Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 20: Tôi biết em không muốn


Mùng 5, Trình Bạc Hàn gọi điện nói phải đi sang tỉnh ngoài, nếu suôn sẻ thì ngày kia sẽ về, hắn dặn dò Văn Nhạc Tri thêm một đống các việc cần chú ý gồm một loạt những gạch đầu dòng cũ rích như đừng chạy linh tinh, ra ngoài dẫn tài xế theo, ăn uống đủ bữa đủ chất vân vân, mãi đến khi Văn Nhạc Tri đảm bảo tái hồi rồi mới chịu cúp máy.


Chưa tới 10 phút sau điện thoại lại vang tiếp. Hà Yến ở đầu bên kia phấn khởi bảo mấy bạn học ở Nguyên Châu đang lên kế hoạch đi chơi suối nước nóng phía tây một đêm.


“Tối hôm ấy có trình diễn pháo hoa, có cả hải sản ú ụ nữa, mọi người đang hô hào trong nhóm đấy, mày cứ im ỉm suốt nên tao đoán chắc là mày tắt noti nhóm luôn rồi, giờ phải gọi ngay cho mày đây.”


“Thôi tao không đi đâu, hơi mệt mệt.” Văn Nhạc Tri không hứng thú lắm. Một nguyên nhân là cậu không thích tụ tập sẵn, nhưng quan trọng hơn là Trình Bạc Hàn vừa mới xa nhà cậu đã tót đi chơi, cảm giác cực kì giống cố tình, cậu không muốn khiến Trình Bạc Hàn kém vui.


“Đừng mà, đang Tết nhất, khó lắm mới đi chơi chung được một chuyến, đi đi đi đi mà!” Hà Yến vừa nhì nhèo vừa bảo, “Năm sau là mấy đàn anh đàn chị sắp thôi rồi, mày cũng tham gia khóa nghiên cứu giao lưu, không tranh thủ tụ tập với nhau là không còn dịp nào nữa đâu ấy.”


Nói đến đây Văn Nhạc Tri im lặng. Dù cậu có năng khiếu vượt trội song xét ra lý lịch còn nông, suất sinh viên đi giao lưu là nhờ thầy thiên vị dành cho cậu, vì thế mà cậu cực kì ngại. Bình thường mọi người đều rất quan tâm săn sóc cậu, chuyến lần này xem như để chia tay mấy đàn anh đàn chị rồi.


Văn Nhạc Tri suy nghĩ nhanh một lát, bèn bảo: “Thế được, tao đi chung với mọi người.”



Văn Nhạc Tri nhắn câu “+1” vào nhóm, mọi người lập tức sôi sục cả lên. Cuối cùng là một nhóm tầm 7 8 người chốt kế hoạch lên đường, sẽ xuất phát vào chiều mùng 5, ở lại khách sạn suối nước nóng một đêm, sang sáng mùng 6 thì quay về.


Suối nước nóng phía tây ngoại thành không xa, chỉ cách 1 tiếng đi xe. Văn Nhạc Tri báo với Văn Sơ Tĩnh một tiếng, sau đó lúc định gọi Trình Bạc Hàn thì cậu thoáng do dự. Mãi đến trước lúc xuất phát buổi chiều, dì đã nhét đầy một đống đồ dùng lẫn đồ ăn vào cái vali to tướng chất lên xe, Văn Nhạc Tri mới ấn nút gọi điện cho Trình Bạc Hàn.


Có vẻ Trình Bạc Hàn đang dở việc, vừa nghe điện vừa nói gì đó với người bên cạnh, Văn Nhạc Tri vội trình bày là mình muốn đi tắm suối nước nóng với các bạn học. Trình Bạc Hàn hỏi lại đi đâu, đi với những ai. Văn Nhạc Tri liệt kê địa chỉ, bảo là đi với các bạn ở bộ môn, có Hà Yến.


Âm thanh ở đầu bên kia lắng bớt, Văn Nhạc Tri nghe có tiếng đóng mở cửa, chắc là Trình Bạc Hàn đã chuyển sang chỗ khác vắng người cho tiện trò chuyện. Lòng bàn tay đang cầm điện thoại của Văn Nhạc Tri nóng dần lên, một lúc sau đó cậu mới nghe thấy Trình Bạc Hàn đáp: “Đi đi.”




Cả nhóm đến khách sạn suối nước nóng, chia phòng xong xuôi rồi rôm rả sôi nổi cùng đi ăn tối. Gần cuối bữa, nhân viên bắt đầu bắn pháo hoa ở khu đất trống phía ngoài nhà hàng. Mọi người ùa ra xem, chọn khu vực thoáng đãng để chụp ảnh, hoan hô chung với đám đông.


Không một ai ngờ đúng giờ phút này đàn anh Lâm lại ôm một bó hoa hồng đỏ to đùng bước đến trước mặt Văn Nhạc Tri, tỏ tình công khai.


“Anh biết khả năng là em có bạn trai rồi, nhưng anh không muốn để lại tiếc nuối.” Đàn anh Lâm có uống ít rượu, mặt mũi vừa phấn chấn vừa thấp thỏm lạ thường, anh ta cao giọng hô lên, “Tri Tri, anh rất thích em.”


Một chùm pháo hoa chợt bung nở giữa không trung, dường như Văn Nhạc Tri chưa kịp phản xạ, cậu chỉ trông thấy miệng đàn anh Lâm cứ mở rồi lại khép, vẫn còn đang nói dở gì đó mà cậu không nghe được, cậu cũng không có nhu cầu nghe. Cậu lùi một bước dài về sau, biểu cảm giật mình hoảng sợ. Bởi cậu vừa bắt gặp một bóng dáng quen thuộc vụt lướt qua đằng sau đàn anh Lâm, đấy là A Uy.


Nét mặt Văn Nhạc Tri khiến đàn anh Lâm cũng hết hồn theo.


“Tri Tri, em sao thế?” Đàn anh Lâm tiến đến gần duỗi tay định nắm lấy cánh tay Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri hất ra thật mạnh.


“Đàn anh, em kết hôn rồi.” Văn Nhạc Tri nghe thấy bản thân mình cất tiếng, “Người anh gặp ở văn phòng không phải bạn trai em đâu, mà là chồng em. Với cả, em không hề thích anh.”


Đàn anh Lâm còn muốn nói thêm song Văn Nhạc Tri quay người bỏ đi ngay lập tức, không muốn nán lại thêm một giây nào nữa. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho tài xế nhà họ Văn, sau đó nhắn tin thêm cho Hà Yến bảo mình có việc về trước. Rồi cậu hốt hoảng hớt hải chặn một chiếc xe điện nội khu lại, đi thẳng ra tận bãi đỗ xe. Văn Nhạc Tri chờ khoảng tầm 5 phút thì tài xế chạy đến cho cậu ngồi vào xe chờ trước, tài xế sẽ quay trở lại phòng cầm vali cho cậu.



Văn Nhạc Tri ngồi trên xe hoàn hồn hồi lâu mới nhận ra đúng là mình trì trệ ngơ ngơ thật, bị Trình Bạc Hàn mắng cũng đáng đời thôi. Nhưng hiện giờ có chuyện khác khẩn cấp hơn, lòng dạ Văn Nhạc Tri rối bời hết lên, không biết phải giải thích với Trình Bạc Hàn ra sao nữa.


Hà Yến vội gọi sang ngay: “Nhạc Tri, xin lỗi mày lắm lắm, tao không biết là đàn anh Lâm sẽ tỏ tình… Ôi cái chuyện gì thế hả trời, nếu biết trước thế thì đã chẳng rủ mày đi cho khổ. Giờ làm thế nào đây, hay là để tao nói với mọi người một tiếng là mày kết hôn rồi, sau này đừng để hiểu nhầm vậy nữa.”


Ngoài Hà Yến và Trang Mục có nắm được sơ sơ ra thì người khác đều không biết việc Văn Nhạc Tri đính hôn kết hôn. Thời điểm này Hà Yến cũng siêu khó xử, ngẫm kĩ lại thì chẳng phải chính đàn anh Lâm là người tích cực xúi cậu ta rủ Văn Nhạc Tri đi cùng nhất đấy à!


“Không sao, tao về trước đây. Tài xế sẽ ghé phòng thu dọn vali, nhờ mày mở cửa hộ chú ấy nhé.” Giọng Văn Nhạc Tri rất nản, nghe cực kì bất an.




Tài xế nhà họ Văn nhanh chóng trở lại cất vali vào cốp, nổ máy xe rời khỏi khách sạn suối nước nóng luôn. Quả đúng như dự đoán, 5 phút sau khi rời khách sạn là Trình Bạc Hàn gọi điện tới. Văn Nhạc Tri nhắm mắt giây lát, ấn nghe, chỉ nói mỗi câu “Alo ạ” rồi nín thinh.


Đầu tiên phía bên kia chìm vào im lìm kì dị, qua mấy giây, giọng nói rõ ràng đang phải kìm nén tâm trạng vang lên: “Giờ đang ở đâu?”


Một tay Văn Nhạc Tri cầm chặt điện thoại, tay kia thì miết góc áo, cậu ưỡn thẳng lưng, mới có chốc lát trán đã rịn mồ hôi: “Ra ngoài rồi ạ… bây giờ về nhà.”


“Bây giờ em đi xuống, quay ra sau, lên xe A Uy.” Trình Bạc Hàn ra lệnh lạnh tanh.


Văn Nhạc Tri ngoái đầu, đúng là xe của A Uy đang đi theo cách một khoảng vừa vặn phía sau.


“Em muốn về nhà.” Giọng Văn Nhạc Tri lí nhí.


“A Uy sẽ chở em về Thịnh Tâm,” Tiếng Trình Bạc Hàn trầm xuống hẳn, “nghe lời!”


Văn Nhạc Tri luống cuống ngẩng đầu trông về chỗ tài xế trước mắt, tài xế là người làm lâu năm cho nhà họ Văn, đại khái cũng phát hiện ra có vẻ bất thường nên để ý quan sát tình trạng Văn Nhạc Tri qua kính chiếu hậu suốt. Văn Nhạc Tri không muốn tranh chấp với Trình Bạc Hàn trước mặt tài xế, cậu ngần ngừ một lúc rồi bảo tài xế đỗ lại ven đường.



Xe của A Uy cũng đỗ lại, gã xuống mở cửa xe cho Văn Nhạc Tri ngồi vào, lấy vali sang, chào hỏi tài xế bên kia rồi mới nổ máy lên đường tiếp.


“Anh ấy sẽ về ạ?” Văn Nhạc Tri tựa vào lưng ghế, đờ đẫn trông lên chỗ đèn đọc sách ở trần xe, hỏi A Uy đang lái xe đằng trước.


A Uy liếc nhìn người mặt mũi trắng nhợt trong kính chiếu hậu, trả lời: “Đang trên đường về rồi, chắc là sẽ về đến nơi cùng lúc với cậu.”


“Vậy buổi họp ngày mai thì anh ấy thôi luôn à?” Văn Nhạc Tri bất lực hỏi.


“…Không rõ nữa.” A Uy đáp.



“Giai đoạn vừa rồi…” Văn Nhạc Tri dừng lại giây lát, đổi cách mô tả, “Từ sau khi cưới, bất luận tôi đi đâu anh cũng theo cùng à?”


Khoang xe lại im lìm hẳn, lần này A Uy không đáp lời.


Cảm giác bức bối bế tắc quen thuộc ập đến lớn nữa. Văn Nhạc Tri không ngờ đàn anh Lâm lại có tâm tư khác thật, càng không ngờ A Uy vẫn giám sát mình suốt, nhất thời cậu chẳng biết phải làm sao, đành nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần đã rách thì nát luôn.



Về đến chung cư ở Thịnh Tâm, Văn Nhạc Tri xếp bớt đồ trong vali ra rồi đi tắm, tắm xong ra ngoài đã trông thấy Trình Bạc Hàn đang đứng trong phòng khách.


Mới chỉ một ngày không gặp mà khoảng cách giữa họ bỗng kéo giãn xa quá.


Trình Bạc Hàn phải ghìm bớt lửa giận. Hắn bận rộn cả ngày trời, tối còn đang ngồi trên bàn tiệc thì nhận được điện thoại từ A Uy. Hắn lập tức bảo với bên đối tác là ở nhà có việc phải về trước, hoãn cả cuộc họp ngày mai, để Lộ Tân ở lại lo liệu xong tự mình lái xe phóng về ngay tức khắc.



Hắn bước vào nhà, người còn vương đầy khí lạnh, không buồn cởi cả áo khoác, vòng một vòng quanh nhà chưa thấy Văn Nhạc Tri đâu, mãi tới khi đi ngang qua cửa nhà tắm nghe có tiếng nước chảy tâm thần mới ổn định lại được, bèn quay về phòng khách chờ.


Trình Bạc Hàn cảm giác huyệt thái dương mình c*ng tr**ng lên đau nhức, cơn giận dữ lẫn đố kị hệt như con rắn đang quấn lấy thít chặt lồng ngực, đối mặt với Văn Nhạc Tri bước từ nhà tắm ra mà không nói nổi một câu lý trí bình tĩnh nữa.


“Em bảo đi với bạn học, đâu nói là có tên họ Lâm đấy.” Trình Bạc Hàn hạ thấp giọng.


Văn Nhạc Tri đang vắt cái khăn trên tóc, cậu chậm chạp lau tóc, chậm chạp trả lời: “Đàn anh Lâm có gì đặc biệt đâu ạ, nên mới không nhắc riêng anh ta.”


“Tỏ tình hẳn với em rồi, còn muốn đặc biệt như nào nữa!”


“Trước đó… em cũng có biết đâu…”



Trình Bạc Hàn thở hắt một hơi cực kì nặng nề, quai hàm căng chặt, hắn nhìn chòng chọc vào Văn Nhạc Tri với vẻ hơi dữ tợn: “Nó nói gì với em?”


“…Chẳng phải A Uy kể cho anh rồi à.”


“Chưa nghe hết!”


“Anh ta tỏ tình với em, em từ chối rồi.”


“Từ chối thế nào?”


“…Thì em bảo em kết hôn rồi,” Văn Nhạc Tri xẹp miệng, giọng nói nhỏ nhẹ êm dịu, tạo thành sự đối lập rõ mồn một khi so với vẻ cáu kỉnh của Trình Bạc Hàn, “với cả em cũng bảo anh ta là em không thích anh ta.”



Khí thế căng tràn trong phòng đột nhiên xẹp hẳn đi.


Trình Bạc Hàn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt vẫn đăm đăm vào gương mặt Văn Nhạc Tri. Văn Nhạc Tri hơi lúng túng, tóc lẫn má hãy còn ẩm vương hơi nước, trông vừa hiền hòa vừa vô hại.


“Sau này đừng đi mấy chỗ đấy nữa.” Trình Bạc Hàn trầm mặc hồi lâu rồi phun ra một câu.


“Sao lại không được đi ạ?” Văn Nhạc Tri nhìn Trình Bạc Hàn rõ đáng thương, hỏi vặn lại mà vẫn ỉu xìu yếu ớt, “Em báo cáo cho anh rồi mà, với cả em cũng có cuộc sống của em chứ.”


“Cuộc sống của em?” Lửa giận vừa mới vơi bớt lại bị câu nói rất bình thường đơn giản này thổi bùng lên lần nữa, Trình Bạc Hàn tiến tới gần, cúi xuống trông Văn Nhạc Tri, “Em chỉ muốn sống cuộc sống cách thật xa tôi ra chứ gì!”


Đại khái chắc lại nhớ đến chuyện hồi trước, Trình Bạc Hàn chộp lấy cánh tay Văn Nhạc Tri, lời lẽ bộc phát cứ nối nhau tuôn ra không kịp ngẫm nghĩ: “Ngay từ đầu kết hôn đã là ép buộc, tôi biết em không muốn, em trốn trong vườn hoa khóc, rồi đêm tân hôn em khóc, hơi nói em mấy câu thôi em cũng khóc ——”


“Đúng là ban đầu em không sẵn lòng lắm.” Văn Nhạc Tri cắt lời Trình Bạc Hàn, “Ai gặp cảnh như thế cũng sẽ sợ cả thôi.” Văn Nhạc Tri từ tốn nhấn rõ từng chữ, “Nhưng em nghĩ, nếu mình đã đến với nhau rồi thì em nên toàn tâm toàn ý với anh. Em hi vọng sau này sẽ bầu bạn bên anh hẳn hoi, giống như ông ngoại đã dặn vậy.”


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 20: Tôi biết em không muốn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...