Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 58: Cậy em yêu tôi


8 giờ tối hôm ấy khu Nguyên Bình mở cuộc họp báo, công bố thông tin liên quan đến sự cố. Trong đó gồm tình hình thương vong về người, nguy cơ và khả năng ô nhiễm do rò rỉ khí, các bước ứng phó khẩn cấp vân vân, còn cụ thể nguyên nhân vụ việc thì chính quyền vẫn đang trong quá trình điều tra sâu hơn.


Suốt đêm Văn Nhạc Tri trằn trọc khó ngủ, vốn dĩ đang tưởng còn phải nung nấu thêm một ngày nữa, nào ngờ vừa sáng ra đã nhận được điện thoại từ Lộ Tân.


Giọng Lộ Tân không còn bình tĩnh như hôm qua, anh ta chỉ bảo chốc nữa sẽ có luật sư liên hệ Văn Nhạc Tri để đến tận nhà làm thủ tục. Thủ tục gì thì Lộ Tân không nói kĩ, anh ta cúp điện thoại rất vội vàng.



Nửa tiếng sau có hai luật sư ghé nhà. Văn Nhạc Tri nhận ra một người trong đó chính là luật sư cậu từng gặp ở phòng trà lần trước.


Luật sư rất khách sáo, ngồi xuống xong chưa động vào trà nước mà lấy ngay hai tập tài liệu ra – thỏa thuận ly hôn mà trước đó Trình Bạc Hàn cứ lần lữa kéo dài mãi không chịu kí tên. Luật sư quen mặt kia họ Nhạc, trình bày vào thẳng trọng tâm, các loại vấn đề lằng nhằng đợt trước kì kèo dây dưa chưa xong giờ đã ổn thỏa hết rồi.


“Cậu Văn, hiện giờ toàn bộ số tài sản đều đã được phân chia rõ ràng chi tiết, anh Trình đồng ý ly dị.” Anh ta lật tới trang cuối cùng, chỉ tay vào phía dưới, “Cậu kí tên vào đây là được ạ.”


Văn Nhạc Tri mặc kệ đối phương, cầm tập thỏa thuận lên giở ra đọc từ trang đầu. Nội dung thỏa thuận theo mẫu ở đoạn trước đều rập khuôn tương tự, khác biệt duy nhất nằm ở phần nội dung phân chia tài sản. Văn Nhạc Tri nhìn lướt qua đã phát hiện điểm bất thường, đại loại là số lượng các khoản tăng rất nhiều, càng đọc về cuối càng khiếp hãi – chỗ tài sản cần chia từ trước vẫn không thay đổi song đằng sau có thêm vài mục nữa, đại ý là nếu hai bên ly hôn Trình Bạc Hàn sẽ phải trả một khoản tiền bồi thường rất lớn.


Văn Nhạc Tri nhìn vô số số 0 chạy dài đằng sau khoản tiền ấy, đầu óc ù ù rầm vang.



Luật sư Nhạc xem đồng hồ mấy lần liền, đưa mắt trao đổi với luật sư bên cạnh, lên tiếng bằng giọng thương thảo: “Cậu Văn, điều kiện của anh Trình rất hợp lý, anh ấy cũng bảo nếu còn điểm nào không hài lòng cậu hoàn toàn có thể nêu ra.”


Đúng là rất hợp lý. Văn Nhạc Tri không chỉ nhận một nửa tài sản của Trình Bạc Hàn mà có vẻ một nửa còn lại cũng sẽ được chuyển thành tiền đền bù để đưa nốt cho cậu.


“Tôi có chỗ chưa vừa ý, tôi muốn nói trực tiếp với anh ấy.” Văn Nhạc Tri không cầm chiếc bút luật sư đang giơ ra, tỏ rõ quan điểm chưa gặp Trình Bạc Hàn tuyệt đối chưa kí tên.


Luật sư Nhạc khá khó xử, ban đầu anh ta tưởng chắc chắn cậu thiếu gia Văn nôn nóng ly dị đây sẽ vội vàng sốt sắng kí tên ngay mới phải, nào ngờ sự thật lại chênh lệch hẳn so với tưởng tượng. Anh ta hết cách, chưa hoàn thành được việc sếp giao, đành bảo Văn Nhạc Tri là xin phép ra ngoài gọi điện trước đã.




5 phút sau Lộ Tân gọi đến.


“Cậu Văn, đây là ý của sếp Trình, cậu kí tên đi, sẽ có lợi cho cậu đấy ạ.”


“Anh ấy phải ngồi tù à? Hay sắp phá sản?” Văn Nhạc Tri mím môi, cố gắng điều chỉnh giọng điệu mình sao cho nghe không bị bồng bột, “Muốn bỏ nhau thì bỏ từ sớm đi chứ, nhất định phải chờ đến lúc có chuyện mới định tách ra à? Đúng là tốt bụng quá cơ!”


Văn Nhạc Tri cúp điện thoại, bình tĩnh mời hai luật sư ra về.


Sau đó cậu lên phòng thay quần áo, lấy một chiếc chìa khóa xe, không nói với ai cả, xuống gara chọn một chiếc Mini thường ngày dì hay dùng đi chợ mua rau, nổ máy nhấn ga lái vèo ra khỏi hầm.



**


Văn Nhạc Tri lái xe lên cao tốc, giữa đường cậu từ chối 3 cuộc gọi của Lộ Tân, tìm một trạm nghỉ đỗ xe đàng hoàng rồi mới gọi lại cho anh ta.


Cuộc gọi kết nối ngay tức khắc, âm thanh sốt sắng dồn dập của Lộ Tân vang lên: “Cậu đang trên đường đến à? Đến đâu rồi? Ở yên đừng đi nữa, tôi bảo người đến đón cậu!”


“Tôi có bằng lái, biết lái xe.” Văn Nhạc Tri đáp, “Anh mà không gọi điện làm phiền tôi thì tôi đến Nguyên Bình lâu rồi.”


Lộ Tân thực sự chỉ muốn nhảy dựng lên, không hiểu ông cố bình thường trông phong cách rất “tối giản nhẹ tênh” này đang làm sao nữa, đã không chịu ly dị lại còn một mình lái xe lên cao tốc.


“Trình Bạc Hàn đâu ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi, “Anh ấy ra ngoài rồi chứ? Không thì sao anh biết tôi đang trên cao tốc.”



20 phút trước, Lộ Tân được cho phép vào gặp Trình Bạc Hàn trong phòng cách ly – hắn bị cách ly để kiểm tra xác nhận từ hôm qua, hiện giờ vẫn chưa kết thúc, chưa được ra ngoài – đề tài của hai người không có gì quá cơ mật, chỉ dặn dò các việc gấp cần xử lý ở công ty. Bàn việc xong xuôi, Lộ Tân đang chuẩn bị về thì đột nhiên Trình Bạc Hàn hỏi: “Em ấy kí tên chưa?”


Lộ Tân đáp “Chưa”, còn lại không thể nói thêm nữa, cuộc gặp có người theo dõi.


Có vẻ nét mặt Trình Bạc Hàn không được điềm tĩnh cứng rắn như mọi ngày, hắn nói với Lộ Tân: “Gọi điện cho em ấy đi.”



Lộ Tân liếc sang người phụ trách theo dõi ở đối diện, người này gật đầu, bật máy ghi âm – Trình Bạc Hàn chỉ đang phối hợp điều tra chứ không phải bị tước hoàn toàn quyền tự do trao đổi, song cần thu âm lại toàn bộ cuộc gọi.


Điện thoại hắn đã bị tịch thu, buộc phải gọi bằng điện thoại của Lộ Tân. Gọi liền 3 cuộc Văn Nhạc Tri không nghe máy. Trình Bạc Hàn hơi biến sắc, nhanh chóng mở phần mềm ra nhập mật khẩu, nhìn lướt qua là sậm mặt lại ngay: hiện giờ chấm nhỏ lập lòe màu đỏ đang xuất hiện trên tuyến cao tốc từ Nguyên Châu đến Nguyên Bình, lúc đi lúc dừng, nhấp nháy liên tục, Trình Bạc Hàn trông mà lòng dạ cũng thấp thỏm chìm nổi theo.


“Như này là… tự đi sang đây à?” Lộ Tân nhích lại gần xem.


“Em ấy có bao giờ lái xe đâu.” Giọng Trình Bạc Hàn đã thoáng nóng nảy, “Chốc ra ngoài cậu cứ gọi tiếp, mà không, đừng gọi em ấy nữa, đang lái dở không an toàn. Cậu chờ em ấy gọi lại, bất kể đang ở đâu cũng phải bắt em ấy dừng lại, lái xe ra đón em ấy.”



Lộ Tân gọi cho A Uy dặn gã đánh xe ra đoạn nút giao cao tốc chờ sẵn. Anh ta đã gọi hỏi Văn Sơ Tĩnh, biết Văn Nhạc Tri lái xe nào rời nhà.


Cúp điện thoại xong anh ta ngồi xuống ghế, lần đầu tiên nảy sinh cảm giác rất hoang mang. Cảm giác này đến từ Trình Bạc Hàn. Trước ngày hôm nay, anh ta không tưởng tượng nổi là kể cả đang trong tình huống cấp bách nước ngập tận cổ này rồi, việc đầu tiên sếp mình băn khoăn lo lắng lại vẫn cứ là Văn Nhạc Tri tự lái xe lên cao tốc không đảm bảo an toàn.



Quãng đường 2 tiếng mà Văn Nhạc Tri lái mất 3 tiếng rưỡi mới xuống được cao tốc. A Uy chặn chiếc xe nhỏ màu xanh xám lại ở trạm thu phí, đổi chỗ ngồi vào ghế lái. Văn Nhạc Tri ngồi sang ghế phó lái lau mồ hôi. A Uy vừa lái xe vừa tường thuật tình hình đại khái cho Văn Nhạc Tri.


Hiện giờ cảng Nguyên Bình đã bị phong tỏa hoàn toàn để tiến hành công cuộc khắc phục sự cố, may mắn nhờ phản ứng kịp thời trước vụ nổ nên không gây ra tai họa thứ cấp nghiêm trọng hơn. Mấy quản lý cấp cao thuộc các bộ phận liên quan đến sự việc đang bị điều tra, Trình Bạc Hàn là nhà đầu tư lớn nhất thì chỉ thực hiện kiểm tra theo thông lệ, chưa chắc đã bị dính dáng, Văn Nhạc Tri không cần lo lắng quá.


Văn Nhạc Tri yên tâm hơn phần nào, theo A Uy vào một khách sạn nằm tương đối xa bến cảng.


A Uy theo sát bên cạnh trông Văn Nhạc Tri không rời một bước, mãi đến 9 giờ tối thì có tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài. Văn Nhạc Tri đang nằm nửa người ở giường thình lình bật dậy, A Uy cũng giật thót, cả hai đều không biết là ai. A Uy ra dấu im lặng, bước đến bên cửa gọi thử: “Ai?”


Tiếng đáp lời trầm thấp quen thuộc cất lên phía ngoài.


A Uy như trút được gánh nặng, mau chóng mở cửa ra, Trình Bạc Hàn và Lộ Tân đang đứng ngoài cửa.



9 giờ tối, quá trình điều tra kết thúc, Trình Bạc Hàn được mời khỏi phòng cách ly. Vụ việc được xác định là sự cố bất ngờ, ngày mai tổ chức buổi họp báo lần hai, hàng loạt thuyết âm mưu bên ngoài sẽ tự động lắng dịu tan biến. Việc quan trọng nhất lúc này vẫn là khắc phục hậu quả, trấn an nhân viên bị thương, hạ mức tổn thất xuống thấp nhất.



Kết quả này giúp Văn Nhạc Tri thở phào một hơi nhẹ nhõm.


Trông Trình Bạc Hàn rất mệt mỏi, 36 tiếng điều tra cung cấp chứng cứ liên tục không ngủ không nghỉ, người làm bằng sắt cũng phải gục ngã. Hắn cởi chiếc áo vest và sơ mi đã nhăn nhúm, lộ ra vài phần nhếch nhác hiếm thấy. Trong phòng chỉ còn hai người họ, Văn Nhạc Tri xả sẵn nước nóng, muốn gọi người đang vùi ở sofa dậy tắm rửa.


Gọi mấy tiếng không ai thưa, Văn Nhạc Tri bèn bước lại gần xem thử, Trình Bạc Hàn bỗng dưng mở bừng mắt duỗi tay ra, kéo luôn Văn Nhạc Tri vào lòng mình.


“Em đến làm gì?” Giọng Trình Bạc Hàn trầm thấp khản đặc, nó vang ngay bên tai Văn Nhạc Tri, hơi thở và âm thanh cộng hưởng khiến cảm giác tê dại lan tràn tận sống lưng.


Toàn thân Văn Nhạc Tri áp sát trên người Trình Bạc Hàn, cậu thử dùng sức mấy lần mà không đứng lên được, mặt lại đang đỏ ửng không muốn để Trình Bạc Hàn trông thấy, cậu dứt khoát chúi mặt vào lòng hắn.


“Đòi ly dị đấy còn gì! Đến bàn điều kiện.” Giọng nói trong lòng cứ ồm ồm.


“Điều kiện đâu ra?” Trình Bạc Hàn nói, “Luật sư Nhạc bảo em không chịu kí. Tôi nói cho em biết, chỉ cho em đúng một cơ hội thôi đấy, giờ kể cả em muốn kí tôi cũng không chấp thuận.”


Văn Nhạc Tri vịn vào mép sofa, trượt từ trong lòng Trình Bạc Hàn xuống ngồi dưới thảm, ngửa mặt lên tức tối: “Căn cứ vào đâu! Anh bắt kí tên xong rồi cũng chính anh không cho kí nữa.”


“Căn cứ vào đâu nhỉ?” Ánh mắt trĩu nặng của Trình Bạc Hàn dừng nơi gương mặt cậu, hắn đáp, “Cậy em yêu tôi.”



Văn Nhạc Tri ngồi dưới thảm, tay túm giật mấy chùm lông ngắn ngủi, đầu cúi gằm, mãi hồi lâu sau cậu mới nói một câu: “Mơ hão thối tha vừa.”


Trình Bạc Hàn phì cười, giờ phút này đây hắn cảm giác mọi mệt nhọc suốt 36 tiếng bị giam cũng đều đáng giá cả. Hắn nhấc tay kéo Văn Nhạc Tri dậy, bảo: “Hão hay không không biết nhưng đúng là hơi thối thật. Tôi đi tắm cái đã, em lái xe lâu thế cũng mỏi rồi, ngủ một giấc trước đi.”



Đến lúc Trình Bạc Hàn bước ra thì Văn Nhạc Tri đã đi nằm, đúng là cậu mệt, hai ngày liền lo lắng hết hồn hết vía. Giờ gặp được Trình Bạc Hàn, tinh thần nhẹ nhõm là mí mắt bắt đầu díp lại.


Trình Bạc Hàn tắt đèn, khẽ khàng nằm xuống cạnh Văn Nhạc Tri, cánh tay gác lên eo thong thả kéo người vào lòng mình. Phải công nhận Lộ Tân quả là trợ lý siêu đạt chuẩn, dù chưa biết lúc nào Trình Bạc Hàn mới được ra nhưng vẫn phải dặt sẵn phòng giường lớn, Trình Bạc Hàn hài lòng cực kì.


Màn đêm sâu dần, Trình Bạc Hàn xoa chỏm tóc Văn Nhạc Tri: “Chờ việc này kết thúc rồi về nhà được không em?”



Văn Nhạc Tri vốn đang ở nhà họ Văn, về nhà ở đây là chỉ nhà nào, cả hai đều hiểu rõ trong bụng.


Người tưởng đã ngủ chầm chậm mở mắt ra, chẳng biết nên đáp lời sao.



**


Hôm sau khi Văn Nhạc Tri tỉnh dậy thì Trình Bạc Hàn đã đi trước. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm, về phương diện cá nhân Trình Bạc Hàn đã qua cửa thẩm tra, nhưng không có nghĩa hắn có thể đứng ngoài những công cuộc truy cứu trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Hắn cần xuất hiện công khai, ổn định tinh thần nhân viên đồng thời gửi đi các loại tín hiệu an toàn.


A Uy chờ cậu ở gian nhỏ ngoài phòng, nghe thấy tiếng động rời giường mới thử gọi một tiếng. Văn Nhạc Tri biết gã có mặt nên không sốt ruột nữa, chậm chạp dậy đánh răng rửa mặt.


Cậu ăn sáng xong là Trình Bạc Hàn quay lại khách sạn, báo với Văn Nhạc Tri lịch trình sắp tới. Sáng hắn phải quay lại Nguyên Châu một chuyến, vừa khéo dẫn Văn Nhạc Tri về. Xe cậu mang đến đây để tạm ở khách sạn, Lộ Tân sẽ gọi người lái về sau.



Một lúc sau A Uy lái chiếc xe việt đã độ nâng cấp đến đón hai người, không hiểu sao mà lúc chuẩn bị ra cửa Văn Nhạc Tri cứ thấy lửng lơ bồn chồn trong lòng. Cậu đổ sự bất thường này cho trạng thái căng thẳng suốt hai hôm nay, không để ý lắm.


Xe lên cao tốc, giữ tốc độ vừa phải. Tuyến này có một đoạn đường hầm dài xuyên núi và cả cao tốc lượn vòng quanh núi. A Uy lái xe rất vững, bật nhạc nhẹ trong xe cho thư giãn. Lúc chiếc xe tải to đột ngột tăng tốc va chạm thì Văn Nhạc Tri vốn đã thiếp dần đi.


Tiếng phanh gấp chói tai trong tích tắc khiến cậu giật mình choàng tỉnh, ngay sau đó lồng ngực dày rộng nhào sang đè lên cậu, chắn kín cậu dưới thân. Giây cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cậu nghe thấy Trình Bạc Hàn khẽ quát một câu gọi tên mình.





 Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:


Nốt vụ cuối rồi, xong việc là mai làm lành thui


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 58: Cậy em yêu tôi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...