Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 431: Nỗi nhục của ác ma
Nhà trọ đúng là cái thứ đặt tên phế thải
Vệ Tuân tạm thời bố trí bầy cừu mà Vượng Tài dụ dỗ được ở thành Luxoi.
Đúng như cậu dự đoán, An Tuyết Phong đã sớm bố trí sẵn bên trong Kim Tự Tháp Pharaoh. Ngay khi Vệ Tuân vừa đặt chân đến đây, lập tức có người tới đón tiếp.
"Ngài cứ gọi tôi là A Tùng là được."
Thấy Vệ Tuân khắp người đầy máu, bị thương nghiêm trọng, A Tùng nhanh chóng bưng tới bánh lúa mạch và rượu vang. Đây không phải là thức ăn bình thường, Vệ Tuân ăn vào liền cảm thấy khỏe hơn nhiều. Lúc nãy cậu còn vì giá trị SAN gần như tụt xuống 0 mà không thể thoát khỏi trạng thái dị hóa, sau khi ăn những thứ này, SAN bắt đầu hồi phục. Khi Vệ Tuân biến trở lại hình người, A Tùng lập tức lấy ra những dải vải lanh trắng tẩm đầy mật ong, quấn quanh các vết thương trên khắp cơ thể cậu.
Trở lại hình dạng con người, việc quấn vải lanh cũng thuận tiện hơn. Trước đó tuy Vệ Tuân đã đổ phần lớn ô nhiễm chiến trường dính trên người vào cọc gỗ, nhưng rốt cuộc vẫn còn sót lại một chút. May mà A Tùng đã có chuẩn bị, sau khi quấn băng xong liền đưa cho Vệ Tuân một mô hình Kim Tự Tháp thu nhỏ.
Đó chính là tín vật Kim Tự Tháp Pharaoh.
Ô nhiễm vĩ độ Bắc 30° từ Kim Tự Tháp Pharaoh tràn qua khắp người Vệ Tuân, nhanh chóng áp chế chút ô nhiễm chiến trường còn sót lại cuối cùng.
"Tên anh là gì?"
Trước đó Vệ Tuân vẫn luôn thắc mắc làm sao An Tuyết Phong có thể đưa tín vật Kim Tự Tháp cho poster được, hóa ra là có người tiếp ứng ở phía bên này. Có thể được An Tuyết Phong tin tưởng giao phó trọng trách như vậy, Vệ Tuân đã lờ mờ đoán được A Tùng này rốt cuộc là ai. Sau vài câu thăm dò, người này không hề giấu diếm cậu, nói tên mình là Lưu Tuyết Tùng.
"Đây là cái tên mà Thần đã ban tặng cho tôi."
Lưu Tuyết Tùng cười nói. Hắn ta là một người đàn ông cao lớn, vóc dáng cường tráng, làn da rám nắng màu mật ong, thân trên để trần, phía dưới quấn vải lanh trắng mịn. Quanh mắt hắn ta vẽ viền mắt màu đen xanh kéo dài tận thái dương, mang đậm phong cách Ai Cập thuần túy. Khi nhắc đến "Thần", trong mắt Lưu Tuyết Tùng tràn đầy vẻ kính sợ và thành kính.
Đến đây đón Vệ Tuân đối với hắn chính là "Thần dụ". Lưu Tuyết Tùng không đưa Vệ Tuân vào trong thành Luxoi mà dẫn cậu đến bên ngoài thành. Ở đó có một ngôi đền thờ vừa mới xây dựng xong không lâu, bên ngoài đền nuôi một đàn cừu xác ướp. Một người phụ nữ Ai Cập mặc áo choàng vải lanh trắng không tay đang chăm sóc đàn cừu, thấy Lưu Tuyết Tùng dẫn người tới liền mỉm cười gượng nghịu, sau đó cúi đầu che mặt lui vào trong đền.
"Cô ấy là người yêu của anh sao?"
Vệ Tuân tò mò hỏi. Lúc nãy cậu chỉ kịp liếc nhìn qua, cảm thấy dáng người phụ nữ đó rất gầy gò, khô như cương thi vậy, nhưng động tác lại vô cùng linh hoạt. Nghe An Tuyết Phong kể rằng người đồng đội ở lại thành Luxoi đã tìm được người yêu, quên sạch mọi chuyện trong quá khứ, vậy thì người yêu mà hắn có thể tìm thấy ở đây e rằng cũng là một xác ướp.
An Tuyết Phong và những người khác khi nhìn thấy cảnh này hẳn là rất khó chấp nhận, có lẽ trước đây từng không nhịn được mà để lộ ra một chút thái độ, nên người phụ nữ kia mới chủ động lui vào nhà khi có người ngoài tới. Còn Lưu Tuyết Tùng coi An Tuyết Phong như một vị Thần nắm giữ quyền năng, biết rõ Thần không thích nhưng vẫn không rời xa người phụ nữ kia, hẳn là thật lòng yêu thương, cũng là một người có trách nhiệm.
Nhưng thái độ nhường nhịn của người phụ nữ và người đồng đội cũ, cùng với tình cảm chân thành mà người đồng đội thể hiện, lại càng khiến lòng An Tuyết Phong thêm thắt lại. Chẳng trách anh ấy đã không lộ mặt.
Quả nhiên, Lưu Tuyết Tùng chỉ mỉm cười, không hề giới thiệu người phụ nữ kia với Vệ Tuân. Hắn huýt sáo một tiếng, lập tức có năm con chó xác ướp lao ra. Chúng cực kỳ nhanh nhẹn, linh hoạt như chó sống, được huấn luyện rất tốt, vừa sủa vừa chủ động xua đuổi đàn cừu. Tuy nhiên, lũ "cừu" này bản chất đều là những mảnh vỡ linh hồn của vong linh, nay đã rời khỏi cọc nhọn. Các vong linh trở nên ngây ngô đờ đẫn, chúng chen chúc lại một chỗ không nhúc nhích, chứ đừng nói đến việc nghe theo sự xua đuổi của chó xác ướp.
May mà Vệ Tuân ra lệnh cho Vượng Tài tiến lên giúp đỡ, mới thành công lùa được đàn cừu vào trong đền. Trên người lũ cừu này toàn là ô nhiễm chiến trường thuần túy, thực sự không dễ mang về, tương tự là những bông hoa trắng nhỏ mà Bắp Non đã nuốt ở nghĩa địa. Vì nồng độ ô nhiễm quá cao, Vệ Tuân không để 18 đoạn Bắp Non dung hợp mà tách riêng đoạn này ra.
Khi Vệ Tuân gọi đoạn Bắp Non này ra, cậu phát hiện toàn thân nó gần như bị ăn mòn hết, hơi thở thoi thóp. Thấy Vệ Tuân, nó kêu gừ gừ giả khóc đau thương, cuối cùng ngậm xúc tu thanh thản trút hơi thở cuối cùng. 17 đoạn Bắp Non còn lại vây quanh cái xác đẫm ô nhiễm của nó mà nuốt nước bọt, giống như nhìn thấy món lẩu cay đến chết người nhưng vẫn muốn ăn vậy.
Tuy nhiên, Vệ Tuân phát hiện sau khi đoạn này chết, Bắp Non không thể tách thêm một đoạn mới để bù vào, nên cậu lập tức nghiêm khắc ngăn cản các đoạn khác ăn thịt đồng loại.
Những bông hoa trắng này có bản chất khác hẳn với bầy cừu trắng, cả đất nghĩa địa. Đặc biệt là bông hoa trắng có thể dẫn động xúc xắc của Dealer nên càng khiến Vệ Tuân tò mò, nếu có thời gian nhất định cậu sẽ nghiên cứu một phen.
Nhưng rất nhanh sau đó, Vệ Tuân nhận được tin nhắn từ An Tuyết Phong.
"Trận đối kháng khởi động lễ hội cuối năm bị đẩy sớm lên?"
Vệ Tuân tự lẩm bẩm. Tính toán kỹ thì cậu mới ở trong lô cốt vong linh được hai tiếng, mà An Tuyết Phong nói tin tức về việc đẩy sớm trận đấu đã được nhà trọ đưa ra từ mười lăm phút trước.
Vậy thì nguyên nhân dẫn đến việc đẩy sớm giải đấu e rằng không phải do Vệ Tuân làm "bay" lô cốt vong linh, mà là có liên quan đến Nghị Viện. Có liên quan đến vị "nghị trưởng" màu xanh lam thẫm nghi là bị đánh thức kia, hay là Nghị Viện muốn điều tra kỹ lưỡng về nghị phó Hồng... rồi nghi ngờ đến cậu? Không không, phải nói là nghi ngờ đến thế lực liên quan đến cậu, nên muốn bắt đầu từ cậu?
Dù sao thì trong những người xông vào xưởng sản xuất hư ảnh Nghị Viện, Đạo Sĩ Bán Mệnh và Thương Nhân Ma Quỷ gần như đã bị xác định danh tính. Còn cả Quỷ Vương Lệ Hồng Tuyết của Huyền Học lúc đó bị kéo vào Nghị Viện, hay Bính 1 và An Tuyết Phong biến mất e rằng cũng không giấu nổi.
Mà bọn Thương Nhân Buôn Vũ Khí đều đã tận mắt nhìn thấy chiếc áo choàng đỏ của nghị phó Hồng, hễ nhắc đến áo choàng đỏ là người ta lại nhớ ngay đến Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh bị kẹt ở Cổng Mặt Trời Inca suốt nhiều năm. Dù thứ hạng của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh vẫn còn đó, không thể là người của Nghị Viện, nhưng biết đâu những kẻ phía trên lại muốn bắt đầu từ Bính 1 để dò xét.
'Tình hình không quá tệ, hiện tại Nghị Viện không rảnh để tìm người đâu.'
An Tuyết Phong nghiêm túc nói: 'Nghị Viện đã xảy ra vấn đề lớn, hiện tại đã bị phong tỏa rồi.'
Nói đi cũng phải nói lại, An Tuyết Phong cũng thấy lạ. Sau khi anh và Bán Mệnh trở về từ Nghị Viện, một mặt lo lắng cho Vệ Tuân, mặt khác chờ đợi Nghị Viện triệu tập. Chuyện của nghị phó Hồng nếu nói lớn thì cũng chẳng là gì, vì nhà trọ vẫn chưa bầu ra nghị phó Thượng Nghị Viện mới, nghĩa là nhà trọ vẫn mặc định nghị phó Hồng luôn tồn tại. Những suy đoán như Hồng đã chết của bọn Đồng Thoại dù sao cũng chỉ là suy đoán.
Ngược lại, chuyện nghị trưởng nghi là thức tỉnh có lẽ còn gây ra sóng gió lớn hơn nhiều. Các đội cấp cao của hai khu vực Đông Tây và các liên minh hướng dẫn viên hễ có tin tức liền đều muốn nắm bắt cơ hội này để thăm dò thực hư chuyện Nghị Viện.
Xét về độ náo nhiệt, trận đối kháng khởi động này đối với phần lớn hướng dẫn viên và du khách trong nhà trọ mà nói còn hấp dẫn hơn cái Nghị Viện rách việc kia nhiều, và nó cũng rất quan trọng đối với những du khách, hướng dẫn viên cấp cao sắp lên chiến trường trong mười năm này. Ánh mắt của công chúng ngay lập tức bị thu hút. Mọi năm, trận khởi động lễ hội cuối năm đều được tổ chức đúng ngày đúng giờ, chưa bao giờ có tiền lệ đẩy sớm.
Hiện tại, trên diễn đàn và nội bộ các tổ chức lớn đều đang bàn tán xôn xao, đủ loại suy đoán được đưa ra. Trong khi đó, An Tuyết Phong dù muốn tiếp tục theo dõi Nghị Viện nhưng lại phát hiện trụ sở chính của Nghị Viện đã hoàn toàn bị phong tỏa, ngay cả các nghị viên dự bị thuộc Nghị Viện Du Khách hay Nghị Viện Đồ Tể cũng không thể liên lạc được với cấp trên.
Chẳng lẽ nghị trưởng có liên đới với chiến trường, và việc nghị trưởng thức tỉnh sẽ khiến lễ hội cuối năm, thậm chí là cả chiến trường bị đẩy sớm lên?
Hiện giờ An Tuyết Phong cũng chỉ là suy đoán. Thấy Vệ Tuân trở về an toàn còn mang theo một đống đồ đạc, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng giờ chưa phải lúc để hỏi về chuyện chiến trường.
'Trước trận đối kháng khởi động lễ hội cuối năm, theo lệ thường, các hướng dẫn viên của hai khu vực Đông Tây tham gia thi đấu sẽ đi chụp poster tập thể.'
An Tuyết Phong tiết lộ thông tin: 'Danh sách hướng dẫn viên sẽ được xác nhận chính thức vào lúc này, sau khi poster tập thể được công bố sẽ đến lượt tuyển chọn du khách.'
Theo lẽ thường, các trận đối kháng thường diễn ra vào tháng mười một, nhà trọ sẽ bắt đầu trở nên náo nhiệt từ trước đó với hàng loạt hoạt động dày đặc như: thẻ giảm giá, phiếu ưu đãi, giảm giá video, phát sóng trực tiếp miễn phí và bốc thăm trúng thưởng. Thậm chí còn có cả những "kỳ nghỉ" hiếm hoi, hướng dẫn viên và du khách không bắt buộc phải tham gia hành trình. Sự nhộn nhịp này sẽ kéo dài cho đến tận lễ hội cuối năm, được các du khách và hướng dẫn viên gọi đùa là "ăn Tết".
Trận đối kháng khởi động chính là màn dạo đầu lấy sự đối đầu giữa hai khu vực Đông Tây và cuộc tàn sát giữa hướng dẫn viên với du khách làm chiêu trò thu hút. Việc công bố poster tập thể của các hướng dẫn viên tham gia vài ngày trước khi thi đấu giống như một màn tung tin sốt dẻo. Đây không chỉ đơn thuần là poster hình người, mà còn có cả phiên bản dị hóa. Hình ảnh những hướng dẫn viên bí ẩn và mạnh mẽ trong poster tập thể có thể ngay lập tức kích động lòng nhiệt tình của mọi người, hơn nữa bối cảnh của poster còn tiết lộ trước một chút nội dung của trận đối kháng.
'So với mọi năm thì đã sớm hơn năm ngày.'
An Tuyết Phong nói. Việc tung tin sớm hơn gần một tuần thực sự đã khiến nhiều người không kịp trở tay. Hoàn toàn không cho bất kỳ ai thời gian chuẩn bị, lệnh chụp poster đã được truyền xuống, cũng may là Vệ Tuân đã trở về kịp lúc.
Nghe vậy, Vệ Tuân lập tức để lại bầy cừu, hoa trắng, đất nghĩa địa và xúc xắc của Dealer ở phía bên này, chỉ dắt theo Vượng Tài trở về căn cứ.
Bạn nhận được [Nỗi Nhục Của Ác Ma] danh hiệu màu tím!
Vệ Tuân: ?
Vừa nhắm mắt mở mắt, thông báo của nhà trọ đã vang lên trong đầu Vệ Tuân. Nghe rõ những gì nhà trọ đang nói, mặt Vệ Tuân lập tức xị xuống.
Nỗi Nhục Của Ác Ma (danh hiệu màu tím): Chúc mừng bạn, bạn đã trở thành một ác ma thực thụ! Bạn có danh tiếng cực cao trong toàn chủng tộc ác ma, từ nhỏ yếu đến mạnh, tất cả ác ma và các chủng tộc lệ thuộc đều biết đến đại danh của bạn. Bạn có thể khai thác mọi loại thiên phú của ác ma, dụ dỗ những linh hồn không kiên định trở thành tín đồ, còn không bị thiên thần ghét bỏ! Thật kỳ quái, một danh hiệu ác ma vạn người mê như vậy tại sao lại là màu tím nhỉ?
Ha ha ha ha, bởi vì bạn là nỗi nhục của ác ma mà! Tất cả ác ma và các chủng tộc lệ thuộc ác ma đều cực kỳ không hoan nghênh bạn, thậm chí không nguyện ý xuất hiện trong cùng một không gian với bạn. Bạn đi đến đâu ác ma tránh lui đến đó, đồng thời sẽ có ác ma truy sát bạn, phải cẩn thận đấy!
Mở mắt ra, sắc mặt Vệ Tuân uể oải, thầm oán trách trong lòng.
Nhà trọ đúng là cái thứ đặt tên phế thải. Cái danh hiệu "Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng" mà cậu từng ảo tưởng để tương xứng với Đại ác ma sa đọa giờ đây đã tan thành mây khói trong nháy mắt.
Nỗi nhục của ác ma, cái tên này nghe thật chẳng lọt tai chút nào, mang ra ngoài là chẳng có tí oai phong gì cả!
Nhưng chuyện danh hiệu tạm thời gác lại một bên. Vệ Tuân mở mắt ra, phát hiện mình không hề trở về căn cứ Quy Đồ, mà bị nhà trọ dịch chuyển đến một nơi trông khá quen mắt.
"Cậu đến rồi!"
Không chỉ địa điểm quen thuộc, mà những người đang vây quanh đây cũng cực kỳ quen mặt. Một vạt áo choàng màu cam sẫm lướt qua, Vệ Tuân ngay lập tức bị Kẻ Truy Mộng khoác vai.
"Bính 1 đến rồi, bên phía chúng ta đã đông đủ. Người của khu Tây vẫn chưa chuẩn bị xong sao?"
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 431: Nỗi nhục của ác ma
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 431: Nỗi nhục của ác ma
