Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 430: Lô cốt vong linh bay giữa trời


Trách nhiệm


Đã tới đây rồi, sao còn mang theo cả poster thế này.


Thương Nhân Ma Quỷ nhìn một cái, rồi lại nhìn thêm cái nữa... Đúng là poster của An Tuyết Phong thật, tuy trông có vẻ trẻ hơn một chút, nhưng khuôn mặt so với hiện tại cũng không khác biệt mấy. Thực ra khi thấy Tiểu Thúy cười vui vẻ rồi gửi nụ hôn gió, Thương Nhân Ma Quỷ đã lờ mờ đoán ra rồi, nhưng khi thực sự xác nhận đây là poster của An Tuyết Phong, cảm xúc trong lòng hắn vẫn cực kỳ phức tạp.


Nói đi cũng phải nói lại, poster thì cũng không phải người thật, cũng chẳng làm được gì, Tiểu Thúy lấy poster ra để làm gì?


Thương Nhân Ma Quỷ sinh nghi, rồi tự trấn an bản thân, chắc là dùng poster để thu hút sự chú ý của kẻ địch thôi, dù sao đây cũng là poster của An Tuyết Phong mà.


Vệ Tuân cùng với Poster An Tuyết Phong đã thiết lập ba thứ cần mang đi và hai phương hướng cơ bản —— mang cừu đi, mang nửa đoạn cọc gỗ đi, mang hoa trắng ở nghĩa địa đi; xem có thể thiết lập liên lạc với nhóm lão Trần Thành đang mất tích trên chiến trường hay không; xem có thể mang bảo vật dưới chân cọc nhọn đi mà không làm hỏng lô cốt vong linh hay không.


'Nó không đơn thuần là bị chôn dưới đất đâu.'


Nếu chỉ đơn thuần chôn dưới đất thì cứ để Bắp Non tha đi là xong, vấn đề là món bảo vật đó có khả năng là do Bán Mệnh để lại, một quân bài tẩy để khống chế vong linh quân chủ trong gương ma, nó có kết nối mờ nhạt với chiếc cọc nhọn của vong linh quân chủ, không thể trực tiếp đào lên được.


'Còn có con chó chăn cừu vong linh kia nữa.'


Dù sau này có thể quay lại, nhưng Vệ Tuân tính toán rằng động tĩnh lần này gây ra sẽ không nhỏ, nếu người của Nghị Viện tuần tra định kỳ ở đây, chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề ở nghĩa địa và cọc nhọn. Vì thế, tốt nhất là nên gom hết những món đồ xịn nhất đi trong một lượt.


'Không vấn đề gì.'


Poster An Tuyết Phong nghe xong, bắt đầu phân chia trách nhiệm cho những thứ mà Vệ Tuân muốn mang đi. Trừ phi hủy diệt hoàn toàn lô cốt vong linh, nếu không sau khi họ rời đi chắc chắn sẽ có người tới kiểm tra. Nơi này càng hỗn loạn càng tốt, tốt nhất là khiến sự chú ý của những người đó không rơi vào người Vệ Tuân.


Cọc nhọn, bảo vật của Đạo Sĩ Bán Mệnh để lại có thể đổ thừa cho nhóm Trần Thành; hoa trắng nghĩa địa đổ thừa cho Dealer; chó chăn cừu đổ thừa cho ô nhiễm chiến trường; cừu trắng thì đổ thừa cho vong linh quân chủ bên phía Thương Nhân Ma Quỷ.


'Tôi muốn xem thử có thể thiết lập liên kết với chiến trường bên kia không.'


Vệ Tuân lại nói, Mắt Bướm Nhỏ của cậu đã có đường liên kết với tiền đồn chiến trường, sau này còn có thể quay lại. Mục đích cuối cùng của việc liên lạc với phía Trần Thành là xem có thể gửi một luồng năng lượng Mắt Bướm vào đó để xây dựng đường truyền hay không.


'Chỉ một luồng năng lượng Mắt Bướm đơn thuần e là không đủ.'


Poster An Tuyết Phong rất bình tĩnh, anh đã sớm nghĩ tới việc Vệ Tuân liên lạc với phía Trần Thành không thể chỉ đơn giản là nói một câu hỏi thăm hiện trạng hay chúc tết, nên đã suy tính từ trước.


'Bên đó chưa có ai từng tới, nhưng môi trường chắc chắn cực kỳ khắc nghiệt, một sợi năng lượng Mắt Bướm qua đó sẽ bị xé nát trong nháy mắt.'


'Với lại, khi liên lạc được với bên đó chắc chắn sẽ kích phát một dòng năng lượng mạnh mẽ, cần một vật ổn định hơn, mạnh hơn để làm điểm neo.'


Thực ra, kiếm gỗ đào khá thích hợp để làm điểm neo.


An Tuyết Phong liếc nhìn thanh kiếm gỗ đào mà Đạo Sĩ Bán Mệnh đưa cho Vệ Tuân. Nghe bản thể nói tên Bán Mệnh này mồm mép không kiêng nể, thường xuyên nói xấu họ trước mặt Vệ Tuân, tuy không cố ý nhưng lúc nào cũng khiến người ta tức đến ngứa răng...


Gửi kiếm gỗ đào của hắn tới bên kia để liên lạc, cũng là để cho nhóm Trần Thành một tia hy vọng, bản thân Bán Mệnh chắc chắn cũng tự nguyện.


'Một điểm neo ổn định hơn, mạnh hơn...'


Nhưng lời của Poster An Tuyết Phong còn chưa kịp thốt ra, đã nghe Vệ Tuân trầm ngâm nói: 'Ý của anh là, lô cốt vong linh?'


An Tuyết Phong: ?


'Đúng vậy, anh nói có lý.'


Vệ Tuân càng nghĩ càng thấy gợi ý của Poster An Tuyết Phong cực kỳ có tính khả thi. Đầu tiên, bảo vật mà Bán Mệnh để lại có liên quan đến phía Trần Thành; nửa đoạn cọc nhọn của vong linh quân chủ lại liên kết với bảo vật đó, rồi chiếc cọc nhọn này lại liên kết với toàn bộ lô cốt vong linh. Dựa theo thông tin mà con chó chăn cừu tiết lộ lúc trước, toàn bộ lô cốt vong linh là một thể thống nhất.


Hơn nữa, đường liên kết chiến trường của Vệ Tuân cũng kết nối với lô cốt vong linh, nếu đưa lô cốt vong linh tới đó, đường liên kết này chẳng phải sẽ tự nhiên mà thông tới đó sao?


Và như vậy, lô cốt vong linh biến mất, phía Nghị Viện cũng chẳng ai tìm được bằng chứng hay manh mối gì về việc họ đã gây chuyện.



Tính khả thi của việc tống lô cốt vong linh qua đó là rất cao!


'Gợi ý của anh thực sự rất tốt.'


Nhìn dáng vẻ phấn chấn của Vệ Tuân, Poster An Tuyết Phong định nói rồi lại thôi, cuối cùng im lặng. Được rồi, Vệ Tuân muốn thế nào thì cứ thế ấy đi, anh ngẫm nghĩ lại thì thấy làm vậy đúng là ổn thỏa nhất.


'Đúng rồi, còn một chuyện nữa.'


'Cũng mang hắn theo sao?'


Poster An Tuyết Phong liếc nhìn Thương Nhân Ma Quỷ, dù do giới hạn của mặt phẳng poster nên góc độ của anh không thấy được người này, nhưng An Tuyết Phong vẫn ra vẻ cân nhắc chu toàn và chu đáo, trầm ngâm nói: 'Đưa hắn đi vào Kim Tự Tháp thì cũng không có gì, chỉ là nếu mang theo hai người thì đồ đạc có thể tải được trên đường liên kết sẽ phải ít đi một chút.'


Đúng là không mang theo Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca đã làm mất đi rất nhiều không gian tải hàng. Bắp Non tuy cũng có thể mang đồ, nhưng dù sao nó vẫn là một mầm non vị thành niên, đồ đạc ở đây ô nhiễm quá nặng, nó không chịu nhiều được, vẫn phải mượn sức mạnh của Poster An Tuyết Phong khi mở ra vĩ độ Bắc 30° để mang đi.


'Thương Nhân, cậu có nắm chắc rời khỏi đây được không?'


Vệ Tuân trầm ngâm một lát rồi vẫn hỏi Thương Nhân Ma Quỷ.


'Tất nhiên rồi, chỉ cần xóa sạch đống ô nhiễm chết tiệt này, tôi có thể đưa chúng ta cùng đi.'


Nghe Tiểu Thúy hỏi mình, tinh thần Thương Nhân Ma Quỷ chấn động, lập tức ám chỉ: 'Giống như lúc chúng ta đến vậy.'


Thấy chưa, rời đi mới là điểm mấu chốt nhất, đây là việc mà một tấm poster không làm được, Tiểu Thúy vẫn phải bàn bạc với hắn ——


'Không cần mang hắn theo, hắn tự đi được.'


Vệ Tuân hỏi lại vài lần, sau khi xác định Thương Nhân Ma Quỷ nắm chắc thì vui vẻ nói với Poster An Tuyết Phong. Thương Nhân Ma Quỷ vẫn rất có ích, hắn có thể tự bảo vệ bản thân tốt.


'Thật sự không cần mang hắn theo? Vậy được thôi, tôi thấy trong linh hồn hắn vẫn còn năng lượng Mắt Bướm mà em cần...'


Poster An Tuyết Phong sảng khoái, giả vờ khuyên can vài câu. Sợ thực sự khuyên Vệ Tuân đổi ý nên anh dừng lại: 'Bắt đầu đi.'


'Bắt đầu đi.'


Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ nhìn nhau, ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ đồng thời truyền luồng ô nhiễm đậm đặc trên người vào trong cọc nhọn. Ngay lập tức, hai chiếc cọc nhọn khẽ run rẩy, bề mặt nhanh chóng bị ô nhiễm xanh lam bao phủ, những con cừu tương ứng với chúng thoáng chốc đã bị ô nhiễm thành màu xanh lam nhạt.


"Bee —— bee!!"


Tiếng cừu kêu chói tai đến điếc tai vang vọng khắp trang trại. Không chỉ hai con cừu này đang thét lên thảm thiết, mà hàng ngàn con cừu khác cũng đồng loạt kêu gào. Đây là sự cộng hưởng giữa linh hồn và ô nhiễm. Sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ trắng bệch, phun ra một ngụm máu, nhưng hắn vẫn làm tới cùng, vừa tiếp tục đổ ô nhiễm vừa rút Dao Lột Da ra, hung hăng chém vào cọc nhọn.


"Keng ——"


Dao Lột Da chém vào cọc nhọn phát ra âm thanh sắc lạnh như kim loại va chạm. Cọc nhọn bị chém ra một vết rạch sâu bằng ngón tay cái. Thương Nhân Ma Quỷ vung dao định chém tiếp thì đôi mắt đột ngột mất đi tiêu cự. Trong một khoảnh khắc, hắn dường như nhìn thấy từ trong lâu đài bên ngoài trang trại, một bóng xám vọt thẳng lên trời, giận dữ gầm thét: "Ta sẽ giết ngươi!!"


Nhưng ngay giây tiếp theo, Thương Nhân Ma Quỷ cảm thấy toàn thân lạnh toát như bị dội nước lạnh lên đầu. Con ngươi của hắn biến thành màu xám bạc, linh hồn chấn động dữ dội. Đó là vong linh quân chủ đã chiến thắng bóng xám đang mưu đồ bóp nghẹt linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ.


'Muốn giết hắn sao?'


Vong linh quân chủ hừ lạnh một tiếng, khí thế đột ngột tăng vọt. Màu sắc linh hồn của gã chuyển từ xám sang phát sáng, loại màu sắc trong trẻo thuần khiết đó chính là kết quả của việc dung hợp với linh hồn hoàn chỉnh của cừu trắng. Chưa kể gã từng là vong linh chúa tể, đối phương hoàn toàn không phải là đối thủ của gã.


'Nhanh lên! Nếu cậu chọc giận lô cốt vong linh thì ta cũng không bảo vệ nổi cậu đâu!'


Nhưng sau khi hừ lạnh uy h**p xong, gã lại biến sắc, giọng điệu thúc giục Thương Nhân Ma Quỷ.


Bóng xám vừa nãy chính là vong linh quân chủ tương ứng với chiếc cọc nhọn này, còn dễ đối phó. Nhưng hành động đổ ô nhiễm vào cọc và chặt đứt cọc của Thương Nhân Ma Quỷ và Tiểu Thúy nếu cứ tiếp tục, tuyệt đối sẽ chọc giận toàn bộ lô cốt vong linh. Hơn nữa, sương mù quỷ ở vòng trong trang trại cũng sẽ sớm bị lô cốt phát hiện.


Họ phải rời khỏi đây trước khi toàn bộ lô cốt vong linh bạo động!


Không chỉ có vong linh quân chủ, đại ác ma cũng âm thầm chống đỡ linh hồn cho Thương Nhân Ma Quỷ. Có hai kẻ này chống lưng, Thương Nhân Ma Quỷ không ngừng đổ ô nhiễm vào cọc nhọn. Sau khi cọc nhọn bị phá hoại, tốc độ hấp thụ ô nhiễm càng nhanh hơn. Hắn chém từng nhát dao vào cùng một chỗ, khiến vết nứt ngày càng sâu, ô nhiễm trên người ồ ạt tràn vào, chớp mắt đã đổ được một nửa.



Nhưng cấp bậc của Dao Lột Da so với cọc nhọn vẫn còn kém xa, lực phản lại làm hổ khẩu của Thương Nhân Ma Quỷ nứt toác, máu thịt be bét. Khí huyết dâng trào, nội tạng rung chuyển, hắn phun máu không ngừng, lẫn cả vụn nội tạng. Thông thường, dù vong linh quân chủ và đại ác ma có thể chống đỡ linh hồn, thì cơn đau kịch liệt cũng sẽ khiến sức chiến đấu của Thương Nhân Ma Quỷ suy giảm, thậm chí đau đến mức không cầm nổi dao.


Thế nhưng lần này nhờ sợi tơ mà Tiểu Thúy nối, hắn không cảm thấy đau đớn, hiệu suất cao hơn hẳn trước đây. Nhưng Thương Nhân Ma Quỷ lại càng lo cho Tiểu Thúy hơn, thông thường loại thủ đoạn chuyển dời đau đớn, Tiểu Thúy không lẽ đang phải chịu đựng gấp đôi nỗi đau sao?! Thương Nhân Ma Quỷ không nhịn được nhìn sang, nhưng rồi tim hắn thắt lại, sao Tiểu Thúy không ở bên cạnh chiếc cọc nhọn đó nữa?


"Khốn kiếp, các ngươi đã làm gì?!"


Nhưng Thương Nhân Ma Quỷ không kịp tìm Tiểu Thúy nữa, chỉ nghe thấy từ xa vang lên một tiếng gầm rú, luồng ô nhiễm đen đặc dày đặcn như mây đen cấp tốc ập tới, nhìn hình dạng giống như một con chó điên dị hợm đáng sợ.


Toang rồi, vong linh chó chăn cừu bị Tiểu Thúy đuổi đi lúc nãy đã quay lại!


Ô nhiễm đậm đặc như mưa phủ xuống, Thương Nhân Ma Quỷ đổ mồ hôi lạnh đầy lưng. Cùng lúc đó, hắn phát hiện vô số luồng ô nhiễm đen trắng đã bao vây lấy họ. Những con cừu vốn bị nhốt dưới mỗi chiếc cọc nhọn giờ đây không còn bị trói buộc, dưới tiếng gầm của vong linh chó chăn cừu, bầy cừu bắt đầu vây lại đây.


Bầy cừu bẩn thỉu đáng sợ trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu, tiếng kêu be be liên tiếp nhức óc làm linh hồn chấn động dữ dội. Mắt Thương Nhân Ma Quỷ tối sầm lại, đầu đau như sắp nổ tung. Ngay cả vong linh quân chủ và đại ác ma cũng suýt chút nữa không chống đỡ nổi, linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ suýt nữa đã bị xé nát hoàn toàn!


'Đừng quản ô nhiễm nữa, mau chạy đi!'


Đại ác ma gào lên: 'Cứ thế này thì ngay cả sức mạnh để mở lối đi cũng cạn kiệt mất!'


'Đừng chạm vào bầy cừu đó!'


Vong linh quân chủ dốc sức dựng lên một lớp sương mù quỷ quanh người Thương Nhân Ma Quỷ để ngăn cách bầy cừu, nhưng hiệu quả rất thấp. Con cừu gần nhất đã gần như chạm vào vạt áo choàng của hắn. Nó há miệng cắn một cái, Thương Nhân Ma Quỷ lạnh toát người, cảm thấy linh hồn mình như bị cắn thủng một lỗ. Quay đầu nhìn lại, hắn kinh hãi phát hiện áo choàng hướng dẫn viên của mình đã bị xé rách hoàn toàn, bị cắn nát một nửa.


Không thể ở lại thêm nữa! Thương Nhân Ma Quỷ lập tức quyết định, vung đao chém đứt một phần ba chiếc cọc nhọn vốn đã bị chém rất sâu. Vừa đổ nốt ô nhiễm trên người vào đoạn gỗ đó, hắn vừa để vong linh quân chủ và đại ác ma mở lối đi.


Ầm ầm!


Tiếng gầm rú do không gian bị xé rách vang lên liên hồi, bên cạnh Thương Nhân Ma Quỷ xuất hiện một đường kẻ đen sâu thẳm, chính là lối đi đang mở ra.


'Tiểu Thúy!'


Thương Nhân Ma Quỷ gấp gáp gọi lớn, lối đi sắp mở hoàn toàn rồi, Tiểu Thúy phải mau tới đây mới được.


"Còn muốn chạy?"


Nhưng ngay lúc này, mây đen ầm ầm bao phủ tới, ánh sáng xung quanh biến mất khiến vạn vật như rơi vào đêm tối mịt mùng. Chỉ nghe thấy vong linh quân chủ và đại ác ma đồng thanh chửi thề một tiếng, lối đi vừa mới mở ra đã tan biến ngay lập tức, như thể chưa từng tồn tại. Bình thường không gian xung quanh càng không ổn định thì lối đi càng dễ mở, vốn dĩ không gian chiến trường rất bất ổn, lúc nào cũng có khe nứt không gian xuất hiện, việc mở lối đi lẽ ra phải rất đơn giản.


Thế nhưng vong linh chó chăn cừu đã trở lại, nó phong tỏa toàn bộ trang trại. Lối đi vừa mở còn chưa ổn định đã sụp đổ ngay tức khắc. Vong linh quân chủ và đại ác ma nghiến răng thúc động toàn bộ sức mạnh linh hồn để tiếp tục mở lại, nhưng chúng cũng biết trong tình cảnh này mà muốn mở lại lối đi thì khó càng thêm khó ——


Ầm ầm!


Một khe nứt to bằng cánh tay đột ngột mở ra ngay sau lưng Thương Nhân Ma Quỷ, khiến vong linh quân chủ và đại ác ma đồng thời sững sờ. Không, không đúng, sao lần này lại mở ra dễ dàng thế? Sức mạnh linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ bộc phát rồi sao? Hay hắn vừa thức tỉnh thiên phú phi thường nào đó?


Không phải, là không gian xung quanh đã trở nên cực kỳ bất ổn! Một tiếng ầm vang kinh khủng và hào hùng hơn gấp trăm lần tiếng động khi họ mở lối đi vang lên bên cạnh, toàn bộ lô cốt vong linh rung chuyển dữ dội. Đại não Thương Nhân Ma Quỷ kêu ong ong, bị chấn động đến mức gần như điếc, nhưng chẳng ai còn tâm trí để ý đến bản thân mình nữa. Sự chú ý của tất cả thực thể tại đó đều bị thu hút bởi một khe nứt khủng khiếp xuyên thấu trời đất ngay bên cạnh.


So với khe nứt mang năng lượng cường hãn này, lối đi cao bằng một người mà vong linh quân chủ và đại ác ma dốc hết sức mở ra chỉ như trò trẻ con. Khe nứt này như một cánh cổng vĩ đại lại đáng sợ, ngay chính giữa là một mô hình Kim Tự Tháp màu vàng nhỏ xíu đang xoay tròn lơ lửng, tỏa ra sức mạnh vĩ độ Bắc 30° đầy kinh hoàng.


"Tín vật vĩ độ Bắc 30°?!"


Phong tỏa bị phá vỡ, mây đen bao phủ trang trại hóa thành hình dạng một con chó, gầm lên kinh hãi. Nó nhìn thấy xung quanh khe nứt đó đã có mười mấy con cừu đen đủi bị cuốn vào, trong chớp mắt bị nuốt chửng bởi hư không. Bầy cừu vốn bị nó xua đuổi để bao vây cọc nhọn giờ đây như lũ cá ngu ngốc đâm đầu vào lưới, nó liên tục gầm rú, khiến lũ cừu đang tụ tập lập tức kêu la thảm thiết rồi chạy tán loạn tứ phía.


Vong linh chó chăn cừu thầm đếm số cừu bị mất, vẻ mặt càng lúc càng hung tợn, nhưng nó cũng không dám tiến lại gần khe nứt mà chỉ lơ lửng trên bầu trời xa xăm lạnh lùng quan sát.


Chúng muốn rời đi, nó sẽ không ngăn cản. Nhưng toàn bộ cảnh tượng này đã được nó ghi nhớ kỹ trong mắt. Kẻ có thể điều khiển tín vật vĩ độ Bắc 30° để vào đây tuyệt đối không phải người của Nghị Viện. Chờ chúng rời đi, nó sẽ lập tức báo cáo mọi chuyện lên Nghị Viện.


Hai kẻ này chết chắc rồi.


Thấy mô hình Kim Tự Tháp ngừng xoay, khe nứt đã hoàn toàn ổn định, vong linh chó chăn cừu lùa bầy cừu trốn ra xa hơn một chút, ánh mắt càng thêm tàn nhẫn. Tuy nhiên, ngay cả nó cũng thấy chấn động trước sức mạnh vĩ độ Bắc 30° này. Có thể sử dụng tín vật mở lối đi ở đây, kẻ này e là đã gần như làm chủ hoàn toàn hành trình vĩ độ Bắc 30° của mình. Một kẻ như vậy nếu không chết, e là sẽ xuất hiện trên chiến trường năm nay.


Một kẻ mạnh như thế liệu có bị nhà trọ xử tử không? Vong linh chó chăn cừu bắt đầu do dự. Toàn bộ sự chú ý của nó đều dồn vào lối đi vĩ độ Bắc 30° kia, hoàn toàn ngó lơ một vệt sáng xanh lam nhạt ẩn giấu phía dưới lối đi màu cát vàng.



Lúc này, Vệ Tuân đã cởi bỏ áo choàng nghị phó, để lộ lồng ngực. Đao Hút Mâu cắm thẳng vào tim, những sợi máu mảnh thấm vào hoa văn trên đao, tỏa ra ánh lam tím lung linh như vảy cánh bướm. Cậu đứng trên nửa đoạn cọc nhọn bị Đạo Sĩ Bán Mệnh chém đứt, kích hoạt mảnh vỡ bướm Ốc Đảo Viễn Cổ. Vệ Tuân có thể cảm nhận được dưới chân cọc nhọn có một luồng năng lượng bị dẫn động, nương theo cọc gỗ kết nối với cậu, rót thẳng vào Đao Hút Máu.


Tuy nhiên vẫn chưa đủ, luồng sức mạnh này muốn mở ra lối đi để liên lạc với phía Trần Thành vẫn còn chưa đủ.


Thế nhưng khi Thương Nhân Ma Quỷ mở lối đi bên cạnh khiến không gian bất ổn, Vệ Tuân lại lờ mờ cảm thấy năng lượng ô nhiễm của Ốc Đảo Viễn Cổ dường như rục rịch. Liên kết vốn dĩ hoàn toàn không có cảm giác gì thì nay đã xuất hiện một cảm giác kết nối cực kỳ yếu ớt.


Vệ Tuân lập tức hiểu ra, là do không gian ở đây quá ổn định nên khó thiết lập liên lạc. Cậu liền điều chỉnh kế hoạch, để Poster An Tuyết Phong giao ra toàn bộ năng lượng cho Mắt Bướm Nhỏ hấp thụ, mở ra đường liên kết với Kim Tự Tháp Pharaoh. Quả nhiên trong quá trình mở lối đi, không gian dao động kịch liệt, vô số khe nứt không gian tự phát xuất hiện.


Mắt Vệ Tuân sáng lên, trong khoảnh khắc cậu dùng Đao Hút Máu đâm vào tim, dốc toàn lực thúc đẩy ô nhiễm của Ốc Đảo Viễn Cổ. Trong giây lát, cậu dường như nhìn thấy một sợi dây màu xanh lục u tối đâm thẳng vào chốn bóng tối cực sâu. Chính là ở đó, những người mất tích trên chiến trường đang ở phương xa đó!


Tuy nhiên sợi dây xanh lục u tối vừa xuất hiện đã bị bóng tối nghiền nát, Vệ Tuân ho ra một ngụm máu, ngay cả Đao Hút Máu cũng lập tức trở nên ảm đạm như thể bị trọng thương. Lô cốt vong linh chỉ rung chuyển chứ không hề có dấu hiệu bị đưa đi. Thậm chí ngay cả bảo vật dưới chân cọc gỗ cũng không bị hút ra. Chỉ khi thiết lập được đường liên kết, dù chỉ là trong một khoảnh khắc, lực hút mạnh mẽ từ việc thiết lập đường liên kết mới có thể đưa cả tòa lô cốt vong linh đi.


Hiện tại sức mạnh vẫn chưa đủ, ngay cả sức mạnh của Ốc Đảo Viễn Cổ cũng không đủ, nhưng phương pháp này khả thi. Ánh mắt Vệ Tuân lóe lên tia phấn khích, cậu có thể cảm nhận được lực hút truyền tới từ lối đi Kim Tự Tháp Pharaoh, lối đi này sắp ổn định hoàn toàn, đến lúc đó cậu buộc phải đi qua. Thời gian còn lại không nhiều, Vệ Tuân không chút do dự lấy ra ngọc nhân.


Ngọc Nhân Đông Lăng!


Cũng là sức mạnh vĩ độ Bắc 30° của mười năm trước, cũng có mảnh vỡ bướm tương ứng, Quý Phi Hồng có khả năng cao cũng đang ở bên kia. Lúc Trần Thành đưa ngọc nhân cho cậu, có phải đã sớm nghĩ đến ngày này? Vệ Tuân cười vui vẻ, ngay lập tức kích hoạt năng lượng trong ngọc nhân khiến toàn thân ngọc hóa. Nhịp tim đập thình thịch, mảnh vỡ bướm tương ứng với Ngọc Nhân Đông Lăng tỏa sáng rực rỡ, hóa thành một luồng sức mạnh vĩ độ Bắc 30° mạnh mẽ tuôn trào, trong nháy mắt va chạm với sức mạnh của Ốc Đảo Viễn Cổ.


Xoẹt ——


Trong khoảnh khắc vạn vật im bặt, không có tiếng nổ ầm ầm như sấm, chỉ có một tiếng động khẽ tựa như tiếng xé lụa. Ngoài Vệ Tuân ra không ai nghe thấy âm thanh này, dường như nó vốn dĩ là thứ không thể biết, không thể nghe, nhưng lại bị Vệ Tuân nhìn thấu một tia manh mối.


Nhưng chỉ một chút cảm giác này thôi cũng đủ khiến Vệ Tuân nổi da gà sau lưng, giống hệt cảm giác khi lần đầu nhìn trộm * * * vậy. Cảm giác nguy cơ to lớn khiến cậu lập tức quản thúc tư duy của mình, không nhìn, không nghe, không nghĩ. Vệ Tuân cụp mắt xuống, liền thấy một tia sáng màu đồng vàng lướt qua từ khóe mắt.


Đất dưới nửa đoạn cọc nhọn nứt ra, một đồng tiền đồng phát ánh sáng bay ra ngoài. Đây chính là bảo vật mà Bán Mệnh chôn dưới cọc nhọn! Không biết đó là đồng tiền từ triều đại nào, nhưng ánh sáng xung quanh nó lờ mờ ngưng tụ thành hình một con rồng. Đây là một đồng tiền đồng chứa đựng sức mạnh long mạch!


Và nó được buộc vào cọc nhọn bằng một sợi chỉ chu sa. Vệ Tuân tập trung nhìn lại, thấy sợi chỉ đỏ quấn quanh rồi lặn vào bên trong cọc nhọn, hoàn toàn dung hợp với nó.


Đây chính là quân bài tẩy mà Đạo Sĩ Bán Mệnh để lại để khống chế gương ma và vong linh quân chủ. Vệ Tuân chộp lấy đồng tiền, vân vê một chút rồi nhếch môi cười. Cậu nhấc kiếm gỗ đào của Đạo Sĩ Bán Mệnh lên, buộc đồng tiền vào tua kiếm. Kiếm vung lên một đường, dính đầy máu của cậu cùng hai loại ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°.


Xoẹt ——


Kiếm gỗ đào được Vệ Tuân ném thẳng vào đường liên kết mờ nhạt đến mức gần như không thể thấy kia. Giây tiếp theo, cậu không còn trụ vững được nữa, đường liên kết vỡ vụn, Vệ Tuân phun ra một ngụm máu tươi, mặt trắng bệch như giấy. Đao Hút Máu rơi keng xuống đất, miếng ngọc nhân trong tay cậu vỡ tan mất một nửa. Ngay cả tim cậu cũng không còn máu chảy ra, như thể đã bị hút cạn khô, đến cả các mảnh vỡ bướm cũng hiếm khi im hơi lặng tiếng, không còn quấy phá.


Nhưng kiếm gỗ đào cùng với đồng tiền đồng đó đã được Vệ Tuân dốc hết giới hạn gửi vào bên trong.


'Mau đi.'


Giọng Vệ Tuân yếu ớt như tơ, nhắc nhở Thương Nhân Ma Quỷ một tiếng cuối cùng. Giây sau, từ phía nghĩa địa vang lên tiếng nổ rung trời, một con trùng khổng lồ dài hàng trăm mét lao lên, gần như nhổ sạch tất cả các bông hoa trắng mảnh vỡ linh hồn, xới tung nghĩa địa thành một đống hỗn độn rồi đột ngột biến mất, quay trở lại bên trong Quả cầu ma trùng. Cùng lúc đó, bụng của vong linh chó chăn cừu đang trốn ở đằng xa bỗng chình ình phình to.


Ầm ầm!


Chỉ nghe một tiếng nổ vang, vong linh chó chăn cừu thấy tình hình không ổn liền vứt bỏ nửa th*n d*** của mình. Trong thoáng chốc, nó cảm thấy năng lượng của mình bị nuốt chửng một cách điên cuồng, cảm giác bóc lột đáng sợ đó khiến nó tê dại da đầu. Sau khi cơ thể nổ tung, vong linh chó chăn cừu nhanh chóng hình thành lại, mặt mũi xanh mét nhìn về phía tên trộm năng lượng không biết đã chui vào bụng mình từ lúc nào.


Chỉ thấy trước mắt, nơi vốn không có vật gì, năng lượng bắt đầu hội tụ, dần dần hiện ra hình dáng một con chó. Ngoại hình của nó tương tự như vong linh chó chăn cừu, giống như một phiên bản thu nhỏ, chỉ có điều lông trên người nó trắng tinh như tuyết, đẹp đẽ vô cùng. Nhưng đôi mắt nó lại hỗn độn tăm tối, tràn ngập những cảm xúc tham lam hung bạo, cực kỳ đáng sợ.


Nó nhìn vong linh chó chăn cừu một cách không cam lòng, như thể vẫn chưa ăn đủ, sau đó sủa vang một tiếng "Gâu!". Luồng năng lượng hấp thụ từ trong cơ thể vong linh chó chăn cừu bộc phát ra ngoài. Dưới tiếng sủa của nó, bầy cừu vốn đang trốn sau lưng vong linh chó chăn cừu bỗng chốc hỗn loạn, gần một phần ba bầy cừu bị nó lừa, cùng nó lao thẳng vào khe nứt lối đi như một cột sáng.


Ầm ầm!


Dưới gương mặt xanh mét của vong linh chó chăn cừu, lối đi tan biến, cả trang trại nằm trong cảnh hoang tàn. Hai tên cướp, kẻ bắt cóc, kẻ trộm đó rốt cuộc cũng cút khỏi trang trại của nó. Thế nhưng, thế nhưng...


Nhìn cảnh tượng trước mắt, vong linh chó chăn cừu muốn khóc mà không có nước mắt. Nghĩa địa bị hủy, bầy cừu bị dắt đi mất một phần ba, cọc nhọn bị đổ vào một lượng lớn ô nhiễm, bản thân nó cũng bị trộm mất một nửa năng lượng. Lớp da ngụy tạo hiện ra không thể phong tỏa hoàn hảo ô nhiễm chiến trường nữa, những vết ô nhiễm bẩn thỉu đã nhuộm đen bộ lông của nó.


Nhưng điều khó giải quyết nhất vẫn là bên ngoài. Hàng vạn vong linh trong toàn bộ lô cốt vong linh đã phát hiện ra điều bất thường, đang vây quanh trang trại để đòi một lời giải thích.


Ngày tháng này không cách nào sống nổi nữa rồi, tâm trạng vong linh chó chăn cừu vô cùng thảm hại, chuẩn bị liên lạc với phía Nghị Viện. Lô cốt vong linh chịu tổn thất quá nặng, không thể nào giấu giếm được. Hai kẻ kia nhất định sẽ phải chịu sự trừng phạt tàn khốc nhất, đây là niềm an ủi duy nhất của nó. Nó bắt đầu kiểm kê thiệt hại với tốc độ nhanh nhất, may mà các cọc nhọn bị hư hại không quá nghiêm trọng. Phải nói là may mà bọn họ nương tay, chỉ gọt lấy nửa đoạn cọc nhọn mang đi chứ không nhổ mất cọc...


Hử?!



Đồng tử của vong linh chó chăn cừu đột ngột co rút lại, nhìn chằm chằm vào chiếc cọc gỗ bị chém đứt một nửa từ mười năm trước. Không nhìn nhầm, nó không nhìn nhầm, chiếc cọc nhọn này đang trồi lên trên, dường như có một luồng sức mạnh vô hình nào đó đang nhổ nó lên vậy.


Không, không phải đang nhổ nó, cọc nhọn liên kết với lô cốt vong linh, luồng sức mạnh đó là đang nhổ toàn bộ lô cốt vong linh!


"Không ——"


Trong tiếng gầm rú bi phẫn kinh hãi của vong linh chó chăn cừu, trong sự chấn động dữ dội của tất cả vong linh, toàn bộ lô cốt vong linh ầm ầm biến mất, giống như bị một sức mạnh nào đó nuốt chửng, không thấy tăm hơi đâu nữa, tại chỗ chỉ còn lại một mảnh bóng tối mênh mông.


_________


Tại nơi cực kỳ xa xôi sâu trong chiến trường, vào khoảng nghỉ giữa các đợt tấn công của dòng nước lũ ô nhiễm, mười mấy người sống sót cuối cùng đang đóng giữ ở các nơi, đồng loạt giật mình tỉnh giấc hoặc giật mình khi đang gác, ngẩng đầu nhìn lên.


Họ đã nhìn thấy một cảnh tượng mà suốt mười năm qua không dám tưởng tượng đến.


Một tòa lâu đài ầm ầm xuất hiện, như một ngôi sao băng lướt qua bầu trời.


Đồng tử Trần Thành chấn động, nhìn dưới sức mạnh vĩ độ Bắc 30° của Ốc Đảo Viễn Cổ và Ngọc Nhân Đông Lăng dẫn dắt, một thanh kiếm gỗ đào kéo theo một đồng tiền, lại kéo theo cả tòa lâu đài, đang bay về phía họ.


Đây là kiếm gỗ đào của Đạo Sĩ Bán Mệnh, là đồng tiền của Đạo Sĩ Bán Mệnh!


"Cái... cái này..."


Ngay cả Đường Song và Trình Thiên Bảo cũng kinh ngạc đến thất thanh, không nói nên lời. Đột nhiên, từ phía xa vang lên một tiếng quát lớn của Quý Phi Hồng:


"Trần Thành, các anh đang làm cái quái gì thế ——"


Tại sao sức mạnh vĩ độ Bắc 30° của hắn và Trần Thành lại dẫn đường trước tòa lâu đài đó?!


Nhưng không đợi tiếng nói dứt hẳn, Quý Phi Hồng đã nghe thấy tiếng gầm thét gắt gỏng của Trần Thành, át cả tiếng của mình: "Sầm Cầm đang làm cái quái gì thế này!"


Quý Phi Hồng ngẩn ra, hóa ra người gây ra chiêu này là Sầm Cầm sao? Tên.. tên hậu duệ đời tiếp theo của đội Huyền Học đó sao? Nhưng Quý Phi Hồng vẫn nhanh chóng lao về phía nhóm Trần Thành.


"Tôi không quan tâm, tòa lâu đài này ít nhất phải chia cho Phi Hồng chúng tôi một nửa!"


Đây chính là lâu đài từ bên ngoài vào!


Không chỉ Quý Phi Hồng, gần như tất cả những người sống sót đều đang đổ xô về phía này, gần như điên cuồng, những tiếng gầm thét và gào rú vang lên liên tiếp khắp nơi.


"Thấy là có phần!"


"Nhìn ngoại hình thì đây là lâu đài phương Tây, chúng tôi cũng phải có một phần!"


Sắc mặt Trần Thành lập tức đen như nhọ nồi.


Thật là, vẫn biết Bán Mệnh hiếu thuận nhất định sẽ tìm cách liên lạc với họ, nhưng hắn ta làm rầm rộ thế này để làm gì không biết!


Chẳng lẽ hắn không ở bên cạnh Tiểu Thúy sao? Nếu có Tiểu Thúy ở đó, nhất định sẽ khuyên Bán Mệnh hành động thận trọng hơn rồi!


"Hắt xì!"


Tại căn cứ Quy Đồ, Đạo Sĩ Bán Mệnh hắt hơi một cái, cứ cảm thấy có cái "nồi" nào đó đang bay thẳng về phía mình. Nhưng lúc này Bán Mệnh không rảnh để tâm đến chuyện đó:


"Vệ Tuân vẫn chưa về sao?"


Hắn túm lấy Bách Hiểu Sinh truy hỏi. Ở Quy Đồ, Bách Hiểu Sinh biết Vệ Tuân và Bính 1 là cùng một người, Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng không cần phải diễn kịch trước mặt gã.


"Đã mấy tiếng rồi, Vệ Tuân không gặp chuyện gì chứ."


Đạo Sĩ Bán Mệnh như kiến bò trên chảo nóng, sốt ruột không thôi, không nhịn được mà lầm bầm lầu bầu: "Trận khởi động lễ hội cuối năm đã bị đẩy sớm lên rồi, chết tiệt, cậu ấy đáng lẽ phải đi chụp poster tập thể rồi chứ! Còn không ra ngoài thì nhà trọ nhất định sẽ sinh nghi ——"


"Về rồi!"


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 430: Lô cốt vong linh bay giữa trời
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...