Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 428: Nghĩa địa
Vượng Tài đã thành thục kỹ năng bị mang thai
Đây là một vong linh chó chăn cừu không biết sủa gâu gâu.
Đi theo sau vong linh chó chăn cừu vào trong trang trại, Vệ Tuân quan sát suốt dọc đường. Khi cậu quan sát vong linh chó chăn cừu này ở cự ly gần, trang "môi trường vong linh" trong sổ tay ghi chép Người Thăm Dò của cậu đã hiện thêm vài dòng.
Vong linh chó chăn cừu (ô nhiễm nghiêm trọng): Vong linh sinh vật, có trí tuệ nhất định, tính tấn công mạnh, tính khí tàn bạo, là loại vong linh đặc biệt dùng để chăn thả và canh giữ linh hồn, bị chiến trường ô nhiễm nghiêm trọng, có thể thông qua việc ăn ác ma để giảm bớt ô nhiễm của bản thân.
Sổ tay ghi chép sẽ không xuất hiện những thông tin chưa biết mà Vệ Tuân chưa khám phá tới, ví dụ như lai lịch, thực lực của vong linh chó chăn cừu này. Tuy nhiên, đối với những việc xảy ra trước mắt Vệ Tuân, nó sẽ ghi chép lại rất chi tiết, bao gồm cả những việc Vệ Tuân không nhìn kỹ.
Bị chiến trường ô nhiễm nghiêm trọng, có thể thông qua việc ăn ác ma để giảm bớt ô nhiễm của bản thân?
Vệ Tuân nhớ lại cảnh tượng vong linh chó chăn cừu nhai nát đầu ác ma dê đen, trầm tư xoa xoa Vượng Tài. Vượng Tài cũng đã ăn rất nhiều dê đen, đang lười biếng cọ vào tay Vệ Tuân.
Vệ Tuân có thể nhận ra nó không thực sự cắn nuốt năng lượng ác ma, mà là đem ô nhiễm chiến trường nồng đậm trong cơ thể xâm nhiễm thịt dê đen, trong nháy mắt đã nhuộm thành món "ô nhiễm chiến trường" có hương vị đặc biệt.
Vong linh chó chăn cừu chuyển dời ô nhiễm chiến trường trong cơ thể nó lên thịt dê đen, sau đó nhả ra bên ngoài lô cốt vong linh sao?
Vệ Tuân suy đoán, chỉ nhìn vẻ bề ngoài của vong linh chó chăn cừu thì không thấy chút ô nhiễm nào, mà theo mô tả thì nó không phải sản vật của ô nhiễm chiến trường. Rất có khả năng nó tương tự như những bảo vật mà Thương Nhân Ma Quỷ đã nói, dùng để duy trì lô cốt vong linh không bị ô nhiễm.
Cắn nuốt ô nhiễm, rồi chuyển chúng sang thịt dê đen hay thịt ác ma nào đó, rồi nhả ra ngoài lô cốt. Nó bị ô nhiễm nghiêm trọng, chứng tỏ lượng ô nhiễm nhả ra không tài nào theo kịp lượng nuốt vào... e là vẫn còn lượng lớn ô nhiễm tích tụ trong khoang bụng của nó.
Nhìn cái bóng lưng của vong linh chó chăn cừu, Vệ Tuân có chút rầu rĩ. Mặc dù kẻ xuất hiện ở nơi này chắc chắn không phải chó thật, chuyện này Vệ Tuân đã sớm chuẩn bị tâm lý. Nhưng vong linh chó chăn cừu thực sự rất sạch sẽ và xinh đẹp, máu thịt rơi trên lông cũng không làm bẩn lông. Móng vuốt và phần lớn cơ thể nó đều màu trắng, tai, đuôi và trên lưng có những mảng màu vàng cam nhạt, lúc thè lưỡi trông cứ như đang cười vậy.
Giá mà ngoại hình của Vượng Tài trông đẹp hơn một chút... trung hòa với vong linh chó chăn cừu lớn này thì tốt rồi. Dù không nhìn ra chủng loại, nhưng vong linh chó chăn cừu thực sự là kiểu có lễ nghi, đẹp đẽ sạch sẽ.
"Các ngươi thật sự quá bẩn thỉu, không được phép lại gần vòng trong của trang trại, cứ ở vòng ngoài cùng mà tự sinh tự diệt đi."
Vong linh chó chăn cừu thiếu kiên nhẫn mắng mỏ, nó vừa mở miệng thì cái vẻ lịch sự về ngoại hình đã tan biến sạch, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi. Nếu nó sủa gâu gâu một trận, dù có hung dữ hay mắng người đến đâu thì ít ra vẫn là chó.
Vệ Tuân tiếc nuối nghĩ thầm, thu hồi lòng yêu mến trong lòng. Thái độ của cậu đối với chó và đối với người là hoàn toàn khác biệt.
"Mày vừa mới nói trang trại chào đón bọn tao, giờ lại muốn đuổi bọn tao đi sao?"
Đi phía sau Tiểu Thúy, Thương Nhân Ma Quỷ vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc vừa nãy đã nghe thấy Tiểu Thúy cười nhạt khinh bỉ, châm chọc nói: "Để tao nói nhé, cái trang trại này của mày cũng chẳng sạch hơn được bao nhiêu đâu."
Thương Nhân Ma Quỷ lập tức tập trung tinh thần, Tiểu Thúy đột nhiên mỉa mai chắc chắn là đang dùng kế khích tướng. Hắn nhanh chóng rà soát lại một lượt cuộc đối thoại vừa rồi, vong linh chó chăn cừu chê bọn họ "bẩn", là đang nói một kẻ là vong linh không thuần túy, một kẻ là ác ma không được chào đón nên mới bẩn, hay là đang nói về ô nhiễm trên người bọn họ?
Tiểu Thúy rõ ràng là đang thử điểm này, bọn họ nhất định phải tiến vào phía trong trang trại để ra tay với những chiếc cọc nhọn, biết được hàm ý thực sự trong lời nói của vong linh chó chăn cừu mới dễ bốc thuốc đúng bệnh.
"Ngươi đừng vội đuổi bọn ta đi, biết đâu bọn ta có thể giúp ích gì đó cho trang trại thì sao. Người thông minh không bao giờ đuổi đi những trợ thủ có thể sử dụng được, phải không."
Tiểu Thúy vừa dứt lời, Thương Nhân Ma Quỷ đã thuần thục tiếp lời, cùng Tiểu Thúy kẻ đấm người xoa, đồng thời âm thầm cảnh giác. Con chó lớn này mạnh lại nóng tính, nếu bị chọc giận e là sẽ có một trận kịch chiến.
"Chỉ dựa vào các ngươi?"
Vong linh chó chăn cừu giễu cợt một tiếng, cũng may không quá tức giận hay đuổi thẳng cổ bọn họ ra ngoài, chỉ là có vẻ hơi coi thường thực lực của bọn họ: "Đây là lần đầu tiên ta thấy những kẻ yếu như các ngươi bị ném tới đây đấy, nếu các ngươi chết trong trang trại thì lại chiếm không của ta một mảnh đất."
Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ đồng thời động tâm.
Những kẻ yếu như bọn họ bị ném tới đây? Vong linh chó chăn cừu đang nói về chuyện trên chiến trường mười năm trước sao? Chết trong trang trại chiếm không một mảnh đất... chẳng lẽ lô cốt vong linh này có khế ước gì với Nghị Viện hay nhà trọ, ví dụ như người bị trọng thương trên chiến trường có thể tới đây dưỡng thương, người chết trận có thể được chôn cất ở đây?
Chẳng trách chỉ có boss lớn của lô cốt vong linh là kẻ đâm xuyên đã chết, mà vẫn còn nhiều vong linh và ác ma hùng mạnh còn sống đến vậy.
Những chuyện liên quan đến chiến trường rất quan trọng, cho dù bọn họ không phải người của mười năm trước thì cũng phải lên chiến trường, ở nơi nguy hiểm thế này có thêm chút thông tin biết đâu sẽ có thêm một con đường sống. Sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ nghiêm trọng, không nói thêm gì nữa, trong lòng trao đổi với đại ác ma và vong linh quân chủ. Vệ Tuân thì tiếp tục thêm dầu vào lửa, kiêu căng ngạo mạn:
"Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn xem tao rốt cuộc là ai, bọn tao trông giống hạng người sẽ chết ở đây à?"
Nghe cậu nói vậy, vong linh chó chăn cừu thực sự quay đầu lại nhìn một cái, sau đó ác độc nói: "Ngươi là nhân vật lớn gì à? Đôi mắt chó của ta đúng là nhìn không ra, nhưng hàm răng của ta biết đâu có thể nếm ra được đấy."
Không kiên nhẫn nổi trước sự khiêu khích của con ác ma kiêu ngạo này, vong linh chó chăn cừu gầm lên một tiếng, mở to cái miệng đỏ ngòm như chậu máu để uy h**p, cái miệng đó há ra to đến mức dị dạng khủng khiếp, có thể nuốt chửng cả một người cao như An Tuyết Phong. Những chiếc răng sắc nhọn phủ xuống hai người, dường như muốn nuốt chửng tất cả vào trong. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là cái miệng máu, mà là Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ đồng thời nhìn thấy trong họng của vong linh chó chăn cừu thế mà toàn là ô nhiễm chiến trường!
Lượng ô nhiễm nồng nặc đến mức kinh hồn bám từng sợi trên kẽ răng sắc lẹm của nó, chỉ một tiếng gầm cũng suýt chút nữa kích động nên một dòng lũ ô nhiễm nhỏ, luồng khí đen phun ra là màn sương mù ô nhiễm đậm đặc khó mà né tránh, mang theo khí thế hung hãn của ô nhiễm chiến trường quấn lấy cơ thể hai người, dù chưa chạm vào người cũng đã cảm nhận được sức mạnh ô nhiễm kinh khủng đó!
"Tiểu Thúy!"
Sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ biến đổi đột ngột, lùi nhanh hàng chục mét để tránh sương mù ô nhiễm, những ảo giác và ảo thanh do ô nhiễm mang lại khiến hắn chóng mặt xây xẩm, linh hồn không ổn định, trên linh hồn hiện lên từng mảng xám bóng như sơn dầu, đó là sự biến dạng cơ thể. May mà hiện tại hắn không cảm thấy đau nên vẫn có thể chịu đựng được, vong linh chó chăn cừu cũng không thực sự muốn giết bọn họ.
Nhưng khi Thương Nhân Ma Quỷ hoàn hồn nhìn lại, tim hắn suýt chút nữa ngừng đập. Tiểu Thúy thế mà không hề rút lui cùng hắn, Thương Nhân Ma Quỷ nhìn thấy Tiểu Thúy đang bám trên chiếc răng chó sắc nhọn khổng lồ của vong linh chó chăn cừu, gần như cả người muốn chui tọt vào trong miệng chó!
Khoảnh khắc vong linh chó chăn cừu gầm lên và mở rộng miệng, mắt của Vệ Tuân và Vượng Tài đồng thời sáng lên, ô nhiễm chiến trường đối với Vượng Tài mà nói chính là một lượng lớn thức ăn ngon. Vong linh chó chăn cừu này trong mắt nó chẳng khác nào một ngôi nhà bánh kẹo trong mơ, nó sủa ăng ẳng đầy thèm khát, làm bộ muốn lao tới, nhưng nó biết tên chủ nhân chết tiệt chắc chắn sẽ không cho nó ăn.. Không đúng! Nó thực sự lao ra ngoài rồi!
Thấy Vượng Tài lao thẳng vào cái miệng máu của vong linh chó chăn cừu, Vệ Tuân cũng thuận thế nhào tới trước miệng nó, lúc nãy cậu cố ý đặt câu hỏi để thử, nhưng vong linh chó chăn cừu này thực sự không nhận ra Hồng, cũng không nhìn thấy Vượng Tài. Vốn định thấy vừa đủ thì dừng, nhưng khi vong linh chó chăn cừu há to miệng bao phủ lấy bọn họ, khi cảm nhận được d*c v*ng ăn uống mãnh liệt truyền đến từ Vượng Tài, điên cuồng muốn chui vào trong miệng vong linh chó chăn cừu, trong lòng Vệ Tuân chợt lóe lên ít linh cảm.
Ngoại hình đều là chó, đều chứa đựng năng lượng mạnh mẽ, Đế Thính có thể mang thai Vượng Tài, vậy thì vong linh chó chăn cừu trước mắt này tại sao lại không thể!
Đồng Thoại làm thế nào để Vượng Tài chui vào bụng Đế Thính, khiến nó mang thai ma thì Vệ Tuân không biết, nhưng cậu tin rằng Vượng Tài kiểu gì cũng phải nắm vững được chút kỹ năng bị mang thai nào đó. Một lần lạ hai lần quen, Đế Thính còn có thể mang thai được thì vong linh chó chăn cừu này dù mạnh đến đâu cũng không mạnh bằng nó. Vừa khéo vong linh chó chăn cừu này như muốn đe dọa mà ngậm gần hết Vệ Tuân vào miệng, thiên thời địa lợi nhân hòa, Vệ Tuân mà không thả dây thừng ra cược một ván thì đã không phải là Vệ Tuân.
Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, vong linh chó chăn cừu không phát hiện ra Vượng Tài đã chui vào từ cái miệng đỏ ngòm của nó, nó chỉ cảm thấy con ác ma liều mạng này dường như vừa cọ qua bên miệng nó một chút, ngay sau đó lớp ô nhiễm nồng nặc trên răng nó dường như đã vơi đi một sợi!
Hửm? Sao ô nhiễm lại giảm đi? Chẳng lẽ...
"Được rồi, giờ thì mày nên tin rồi chứ."
Ngay lúc vong linh chó chăn cừu còn đang dao động trong lòng, con ác ma to gan và đáng ghét vừa suýt chui tọt vào miệng nó lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy vẻ chê bai tháo đôi găng tay ném xuống đất, khoanh tay đứng đó mất kiên nhẫn nói: "Để bọn tao vào vòng trong trang trại nghỉ ngơi, đổi lại bọn tao có thể dọn dẹp ô nhiễm trong trang trại."
"Nếu các ngươi thực sự có thể dọn dẹp ô nhiễm, vậy tại sao trên người các ngươi lại bẩn thỉu thế kia."
Vong linh chó chăn cừu im lặng giây lát, cuối cùng cũng khép miệng lại trở về hình dạng bình thường, giọng điệu cũng tốt hơn một chút, dáng vẻ chó con nghiêng đầu trông càng thêm đáng yêu.
"Đó là bí mật của bọn ta."
Thương Nhân Ma Quỷ lúc nãy không để ý thấy Tiểu Thúy tự mình lùi lại, giờ lập tức tiến lên, vai diễn lần này lại hoán đổi với Tiểu Thúy. Hắn giả vờ trách cứ và lo lắng liếc nhìn Tiểu Thúy một cái, biểu cảm này của hắn không phải là diễn, trên người Tiểu Thúy bám đầy ô nhiễm chiến trường màu đen, tình trạng trông có vẻ nghiêm trọng hơn rồi. Khi nhìn về phía vong linh chó chăn cừu, Thương Nhân Ma Quỷ cứng rắn không khách khí nói: "Nếu trang trại không cần, bọn ta sẽ rời đi ngay bây giờ."
"Trang trại đương nhiên là cần, giống như ước định trước đây, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."
Vong linh chó chăn cừu vẫy vẫy đuôi, nhìn hai người với ánh mắt đầy thâm ý. Nó hiểu rồi, con ác ma này có thể dùng cách tự mình hấp thụ ô nhiễm để dọn dẹp ô nhiễm. Ác ma da dày thịt béo quả thực có thể chịu đựng được nhiều ô nhiễm hơn.
'Quá nguy hiểm rồi!'
Vong linh chó chăn cừu dẫn bọn họ tiến về phía khu vực cọc nhọn nơi có những đàn cừu trắng lớn, Thương Nhân Ma Quỷ cuối cùng cũng có thời gian mật đàm với Tiểu Thúy: 'Cậu bây giờ vẫn trụ được chứ?!'
'Trụ được, tôi cũng đã thu thập được thông tin mình muốn.'
Tâm trạng Vệ Tuân rất tốt, việc Vượng Tài tích cực bị mang thai là một niềm vui bất ngờ, chuỗi hành động vừa rồi của cậu không chỉ đơn thuần là để khiêu khích vong linh chó chăn cừu.
'Ô nhiễm trên răng nanh của nó bên ít bên nhiều, bên ít là bên đã từng nhai thịt dê đen.'
Vệ Tuân tận mắt xác nhận được vong linh chó chăn cừu thực sự có thể chuyển đơi ô nhiễm thông qua việc ăn thịt ác ma, và cũng cơ bản xác định được chữ "bẩn" mà nó nói chính là chỉ ô nhiễm trên người bọn họ.
'Những người lên chiến trường rất có khả năng có ước định với lô cốt vong linh, bọn họ giúp dọn dẹp ô nhiễm của lô cốt, còn lô cốt cung cấp nơi nghỉ ngơi dưỡng thương và chôn cất sau khi chết cho bọn họ.'
Cho nên vong linh chó chăn cừu mới nói "giống như ước định trước đây".
Nhưng những người đến đây thực sự chỉ có người trên chiến trường thôi sao? Tiền đồn chiến trường lớn như vậy, e là không phải tất cả mọi người đều được sắp xếp đến đây, được chôn cất ở đây. Mặc dù vong linh chó chăn cừu không có phản ứng gì với thân phận của Hồng, giống như chưa từng gặp nghị phó. Nhưng nó lại không có phản ứng khác lạ nào đối với sự xuất hiện của hai người bọn họ, rõ ràng hiện tại không phải là thời gian chiến trường mở ra.
Chiến trường mở ra là có tính quy luật, không phải lúc nào cũng có thể mở. Vậy thì chỉ có thể nói, có người có thể tiến vào đây vào thời gian ngoài quy luật mở cửa chiến trường, hơn nữa còn khá thường xuyên, thường xuyên đến mức vong linh chó chăn cừu đã quen với việc đó, không cho rằng có điều gì đặc biệt hay kỳ lạ nữa.
Trong những thông tin mà Vệ Tuân nắm được hiện tại, chỉ có Nghị Viện nắ được thủ đoạn liên lạc với chiến trường. Vong linh chó chăn cừu không biết Hồng, không nhận ra trang phục của nghị phó, có khả năng nghị phó không vào đây, những kẻ vào đây chỉ có các nghị viên bình thường. Cũng có khả năng trước đó Hồng đã có sự bố trí nào đó.
Hướng dẫn viên sau khi về 0 dị hóa mất khống chế sẽ điên cuồng sa đọa xuống vực sâu, vậy nếu nghị viên của Nghị Viện mất khống chế, liệu có bị chôn cất tại chiến trường không? Hướng dẫn viên kết nối với sức mạnh vực sâu để dị hóa, hấp thụ ô nhiễm vực sâu, vậy có phải các thành viên Nghị Viện cũng đang hấp thụ ô nhiễm chiến trường hay không?
"Tao muốn đi xem nghĩa địa một chút."
Vệ Tuân thử dò xét: "Cúng bái bạn bè một chút."
Cậu muốn xem trong nghĩa địa mà lô cốt vong linh chuẩn bị cho những kẻ ngoại lai này, rốt cuộc đã chôn cất những ai.
"Được, nhưng hai người các ngươi ít nhất phải dọn dẹp sạch ô nhiễm trên hai chiếc cọc nhọn."
Vong linh chó chăn cừu sảng khoái đồng ý, dẫn bọn họ đến "nghĩa địa", nơi đó nằm ở vòng ngoài cùng của trang trại. Khác với những gì tưởng tượng, nghĩa địa này không có bia mộ, cũng không có nấm mồ, chỉ có những bông hoa nhỏ màu trắng nở rải rác. Thương Nhân Ma Quỷ sau khi xem qua thì nhíu chặt mày, bí mật nói với cậu rằng những bông hoa này đều là linh hồn, về bản chất không khác gì bầy cừu trắng.
'Thủ đoạn thật độc ác.'
Thương Nhân Ma Quỷ nghiến răng: 'Đây là tước đoạt tất cả cảm xúc tiêu cực, h*m m**n này nọ của con người, chỉ để lại một phần thuần khiết nhất. Họ không phải người, cũng chẳng phải linh hồn, cũng không có khế ước gì với mảnh đất này, cứ thế bị chôn ở đây... Nghĩa địa vốn dĩ là nơi để người chết yên nghỉ, nhưng nơi này chẳng khác nào là hồn phi phách tán!'
Nhưng Vệ Tuân lại bị thứ khác thu hút sự chú ý, khi cậu tiến gần đến nghĩa địa, viên xúc xắc màu đỏ đen xen kẽ của Dealer mà cậu đã cất đi đột nhiên khẽ rung động, giống như đã cảm ứng được thứ gì đó!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 428: Nghĩa địa
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 428: Nghĩa địa
