Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 59: Em cần anh (Kết thúc)
Khi tai nạn xảy ra chiếc xe việt dã đã rời đường hầm, vào tiếp cao tốc quanh núi. Các khúc cua ở đoạn này tương đối gấp, cộng thêm việc Văn Nhạc Tri đang ngủ nên A Uy giảm tốc độ xe xuống giới hạn thấp nhất.
A Uy đã nhìn gương chiếu hậu để ý ngay lúc chiếc xe tải tăng tốc vượt lên ở góc chéo đằng sau. Cao tốc quanh núi chỉ có hai làn xe, A Uy cố tình nép sát vào lề phải nhường đường, không ngờ đối phương bất thình lình lao tới đâm thẳng đuôi xe.
Bên trái đường cao tốc là núi, bên phải thì là vách đá dốc cao tầm mấy chục mét. A Uy đi theo Trình Bạc Hàn nhiều năm, từng đối mặt với đủ cảnh trắc trở, có sức phán đoán thuộc về bản năng trước hiểm nguy kề sát. Gã đánh tay lái hết cỡ sang trái, giẫm chân ga thật mạnh, xe vọt từ mép trái tông qua rào chắn xông lên núi. Xe tải không phanh kịp, lôi theo thùng xe nặng nề lao xuống vực.
Chiếc xe việt dã phóng lên lưng chừng sườn núi, A Uy mặt mũi máu me be bét bò ra, run tay gọi điện. Cửa xe đằng sau đã biến dạng, gã không kéo ra được, phải đập vỡ cửa sổ xe.
Trình Bạc Hàn đang ôm Văn Nhạc Tri thật chặt ở ghế sau, hắn khẽ nhúc nhích người, khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi tan rã, đầu và mặt dính máu. A Uy gọi hắn mấy lần mà hắn cứ như không nghe thấy được, chỉ cứ ôm Văn Nhạc Tri không chịu thả tay.
Xe cứu thương nhanh chóng có mặt, ba người được đưa đến bệnh viện. A Uy bị thương nhẹ nhất vẫn duy trì tỉnh táo, Trình Bạc Hàn thì trông tạm ổn, cử động không vấn đề gì, vết thương ngoài da không nhiều song tinh thần rất hốt hoảng.
Tuy đã được Trình Bạc Hàn che chở phía dưới mình nhưng Văn Nhạc Tri lại hôn mê suốt, đến phòng cấp cứu thì bắt đầu nôn ra máu.
Mấy bác sĩ xúm vào cấp cứu cho Văn Nhạc Tri, hiện trường rối tung cả lên.
Trình Bạc Hàn ngồi dựa vào một chiếc giường cấp cứu khác, ánh mắt đăm đăm dõi theo thanh niên sắc mặt trắng nhợt đang được cấp cứu bên kia.
Đầu óc hắn đã hoàn toàn lộn xộn, không nhớ mình là ai, có chuyện gì xảy ra, cũng không biết người đang nằm trên giường cấp cứu trước mặt là ai. Hắn chỉ cảm giác hiện giờ có một việc còn đáng lo hơn cả trời sập, ấy chính là người này bị thương, người này không thể gặp bất trắc gì hết.
Hắn cử động bình thường, ngoài mấy vết máu trên mặt thì bề ngoài có vẻ khá ổn định, trái lại tình hình Văn Nhạc Tri cứ ộc máu suốt đáng sợ hơn hẳn.
Có bác sĩ bước tới gần gọi hắn vào xử lý vết thương hắn cũng chẳng phản ứng, đứng chôn chân cạnh giường Văn Nhạc Tri không chịu đi đâu, miệng liên tục lẩm bẩm “Cứu em ấy với”. Cuối cùng một bác sĩ phát hiện ra tình trạng của hắn có vẻ bất ổn, phải cưỡng chế hắn đi kiểm tra. Hắn đi vài bước rồi dứt khoát ngồi luôn ở cửa phòng cấp cứu, mặt quay về phía Văn Nhạc Tri, ánh mắt đờ đẫn thẫn thờ.
“Bệnh nhân phải đi chụp CT não.”
Chiếc giường cấp cứu Văn Nhạc Tri đang nằm di chuyển tới phòng CT, bánh xe lộc cộc chạy ngang qua bên cạnh Trình Bạc Hàn, tầm mắt hắn đăm đăm dõi theo, định đứng dậy mà người ngả nghiêng loạng choạng lại ngã ngồi xuống. Một bác sĩ đẩy xe lăn tới đỡ hắn ngồi lên, cho hắn vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ hỏi hắn: “Anh tên là gì, có còn nhớ chuyện gì xảy ra không?”
Đáy mắt Trình Bạc Hàn rỗng không, hiển nhiên hắn không hiểu được câu bác sĩ hỏi, hắn chỉ thấp giọng nói gì đó, bác sĩ xáp lại gần mới nghe rõ, hắn vẫn đang rì rầm câu “Cứu em ấy với”.
“Người được đưa vào cùng anh đó tên gì, có quan hệ thế nào với anh?”
Trình Bạc Hàn không lên tiếng, hắn không biết.
Bác sĩ vẫy tay nói với người bên cạnh: “Cậu này, cho đi chụp CT nốt.”
Dãy đèn trên trần nhà sáng lóa, Trình Bạc Hàn nằm trên giường cấp cứu, khép hờ mắt lại, cảm giác mình đã quên mất một việc cực kì quan trọng.
Chiếc giường cấp cứu của hắn dừng lại trước cửa thang máy, đúng lúc này Văn Nhạc Tri đã kiểm tra xong được đẩy ra ngoài.
Trình Bạc Hàn gắng sức thẳng người lên, một bên mắt sưng húp không mở được, mắt bên kia thì ngập tràn tơ máu, bỗng hắn cất tiếng gọi “Nhạc Tri”.
Văn Nhạc Tri đang nhắm mắt, đầu ngón tay khẽ giật.
A Uy băng bó xong quay lại phòng cấp cứu, thấy bác sĩ bảo Văn Nhạc Tri không có vấn đề gì đáng ngại, hộc máu là do bị thương phần mũi họng, chờ một lát sẽ tỉnh dậy. Gã vừa thở phào được một hơi thì ngay sau đó phát hiện Trình Bạc Hàn biến mất, lòng dạ nôn nao lại trở về đúng chỗ cũ.
Khi Lộ Tân dẫn theo người chạy vào bệnh viện là kết quả kiểm tra của Trình Bạc Hàn cũng đã có, tai nạn xe dẫn đến chấn động não và mất trí nhớ tạm thời.
“Mất trí nhớ rồi cũng còn biết cứu người khác trước.” Lộ Tân bóc quả quýt trong tay, bẻ từng múi cho vào bát, đưa cho Trình Bạc Hàn rồi không chịu được phải bồi thêm một câu.
Anh ta đi theo Trình Bạc Hàn từ bé, gạt quan hệ công việc sang bên thì lúc chung đụng riêng tư cũng thoải mái, có khi giống bạn bè nhiều năm hơn. Câu anh ta nói có vẻ châm chọc Trình Bạc Hàn nhưng thực tế là nói để Văn Nhạc Tri nghe.
Văn Nhạc Tri biết chuyện này. Lúc cậu tỉnh dậy, có y tá thay băng cho cậu đã tường thuật lại một lượt với cậu.
Không nhớ mình là ai, không nhớ đối phương là ai, bám theo Văn Nhạc Tri trông nom hoàn toàn dựa vào bản năng, không nhớ ra được gì cả, chỉ biết người này cực kì quan trọng quan trọng hàng đầu, bất kể có thế nào cũng phải cứu cậu.
Mấy hôm nay các y tá ở phòng bệnh đều thích rủ rỉ vụ đó, còn đặc biệt rẽ sang ngó nghiêng hai người họ. Một y tá trẻ trẻ còn kêu tìm lại được niềm tin vào tình yêu rồi.
Cổ họng Văn Nhạc Tri bị thương, tạm thời không nói được, không được ăn đồ sống đồ lạnh, cậu chỉ có thể tha thiết giương mắt trông theo bát quýt trước mặt Trình Bạc Hàn.
Trình Bạc Hàn mới lấy một múi giơ lên bên miệng cho Văn Nhạc Tri, nhẹ giọng bảo: “Em cắn một tí, chỉ hút ít nước thôi cho trơn miệng, đừng nuốt xuống là được.”
Nghe vậy Văn Nhạc Tri gật đầu, cắn miếng quýt trên tay Trình Bạc Hàn.
Ăn liền ba múi quýt xong Trình Bạc Hàn không cho cậu ăn nữa, bảo cậu nằm xuống nghỉ ngơi.
Khi tai nạn xe xảy ra Văn Nhạc Tri được che chắn phía dưới, ngoài xuất huyết ở họng thì các nơi khác đều không bị thương, cậu nằm hai hôm là bắt đầu rục rịch chồn chân. Nhưng Trình Bạc Hàn bị chấn động não cần theo dõi thêm vài ngày nữa nên cậu không lên tiếng đòi ra viện, dứt khoát im ắng yên ả ở lại phòng bệnh hai người cùng đối phương.
Trình Bạc Hàn cũng hồi phục rất nhanh, sang ngày thứ hai là tỉnh táo triệt để. Lộ Tân thấy hắn không vấn đề gì nữa mới định thuật lại tình hình vụ tai nạn cho hắn. Văn Nhạc Tri biết hai người họ cần bàn bạc, bèn giơ tay ra hiệu bảo mình ra ngoài đi loanh quanh một lúc.
“Không cần,” Trình Bạc Hàn đè vai cậu lại, bảo, “bọn anh ra ngoài.”
Nguyên nhân vụ việc nổ khí ở cảng Nguyên Bình đã được công bố chính thức là do cần cẩu gặp trục trặc, xác định thuộc sự cố bất ngờ. Công ty bảo hiểm và doanh nghiệp liên quan thanh toán khoản phí rất lớn, thực hiện đầy đủ công tác trấn an bồi thường, việc này xem như trôi qua ổn thỏa.
Vấn đề ở chỗ sự cố thì bất ngờ, song tai nạn xe là do con người sắp đặt. Có kẻ bỏ đá xuống giếng, muốn nhân lúc loạn lạc cược nốt ván cuối.
Người lèo lái Thông Đạt mà bỏ mình ở thời khắc mấu chốt này, bất kể nguyên nhân là do sợ tội tự sát hay gì khác thì cũng tất yếu sẽ bị liên hệ với sự cố nổ khí. Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, tài xế hôm đó lại là A Uy với kinh nghiệm lái xe phong phú, chiếc xe còn là xe việt dã đã nâng cấp đạt hệ số an toàn cao hơn.
Chiếc xe bẹp dí phải bỏ đi, nhưng ba người trong xe thì chỉ bị thương ngoài da.
Tài xế xe tải tử vong tại chỗ, nhất thời bên công an không tìm ra chứng cứ nào thêm. Kẻ muốn giết Trình Bạc Hàn, người khác có thể mù mờ chứ trong bụng Trình Bỉnh Chúc rõ nhất. Chỉ vài ngày sau Trình Trung bị công an dẫn đi. Lần này Trình Bỉnh Chúc không ngăn cản, ông cũng chẳng muốn động vào nữa.
Trước kia có quấy quá thế nào cũng chưa đến mức chết người, huống hồ lần này còn có mặt cả Văn Nhạc Tri. Giờ đây ông đã từ bỏ triệt để đứa con cả ác độc tàn nhẫn ấy rồi.
Dĩ nhiên đây đều là chuyện về sau.
**
Văn Nhạc Tri tĩnh dưỡng ở nhà gần 1 tháng là khỏe lại hoàn toàn. Từ khi xuất viện Trình Bạc Hàn chẳng gặp cậu được mấy, quá trình khắc phục hậu quả sau sự cố không hề đơn giản, thời gian cũng dây dưa kéo dài. Hắn bận rộn lu bu suốt, đa số thời gian phải ở lại Nguyên Bình.
Kế hoạch đi chơi giữa tháng 8 vẫn diễn ra đúng như dự kiến. Văn Nhạc Tri ra sức chứng mình với chị là mình tuyệt đối đủ khả năng đi chơi xa, Văn Sơ Tĩnh thấy cậu bức bối ở nhà lâu quá, ra ngoài với các bạn cho khuây khỏa cũng tốt nên đồng ý duyệt cho cậu đi.
Buổi tối trước hôm xuất phát Trình Bạc Hàn gọi video với cậu, trông tâm trạng có vẻ ủ ê.
“Em định đi đâu à?” Hắn hỏi.
“Ừm, hẹn với các bạn từ trước, đi chơi một chuyến.” Văn Nhạc Tri nói. Bây giờ cậu vẫn phải hạ giọng nói chuyện nhỏ nhẹ, nghe tiếng hơi khàn khàn.
“Người em đã khỏe hẳn đâu.”
“Không sao nữa, chị em đồng ý cho em đi chơi.”
Ý là chị em còn đồng ý rồi, anh không cản được đâu.
Quả nhiên Trình Bạc Hàn im thin thít. Từ hồi ra viện hắn đã năn nỉ mấy lần mà suốt bao lâu nay Văn Nhạc Tri chưa hề tỏ rõ thái độ. Viễn cảnh tái hợp xa ngoài tầm với, tâm trạng Trình Bạc Hàn cũng giậm chân tại chỗ.
Mãi lâu sau tự dưng hắn bảo: “Có phương án bồi thường rồi.”
Văn Nhạc Tri ngẩn ra, im ắng quan sát thử sắc mặt Trình Bạc Hàn, hỏi dò: “Anh phải đền nhiều tiền lắm à?”
“Ừ,” Trình Bạc Hàn gật đầu, “nhiều cực.”
Trước nay Trình Bạc Hàn chẳng bận tâm mấy về chuyện tiền nong, không chỉ bởi hắn giàu mà còn bởi trong tay hắn tiền chỉ là con số có thể kiểm soát và tăng giảm tùy ý. Hắn xem trọng tiền chứ không hề mê tiền.
Lần đầu tiên Văn Nhạc Tri chứng kiến hắn lộ ra biểu cảm trầm trọng đến thế vì tiền, lòng cậu cũng chợt trĩu theo, miệng nhanh hơn não bật thốt lên luôn.
“Thế… anh sắp phá sản rồi à?”
Khóe môi Trình Bạc Hàn giần giật, hắn trầm mặc hồi lâu rồi đáp: “Ừ, sau này em phải bán dầu gội đầu nuôi tôi.”
Văn Nhạc Tri: “…”
**
Sân bay tấp nập người qua lại, mấy bạn học xách túi lớn túi nhỏ tập trung đầy đủ gần cửa kiểm tra an ninh. Kí gửi vali xong cả hội bèn cùng xếp hàng sang soi chiếu.
Lúc này bỗng Hà Yến kéo giật Văn Nhạc Tri lại, kiễng chân ngó ra đằng sau.
“Ngó gì đó?” Văn Nhạc Tri cũng ngoái ra sau theo cậu ta.
“Tao bị sếp Trình nhà bọn mày tạo thành bóng ma tâm lý luôn rồi, chỉ sợ ông ý lại xuất hiện bất thình lình như đợt trước.”
Văn Nhạc Tri bật cười: “Dạo này anh ấy bận lắm, không rảnh giám sát tao đâu.”
“Thật á? Lần này ông ý không theo nữa đâu nhỉ!”
“Không đâu, mày mở to mắt ra nhìn cho rõ, làm gì có ——” Văn Nhạc Tri nghiêng đầu trông ra đằng sau, còn chưa nói hết câu đã nghẹn lại giữa họng.
10 giờ sáng, khách khứa ở sảnh sân bay đều đang hớt hải vội vàng. Ở hành lang bên ngoài cách tầm vài chục mét, Trình Bạc Hàn đứng thẳng tắp, chăm chú nhìn về phía Văn Nhạc Tri.
Hắn không tiến lên cũng chẳng nói gì, chỉ cứ tập trung dõi theo vậy thôi. Rõ ràng cách rất xa dòng người không thấy rõ biểu cảm nhưng Văn Nhạc Tri vẫn biết hắn đang tủi thân, như thể phá sản thật rồi, như thể ai có mặt ở sân bay hiện giờ cũng đang nợ hắn cả mấy triệu tệ.
Nụ cười của Văn Nhạc Tri đông cứng, cậu quay lại liếc qua Hà Yến há hốc miệng không thốt nên lời, bảo: “Mày với mọi người vào trước đi, tao sang nói với anh ấy mấy câu.”
Hà Yến tràn đầy nghĩa khí: “Tao bảo chúng nó vào trước, tao ở đây chờ mày.”
Thấy Văn Nhạc Tri bước tới, Trình Bạc Hàn bèn tiến lên đón. Chờ cả hai đến gần hắn mới nhếch môi lên cười, tương đối gượng gạo.
“Tôi đến tiễn em.” Trình Bạc Hàn sợ làm Văn Nhạc Tri mất vui, vừa mở miệng là phải bộc bạch rõ thái độ ngay.
“Nói thật đó hả?” Văn Nhạc Tri hỏi.
Trình Bạc Hàn ngắm cậu một lúc, sửa lời: “Không muốn để em đi.” Hắn dừng giây lát, bổ sung thêm, “Nhưng không có lý do.”
Hắn rũ mắt, không thấy được thần sắc nơi đáy mắt, cảm giác buồn bã quanh người thì cứ tí tách chảy trôi lan dần.
“Không có lý do á?” Văn Nhạc Tri hỏi hắn, nói tiếp, “Anh tìm một cái cũng được.”
Trình Bạc Hàn không hiểu cho lắm, nhìn cậu với vẻ thắc mắc.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi rồi bỗng lẩm nhẩm độc thoại như đã hạ quyết tâm “Thôi vậy”, cậu bảo Trình Bạc Hàn “Anh đợi em một lát”, quay người bước trở lại chỗ cũ.
Tầm mắt Trình Bạc Hàn đau đáu bám sát sao theo bóng lưng chạy chầm chậm của Văn Nhạc Tri, thấy cậu dừng lại cạnh Hà Yến, nói gì đó với đối phương, mặt mũi Hà Yến chuyển sang bàng hoàng thảng thốt.
Một suy đoán từ từ thành hình, song với Trình Bạc Hàn thì ý tưởng ấy quá đỗi long trời lở đất, trái tim hắn bắt đầu đập cuồng dại nhưng hắn vẫn phải gắng sức giữ lại chút tỉnh táo, hi vọng mình đừng để lộ sơ hở ngây ngất quá đà, cắn răng cầu nguyện ông trời xin cho mong ước thành thật một lần.
Bên kia, Văn Nhạc Tri đã cầm lấy balo của mình từ tay Hà Yến, vẫy tay với Hà Yến rồi xoay người trở về.
Trình Bạc Hàn cảm giác không điều khiển được chân mình nữa, hắn rảo bước rồi lại ngập ngừng tiến lên, trái tim đập nhanh tới mức sắp vọt khỏi lồng ngực.
“Anh đi với em ra quầy kí gửi.” Văn Nhạc Tri huơ tấm thẻ lên máy bay trong tay, ra hiệu cho Trình Bạc Hàn đi theo mình.
Hai người quay ra quầy kí gửi, Văn Nhạc Tri đưa thẻ lên máy bay cho nhân viên bảo mình không đi nữa, muốn lấy lại vali đã làm thủ tục kí gửi. Đối phương đáp không vấn đề, đối chiếu thẻ lên máy bay rồi nói tên một khu, hướng dẫn Văn Nhạc Tri ra đó chờ lấy đồ là được.
Suốt quá trình Trình Bạc Hàn rất bình tĩnh, không cười, hắn nói “Cảm ơn” với nhân viên trước cả Văn Nhạc Tri. Song hai chữ này hắn đặc biệt nhấn mạnh, nhân viên nghe xong phải quay sang nhìn hắn, đáp vội “Không có gì ạ”.
Hai người đi ra khu vực lấy hành lí chờ, ở đây không có ai khác, cực kì yên tĩnh.
Văn Nhạc Tri trông gương mặt căng cứng nghiêm túc của Trình Bạc Hàn, thấy hơi buồn cười, hỏi hắn: “Anh nghĩ ra lý do chưa?”
Lý do?
Lý do ngăn Văn Nhạc Tri đừng đi ư?
“Sao anh không tự tin lên một tí nhỉ?” Văn Nhạc Tri ngắm bộ dạng ngờ nghệch ngàn năm hiếm thấy một lần của Trình Bạc Hàn, vừa buồn cười cũng lại vừa xót xa, “Ví dụ em cần anh này, em yêu anh, em sẵn lòng nhân nhượng anh để anh được vui.”
Phía ngoài khung cửa sổ sát đất to lớn, một chiếc máy bay đang tăng tốc trên đường băng rồi vút lên cách xa mặt đất trong tiếng ầm ầm vang dội.
Trình Bạc Hàn nuốt nước bọt một cái theo phản xạ, ngẩn ngơ nhìn người trước mắt. Hắn bắt được chính xác từng chữ Văn Nhạc Tri nói giữa những âm thanh nhốn nháo xung quanh, hắn nghe hiểu từng từ một, nhưng khi nối chúng vào với nhau thì hắn lại bỗng nghi ngờ liệu mình có hiểu sai ý nghĩa những câu nói ấy hay không nữa.
Hắn cảm giác mình vẫn chưa nghe rõ, mãi cho đến khi thấy viền mắt Văn Nhạc Tri đỏ hoe hắn mới hoảng hốt hoàn hồn. Hắn chỉ thấy may mắn cả đời chưa bao giờ có phúc trải nghiệm vừa giáng xuống trúng đầu mình, thậm chí không biết phải nói gì cho được.
Mãi một hồi lâu sau, hắn mới đột nhiên giang rộng cánh tay bước lên trước, ôm ghì lấy Văn Nhạc Tri. Gọi là ôm chứ thực ra phải hình dung là nhào đến thì đúng hơn. Văn Nhạc Tri hoàn toàn chưa kịp chuẩn bị, loạng choạng lớ ngớ suýt thì bị hắn dúi dụi ngã ra sàn, may sao Trình Bạc Hàn đã lập tức đứng vững lại, xốc Văn Nhạc Tri lên. Mỗi tội hắn không chịu thả tay, như đang ôm lấy báu vật quý trọng nhất trên đời.
Dọc đường về Trình Bạc Hàn cứ nắm lấy tay Văn Nhạc Tri thật chặt, đảm bảo liên mồm.
“Lần này không đi cũng không thiệt, chờ tôi xong việc, em muốn đi đâu chơi tôi cũng đưa em đi.” Hắn nghĩ ngợi rồi lại đổi ý tức thời, “Không được, nếu em muốn đi thì mình đi luôn ngay ngày mai.” Nói xong hắn lấy điện thoại ra định gọi, bị Văn Nhạc Tri níu lại.
“Anh không cần đảm bảo, tự em không muốn đi nữa.” Khóe môi Văn Nhạc Tri thấp thoáng nụ cười.
Trông cái vẻ buồn tủi của anh, tự dưng cảm thấy ở lại dỗ anh quan trọng hơn.
Văn Nhạc Tri nói tiếp: “Anh cứ luôn vận dụng đủ mọi thủ đoạn để lấy được thứ mình muốn, thế anh đã bao giờ nghĩ, có những thứ anh không cần động đến thủ đoạn nó cũng đã là của anh rồi không?”
Trình Bạc Hàn l**m môi, lần đầu tiên cảm thấy IQ và vốn từ của mình thiếu hụt, bị kích động vì lời tỏ tình quá đỗi đột ngột tới độ choáng váng đầu óc, ngu ngơ hỏi một câu:
“Vậy là… quay lại với nhau à?”
Văn Nhạc Tri bực mình bật cười: “Không thì sao nữa? Em đã cho Hà Yến leo cây luôn rồi.”
“Tôi tưởng… em sẽ không bao giờ chịu tha thứ cho tôi.”
“Đúng là em không chịu tha thứ cho anh.”
Trình Bạc Hàn giật mình cúi đầu, đang định thề thốt thì lại nghe thấy Văn Nhạc Tri nói, “Sau này anh phải nghe lời em, em sẽ từ từ tha thứ anh.”
“Được,” Trình Bạc Hàn đáp, “nghe em hết.”
Khoang xe không yên tĩnh được nổi một phút, dường như Trình Bạc Hàn hãy còn thắc mắc cần hỏi.
“…Vừa nãy em bảo em cần tôi?”
Lần này Văn Nhạc Tri không trêu hắn nữa, đưa ra một câu trả lời khẳng định: “Lần ấy ở nhà ông bà nội về, anh bảo em có tiền có tình, không cần đến anh. Nói vậy là sai, em cần anh mà. Vì những gì anh cho em người khác không thể cho được. Người nhà hay bạn bè đều không thể, chỉ anh mới có thôi.”
Trình Bạc Hàn ừm một tiếng cực khẽ, cố gắng muốn thể hiện sao cho điềm tĩnh một chút giữa làn sóng tâm trạng cuồn cuộn điên cuồng. Nhưng rồi sau cùng vẫn thất bại.
Hắn nghiêng người sang kéo Văn Nhạc Tri vào lòng mình, miệng không chịu câm lặng mà áp vào mảng da bên tai Văn Nhạc Tri, nhẹ nhàng cọ xát. Chỉ lát sau Văn Nhạc Tri đã phát hiện cổ lẫn áo mình ướt đẫm.
Văn Nhạc Tri không nói gì nữa, chỉ đưa tay ôm lấy Trình Bạc Hàn, ghì siết chặt chẳng kém đối phương.
Hết
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Trình Bạc Hàn cứ thế thôi, yêu lắm nhưng h*m m**n kiểm soát cũng rất mạnh, chắc đến già cũng chẳng sửa được.
Hoàn thành rồi, cảm ơn các cục cưng đồng hành. Tuần sau còn có 3 ngoại truyện nữa.
Ngoài ra bên cạnh có truyện mới đang chuẩn bị “Hàng hiếm” cúi mình xin lưu sẵn.
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 59: Em cần anh (Kết thúc)
10.0/10 từ 17 lượt.
