Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy
Văn Nhạc Tri đi xem một vòng hội trường và nghe hết các chi tiết về lễ cưới do người chủ trì giới thiệu chỉ trong chưa đầy 15 phút. Cảm giác cũng không có gì phải chú ý đặc biệt, Văn Nhạc Tri thấy mình còn hoàn toàn chẳng cần đến đây tối nay nữa.
Song chạm phải ánh mắt dò hỏi từ Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri vẫn trả lời rất nghiêm túc: “Em nhớ hết rồi ạ.”
Trình Bạc Hàn gật đầu, vẫn không có biểu cảm gì rõ rệt giống hệt mọi khi, cũng không hỏi Văn Nhạc Tri có thích không.
Văn Quân Hà với Bạch Ly đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng Bạch Ly phải cười nói: “Thiết kế trang trí tốn công cực kì luôn đấy, lắp đặt mất 3 hôm mới ra được hiệu quả như giờ.”
Không chỉ rõ là ai tốn công nhưng Văn Nhạc Tri hiểu ngay, cậu nói với Trình Bạc Hàn: “Cảm ơn anh, em thích lắm.”
Nét mặt Trình Bạc Hàn dịu đi phần nào, hắn đáp một câu “Thích là tốt rồi”.
Cả nhóm ngồi thêm một lúc nữa, Trình Bạc Hàn đưa Văn Nhạc Tri xuống tầng. Hắn uống rượu không lái xe được, người lái vẫn là tài xế lúc đến. Văn Nhạc Tri trù trừ hồi lâu, bảo: “Hay là anh cứ về nhà nghỉ ngơi trước đi ạ, tài xế chở em về là được.”
Nghe vậy bàn tay đang mở cửa xe của Trình Bạc Hàn dừng lại, người hắn lại vẫn nghiêng về trước, làm Văn Nhạc Tri đứng cạnh bị chèn ép chẳng còn không gian đành phải ngửa ra sau, tựa cả vào thân xe.
Mùi rượu quanh người Trình Bạc Hàn không quá nồng nhưng vẫn rõ rệt, ánh mắt cũng không phẳng lặng tuyệt đối như trước nữa mà có thêm ít tâm trạng khó gọi tên.
“Văn Nhạc Tri,” Trình Bạc Hàn gọi tên cậu, giọng dịu dàng mà lời nói ra thì không hề khách sáo, “lúc nào em cũng giỏi chọc giận tôi nhất, thế em đã biết chưa, bất kể em có không muốn đến mấy thì ngày mai, ngày kia, rồi tất cả mọi tháng ngày sau này nữa, em đều phải ở bên cạnh tôi thôi.”
Câu nói làm Văn Nhạc Tri hết hồn im bặt, cậu không rõ mình lại làm sao khiến đối phương mất hứng nữa, nhất thời chẳng trả lời được, cứ nhìn Trình Bạc Hàn thôi. Trông cái bộ dạng lơ nga lơ ngơ, mặt mũi còn vô tội kiểu bị phụ huynh mắng xong vẫn không hiểu mình đã làm gì sai.
Trình Bạc Hàn dán mắt vào gương mặt cậu ngó chòng chọc một hồi, tự dưng thấy chả nói được câu nào nặng lời nữa.
Hắn thở dài một tiếng cực kì khẽ, cơn say trào dâng, quyết định tất cả cứ đợi mai lễ cưới xong xuôi rồi hẵng tính tiếp. Thế là hắn mở cửa xe cho Văn Nhạc Tri lên xe, rồi nói với tài xế: “Đưa em ấy về.”
Xe còn chưa đi, Trình Bạc Hàn đã quay người bỏ vào mất.
Ánh đèn trong sảnh tiệc tranh sáng tranh tối, nhân viên đã về gần hết, chỉ còn có hai ông chủ đang ngồi khẽ khàng trò chuyện với nhau trong góc. Bạch Ly bảo Văn Quân Hà: “Em thấy cậu công tử bé nhà họ Văn không vui vẻ lắm, cứ như đang làm nhiệm vụ ấy.”
“Thì rõ mà.” Văn Quân Hà dốc nốt chỗ rượu trong bình, bắt đầu thưởng thức một mình.
“Thế liệu mai có suôn sẻ được không?” Bạch Ly liếc qua hội trường lễ cưới lãng mạn tới mức khó lòng tưởng tượng, tương đối lo âu.
“Đừng lo,” Văn Quân Hà nói, “cái tên Trình Bạc Hàn này đã muốn làm thì chưa bao giờ để bất ngờ xảy ra đâu.”
“Ý em là đang lo nhỡ mai đổ bể, cậu ta quịt luôn số 30% chưa thanh toán ấy.”
Văn Quân Hà khựng lại: “Vậy để chốc anh gọi cậu ta, bảo cậu ta chuyển đủ trước đã.”
“Ừ.” Bạch Ly yên tâm, đẩy chén rượu đã cạn của mình sang, “Để cho em tí nào.”
Cả hai đang uống dở, ngẩng đầu lên bỗng thấy Trình Bạc Hàn lại vòng về.
“Sao không đưa về?” Văn Quân Hà khá ngạc nhiên.
“Ừm.”
Văn Quân Hà cau mày, ừm là ừm thế nào.
“Khui thêm chai nữa.” Trình Bạc Hàn gõ bàn.
Văn Quân Hà đành gọi phục vụ mở chai rượu mới. Mỗi tội trước đó nhận được cú đánh mắt ra hiệu từ Bạch Ly, bèn hùng hổ bảo: “Khui chai nữa cũng được, ông thanh toán nốt đi đã.”
Văn Quân Hà ngó qua thông báo tiền vào tài khoản, giải quyết xong tâm sự bèn quay sang quan tâm bạn học cũ.
“Bạc Hàn, ông nhớ lưu ý bên nhà họ Tạ đấy.” Văn Quân Hà tiết chế nụ cười, nói vào việc hẳn hoi, “Tạ Tử Lý là cái lão cáo già, không đến nỗi làm sao cơ mà Tạ Từ biết đâu lại chó cùng dứt giậu. Ngày xưa ông ở nước ngoài không rõ thôi, tôi nghe nói Tạ Từ theo đuổi Văn Nhạc Tri là bỏ công bỏ sức lắm.”
“Tôi biết.” Trình Bạc Hàn nói.
“Vậy là được rồi.” Văn Quân Hà cũng chỉ nhắc một câu, tuy nhà họ Tạ chưa đáng phải sợ nhưng nếu bí quá hóa liều thật ít nhiều sẽ gây ra động tĩnh gì đó. Họ đều từng trải vật lộn sóng to gió lớn cả rồi, thấu suốt nguyên tắc phải đề phòng mọi tình huống.
“Có kế hoạch gì không?” Văn Quân Hà hỏi tiếp.
“Tạm thời thì chưa.” Trình Bạc Hàn đáp.
“Ừ, để xem tình hình thế nào.” Văn Quân Hà nâng chén, ánh nhìn lướt qua Bạch Ly đã ngủ gật bên cạnh, sắc mặt trầm xuống, giọng cũng hạ thấp, “Nếu ra tay thì tôi góp một chân.”
Trình Bạc Hàn nở nụ cười đầu tiên trong buổi tối hôm nay, rất nhẹ, chiếc chén thủy tinh chạm vào chén của Văn Quân Hà, hắn nói: “Hợp tác vui vẻ.”
**
Hôm sau, mới sớm tinh mơ Trình Bạc Hàn đã ngồi chờ trong phòng khách nhà họ Văn. Hai người đàn ông kết hôn, khó nói rõ là ai cưới ai song xét ra Trình Bạc Hàn lớn hơn Văn Nhạc Tri 10 tuổi, vậy nên hắn sang nhà họ Văn ‘đón dâu’ cũng rất hợp tình hợp lý.
Văn Nhạc Tri mặc bộ vest màu trắng xuống nhà, tóc tai mặt mũi đều đã tút tát đầy đủ. Lần đầu tiên trang điểm làm cậu thấy lạ lùng lắm. May là nền da cậu đẹp quá, thợ trang điểm loay hoay hồi lâu không ra tay được, cuối cùng chỉ đánh một lớp phấn nền rất mỏng, tô ít son dưỡng màu nhạt.
Cậu bước men theo cầu thang xuống, trông thấy Trình Bạc Hàn thì cười khẽ, nói một câu “Chào buổi sáng”, xong không biết nên nói gì thêm nữa.
Trình Bạc Hàn dời mắt khỏi gương mặt Văn Nhạc Tri, thoáng hốt hoảng hiếm gặp – hắn phải công nhận giờ phút này Văn Nhạc Tri thực sự là hoàng tử bé bước ra từ truyện cổ tích thật, đồng thời cũng xác nhận được một cách không thể chân thực hơn rằng bắt đầu từ hôm nay cuối cùng hoàng tử bé cũng đã là của mình, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chỉ có thể là của mình, mãi mãi là của mình mà thôi – đã quá lâu hắn chưa từng rụt rè đến thế, ngay sau đó niềm vui sướng vì tất cả lắng xuống đã cuốn đi tất thảy.
Nhưng hắn không còn là Trình Bạc Hàn của 10 năm về trước, sẽ cười khi vui, khóc khi buồn nữa. Vậy nên Văn Nhạc Tri vẫn chẳng phân tích nổi tâm trạng hắn, không rõ hắn đã nguôi cơn giận hôm qua chưa.
Tới gần, Trình Bạc Hàn mới để ý gương mặt mịn màng của Văn Nhạc Tri có quầng thâm cực kì cực kì nhạt.
“Ngủ không ngon à?”
Trình Bạc Hàn mặc bộ vest đen, cùng mẫu khác màu với Văn Nhạc Tri, tôn lên vóc dáng cao thẳng mạnh mẽ của hắn, tạo thành hiệu ứng thị giác trái ngược với sự mảnh khảnh thanh tú của Văn Nhạc Tri. Hắn cúi đầu hỏi, Văn Nhạc Tri không nhìn ra là đối phương quan tâm vì cậu không ngủ ngon hay đang giận cậu vì cậu không ngủ ngon.
Thế là cậu đưa ra đáp án thật thà: “Sáng tinh mơ đã phải dậy chuẩn bị,” Văn Nhạc Tri nói mốc thời gian, “mọi ngày giờ ấy còn đang ngủ.”
Thực ra cũng không phải quá sớm, mỗi tội Văn Nhạc Tri thích ngủ nướng, bình thường buổi sáng có ca học cậu cũng phải nằm đến lúc còn đúng nửa tiếng rồi mới chịu bò dậy. Cậu đoàn tầm giờ đó Trình Bạc Hàn đã bắt đầu làm việc rồi.
Quả nhiên Trình Bạc Hàn nói: “Hàng ngày tầm đó tôi đã đi làm được 1 tiếng rồi.”
Văn Nhạc Tri hơi bĩu môi, lộ ra biểu cảm “Biết ngay là thế mà” rất đặc trưng của trẻ con.
Trình Bạc Hàn vẫn nhìn cậu, không hiểu sao bỗng dưng Văn Nhạc Tri cảm nhận được là Trình Bạc Hàn đang vui, tuy cậu không có bằng chứng nhưng ánh mắt Trình Bạc Hàn nhìn cậu hơi khác mọi khi, như thể rất thích dạng biểu cảm trẻ con này của cậu, cái cách bộc lộ chân thật không hề khách sáo xã giao.
Văn Nhạc Tri chớp mắt, nói chầm chậm: “Dì hầm canh gà hoành thánh, mình ăn một ít rồi hẵng đi đi ạ.”
Quả nhiên Trình Bạc Hàn đáp ngay là “Được”.
Văn Nhạc Tri ăn rất từ tốn, vừa thổi cho bớt nóng vừa ăn từng miếng nhỏ. Trình Bạc Hàn ngồi ở đối diện, cũng ăn rõ thong thả. Thế là cả đoàn đến khách sạn chậm hơn kế hoạch ban đầu nửa tiếng.
Tiệc cưới không mời quá đông người, ít hơn hôm lễ đính hôn nên Văn Nhạc Tri đỡ áp lực một phần. Hơn nữa cậu chỉ mới đứng trên sân khấu gần 10 phút Trình Bạc Hàn đã bảo cậu ra sofa ngồi. Đến đoạn mời rượu, Trình Bạc Hàn đứng chính giữa sân khấu nói vài câu, nhận lời chúc từ mọi người, sau đó bèn mời khách khứa tự nhiên.
Văn Nhạc Tri tưởng là còn phải uống rượu, nào ngờ phục vụ theo sát sau cậu từ đầu bưng ra cốc sữa nóng. Cầm đồ uống khác đi mời rượu hãy tạm chấp nhận được, cơ mà đây là cốc sữa trắng xóa, thực sự là quá chói mắt. Song bộ dạng Trình Bạc Hàn rất bình thản nghiễm nhiên, ban đầu còn có người đùa kiểu “Ngày cưới rồi sao còn uống sữa”, nhưng liếc thấy gương mặt mỉm cười trơ tráo của Trình Bạc Hàn thì nhanh chóng ngậm miệng.
Uống sữa rồi ăn điểm tâm, tổng cộng thời gian phải đứng trong tiệc còn chưa quá 30 phút, Văn Nhạc Tri nhẹ nhõm vô cùng, vậy là tâm trạng lo âu mất ngủ tối qua cũng dịu bớt.
Tuy khách mời ít nhưng đều là nhân vật có sức nặng ở Nguyên Châu. Dĩ nhiên lễ cưới là chủ đề quan trọng nhất hôm nay, song bên cạnh đó việc được trò chuyện vài câu với “thái thượng hoàng” Trình Bỉnh Chúc của tập đoàn Thông Đạt cũng là chủ đề quan trọng không kém.
Suốt buổi Trình Bỉnh Chúc ngồi ở bàn chính luôn là tiêu điểm mọi người vây quanh. Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn, ngoan ngoãn hỏi thăm “Ông ngoại ạ”. Trông Trình Bỉnh Chúc cực kì vui vẻ, người hơn 70 mà đầu không một sợi tóc bạc, ông kéo tay Văn Nhạc Tri hỏi han mấy lời. Mối quan hệ của ông với ông nội Văn Nhạc Tri khá tốt, hồi bé thi thoảng Văn Nhạc Tri còn gặp ông, dù mấy năm nay hai nhà bớt tiếp xúc qua lại thì điều này cũng không thể ngăn cản ông yêu quý Văn Nhạc Tri.
Hiện nay người cầm quyền ở Thông Đạt là Trình Bạc Hàn, nhưng ở Nguyên Châu thì Trình Bỉnh Chúc vẫn là hình tượng giậm chân thôi đủ gây động đất giới kinh doanh, mấy năm nay ông hiếm khi lộ mặt mà tiếng tăm không đổi, lắm người đang mong tranh thủ cơ hội chèo kéo đôi câu.
Bàn chính dành cho người thân hai bên gia đình. Phía nhà họ Trình là Trình Bỉnh Chúc, thêm hai người bác và một người anh họ của Trình Bạc Hàn. Phía nhà họ Văn thì là chú Văn Hoài và Văn Sơ Tĩnh. Văn Nhạc Tri chào hỏi từng người một rồi yên ắng ngồi ăn cạnh Trình Bạc Hàn.
Bầu không khí ở bàn rất hòa hợp, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, nội dung biến chuyển chóng vánh từ lễ cưới sang đến kinh tế, cổ phiếu rồi tình hình thị trường. Văn Nhạc Tri không hiểu, ai nhắc đến cậu thì cậu gật đầu cười mỉm, giống một món trang trí may mắn hết lòng hết dạ cho buổi lễ.
Tất cả đều hoàn toàn bình thường trừ ông anh họ nhà họ Trình ngồi thẳng đối diện tên Trình Diệu, ngó nghiêng mấy lần liền với ánh mắt là lạ. Diễn tả sao nhỉ, lờ mờ có cảm giác dạng xem kịch vui rất thù địch. Văn Nhạc Tri tự thấy mình chưa hề đụng chạm tới người nhà họ Trình, chắc hẳn sự căm ghét này nhằm vào Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri bị vạ lây vô cớ thôi.
Khi Trình Diệu nhìn sang Văn Nhạc Tri đến lần thứ 3 thì Trình Bạc Hàn thình lình cất tiếng gọi Trình Diệu, nói rất thản nhiên: “Đúng rồi anh họ, lần trước ở nước D mới mua được bộ vợt mới, vẫn đang để trong xe tôi, để chốc bảo người cầm cho anh nhé.”
Mọi người vẫn đang tán gẫu chuyện khác, không ai để ý tới cuộc đối thoại nhạt nhẽo giữa Trình Bạc Hàn và Trình Diệu. Mỗi mình Văn Nhạc Tri chứng kiến cái bản mặt Trình Diệu tái mét chỉ trong nháy mắt.
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy
10.0/10 từ 17 lượt.
