Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 7: Miễn em nghe lời


10 giờ 15, hai người bước ra khỏi nơi đăng kí. Xe đang chờ bên ngoài, tài xế thấy cả hai ra bèn nổ máy, còn chưa lái khỏi chỗ đỗ thì đột nhiên đã bị một chiếc xe con màu bạc chen ngang ép phải phanh lại.


Tạ Từ xuống xe rảo bước xông thẳng ra trước mặt họ, duỗi tay chộp lấy cánh tay Văn Nhạc Tri.


Trình Bạc Hàn đã kéo Văn Nhạc Tri ra đằng sau mình từ sớm, ngăn ở bả vai Tạ Từ đẩy ngược về sau. Tạ Từ tóm hụt, dồn sức hất tay Trình Bạc Hàn đi rồi lùi lại một bước để đứng vững, đáy mắt bừng bừng lửa giận, đã đủ trông thấy điềm báo tan vỡ tâm trạng từ con người trước nay hòa nhã thỏa đáng.


“Các người đang làm gì!” Tạ Từ gào lên, nắm đấm siết chặt, ánh mắt quét lần lượt qua hai người đang đứng dựa gần nhau ở đối diện, tấm biển “Nơi đăng kí kết hôn” treo gần đó đập thẳng vào tầm nhìn khiến đôi mắt bốc cháy đỏ quạch.



Sắc mặt Trình Bạc Hàn lạnh lẽo, hắn phì cười hỏi lại: “Bọn tôi đang làm gì cậu không nhìn thấy à?”


“Nhạc Tri!” Tạ Từ mặc kệ Trình Bạc Hàn, quay sang tìm đến người ở sau hắn, cắn răng lên tiếng: “Em, em…”


Tạ Từ nói liền tù tì tận mấy chữ “em”, có vẻ đã tức tối nóng nảy lắm rồi, đồng thời cũng đau xót lắm rồi.


“Hôm nay anh ghé nhà em, chị em bảo hôm nay em với anh ta đi đăng kí, thật sự thế sao? Nhạc Tri… chuyện em với anh ta là thật ư?”


Văn Nhạc Tri đang đứng sau lưng Trình Bạc Hàn bước ra, ban đầu cậu không dám nhìn thẳng vào Tạ Từ, gương mặt thoáng u buồn, cứ như đứa trẻ con đang cố gồng mình mạnh mẽ, cậu đáp rất chậm: “Là thật, bọn em đăng kí kết hôn rồi.”


Trái tim Tạ Từ chìm thẳng xuống đáy, anh ta mất kiểm soát hét toáng lên: “Văn Nhạc Tri! Em điên rồi à?”



“Tạ Từ!” Mặt mũi Trình Bạc Hàn tích tụ sương giá, cơn giận lờ mờ ẩn giấu nơi đáy mắt, “Hiện giờ Nhạc Tri là bạn đời hợp pháp của tôi, nếu cậu không biết đường nói năng đàng hoàng thì để tôi dạy cho cũng được.”



“Trình Bạc Hàn! Đây là chuyện giữa tôi với Nhạc Tri!”


“Giữa cả hai không có chuyện gì hết.” Trình Bạc Hàn nhìn Tạ Từ đang giận dữ cuống cuồng, hắn hơi hất cằm lên, vẻ khinh miệt bẩm sinh đã có, hắn nhấn từng chữ với sự ghét bỏ mất kiên nhẫn không hề giấu giếm, “Giờ em ấy là người của tôi rồi.”



Câu nói khiến Tạ Từ hóa đá tại chỗ.


Trình Bạc Hàn còn chưa thôi, vòng cánh tay sang kéo Văn Nhạc Tri lại gần, dúi vào lòng mình.


Nhất thời không khí căng như dây đàn. Văn Nhạc Tri rất quẫn bách, từ bé đến lớn cậu còn chẳng biết đánh nhau chứ đừng nói tới chuyện trải qua cái cảnh chất vấn ba mặt một lời thế. Nhưng sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Tạ Từ thôi, tính tình Văn Nhạc Tri có mềm yếu mấy thì cậu vẫn biết có những việc bắt buộc cắt đứt dứt khoát mới được.


“Xin lỗi anh, em không kết hôn với anh được.” Văn Nhạc Tri giãy khỏi vòng tay Trình Bạc Hàn, quay sang phía Tạ Từ cúi gập người xuống, hệt một nhóc học sinh làm sai cẩn thận nhận lỗi với người lớn đang nổi cơn phẫn nộ, “Em xin lỗi.”



“Nói cho anh sao lại thành ra thế này đi chứ? Rõ ràng em đâu yêu ai khác, rõ ràng em ——”


Tạ Từ chôn chân bất động, cơ bắp toàn thân căng chặt, áo sơ mi phanh mất hai cúc, đầu tóc rối bù, người ngày thường gọn gàng chỉn chu giờ lại lếch thếch luộm thuộm. Anh ta nói được câu “Rõ ràng em đâu yêu ai khác” nhưng lại không thể thốt lên “Rõ ràng em yêu anh cơ mà”. Bởi bất kể trong mắt người ngoài anh ta và Văn Nhạc Tri có là một cặp âu yếm xứng đôi nhường nào, thì anh ta cũng hiểu rõ nhà họ Văn bị dồn ép phải liên hôn với họ Tạ ra sao.


Có thể Văn Nhạc Tri không ghét anh ta, song bảo thích hay yêu thì đảm bảo chưa đến mức. Vốn dĩ Tạ Từ thấy đâu cần phải vội, anh ta tự tin sẽ khiến Văn Nhạc Tri xiêu lòng trước mình trong quá trình chung sống nhỏ nhặt hàng ngày. Nhưng ai ngờ đâu đã đính hôn rồi, giữa đường lại có một Trình Bạc Hàn xông ra phá đám.



“Xin lỗi anh…” Văn Nhạc Tri nói xin lỗi tới lần thứ 3. Cậu là mẫu hình cảm xúc tâm trạng không quá phong phú, hiếm khi thấy áy náy trước người khác, song đối diện với Tạ Từ thực lòng cậu chẳng biết phải nói sao, xét cho cùng cậu là người hủy hôn trước, dù cậu có bị ép buộc thế nào thì Tạ Từ mới đúng là nạn nhân chân chính.


“Văn Nhạc Tri!” Tạ Từ gần như cắn răng nghiến lợi gọi tên cậu, “Mình đã đính hôn rồi! Đấy là trò đùa chắc? Em có từng nghĩ đến cảm nhận của anh không?”



Trình Bạc Hàn kiên nhẫn nghe đến tận đây là đã nể mặt đôi bên lắm, hắn không hề có kế hoạch để Văn Nhạc Tri gặp lại Tạ Từ lần nữa, có điều Tạ Từ phản ứng mãnh liệt thế này cũng tương đối vượt ngoài dự liệu của hắn.


Trong lúc cả hai đi làm thủ tục, hắn cũng đồng thời dặn thư kí liên hệ với cha Tạ Từ là Tạ Tử Lý, gửi một bản hợp đồng sang, nhượng một phần lợi lộc để đổi lại sự thỏa hiệp, đáng ra đây không phải tác phong hành sự của hắn. Nhưng hắn không thể để Văn Sơ Tĩnh đối mặt với lửa giận từ nhà họ Tạ một mình, làm vậy Văn Nhạc Tri sẽ không vui.


Hiện giờ xem ra Tạ Từ vẫn chưa biết việc cha mình đã thống nhất được vài điểm nào đó với Trình Bạc Hàn. Không thì đã chẳng tức tối căm phẫn chạy đến chất vấn trực tiếp thế kia.


Trình Bạc Hàn tiết chế bớt biểu cảm, dường như nhiệt độ quanh hắn đã bay biến sạch, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Văn Nhạc Tri và Tạ Từ.


Tạ Từ thật lòng với Văn Nhạc Tri. Vậy Văn Nhạc Tri thì sao, cũng thích Tạ Từ ư? Hoặc kể cả không thích thì cũng có thiện cảm ít nhiều? Nay chỗ thiện cảm ấy còn được củng cố thêm nhờ sự áy náy buộc phải hủy hôn, Trình Bạc Hàn hắn lại thành kẻ thứ ba phá hoại tình duyên đáng ghét thật rồi à.



Người đang ôm trong tay giãy ra ngoài, nhỏ giọng trao đổi với Trình Bạc Hàn: “Em nói chuyện riêng với anh ta mấy câu được không?”


Trình Bạc Hàn liếc nhìn đồng hồ, đưa ra thời hạn: “5 phút.”


Sau đó hắn thả cậu ra, đi sang một chỗ gần đó đứng lại. Vị trí cách một đoạn vừa phải, sẽ không nghe rõ cuộc đối thoại của hai người kia, nhưng nếu Văn Nhạc Tri có vấn đề gì hắn có thể lao tới ngay chỉ cần tầm 3 giây.



“Rốt cuộc em gặp chuyện gì, sao lại trốn đi một mình, là do những gì anh làm vẫn chưa đủ ư? Hay là, hay là em có nỗi khổ bất đắc dĩ?” Tạ Từ có quá nhiều thắc mắc, trông bộ dạng Văn Nhạc Tri nói chuyện với Trình Bạc Hàn rất dè dặt cẩn thận vừa nãy thì bỗng một suy nghĩ bật ra trong đầu, anh ta hỏi tiếp, “Hay có người uy h**p em?”


Nói dứt lời anh ta lại càng tin chắc vào suy đoán của mình: Chắc chắn Văn Nhạc Tri đã bị người ta uy h**p hoặc phải chịu tác động bất khả kháng từ bên ngoài mà mình không hề hay biết, em ấy đâu muốn hủy hôn thật, chỉ là do em ấy khó xử thôi.


Tự dưng Tạ Từ tìm lại được lòng tin, thấy mình hãy còn hi vọng. Chỉ cần Văn Nhạc Tri thừa nhận mình đang ở tình thế ép buộc, nhất định anh ta sẽ tìm cách dẫn cậu đi.


Song Văn Nhạc Tri không cho anh ta đáp án anh ta mong muốn.



“Tạ Từ, không có những chuyện như anh nghĩ ấy đâu. Em rất xin lỗi, nhà họ Văn sẽ gửi một bản hợp đồng sang nhà họ Tạ để bồi thường thỏa đáng.” Văn Nhạc Tri biết Trình Bạc Hàn đã nhượng một phần lợi ích, nhà họ Văn cũng sẽ bù đắp thêm một phần nữa để tỏ lòng xin lỗi – dẫu sao chuyện hủy hôn khiến họ Tạ mất mặt thật.


“Nhạc Tri, anh không cần hợp đồng, cũng không cần xin lỗi, anh cần em cho anh một câu trả lời hợp lý, không là anh sẽ không từ bỏ đâu.”


“Hai nhà liên hôn đều đứng trên nền tảng tiền đề là lợi ích. Em rất xin lỗi vì đã gây tổn thương cho anh.”


“Nhạc Tri… em biết anh thích em mà, chẳng là em không hề có cảm giác với anh dù chỉ một chút thôi ư?” Tạ Từ không muốn nghe Văn Nhạc Tri nói những câu liên quan đến lợi lộc nữa, chối tai vô cùng.


Văn Nhạc Tri rũ mắt, có không? Chắc là cũng có, ánh mắt Tạ Từ âu lo nhìn cậu hôm đính hôn; sự chăm sóc quan tâm Tạ Từ dành cho cậu ở mọi dịp tình cờ họ gặp nhau, chúng đều để lại hơi ấm trong lòng cậu. Nếu không có Trình Bạc Hàn, hẳn kết hôn xong cậu sẽ chung thủy một lòng với Tạ Từ thôi!



Cả đời cậu chưa từng làm chuyện trái lương tâm, nay lại buộc phải buông lời tổn thương trước một người vô tội, cậu khổ sở lắm, nhưng không thể không làm. Phải kiên quyết mới chấm dứt được mớ bòng bong, giảm tổn thất cho tất cả mọi người xuống mức thấp nhất, đây là việc Văn Nhạc Tri đã cân nhắc rất lâu.


Vậy nên cậu đáp không hề do dự, chẳng khác gì gã trai tồi trăng hoa bội bạc: “Tạ Từ, sau này mình đừng gặp lại nhau nữa đi.”



Xe tiến lên cầu vượt, tầm giờ này không tắc đường nhưng tài xế chỉ giữ tốc độ vừa vặn.


Trình Bạc Hàn chẳng đi đâu mà vội, thậm chí còn đang hớn hở. Hắn không nghe được rõ những lời Văn Nhạc Tri nói, nhưng riêng câu cuối thì hắn nghe thấy rồi – lúc ấy vẫn chưa tới mốc 5 phút song Trình Bạc Hàn đã cạn kiệt kiên nhẫn, bước luôn về phía Văn Nhạc Tri – câu ấy quả thực khiến hắn rất vui.


Tạ Từ đỏ mắt nhìn theo Trình Bạc Hàn ôm vòng lấy Văn Nhạc Tri ra về, giống như cách ban đầu Trình Bạc Hàn đứng từ đằng xa trông cặp đôi mới đính hôn nhận lời chúc phúc vậy. Nay vai trò tráo đổi, không ai hay biết trong lòng anh ta đang nghĩ gì.



Xe rẽ sang hướng khác, Văn Nhạc Tri bình tĩnh lại khỏi dư âm đờ đẫn vì gặp mặt Tạ Từ, nhận ra đây không phải đường về nhà họ Văn.



“Đi ăn.” Trình Bạc Hàn nói. Hắn dừng giây lát rồi bổ sung thêm, “Ăn xong chở em về nhà.”


Trông Văn Nhạc Tri có vẻ thở phào nhẹ nhõm, thật lòng cậu rất sợ ở riêng với Trình Bạc Hàn, vẫn còn hãi hùng vì trải nghiệm bị giam lỏng trước đó, lo nó lặp lại lần nữa


Hiển nhiên Trình Bạc Hàn cũng hiểu được nỗi sợ ở cậu, kín đáo trấn an cậu tỉnh bơ: “Mình đã kết hôn rồi, miễn em nghe lời, tôi sẽ không can thiệp vào những chuyện khác của em.”


Văn Nhạc Tri bấu chặt góc áo, gật đầu, “Ừm” một tiếng rất khẽ.


“Còn nữa, sau này mọi việc đi lại em đều phải báo cáo, tôi sẽ không hạn chế em nhưng phải cho tôi biết trước. Dĩ nhiên tôi cũng sẽ báo cáo lịch trình của tôi cho em, đây là trách nhiệm và nghĩa vụ giữa bạn đời với nhau.” Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm vào gương mặt hơi nhợt nhạt của Văn Nhạc Tri, thấy cậu gật đầu lần hai, cực kì ngoan ngoãn.


Sau cảm giác hài lòng lại đến hối hận, hối hận sao mình không ra tay sớm hơn. Thực tế chứng minh tình yêu cũng như công việc vậy, chần chừ do dự ngại ngần trước sau chỉ tổ khiến mọi việc phức tạp thêm. Trình Bạc Hàn nghĩ, ngay từ 4 năm trước, cái hôm sinh nhật 18 tuổi của Văn Nhạc Tri ấy đáng ra mình đừng nên lủi thủi bỏ về. Dù là không từ thủ đoạn hay cực đoan thêm ít thì Văn Nhạc Tri đều đã là người của hắn từ lâu rồi, còn đâu phần cho Tạ Từ nữa.


Kể cả Văn Nhạc Tri sẽ hận sẽ sợ hắn, hắn cũng phải bắt lấy người ta trong tay thật vững.



Đương nhiên Văn Nhạc Tri không hề biết Trình Bạc Hàn đang hối hận về lần lưỡng lự duy nhất trong đời mình, cậu chỉ mong mau mau chóng chóng ăn xong để còn về nhà. Cả buổi sáng tinh thần cậu cứ căng thẳng tột độ, chia tay với người cũ rồi lại đăng kí kết hôn với người mới, tất thảy dồn vào đúng 1 tiếng đồng hồ ngắn ngủi, giờ điều duy nhất cậu muốn là nhào vào giường mình ngủ một giấc hẳn hoi.


Địa điểm ăn trưa là một sơn trang khá xa, nồi nước lẩu ăm ắp đầy nấm, đủ các loại rau và thịt bò tươi nhúng, vô cùng lành mạnh.


Sở thích của Văn Nhạc Tri trái ngược với đại đa số giới trẻ thời nay, cậu không chơi trò chơi, không ăn quà vặt, không thức đêm, hay nghiên cứu văn tự cổ, đam mê các món tốt cho sức khỏe.


Hồi mới vào Đại học Y, vì ngoại hình cậu xuất sắc quá nên có người giới thiệu bạn gái cho cậu, gia thế tương đương với cậu, tính tình cũng hoạt bát đáng yêu, song chưa tiếp xúc được mấy hôm cô gái đã đề xuất thôi làm bạn thì hơn. Văn Nhạc Tri không hề buồn mà còn thở phào nhẹ nhõm, thực sự cậu rất trì trệ trước chuyện tình cảm, quá trình làm quen với mục đích tiến tới yêu đương thế khiến cậu áp lực cực kì. So ra thì cậu thà ở yên trong thư viện còn vui hơn.


Về sau có cả con trai theo đuổi cậu, cậu đều từ chối khéo hết. Mãi tới khi gặp phải Tạ Từ.


Thôi vậy, không nghĩ nữa. Cứ nghĩ đến Tạ Từ là cậu đau đầu, huống hồ bây giờ còn có một Trình Bạc Hàn thất thường khó đoán ngồi cạnh.



Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 7: Miễn em nghe lời
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...