Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 35: Không lùi được


Kết thúc cuộc họp Lộ Tân bị gọi vào văn phòng. Trình Bạc Hàn đang đứng hút thuốc trước cửa sổ sát đất, hệ thống quạt thông gió kêu rè rè rất khẽ. Trình Bạc Hàn không nói gì, Lộ Tân bèn im lặng đứng chờ một bên.


Mới đầu bầu không khí tương đối ngột ngạt, đầu óc Lộ Tân đã điểm qua một lượt tất cả mọi việc lớn nhỏ của Thông Đạt gần đây, kiểm kê tới cả ân oán cá nhân nữa, nào ngờ Trình Bạc Hàn lại mở miệng ra hỏi thế này.


“Cậu nhỡ làm sai mắc lỗi thì sẽ dỗ kiểu gì?”


Lộ Tân giật thót hết hồn, tiêu hóa mất một lúc mới ngộ ra ý Trình Bạc Hàn, cơn sốc trôi đi, anh ta đáp không hề biến sắc: “Phải xem là chuyện gì nữa ạ.”


Một buổi sáng nào đó nhiều ngày trước, Trình Bạc Hàn chợt gọi điện cho anh ta bảo anh ta đi tìm người. Lần đến bệnh viện Lộ Tân cũng đi theo cùng. Anh ta không vào phòng gặp bác sĩ mà chờ ở ngoài, nhưng trông gương mặt cứng đờ của Trình Bạc Hàn cũng có thể đoán được những việc đã xảy ra giữa hai người họ.


Riêng về mức độ hiểu Trình Bạc Hàn thì Lộ Tân nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.


Bề ngoài trông Trình Bạc Hàn lễ độ lịch sự, chững chạc chừng mực, lèo lái con tàu thương nghiệp khổng lồ là Thông Đạt thật vững vàng giữa những đấu đá gia tộc và cạnh tranh cùng ngành quyết liệt đầy rẫy lừa lọc lật lọng lẫn thủ đoạn sáng tối, chưa bao giờ sai sót nửa bước. Điều duy nhất đủ sức khiến hắn mất bình tĩnh rồi mất kiểm soát e chỉ có đúng công tử nhỏ nhà họ Văn ban đầu đã đoạt lấy bằng thủ đoạn bất thường kia thôi.



“Nếu là việc rất rất sai thì sao?” Trình Bạc Hàn dí đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, quay lại ngồi xuống ghế rồi ra hiệu cho Lộ Tân ngồi theo, bộ dạng phải trò chuyện dài dòng hẳn hoi, sau đấy bổ sung thêm một câu với nét mặt nhăn nhúm, “Cái loại không tha thứ nổi ấy.”


“Thế ạ… vậy thì hơi khó.” Lộ Tân nói.


Trình Bạc Hàn thoáng trầm ngâm, hỏi: “Cậu với bạn gái quen nhau mấy năm rồi?”


“3 năm ạ.”



“…Không gặp vấn đề bao giờ à?”


Lộ Tân lắc đầu, nở nụ cười vô thức: “Em chiều chuộng lắm ạ.”


Thấy mặt sếp đen dần Lộ Tân vội tỉnh hồn lại, ngồi thẳng lên ngay, trả lời thận trọng: “Nếu giận dỗi em hay mua quà cáp tặng.”


Trình Bạc Hàn vừa thử suy nghĩ theo lối này thì nghe thấy Lộ Tân phủ định luôn: “Cậu Văn thì chắc không được.”


Nhà họ Văn khá giả sẵn, chưa kể sở thích của Văn Nhạc Tri cũng ở một tầm khác, nhã nhặn quý báu, ngắm được chứ khó sở hữu, đồ đạc bình thường cơ bản không phải gu của cậu.


Trông mặt mũi Trình Bạc Hàn càng lúc càng đen sì đen kịt là Lộ Tân bắt đầu nhấp nhổm, dốc sức vắt óc suy tính, cuối cùng cũng đưa ra được một đề nghị có thể gọi là tạm khả thi: “Ở bên nhau thì cần giao lưu trao đổi nhiều mới được ạ. Mỗi cái là khoảng cách tuổi tác giữa anh và cậu Văn hơi lớn, chắc là nếu có trò chuyện anh nên cố điều chỉnh mình cho hợp với cậu ấy hơn. Con trai tầm tuổi cậu ấy thích đi hẹn hò, thích hòa vào với cuộc sống của nhau để có cảm giác được công nhận. Sếp Trình, hay là… anh thử cân nhắc hướng này xem sao ạ?”



Hẹn hò? Họ chưa từng hẹn hò với nhau, cũng chưa từng đi du lịch cùng nhau bao giờ. Quãng thời gian từ trải nghiệm khởi đầu không vui vẻ gì ở nước D cho đến khi kết hôn còn chưa được đến 1 tháng. Cưới về xong lại càng chất chồng mâu thuẫn, chí ít theo góc nhìn của Trình Bạc Hàn thì không được êm ả. Huống hồ giờ hai người ở riêng một không gian Văn Nhạc Tri còn hơi sợ hắn, nói gì tới hò hẹn nữa.


Chưa kể hẹn hò thì hẹn hò thế nào, đi xem phim? Đi ăn? Thôi bỏ qua, cảm giác không hợp với cả hai, Văn Nhạc Tri chắc sẽ thích ở nhà đọc sách luyện chữ hay đến thư viện hơn.


Hòa vào cuộc sống của đối phương? Gương mặt Hà Yến hiện ra trong đầu Trình Bạc Hàn, cứ rảnh ra là lượn lờ xung quanh Văn Nhạc Tri, chân tay như kiểu chẳng biết để đâu, không gác vào người Văn Nhạc Tri thì cũng vắt lên cổ Văn Nhạc Tri. Rồi cả đám bạn học của cậu nữa, trông ai nấy đều mập mờ đáng ngờ, ví dụ cái tên đàn anh Lâm, tưởng thế nào hóa ra biết thừa mà vẫn chai mặt làm kẻ thứ ba, nói cái gì mà “Anh biết chắc là em cũng có bạn trai rồi nhưng anh không muốn phải nuối tiếc”. Đến giờ nghĩ lại Trình Bạc Hàn còn muốn lao ra cào rách miệng đối phương, dù rất mất phong độ.


Còn phía bản thân đây thì toàn nhóm lợi ích, đối tác làm ăn, đối thủ cạnh tranh, gần như không tồn tại ai có thể gọi là bạn.


Đầu óc Trình Bạc Hàn suy tính nghĩ ngợi, xoay chuyển xoành xoạch liền mấy lượt như đèn hoa đăng, đây là lần đầu hắn nghiêm túc cân nhắc tử tế xem phải làm sao để níu giữ Văn Nhạc Tri bằng tình cảm, chứ không phải thủ đoạn hay cưỡng ép nữa.




Trình Bỉnh Chúc nằm phòng chăm sóc đặc biệt mấy hôm rồi chuyển sang viện chuyên điều dưỡng. Chỗ này nằm ở đoạn ngoại thành, môi trường vắng lặng yên tĩnh nhưng đi lại khá xa. Văn Nhạc Tri theo Trình Bạc Hàn tới thăm mấy lần, thấy ông cụ hồi phục tương đối ổn thỏa mới yên tâm lại. Còn vụ cổ phần thì có lần Văn Nhạc Tri muốn nhắc thử, vừa mới mào đầu đã bị Trình Bạc Hàn ngoặt đi đánh trống lảng mất, Trình Bỉnh Chúc cũng vờ như không nghe thấy.


Văn Nhạc Tri không dám k*ch th*ch ông cụ quá đà, nghĩ ngợi tái hồi rồi thôi không đề cập nữa. Giữa chừng Văn Nhạc Tri vào nhà vệ sinh, Trình Bỉnh Chúc mới sậm mặt lại với Trình Bạc Hàn.


“Cháu tranh thủ dỗ dành người ta đi chứ, ông già đầu thế này rồi còn phải hùa vào với cháu bắt nạt trẻ con, muối mặt!”


“Cháu biết rồi ông.” Trình Bạc Hàn bị mắng vẫn khép nép khúm núm, đây vốn là lỗi của hắn, làm hại cả già cả trẻ đều phải giày vò theo. Hắn nhận mình sai.


“Cháu biết cái gì? Định làm thế nào hả?”


Trình Bạc Hàn cúi đầu không đáp. Sao hắn không rõ điều này cho được, song từ bé đến lớn hắn chưa từng dỗ dành ai bao giờ, huống chi những việc hắn đã làm cũng đâu phải chỉ dỗ dành thôi là cho qua nổi đâu.


“Ông ngoại, ông yên tâm, bọn cháu sẽ không ly dị đâu ạ.” Trình Bạc Hàn không thể trả lời câu hỏi của Trình Bỉnh Chúc, đành nói sang kết quả.


“Đừng có lôi mấy cái cách lăng nhăng lộn xộn của cháu ra áp vào Nhạc Tri nữa, tổn thương trong lòng rồi thì phải mất gấp đôi thời gian mới lành được.” Trình Bỉnh Chúc không tiện nổi giận, trông đứa cháu trầm mặc nặng nề trước mắt lại nhớ những chuyện đau xót của Trình Vãn từ rất lâu ngày xưa, thương Trình Bạc Hàn còn nhỏ xíu đã mồ côi cha mẹ, bản thân mình cũng dạy dỗ không ra hồn, ông cụ bùi ngùi thở dài một tiếng.


“Văn Sơ Tĩnh cho cháu 3 tháng, cháu đồng ý rồi, xong lại bảo ông đấy là kế hoãn binh thôi. Nhưng đã đồng ý thì là đồng ý chứ. Nếu đến hạn thật, vẫn không được nữa thì thôi lùi một bước đi vậy. Chưa đổ sập chưa dựng lại nổi, biết đâu tương lai hai đứa còn có cơ hội. Cứ cố chấp ép buộc rồi sẽ phản tác dụng đấy.”


Trình Bạc Hàn siết chặt nắm đấm, tâm trạng nơi đáy mắt khó lường, hắn không đáp lời ngay.


Một lúc sau có tiếng bước chân ngoài hành lang, giữa âm thanh lạch cạch khi Văn Nhạc Tri đẩy cửa ra, Trình Bỉnh Chúc mới nghe thấy Trình Bạc Hàn cắn răng bật ra bốn chữ.


“Không lùi được ạ.”




*


Cuối tuần, Trình Bạc Hàn dẫn Văn Nhạc Tri đến một homestay theo phong cách thám hiểm thiên nhiên khá kín tiếng, nằm sâu trong một ngọn núi mới được khai phá cách đây chưa lâu. Trước đó Văn Nhạc Tri không hề hay biết, mãi tận lúc ngồi lên xe thấy chỉ có hai người là cậu và Trình Bạc Hàn, cậu mới hỏi đối phương đi đâu đây.


Muốn xuống xe cũng đã muộn, thấy cậu có vẻ miễn cưỡng, Trình Bạc Hàn hơi mất tự nhiên giải thích: “Ra ngoài một tí cho khuây khỏa, dạo này lo việc của ông ngoại mệt quá, sức khỏe em cũng chưa khá hẳn, vừa khéo vào núi hít thở không khí trong lành.”


Văn Nhạc Tri tương đối đề phòng, biểu cảm trên mặt khá rõ rệt, một tay cậu bám vào tay cầm cửa xe ở ghế phó lái, tay kia thì bấu lấy dây an toàn, lưng ưỡn thẳng cứng đờ không thả lỏng nổi.


“Em yên tâm, chưa được em đồng ý tôi sẽ không chạm vào em đâu.” Nét mặt Trình Bạc Hàn thoáng đau thương, hắn quay mặt đi không nhìn cậu, thấp giọng nói, “Sau này sẽ không thế nữa.”


Dạo gần đây tuy cả hai nằm cùng một giường song ai ngủ người nấy. Nói chính xác thì từ lần kiếp nạn ấy trở đi Trình Bạc Hàn đã đối xử với Văn Nhạc Tri cực kì thận trọng dè dặt rồi. Sau đó Văn Nhạc Tri bắt đầu phải quay lại uống thuốc chống trầm cảm, hiện giờ vừa mới tạm khá lên đôi chút, hắn càng không dám hành động bừa bãi.



Văn Nhạc Tri móc tay vào nút cài dây an toàn, rũ mắt nghĩ gì không rõ. Cậu co mình ở ghế phó lái, không bảo là được mà cũng không bảo không được. Cửa sổ xe đang hạ xuống một nửa, gió thu se lạnh, ống quần dáng suông rộng thùng thình bị gió thổi thốc lên lộ ra hình dáng đầu gối, trơ xương yếu ớt.


Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm hai đầu gối cậu ngẩn ngơ, rõ ràng hồi mới kết hôn nó còn tròn trịa, có da có thịt.


“Bây giờ ông khỏe hơn rồi, anh cũng… không sao nữa, em muốn dọn về.”


Việc chung đụng riêng tư vẫn khiến Văn Nhạc Tri thấy bất an, nhà chính đông người, ở Thịnh Tâm cũng có điều dưỡng với dì Trần theo sát, thực ra cậu không phải đối diện với Trình Bạc Hàn một mình là mấy. Kể cả buổi tối ngủ chung, thì do thuốc chống trầm cảm có thành phần giúp ngủ yên nên thường Trình Bạc Hàn vào phòng là cậu đã thiếp đi rồi. Song nếu ra ngoài ở cậu không chắc sẽ xảy ra chuyện gì nữa, sự thấp thỏm đạt tới đỉnh điểm, cậu cắn răng, nói hết những lời vốn đã luẩn quẩn bên môi đợi chờ rất lâu.



Quả nhiên, nghe dứt lời xong Trình Bạc Hàn bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.



Hắn mặc sơ mi thường ngày màu xanh ngồi ở ghế lái, đeo thêm kính để đảm bảo lái xe an toàn, tự mình soi gương ngắm nghía một vòng thấy hình tượng rất là “thân thiện”. Chiếc kính giúp xoa dịu bớt nét hùng hổ lạnh nhạt của ngũ quan, giảm tính công kích, kết hợp với vóc dáng vai rộng eo hẹp chân dài, trông tổng thể rất quý phái gợi cảm.


Song Văn Nhạc Tri biết Trình Bạc Hàn này chỉ là một hiện tượng giả, bên trong cơ thể hắn mãi mãi ẩn chứa tâm trạng cùng cơn điên cuồn cuộn. Mà Văn Nhạc Tri chính là công tắc có thể giải phóng tất thảy những thứ đó.



“Em đồng ý với tôi thế nào? 3 tháng, bây giờ mới có 1 tháng, em đã định xử tử hình tôi rồi à?” Trình Bạc Hàn nghiến răng hàm sau, nói xong câu này thì dừng lại giây lát, có vẻ không muốn khiến mình thể hiện ra toàn chất vấn chê trách nên nhanh chóng dịu giọng lại, tiếp lời, “Tôi muốn xin lỗi, muốn bù đắp, nhưng em đòi bỏ về nhà, không chịu cho tôi một chút cơ hội nào, em bảo tôi biết làm sao bây giờ?”


“3 tháng, được thật sao?” Văn Nhạc Tri nhỏ nhẻ hỏi.


“…Ý em muốn nói gì, nếu chờ hết thời kì quan sát tôi để em tự do thật thì giờ em có thể nhẫn nhịu chịu đựng tiếp cho qua. Đúng không?”


“Vấn đề nào anh đã không muốn động đến thì sẽ chẳng bao giờ trả lời thẳng hết.” Văn Nhạc Tri thấp giọng nói.


Trình Bạc Hàn bị cậu chặn họng á khẩu cạn lời. Văn Nhạc Tri đã nhìn thấu mấy trò lấp l**m của hắn từ lâu, chỉ chưa vạch trần mà thôi. Bé con biết cãi rồi, biết hỏi vặn rồi, ngoài mặt Trình Bạc Hàn không thể hiện ra song trong bụng thì bồi hồi ngổn ngang.


Văn Nhạc Tri bật lại xong mới sờ sợ muộn màng, không dám nói nữa mà chỉ cắn môi, lát sau môi đã vừa đỏ vừa sưng.


Ánh mắt Trình Bạc Hàn lởn vởn nơi đôi môi cậu, yết hầu nặng nề chuyển động, giờ đúng là vừa yêu vừa hận mà lại không dám to tiếng, hắn tiếp tục dịu giọng dỗ dành: “Thôi, hôm nay là ngày đẹp trời, mình đều thả lỏng ra bớt nhé? Vào núi lang thang loanh quanh chút, em cứ xem như đi với tôi một hôm, được không em?”


Nói đến cuối giọng hắn đã gần như van xin.


“Tôi đảm bảo những việc em không muốn tôi làm thì tôi tuyệt đối không làm. Em nói chuyện với nam giới khác tôi cũng nhất định không ghen. Em muốn thế nào cũng được hết.” Hắn nhấn thật mạnh vào chữ ghen, muốn ám chỉ đó chỉ là tâm trạng bình thường của mình nảy sinh do “đối mặt với tình địch từ góc độ bạn đời” chứ không phải h*m m**n độc chiếm b**n th** đang tác oai tác quái.


Tóm lại đằng nào cũng không xuống được xe, Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi rồi bảo: “Em không muốn ở chung phòng với anh.”


Trình Bạc Hàn đè bớt huyệt thái dương đang giần giật, cắn răng đáp: “Được.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 35: Không lùi được
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...