Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 11: Ai dùng?
Tiệc cưới dần trôi về cuối, Trình Bỉnh Chúc dặn Văn Nhạc Tri sau này nhớ về nhà chính ngồi chơi nhiều vào, Văn Nhạc Tri gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ông ngoại đi chậm thôi ạ.” Lúc này Trình Bỉnh Chúc mới mãn nguyện ra về.
Khách khứa lục tục rời tiệc, Văn Sơ Tĩnh ở lại đến tận cuối, dặn dò một số việc, lời lẽ giọng điệu rất bịn rịn, tâm trạng cũng phức tạp, nhưng suy cho cùng giờ Văn Nhạc Tri đã kết hôn, sau này dù chị muốn làm gì cho em trai thì đều phải cân nhắc nhà họ Trình.
Sau cùng Văn Nhạc Tri vẫn phải dỗ chị, còn làm nũng nữa: “Chị, em chỉ kết hôn thôi chứ có phải đi đâu xa đâu.”
Văn Sơ Tĩnh nghĩ bụng chẳng thà em đi đâu xa còn hơn, nhưng chị không nói câu này ra được. Chị lặp lại một lần nữa những gì đã nói trước khi rời nhà sáng sớm nay, rồi mới chịu về.
Chờ Văn Sơ Tĩnh về nốt, Văn Nhạc Tri giây trước còn đang cười mà nhoáng cái đã im lặng. Sự nhẹ nhõm trong tiệc cưới cho cậu giai đoạn lấy hơi ngắn ngủi và cả hiện tượng giả tưởng hư ảo. Tiếp sau vẫn còn cả đống chuyện dở dang cho cậu lo lắng sợ sệt đây.
Ví dụ kết hôn xong cậu sẽ ở đâu, ví dụ hiện giờ cậu phải đi đâu, ví dụ lúc ở riêng với Trình Bạc Hàn thì cậu biết làm sao giờ.
Trình Bạc Hàn không cho cậu quá nhiều thời gian suy tính, hắn nhìn cậu ngồi cắn móng tay trong góc 1 phút rồi bước đến gần, gọi cậu: “Đi thôi.”
Trình Bạc Hàn tự lái xe đưa Văn Nhạc Tri về chung cư ở Thịnh Tâm của mình.
Môi trường ở Thịnh Tâm rất ổn, yên ắng khép kín, chỉ cách cơ sở cũ của Đại học Y có hai con phố. Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn lên tầng, sau đó tiếp tục theo Trình Bạc Hàn vào cửa.
Tiếng khóa vân tay vang lên, Văn Nhạc Tri bước vào nhà, rồi lại nghe thấy tiếp cửa đóng, cuối cùng cậu cũng ý thức được nỗi sợ vô cùng trì trệ muộn màng – cảnh tượng này quá giống hồi Trình Bạc Hàn dẫn cậu về nhà nhốt lại ở nước D, khoảng cách 2 tháng, hình như cậu lại bước vào nhà tù Trình Bạc Hàn đã dày công bố trí thêm một lần nữa.
Trình Bạc Hàn liếc qua Văn Nhạc Tri đang cứng đờ ở cửa không dám vào trong, cởi áo vest khoác ngoài xong tiện tay kéo lỏng cà vạt, mở tử lạnh lấy một chiếc chum nhỏ ra.
“Nếu mệt thì lót dạ một tí rồi ngủ bù.” Trình Bạc Hàn nói bằng vẻ mặt bình thản, hắn mở nắp chiếc chum gốm sứ đặt vào nồi hấp, nói, “Canh đun sẵn hôm qua, em đi tắm đi, ăn xong đã hẵng ngủ.”
Tối qua một phần đồ dùng hàng ngày của Văn Nhạc Tri đã được xếp sẵn đặt trong 3 vali, lúc ấy tài xế nhà họ Trình ghé sang kéo vali đi nhưng Văn Nhạc Tri không rõ sẽ đem đi đâu.
Cậu vào phòng ngủ chính, tìm thấy quần áo đồ đạc của mình trong tủ để đồ đúng như dự đoán.
Tắm xong, Văn Nhạc Tri thay quần áo ngủ dài tay của mình, lượn một vòng quanh phòng ngủ mà vẫn không thể nào nằm lên chiếc giường hai người to rộng ấy được.
Đang ngơ ngẩn thì Trình Bạc Hàn đẩy cửa vào, trông Văn Nhạc Tri vừa tắm xong còn vương hơi nước nóng làm yết hầu hắn chuyển động đầy kín đáo, hắn gọi: “Ra ăn canh đi.”
Một bát canh nóng vào bụng, Văn Nhạc Tri cảm giác mình cũng tích cóp được kha khá dũng khí, cậu ngó sang Trình Bạc Hàn mấy lần, muốn nói lại thôi.
“Có gì cứ nói.” Trình Bạc Hàn lên tiếng, “Mình cưới nhau rồi, em có ý kiến hay yêu cầu gì hoàn toàn có thể nêu ra.”
Giọng Trình Bạc Hàn nghe có vẻ hòa nhã vô hại, thế là Văn Nhạc Tri hỏi một vấn đề siêu ngố: “Sau này em ở lại trường được không ạ?” Rồi chưa chờ Trình Bạc Hàn trả lời cậu đã hớt hải bổ sung thêm, “Nếu có ca học buổi sáng thì giờ giấc hơi căng ạ.”
“Tôi chở em đi được.” Trình Bạc Hàn còn không buồn nâng mắt.
“Có khi buổi tối còn giờ tự học nữa ạ.”
Trình Bạc Hàn cười một tiếng mập mờ: “Văn Nhạc Tri, tôi không định để em về ở kí túc nữa đâu.”
Ngón tay Văn Nhạc Tri móc vào cái tai nho nhỏ trên chum sứ, cậu đáp: “Ồ.”
“Xem ra em quên những gì tôi nói rồi.” Trình Bạc Hàn nhìn cậu, tiếp tục, “Từ hôm nay trở đi ——”
“Không phải em không muốn ạ,” Văn Nhạc Tri vội cướp lời, lí nhí, “ngày mai, ngày kia, tất cả mọi tháng ngày sau này nữa, em đều phải ở với anh, em nhớ ạ. Em, em chỉ hơi căng thẳng thôi.”
Trình Bạc Hàn hơi sững, hắn luôn phản kích thành thạo trước những lời khách sáo của Văn Nhạc Tri, biết rõ nên nắm thóp điểm yếu của đối phương ra sao, nhưng riêng câu Văn Nhạc Tri thật thà bộc bạch thì hắn lại không tài nào nhẫn tâm được.
Trình Bạc Hàn đứng dậy, tiếng bàn ghế vang dội khá lớn, hắn bước về phía Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri ngửa mình dựa vào lưng ghế, nghe thấy Trình Bạc Hàn đang cúi người bao trùm lấy cậu cất tiếng trầm khàn
“Thế làm ít chuyện căng thẳng hơn nữa đi vậy!”
Mãi đến khi bị Trình Bạc Hàn xách lên đặt ở bàn ăn Văn Nhạc Tri mới ý thức được việc gì sắp diễn ra.
Mặt bàn đá Đại Lý màu trắng lạnh căm làm cậu giật bắn cong lưng lại, đầu va trúng vào lòng Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn đỡ gáy cậu bằng một tay bắt cậu ngẩng đầu lên rồi hôn cậu không hề do dự.
Ánh nắng 4 giờ chiều màu vàng cam đã trải khắp bầu không, ngả vào phòng qua mặt cửa sổ sát đất, thiêu đốt Văn Nhạc Tri tới độ nóng bỏng.
Trong thế giới tình cảm thiếu sót của cậu cậu còn chưa bao giờ hôn ai, tuy không còn là trẻ con nữa, gì cũng có hiểu chút ít, song lý luận và thực tiễn vẫn cứ khác nhau trời vực.
Hai người hôn nhau suốt hẳn mấy phút liền, đầu óc Văn Nhạc Tri đã rối tung rối bời, thở cũng khó nhọc, mãi tới lúc mặt cậu đỏ bừng cả rồi Trình Bạc Hàn mới thả cậu ra.
“Đừng, đừng ở đây được không ạ…” Văn Nhạc Tri tìm lại hơi thở và ý thức, cố gắng ra vẻ sao cho mình trông tự nhiên hơn.
Không phải cậu chưa tưởng tượng đến chuyện l*m t*nh, thậm chí mấy hôm trước ngày cưới cậu đã len lén lên mạng tìm tòi thử xem nam nam với nhau sẽ ứm ừm kiểu gì, nếu không phải do quá xấu hổ thì riêng với tinh thần nghiêm túc nghiên cứu văn tự cổ của cậu cậu có thể viết hẳn 10 trang ghi chép học tập ấy chứ.
Trình Bạc Hàn bế gọn Văn Nhạc Tri lên như bế trẻ con, xoay người đạp mở cửa phòng ngủ.
Sàn phòng ngủ trải thảm lông sợi dài màu xám, Trình Bạc Hàn sải bước trên nó êm ái không một âm thanh. Văn Nhạc Tri áo quần xộc xệch bị đè lên chiếc giường đôi rộng lớn, cậu nghe tiếng lách cách c** th*t l*ng rất sát, tai lẫn mặt đều đỏ gay như chảy máu được đến nơi.
Cụm từ này cứ luẩn quẩn lòng vòng trong đầu cậu, một mặt cậu ngại mà một mặt không muốn thể hiện ra mình gà quá, đàn ông cơ mà, ít nhiều cũng hiếu thắng tí chứ.
Não cậu nhảy số các thể loại tri thức, tới lúc nhìn kĩ lại thì cậu đã trông thấy nửa thân trên cường tráng cơ bắp đều đặn của Trình Bạc Hàn lù lù trước mặt mình hệt một bức tường.
“…Kéo rèm vào được không ạ?” Hai tay Văn Nhạc Tri quơ quơ gạt người đang áp mình lên, đầu thì nghiêng sang phía rèm cửa sổ.
Trình Bạc Hàn đứng dậy kéo rèm cản sáng vào.
“Còn nữa không?” Trình Bạc Hàn đứng cạnh giường, nhìn xuống cậu hỏi.
“Điều hòa hơi nóng…”
Trình Bạc Hàn nâng tay ấn mấy nút ở tường, giảm nhiệt độ điều hòa.
“Còn nữa không?” Trình Bạc Hàn hỏi.
Văn Nhạc Tri chậm chạp ngồi dậy tựa vào đầu giường, miệng hơi hé, cậu xòe lòng bàn tay ra. Có vẻ là ngượng nghịu khó nói lắm, mà lại bắt buộc phải nhắm mắt nhắm mũi hỏi: “Cái này, mình… ai dùng ạ?”
Người giúp việc đã quét dọn sạch sẽ từ hôm qua, đồ đạc trong tủ đầu giường chuẩn bị đầy đủ, Trình Bạc Hàn nhìn lướt qua biết ngay là do dì Trần chăm hắn từ bé ở nhà chính lo liệu.
Cũng không hiểu cầm vào tay từ lúc nào nữa, hộp vuông vắn chỉnh tề, bao bì màu xanh dương, đặt trong lòng bàn tay trắng nõn của Văn Nhạc Tri cảm giác cứ như trẻ con lấy trộm đồ người lớn, lại còn gồng mình ra vẻ người lớn để hỏi một câu tưởng sành sỏi lắm mà thực tế ấu trĩ vô cùng.
Một Văn Nhạc Tri hắn đã mơ tưởng nhiều năm như thế, một Văn Nhạc Tri mềm mại tới độ hoàn toàn vô hại triệt để, Văn Nhạc Tri xòe lòng bàn tay ra trước mặt Trình Bạc Hàn chẳng khác nào đang mời sói xám vào cửa, lại còn ân cần hỏi sói xám: “Anh muốn ăn thỏ kho tàu hay thỏ hầm đây ạ?”
Song sói xám không chờ nổi nữa, đáp: “Ăn sống là thơm nhất.”
Lại còn “ai dùng”?
Trình Bạc Hàn thình lình bật cười, nảy lòng trêu ghẹo, hắn nhấc nó khỏi lòng bàn tay Văn Nhạc Tri, ngó nghía rồi quẳng luôn xuống thảm.
“Chẳng ai dùng cả.” Hắn vừa nói vừa cúi người, hai tay bấu vào xương chậu Văn Nhạc Tri kéo xuống, bao vây đối phương trọn vẹn phía dưới mình.
Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng hiểu ra, biểu cảm cậu trở nên luống cuống hoảng hốt, cậu lắp ba lắp bắp muốn nói gì đó mà sau cùng chẳng bật ra được câu nào nữa, dứt khoát nhắm mắt lại nín thở.
Nhoáng cái cậu đã bị Trình Bạc Hàn l*t s*ch bong sáng bóng, làn da hơi hơi run rẩy trong không khí, ngón tay Trình Bạc Hàn lượn lờ men theo lồng ngực cậu xuống dưới dần, chạm đến đâu là nơi ấy lập tức nổi da gà li ti.
Cả người Văn Nhạc Tri trắng muốt, da dẻ mịn mướt không một khuyết điểm, ngay lông tơ cũng màu nhặt, tỏa ra ánh sáng như sứ trong ánh nắng chiều thoáng mờ ảo.
Trình Bạc Hàn sợ cậu bị thương nên phải kiên nhẫn tối đa, nhưng khi chất kem lành lạnh được bôi vào đằng sau cậu Văn Nhạc Tri vẫn giật bắn lên khỏi giường.
“Đúng là công tử bé thật chứ, mới vào tư thế chuẩn bị đã khóc, làm sao chạy hết 1000 m được đây?”
Miệng Trình Bạc Hàn nói năng trào phúng làm Văn Nhạc Tri thấy rất xấu hổ, nhưng nước mắt cứ tự chảy ra, cậu biết làm thế nào được chứ?
Văn Nhạc Tri cũng đâu phải người không bao giờ biết giận, nỗi sợ hãi nhẫn nhịn nhiều ngày tích lũy bực bội trong lòng đã lâu, giờ nghe Trình Bạc Hàn nói thế cậu không chịu được khóc to hơn, buột miệng thốt lên chẳng buồn suy nghĩ: “Anh nói suông thì hay lắm, anh thử ở dưới mà xem ——”
Còn chưa hết câu đã nuốt nước bọt ực một phát rõ to —— Trình Bạc Hàn không cho cậu cơ hội lèm bèm nữa, một ngón tay đem theo kem mềm lạnh băng đã nhét vào trong, Văn Nhạc Tri chợt mở bừng mắt.
“Đừng khóc nữa,” Giọng nói nóng bỏng của Trình Bạc Hàn vang vọng bên tai, “giữ sức đi.”
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Ôi trời ơi đất ơi mẹ ơi, mở khóa đi cái
(ý chị tác giả là đoạn H haha)
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 11: Ai dùng?
10.0/10 từ 17 lượt.
