Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 21: Anh thích em đúng không


Người vừa mới tắm xong, cánh tay hãy còn râm ran nhiệt độ cao hơn bình thường, giờ càng nóng thêm thậm chí bỏng cháy, đủ để xoa dịu tất thảy những hậm hực bực bội của Trình Bạc Hàn chỉ trong nháy mắt, bỏng cháy đến nỗi mùa đông rét căm ngập đầy ngờ vực, bất mãn và mánh khỏe đây cũng bỗng phải dịu dàng.


Lời Văn Nhạc Tri nói như đóng đinh khiến Trình Bạc Hàn hóa đá tại chỗ, gương mặt hắn lộ ra vẻ sửng sốt hiếm thấy, tiếp đó chuyển sang không dám tin tưởng.


Hắn hốt hoảng hất tay mình ra, ánh mắt nhanh chóng liếc qua chỗ hắn vừa mới tóm rất chặt kia, có vẻ rất sợ trên ấy sẽ lưu lại vệt đỏ vì bị bóp, may sao phần cổ tay trắng nõn của Văn Nhạc Tri không có dấu gì cả.



Mãi thật lâu sau, Trình Bạc Hàn hạ thấp giọng, hỏi Văn Nhạc Tri: “…Vì trách nhiệm ư?”


“Bầu bạn bên anh, không phải chỉ đơn giản là vì trách nhiệm đâu.” Văn Nhạc Tri đáp.



Trình Bạc Hàn dồn sức cấu lòng bàn tay mình một cái thật mạnh, sống lưng ưỡn lên thẳng băng như kẻ chỉ, hắn tựa kẻ sắp sửa chạm tới cánh cổng dẫn đến một thế giới vui sướng nào đó, nhưng đứng trước cổng rồi lại cứ trù trừ không nỡ tiến lên, sợ bên trong vẫn chẳng phải thứ mình đã mong mỏi lâu nay, chưa bao giờ dám động vào.


“Anh thích em thì anh cứ nói đi, tại sao không chịu nói cho em.” Văn Nhạc Tri thỏ thẻ hỏi. Cảm giác cậu đang phải dỗ đứa bé con cho nó thổ lộ bí mật và tiếng lòng của bản thân, rằng đấy đâu phải chuyện mất mặt cơ chứ.


Hơi thở của Trình Bạc Hàn trở nên nặng nề, mắt dán xuống sàn, không còn chèn ép Văn Nhạc Tri nữa.


“…Em nói lăng nhăng gì đấy?” Hắn không chịu thừa nhận.



“Anh thích em đúng không?” Giọng điệu lẫn ánh mắt Văn Nhạc Tri đều rất dịu êm, “Hồi trước ở nước D em hỏi anh nguyên nhân, anh trả lời là vì anh muốn làm thế. Em vẫn nhớ rõ câu anh đã nói. Nhưng anh muốn làm thế, đấy có phải nguyên nhân đâu.”


Văn Nhạc Tri dừng lại mấy lần, nhìn Trình Bạc Hàn đang trầm mặc cực kì nghiêm túc.



“Mới đầu em tưởng anh chỉ vì hợp tác, vì hình tượng, nhưng sau khi mình kết hôn thì người được lợi nhất là nhà họ Văn, bên tăng vọt giá cổ phiếu nhờ hình tượng hôn nhân ổn định cũng là nhà họ Văn.”


“Bức chữ triện cổ thắng đấu giá, mảnh giáp cốt ngàn vàng khó kiếm, cơn đau dạ dày ở tiệc đính hôn chỉ có mình anh phát hiện, phong cách trang trí Hoàng tử bé ở sảnh cưới trời sao, chương trình hôn lễ tinh gọn đến mức chỉ cần đứng đúng 10 phút là được nghỉ ngơi, rồi cả đầu bếp từ lầu Chung Đỉnh, ngoài khiến em cảm nhận rằng anh thích em thì em cũng chẳng tìm ra được lý do nào khác cho tất thảy những điều ấy nữa.”


“Thừa nhận là anh thích em thì khó lắm sao? Anh đang sợ gì chứ?”



Người đầu tiên vạch trần bí mật này là Tạ Từ cũng từng hỏi một câu tương tự.


Đúng nhỉ, hắn đang sợ gì đây? Đương nhiên là sợ “có nói ra cũng chẳng được đáp lại, đến cuối cùng vẫn cứ đơn độc chỏng chơ một mình”.


Hắn dùng thủ đoạn như thế để có được Văn Nhạc Tri, giam cầm uy h**p không hề nương tay, ép buộc giám sát kín kẽ không một khe hở. Sao Văn Nhạc Tri có thể thích hắn cho được! Cậu phải ở lại bên hắn vì tình thế miễn cưỡng, đây đã là yêu cầu cao nhất từ Văn Bạc Hàn rồi, còn nhiều hơn nữa thì hắn chưa từng nghĩ tới.


Nhưng mà… nhưng mà Văn Nhạc Tri tốt đẹp quá, tuyệt vời gấp ngàn vạn lần so với tưởng tượng của hắn. Tuy sợ hắn song vẫn rất nhẹ nhàng với hắn, những hành vi và tâm trạng tồi tệ, bén nhọn, dồn nén ứ đọng tới vậy của Trình Bạc Hàn đều được Văn Nhạc Tri đón nhận vô cùng thỏa đáng.



“Bắt đầu từ lúc nào vậy ạ?” Thấy Trình Bạc Hàn không đáp, Văn Nhạc Tri bèn dịu giọng hỏi tiếp, “Sao em không có tí ấn tượng gì ta?”


Trình Bạc Hàn hãy còn đang chìm trong nỗi hốt hoảng vì bí mật bị tiết lộ, nghe rõ câu hỏi của Văn Nhạc Tri xong thì hắn thoáng cau mày giây lát. Bắt đầu thích Văn Nhạc Tri từ lúc nào vậy nhỉ? Chắc đó là phần kí ức của rất lâu về trước rồi, cũng chẳng phải trải nghiệm vui vẻ gì cho cam. Nhưng việc đã đến nước này, Trình Bạc Hàn vẫn chọn kể ra tất cả.



***


Năm vợ chồng Văn Dung qua đời vì tai nạn máy bay Văn Nhạc Tri 15 tuổi, Trình Bạc Hàn 25 tuổi. Lần đầu cả hai tiếp xúc với nhau chính là trong lễ tang của ba Văn mẹ Văn.


Thiếu niên mới trổ mã cao lên nay cúi gằm mặt mũi, bọc mình trong bộ veston cà vạt đen kịt, đứng giữa sảnh tang trống trải trang nghiêm hệt một đứa trẻ con bị ép trưởng thành chỉ sau phút chốc, mặc thứ quần áo cọc cạch, đứng trong bối cảnh cọc cạch, sự bàng hoàng và bất lực im lìm lặng lẽ mà lại quá rõ rệt nổi bật, ai trông cũng chẳng nỡ lòng nào, phải thầm thở dài xót xa trong bụng.



Song thương thì thương tội thì tội, nhà họ Văn để lại khối tài sản khổng lồ, có hàng loạt kẻ đang rục rịch nối nhau muốn cắn xé một miếng, chị em nhà họ Văn còn chưa kịp đau khổ thì đã bị cuốn vào vòng xoáy người người đều mong mổ xẻ gia sản.


Dường như Trình Bạc Hàn đã trông thấy bóng dáng mình năm xưa ở Văn Nhạc Tri, cô độc, phẫn nộ, không xả được vào đâu. Chính từ lúc ấy Trình Bạc Hàn bắt đầu tình cờ hay cố ý để tâm tới Văn Nhạc Tri.


Một khi rung động, là trượt dốc chẳng ngừng được nữa.



Hắn dần mượn cớ mối quan hệ bạn học với Văn Sơ Tĩnh để ghé nhà họ Văn nhiều lần, thi thoảng hỗ trợ Văn Sơ Tĩnh giải quyết một số rắc rối. Trình Bạc Hàn khi đó mới gia nhập Thông Đạt chưa lâu, tuy Trình Bỉnh Chúc đã xác nhận hắn sẽ là người tiếp quản tập đoàn trong tương lai song hắn còn chưa đứng được vững, tình thế trắc trở, các loại đấu đá trong ngoài liên tiếp dồn dập, hắn thường phải bận bịu bôn ba khắp thế giới, càng ngày càng dành ít thời gian ở lại trong nước.


Nhưng hễ về đến Nguyên Châu là hắn nhất định sẽ tìm cơ hội đến thăm nhà họ Văn một chuyến. Hồi ấy Văn Nhạc Tri còn đi học không hay ở nhà, không phải lần nào cả hai cũng gặp nhau. Hắn tìm hiểu rất nhiều về những thứ thiếu niên tầm tuổi đó ưa chuộng, lần nào tới cũng mang theo quà rồi tranh thủ nghĩ cách tặng Văn Nhạc Tri cực kì kín đáo.


Văn Nhạc Tri luôn luôn lễ phép gọi hắn là “anh”, cũng có vẻ thích thú trước những món quà hắn tặng. Ngoài việc đó ra, Trình Bạc Hàn tự thấy mình gần như chẳng có gì đặc biệt trong mắt Văn Nhạc Tri.


Hắn thì không nản lòng, dẫu sao Văn Nhạc Tri còn nhỏ lắm mà.



Sau đó tới buổi lễ trưởng thành 18 tuổi của Văn Nhạc Tri, Trình Bạc Hàn hớt hải chạy từ nước ngoài về cầm theo món quà đã lựa chọn tỉ mỉ, đi theo Văn Nhạc Tri ở phần cuối buổi tiệc, dự định tìm một thời cơ thích hợp để tỏ tình. Nhưng kết quả nằm ngoài dự đoán, một kẻ chẳng biết từ đâu chui ra chặn đường Văn Nhạc Tri, bưng theo đóa hồng đỏ to tướng, giành mất lời Trình Bạc Hàn muốn nói.


“Nhạc Tri, anh rất thích em, muốn được ở bên em, em có thể cân nhắc thử với anh không?”


Lời tỏ tình cực kì tương tự, khác biệt duy nhất nằm ở chỗ Trình Bạc Hàn không mang hoa hồng, thứ hắn đang nắm trong tay là một chiếc đồng hồ kim cương trời sao đặt làm riêng.



Trình Bạc Hàn đứng trong góc khuất, dõi theo Văn Nhạc Tri đùng cái ngây người tại chỗ lúng túng tay chân, rồi mấy giây trôi qua, công tử nhỏ vội đáp một câu: “Xin lỗi, tôi không thích anh.”


Sau đó cậu xoay người chạy mất.



Trái tim Trình Bạc Hàn rơi hẫng từ trên cao về lại lồng ngực, hắn thở phào một hơi thật dài. Song chưa thở phào được bao lâu thì một sự thật thê thảm khác đã đánh gục hẳn.


Văn Nhạc Tri tìm thấy Văn Sơ Tĩnh, lên án với chị gái bằng cảm xúc dữ dội: “Chị, sao chị lại mời cái người đấy đến, vừa nãy tự dưng anh ta bảo thích em. Bọn em đều là con trai mà, sao anh ta lại buồn nôn thế được nhờ!”



Chữ “buồn nôn” đập tan mọi ảo tưởng cùng mong đợi của Trình Bạc Hàn.


Về sau hắn chẳng nhớ mình ra về thế nào nữa, ấn tượng duy nhất là đã quẳng chiếc đồng hồ vào thùng rác rồi tự mình lái xe lên cao tốc, chạy một mạch sang đến tỉnh bên cạnh mới dừng lại.


Sáng hôm sau hắn vẫn đi làm đi họp như thường, không còn nghĩ về giấc mộng đẹp đẽ bị nghiền vụn tan nát ấy thêm.


Tiếp sau nữa Văn Nhạc Tri lên đại học, tốt nghiệp rồi học nghiên cứu sinh. Trình Bạc Hàn vẫn âm thầm chú ý tới cậu, xác nhận mọi việc quanh cậu bình thường, không yêu đương mà cũng không gặp chuyện gì khác, chỉ dốc lòng tập trung nghiên cứu văn tự cổ.



Về mục tiêu có được Văn Nhạc Tri thì Trình Bạc Hàn không hề điềm tĩnh như vẻ bề ngoài. Song trải qua những sóng gió xoay vần lẫn giành giật thương trường lâu năm, Trình Bạc Hàn đã hình thành thói quen làm bất cứ việc gì cũng phải đảm bảo nắm bắt tuyệt đối đã, rồi mới ra đòn trí mạng.


Hắn lần lữa mãi không ra tay một mặt là bởi Văn Nhạc Tri rất ngoan, xét cho cùng Trình Bạc Hàn hãy còn đôi chút thương xót, thậm chí từng nghĩ có thể từ từ tiến tới. Mặt khác còn vì khi ấy Trình Bỉnh Chúc chưa lui lại hoàn toàn, ông không can thiệp quá nhiều các việc làm ăn nữa, nhưng nếu động tới Văn Nhạc Tri thật, ông cụ nể tình xưa đời trước bên nhà họ Văn thì ắt hẳn sẽ không ngồi yên mặc kệ.



Vậy mà cái Trình Bạc Hàn tự cho là nhẫn nại không hề được báo đáp.


Chớm đông năm ngoái, hắn đang lo liệu một dự án thu mua ở nước ngoài. Họ Văn và họ Tạ chỉ cần đúng 1 tháng để đi từ quyết định liên hôn cho đến đính hôn thật. Chờ tới lúc Trình Bạc Hàn quay đầu lại trông thì đã chẳng kịp ngăn cản bằng thủ đoạn thông thường nữa rồi.


Hóa ra nhẫn nại không thể đổi lại bất cứ kết quả gì, thứ mình thích thì phải đoạt lấy không chừa thủ đoạn.


Trình Bạc Hàn nghĩ, nếu biết trước vậy hắn đã chẳng bắt bản thân chịu thiệt.



May sao chưa muộn.



***


Việc kể ra tâm sự đã giấu giếm nhiều năm rất khó khăn với Trình Bạc Hàn, hắn mổ xẻ mình cho Văn Nhạc Tri xem, mang theo quyết tâm đánh liều tất thảy.


“Đúng, tôi thích em.” Trình Bạc Hàn trả lời thắc mắc của Văn Nhạc Tri, “Từ năm em 15 tuổi.”


“Em… không hề biết thật.” Văn Nhạc Tri không ngờ rằng mốc thời gian trong đáp án này lại dài đến như thế, vượt xa so với dự đoán của cậu, nó khiến cậu luống cuống, đồng thời cũng làm cậu đồng cảm phần nào trước sự dằn vặt Trình Bạc Hàn đã phải chịu, vậy nên cậu nói, “…Xin lỗi anh.”


“Xin lỗi gì chứ?” Trình Bạc Hàn cười giễu, “Em chưa hề tổn thương tôi, em chỉ không hay biết gì thôi mà, trái lại tôi đã gây ra bao chuyện ác độc như thế.”



Vốn dĩ hắn chỉ đơn giản thích Văn Nhạc Tri, muốn có được Văn Nhạc Tri. Ngoài nhằm thỏa mãn tâm nguyện nhiều năm của mình ra, hơn cả ấy còn là một dạng khuynh hướng bản năng ở hắn trước những sự vật đẹp đẽ, hệt thiêu thân tìm đến ánh sáng, hướng dương vươn theo mặt trời.


Hắn quá mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức chẳng cần người khác bỏ ra thứ gì để phản hồi lại mình. Chí ít trước khi ép Văn Nhạc Tri kết hôn thì hắn tự cho là vậy.


Nhưng tới lúc có được người này thật rồi, gần gũi động chạm ngày đêm thật rồi, toàn thân người ấy từ trên xuống dưới cứ mềm nhũn ấm sực, người ấy dựa dẫm vào hắn như loài động vật nhỏ, có hắn trong mắt, lo lắng cho chút mỏi mệt nhỏ nhất ở hắn, bận tâm xem có phải hắn mặc bớt một chiếc áo uống thêm một chén rượu hay không. Dù hắn biết rõ chắc đấy chỉ là nghĩa vụ Văn Nhạc Tri gắng thực hiện với tư cách bạn đời trên phương diện pháp luật, nhưng Trình Bạc Hàn vẫn không thể kìm lòng mà mê mệt say đắm.


Sa vào chốn về dịu dàng, dần dà trở nên tham lam, muốn có người ấy, khao khát cả trái tim nọ.



“Em bảo bầu bạn bên tôi không chỉ là vì trách nhiệm, vậy còn gì nữa?” Trình Bạc Hàn nghe thấy âm thanh mình lửng lơ giữa không trung, vang lên ù ù. Hắn hỏi một mạch hết câu, sợ chỉ thoáng ngắc ngứ thôi sẽ không còn dũng khí hỏi tiếp.


Vậy em thì sao, em cũng thích tôi ư?


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 21: Anh thích em đúng không
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...