Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 12: Cấm cửa


Trán Trình Bạc Hàn lấm tấm mồ hôi, mặt còn bị Văn Nhạc Tri quờ quạng cào phải vài phát. Màu đỏ quạch cuồn cuộn ở đáy mắt hắn, hơi thở nặng nề, song hắn vẫn để ý đến Văn Nhạc Tri.


Giây phút ngón tay chuyển sang thứ khác tiến vào thì Văn Nhạc Tri nháy mắt tan vỡ. Thứ ấy to đùng, to hơn của cậu nhiều lắm, kể cả trông hình dáng cũng hung hãn khác thường, y hệt chính Trình Bạc Hàn vậy.


Cậu không hiểu sao thứ khổng lồ thế lại vào được bên trong, cậu chỉ biết là đau. Cậu lâm trận bỏ chạy, người giãy giụa muốn trốn, nhưng con mồi đã đến miệng cớ nào lại bỏ qua, huống hồ Trình Bạc Hàn chờ đợi đằng đẵng thế, chưa nuốt chửng cậu luôn là cũng nhân từ rồi.



Trình Bạc Hàn chẳng những không dừng lại mà còn chầm chậm đưa thứ của mình tiến tới tiếp, chứng kiến làn da ửng đỏ triệt để của Văn Nhạc Tri run rẩy liên hồi, chứng kiến Văn Nhạc Tri khóc tới độ tắt tiếng.


Trình Bạc Hàn xốc cậu dịch lên trên, lấy gối đệm lưng và hông cậu, nhét chiếc chăn mềm ở dưới vai cậu. Suốt nãy giờ Trình Bạc Hàn chỉ mới vào chứ chưa cử động gì.


Mất một hồi lâu mới dịu bớt, trông Văn Nhạc Tri đã đỡ khó chịu hơn, Trình Bạc Hàn h*n l*n ch*p m** mướt mồ hôi của cậu.


“Được rồi, sau này không nói em nữa đâu,” Gân xanh ở góc trán Trình Bạc Hàn đang đập mạnh, hắn đã đến giới hạn chịu đựng, “nhưng em cứ như này, ai mà chịu được chứ.”


Ai bảo em khơi hết h*m m**n gian ác trong tôi lên làm gì? Tại em cả, Văn Nhạc Tri, tất cả là tại em.


Chưa dứt lời mà Văn Nhạc Tri đã xuýt xoa hít một hơi thật gấp. Vốn dĩ cảm giác có dị vật trướng ê ở dưới đã mãnh liệt lắm, nằm yên còn tạm, Trình Bạc Hàn vừa nhúc nhích cái là Văn Nhạc Tri suýt thét toáng lên thảm thương luôn.


“Anh lui ra tí đi… Huhu…”


“Lui ra kiểu gì?”


“Đừng có vào hết…”


“Không được.”


“Nửa thôi… được không?”


“Không được.”


Tuy miệng lặp đi lặp lại không được song hành động vẫn hòa hoãn bớt. Trình Bạc Hàn đè trên người Văn Nhạc Tri, che chắn bao trùm toàn bộ cơ thể cậu, động tác nửa th*n d*** không ngừng nghỉ, nụ hôn cũng liên tục miên man.


Trời còn chưa về khuya, hắn phải hôn cậu từng chút một, từ từ gặm nhấm nuốt sống con thỏ con của hắn vào bụng.




Giày vò suốt từ hoàng hôn đến tận 11 giờ đêm, Văn Nhạc Tri mịt mờ lơ mơ, chẳng biết đã làm mấy lần rồi nữa, sau cùng chỉ cảm giác là mình được bế vào nhà tắm, rồi lại được bọc khăn tắm bế về giường, tiếp đó mọi thứ chìm vào bóng đêm vô tận.



**


Buổi sáng không phải đi học, Văn Nhạc Tri ngủ một mạch đến tận 11 giờ. Cậu thức giấc, trợn tròn mắt nhìn đăm đăm vào chiếc đèn chùm thủy tinh trên trần hồi lâu mới ý thức được mình đang ở đâu.


Tối qua cái đèn chùm này cứ lắc lư không ngừng nghỉ trước tầm mắt cậu, thậm chí cậu còn lo nó sẽ rơi xuống đập phải người mất. Sau ấy bị vần vò hăng máu quá, cậu lại cầu mong cho cái đèn rơi xừ xuống đi, dứt khoát chầu giời luôn cho xong việc.


Cậu cực kì cố gắng trở mình trên giường, cơn đau mỏi toàn thân cùng nỗi ngượng nghịu đến muộn đồng loạt trào dâng, khoảng tầm mấy phút trôi qua cậu mới èo uột xuống giường. Ai ngờ chân vừa chạm đất đã lăn ra thảm kêu uỵch một tiếng.


Xét mức độ ma sát và mùi tấm thảm lông dài Văn Nhạc Tri đoán hẳn nó chỉ mới được trải ở đây chưa đến 1 tuần. Cậu hậm hực nghĩ, có lẽ ngay từ lúc ấy Trình Bạc Hàn đã biết chắc sẽ có ngày hôm nay, kể cả bị làm mềm chân cũng không lo ngã đau.



Bên ngoài là tiếng đi lại chuyện trò rất nhỏ. Văn Nhạc Tri rề rà lết đến cửa, ra ngoài thì phát hiện có một người đàn ông trung niên đang cầm thứ gì đó đi về phía phòng ăn. Người đàn ông dừng chân nói với Văn Nhạc Tri “Chào buổi sáng cậu Văn”.


Văn Nhạc Tri nở nụ cười gượng gạo, nhận lời hỏi thăm “Chào buổi sáng” của đối phương.


Đến gần hơn mới thấy người này đang bưng nồi canh trong tay, nắp nồi mở hé, không rõ hầm những gì mà chỉ ngửi được mùi thơm nức. Bụng Văn Nhạc Tri hèn hèn kêu một tiếng, bị Trình Bạc Hàn bước sang đây bắt quả tang.


“Đói rồi à?” Trình Bạc Hàn nói rất tự nhiên, “Đi đánh răng rửa mặt đi rồi vào ăn.”



Trình Bạc Hàn mặc chiếc áo sơ mi suông màu xanh dương, quần dài rộng rãi, mái tóc không chải hất lên gọn ghẽ chỉn chu như các dịp làm việc trước kia, trông rất thoải mái. Đây là lần đầu tiên Văn Nhạc Tri chứng kiến Trình Bạc Hàn ăn mặc thế này, phải trẻ hơn tận mấy tuổi so với Trình Bạc Hàn đóng bộ hoàn hảo, thận trọng kiệm lời bình thường.


Văn Nhạc Tri vệ sinh cá nhân xong đi ra thì Trình Bạc Hàn đã ngồi vào bàn chờ sẵn. Văn Nhạc Tri ngó nghiêng xung quanh, người đàn ông trung niên vừa nãy biến mất rồi. Cậu im ắng bước nhẹ nhàng tới chỗ bàn ăn ngồi xuống, thấy có bát canh gà hầm bao tử heo với thạch hộc, nước dùng trắng sữa, mùi thơm ngào ngạt.


Cậu không lên tiếng, Trình Bạc Hàn càng im lặng hơn. Bỗng chốc phòng ăn chỉ còn mỗi tiếng bát đũa va chạm khe khẽ.



Khởi đầu tiêu cực, đêm tân hôn rối bời, cuộc hôn nhân chưa rõ, mọi âu lo bận tâm mà những việc này đem lại đều được xoa dịu đầy hiệu quả sau khi có bát canh nóng thơm nức vào bụng. Văn Nhạc Tri tự thấy nhu cầu ăn uống của mình rất thấp, yêu cầu về ẩm thực không cao, chỉ thích mỗi các loại canh hầm.



Thấy bát cậu cạn sạch, Trình Bạc Hàn đưa tay cầm lấy, múc đầy rồi lại đẩy sang, ra hiệu cho cậu ăn tiếp.


“Đầu bếp mời ở lầu Chung Đỉnh, sau này mỗi sáng ông ấy sẽ ghé nấu một bữa dưỡng sinh.” Trình Bạc Hàn nói, “Trưa tan học tài xế sẽ đón em, ăn xong hẵng quay lại trường.”


Lầu Chung Đỉnh là nhà hàng cao cấp tốp đầu thành phố Nguyên Châu, phải đặt trước, có chế độ hội viên riêng, không nhận khách thông thường. Cái khác thì Văn Nhạc Tri không rõ, nhưng muốn mời đầu bếp đến tận nhà nấu nướng thì không chỉ bỏ tiền ra là được đâu.


Chỉ vì một bữa trưa của cậu, đúng thật hơi bị bày vẽ quá.


Song cậu không thể đùn đẩy từ chối, làm vậy lại thành ra ngang ngược chẳng biết điều. Vỏn vẹn vài hôm tiếp xúc là đủ cho Văn Nhạc Tri ngộ ra hễ Trình Bạc Hàn quyết định rồi, thì đừng cố ngăn trở thêm làm gì. Vậy nên cậu nhanh chóng nói một câu “Cảm ơn anh”.



Ăn trưa xong Văn Nhạc Tri lại buồn ngủ, cậu thấy thời gian vào học buổi chiều vẫn còn sớm nên muốn ngủ thêm lúc nữa. Cơ mà cậu ngại không dám nói, có phải đang ở nhà mình đâu, ăn rồi ngủ ngủ rồi lại ăn vậy sao xem được.


Trình Bàn Hạc thấy cậu ngồi ở sofa lơ mơ gà gật liên tục, bèn đi thẳng sang gọi: “Về phòng ngủ thêm một lát đi, trước giờ học chiều sẽ chở em đến trường.”


Văn Nhạc Tri không còn lòng dạ lo nghĩ gì nữa, dụi mắt đi vào phòng.



1 rưỡi chiều, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn ra khỏi nhà. Cậu ngờ là thời khóa biểu của mình in hết vào đầu Trình Bạc Hàn rồi hay sao ấy, Trình Bạc Hàn nắm rõ hết mấy giờ cậu vào học, học môn gì.


Bởi trước khi rời nhà chính Trình Bạc Hàn nhắc cậu đừng quên mang bản dập với dao khắc, còn dẫn cậu vào thư phòng thăm quan một vòng – mãi đến lúc ấy Văn Nhạc Tri mới biết phòng nằm trong cùng là phòng học riêng của mình, có máy tính, một số sách vở công cụ thường dùng nữa.


Các thứ đều rất mới, không biết đã chuẩn bị từ bao giờ.



Đi qua hai con phố, rẽ vào cổng trường, đến tận tòa nghiên cứu sinh xe mới đỗ lại. Còn 15 phút đến giờ học, các nhóm sinh viên rải rác đang bước dần về phía tòa nhà. Văn Nhạc Tri bảo xe đỗ chỗ nào xa xa chút, dẫu sao Maybach hơn 1 triệu tệ rất dễ gây chú ý.


Cậu ôm balo xuống xe, nào ngờ Trình Bạc Hàn cũng xuống cùng. Văn Nhạc Tri đứng ngay ngắn thẳng đơ, nói với Trình Bạc Hàn: “Em đến nơi rồi ạ.”


Người bình thường nghe thấy câu này là phải chào nhau ra về rồi, nhưng Trình Bạc Hàn “Ừm” một tiếng xong nhấc chân đi tiếp, bộ dạng khí thế kiểu chưa đưa Văn Nhạc Trì đến cửa phòng học thì chưa thôi.


Văn Nhạc Tri đành phải gồng mình bám theo.




“Nhạc Tri ——” Hà Yến ở đằng xa chạy lại vẫy tay với Văn Nhạc Tri, gương mặt nở nụ cười toe toét.


“Mày làm sao thế? Tối qua rủ mày lên làm ván game mà chẳng gọi được mày.” Vừa đến nơi Hà Yến đã vỗ vai Văn Nhạc Tri cái bốp, làu bàu kêu ca, “Mày đi đâu đó hả?”


Văn Nhạc Tri là người phân biệt cực rõ công và tư, lễ cưới hôm qua cậu không thông báo với bạn học, danh sách khách mời chủ yếu do nhà họ Trình phụ trách, cậu cũng không nghĩ Trình Bạc Hàn sẽ muốn mời bạn học bên mình. Huống hồ mấu chốt nằm ở việc đối tượng đính hôn và kết hôn lần lượt là hai người khác nhau, cậu không muốn biến thành đề tài bàn tán của bạn cùng trường.


Nhưng Hà Yến với cậu thân thiết gần gũi, có thể kể được, mỗi tội thời gian gấp quá nên chưa kịp báo thôi.



Tối qua đi đâu làm gì đó? Thấy Văn Nhạc Tri không đáp Hà Yến mới gặng hỏi thêm câu nữa, không để ý thấy d** tai đỏ ửng của Văn Nhạc Tri.


Một số hành vi và cảnh tượng hôm nay đã cố tình tránh né giờ lại hiện lên túa lua trước mặt không còn đường trốn, Văn Nhạc Tri thấy mình mất mặt kinh khủng khiếp, bị ịch ịch phát khóc trên giường, còn phải nghe Trình Bạc Hàn nói bao nhiêu là những lời đen tối mờ ám, rồi lại nhớ đến quả xuống giường trượt chân ngã nhào của bản thân, bỗng dưng cả người cậu sụp đổ hết cả.


Chứng kiến mặt Văn Nhạc Tri đỏ lên bừng bừng, Hà Yến mới tò mò đưa tay chạm thử: “Sao đây? Bị sốt à?”


Sờ xong thấy cứ sai sai, Hà Yến thoáng nghiêng đầu thì phát hiện còn một người đàn ông nữa đang đứng cạnh. Người này tiến lên một bước, nửa bên lồng ngực tì vào vai Văn Nhạc Tri, tư thế cực kì thân mật, mặt mũi nhìn chằm chằm Hà Yến đầy lạnh lùng.


Văn Nhạc Tri giật mình tỉnh hồn, vội luống cuống giới thiệu: “Đây là Hà Yến bạn cùng phòng em.”


Cậu dừng lại giây lát, nói tiếp với Hà Yến: “Đây là… chồng tao, Trình Bạc Hàn.”



Dứt lời Văn Nhạc Tri nhìn sang Trình Bạc Hàn, ánh mắt có vẻ yếu thế. Cậu cảm nhận được khí thế đột ngột trầm hẳn xuống quanh Trình Bạc Hàn khi trông thấy Hà Yến, đại khái bởi không vui trước một số cử chỉ của đối phương. Song Hà Yến vô tư vô tâm xưa giờ, đã quen nhố nhăng với Văn Nhạc Tri. Chưa kể con trai với nhau nghịch ngợm nhắng nhít chút cũng là chuyện thường, hi vọng Trình Bạc Hàn sẽ không chấp nhặt với sinh viên quèn.


Trình Bạc Hàn im lặng, chắc hẳn cũng tạm hài lòng về lời giới thiệu của Văn Nhạc Tri nên nét mặt căng chặt thả lỏng ra bớt, hắn nhìn Hà Yến, gật đầu xem như chào hỏi.



Trái lại Hà Yến thảng thốt chấn động, tranh thủ lúc nhóm nhỏ thảo luận tự do cậu ta cứ thế dốc cho bằng hết cơn sốc lẫn nỗi nghi hoặc từ phía mình.


“Cái gì cơ! Tối qua mày cưới rồi á! Đằng kia còn đổi thành người khác nữa?”


“Trình Bạc Hàn! Sếp tổng tập đoàn Thông Đạt đúng không! Ôi trời đất ơi! Nhạc Tri, mày đi bước sau cao hơn bước trước luôn ạ, sao mày lại lấy chồng hào môn thế? À đâu, tao quên xừ mất, bản thân nhà mày cũng là hào môn mà.”


“Nhưng mà mày cũng hơi bị chán đấy nhé, cưới xin không bảo tao. Không ổn, tối nay mày phải mời tao ăn đồ Nhật đi.”



Văn Nhạc Tri đang bận làm bản dập, thỉnh thoảng đáp lời mấy tiếng, nghe đến câu cuối thì bảo ngay “Không được”.


“Đừng đùa chứ,” Hà Yến gào rú kêu than, “cậu ấm nhà họ Văn còn không mời nổi bữa cơm hả?”


“Buổi tối tao bị cấm cửa, không được ở lại kí túc.” Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, bổ sung thêm, “Sau này hàng ngày buổi trưa cũng phải về nhà ăn.”


Hà Yến: “…Mày sống theo cái lối gì đây?”


Văn Nhạc Tri ngớ người giây lát, xong cậu đáp: “Lối sống sau hôn nhân.”


“Xin phép hỏi thử nhé, tối giờ giới nghiêm của mày là mấy giờ?”



Văn Nhạc Tri ngẫm lại những lời Trình Bạc Hàn nói lúc trên xe, 5 rưỡi tan học, 6 giờ tài xế sẽ chờ ở trường. Buổi tối muốn ra ngoài cũng được, phải báo cáo trước là đi đâu, nghiêm cấm uống rượu, phải về nhà trước 9 giờ, mỗi tuần không vượt quá 1 lần. Trong đó có một loại được tính ngoại lệ, ấy là các dịp Trình Bạc Hàn có mặt tham gia.


Sau khi trải nghiệm tính nói một không hai và sự thất thường khó đoán ở Trình Bạc Hàn thì Văn Nhạc Tri không dám làm trái, cậu cũng không sở hữu điều kiện để làm trái. Thực ra đối với cậu việc này chẳng hề khó, tại bình thường cậu đã thích ru rú trong nhà sẵn rồi, cùng lắm chỉ đi ăn chung với bạn học một bữa thôi.


“Đàn ông cưới xong đều vậy à?” Hà Yến hỏi.


“Chắc thế!” Văn Nhạc Tri bốc phét bừa, “Chờ mày cưới vợ xong cũng giống thế thôi.”


“Thế mày không thấy bức bối hả?”


Bức bối ư? Văn Nhạc Tri nghĩ, nếu Hà Yến mà biết cuộc hôn nhân của cậu bắt đầu ra sao thì chắc chắn sẽ không lạ lùng làm quá trước mấy việc nhỏ nhặt như vậy nữa.


Bức bối nữa thì cũng biết sao, chỉ cần ổn định được nhà họ Văn, bảo vệ được Văn Sơ Tĩnh, đó mới là điều quan trọng nhất.





 Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:


Trình Bạc Hàn: Vợ mình tự tin ghê, lại còn tưởng bản thân là 1


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 12: Cấm cửa
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...