Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn
Chuyến du lịch tháng 8 không đi được cùng nhau, Hà Yến bị Văn Nhạc Tri cho leo cây, tức tối cực kì. Sang tháng 1 năm sau, hai người bèn bàn nhau đi trượt tuyết.
Văn Nhạc Tri chuẩn bị tinh thần sẵn cho Trình Bạc Hàn từ rất sớm, Trình Bạc Hàn thể hiện cực kì rộng lượng, bảo: “Muốn đi đâu cũng được hết.”
Sau đó mọi thứ bình thường, đến hôm trước ngày lên đường thì Trình Bạc Hàn bắt đầu nổi nóng lên cơn vô cớ, song ở nhà hắn sẽ không bộc lộ ra, cực kì kiềm chế, chỉ có lúc đi họp vì đúng một bản báo cáo có lỗi sai mà bực bội ném bút. Chiếc bút máy màu chàm bị quăng đi vỡ cả ống mực.
Mọi người đều nín bặt im thin thít, có người bạo dạn hỏi thăm Lộ Tân là xảy ra chuyện gì à, Lộ Tân bình tĩnh báo cho họ một tin xấu: “Trạng thái này chắc phải kéo dài tầm 1 tuần.”
—— 1 tuần nữa Văn Nhạc Tri mới về.
Buổi tối trước hôm đi, nửa đêm Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn đánh thức. Cậu buồn ngủ gà gật lắm rồi, mai còn phải ra sân bay đúng giờ, đùn đẩy trốn ra mép giường. Đã dùng cả tay cả chân mà vẫn bị Trình Bạc Hàn chiếm lĩnh ưu thế chỉ trong chốc lát.
Cậu buộc phải thực hiện nghĩa vụ bạn đời, bị lật qua lật lại giày vò, còn bị ép nói những câu th* t*c, cổ với xương quai xanh bị cắn đau nhói, cuối cùng không chịu nổi nữa phải bật khóc, lên án đầy đáng thương: “Trình Bạc Hàn, anh là chó à?”
Trình Bạc Hàn mặc kệ cậu, động tác không hề gián đoạn.
Sáng sớm hôm sau Văn Nhạc Tri ngồi dậy với đôi mắt gấu trúc thâm quầng. Vali đã thu dọn sẵn, xách lên là đi thôi. Cậu không vội vàng gì, thong thả ngồi xuống ăn sáng.
Trình Bạc Hàn ngồi đối diện cậu, múc canh cho cậu, cầm sandwich vừa nướng nóng hổi đặt vào tay cho cậu, trong lúc đó thì lẳng lặng âm thầm quan sát cậu mấy lần liền.
“Em vẫn đi được, đi xa không thành vấn đề, cũng không có chuyện mệt quá đổi lịch đâu.” Văn Nhạc Tri cắn một miếng sandwich gấp đôi phô mai dày cộp, sự thỏa mãn về mặt vị giác tạm thời xoa dịu bớt chút ít nhức nhối trên cơ thể.
Dĩ nhiên Trình Bạc Hàn sẽ không thừa nhận, nhưng lời hắn định nói bị Văn Nhạc Tri giành nói trước mất rồi, chỉ biết vặn vẹo cái mặt.
Buổi sáng có cuộc họp quan trọng đã xếp lịch từ trước không tiện thay đổi, Trình Bạc Hàn đành để A Uy chở Văn Nhạc Tri ra sân bay. Hai người chào tạm biệt nhau ở cửa, trước khi lên xe Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn chộp vai kéo lại hung hăng véo má thêm mấy phát.
“Gọi video mỗi tối, đi đâu phải nói, đừng ăn linh tinh ngoài đường, người lạ bắt chuyện đừng có để ý quá làm gì.” Trình Bạc Hàn mặt mũi vô cảm nói hết rồi bồi thêm một câu vào cuối, “Không phải anh hạn chế em, chỉ muốn đảm bảo em an toàn thôi.”
“Ừm ừm.” Văn Nhạc Tri vội gật như giã tỏi, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời giúp áp bớt ngọn lửa trong lòng Trình Bạc Hàn.
Cậu ngồi lên xe, hạ cửa sổ xe xuống, gác cằm lên cửa kính, lúc chuẩn bị xuất phát thì ngẩng đầu nhìn Trình Bạc Hàn bảo: “Mấy cái anh nói em nhớ hết rồi, còn gì nữa không? À quên nữa, chỗ mặc quần đùi và áo may ô cũng không được để người ta động vào ha.”
Cậu nói rất bóng gió đâm thọt, A Uy ở trước suýt thì phọt cười.
Sau đó Văn Nhạc Tri vỗ một cái lên lưng ghế trước, A Uy nhấn ga vọt đi mất trước khi Trình Bạc Hàn kịp lên cơn.
Bụng dạ Văn Nhạc Tri chẳng vướng bận tâm sự gì, chơi bời rất thoải mái. Trượt tuyết trượt băng ngắm điêu khắc băng, ăn kem que trong gió rét -35oC, vui quên lối về.
Có một hôm buổi tối cả hai đang nằm nhạt nhẽo trong phòng khách sạn, không hiểu Hà Yến nghe nói ở đâu bảo dưới tầng có khu nhà tắm suối nước nóng. Cả hai đi chơi mấy hôm, trải nghiệm hết các loại đặc sản địa phương rồi, chỉ chưa đi tắm nước nóng nữa thôi.
“Tao nghe bảo vừa ngâm nước nóng còn vừa được xem biểu diễn, hay ho cực, mình đến đấy thử xem thế nào!” Ánh mắt Hà Yến ngập tràn mong đợi.
Sao mà Văn Nhạc Tri từ chối cho được.
Hai người mới xông thẳng xuống tầng.
Thử một lượt từ kì cọ, massage, bể sục, Văn Nhạc Tri chưa đến chỗ như này bao giờ, đúng thật là mở mang tầm mắt. Tuy nửa kia của cậu là đàn ông song cậu vô cảm trước các nam giới ở trần khác, không thấy xấu hổ là mấy, cũng không đến nỗi ngại ngùng.
Hai người ngâm xong xuôi đều thấy thấm mệt, đang định đi về thì một anh trai mày rậm mắt to cạnh đó bỗng nhiên gọi cả hai bảo: “Cậu em, trông cái là biết hai cậu ở vùng khác đến, đừng đi vội, chốc nữa còn có màn hoành tráng hơn ở cuối đấy!”
Nghe vậy cả hai mới nghĩ tốn tận hơn trăm tệ mỗi người cơ mà, kiểu gì kiểu phải ở lại chơi hết các tiết mục rồi hẵng đi chứ.
Cuối cùng các tiết mục phần sau cũng mở màn, Văn Nhạc Tri và Hà Yến chọn một góc ghế sofa thư thái nằm ra, xem hai người biểu diễn ở sân khấu nhỏ đằng trước.
Hai người này vừa nói vừa hát, rồi nhảy múa nữa, tuy Văn Nhạc Tri không nghe hiểu hết lời thoại họ nói nhưng trở ngại này cũng không thể ngăn cậu cười theo ha hả.
Đang tung tăng thì Trình Bạc Hàn gọi video tới.
Văn Nhạc Tri ấn nghe, thì thầm nói mấy câu rồi livestream tại chỗ khoe với hắn luôn.
Xung quanh có quá nhiều người đang ở trần, Trình Bạc Hàn nhìn lướt qua thôi đã sậm mặt lại. Mỗi tội Văn Nhạc Tri không trông thấy, cậu vẫn đang tập trung chăm chú giơ điện thoại cho Trình Bạc Hàn xem màn biểu diễn.
Ban đầu cũng không có gì cả, hai người kia nhốn nháo pha trò làm khán giả liên tục phá ra cười. Nhưng dần dà phong cách bắt đầu biến chất, họ làm những động tác mờ ám, diễn tiểu phẩm, nói những câu đen tối. Người đàn ông cao gầy đang nói dở thì tự dưng lột phăng áo ra, một tay nắm lấy con chim nhỏ của mình rồi lộn nhào trên sân khấu.
Tay Văn Nhạc Tri run bắn, rơi luôn điện thoại.
Chờ tới lúc tay chân luống cuống nhặt điện thoại lên cậu mới trông thấy Trình Bạc Hàn nghiêm mặt hằm hằm trên màn hình, mãi hồi lâu mới rít lên được ba chữ:
“Cái gì kia!”
“…Tiết mục văn hóa địa phương.” Văn Nhạc Tri nhắm mắt nhắm mũi đáp bừa.
Chưa xem hết màn biểu diễn Văn Nhạc Tri đã phải theo Hà Yến về khách sạn.
Cả hai lên thẳng phòng, mặt mũi Văn Nhạc Tri cứ trắng bệch, không hiểu là do chạy hay do cóng.
“Mày đừng thế,” Hà Yến bảo, “làm tao cũng căng thẳng theo.”
“Tao có căng thẳng đâu.” Văn Nhạc Tri mạnh miệng.
“Thế sao mặt mày trắng như kia?”
“…”
Một hồi sau Hà Yến hỏi dò: “Chồng mày không tức điên chứ hả? Mình có cần bỏ chạy không?”
Văn Nhạc Tri bị nói thấy rõ mất mặt: “Mày có thôi đi chưa, tao sợ anh ý chắc?”
“Thế tao yên tâm rồi.” Hà Yến lầm bầm. Chưa bàn Văn Nhạc Tri có sợ hay không nhưng tóm lại là cậu ta sợ hết hồn.
Hôm sau Hà Yến bị Văn Nhạc Tri đánh thức từ sớm tinh mơ. Văn Nhạc Tri bàn với cậu ta: “Hay hôm nay mình về luôn đi?”
Theo kế hoạch ban đầu thì họ còn ở lại đây chơi 2 ngày 1 đêm nữa mới quay về. Lịch trình thay đổi đột ngột, Hà Yến hơi ngạc nhiên, hỏi cậu là tại sao.
Văn Nhạc Tri không nói được đầu đuôi hẳn hoi, Hà Yến không nghĩ nhiều, chúi đầu vào ngủ tiếp. Văn Nhạc Tri ngồi trên giường lơ ngơ một hồi, dứt khoát nằm xuống ngủ bù nốt, mặc kệ ra sao thì ra.
Quả nhiên, chưa được mấy phút Trình Bạc Hàn đã gọi điện sang.
Đầu bên kia hơi ồn ào, Văn Nhạc Tri hỏi: “Anh đang đâu thế?”
Trình Bạc Hàn nói: “Chuẩn bị lên máy bay.”
“Ò ò, đi đâu đó?”
Trình Bạc Hàn báo địa chỉ, rất gần chỗ Văn Nhạc Tri đang đi chơi, lái xe sang cùng lắm chỉ mất 1 tiếng rưỡi. Sau đó hắn còn giải thích thêm: “Có công việc.”
Văn Nhạc Tri “Ò ò” tiếp hai tiếng rồi không nói gì nữa.
Chờ một hồi, thấy Văn Nhạc Tri không hỏi tiếp theo trình tự quen thuộc, Trình Bạc Hàn bèn chủ động đề cập: “Xong việc anh hãy còn thời gian, đến lúc ấy sang chỗ em, mình có thể về cùng nhau.”
Giọng điệu lẫn trạng thái của Trình Bạc Hàn vẫn tỉnh bơ điềm nhiên bình thường, như thể đây là chuyện thuận đường lắm thật.
“Anh định bắt em về cùng anh á?” Văn Nhạc Tri nói, “Nhưng em còn hai ngày nữa mới đến lịch về mà!”
Đang gọi dở không quan sát được biểu cảm Trình Bạc Hàn song Văn Nhạc Tri biết chắc giờ mặt mũi người này sẽ vặn vẹo mức nào, mà miệng vẫn phải nói lời trái lương tâm. Quả nhiên Trình Bạc Hàn bảo: “Em cứ chơi của em là được, anh xong việc sẽ sang tìm em.” Sau đó hỏi tiếp, “Không làm phiền các em chứ hả?”
Văn Nhạc Tri được đà là phanh lại ngay, vội đáp: “Không phiền đâu.”
Hay tin Trình Bạc Hàn sắp đến, biểu cảm của Hà Yến cực kì hãi hùng.
“Văn Nhạc Tri, tinh thần nổi loạn của mày đâu? Nổi dậy đi chứ!”
Văn Nhạc Tri lắc đầu, thở dài thườn thượt: “Tinh thần nổi loạn của tao vẫn còn, nhưng chảy nhoét ra đất mất rồi.”
Trình Bạc Hàn đến sớm hơn cả dự kiến. Hắn tự đến một mình, không dẫn theo ai, chọn thời điểm cũng không khớp lắm, trông giống mới đi thẳng từ sân bay về.
Đương nhiên Văn Nhạc Tri không dám vạch trần hắn, thậm chí còn chủ động hỏi han: “Công việc suôn sẻ chứ hả?”
Tâm trạng Trình Bạc Hàn không quá rõ, hắn nhìn Văn Nhạc Tri đăm đăm, không đáp mà hỏi ngược lại: “Em thì sao, chơi vui chứ hả?”
Lịch trình 2 ngày tiếp đó biến thành nhóm ba người. Trình Bạc Hàn lấy cớ khách sạn dởm quá, đổi cả hai sang ở chỗ khác. Đến bữa cũng không cho cả hai ăn lặt vặt lai rai mà phải vào nhà hàng hẳn hoi đàng hoàng quanh đó, ăn món chính tử tế đầy đủ.
—— Cực kì giống phụ huynh dẫn con đi chơi.
Sau đợt đó lâu lắm, Văn Nhạc Tri cũng quên luôn vụ này rồi. Có một hôm cả hai vừa đi nằm thì tự dưng Trình Bạc Hàn hỏi: “Nắm chim non rồi làm sao lộn nhào được?”
Hắn đang tựa vào đầu giường, nửa thân trên để trần, lấm tấm hơi nước vì vừa tắm xong, có vẻ chỉ tán gẫu bâng quơ. Thấy Văn Nhạc Tri ngớ người, hắn hỏi tiếp: “Đẹp không?”
Nhất thời đầu óc Văn Nhạc Tri chưa kịp phân tích, cậu đáp rất thật thà: “Lộn kiểu gì á? To lắm, nên giữ được thôi. Đẹp không à? Tạm được.”
Mặt mũi Trình Bạc Hàn lập tức méo mó. Hắn bật người dậy bế xốc Văn Nhạc Tri đang ngồi lau tóc cạnh giường lên, hai bàn tay to lớn bấu vào chỗ n*n b*p vừa tay nhất, ra sức bấu mấy cái cho hả giận.
Văn Nhạc Tri ú ớ kêu đau, lại còn sợ, buộc phải vòng tay níu chặt lấy cổ hắn.
“Đừng bảo đến giờ anh vẫn ghim đấy nhé?” Văn Nhạc Tri khổ không kể được vào đâu.
Trình Bạc Hàn lạnh lùng hừ một tiếng.
“Thế làm sao anh mới nguôi giận nào?” Văn Nhạc Tri hỏi tiếp.
“Anh cho em một cơ hội.” Trình Bạc Hàn nói.
“Ò ò.” Văn Nhạc Tri chu môi, cúi đầu hôn hắn. Nụ hôn của cậu vẫn hơi vụng về, chỉ biết cắn môi. Trình Bạc Hàn bất mãn, bèn đưa một tay đỡ gáy cậu ngửa ra sau, hôn sâu thêm.
Văn Nhạc Tri cảm giác mình sắp sửa bị Trình Bạc Hàn ăn mất đến nơi, đành phải lè nhè xin tha: “Của anh cũng to lắm… đủ lộn nhào hai vòng, không đẹp… bằng anh…”
Từ hôn sâu kéo dài sang hạng mục vận động khác, hôm nay lại là một ngày Văn Nhạc Tri bị lôi đủ các thể loại lý do kì cục ra để yêu cầu thực hiện nghĩa vụ hôn nhân.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Trời đất ơi rốt cuộc là chỗ nào không ổn thế nhỉ, sao lại khóa của mị
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn
10.0/10 từ 17 lượt.
