Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 19: Trì trệ đơ đơ
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc Trình Bạc Hàn quay lại thì Văn Nhạc Tri đã thiếp ngủ. Cậu nằm ở mé bên ngoài chiếc giường lớn, chúi mặt vào chăn. Các đồ dùng phòng ngủ đều do Văn Nhạc Tri tự mình mang theo, từ chăn đến ga đến gối, hoa văn màu đậm in trên nền be, chúng bao bọc lấy Văn Nhạc Tri.
Chắc vì chê điều kiện khách sạn nên Trình Bạc Hàn còn không muốn tắm hẳn hoi, chỉ đánh răng rửa mặt qua rồi nằm vào phía còn lại của giường. Văn Nhạc Tri thoáng tỉnh giấc một lát, bị Trình Bạc Hàn kéo lấy từ phía sau, ôm vào lòng thật chặt.
Văn Nhạc Tri hơi hơi khó thở, khẽ khàng gạt nhẹ cánh tay đang vòng trước ngực mình ra – đường nét cơ bắp mấp mô sắc nét, mạch máu màu xanh gồ lên trên da, có vẻ xa cách khó gần hệt như bản thân Trình Bạc Hàn vậy.
Cậu không biết Trình Bạc Hàn và Tạ Từ trao đổi thế nào, cũng chẳng muốn biết, cảm giác của giai đoạn mới cưới lại quay trở về, cậu chỉ thấy mệt mỏi. Trình Bạc Hàn thì không rõ làm sao mà chẳng nói cậu nữa, cứ thế ôm người bất động ngủ suốt đêm không chịu thả lỏng, hại Văn Nhạc Tri sáng dậy mỏi nhừ toàn thân.
Buổi sáng hôm sau hội thảo khép lại, Trình Bạc Hàn tiếp tục nán lại theo Văn Nhạc Tri đi họp, ăn trưa xong rồi mới cùng về Nguyên Châu. Văn Nhạc Tri không chạm mặt Tạ Từ nữa, chắc đối phương đã đi về từ tối qua. Vốn dĩ cậu tưởng Trình Bạc Hàn chưa chịu bỏ qua cho cậu đâu nhưng không hề, hắn không nhắc thêm đến việc hôm qua, cũng không day đi day lại chuyện kết hôn hận ai này nọ nữa. Tất cả giúp Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi Văn Nhạc Tri nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
—— Trình Bạc Hàn thể hiện ra h*m m**n kiểm soát còn nghiêm trọng hơn.
**
Tết năm nay tương đối muộn, Đại học Y cũng cho nghỉ đông muộn. Trước kì nghỉ Trang Mục bố trí nhiệm vụ cho mọi người, mấy sinh viên người ở đây thì dứt khoát vẫn cứ đến trường làm hàng ngày luôn, đằng nào ở nhà cũng ngồi chơi xơi nước. Trong số đó có cả Văn Nhạc Tri.
Trình Bạc Hàn đến đón cậu mấy lần, phần lớn thời gian sẽ đứng chờ phía dưới tòa nhà, thi thoảng cũng lên thẳng văn phòng bộ môn tìm. Qua lại vài bận như thế, một số bạn học khá quen mặt quan sát thấy cách ăn mặc nói năng cư xử của đối phương bất phàm, bèn hỏi Văn Nhạc Tri đó là ai. Văn Nhạc Tri là một người cực kì tránh nhắc chuyện đời tư, ngoài mặt cậu dễ gần chứ thực tế luôn có vách ngăn với tất cả.
Thấy cậu chỉ cười cười không đáp là mọi người đều biết ý tránh hỏi thêm, ngầm hiểu đối phương là bạn trai của Văn Nhạc Tri.
Chỉ mỗi mình đàn anh Lâm vừa từ nước ngoài về không hề hay biết tình hình, từng sang hỏi Văn Nhạc Tri về tài liệu chuyên ngành hai lần, lần nào cũng biểu hiện rất thân mật. Trùng hợp thế nào cả hai lần đều bị Trình Bạc Hàn gặp phải. Sang tận lần 2 Trình Bạc Hàn sậm mặt lại ngay trước mọi người thì đàn anh Lâm mới thôi không lộ liễu vậy nữa. Về sau được bạn học nhắc nhở, đàn anh Lâm đành chấp nhận sự thật là khả năng cao Văn Nhạc Tri đã có người yêu rồi.
Quay trở về xe, mặt mũi Trình Bạc Hàn tương đối khó ở, bầu không khí trong xe có phần trầm trọng. Văn Nhạc Tri thử thăm dò tìm đề tài bảo hôm nay trời tươi tắn phết, khen bộ quần áo ông ngoại thuê người may riêng cho cậu mặc dịp năm mới đẹp lắm mà Trình Bạc Hàn không đáp, Văn Nhạc Tri độc thoại được mấy câu rồi rũ mắt quay mặt ra phía ngoài cửa sổ.
Dọc đường phố phường đã nô nức rộn ràng chờ Tết, đâu đâu cũng là nhạc nhẽo hân hoan mà Văn Nhạc Tri chỉ thấy bức bối trong lòng.
“Ngay từ lần đầu đã không nên nhân nhượng,” Trình Bạc Hàn dựa vào lưng ghế, quay sang nhìn đăm đăm vào gáy Văn Nhạc Tri, lên tiếng với vẻ bực bội, “cậu ta xán vào em gần như thế, còn gọi em là gì kia? Tri Tri? Kể cả cái cậu đàn anh đấy của em không biết giới hạn thì chẳng lẽ em cũng không nốt à?”
Một tràng câu hỏi làm Văn Nhạc Tri ngớ ra, cậu ngơ ngác nghiêng mặt sang, những lời vừa rồi quá lệch lạc so với phong thái của Trình Bạc Hàn. Song Văn Nhạc Tri không kịp nghĩ kĩ về nguyên nhân đằng sau, cậu chỉ muốn giải thích theo phản xạ.
“Xưa nay đàn anh Lâm vẫn nhiệt tình với mọi người kiểu đó mà ạ, em đã giữ khoảng cách rồi. Anh ta cứ đòi gọi tên em thế em cũng có cách nào đâu!” Giọng Văn Nhạc Tri mềm xèo, kể cả có muốn cãi lý thì nghe vẫn chẳng khí phách gì, trái lại còn giống đang cố tình yếu thế.
“Thế nhất quyết phải chờ đến lần thứ hai mới nói à?” Trình Bạc Hàn bổ sung thêm, “Là lần thứ hai tôi bắt gặp nhé.”
Văn Nhạc Tri thấy Trình Bạc Hàn cứ chuyện bé xé ra to, đàn anh Lâm hơi bị nhiệt tình với cậu thật nhưng đâu đồng nghĩa với việc có thiện cảm hay muốn theo đuổi cậu các thứ. Cậu mím môi, lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, âm thầm từ chối giao tiếp.
“Nói!” Giọng Trình Bạc Hàn trầm xuống.
“…Nói gì ạ?” Văn Nhạc Tri không ngoái đầu, ậm ừ hỏi.
“Bảo cậu ta là em có chồng rồi khó lắm sao? Hay nói trắng ra là em không muốn để người khác biết em đã kết hôn!” Trình Bạc Hàn rất ghét cái thái độ trả lời tiêu cực của Văn Nhạc Tri, giọng nâng cao thêm.
A Uy đã nâng tấm chắn ở giữa xe từ sớm, không rõ nguyên do sếp lớn lâu nay Thái Sơn có đổ sập trước mắt vẫn điềm nhiên vững chãi lại có thể nói ra những câu như thế. Gã nghĩ, sao cứ động đến Văn Nhạc Tri là tâm trạng sếp lại thất thường ẩm ương vậy nhỉ, khổ thân Văn Nhạc Tri thực sự.
“Chỉ là bạn học thôi, em không muốn nhắc đến đời tư…” Văn Nhạc Tri ấp úng đáp.
Đàn anh Lâm chưa làm gì quá trớn, cũng không thể kiểu người ta hơi vồ vập quan tâm tí cậu đã xồng xộc bảo đối phương là mình kết hôn rồi chứ, thế thì kì cục lắm.
Trình Bạc Hàn ngó cậu mãi hồi lâu, cuối cùng quẳng lại một câu “Trì trệ đơ đơ”.
Bị mắng tụt cả tâm tình, Văn Nhạc Tri không ăn tối, về đến nhà là lủi vào thư phòng đọc sách. Sau đấy Trình Bạc Hàn không buồn gõ cửa đi thẳng vào luôn, tay bưng chè ngân nhĩ vừa mới đun xong để lên bàn sách, ý bảo Văn Nhạc Tri ăn đi.
Trong lúc Văn Nhạc Tri ăn chè thì Trình Bạc Hàn ngồi ngay đối diện ngó chòng chọc đôi mắt cậu, còn nâng tay chạm thử.
Mắt không đỏ, sờ vào cũng không thấy vết ướt, Trình Bạc Hàn lại lạnh mặt bỏ ra khỏi phòng.
Về sau còn xảy ra một việc tương tự. Ngày cuối cùng trước đợt nghỉ, Văn Nhạc Tri đang đứng giữa sân trường vắng tanh chờ Trình Bạc Hàn đến thì có một nam sinh ăn mặc sành điệu bước ngang qua, trao đổi vài câu với Văn Nhạc Tri rồi cười vẫy tay rời đi.
Trình Bạc Hàn rảo bước lại gần, không đè nén được tâm trạng, hắn hỏi Văn Nhạc Tri: “Người kia nói gì với em!?”
Giọng điệu hắn làm Văn Nhạc Tri giật thót, cậu đáp: “Cậu ta hỏi đường thôi.”
Trình Bạc Hàn nhanh chóng tắt đài nín thinh. Đại khái chắc tự giác thấy mình nhạy cảm quá, về đến nhà Trình Bạc Hàn cố chủ động bắt chuyện hỏi Văn Nhạc Tri có muốn ăn món Quảng không, nếu muốn ăn thì hôm nay hắn sẽ bảo đầu bếp không cần ghé nấu cơm nữa.
Qua quá trình chung đụng ngắn ngủi, ít nhiều Văn Nhạc Tri cũng nắm được một vài công tắc tâm trạng của Trình Bạc Hàn, hỏi han vẩn vơ luẩn quẩn thế này đã là thái độ nhún nhường cực kì hiếm có ở Trình Bạc Hàn rồi.
“Muốn ăn đồ Nhật ạ.” Văn Nhạc Tri bước tới gần hơn, duỗi ngón tay níu lấy tay áo sơ mi của Trình Bạc Hàn, ngẩng đầu nhìn hắn bằng vẻ mặt tươi tỉnh. Như thể đã quên sạch sự nghiêm nghị quát tháo của người này lúc vừa nãy ở trường.
Trình Bạc Hàn ngẩn ngơ mất một giây, không thể hiểu nổi mới nãy mình lên cơn cái gì mà lại có thể sừng sộ vớ vẩn trước gương mặt tươi cười thế này nữa. Nhưng hắn không muốn thể hiện ra là mình hiền lành quá, vẫn cứ sậm mặt phủ định đề xuất của Văn Nhạc Tri: “Dạ dày em không ăn được đồ sống đồ lạnh, thôi cứ đi ăn món Quảng đi.”
“Ò ò, được ạ.” Văn Nhạc Tri đành phải hùa theo.
***
Lúc 0 giờ, Văn Nhạc Tri dập đầu thắp hương lên bàn thờ ba mẹ, kể với ba mẹ là bây giờ mình sống ổn lắm, khó khăn gia tộc gặp phải cũng giải quyết cả rồi, nhắn ba mẹ đừng lo. Nói được có mấy câu Văn Sơ Tĩnh đã đỏ hoe mắt, Văn Nhạc Tri phải dỗ dành mãi lâu chị mới nguôi ngoai. Trình Bạc Hàn đứng ngay cạnh, kiệm lời lặng lẽ, nhưng lúc hai chị em lau nước mắt thì một tay hắn đỡ lấy vai Văn Nhạc Tri, bộ dạng cực kì đáng tin cậy.
Bắt đầu từ mùng 2 là các màn xã giao không ngừng nghỉ.
Trình Bạc Hàn lu bu tối mắt tối mũi, Văn Nhạc Tri bảo muốn ở lại nhà họ Văn mấy ngày để bầu bạn Văn Sơ Tĩnh. Trình Bạc Hàn ngẫm nghĩ giây lát, thấy Văn Nhạc Tri về nhà họ Trình thì cũng sẽ vướng mắc mấy thứ quy định lằng nhằng phức tạp, vậy là hắn đồng ý.
Văn Nhạc Tri được mấy hôm thoải mái đầy quý báu, hàng ngày cứ ngủ đẫy giấc tự dậy, xong thì vào thư phòng đọc sách, đồ ăn ở nhà kiểu gì cũng ngon, giường ở nhà ngủ sao cũng êm ái. Cậu phải than thở cảm thán, độc thân là số một!
Những khi rảnh Trình Bạc Hàn sẽ tranh thủ ghé sang, có khi ăn chung bữa cơm hoặc có khi vào thư phòng ngồi một lúc, xong lại đi lo liệu công chuyện tiếp. Cứ dăm chuyến như thế, lại thành ra cũng tự nhiên thoải mái chẳng khác ở nhà mình là bao.
Thư phòng của Văn Nhạc Tri nằm ngay sát phòng ngủ, hai phòng thông với nhau, mở cửa là sang đến nơi. Buổi chiều Trình Bạc Hàn rời một cuộc xã giao về thẳng đây, lúc đi vào thì thấy Văn Nhạc Tri đang cầm bút viết chữ.
Trình Bạc Hàn xáp lại gần xem, Văn Nhạc Tri lập tức ngửi thấy mùi rượu loáng thoáng.
“Viết gì đó?” Trình Bạc Hàn nhìn chăm chú vào thứ vừa giống hình vẽ vừa giống chữ viết trên giấy Tuyên Thành.
“Chữ giáp cốt.” Văn Nhạc Tri đáp.
Trình Bạc Hàn nhìn lướt qua chồng sách trên bàn, chữ giáp cốt, chữ thẻ tre vải lụa, chữ khắc đồng, khảo cổ thời Chiến quốc Tần Hán, đủ các thể loại. Hắn trầm ngâm mất một lúc, hỏi tiếp: “Chữ gì thế?”
Văn Nhạc Tri viết nốt nét cuối cùng rồi đặt bút xuống, lúc này mới ngẩng lên cười với Trình Bạc Hàn, đáy mắt lấp loáng vẻ tinh quái, cậu hỏi hắn: “Anh thấy nó giống chữ gì?”
Trình Bạc Hàn xưa nay thông thái vạn năng bỗng lag máy, hắn cúi người xuống ngó nghía kĩ hơn, đây là… một người que đang giẫm lên khúc gỗ để treo cổ à?
Một lát sau hắn bình tĩnh đáp: “Chịu.”
Bộ dạng nghiêm chỉnh của hắn làm Văn Nhạc Tri bật cười. Trình Bạc Hàn không nhịn được duỗi tay định véo má cậu song bị Văn Nhạc Tri nhẹ nhàng bắt lấy ngón tay, bắt đầu hướng dẫn hắn quan sát kí tự trên giấy.
“Ở đây có chữ nhân, hình người rõ lắm này, còn cố tình phóng đại vào đôi mắt nữa. Người này đứng trên một gò núi, đang trông ra đằng xa.” Nhắc bài xong Văn Nhạc Tri hỏi tiếp, “Nghĩ thử xem, là chữ gì nào?”
Trong mắt Trình Bạc Hàn chỉ ngập tràn gương mặt tươi cười của Văn Nhạc Tri, hắn vận dụng ít lý trí còn sót lại suy ngẫm nửa buổi, cuối cùng vẫn thật thà trả lời “Không biết nữa”.
“Lên gò cao trông về biển xa,” Văn Nhạc Tri trông mặt mũi Trình Bạc Hàn mù mịt vô tri, để hắn tự đoán chắc đến sáng mai cũng chẳng đoán ra mất, cậu dứt khoát đưa ra đáp án luôn, “đây là chữ vọng.”
“Chữ này chứa đựng cả mong mỏi, đợi chờ lẫn mơ ước, đây là chữ mà em thấy lãng mạn nhất.” Văn Nhạc Tri gõ ngón tay lên một góc trang giấy Tuyên Thành, “Tặng cho anh đó, anh Bạc Hàn.”
Trong ánh nắng, trước bàn học, gò má người chỉ vừa mới ngủ trưa dậy không lâu còn đang hằn vết đỏ, tóc tai cũng rối bù bị vểnh mất một chỏm, cơ thể thoang thoảng mùi hương ngọt ngào mềm mại, mùi hương thuộc về riêng Văn Nhạc Tri, tất thảy hệt làn gió ấm biếng nhác ngày đông, hệt tiếng ve kêu khoan khoái giữa hè.
Trình Bạc Hàn muốn tóm lấy toàn bộ, bất luận ra sao cũng quyết chẳng thả tay.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Cũng chỉ ngọt được dăm chương thôi.
Các nội dung liên quan đến chữ giáp cốt tham khảo “Câu chuyện của chữ cái” – Đường Nặc
*Note: chữ Vọng :
Lược dịch: Nghĩa gốc là “Nhìn về đằng xa”. Chữ “Vọng” giáp cốt giống một người đứng trên đất, mở to mắt trông ra xa. Chữ ngày nay thêm hình mặt trăng (), thể hiện rõ hơn ý nghĩa “trông xa”.
Lúc Trình Bạc Hàn quay lại thì Văn Nhạc Tri đã thiếp ngủ. Cậu nằm ở mé bên ngoài chiếc giường lớn, chúi mặt vào chăn. Các đồ dùng phòng ngủ đều do Văn Nhạc Tri tự mình mang theo, từ chăn đến ga đến gối, hoa văn màu đậm in trên nền be, chúng bao bọc lấy Văn Nhạc Tri.
Chắc vì chê điều kiện khách sạn nên Trình Bạc Hàn còn không muốn tắm hẳn hoi, chỉ đánh răng rửa mặt qua rồi nằm vào phía còn lại của giường. Văn Nhạc Tri thoáng tỉnh giấc một lát, bị Trình Bạc Hàn kéo lấy từ phía sau, ôm vào lòng thật chặt.
Văn Nhạc Tri hơi hơi khó thở, khẽ khàng gạt nhẹ cánh tay đang vòng trước ngực mình ra – đường nét cơ bắp mấp mô sắc nét, mạch máu màu xanh gồ lên trên da, có vẻ xa cách khó gần hệt như bản thân Trình Bạc Hàn vậy.
Cậu không biết Trình Bạc Hàn và Tạ Từ trao đổi thế nào, cũng chẳng muốn biết, cảm giác của giai đoạn mới cưới lại quay trở về, cậu chỉ thấy mệt mỏi. Trình Bạc Hàn thì không rõ làm sao mà chẳng nói cậu nữa, cứ thế ôm người bất động ngủ suốt đêm không chịu thả lỏng, hại Văn Nhạc Tri sáng dậy mỏi nhừ toàn thân.
Buổi sáng hôm sau hội thảo khép lại, Trình Bạc Hàn tiếp tục nán lại theo Văn Nhạc Tri đi họp, ăn trưa xong rồi mới cùng về Nguyên Châu. Văn Nhạc Tri không chạm mặt Tạ Từ nữa, chắc đối phương đã đi về từ tối qua. Vốn dĩ cậu tưởng Trình Bạc Hàn chưa chịu bỏ qua cho cậu đâu nhưng không hề, hắn không nhắc thêm đến việc hôm qua, cũng không day đi day lại chuyện kết hôn hận ai này nọ nữa. Tất cả giúp Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi Văn Nhạc Tri nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
—— Trình Bạc Hàn thể hiện ra h*m m**n kiểm soát còn nghiêm trọng hơn.
**
Tết năm nay tương đối muộn, Đại học Y cũng cho nghỉ đông muộn. Trước kì nghỉ Trang Mục bố trí nhiệm vụ cho mọi người, mấy sinh viên người ở đây thì dứt khoát vẫn cứ đến trường làm hàng ngày luôn, đằng nào ở nhà cũng ngồi chơi xơi nước. Trong số đó có cả Văn Nhạc Tri.
Trình Bạc Hàn đến đón cậu mấy lần, phần lớn thời gian sẽ đứng chờ phía dưới tòa nhà, thi thoảng cũng lên thẳng văn phòng bộ môn tìm. Qua lại vài bận như thế, một số bạn học khá quen mặt quan sát thấy cách ăn mặc nói năng cư xử của đối phương bất phàm, bèn hỏi Văn Nhạc Tri đó là ai. Văn Nhạc Tri là một người cực kì tránh nhắc chuyện đời tư, ngoài mặt cậu dễ gần chứ thực tế luôn có vách ngăn với tất cả.
Thấy cậu chỉ cười cười không đáp là mọi người đều biết ý tránh hỏi thêm, ngầm hiểu đối phương là bạn trai của Văn Nhạc Tri.
Chỉ mỗi mình đàn anh Lâm vừa từ nước ngoài về không hề hay biết tình hình, từng sang hỏi Văn Nhạc Tri về tài liệu chuyên ngành hai lần, lần nào cũng biểu hiện rất thân mật. Trùng hợp thế nào cả hai lần đều bị Trình Bạc Hàn gặp phải. Sang tận lần 2 Trình Bạc Hàn sậm mặt lại ngay trước mọi người thì đàn anh Lâm mới thôi không lộ liễu vậy nữa. Về sau được bạn học nhắc nhở, đàn anh Lâm đành chấp nhận sự thật là khả năng cao Văn Nhạc Tri đã có người yêu rồi.
Quay trở về xe, mặt mũi Trình Bạc Hàn tương đối khó ở, bầu không khí trong xe có phần trầm trọng. Văn Nhạc Tri thử thăm dò tìm đề tài bảo hôm nay trời tươi tắn phết, khen bộ quần áo ông ngoại thuê người may riêng cho cậu mặc dịp năm mới đẹp lắm mà Trình Bạc Hàn không đáp, Văn Nhạc Tri độc thoại được mấy câu rồi rũ mắt quay mặt ra phía ngoài cửa sổ.
Dọc đường phố phường đã nô nức rộn ràng chờ Tết, đâu đâu cũng là nhạc nhẽo hân hoan mà Văn Nhạc Tri chỉ thấy bức bối trong lòng.
“Ngay từ lần đầu đã không nên nhân nhượng,” Trình Bạc Hàn dựa vào lưng ghế, quay sang nhìn đăm đăm vào gáy Văn Nhạc Tri, lên tiếng với vẻ bực bội, “cậu ta xán vào em gần như thế, còn gọi em là gì kia? Tri Tri? Kể cả cái cậu đàn anh đấy của em không biết giới hạn thì chẳng lẽ em cũng không nốt à?”
Một tràng câu hỏi làm Văn Nhạc Tri ngớ ra, cậu ngơ ngác nghiêng mặt sang, những lời vừa rồi quá lệch lạc so với phong thái của Trình Bạc Hàn. Song Văn Nhạc Tri không kịp nghĩ kĩ về nguyên nhân đằng sau, cậu chỉ muốn giải thích theo phản xạ.
“Xưa nay đàn anh Lâm vẫn nhiệt tình với mọi người kiểu đó mà ạ, em đã giữ khoảng cách rồi. Anh ta cứ đòi gọi tên em thế em cũng có cách nào đâu!” Giọng Văn Nhạc Tri mềm xèo, kể cả có muốn cãi lý thì nghe vẫn chẳng khí phách gì, trái lại còn giống đang cố tình yếu thế.
“Thế nhất quyết phải chờ đến lần thứ hai mới nói à?” Trình Bạc Hàn bổ sung thêm, “Là lần thứ hai tôi bắt gặp nhé.”
Văn Nhạc Tri thấy Trình Bạc Hàn cứ chuyện bé xé ra to, đàn anh Lâm hơi bị nhiệt tình với cậu thật nhưng đâu đồng nghĩa với việc có thiện cảm hay muốn theo đuổi cậu các thứ. Cậu mím môi, lại quay mặt ra ngoài cửa sổ, âm thầm từ chối giao tiếp.
“Nói!” Giọng Trình Bạc Hàn trầm xuống.
“…Nói gì ạ?” Văn Nhạc Tri không ngoái đầu, ậm ừ hỏi.
“Bảo cậu ta là em có chồng rồi khó lắm sao? Hay nói trắng ra là em không muốn để người khác biết em đã kết hôn!” Trình Bạc Hàn rất ghét cái thái độ trả lời tiêu cực của Văn Nhạc Tri, giọng nâng cao thêm.
A Uy đã nâng tấm chắn ở giữa xe từ sớm, không rõ nguyên do sếp lớn lâu nay Thái Sơn có đổ sập trước mắt vẫn điềm nhiên vững chãi lại có thể nói ra những câu như thế. Gã nghĩ, sao cứ động đến Văn Nhạc Tri là tâm trạng sếp lại thất thường ẩm ương vậy nhỉ, khổ thân Văn Nhạc Tri thực sự.
“Chỉ là bạn học thôi, em không muốn nhắc đến đời tư…” Văn Nhạc Tri ấp úng đáp.
Đàn anh Lâm chưa làm gì quá trớn, cũng không thể kiểu người ta hơi vồ vập quan tâm tí cậu đã xồng xộc bảo đối phương là mình kết hôn rồi chứ, thế thì kì cục lắm.
Trình Bạc Hàn ngó cậu mãi hồi lâu, cuối cùng quẳng lại một câu “Trì trệ đơ đơ”.
Bị mắng tụt cả tâm tình, Văn Nhạc Tri không ăn tối, về đến nhà là lủi vào thư phòng đọc sách. Sau đấy Trình Bạc Hàn không buồn gõ cửa đi thẳng vào luôn, tay bưng chè ngân nhĩ vừa mới đun xong để lên bàn sách, ý bảo Văn Nhạc Tri ăn đi.
Trong lúc Văn Nhạc Tri ăn chè thì Trình Bạc Hàn ngồi ngay đối diện ngó chòng chọc đôi mắt cậu, còn nâng tay chạm thử.
Mắt không đỏ, sờ vào cũng không thấy vết ướt, Trình Bạc Hàn lại lạnh mặt bỏ ra khỏi phòng.
Về sau còn xảy ra một việc tương tự. Ngày cuối cùng trước đợt nghỉ, Văn Nhạc Tri đang đứng giữa sân trường vắng tanh chờ Trình Bạc Hàn đến thì có một nam sinh ăn mặc sành điệu bước ngang qua, trao đổi vài câu với Văn Nhạc Tri rồi cười vẫy tay rời đi.
Trình Bạc Hàn rảo bước lại gần, không đè nén được tâm trạng, hắn hỏi Văn Nhạc Tri: “Người kia nói gì với em!?”
Giọng điệu hắn làm Văn Nhạc Tri giật thót, cậu đáp: “Cậu ta hỏi đường thôi.”
Trình Bạc Hàn nhanh chóng tắt đài nín thinh. Đại khái chắc tự giác thấy mình nhạy cảm quá, về đến nhà Trình Bạc Hàn cố chủ động bắt chuyện hỏi Văn Nhạc Tri có muốn ăn món Quảng không, nếu muốn ăn thì hôm nay hắn sẽ bảo đầu bếp không cần ghé nấu cơm nữa.
Qua quá trình chung đụng ngắn ngủi, ít nhiều Văn Nhạc Tri cũng nắm được một vài công tắc tâm trạng của Trình Bạc Hàn, hỏi han vẩn vơ luẩn quẩn thế này đã là thái độ nhún nhường cực kì hiếm có ở Trình Bạc Hàn rồi.
“Muốn ăn đồ Nhật ạ.” Văn Nhạc Tri bước tới gần hơn, duỗi ngón tay níu lấy tay áo sơ mi của Trình Bạc Hàn, ngẩng đầu nhìn hắn bằng vẻ mặt tươi tỉnh. Như thể đã quên sạch sự nghiêm nghị quát tháo của người này lúc vừa nãy ở trường.
Trình Bạc Hàn ngẩn ngơ mất một giây, không thể hiểu nổi mới nãy mình lên cơn cái gì mà lại có thể sừng sộ vớ vẩn trước gương mặt tươi cười thế này nữa. Nhưng hắn không muốn thể hiện ra là mình hiền lành quá, vẫn cứ sậm mặt phủ định đề xuất của Văn Nhạc Tri: “Dạ dày em không ăn được đồ sống đồ lạnh, thôi cứ đi ăn món Quảng đi.”
“Ò ò, được ạ.” Văn Nhạc Tri đành phải hùa theo.
***
Lúc 0 giờ, Văn Nhạc Tri dập đầu thắp hương lên bàn thờ ba mẹ, kể với ba mẹ là bây giờ mình sống ổn lắm, khó khăn gia tộc gặp phải cũng giải quyết cả rồi, nhắn ba mẹ đừng lo. Nói được có mấy câu Văn Sơ Tĩnh đã đỏ hoe mắt, Văn Nhạc Tri phải dỗ dành mãi lâu chị mới nguôi ngoai. Trình Bạc Hàn đứng ngay cạnh, kiệm lời lặng lẽ, nhưng lúc hai chị em lau nước mắt thì một tay hắn đỡ lấy vai Văn Nhạc Tri, bộ dạng cực kì đáng tin cậy.
Bắt đầu từ mùng 2 là các màn xã giao không ngừng nghỉ.
Trình Bạc Hàn lu bu tối mắt tối mũi, Văn Nhạc Tri bảo muốn ở lại nhà họ Văn mấy ngày để bầu bạn Văn Sơ Tĩnh. Trình Bạc Hàn ngẫm nghĩ giây lát, thấy Văn Nhạc Tri về nhà họ Trình thì cũng sẽ vướng mắc mấy thứ quy định lằng nhằng phức tạp, vậy là hắn đồng ý.
Văn Nhạc Tri được mấy hôm thoải mái đầy quý báu, hàng ngày cứ ngủ đẫy giấc tự dậy, xong thì vào thư phòng đọc sách, đồ ăn ở nhà kiểu gì cũng ngon, giường ở nhà ngủ sao cũng êm ái. Cậu phải than thở cảm thán, độc thân là số một!
Những khi rảnh Trình Bạc Hàn sẽ tranh thủ ghé sang, có khi ăn chung bữa cơm hoặc có khi vào thư phòng ngồi một lúc, xong lại đi lo liệu công chuyện tiếp. Cứ dăm chuyến như thế, lại thành ra cũng tự nhiên thoải mái chẳng khác ở nhà mình là bao.
Thư phòng của Văn Nhạc Tri nằm ngay sát phòng ngủ, hai phòng thông với nhau, mở cửa là sang đến nơi. Buổi chiều Trình Bạc Hàn rời một cuộc xã giao về thẳng đây, lúc đi vào thì thấy Văn Nhạc Tri đang cầm bút viết chữ.
Trình Bạc Hàn xáp lại gần xem, Văn Nhạc Tri lập tức ngửi thấy mùi rượu loáng thoáng.
“Viết gì đó?” Trình Bạc Hàn nhìn chăm chú vào thứ vừa giống hình vẽ vừa giống chữ viết trên giấy Tuyên Thành.
“Chữ giáp cốt.” Văn Nhạc Tri đáp.
Trình Bạc Hàn nhìn lướt qua chồng sách trên bàn, chữ giáp cốt, chữ thẻ tre vải lụa, chữ khắc đồng, khảo cổ thời Chiến quốc Tần Hán, đủ các thể loại. Hắn trầm ngâm mất một lúc, hỏi tiếp: “Chữ gì thế?”
Văn Nhạc Tri viết nốt nét cuối cùng rồi đặt bút xuống, lúc này mới ngẩng lên cười với Trình Bạc Hàn, đáy mắt lấp loáng vẻ tinh quái, cậu hỏi hắn: “Anh thấy nó giống chữ gì?”
Trình Bạc Hàn xưa nay thông thái vạn năng bỗng lag máy, hắn cúi người xuống ngó nghía kĩ hơn, đây là… một người que đang giẫm lên khúc gỗ để treo cổ à?
Một lát sau hắn bình tĩnh đáp: “Chịu.”
Bộ dạng nghiêm chỉnh của hắn làm Văn Nhạc Tri bật cười. Trình Bạc Hàn không nhịn được duỗi tay định véo má cậu song bị Văn Nhạc Tri nhẹ nhàng bắt lấy ngón tay, bắt đầu hướng dẫn hắn quan sát kí tự trên giấy.
“Ở đây có chữ nhân, hình người rõ lắm này, còn cố tình phóng đại vào đôi mắt nữa. Người này đứng trên một gò núi, đang trông ra đằng xa.” Nhắc bài xong Văn Nhạc Tri hỏi tiếp, “Nghĩ thử xem, là chữ gì nào?”
Trong mắt Trình Bạc Hàn chỉ ngập tràn gương mặt tươi cười của Văn Nhạc Tri, hắn vận dụng ít lý trí còn sót lại suy ngẫm nửa buổi, cuối cùng vẫn thật thà trả lời “Không biết nữa”.
“Lên gò cao trông về biển xa,” Văn Nhạc Tri trông mặt mũi Trình Bạc Hàn mù mịt vô tri, để hắn tự đoán chắc đến sáng mai cũng chẳng đoán ra mất, cậu dứt khoát đưa ra đáp án luôn, “đây là chữ vọng.”
“Chữ này chứa đựng cả mong mỏi, đợi chờ lẫn mơ ước, đây là chữ mà em thấy lãng mạn nhất.” Văn Nhạc Tri gõ ngón tay lên một góc trang giấy Tuyên Thành, “Tặng cho anh đó, anh Bạc Hàn.”
Trong ánh nắng, trước bàn học, gò má người chỉ vừa mới ngủ trưa dậy không lâu còn đang hằn vết đỏ, tóc tai cũng rối bù bị vểnh mất một chỏm, cơ thể thoang thoảng mùi hương ngọt ngào mềm mại, mùi hương thuộc về riêng Văn Nhạc Tri, tất thảy hệt làn gió ấm biếng nhác ngày đông, hệt tiếng ve kêu khoan khoái giữa hè.
Trình Bạc Hàn muốn tóm lấy toàn bộ, bất luận ra sao cũng quyết chẳng thả tay.
—
Cũng chỉ ngọt được dăm chương thôi.
Các nội dung liên quan đến chữ giáp cốt tham khảo “Câu chuyện của chữ cái” – Đường Nặc
————
*Note: chữ Vọng :

Lược dịch: Nghĩa gốc là “Nhìn về đằng xa”. Chữ “Vọng” giáp cốt giống một người đứng trên đất, mở to mắt trông ra xa. Chữ ngày nay thêm hình mặt trăng (), thể hiện rõ hơn ý nghĩa “trông xa”.
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 19: Trì trệ đơ đơ
10.0/10 từ 17 lượt.
