Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 36: Chỉ còn sợ hãi


Đúng là không khí trong núi cực kì trong lành, hít một hơi thấy căng đầy mùi cỏ xanh mát. Tòa nhà giả cổ rộng lớn cũng rất tinh xảo, nằm bên một vách núi, nghiêng mình theo dốc đứng vạn dặm, ngước mắt thấy chim bay thành đàn.


Homestay không có khách khác ở, chỉ có Bạch Ly và Văn Quân Hà. Vào đến nơi rồi Văn Nhạc Tri mới biết chỗ này do Bạch Ly mở.


“Giải tán hết rồi,” Văn Quân Hà đang ngồi pha trà trên chiếc sập tre, tư thế tương đối ra dáng, hương trà lững lờ, phong thái người xưa ung dung nhưng lời nói ra thì thẳng tưng, “chuyển đủ phí 2 ngày 1 đêm cho tôi.”


Trình Bạc Hàn mở điện thoại lên chuyển khoản rồi bưng một cốc trà đưa cho Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri lẳng lặng nhấp một ngụm, tầm mắt tò mò quan sát cách bài trí trong phòng.


Thấy cậu có vẻ hứng thú, Bạch Ly bèn lại gần rủ cậu đi dạo loanh quanh. Văn Nhạc Tri không muốn ở chung một chỗ với hai người kia, lập tức đứng dậy theo Bạch Ly đi mất.


Tầm mắt Văn Quân Hà lẫn Trình Bạc Hàn cùng dõi theo cả hai rời khỏi phòng, mãi tới khi khuất bóng hẳn mới đồng thời quay về.



“Trước khi kết hôn đã không tình nguyện, kết hôn xong vẫn không tình nguyện, sao ông làm được giỏi thế?” Văn Quân Hà khá là kiểu cười trên nỗi đau của kẻ khác.


Trình Bạc Hàn lạnh mặt, bắt đầu hối hận trước đề xuất thử để Văn Nhạc Tri hòa vào với phạm vi đời sống của mình từ Lộ Tân.


Trình Bạc Hàn chán chẳng buồn phản ứng với gã, hỏi thẳng luôn: “Có mấy phòng đấy?”


“5 phòng, làm sao?”


“Ông với Bạch Ly ở một phòng, ba phòng còn lại đều đang sửa chữa nâng cấp đúng không?”



“Có đâu, đang kinh doanh bình thường mà!”


“Được rồi, nếu chỉ còn mỗi phòng đó thì ông nhờ Bạch Ly báo với Nhạc Tri một câu, bọn tôi ở cái phòng suite sát vách đá là được.”


“…”


Văn Quân Hà phá ra cười rõ to, vẩy cả nước trà ra ngoài, mãi mà không dứt cơn được, tới tận lúc Trình Bạc Hàn thêm “Trả cho ông gấp đôi phí bao trọn” thì gã mới nín cười, tay cầm điện thoại lắc lư đáp “Được”.



Homestay tên Bạch Niểu, từ kiểu dáng kiến trúc cho đến vị trí phòng ốc, bố cục trang trí đều vô cùng lôi cuốn hấp dẫn, tỉ mỉ chăm chút tới từng miếng ngói hay giọt nước chảy nên thơ. Văn Nhạc Tri vốn cũng hứng thú với nơi này sẵn, bèn dứt khoát gạt hết phiền muộn đi để chìm đắm vào từng tiểu tiết, ngắm nghía rất chăm chú.


“Ngói diềm vân mây, có cả Huyền Vũ Thanh Long nữa, tinh xảo quá đi mất.” Văn Nhạc Tri đứng dưới thềm hiên, ngửa đầu say mê trông từng hàng ngói xanh nối nhau mà chẳng dời được mắt, cậu hỏi Bạch Ly, “Đặt làm riêng đúng không ạ!”


Bạch Ly nói: “Nhờ một sư phụ già ở phía bắc vẽ hoa văn xong đặt làm, rồi mới gửi vận chuyển hàng không tới đây.”


“Đắt lắm ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi.


Bạch Ly nói một con số, ngay như Văn Nhạc Tri không có khái niệm rõ rệt về tiền cũng phải sửng sốt hoang mang, cậu không nhịn được hỏi thêm: “Sếp Văn trả tiền ạ?”


Bạch Ly bật cười: “Chứ chẳng lẽ còn bắt anh tự bỏ tiền ra chắc?” Anh nói tiếp, “Trông ảnh không giống kiểu người sẽ thích mấy thứ này nhỉ. Đúng là không phải thật, sở thích duy nhất của ảnh chính là kiếm tiền.”


“Hai anh âu yếm thật đó.” Văn Nhạc Tri thật lòng hâm mộ.


“Cũng từng có lúc hục hặc, cơ mà đều qua cả rồi.” Bạch Ly nói đầy ẩn ý, “Yêu một người thì phải tôn trọng tính cách người ấy, trân trọng sự nghiệp của người ấy, kể cả không hiểu cũng vẫn yêu ai yêu cả đường đi, học cách tiếp nhận rồi yêu quý mọi thứ người ta thích, đấy là điều cơ bản nhất.”



Dưới mái hiên có một hàng lan can, Văn Nhạc Tri ngồi trên ghế tre thò chân qua khe hở lan can, đung đưa tới lui. Dưới chân chính là vách cao vạn trượng, lờ mờ thấy thấp thoáng cây cối um tùm xanh tốt dưới đáy vực.


Bạch Ly ngồi sát cạnh cậu, tư thế giống nhau, biếng nhác gác cằm lên thành lan can, nhắm mắt hít thở sâu.


Trước đó hai người gặp nhau vài lần đều chỉ trò chuyện qua loa, bây giờ ngồi đây tán gẫu trên trời dưới đất thế này hóa ra lại hợp nhau bất ngờ. Nhờ vậy Văn Nhạc Tri mới biết Bạch Ly làm trang web du lịch, nghề nghiệp ngày xưa lại càng muôn màu muôn vẻ, quản lý dự án, phóng viên hiện trường, nhà thám hiểm, nhiếp ảnh gia, từng ra vào những khu giao tranh, chốn bỏ hoang không người, rừng mưa, hẻm núi lớn.


Gương mặt đè nén bấy lâu của Văn Nhạc Tri xuất hiện vẻ sinh động hiếm thấy.


Bạch Ly biết tình hình hai người họ nên đặc biệt nhường nhịn Văn Nhạc Tri, liên tục thử tìm đề tài, thấy có chuyện nào cậu quan tâm lại đào sâu thêm mấy câu, đồng thời dẫn dắt cậu đặt câu hỏi để mình giải đáp thắc mắc.


Thậm chí Bạch Ly chuẩn bị cả giấy bút đặt ngay ở cái bàn con bên cạnh, nghe Văn Nhạc Tri kể một số lai lịch câu chuyện xoay quanh chữ giáp cốt.


Cả hai uống trà, ăn ít điểm tâm, Văn Nhạc Tri bèn viết chữ giáp cốt ra giấy cho Bạch Ly xem. Cậu viết hai chữ, Bạch Ly nhận ra đây là chữ “Xe”.


“Hai chữ này đều thể hiện xe, một chữ là xe bình thường, chữ kia là xe sau khi xảy ra sự cố.” Nghe Văn Nhạc Tri giải thích là Bạch Ly thấy thú vị ngay, chính ra anh không ngờ là văn tự cổ lại hay ho thế. Giữa buổi Văn Quân Hà ghé sang châm trà cho hai người, xáp vào nghe chung được một đoạn rồi lại bị Bạch Ly đuổi đi mất.



Bạch Ly chẳng kiêng kị mấy, hình như trước mặt Văn Nhạc Tri gì anh cũng nói được, không hề che giấu, toát ra sức mạnh xoa dịu lòng người rất kì diệu. Những lời anh kể rất đơn giản trôi chảy, tuy vẫn nghe ra được quá khứ đau thương in bóng đằng sau song cách Bạch Ly nhắc tới chúng lại cực kì bình thản.


Kể về màn loạn trong giặc ngoài Thông Đạt gặp phải đợt trước, kể tình hình nhà họ Tạ gần đây sứt đầu mẻ trán.


Trong đó anh kể cả chuyện lục đục giữa mình với Tạ Dương. Văn Nhạc Tri mới hay đầu đuôi là có lần Bạch Ly theo Văn Quân Hà đến dự một buổi tụ họp nhà họ Tạ tổ chức thì bị con út họ Tạ là Tạ Dương tấn công đột ngột, lúc ấy Văn Quân Hà không phát hiện ra việc này, mãi tận mấy năm sau tình cờ nghe ai khác nhắc tới mới biết hóa ra người bên cạnh mình từng bị cả đám gọi là bạn bè của mình tẩy chay bắt nạt, gã điên tiết lên bẻ gãy mất một cánh tay Tạ Dương, đồng thời cảnh cáo Tạ Dương cấm thò mặt về nước nữa.


Văn Quân Hà đã kết oán với họ Tạ từ sớm, về sau do nhiều nguyên nhân trở ngại nên không truy cứu tiếp nữa. Nhưng đúng như Trình Bạc Hàn nói, tính tình Văn Quân Hà đặc biệt thù dai ăn miếng trả miếng, mấy năm nay bề ngoài im ắng kín đáo thậm chí còn qua lại với họ Tạ, chứ trên thực tế vẫn đang âm thầm tìm cơ hội nhổ tận gốc rễ.



“Cứ kệ ảnh đi, lần nào kể mấy chuyện này ảnh đều sợ anh giở lại nợ cũ, thực ra đâu có đâu, qua cả rồi mà. Anh không muốn anh ấy sống trong áy náy nên cũng chưa bao giờ nhắc lại cả.” Bạch Ly cười, con ngươi lấp lánh những vụn sáng, “Mấy năm nay ảnh cũng dằn vặt lắm, anh phải cho người ta cảm giác an toàn.”


Bạch Ly xoay cốc trà trong tay, biểu cảm lấp lóe vẻ chiều chuộng bất đắc dĩ rất vô thức: “Trông ảnh kiểu khó ở nhảy dựng lên nổi cơn bất cứ lúc nào thế thôi, nhưng thực ra tính như trẻ con ấy. Nhỏ mọn, xấu tính nữa, cơ mà lắm lúc cũng đáng thương lắm.”


“Anh thấy anh ý đáng thương ấy ạ?” Văn Nhạc Tri trợn tròn mắt hỏi Bạch Ly.


“Đáng thương mà, ngày nào anh cũng xót. Cơ mà lúc bực mình thì cũng cáu tiết thật.”


Hàng ngày đều phải lượn lờ qua lại giữa ranh giới khổ thân Văn Quân Hà và chỉ muốn đập chết gã.


Bạch Ly có quan điểm riêng về tình yêu, anh không có ý định thuyết giáo, thấy Văn Nhạc Tri sa vào vòng giam cầm bế tắc của Trình Bạc Hàn, anh chỉ nói vài câu giản lược: “Tình yêu mù quáng không kéo dài lâu đâu, nếu động đến vấn đề nguyên tắc rồi thì không thỏa hiệp dễ dàng vậy là đúng. Không thì bên chọn nhượng bộ sẽ mãi mãi uất ức, hai người không bao giờ có thể bình đẳng được. ”



“Em muốn ly dị.”


Văn Nhạc Tri lí nhí nói, ngoái đầu trông về phía khoảnh sân cách sảnh đón khách trong vườn hoa, Trình Bạc Hàn đang nói chuyện với Văn Quân Hà, có vẻ cảm nhận được ánh nhìn từ bên này hay sao mà người tập trung bàn việc dở thình lình ngẩng đầu lên, chạm mắt với Văn Nhạc Tri xa xa.


Văn Nhạc Tri lập tức quay đầu về, bộ dạng tương đối luống cuống.


“Đầu tiên là luật sư không nhận, sau đấy ông ngoại bị bệnh, bọn em đặt ra kì hạn là 3 tháng, nếu đến hạn em vẫn không muốn ở với anh ấy thì anh ấy nói có thể buông tay.”


Nghe cậu đòi ly dị Bạch Ly chẳng hề ngạc nhiên, đổi sang ai gặp phải dạng nghiện kiểm soát b**n th** như Trình Bạc Hàn cũng không chịu nổi thôi. May là Văn Nhạc Tri hơi chậm tiêu mặt này chứ không đã chạy mất dép từ lâu. Nhưng h*m m**n khống chế đâu chỉ mới tồn tại ngày một ngày hai, chắc chắn là có sợi dây dẫn châm ngòi thúc đẩy Văn Nhạc Tri nảy ra ý bỏ đi. Mẫu người trong sáng ngây thơ hiền lành kiểu Văn Nhạc Tri, trừ phi phải quá đáng lắm không thì cậu đã chẳng kiên quyết đòi ly hôn.


Bạch Ly không hỏi lý do Văn Nhạc Tri muốn ly dị, người lớn có những giới tuyến riêng, cái gì không nên thì đừng hỏi.



Văn Nhạc Tri khá hoang mang, lẫn cả sự nể sợ, cậu mím môi, hạ thấp giọng thêm một ít: “Em không biết phải làm thế nào nữa, hồi trước em có hơi hơi thích anh ấy, nhưng về sau… chỉ còn mỗi sợ thôi.”



Văn Nhạc Tri mặc áo len màu trắng với quần bò màu xám nhạt, lúc này cậu đã rút chân về ngồi khoanh chân trên chiếc ghế trúc thênh thang, da trắng môi hồng, sóng mắt mượt mà, tươi đẹp tới độ ngỡ ngàng. Hệt con thỏ trong núi sâu thành tinh, vừa thò ra ngoài đã rơi vào tay sói xám to lớn. Bây giờ muốn trốn cũng rất thẳng thừng ngây ngô, nào đâu có biết sói xám luôn luôn miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo, cậu vẫn còn cố thử lôi hứa hẹn với chữ tín ra nói lý với sói xám.


Bạch Ly chửi thầm trong bụng đúng là tạo nghiệp mà.


“Em chưa yêu đương bao giờ, nhưng cũng biết hai người ở bên nhau đáng ra phải vui vẻ, tích cực.” Văn Nhạc Tri nói, “Em không mong mỏi xa vời có thể thúc đẩy phát triển lẫn nhau, nhưng ít nhất không nên ngáng trở nhau như thế. Vốn dĩ em tưởng từ từ rồi sẽ có thể mang lại cảm giác an toàn cho anh ấy, để anh ấy bớt đa nghi ngờ vực đi, chắc là anh ấy bất an quá, em không biết phải làm sao anh ấy mới yêu giống người bình thường được nữa. Cơ mà về sau… cũng chẳng cần băn khoăn mấy cái này rồi.”


Văn Nhạc Tri nghĩ đến những nhượng bộ lặng thinh kín đáo, những cố gắng dốc lòng dốc dạ mỗi ngày của Trình Bạc Hàn, song có những thứ đã giẫm nát rồi thì sao còn ghép vào dán lại vẹn nguyên được nữa? Kể cả có kết dính cũng vẫn chằng chịt thương tích.


Câu nói khẽ khàng của Trình Bạc Hàn lúc nửa mê nửa tỉnh hôm ấy lại vang lên bên tai, thích tôi thêm lần nữa được không?


Được không? Văn Nhạc Tri mãi mãi không bao giờ muốn trả lời.



“Anh ấy cũng làm rất nhiều thứ, cho công ty, cho chú em. Ngoài đó ra còn cả ông ngoại nữa, ông lớn tuổi vậy rồi còn nài nỉ em như thế, em buồn lắm.”


Trông Văn Nhạc Tri cực kì khổ sở, cực kì tủi thân. Cậu xoa má rồi vùi mặt vào đầu gối, hơi nheo mắt trông ra phía ngoài vách núi, ánh mắt không tiêu cự, nghĩ thôi đủ biết lòng dạ đang lộn xộn xoắn xuýt mức nào.


Chắc vì bộ dạng cậu khổ thân quá, Bạch Ly nhìn cậu trai nhỏ hơn mình 10 tuổi trước mặt, thình lình giở quẻ tại chỗ: “Đừng để mấy thứ khuôn sáo đạo đức giáo điều ràng buộc em làm gì. Bất luận ra sao cứ nghe theo nội tâm mình là được. Em oán trách hay tha thứ cậu ta thì đấy cũng là việc của em, người khác không có tư cách đứng trên cao phê phán. Miễn em thấy thoải mái, cứ làm những việc em muốn làm.”


Một hồi lâu sau Văn Nhạc Tri mới lên tiếng hỏi: “Được thật sao ạ?”


“Được chứ.” Bạch Ly đáp, “Em muốn ly dị, thì cố gắng ly dị thôi.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 36: Chỉ còn sợ hãi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...