng trong lễ đính hôn là đấu giá một tác phẩm chữ triện cổ của Văn Nhạc Tri, phỏng theo bản in nguyên gốc cỡ lớn từ “Bảo tỷ Thái Hòa” được mệnh danh con dấu đệ nhất Trung Hoa. Tuy tiệc đính hôn qua tay nhà họ Tạ tổ chức biến thành hoạt động thương mại nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến sự nhiệt tình từ khán giả. Sau khi MC tuyên bố toàn bộ số tiền thu được từ buổi đấu giá sẽ dành quyên góp từ thiện, bức chữ triện cổ nhanh chóng được một doanh nhân mới nổi chốt giá lên tới 7 con số.
Mãi tận lúc đó Văn Nhạc Tri mới nảy sinh ít cảm xúc thực sự đầu tiên trong buổi lễ đính hôn, không hiểu tại sao một bức chữ tiểu triện mình sáng tác bừa thôi lại bán được với giá cao đến thế.
Tiếp theo cậu đi theo Tạ Từ mời rượu khách khứa, gặp Trình Bạc Hàn.
Tạ Từ cười chào hỏi Trình Bạc Hàn: “Anh Bạc Hàn, cảm ơn anh dành thời gian tham gia, em với Nhạc Tri đều mừng lắm. Đợt trước gửi thiệp mời cho anh mà còn tưởng anh vẫn đang ở nước ngoài không về được cơ.”
Văn Nhạc Tri xem qua danh sách khách mời của hai nhà họ Tạ họ Văn rồi, có Trình Bạc Hàn. Đằng sau tên Trình Bạc Hàn là dòng ngoặc đơn ghi chưa xác định. Danh sách còn mấy người quyền cao chức trọng nữa cũng đều ghi chú giống thế đằng sau, ý là chưa chắc họ đã chịu hạ cố đến dự.
Người cầm quyền nhà họ Trình đến dự, là nể mặt họ Tạ họ Văn lắm.
Trình Bạc Hàn lấy một chiếc hộp trong túi, vuông vắn gọn gàng không đoán được là gì, giơ ra trước mặt hai người. Tay ở gần Văn Nhạc Tri hơn nhưng lời thì nói với Tạ Từ: “Chúc mừng.”
Văn Nhạc Tri vội nhận chiếc hộp, nói nhỏ nhẹ: “Cảm ơn anh Bạc Hàn ạ.”
Tầm mắt Trình Bạc Hàn lướt qua Văn Nhạc Tri rất nhanh, hắn đáp một câu: “Không có gì.”
Văn Nhạc Tri không giỏi xã giao, suốt buổi chỉ bám theo sau Tạ Từ, trông bộ dạng ngoan ngoãn mà còn rất dựa dẫm nữa. Cả buổi sáng liên tục như thế, bên tai lũ lượt lời chúc phúc, chân tê rần vì đứng, vừa nãy còn phải uống mấy ly rượu không thể đùn đẩy, giờ dạ dày bắt đầu đau quặn lên.
“Có phải mệt quá không, vào phòng nghỉ chợp mắt một lát đi!” Tạ Từ thấy mặt mũi Văn Nhạc Tri hơi tái, khá là lo lắng.
Văn Nhạc Tri gật đầu, cơn uể oải ập đến, cậu không nhịn được khẽ ngáp một cái.
Lúc này có người tìm Tạ Từ, Tạ Từ dặn Văn Nhạc Tri thêm một lượt là nhớ nghỉ ngơi rồi rời đi.
Tạ Từ đi mất là Văn Nhạc Tri hơi gượng gạo, cậu định cáo từ đi luôn. Nào ngờ Trình Bạc Hàn gọi cậu lại, đẩy bát canh nhỏ cạnh tay sang phía cậu, nói bằng giọng rất bình thường: “Ăn xong hẵng đi.”
Sắc mặt Văn Nhạc Tri trắng bợt hơi bất thường song thấy ai cậu vẫn cười mỉm, ngón cái tay phải giấu dưới khăn trải bàn thì đã gập lại, khớp ngón tay tì vào dạ dày cố xoa dịu bớt cơn đau.
Trình Bạc Hàn đẩy bát canh tới mở nắp ra, bên trong là canh gà hầm đậm đà đang tỏa hơi nóng.
Thực đơn bữa tiệc theo phong cách món Pháp, Văn Nhạc Tri không nghĩ tới việc sao lại có canh gà, cũng không nghĩ tới việc sao Trình Bạc Hàn quan hệ xa lạ lại hành động như thế. Giờ dạ dày cậu yếu ớt quá, bát canh gà nóng đủ giúp cậu đỡ hơn. Thế là cậu cẩn thận cảm ơn, cắm đầu ăn từng thìa một, chóp mũi dần rịn mồ hôi, cuối cùng dạ dày mới ấm áp trở lại.
Trình Bạc Hàn ngồi ngay cạnh chỗ Văn Nhạc Tri, khoảng cách vừa phải, hắn chuyện trò với người khác, tầm mắt không hề nhìn sang phía Văn Nhạc Tri thêm.
Song sự hiện diện của đối phương quá mạnh mẽ, Văn Nhạc Tri cứ hơi nhấp nhổm bất an, không diễn tả được rõ là cảm giác gì, chỉ muốn mau mau ăn hết bát canh còn rời bàn. Đến lúc ăn xong, cậu cảm ơn Trình Bạc Hàn thêm một lần nữa trước rồi mới quay người định đi.
Ai ngờ Trình Bạc Hàn lại gọi cậu tiếp. Văn Nhạc Tri ngoái đầu lại với vẻ thắc mắc, ánh mắt Trình Bạc Hàn không tỏ thái độ mà chỉ liếc qua bàn. Văn Nhạc Tri nhìn theo tầm nhìn của đối phương, lập tức hiểu ra, cậu để quên món quà vừa nãy Trình Bạc Hàn tặng ở trên bàn.
Văn Nhạc Tri quay bước trở lại, mặt mũi áy náy, hơi lúng túng gãi đầu rồi duỗi tay cầm chiếc hộp vuông lên, cảm ơn Trình Bạc Hàn lần nữa – hôm nay cậu đã cảm ơn Trình Bạc Hàn tận 3 lần – sau đó nhanh chóng bỏ chạy mất.
Phòng nghỉ nằm ở phía cuối đại sảnh, Văn Nhạc Tri bước vào, khóa trái cửa từ bên trong. Tiệc đính hôn gần đến hồi kết, nhiệm vụ xã giao của cậu đã hoàn thành, cuối cùng cũng được ở yên một mình chốc lát.
Cậu dựa vào sofa, cảm giác trên dưới toàn thân mềm oặt, đến cả tầm mắt cũng bắt đầu lờ mờ.
Tuy là tiệc đính hôn của mình nhưng thật lòng cậu không muốn quay lại những dịp như này thêm lần nữa đâu.
Ngón tay tình cờ sượt phải một v*t c*ng cứng, đấy là quà Trình Bạc Hàn tặng. Tất cả quà cáp tiền mừng của khách khứa hôm nay đều có nhân viên tài chính quản lý chuyên biệt, thường sẽ không trao tận tay cô dâu chú rể, trừ phi là bạn bè thân thiết tặng riêng.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, cậu với Trình Bạc Hàn cùng lắm gọi là có quen, tương lại người ta đính hôn kết hôn nhà họ Tạ họ Văn sẽ phải đáp lễ, vậy nên giao quà đối phương tặng cho bên tài chính ghi chép đầy đủ mới phải.
Song có lẽ là do chiếc hộp trông bình dị quá, hay vì gì khác nữa, ma xui quỷ khiến Văn Nhạc Tri lại mở hộp ra luôn.
—— Bên trong là một mảnh giáp cốt.
Hôm ấy sau khi lễ đính hôn kết thúc, Văn Nhạc Tri vào phòng nghỉ thay bộ vest sang hoodie quần bò, báo với Tạ Từ một câu rồi được tài xế nhà họ Văn chở về trưởng.
Lúc đến cậu chẳng mang gì theo, người có đúng mỗi chiếc điện thoại. Lúc về, trong túi đựng thêm một chiếc hộp vuông vắn.
Văn Nhạc Tri đút điện thoại vào túi áo hoodie, nắm thật chặt chiếc hộp, nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong ngày hôm nay.
Giáp cốt quá quý hiếm, có khi ngàn vàng chưa chắc mua nổi một mảnh. Hôm sau ngày đính hôn, Văn Nhạc Tri lưỡng lự tái hồi, vẫn chọn kể với Văn Sơ Tĩnh. Văn Sơ Tĩnh cũng rất bất ngờ, cân nhắc rồi quyết định tặng Trình Bạc Hàn một bức tranh trả ơn.
Khi đó Trình Bạc Hàn đã rời Nguyên Châu, hắn không nhận quà đáp lễ của nhà họ Văn, giải thích là mình mua mảnh giáp cốt từ một nhà sưu tầm cá nhân ở nước ngoài, người này cần tiền gấp nên bán giá thấp cho hắn.
Vậy là đôi bên không đùn đẩy nữa.
Văn Nhạc Tri nghĩ, có lẽ dấu vết bắt đầu manh nha xuất hiện từ lúc ấy, nhưng không ai biết ý đồ thật của Trình Bạc Hàn.
Giờ đây xem ra hẳn những việc Trình Bạc Hàn làm ở nước D, bản hợp đồng đánh cược đến tay từ trước, rồi thỏa thuận kết hôn soạn thảo sẵn sàng đều đã được chuẩn bị lâu lắm. Còn cả tấm vé dự diễn đàn bạn học bỗng dưng may mắn giành được giúp cậu, ắt cũng là cái bẫy Trình Bạc Hàn giăng ra dụ dỗ chờ Văn Nhạc Tri tới thôi.
—
Giáp cốt ở đây không đại diện cho chữ giáp cốt, trao đổi sang tay ở nước ngoài thuộc về hành vi tư nhân.
(*Giáp cốt: Các mảnh mai rùa hoặc xương thú dùng trong bói toán thời cổ đại ở TQ; chữ giáp cốt là chữ khắc trên các mảnh này, tạo thành hệ thống văn tự cổ có niên đại sớm nhất của TQ.

Có lẽ ý tác giả là mảnh giáp cốt đây là mảnh trơn chứ không phải mảnh có chữ, vì thấy Baike Baidu thống kê đến tháng 11/2022 TQ phát hiện được tổng cộng ~150K mảnh chữ giáp cốt, mình đoán đây sẽ là dạng đồ cổ cấm buôn bán.)
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 4: Mới nghe lời hơn được
10.0/10 từ 17 lượt.
