Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 9
Buổi tối trời nổi gió, Nguyên Châu cuối tháng 11 đã chuyển lạnh hẳn. Vài sinh viên túm năm tụm ba trên đường đều đang ôm balo hớt hải vội về kí túc, không để ý thấy hai người đứng đối diện nhau dưới bóng cây.
Văn Nhạc Tri hơi hé môi, mãi lâu sau mới trả lời: “Vâng ạ.”
Trình Bạc Hàn nói hơi nặng lời song hắn mặc kệ, cũng đâu phải chưa nói nặng hơn thế bao giờ. Sớm muộn Văn Nhạc Tri sẽ phải hiểu rõ thân phận hoàn cảnh hiện giờ của cậu, ra quy định sẵn rồi mới có thể kiểm soát hoàn toàn người này trong tầm mắt mình, cả đời không chạy trốn được, có chạy cũng chẳng thoát.
Văn Nhạc Tri đứng yên một lúc, sống lưng thẳng tắp mà đầu cúi gằm chẳng khác nào học sinh tiểu học bị mắng, trông đáng thương vô cùng. Đứng lâu lâu là cái lạnh ngày càng rùng mình, cậu co rúm lại mà không dám đút tay vào túi.
Trình Bạc Hàn bỗng bảo: “Về ngủ đi.”
Văn Nhạc Tri được lệnh đại xá lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cố nén bớt mong muốn xoay người co cẳng bỏ chạy ngay để đáp một tiếng “Ừm” rất kiềm chế, rồi mới gồng ra vẻ điềm nhiên quay đi, bước tiếp về phía tòa kí túc.
Vừa về đến phòng là điện thoại rung. Trình Bạc Hàn gửi tin nhắn, chỉ có đúng một mốc thời gian: “9 giờ sáng mai.”
Văn Nhạc Tri còn chưa kịp ngồi xuống đã trả lời ngay: “Vâng ạ.”
Cậu nghĩ ngợi rồi nhắn thêm câu: “Mai gặp ạ.” Sau ấy còn kèm thêm một sticker mặt cười đa di năng dùng được cho mọi trường hợp.
Trình Bạc Hàn không nói gì. Văn Nhạc Tri chờ tầm 2 phút, đoán hẳn Trình Bạc Hàn sẽ không trả lời thêm, lúc này mới quẳng điện thoại ra bàn rồi nhào vào giường ngủ.
**
9 giờ sáng hôm sau, Trình Bạc Hàn ghé đón Văn Nhạc Tri ra ngoài. Đến cửa hàng trang sức Văn Nhạc Tri mới biết hóa ra là đi chọn nhẫn cưới. Sau khi chọn nhẫn cưới cậu tiếp tục theo Trình Bạc Hàn đi đặt lễ phục, tới tận buổi trưa mới xong xuôi.
Sau ấy nữa, một loạt các công việc chuẩn bị cho lễ cưới cũng được quyết định nhanh chóng, bao gồm thời gian, địa điểm tổ chức, danh sách khách mời và quà cảm ơn v.v. – những thủ tục này vừa quen thuộc vừa kì cục, 2 tháng trước Văn Nhạc Tri vừa mới trải qua dịp tương tự như thế một lần, tuy đính hôn không quan trọng bằng đám cưới nhưng quy trình vẫn lằng nhằng y hệt.
Hai người ăn trưa ở một nhà hàng đồ Trung, chuyên các món canh. Giữa lúc ăn canh Văn Nhạc Tri ngó qua thiệp mời lễ cưới của mình, biết được thời gian và địa điểm tổ chức.
Vốn dĩ cậu tưởng mình đã sẵn sàng tinh thần rồi, nhưng khi trông thấy thời gian là ngay cuối tuần sau thì cậu vẫn sặc mất ngụm canh trong họng, ho khan đỏ bừng cả mặt.
Nếu bảo chuyện Văn Nhạc Tri và Tạ Từ đính hôn hồi tháng 10 cả thành phố đều hay, thì việc Văn Nhạc Tri và Trình Bạc Hàn kết hôn vào tháng 12 đủ khiến toàn thể nổ tung.
Thời gian cách nhau có 2 tháng, đi lần lượt từ đính hôn tới kết hôn mà công tử nhỏ nhà họ Văn lại đổi đối tượng rồi. Ban đầu rất nhiều người chưa rõ tình hình chúc mừng cậu, nói mấy câu chúc tụng cậu với Tạ Từ trăm năm hòa hợp các thứ xong nhận được thiệp mời, bàng hoàng phát hiện tên chú rể đã biến thành Trình Bạc Hàn, ai nấy đều phải ngỡ ngàng sửng sốt.
Nhất thời đám cưới trở thành đề tài bàn tán xôn xao trong giới kinh doanh của họ.
Nhà họ Tạ im ắng bất ngờ, trong các buổi gặp gỡ Tạ Tử Lý vẫn cứ cười híp mắt như lão cáo già, thế là quần chúng đoán mò chắc họ Tạ không phải chịu thiệt ở vụ hủy hôn có phần bẽ bàng đây. Trái lại người ta bắt gặp Tạ Từ nốc rượu say khướt ở quán bar tận mấy buổi. Ắt hẳn cậu cả họ Tạ xưa nay nhã nhặn ôn hòa đã phải chịu cú sốc tình cảm tương đối nặng nề.
Cùng giai đoạn này, dự án nhà họ Văn đã kí thỏa thuận cược được thúc đẩy suôn sẻ, Văn Nhạc Tri không rõ Trình Bạc Hàn đứng sau phải tốn ngần nào công sức, nhưng nghĩ thôi là biết sẽ chỉ hơn chứ không kém họ Tạ trước kia. Quan sát cả sự nhượng bộ của họ Tạ và sự ủng hộ từ họ Văn, có lẽ để kết hôn được với Văn Nhạc Tri Trình Bạc Hàn đã phải trả giá khá lớn.
Về phía Trình Bạc Hàn thì hình như ngoài nâng cấp hình tượng ra, chuyện kết hôn không đem lại ích lợi nào thực chất hơn nữa. Văn Nhạc Tri chỉ có thể đoán biết đâu việc tập đoàn Thông Đạt nhà họ Trình và chú cậu Văn Hoài thống nhất hợp tác chặt chẽ hơn trong thời gian vừa rồi cũng là nhờ cuộc hôn nhân hỗ trợ – buổi tối hôm Văn Sơ Tĩnh do dự băn khoăn Văn Hoài đã ghé nhà, không rõ ông chú và Văn Sơ Tĩnh trao đổi gì nhưng sau khi Văn Hoài ra về, Văn Sơ Tĩnh cân nhắc cả đêm rồi cuối cùng quyết định thỏa hiệp.
Song bất luận xét phương diện nào thì cũng chính xác như lời Trình Bạc Hàn nói ban đầu, Văn Nhạc Tri kết hôn với Trình Bạc Hàn sẽ thu về nhiều hơn là kết hôn với Tạ Từ.
**
Đám cưới lựa chọn tổ chức ở khách sạn W nằm phía đông thành phố, năm ấy khi cất nóc tòa kiến trúc cao gần 600 m này đã trở thành tòa nhà cao nhất, biểu tượng mới của Nguyên Châu, mấy năm nay làm ăn phát đạt sôi nổi suốt, các loại tiệc tùng hay hoạt động thương mại muốn làm trong khách sạn đều phải đặt trước nửa năm mới có chỗ.
Chủ sở hữu khách sạn là bạn học với Trình Bạc Hàn, phải chen ngang đẩy lịch của hẳn 2 hoạt động lớn xuống, bồi thường mức vi phạm hợp đồng cao ngất mới để dành được sảnh tiệc trời sao ở tầng trên cùng cho buổi lễ cưới vội vàng này. Dĩ nhiên số tiền do Trình Bạc Hàn chi trả.
1 ngày trước đám cưới, Văn Nhạc Tri vốn đang nằm lì ở nhà bị một cuộc gọi đánh thức. 8 giờ tối, do quá nhộn nhạo căng thẳng mà Văn Nhạc Tri bỏ cả bữa tối, nói với Văn Sơ Tĩnh một tiếng rồi quay về phòng ngủ luôn.
Cúp điện thoại xong cậu ngồi dậy trên giường đầy sa sút, đờ đẫn suốt 10 phút, đến lúc không lần lữa được nữa mới mặc bừa bộ quần áo vào, cầm theo điện thoại xuống tầng.
Trong phòng khách dưới nhà, Văn Sơ Tĩnh thấy em trai đi xuống, bộ dạng ngập ngừng ấp úng.
Văn Nhạc Tri cố nặn ra nụ cười, trấn an Văn Sơ Tĩnh: “Chị, anh ấy bảo hội trường tiệc cưới vừa mới bố trí xong, gọi em sang duyệt qua chương trình ngày mai với bên chủ trì.”
“Nhạc Tri, nếu em mệt quá thì chị bảo với cậu ta cho, tối nay đừng ra ngoài nữa.” Càng về cuối Văn Sơ Tĩnh càng bộn bề lo lắng.
“Em có phải động vào cái gì đâu ạ, tối nay nhìn lướt một lượt kịch bản, mai chỉ theo đúng quy trình là xong, đào đâu ra chú rể thảnh thơi hơn em nữa.” Văn Nhạc Tri nói, “Chị, chị cứ ngủ trước đi, không mai dậy lại bị quầng thâm là không xinh nữa đâu.”
Dỗ dành Văn Sơ Tĩnh lên nhà rồi Văn Nhạc Tri mới ra khỏi cửa, ngồi vào chiếc xe đang chờ bên ngoài.
Nhân viên đã đợi sẵn ở tầng dưới khách sạn từ sớm, đón Văn Nhạc Tri vào thang máy riêng lên thẳng tầng cao nhất. Đợt mấy năm trước Văn Nhạc Tri từng đến sảnh tiệc trời sao rồi, cũng không thấy lạ lẫm, song sau khi trang hoàng tỉ mẩn thì đúng là khung cảnh vẫn rất khác biệt so với phong cách quá thương mại nguyên gốc.
Sảnh tiệc được trang trí với tông màu trắng xanh, thể hiện trọn vẹn nguyên tố chính là dải ngân hà, một chiếc cầu thang xoắn treo trên tầng mây nối xuống tới sân khấu lớn, xung quanh bày biện ngập tràn hoa hồng xanh, thang mây, các hành tinh và máy bay. Ngay cả hạng “học giả già cỗi” đầu óc chỉ toàn văn tự cổ như Văn Nhạc Tri chứng kiến khung cảnh này cũng phải ngẩn ngơ.
Ngân hà lấp lánh, lộng lẫy lãng mạn.
Nếu không biết trước đầu đuôi căn nguyên cuộc hôn nhân này thì Văn Nhạc Tri sẽ ngờ là Trình Bạc Hàn yêu mình thật mất – chỉ có người thật lòng yêu thương đối phương mới đi dốc chừng ấy tâm tư công sức thiết kế nên hội trường đám cưới tới mức này thôi!
Văn Nhạc Tri tỉnh hồn lại khỏi suy nghĩ vẩn vơ, mới để ý thấy Trình Bạc Hàn đang ngồi ở quầy bar cách đó không xa. Bước tới gần hơn thì phát hiện còn hai người nữa ngồi bên trong.
Người đàn ông ngồi ngay đối diện là Văn Quân Hà, bạn học với Trình Bạc Hàn và cũng là chủ sở hữu khách sạn W, ngồi bên cạnh Văn Quân Hà là Bạch Ly, người yêu gã. Văn Nhạc Tri đã gặp cả hai ở tiệc đính hôn của mình, họ là khách quý trong danh sách nhà họ Tạ mời tham dự.
Song trông tình hình hôm nay thì hiển nhiên mối quan hệ của họ với Trình Bạc Hàn gần gũi hơn nhiều.
(*Văn Quân Hà và Văn Nhạc Tri không cùng một họ, 2 chữ Văn ở đây đồng âm khác nghĩa)
Cả ba người uống khá nhiều rượu, trên bàn có 2 chai brandy đã rỗng.
Văn Nhạc Tri vừa ngồi xuống là Văn Quân Hà lấy một cốc mới rót đầy đẩy sang, cười ẩn ý sâu xa: “Bạn nhỏ, uống một ly?”
Trình Bạc Hàn duỗi tay ra cản, khá là bực mình: “Em ấy không uống.” Sau đó hắn vẫy tay với phục vụ gọi một cốc nước nho xoài.
“Chậc! Chưa cưới đâu mà đã che chở thế rồi à?” Văn Quân Hà cạnh khóe chế nhạo.
“Anh im cái mồm mau lên!” Bạch Ly bên cạnh khẽ mắng một tiếng, Văn Quân Hà mới thôi cười nín thinh.
Văn Nhạc Tri chưa tiếp xúc với Văn Quân Hà bao giờ. Lần đầu trò chuyện chính là lần Tạ Từ đặc biệt dẫn cậu sang mời rượu riêng Văn Quân Hà và Bạch Ly. Lúc ấy cậu lờ mờ cảm giác thấy cả Tạ Tử Lý lẫn Tạ Từ đều cực kì khách sáo cẩn trọng trước Văn Quân Hà, thậm chí lẫn cả ít vẻ kiêng kị nịnh nọt.
Đại khái chắc có dính dáng gì chuyện kinh doanh. Văn Nhạc Tri nghĩ.
Ít nhiều cậu cũng hơi gượng gạo, dẫu sao Văn Quân Hà chỉ vừa mới tham dự tiệc đính hôn của nhà họ Tạ xong đã lại quay qua thu xếp cho lễ cưới của nhà họ Trình, một trong hai chú rể còn là cùng một người nữa chứ.
Văn Nhạc Tri cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống chân, nhấp một ngụm nước nho ấm nóng, yên lặng nghe ba người kia tán gẫu.
Chỉ ngồi một lát thì người chủ trì ghé sang, muốn duyệt chương trình với Văn Nhạc Tri. Trình Bạc Hàn đã nắm rõ quy trình, bèn thả cho Văn Nhạc Tri đi với bên chủ trì quanh hội trường một lượt.
“Khỏi ngó nữa, đến tận giờ phút này rồi chả lẽ người ta còn chạy được chắc!” Văn Quân Hà búng tay một cái trước mặt Trình Bạc Hàn, lôi kéo ánh mắt đang đăm đăm dính theo Văn Nhạc Tri của hắn trở lại.
Trình Bạc Hàn không đáp, trông nét mặt không nhẹ nhõm lắm.
Văn Quân Hà chẳng hiểu tên này còn phải cấn cái gì, thuần túy nghĩ nhiều, gã ngứa mồm giễu cợt mấy câu: “Rốt cuộc ông dùng cái thủ đoạn bất chính gì thế hả, 2 tháng đã lừa được người ta đến tay rồi. Văn Sơ Tĩnh nào phải dạng ăn chay, chắc là mất công phết đấy nhỉ!”
Từ khi biết đối tượng kết hôn của Trình Bạc Hàn chính là Văn Nhạc Tri thì Văn Quân Hà đã đá đưa bóng gió thăm dò nhiều lần, mỗi tội Trình Bạc Hàn lòng dạ cứng rắn mà miệng còn cứng hơn, không chịu tiết lộ dù chỉ nửa chữ.
2 tháng trước, trong buổi tiệc đính hôn của Tạ Từ và Văn Nhạc Tri, Văn Quân Hà chạm mặt Trình Bạc Hàn lâu lắm chưa gặp. Hồi ấy Văn Quân Hà không phát giác thấy tâm trạng Trình Bạc Hàn có gì khác thường, cả hai chỉ nói chuyện rất đơn giản.
“Ông thì sao? Bao giờ cưới thế?” Văn Quân Hà vẫn nhớ câu mình thuận miệng hỏi hôm đó.
Vốn là lời khách sáo chung chung thôi. Tuy cùng thuộc phạm vi quen biết của bọn họ nhưng xưa nay Trình Bạc Hàn không ưa đàn đúm chơi bời, cũng hiếm khi thấy hắn có quan hệ đặc biệt gần gũi với ai. Xuất ngoại xong thì tin tức liên quan lại càng thưa thớt. Thi thoảng hai người tình cờ gặp nhau cũng bàn chuyện công việc là chính, rất ít nhắc tới đời tư. Nào ngờ lần này Trình Bạc Hàn lập tức đáp thẳng một câu không buồn nghĩ ngợi.
Hắn nói: “Sắp rồi.”
Giờ đến lượt Văn Quân Hà thảng thốt. Gã còn tưởng núi băng vạn năm mãi mãi không bao giờ tan chảy cơ.
“Thế phải chúc mừng nhé, không biết là đại tiểu thư nhà nào, chờ có cơ hội gặp mặt mở mang.” Văn Quân Hà nói.
Trình Bạc Hàn khẽ cười một tiếng, nói thêm một câu đầy bất ngờ nữa: “Hôm nay em ấy cũng ở đây.”
Văn Quân Hà tò mò ngay: “Hôm nay gặp được luôn á!”
Trình Bạc Hàn xoay ly rượu trong tay, đáy mắt u ám khó đoán: “Em ấy đang bận, hôm nay thì e không trò chuyện được.”
Câu này nghe cứ kì cục, Văn Quân Hà nghĩ bụng người khác đính hôn, người trong lòng hắn bận cái gì được cơ. Song Văn Quân Hà không hỏi thành lời.
1 tuần trước, Văn Quân Hà nhận được điện thoại từ Trình Bạc Hàn nói mình sắp cưới, chọn địa điểm ở “Sảnh tiệc trời sao chỗ khách sạn ông”, lý do là “Hồi nhỏ em ấy rất thích ‘Hoàng tử bé’”.
Mãi tận lúc ấy Văn Quân Hà mới biết hóa ra đối tượng kết hôn của Trình Bạc Hàn lại chính là Văn Nhạc Tri.
Cúp điện thoại, Văn Quân Hà giơ ngón cái, công nhận phải phục Trình Bạc Hàn sát đất.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Văn Quân Hà và Bạch Ly ở “Hai ý” cách vách
Một chiếc truyện công xấu tính bắt nạt vợ làm vợ phải bỏ đi
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 9
10.0/10 từ 17 lượt.
