Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 37: Không đâu


Bữa trưa bốn người ngồi ăn chung trong sân, Bạch Ly xuống bếp từ trước, món canh hầm sẵn ngon ngọt tươi mát, Văn Nhạc Tri rất thích nên ăn thêm một bát. Trình Bạc Hàn bèn hỏi Bạch Ly cách nấu.


Văn Quân Hà lấy giấy bút ra, Bạch Ly viết lại nguyên liệu và trình tự các bước, gấp gọn rồi đưa cho Văn Nhạc Tri: “Đơn giản lắm, em tự làm hoặc đưa cho mọi người ở nhà làm cũng được.”


Văn Nhạc Tri nhanh nhẹn cầm lấy trước Trình Bạc Hàn, giở ra đọc lướt một lượt rồi cất vào túi, đáp rất bình thường: “Dì ở nhà chăm em từ bé thích hầm canh lắm ạ, em chắc không tự được nhưng dì ấy thì không vấn đề. Anh Bạch Ly, cảm ơn công thức bí truyền của anh ạ.”


Mặt mũi Trình Bạc Hàn tương đối rạn nứt, song hắn vẫn tiếp lời theo: “Sau này để dì Trần nấu cho em.”


Dì Trần ở bên nhà họ Trình, Văn Nhạc Tri với Trình Bạc Hàn mỗi người một ý, tranh giành lời lẽ suông chỉ vì vấn đề tương lai ai hầm canh. Văn Nhạc Tri thấy vô vị, dứt khoát im lặng luôn.



Sau bữa trưa, bốn người men theo con đường mòn đằng sau homestay đi lên leo núi. Tuy homestay theo phong cách thám hiểm núi sâu nhưng cũng không đến nỗi là rừng rú hoang sơ hoàn toàn, vẫn có đường hẳn hoi, mỗi tội nguy hiểm khó đi hơn đường núi bình thường một chút, phong cảnh trên đỉnh núi cũng thiên nhiên hùng vĩ hơn.


Văn Nhạc Tri là dạng ‘mù’ vận động, đi mấy bước lại phải nghỉ một chặp, Trình Bạc Hàn theo sát bên cạnh cậu, mặc áo chống nắng vào cho cậu, lấy mũ với khẩu trang trong balo ra, cuối cùng còn móc thêm được cả chai xịt chống nắng. Song dẫu sao Văn Nhạc Tri cũng là người lớn rồi, bị chăm bẵm như trẻ con cứ ngài ngại, ban đầu còn cố gồng mình nhưng càng đi nắng càng gắt, đường cũng càng dốc, tí xíu sức lực cỏn con chỏng chơ của cậu bốc hơi sạch bách dưới ánh mặt trời. Thế là cậu từ bỏ mặc kệ cho Trình Bạc Hàn tròng đủ bộ trang bị lên người mình, còn tận dụng hắn làm gậy chống hình người luôn.



Bạch Ly còn định chờ hai người kia nhưng thấy Văn Quân Hà cứ leo thoăn thoắt, đành phải theo cùng. Nhoáng cái bốn người đã tách thành hai nhóm, kéo giãn khoảng cách khá xa.


“Vừa nãy nói chuyện gì đó?” Văn Quân Hà vừa đi vừa hỏi, một tay dắt tay Bạch Ly, thể lực cực tốt, hít thở đều đặn không hề gấp gáp.


Nhịp thở của Bạch Ly cũng ổn định, nhờ rèn luyện quanh năm nên thậm chí thể trạng anh còn nhẹ nhàng linh hoạt hơn cả Văn Quân Hà. Anh liếc sang, đáp: “Nhiều lắm, anh muốn nghe đoạn nào?”



“Muốn nghe hết.”


“Cậu bé bảo muốn ly dị.”


“Trong dự liệu.” Văn Quân Hà châm chọc đúng kiểu chuyện người dưng, “Em trông Trình Bạc Hàn mà xem, có phải người thường không? Theo sát sao người ta từng li từng tí thế sao chịu được? Đổi sang ai cũng phải ngạt thở thôi.”


“Cũng có lý.” Bạch Ly nhướng mày lên, “Theo sát quá hay thả rông quá đều dễ có vấn đề.” Xong bỗng quay ngoắt đổi chủ đề, “Cơ mà tóm lại chặt chẽ toàn diện thì vẫn khá hơn ngoảnh mặt làm ngơ một tí.”


Văn Quân Hà chau mày lại, gã ngờ là Bạch Ly cố tình ám chỉ nhưng khổ nỗi không có chứng cứ, thành ra không dám tiếp lời.


Thấy đối phương nín thinh chỉ cứ cắm đầu leo tiếp, Bạch Ly bèn dừng chân gọi: “Mệt rồi, nghỉ một lát đã, chờ hai người họ nữa.”


Văn Quân Hà lập tức phanh ngay, tìm một phiến đá bằng phẳng cho Bạch Ly ngồi xuống rồi ân cần đưa nước đưa khăn.


Bạch Ly buồn cười quá, song vẫn nhịn.


“Kể cho cậu bé nghe cả chuyện nhà họ Tạ, Tạ Từ có ý đấy nhưng hơi nhu nhược, không hợp với Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri chỉ chưa trải đời lắm thôi chứ đâu ngốc, dĩ nhiên cũng thấy hết. Trình Bạc Hàn bị cái sốt sắng quá, cứ động đến việc gì liên quan Văn Nhạc Tri là lại sồn sồn lên, đáng ra hoàn toàn có thể giải quyết ổn thỏa, hễ mất kiểm soát là không êm đẹp nổi nữa. Đến cuối cùng xui nhất vẫn là Văn Nhạc Tri.”


“Bọn nhà họ Tạ cùng một giuộc cả, phải dằn mặt cho biết.” Trọng điểm của Văn Quân Hà khá lệch, sau đó gã nhớ đến việc gì, cẩn thận ngó nghiêng sắc mặt Bạch Ly, bảo, “Em biết vụ đợt này Tạ Dương đang móc nối quan hệ ở nước ngoài chứ? Nó định mượn đà đoàn khảo sát công nghệ để có cớ quay về.”


“Ừm, giờ biết rồi này.” Thực ra Bạch Ly chẳng để ý đến Tạ Dương, dẫu sao vụ việc kia đã qua gần 10 năm, thù hằn lớn mấy cũng tiêu tan cả. Nhưng mỗi lần nhắc đến là Văn Quân Hà lại căng thẳng cảnh giác, như thể Tạ Dương là kẻ địch không đội trời chung.


“Không sao, nó về việc nó, mặc kệ đi là được” Bạch Ly nói, “Anh đừng nghĩ nhiều, em không hận nó nữa.” Nói rồi anh dừng vài giây, bổ sung, “Cũng không trách anh.”




Văn Quân Hà vặn nắp chai nước khoáng nốc ừng ực mấy ngụm, uống cạn xong thì ngẩng đầu trông về phía núi xa suốt một hồi lâu, chẳng nhìn ai cũng chẳng lên tiếng.


“Nghĩ gì đó?” Bạch Ly khẽ huých khuỷu tay vào cánh tay Văn Quân Hà, “Em không giở lại nợ cũ đâu, anh cũng đừng vẩn vơ linh tinh.”


Văn Quân Hà bóp chai nước nhựa rỗng không, cúi đầu khẽ cười đáp: “Ừ.” Ngay sau đó gã khinh khỉnh hừ nhẹ, “Chả cần đến anh, một mình Trình Bạc Hàn là họ Tạ ăn đủ rồi.”


“Người nhà họ Tạ toàn dạng bụng dạ tiểu nhân, anh nhắc nhở Trình Bạc Hàn tí đi, cẩn thận đối phương chó cùng dứt giậu đấy.”


“Ừm, cậu ta biết mà.”


Thấy gã vẫn im lìm ậm ừ, Bạch Ly cố tình trêu vài câu: “Khỏi nói người khác nữa, em thấy bụng dạ anh với Trình Bạc Hàn cũng chả rộng rãi được bao nhiêu đâu.”


Văn Quân Hà liếc anh một cái, tuyên bố rất vô liêm sỉ: “Em so hai đứa bọn anh với bọn nhà họ Tạ á? Xem thường ai đấy hả! Bọn anh không chỉ chó cùng dứt giậu đâu mà còn có gan chó coi trời bằng vung nhé!”


Bạch Ly: “…”



Hai người tụt lại đằng sau cuối cùng cũng bắt kịp. Gương mặt Văn Nhạc Tri đỏ bừng bừng, tay chân cậu mảnh khảnh, đang phải hơi há miệng th* d*c, trông đúng kiểu mệt lử luôn rồi.


Vừa lên đến nơi đã thấy Bạch Ly với Văn Quân Hà đang ngồi ở tảng đá ven đường cười lăn cười bò, một tay Trình Bạc Hàn còn nắm cổ tay Văn Nhạc Tri, đại khái bụng dạ cũng hơi ghen tị vì cái đôi này hớn hở cứ như chốn không người, hắn bèn hỏi cả hai cười gì thế.


“Đang khen hai người đấy!” Bạch Ly cười không dứt được miệng, duỗi ngón tay chỉ sang Văn Quân Hà.


Văn Quân Hà tiếp lời ngay: “Đúng, tôi đang khen bọn mình có mưu có dũng.”



“Hai người leo tiếp đi, tôi dẫn Nhạc Tri xuống núi trước.”


Bạch Ly nói: “Không thì bọn tôi chờ hai người, hiếm khi có dịp đến đây, cứ túc tắc leo, qua đoạn dốc này là đỡ, trên kia không có ai, phong cảnh cũng đẹp hơn nhiều.”


Trình Bạc Hàn thoáng do dự, Văn Nhạc Tri không muốn làm cả nhóm cụt hứng, đang định bảo “Được ạ” thì Văn Quân Hà đã chặn ngang: “Hai người xuống núi đi, tôi với Tiểu Bạch leo tiếp l*n đ*nh. Chốc nắng chiều còn kinh nữa, kể cả hai người lên đến nơi xong quay xuống cũng mệt, chẳng thà về phòng chờ bọn tôi luôn!”


Nói xong gã xua tay với Trình Bạc Hàn, Trình Bạc Hàn hiểu ý gã bèn không tranh luận thêm, dẫn Văn Nhạc Tri quay đầu về theo lối cũ.



“Anh đuổi hai người họ xuống làm gì?” Bạch Ly thắc mắc.


Vân Quân Hà đáp: “Anh sợ vợ cậu ta phơi lâu cháy nắng luôn.”


Bạch Ly ngờ gã có mưu đồ bất chính song nhất thời chưa phát hiện ra đầu mối. Văn Quân Hà có thích thể thao thật nhưng không ưa leo núi lắm, hồi trước đến đây mấy lần cũng có lên núi đâu. Leo lên tận đỉnh mất hơn 2 tiếng đồng hồ, Bạch Ly thấy gã lười nên không ép, chẳng hiểu hôm nay làm sao tự dưng hăm hở đòi đi bằng được thế.


2 tiếng sau, trên đỉnh núi, cuối cùng Bạch Ly cũng đã hiểu sao Văn Quân Hà tích cực leo trèo thế rồi, chính vì cái câu “Trên kia không có ai” mà nãy anh nói.


Đúng là không có ai cả, trừ chim bay, ve kêu và nền xanh mướt mát ra thì cảm giác như toàn thể thế giới chỉ còn có mình họ. Vậy nên Văn Quân Hà muốn làm gì cũng được hết, huống hồ Bạch Ly leo một mạch lên tới nơi đã hao sạch thể lực, chờ đến lúc chậm chạp phát hiện ra sự rục rịch từ Văn Quân Hà thì anh đã chẳng còn sức đâu mà chống đối nữa.



Từ bé Văn Nhạc Tri thuộc dạng đầu óc thông minh tứ chi vừa vừa, hai người leo lên chưa được tới 200 m đã quay đầu, đường xuống núi vẫn cứ gập ghềnh trắc trở. Trình Bạc Hàn dứt khoát ôm hờ lấy cậu. Văn Nhạc Tri giãy giụa trong lòng suýt thì trượt chân theo dốc núi, Trình Bạc Hàn sợ quá vội túm chặt cậu lại, sắc mặt lập tức lạnh hẳn đi, gã khẽ quát một tiếng: “Đừng giãy!”


Vừa rồi để kéo cậu lại Trình Bạc Hàn phải quỳ một gối xuống, cành cây móc phải quần rách mất một lỗ, Văn Nhạc Tri không dám nhúc nhích tiếp, nhưng bị người ta ôm siết thế này khiến toàn thân cậu cứng đờ ra. Cậu hơi sợ động chạm tiếp xúc với Trình Bạc Hàn, biểu cảm cũng hốt hoảng vì câu mắng.



Thấy cậu như thế mà lòng dạ Trình Bạc Hàn mềm nhũn ra, không biết phải làm thế nào nữa, hắn hạ giọng nói: “Tôi không ôm em nhưng em phải vịn chắc tôi vào. Mấy phút nữa là xuống đến nơi rồi, được không?” Rồi hắn nói thêm, “Xin lỗi em, vừa nãy không phải mắng em đâu, em cứ vùng vằng mãi, nhỡ tôi không kéo em lại được bị ngã ra thì biết làm sao? Với cả tôi còn đang trong giai đoạn giám sát, làm sao dám mắng em được, em nói xem có đúng không? Tôi chỉ nhất thời sốt ruột quá thôi, em đừng khó chịu.”


Văn Nhạc Tri méo miệng nghe Trình Bạc Hàn lải nhải lèm bèm một đống cứ như dỗ trẻ con. Nói mãi đến cuối xong chính cậu cũng ngại điếc tai, ngúng nguẩy ngượng nghịu khoác tay sang cánh tay Trình Bạc Hàn, đưa mắt ra hiệu cho hắn “Đi thôi”.


Lúc này cả hai mới đi tiếp xuống núi.



Có lẽ hành vi chủ động khoác tay của Văn Nhạc Tri khiến Trình Bạc Hàn khấp khởi lắm, sắc mặt hắn hòa hoãn hơn bao nhiêu. Thấy mặt mũi Văn Nhạc Tri cứ hậm hực ấm ức, Trình Bạc Hàn bắt đầu nghiêm túc cố tìm đề tài bắt chuyện.


Lòng và lòng vòng đề tài lại lệch lạc hẳn.


“Nếu không do Văn Minh gặp vấn đề thì chắc chị em sẽ tìm cho em một tiểu thư môn đăng hộ đối để kết hôn nhỉ. Thể lực em như này liệu có được không đây?”


Văn Nhạc Tri hỏi hắn: “Cái này liên quan gì đến thể lực?”


“Sao lại không liên quan!” Tay còn lại của Trình Bạc Hàn vòng qua đỡ hờ quanh eo Văn Nhạc Tri để giúp cậu xuống dốc vững hơn, động tác chiều chuộng nhưng mồm miệng thì dai như đỉa, “Tính bền bỉ, sức bộc phát, đều không ổn cả, chỉ lý thuyết suông thôi sao mà đủ, vẫn phải thực chiến mới được.”


Hồi cả hai mới kết hôn Văn Nhạc Tri chưa có kinh nghiệm gì, cộng thêm việc Trình Bạc Hàn lắm thủ đoạn lắm chiêu trò, rủ rỉ không ít lời tục tĩu, Văn Nhạc Tri cứ toàn vừa ngại vừa vội, làm mấy cái thôi đã phải buông súng đầu hàng. Đúng là hơi nhanh. Vốn dĩ cậu đã nín nhịn xấu hổ trong bụng sẵn rồi, đợt ấy tuy Trình Bạc Hàn nói năng cũng rất ngứa tai nhưng chưa bao giờ trêu cậu về mặt này cả.


Đùa không vui tí nào, Văn Nhạc Tri bực rồi đấy, cậu nghiêng mặt đi, một lúc sau mới chất vấn lại: “Do em muốn đến à? Tại anh… nhất quyết không thả em xuống xe đấy chứ.”


Nói xong vẫn chưa hết tức, hỏi thêm: “Kể cả Văn Minh không gặp vấn đề, anh chịu tha cho em được chắc?”


Lần này thì Trình Bạc Hàn im. Cả hai đều biết tỏng đáp án trong bụng, bất luận cuộc sống tương lai Văn Nhạc Tri gặp gỡ tình yêu và hôn nhân ra sao thì Trình Bạc Hàn cũng sẽ hung hãn chặt đứt chúng, bắt cóc Văn Nhạc Tri đến bên mình.


Vậy nên Trình Bạc Hàn đáp rất nghiễm nhiên hùng hồn: “Không đâu.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 37: Không đâu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...