Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 429: Bầy cừu
Thiên thời địa lợi đều đã có đủ
Có điểm lạ.
Viên xúc xắc này từ khi về tay Vệ Tuân vẫn luôn rất yên tĩnh, Vệ Tuân cũng không cảm nhận được khí tức hay ô nhiễm đặc biệt nào trên đó. Hiện giờ nó đột nhiên rung động, chẳng lẽ nghĩa địa này có thứ gì đó liên quan đến Dealer?
Cậu và Thương Nhân Ma Quỷ nhìn nhau, hai người không hẹn mà cùng dừng bước.
Thương Nhân Ma Quỷ nghĩ rằng nghĩa địa này có quá nhiều vấn đề, một người đang yên lành bị chôn ở đây sao linh hồn lại vỡ vụn đến mức đó? Là do lô cốt vong linh âm thầm ra tay, hay là những người chết trên chiến trường đã xảy ra sự biến đổi kỳ quái này vẫn chưa được điều tra rõ. Nếu là trường hợp đầu tiên, e rằng cả lô cốt vong linh này đang có mưu đồ bất chính với họ; nếu là trường hợp sau, nếu họ lên tiếng hỏi han, e rằng sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của vong linh chó chăn cừu, không nên manh động.
Cứ lấy được cọc nhọn, xóa sạch ô nhiễm trên người rồi tính sau.
Vệ Tuân cũng không mạo hiểm đi vào nghĩa địa, cậu không thể khống chế được xúc xắc của Dealer. Mới ở bên ngoài mà nó đã khẽ dao động, nó trong tay cậu cứ thúc về một hướng như muốn lao ra ngoài. Nếu tiến lại gần hơn mà nó đột nhiên bay mất thì biết làm sao.
"Sao vậy, không vào xem à?"
Thấy hai người dừng lại ngoài nghĩa địa, vong linh chó chăn cừu thuận miệng hỏi.
"Lát nữa xem."
Vệ Tuân giả bộ ho khan vài tiếng, ho ra chút máu xen lẫn màu đỏ xanh, sắc mặt cũng có chút uể oải, quay đầu đi như thể không muốn nhìn cảnh nghĩa địa hoang vu thê lương.
"Lo xử lý ô nhiễm trước đã."
Vệ Tuân liếc nhìn lần cuối vào sâu trong nghĩa địa, hướng mà viên xúc xắc của Dealer muốn lao tới, trên đường thẳng đó có khoảng sáu bảy bông hoa trắng. Tuy không biết bông nào gây ảnh hưởng đến xúc xắc, nhưng cứ lấy hết là được. Vệ Tuân âm thầm dặn dò Bắp Non vẫn luôn đi theo cậu dưới lòng đất, bảo nó lẻn vào dưới nghĩa địa, duỗi thẳng thành một đường, dưới mỗi bông hoa đều có một xúc tu của nó tiếp ứng.
Chỉ cần trước khi đi để Bắp Non cướp hết cả hoa lẫn đất là được... không, chỉ cướp mỗi đường này thì quá lộ liễu.
Vệ Tuân quyết định làm cho tới cùng, để Bắp Non ở dưới lòng đất uốn lượn thành một mê cung, gần như tương ứng với tất cả các bông hoa trong nghĩa địa, bấy giờ cậu mới yên tâm dẫn theo Thương Nhân Ma Quỷ quay người rời đi.
Quả nhiên, khi đã đi xa, xúc xắc của Dealer không còn dao động nữa.
Thấy bọn họ thực sự muốn đi, vong linh chó chăn cừu vểnh tai lên.
Bảo là xem nghĩa địa, kết quả đến trước mặt lại không xem nữa, tính cách nhân loại thật là thất thường.
Vong linh chó chăn cừu khinh bỉ nghĩ thầm. Con ác ma này trông có vẻ bệnh tật sắp chết đến nơi, không mau chóng bảo tên này đi dọn dẹp chút ô nhiễm thì ai biết khi nào tên này sẽ đột tử. Thú thật, nó cảm thấy với tình trạng của hai người bọn họ thì chắc chắn không thể rời khỏi lô cốt vong linh, sớm muộn gì cũng phải chôn xác tại đây, nhưng thấy họ vẫn muốn ngoan cường cầu sinh, nó cũng vui lòng xem trò vui.
Biểu cảm sụp đổ khi tia hy vọng cuối cùng bị nghiền nát thành tuyệt vọng, chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.
"Đây là vòng trong của trang trại, đừng có dùng đôi bàn tay bẩn thỉu của các ngươi mà chạm vào bầy cừu trắng."
Trong lòng đầy ác ý suy tính, nhưng ngoài mặt vong linh chó chăn cừu vẫn tận chức tận trách dẫn hai người đến nơi.
"Các ngươi ít nhất phải xóa sạch ô nhiễm trên hai chiếc cọc nhọn, đương nhiên, nếu các ngươi có thể làm sạch nhiều hơn, lâu đài sẽ đưa ra phần thưởng khiến các ngươi hài lòng."
Sau khi được vong linh chó chăn cừu thực sự dẫn vào vòng trong, Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ mới phát hiện ra rằng những chiếc cọc nhọn và bầy cừu mà họ nhìn thấy từ xa trước đó hoàn toàn là ảo ảnh. Để thực sự tiến vào bên trong trang trại, họ còn phải băng qua một lớp sương mù quỷ dày đặc màu xám xịt, căn bản không thể nào nhìn thấy cọc nhọn và bầy cừu từ khoảng cách xa như vậy. Lớp sương mù quỷ này thậm chí còn ảnh hưởng đến dưới lòng đất, bầy cừu và con chó lớn mà Bắp Non quan sát được cũng là một phần của ảo ảnh.
Trang trại nguy hiểm hơn nhiều so với dự tính của họ. Trong sương mù quỷ là những đàn vong hồn kền kền lớn, so với vong hồn quạ đen, hình thể của chúng to lớn hơn, nguy hiểm và đáng sợ hơn, thậm chí còn dám sà thấp định vồ vào mặt Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ, dám lớn tiếng thách thức cả vong linh chó chăn cừu.
Tuy nhiên, những vong hồn kền kền to gan này đã bị vong linh chó chăn cừu dạy cho một bài học nhớ đời, để lại vài chiếc lông vũ rồi rít lên tiếng thê lương không cam lòng rồi bay đi.
"Cầm lấy lông vũ."
Dưới sự nhắc nhở của vong linh chó chăn cừu, Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ mỗi người nhặt một chiếc lông kền kền bán trong suốt. Ngay sau đó, họ phát hiện sương mù quỷ không còn che chắn tầm nhìn của mình nữa.
"Ngầu thật."
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Thương Nhân Ma Quỷ không nhịn được mà cảm thán. Trước mặt họ là những chiếc cọc gỗ nhọn hoắt trải dài ngút ngàn, chúng nối tiếp nhau uốn lượn đến tận cuối tầm mắt, không thể đếm xuể có bao nhiêu chiếc. Độ cao thấp của chúng không đồng nhất, chiếc gần họ nhất cao bằng một người, dày bằng cổ tay đàn ông trưởng thành, vô cùng nguyên thủy và thô ráp, bên trên đầy rẫy những dăm gỗ chưa được mài giũa.
Đầu nhọn của cọc gỗ cực kỳ sắc bén, có màu đen đỏ do thấm đẫm máu bẩn. Ngoài máu đã đông cứng, còn có những thứ nghi là vụn nội tạng, thịt thối và những cục chất bẩn cứng lại, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Khi tiến lại gần cọc nhọn, dường như có thể nghe thấy tiếng gào thét thê lương của những oan hồn.
Nhưng thứ còn đáng sợ hơn cả những chiếc cọc gỗ nhọn chính là những con cừu đang lảng vảng dưới chân cọc. Khác hẳn với ảo ảnh sương mù quỷ phô diễn bên ngoài là hình ảnh thuần khiết không tì vết như những đám mây trắng tuyết, những con cừu dưới cọc nhọn này có bộ lông nham nhở như bị chó gặm, không còn một sợi lông trắng nào. Lớp da lộ ra đen kịt như ngâm trong bùn dầu, từng cụm ô nhiễm bẩn thỉu tích tụ trên người bầy cừu trắng, khiến chúng nhuốm một màu đen xám bẩn thỉu.
"Nếu các ngươi có thể tắm cho cừu, thì hai người chỉ cần tắm cho một con là đủ rồi."
Nhận thấy ánh mắt của hai người dừng lại trên bầy cừu trắng, vong linh chó chăn cừu đưa ra lời đề nghị có vẻ thân thiện, lời nói của nó khiến khóe mắt Thương Nhân Ma Quỷ giật giật.
'Thứ cứt chó này muốn chúng ta vào chỗ chết.'
Hiếm khi hắn chửi thề trước mặt Tiểu Thúy: 'Trên người những con cừu này toàn là ô nhiễm chiến trường, khốn khiếp, đây căn bản không phải là những linh hồn thuần khiết tốt đẹp gì.'
Thương Nhân Ma Quỷ trước đó ở bên ngoài quan sát bầy cừu, cho rằng chúng là những linh hồn tốt đẹp không chút tì vết, vong linh quân chủ cũng nói những con cừu này là những phẩm chất tốt đẹp mà họ đã vứt bỏ. Nhưng giờ nhìn thấy cừu thật, hắn cảm thấy mình bị lừa dối.
Nhưng có người còn phản ứng mạnh hơn cả hắn.
'Làm sao có thể?! Các mảnh vỡ linh hồn sao lại biến thành thế này?!'
Vong linh quân chủ không thể tin nổi, đại ác ma cũng hít một hơi khí lạnh, trầm trọng nói: "Hóa ra tất cả những gì chúng ta thấy đều là giả dối, vấn đề đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao."
Ác ma và vong linh đều không thể tiến vào trang trại, cùng lắm chỉ có thể từ xa nhìn trộm cảnh tượng bên trong. Nhưng bầy cừu trắng muốt mà họ thấy cũng chỉ là ảo giác của sương mù quỷ vòng trong trang trại, hóa ra không ai biết được sự thật bên trong trang trại.
Họ cũng từng nghĩ đến việc các mảnh vỡ linh hồn sẽ bị ô nhiễm, nhưng có vong linh chó chăn cừu ở đó thì tình hình sẽ không quá tệ... Nhưng hiện tại mà xem, tình hình đã tồi tệ đến cực điểm. Quan trọng nhất là, rốt cuộc là ai đã thiết lập lớp sương mù quỷ vòng trong này, đánh lừa nhận thức của các vong linh và ác ma?
Thương Nhân Ma Quỷ trong lòng rùng mình, cảm thấy đã chạm đến một âm mưu ở tầng cao hơn. Hắn đem những thông tin mà vong linh quân chủ và đại ác ma tiết lộ, âm thầm kể lại cho Tiểu Thúy.
Có kẻ cố ý che giấu tình trạng thực tế bên trong trang trại?
Vệ Tuân khẽ nhíu mày, cậu nhất tâm nhị dụng*, trước tiên không ngoài mặt từ chối đề nghị của vong linh chó chăn cừu, chỉ nói là nếu gặp con cừu nào thuận mắt thì sẽ thử xem sao, sau đó cùng Thương Nhân Ma Quỷ đi dọc theo những chiếc cọc gỗ nhọn về phía trước, giả vờ như đang quan sát kỹ lưỡng để chọn cọc gỗ nhằm xóa sạch ô nhiễm, nhưng thực chất là đang chìm vào suy tư.
*Nhất tâm nhị dụng: một lòng mà dùng cho hai việc, cùng một lúc làm hoặc nghĩ đến hai việc khác nhau, không chuyên tâm vào một việc duy nhất.
Là ai, ở đâu, vào thời điểm nào, đã làm chuyện gì, và tại sao.
Có thể bố trí trang trại thành ra thế này mà vô số vong linh và ác ma trong lô cốt vong linh vẫn không hề hay biết, nghi phạm lớn nhất trong mắt Vệ Tuân chính là vong linh chó chăn cừu và Nghị Viện.
Việc vong linh chó chăn cừu không chút giấu diếm mà dẫn họ vào trang trại đã nói lên điều đó.
Hoặc là ngoài thời gian chiến trường mở cửa, những kẻ vào được đây chỉ có người của Nghị Viện, hoặc là vong linh chó chăn cừu không hề có ý định để họ rời khỏi nơi này.
Hoặc cả hai khả năng đều đồng thời tồn tại. Ngoài thời gian chiến trường mở cửa, những kẻ tiến vào đây đều là những người của Nghị Viện đã ô nhiễm nặng, sụp đổ và sắp chết. Họ bị bỏ rơi ở đây, rồi trải qua những chuyện khủng khiếp nào đó, linh hồn bị xé thành từng mảnh vụn, phần tràn đầy cảm xúc và ác niệm bị đoạt đi, phần thuần khiết còn lại thì bị chôn cất trong nghĩa địa, trở thành một phòng tuyến mới để hấp thụ và thanh tẩy ô nhiễm.
Vậy thì tất cả những chuyện này bắt đầu từ khi nào?
Mười năm trước có lẽ lô cốt vong linh vẫn chưa biến thành thế này. Bởi vì khi đó Bán Mệnh đã vào đây, chọn một vong linh chúa tể may mắn để dung hợp vào gương ma, còn giúp hắn tìm lại cừu trắng. Nói cách khác, vào đợt chiến trường mười năm trước, lô cốt vong linh rất có khả năng vẫn còn bình thường.
Có lẽ nhát kiếm gây chấn động đó của Bán Mệnh đã chẻ đôi lô cốt vong linh, khiến nó bị phá hủy phần lớn và không còn toàn vẹn, cho nên mới có thêm nhiều ô nhiễm chiến trường xâm nhập, khiến vong linh chó chăn cừu bảo vệ vong linh phải nuốt vào quá nhiều ô nhiễm, khó lòng bảo vệ toàn diện các vong linh cũng như giữ cho lô cốt không bị ô nhiễm, vì vậy chúng mới bắt đầu hợp tác với loài người.
Vậy thì việc âm thầm khiến những mảnh vỡ linh hồn này bị ô nhiễm nghiêm trọng mang lại lợi ích gì?
Lợi ích lớn nhất có lẽ là một khi những mảnh vỡ linh hồn bị ô nhiễm nặng nề này được thả ra, chúng sẽ tự phát tìm về với bản thể linh hồn, khi đó e là toàn bộ các vong linh quân chủ, vong linh chúa tể trong lô cốt vong linh sẽ bị ô nhiễm nghiêm trọng.
Nhưng nếu muốn ô nhiễm họ, chỉ cần trực tiếp phá hủy lô cốt vong linh là được, tại sao lại phải làm một cách vòng vo như vậy?
Vừa suy nghĩ vừa tiến về phía trước, họ đi rất nhanh, những chiếc cọc nhọn bên cạnh dần thay đổi. So với những chiếc cọc đã đi qua, những chiếc cọc họ gặp hiện tại cao hơn và đáng sợ hơn nhiều. Bên trên được đẽo gọt thêm rất nhiều gai ngược, chẳng khác nào một cây gậy gai đặt ngược. Một khi con người bị đâm xuyên qua thì chỉ có thể rơi xuống, nếu muốn tự rút mình ra thì những gai ngược đó sẽ móc chặt vào nội tạng và xương thịt.
Nó cũng bám đầy chất bẩn, nhưng vẫn đỡ hơn một chút so với những chiếc cọc nhọn phía trước. Con cừu đang lảng vảng dưới chân cọc cũng không bị ô nhiễm thấm đẫm toàn thân, trên trán nó vẫn còn một chỏm lông trắng.
Những chiếc cọc nhọn này tương ứng với những vong linh đã đạt đến tầm cấp bậc vong linh quân chủ. Thương Nhân Ma Quỷ liếc nhìn Tiểu Thúy vài lần, định nói lại thôi. Thứ hắn muốn chọn chính là loại cọc nhọn như thế này, những chiếc cọc phía trước đều đã hút đầy ô nhiễm rồi, lấy đâu ra chỗ trống để hút bớt ô nhiễm trên người bọn họ nữa.
Tuy nhiên Tiểu Thúy không dừng bước, Thương Nhân Ma Quỷ cũng chỉ đành tiếp tục đi theo. Vong linh chó chăn cừu đi bên cạnh ngược lại lên tiếng nhắc nhở vài câu, theo góc nhìn của nó thì lượng ô nhiễm mà hai kẻ này có thể hấp thụ cùng lắm cũng chỉ đến mức này thôi, đi tiếp nữa thực sự là không tự lượng sức mình, không thấy bản thân cũng sắp trụ không nổi rồi sao?
Nhưng Tiểu Thúy không lên tiếng, Thương Nhân Ma Quỷ cũng chỉ đáp lại lấy lệ vài câu, âm thầm tính toán thời gian.
Còn một giờ đồng hồ nữa.
Khi đi ngang qua một chiếc cọc nhọn, Vệ Tuân cuối cùng cũng dừng bước. Chiếc cọc này cực kỳ đặc biệt, nó bị chém đứt từ chính giữa, mặt cắt lạnh lẽo phủ một lớp sương trắng, giống như bị băng tuyết bao phủ vậy. Phần còn lại rất sạch sẽ, không hề có chút vết máu bẩn nào, và điều đặc biệt nhất là dưới chân chiếc cọc này không có con cừu nào lảng vảng.
Két ——
Kiếm gỗ đào Vệ Tuân giấu trong ống tay áo rung lên nóng hổi, Thương Nhân Ma Quỷ cũng siết chặt ngón tay.
Tìm thấy rồi, đây chính là chiếc cọc gỗ bị Bán Mệnh dùng chiêu Kiếm Xuất Hàn Sơn chém đứt, cũng là chiếc cọc tương ứng với vong linh quân chủ!
Vong linh quân chủ từng có thực lực đạt tới bậc vong linh chúa tể, vì bị phong ấn trong gương ma quá nhiều năm nên mới bị rớt cấp. Chiếc cọc nhọn này chính là ranh giới phân chia giữa vong linh quân chủ và vong linh chúa tể.
Dưới sự che chắn của trường bào nghị phó, Vệ Tuân một tay cầm kiếm gỗ đào, một tay cầm Đao Hút Máu đã dung hợp mảnh vỡ bướm Ốc Đảo Viễn Cổ, âm thầm cảm nhận kỹ. Cuối cùng cậu cũng nhận ra chiếc cọc gỗ bị gãy này trông thì có vẻ bình thường, chỉ còn sót lại chút hơi lạnh sương giá, nhưng nó...
"Chiếc cọc này đã gãy rồi, sao vẫn chưa nhổ đi?"
Thương Nhân Ma Quỷ lên tiếng hỏi khi thấy Vệ Tuân đang trầm tư. Tình trạng của hắn vừa nãy rất tệ, vong linh quân chủ và đại ác ma cãi nhau ỏm tỏi trong linh hồn hắn. Vong linh quân chủ cho rằng nơi này có âm mưu của ác ma, chỉ cần hủy hoại tất cả vong linh trong lô cốt, thì phe ác ma vốn dĩ đang yếu thế sẽ có thể chiếm trọn lô cốt này.
Đại ác ma lập tức th* t*c mắng gã là đang nói nhảm, ác ma và vong linh đều cần lô cốt che chở như nhau. Nếu các vong linh trong lô cốt đều bị ô nhiễm, thì lô cốt vong linh chẳng khác nào trở thành hang ổ của ô nhiễm chiến trường, tranh giành cái nơi nát bét đó thì có ích gì, đến lúc đó ác ma cũng chẳng còn nơi nào để đi.
Phải đến khi đứng bên cạnh chiếc cọc nhọn này, vong linh quân chủ mới đột ngột im hơi lặng tiếng, không nói thêm lời nào. Thương Nhân Ma Quỷ thở phào nhẹ nhõm, đồng thời âm thầm nghĩ rằng nếu có thể mang chiếc cọc này về nhà trọ, biết đâu sẽ có cách để uy h**p vong linh quân chủ trong cơ thể hắn.
"Nhổ đi? Chỉ cần lô cốt vong linh chưa hoàn toàn bị hủy diệt, nó sẽ không bao giờ bị nhổ đi."
Vong linh chó chăn cừu cười lạnh: "Đương nhiên, nếu lô cốt vong linh hủy diệt, nó cũng sẽ không còn tồn tại nữa."
Đã hiểu, chiếc cọc nhọn này đã là một phần của lô cốt vong linh, không thể nhổ ra được.
Thương Nhân Ma Quỷ ngoài mặt gật đầu nhưng trong lòng lại không nghĩ vậy. Cho dù không thể nhổ hoàn toàn, chẳng phải vẫn có thể chặt một đoạn mang đi sao. Có điều chỉ dựa vào một mình hắn thì không chặt nổi... Thương Nhân Ma Quỷ nhìn về phía Tiểu Thúy, thấy Tiểu Thúy vẫn đang chìm trong suy nghĩ.
Vệ Tuân đang nghĩ xem thứ giấu dưới chiếc cọc nhọn kia rốt cuộc là gì. Nó được giấu cực kỳ kín kẽ, nếu không phải đang cầm kiếm gỗ đào và mảnh vỡ bướm Ốc Đảo Viễn Cổ trong tay thì không thể cảm nhận được khí tức của nó. Có lẽ đây chính là lý do tại sao bao nhiêu năm qua, vật mà Bán Mệnh để lại vẫn có thể ẩn giấu tại nơi này.
Thời gian không còn nhiều, muốn cưỡng ép lấy nó đi là điều không dễ dàng, nhưng chỉ cần dừng lại bên cạnh nó, nhờ vào kiếm gỗ đào và Đao Hút Máu dao động mạnh, cơ hội để Vệ Tuân liên lạc được với nhóm lão Trần Thành sẽ cao hơn nhiều!
"Các ngươi không định chọn chiếc cọc này đấy chứ."
Thấy họ dừng lại ở đây quá lâu, vong linh chó chăn cừu mất kiên nhẫn nhắc nhở: "Hiện tại nó chỉ là một chiếc cọc nhọn đơn thuần, bên trên không có chút ô nhiễm nào. Các ngươi không được chọn nó."
"Bọn tao cũng không định chọn nó."
Vệ Tuân không đi tiếp nữa mà chọn một chiếc cọc nhọn ngay sát cạnh đó, một chiếc cọc tương ứng với cấp bậc vong linh quân chủ. Thương Nhân Ma Quỷ cũng chọn chiếc cọc bên cạnh cho có lệ.
Quan sát thấy ô nhiễm trên cọc gỗ đang bị ô nhiễm màu xanh thôn tính, Thương Nhân Ma Quỷ thầm hiểu trong lòng. Quả nhiên những vết ô nhiễm bắn vào người ở sâu trong Nghị Viện có mức độ thuần khiết vượt xa ô nhiễm chiến trường trên cọc gỗ.
Cứ đà này, muốn chuyển toàn bộ ô nhiễm xanh lam trên người sang cọc gỗ sẽ phải tốn chút công sức. May mà vong linh quân chủ và đại ác ma đều đang rất lo tình trạng hiện tại của lô cốt vong linh. Để sau này có cơ hội thăm dò sự thật nơi đây, chúng hiếm khi chủ động phối hợp. Chỉ cần Thương Nhân Ma Quỷ ra lệnh, chúng sẽ giúp chuyển toàn bộ ô nhiễm lên cọc gỗ, giúp Thương Nhân Ma Quỷ sống sót trở về nhà trọ.
Thiên thời địa lợi đều đã có đủ, chỉ mỗi tội con chó kia là không hợp tác.
Thương Nhân Ma Quỷ làm ra vẻ mặt khó khăn khi hấp thụ ô nhiễm, dùng ánh mắt liếc xéo qua phía vong linh chó chăn cừu. Con chó này cứ canh giữ ngay sau lưng họ, trực tiếp đổ ô nhiễm ngay trước mặt nó chắc chắn là không ổn rồi.
Làm sao để dụ con chó này đi chỗ khác đây?
'Cậu nói xem, kẻ nào lại nuôi một bầy cừu như thế này?'
Vệ Tuân tự lẩm bẩm một mình, cậu đã nghĩ ra cách để dụ vong linh chó chăn cừu đi nên lại bắt đầu suy nghĩ về chuyện bầy cừu. Lời của cậu thông qua Kéo tơ truyền vào tai Thương Nhân Ma Quỷ, giúp hắn vững tâm hơn.
Tiểu Thúy chắc chắn có cách dụ vong linh chó chăn cừu đi.
Thương Nhân Ma Quỷ nghĩ thầm, dọc đường này hắn thể hiện có chút quá bình thường, thế này thì khác gì ôm đùi Tiểu Thúy đâu? Hắn cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ để giúp đỡ Tiểu Thúy. Trong lúc suy nghĩ, Thương Nhân Ma Quỷ đặt mình vào góc nhìn của chủ nhân, nếu là hắn, tại sao hắn lại nuôi bầy cừu này?
Bán lấy tiền? Giao dịch? Chúng có giá trị trong mắt một số người mua nào đó? Hay là đối với chủ nhân mà nói, chúng rất ngon?
Thương Nhân Ma Quỷ cảm thấy khả năng thấp nhất là vế sau, nhưng khả năng càng thấp thì đôi khi lại càng gần với đáp án chính xác.
'Ồ, nuôi bầy cừu này có lẽ là một vị chủ nhân có khẩu vị độc đáo.'
Thương Nhân Ma Quỷ nói bằng giọng đùa giỡn, lời của hắn khiến mắt Vệ Tuân sáng lên, có linh cảm rồi!
Thương Nhân Ma Quỷ nói không sai, gạt bỏ mọi yếu tố khác, không nhìn vào vẻ ngoài bẩn thỉu của bầy cừu này, nếu chỉ coi "cừu" là thức ăn, thì ô nhiễm chiến trường trên người chúng thực sự khá tinh khiết. Ô nhiễm trên người bầy cừu ở khu vực vong linh quân chủ còn tinh khiết hơn bầy cừu phía trước.
Tuy nhiên, toàn bộ ô nhiễm này đều bị phong ấn trong cơ thể chúng, không hề rò rỉ ra ngoài. Ngay cả mảnh vỡ bướm cũng không có hứng thú, mảnh vỡ bướm không muốn ăn, nên nhất thời Vệ Tuân không nghĩ theo hướng thức ăn.
Ánh mắt rời từ cọc nhọn xuống thân cừu, càng ở lại đây lâu, thứ mà Vệ Tuân muốn gói mang về nhà trọ càng nhiều. Đến lúc này thời gian cũng sắp hết rồi, thông tin cũng sắp thu thập đủ.
"Này, đừng có lười biếng, mau tiếp tục làm việc đi."
Lúc này, vong linh chó chăn cừu cứ nhìn chằm chằm giám sát bọn họ tỏ ra vô cùng vướng bận.
'Vượng Tài, quậy cho tao.'
Vệ Tuân âm thầm ra lệnh cho Vượng Tài đang nằm yên trong bụng vong linh chó chăn cừu, bảo nó phun ra một lượng lớn ô nhiễm nồng độ cao. Chẳng mấy chốc, mặt vong linh chó chăn cừu đã xanh mét, nó xoay hai vòng như bị đau bụng, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, thấy hai người này đều đang ngoan ngoãn dọn dẹp ô nhiễm, sau khi đe dọa một phen, nó không nhịn được nữa, vội vàng chạy ra rìa lô cốt vong linh để giải quyết vấn đề.
Vong linh chó chăn cừu đi rồi, Tiểu Thúy quả nhiên có kế hoạch! Mắt Thương Nhân Ma Quỷ sáng lên, lập tức muốn đổ ô nhiễm vào cọc gỗ. Nhưng nếu đổ ô nhiễm kiểu này thì vong linh chó chăn cừu nhất định sẽ biết, Thương Nhân Ma Quỷ nghĩ ngợi rồi vẫn nhìn Tiểu Thúy trước, chờ đợi kế hoạch của cậu.
Sau đó, Thương Nhân Ma Quỷ vừa vặn nhìn thấy Tiểu Thúy lấy ra một tấm poster của An Tuyết Phong, mỉm cười gửi một nụ hôn gió với anh, rồi dán tấm poster đó lên cọc gỗ.
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 429: Bầy cừu
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 429: Bầy cừu
