Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 427: Ác ma sa đọa
Một cặp xứng đôi
Vượng Tài không thể nào là ma trùng.
Bàn tay đang túm lấy Vượng Tài của Vệ Tuân theo bản năng nới lỏng ra rồi lại đột ngột siết chặt.
Đúng vậy, Vượng Tài không phải ma trùng. Đã từng có trải nghiệm đau thương với chim phượng hoàng Anka, sau khi thu phục Vượng Tài, Vệ Tuân đã âm thầm thử thu nó vào trong Quả cầu ma trùng nhưng không thành công, điều này chứng tỏ Vượng Tài tuyệt đối không thể là sâu bọ!
Cùng lắm thì, cùng lắm thì coi như là một loại năng lượng ô nhiễm đặc biệt thành tinh. Nhưng nó đã được Đế Thính mang thai lâu như vậy, được truyền vào nhiều năng lượng thuần túy như vậy, được dạy dỗ bao nhiêu ngôn ngữ cơ thể —— nó thậm chí còn biết vẫy đuôi, biết sủa ăng ẳng, thế này mà còn không phải là chó sao?
Bắp Non là một con ma trùng, sao có thể dính dáng đến chữ chó được. Vệ Tuân lạnh lùng nghĩ: 'Chó bắp? Tao thấy mấy là muốn làm hotdog thì có.'
'Bắp bây giờ đang nóng lên thật nè.'
Bắp Non ngượng ngùng nói, không nghe ra giọng điệu lạnh lùng của ba, âm thầm vận khí muốn làm bản thân hạ nhiệt, nhưng hạ không nổi. Ăn quá nhiều ô nhiễm mặt trời, nó cũng coi như là bắp mặt trời nóng hổi lấp lánh ánh kim. Nhưng thế này thì đúng là không giống nhuyễn trùng chút nào, thế là Bắp Non ngập ngừng hỏi: 'Baba thích chó nóng hay là chó lạnh?'
'Mày chắc chắn muốn làm chó nóng?'
Vệ Tuân ác ý dọa dẫm: 'Chó nóng là thức ăn đấy, là để người ta ăn thịt đấy.'
Quả nhiên vừa nghe thấy bị ăn thịt, Bắp Non lập tức sợ đến mức không dám hó hé gì nữa, thút thít giả vờ khóc. Vệ Tuân cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút. Bắp Non đang ở phía trước khoảng trăm mét, theo tốc độ này thì bọn họ sẽ sớm đến khu vực cọc gỗ. Cậu liếc nhìn ác ma dê đang dẫn đường phía trước, rồi túm lấy áo choàng của Thương Nhân Ma Quỷ.
Thương Nhân Ma Quỷ: ?
Thương Nhân Ma Quỷ bị Tiểu Thúy túm lấy áo choàng thì kinh ngạc trong chốc lát, sau đó cảm thấy một sợi chỉ cực mảnh quấn lấy cổ tay mình. Thương Nhân Ma Quỷ trầm ngâm một nhịp, không tránh né, để mặc cho sợi tơ chui tọt vào hồn thể.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy giọng của Tiểu Thúy.
'Thù lao là gì?'
Vệ Tuân dùng Kéo tơ liên kết với Thương Nhân Ma Quỷ, những lời tiếp theo không tiện để dê đen nghe thấy. Ác ma là một chủng tộc vực sâu xảo trá, đạo đức giả, nhưng ở phương diện nào đó lại rất đường hoàng và nhiều quy tắc.
Giống như việc dê đen dẫn đường cho bọn họ, chắc chắn phải đòi thù lao. Tuy huyết thống của nó và Vệ Tuân chênh lệch một trời một vực, nó cũng tự nguyện hiến thân cho Vệ Tuân ăn, nhưng nó sẽ không cung cấp dịch vụ miễn phí, đây là quy tắc ngầm của ác ma.
'Nó muốn linh hồn thuần khiết.'
Thương Nhân Ma Quỷ hiếu kỳ cảm nhận giọng nói của Tiểu Thúy vang lên bên tai, hắn nhận ra những cơn đau dữ dội do ô nhiễm mang lại trên cơ thể mình đều đã biến mất, cả người giống như trở lại trạng thái khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng nhất.
Nhưng đồng thời, Thương Nhân Ma Quỷ cũng nhận thấy, hắn có chút muốn tiết lộ tất cả những gì mình biết cho Tiểu Thúy, muốn không còn giữ lại chút bí mật nào với cậu nữa.
Danh hiệu hoặc đạo cụ thật lợi hại.
Thương Nhân Ma Quỷ cảm thán, khi Tiểu Thúy gật đầu định thu lại sợi tơ, hắn đã phản xạ túm lấy áo choàng của cậu: 'Cứ liên kết đi, cậu và tôi nói chuyện cho tiện. Lát nữa chưa biết chừng còn phải chiến đấu, nơi này quá nguy hiểm, thế này tôi cũng dễ phối hợp hơn.'
Thương Nhân Ma Quỷ nói không sai, bọn họ chỉ có thể ở lại chưa đầy hai tiếng, Thương Nhân Ma Quỷ tự tin rằng trong khoảng thời gian ngắn như vậy hắn sẽ không bị ảnh hưởng đến mức tiết lộ sạch vốn liếng của mình, hắn cũng muốn tìm hiểu thêm về ngón nghề này của Tiểu Thúy.
'Linh hồn mà nó muốn, cậu chưa chắc đã trả nổi đâu.'
Vệ Tuân đương nhiên đoán được ý đồ của Thương Nhân Ma Quỷ, nhưng trong lúc đối phương muốn nghiên cứu sợi tơ của mình, Vệ Tuân cũng muốn dùng nó để dò xét thêm thực lực của Thương Nhân Ma Quỷ. Cậu luôn cảm thấy hắn chưa nói hết toàn bộ sự thật về lô cốt vong linh, tiếp theo cứ xem ai cao tay hơn vậy.
'Quả thực... cẩn thận!'
Trước khi Thương Nhân Ma Quỷ kịp lên tiếng nhắc nhở, Vệ Tuân đã phát hiện ra rồi. Càng đi tới phía trước sương mù quỷ càng nhạt dần, hiện tại bọn họ đã có thể nhìn rõ cảnh vật trong vòng bán kính năm mét. Trong làn sương mù xám xịt, hàng chục bóng đen âm u lướt qua ở tầm thấp, lạnh lẽo đầy điềm gở như bóng ma của Tử Thần. Một trong những bóng đen đột nhiên tách đàn bay về phía bọn họ, lượn lờ ở khoảng cách cực gần như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Ở khoảng cách gần thế này Vệ Tuân nhìn thấy rất rõ, đó là một vong hồn quạ đen.
Vong hồn quạ đen mà truyền thuyết nói ngay cả vong linh chúa tể cũng phải khiếp sợ đang không ngừng bay vòng quanh bọn họ. Thương Nhân Ma Quỷ nín thở không dám phát ra tiếng động, vong linh quân chủ ẩn sâu trong linh hồn hắn hiếm khi run rẩy, khiến tâm trí hắn cũng bồn chồn khôn tả, nhưng hắn lại càng lo cho Tiểu Thúy hơn. Bởi vì vong hồn quạ này rõ ràng chú ý đến Tiểu Thúy nhiều hơn, nó liên tục bay lướt qua trước mặt cậu ấy với vẻ hoài nghi như đang tìm kiếm điều gì, thậm chí mấy lần đột ngột lao xuống như muốn dọa cho con mồi lộ ra sơ hở.
Tuy nhiên nó cực kỳ nhanh nhạy, không bay lại gần hơn —— Vượng Tài đang ở trên tay Vệ Tuân há to miệng chờ sẵn rồi, nếu không phải cậu đang nắm chặt vòng cổ thì nó đã sớm lao vọt ra ngoài.
Rõ ràng vong hồn quạ này là quỷ hồn thuần túy, không có khí tức ô nhiễm, chẳng hiểu sao Vượng Tài lại muốn ăn. Vệ Tuân thì chẳng ham chút nào, trước đây khi nếm thử quỷ khí ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, cậu đã thấy nó chẳng khác nào nuốt phải một quả cân, hoàn toàn không thể tiêu hóa nổi.
Shh...
Vệ Tuân thở ra một hơi, dưới sự bao phủ của sương mù quỷ, nơi này lạnh lẽo như mùa đông. Nhiệt độ cơ thể người bình thường chắc chắn sẽ cao hơn, hơi thở ra sẽ tạo thành sương trắng. Nhưng nhiệt độ cơ thể Vệ Tuân chẳng cao hơn bên ngoài là bao. Mỗi khi vong hồn quạ lướt qua, Vệ Tuân lại cảm thấy cơ thể mình như nhẹ đi một phần. Đó là cái nhẹ bẫng của cơn sốt cao đến mức chóng mặt, linh hồn đang dần tách khỏi cơ thể. Cùng lúc đó, Vệ Tuân còn ngửi thấy mùi máu tanh và mùi hôi thối nồng nặc.
Giống như một mãnh thú lấy xác chết và thịt người làm thức ăn, khiến người ta phát nôn từ tận đáy lòng. Con vong hồn quạ này rất mạnh, mạnh ngang ngửa với Giấy Ngàn Lớp.
Nhưng Vệ Tuân lại cảm thấy nó không mạnh như mình tưởng tượng, nếu chỉ là quái vật tầng thiên, vậy tại sao vong linh chúa tể hay thậm chí là toàn bộ vong linh trong lô cốt lại sợ hãi vong hồn quạ đen đến thế?
Nguyên nhân chỉ có một.
Đâm xuyên là một loại cực hình tàn khốc, bởi vì người chịu hình không thể chết ngay lập tức. Họ bị cọc nhọn xuyên qua từ miệng hoặc hậu môn, sau đó dưới tác động của trọng lực, cọc gỗ dần dần đâm xuyên toàn bộ cơ thể, chịu đựng sự hành hạ đau đớn tột cùng. Trong truyền thuyết, hai vạn binh sĩ tù binh bị bá tước Dracula đâm xuyên trên những cọc gỗ sắc nhọn bao quanh thành trì, khi họ vẫn còn đang đau đớn chưa chết, quạ đen và kền kền đã đến rỉa xác, nuốt sống họ.
Nếu mỗi chiếc cọc nhọn phía trước đều tương ứng với một vong linh trong lô cốt, thì vong hồn quạ và kền kền có lẽ đã từng nuốt sống xương máu cơ thể lúc còn sống của các vong linh đó, vậy nên sau khi chết, các vong linh vẫn bị chúng kiềm chế và sợ hãi chúng. Những con quạ và kền kền này có khả năng là vật nuôi từ thời kẻ đâm xuyên còn tại vị trong điểm tham quan, nhằm mục đích khống chế số lượng lớn vong linh.
Vậy tại sao vong hồn quạ đen lại bay lượn lờ trước mặt cậu?
Bởi vì chúng ăn thịt người sống.
Uy h**p vong hồn, nuốt chửng người sống, không cho người sống tiếp cận khu vực hình phạt cọc gỗ, đó chính là tác dụng của vong hồn quạ đen và kền kền. Vệ Tuân chậm đổi điểm thành thời gian đếm ngược tử vong lại, khiến con số đếm ngược duy trì ở mức cực thấp, giống như một người chết vậy. Quả nhiên khi Vệ Tuân giảm tốc độ đổi điểm thành thời gian đếm ngược tử vong, vong hồn quạ bay quanh vài vòng, cuối cùng hậm hực bay đi.
Nguy cơ được giải trừ, nhưng Thương Nhân Ma Quỷ không hề thả lỏng, hắn thông qua khế ước giao dịch chất vấn con dê đen nhỏ.
Rõ ràng dê đen đã hứa có thể dẫn họ tránh né lũ vong hồn quạ đen và kền kền khát máu đang lượn lờ trong sương mù quỷ, tại sao lại đâm sầm vào tuyến đường tuần tra của chúng!
'Cẩn thận, nó có thể đang muốn giở trò xấu.'
Thương Nhân Ma Quỷ thì thầm với Tiểu Thúy qua Kéo tơ. Dê đen không đáng tin, nó nói muốn dùng linh hồn thuần khiết để giao dịch, Thương Nhân Ma Quỷ quả thực đang nắm giữ rất nhiều mảnh linh hồn, thông thường mà nói, chỉ cần sau khi chết không dính dáng đến máu thì có thể coi là linh hồn thuần khiết, nhưng ác ma là kẻ giỏi chơi chữ nhất.
Đặc biệt là sau khi bị hắn chất vấn, dê đen chỉ trả lời qua loa qua khế ước, bảo rằng đó là sai sót của nó, dù sao thì người cũng chưa chết, đợi đến khi tới nơi thì thù lao trả cho nó bớt đi một linh hồn là được. Thương Nhân Ma Quỷ gặng hỏi thêm thì nó dứt khoát không thèm để ý đến hắn nữa, cứ kêu be be nũng nịu như thể không nghe hiểu.
Thương Nhân Ma Quỷ cũng không còn cách nào, chỉ đành thuật lại nguyên văn cho Tiểu Thúy, nhắc nhở cậu phải đề phòng hơn.
"Be be, be be (Thực lực của đại nhân thật đáng kinh ngạc)."
Thế nhưng, tiếng dê kêu mà Thương Nhân Ma Quỷ không hiểu được thì Vệ Tuân lại có thể nghe hiểu ngôn ngữ của ác ma.
Con dê đen nhỏ có giọng nói hơi run rẩy như thể đang sợ hãi. Hiện tại, thời gian đếm ngược tử vong của Vệ Tuân đang duy trì ở mức cực thấp, đồng thời SAN cũng sụt giảm xuống gần như bằng 0, trạng thái ác ma lại càng bộc lộ rõ hơn.
Chỉ thấy đôi sừng ác ma của cậu đã hoàn toàn mọc dài, trước đó vốn chỉ có một chút ánh đỏ như tàn lửa ở đầu sừng, nhưng hiện giờ sừng sắc nhọn và cong vút ấy đã được bao phủ bởi ánh lửa đỏ sẫm như dung nham sôi sục dưới địa ngục, mà bên trong lại là một màu đen thuần túy.
Tóc của Vệ Tuân cũng biến thành màu đen, vài lọn tóc đen rủ xuống trước mặt và gò má, mà làn da ở cổ, xương quai xanh, cho đến cả những vùng thấp hơn đều trắng bệch như sứ, không còn để lại một chút dấu vết nào của ma văn.
Lúc mới chuyển sang trạng thái dị hoá ác ma, khắp người Vệ Tuân đầy rẫy những ma văn huyền bí phức tạp. Ma văn là biểu hiện bên ngoài của ma lực vực sâu, ác ma thời kỳ ấu niên có càng nhiều ma văn càng chứng tỏ huyết thống thuần khiết. Đến khi ác ma hoàn toàn làm chủ được toàn bộ ma lực, ma văn ẩn hết vào trong cơ thể, cậu sẽ thực sự bước vào giai đoạn trưởng thành.
Hiện tại ma văn của Vệ Tuân chỉ còn lại một ít ở gò má, cổ tay, chân và đôi cánh ác ma. Những ma văn lôi điện trắng bạc từng phủ kín đôi cánh nay đã thu vào, biến thành những đốm sáng mờ ảo như ánh sao. Có thể nói, cậu đã là một đại ác ma gần như trưởng thành.
Vấn đề duy nhất lại nằm ở đôi mắt của cậu.
'Chuyện này là sao?'
Thương Nhân Ma Quỷ kìm nén ý định lùi lại, con mắt màu vàng kim này của Tiểu Thúy khiến hắn cảm thấy rất khó chịu, giống như bị ánh mặt trời chiếu vào vậy. Trước đó mức độ dị hoá thấp nên cảm giác chưa quá rõ ràng, nhưng hiện tại thứ ánh sáng chói mắt ấy lại mang lại cảm giác tồn tại đặc biệt mãnh liệt, thậm chí làm yếu đi uy thế ác ma của Tiểu Thúy.
'Đây là sức mạnh đối nghịch với ác ma! Chết tiệt, nó đang dò xét cậu!'
Tại sao lại chọn lộ trình đối mặt với vong hồn quạ, khiến Tiểu Thúy phải dị hoá hoàn toàn, Thương Nhân Ma Quỷ đã hiểu hết rồi. Vệ Tuân cũng đã hiểu, từ khi ở Sahara quay về, cậu chưa từng hoàn toàn dị hoá ác ma, không ngờ rằng năng lượng và danh hiệu liên quan đến thiên sứ lại gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái dị hoá ác ma của cậu như vậy.
Con mắt vàng kim rực rỡ này chính là nguồn sức mạnh từ thiên sứ mặt trời. Thiên sứ và ác ma đối địch lẫn nhau, có nó ở đây thì Vệ Tuân không thể hoàn toàn về 0, "sa đọa vực sâu" được. Đây là điều tốt đối với những hướng dẫn viên sợ mất đi lý trí khi dị hoá, nhưng với Vệ Tuân thì lại chẳng tốt chút nào.
Có tấm thẻ họ tên ở đây, cậu vốn dĩ không sợ mất đi lý trí. Vậy mà giờ đây, từng giây từng phút cậu đều nghe thấy những lời lẩm bẩm ca tụng mặt trời vang vọng bên tai và trong tâm trí mình.
Sức mạnh thiên sứ chống lại ác ma, cái giá để khiến cậu không hoàn toàn sa đọa mất đi lý trí chính là tín ngưỡng mặt trời. Vị thiên sứ mặt trời càng thành kính tín ngưỡng mặt trời, bị thấm nhuần càng sâu thì càng nhận được nhiều sức mạnh để chống lại ác ma. Thế nhưng, Đàn Tế Mặt Trời ở Sahara đã sụp đổ hủy diệt, danh hiệu của Vệ Tuân là "Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng", tín ngưỡng của cậu giống như ảo tượng trên sa mạc, như huyễn hoặc tự lừa mình dối người, vì vậy trong loại tín ngưỡng này ẩn chứa sa đoạ và điên cuồng, chẳng kém gì ô nhiễm tinh thần.
Một khi bị vạch trần chân tướng, e rằng sẽ hoàn toàn sụp đổ tuyệt vọng, rơi vào cảnh mất kiểm soát mà điên cuồng.
Thứ ánh mặt trời mất kiểm soát đầy nguy hiểm này lởn vởn quanh mắt Vệ Tuân, trong mắt những ác ma khác, cậu giống như bị thiên sứ bắn mù mắt, bị trọng thương vậy. Chẳng trách dê đen nhỏ lại dám dò xét, Vệ Tuân nhìn thấy trong mắt nó là sự nịnh bợ và tham lam không hề che giấu, giọng nó run rẩy không phải vì sợ hãi, mà là vì kích động. Không cần nhìn Vệ Tuân cũng biết nó đang nghĩ gì.
Nó muốn nuốt chửng máu thịt của cậu, bất kỳ ác ma nào cũng khao khát trở nên mạnh hơn.
Tất nhiên, không nói đến dê đen nhỏ, vấn đề ở trạng thái dị hoá này của cậu nhất định phải được giải quyết mới được.
Vệ Tuân rơi vào trầm tư, muốn giải quyết vấn đề này cũng đơn giản. Thứ nhất, Vệ Tuân phải hoàn toàn làm chủ được các danh hiệu loại thiên sứ của mình, khiến sức mạnh không còn mất khống chế, nhưng điều này khá khó, bởi lẽ Vệ Tuân không muốn tạo ra thêm một mặt trời nào khác để tín ngưỡng, cậu muốn mình làm mặt trời.
Thứ hai là Vệ Tuân phải có được một danh hiệu loại ác ma nào đó, hơn nữa phải là danh hiệu màu tím cùng cấp với "Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng".
Trong trạng thái dị hóa, gắn danh hiệu tương ứng có thể phát huy thực lực mạnh nhất, giống như Thương Nhân Ma Quỷ sở hữu danh hiệu màu tím quyền năng "Sứ giả vong linh", hắn còn có một huy hiệu Sứ giả vong linh hình bóng ma màu ngọc trai. Việc linh hồn hắn dung hợp với đại ác ma, muốn phát triển trạng thái dị hóa loại ác ma, cũng là nhờ danh hiệu màu tím "Thương Nhân Ma Quỷ" có liên quan đến ác ma.
"Be be be, be be (Để đại nhân gặp nguy hiểm là lỗi của ta, vì thế ta sẵn lòng đền bù cho ngài một tin tức)."
Nhận thấy ánh mắt của Vệ Tuân, có lẽ cảm thấy ánh mắt mình quá lộ liễu, con dê đen nhỏ cung kính cúi đầu, áy náy nói: "Be be be ya (Sắp đến khu chăn nuôi rồi, tốt nhất ngài nên tháo mũ xuống, vị đại nhân kia từng nói với những người chăn cừu đến thăm rằng: "Đã không muốn tháo mũ, vậy thì để hắn vĩnh viễn không tháo xuống được nữa")."
Điều này khiến sự chú ý của Vệ Tuân lại đặt lên người nó, đột nhiên cậu nảy ra ý tưởng.
Nếu "danh hiệu" là khai thác sâu vào tiềm năng thiên phú của bản thân, việc đạt được danh hiệu và trạng thái chịu ảnh hưởng là do tình trạng năng lượng trên người...
Vệ Tuân nghĩ, cậu đã biết làm cách nào để có được một danh hiệu loại ác ma rồi.
Nghĩ đến chuyện vui, Vệ Tuân nở nụ cười. Nụ cười của ác ma vốn dĩ đã đầy sức hút tà mị, khiến Thương Nhân Ma Quỷ vốn luôn chú ý đến cậu phải khẽ dao động ánh mắt. Sau khi hoàn hồn, hắn nghe thấy Tiểu Thúy ngạo nghễ nói:
"Bỏ mũ trùm ra."
Tháo mũ là một điển tích về bá tước Dracula, truyền thuyết kể rằng khi đối mặt với những sứ giả không chịu bỏ mũ để bày tỏ sự kính trọng với mình, bá tước Dracula đã ra lệnh đóng đinh sắt từ đỉnh mũ của sứ giả xuyên thẳng qua hộp sọ.
"Được."
Thương Nhân Ma Quỷ không chút do dự bỏ mũ trùm xuống. Tiểu Thúy không mật đàm với hắn mà trực tiếp nói ra bằng giọng điệu này, chắc chắn là có mưu đồ, có khả năng là đang tính kế con dê đen nhỏ này.
Mà hắn thì phải thể hiện lòng tin hoặc phục tùng tuyệt đối mới có thể diễn tốt vở kịch này.
Quả nhiên, con dê đen nhỏ thấy thông tin nó tiết lộ cho đại ác ma lại được đại ác ma tùy miệng nói cho tên bán ác ma kia, mà tên bán ác ma lại nghe lời răm rắp, trong lòng liền nảy sinh tính toán.
Nó có thể nhìn ra ngay linh hồn này không phải ác ma thuần túy, chỉ là có sức mạnh ác ma hùng hậu xâm nhiễm vào linh hồn. Bình thường đại ác ma đều kiêu ngạo cao quý, không thể nào dùng sức mạnh ác ma nguyên bản của mình để xâm nhiễm người khác, trừ phi con đại ác ma đó đang bị trọng thương, buộc phải khống chế kẻ khác để bảo vệ an toàn cho chính mình.
Con ngươi đảo một vòng, dê đen nhỏ không nói thêm gì nữa, quay người tiếp tục dẫn đường, đưa bọn họ an toàn đi thêm trăm mét.
Dê đen nhỏ be be cười híp mắt, lại tiết lộ miễn phí tin tức về "con chó lớn", tỏ vẻ vô cùng thân thiện, sau đó nó đòi Thương Nhân Ma Quỷ trả thù lao.
Nhưng sau khi Thương Nhân Ma Quỷ lấy ra hai linh hồn thuần khiết, con dê đen nhỏ lập tức lật mặt.
"Be be bé! (Ngài đang trêu chọc tôi sao? Hay là muốn vi phạm khế ước của chúng ta?)"
Dê núi đen nhỏ lạnh lùng be be nói, sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ và Vệ Tuân vẫn không đổi. Quả nhiên nó bẫy hai chữ "thuần khiết".
"Be be be —— (Những linh hồn này vừa bẩn vừa hối, tràn ngập h*m m**n và đủ loại cảm xúc dơ bẩn, sao có thể coi là thuần khiết được, chúng thậm chí còn không có tư cách để bước vào trang trại!)"
Trong lúc Thương Nhân Ma Quỷ đang cố gắng lý luận, yêu cầu dê đen nhỏ đưa ra ví dụ thế nào là thuần khiết, thì nó khinh bỉ vẫy vẫy cái đuôi, nghiêng người ra hiệu về phía "trang trại".
Đến đây, tầm nhìn trong sương mù quỷ đã dễ nhìn hơn, Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ đều có thể nhìn thấy những sự vật ở phía xa. Chỉ thấy từng chiếc cọc gỗ cao lớn và sắc nhọn đứng sừng sững như hàng rào, dưới chân cọc là những con cừu trắng muốt đang đi lại. Chúng trắng không tì vết, giống như những đám mây trên trời rơi xuống mặt đất, lớp lông cừu con nào cũng sạch sẽ và mềm mại.
Nhìn chằm chằm vào bầy cừu trắng một lúc, sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ khẽ biến đổi.
'Suỵt... Những con cừu trắng này đều là vong linh, nhưng chúng lại không hề có một chút khí tức nào của vong linh!'
Vong linh là một loại tồn tại tà ác, cảm xúc vô cùng cực đoan. Chúng không giống như lệ quỷ chỉ nhớ rõ đau khổ hận thù, cố chấp báo thù; vong linh ghi nhớ tất cả hỉ nộ ái ố khi còn sống, chỉ là không còn sự hạn chế của nhục thể*, mọi cảm xúc và h*m m**n đều bị phóng đại đến mức cực đoan.
*Nhục thể: thân xác, da thịt con người.
Nhưng Thương Nhân Ma Quỷ lại không hề cảm nhận được cảm xúc tiêu cực nào từ bầy cừu trắng này. Có vẻ như chúng hoàn toàn là thứ tốt đẹp và thuần túy nhất.
'Đương nhiên rồi, chúng là những phẩm cách tốt đẹp mà chúng ta đã vứt bỏ.'
Đúng lúc này, vong linh quân chủ vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu cuối cùng cũng chịu lên tiếng với Thương Nhân Ma Quỷ.
'Chúng ta muốn rời khỏi cọc nhọn, bắt buộc phải bỏ lại một phần của chính mình. Ở nơi này, sự tốt đẹp và thuần khiết là thứ dễ dụ dỗ ô nhiễm nhất.'
Cho nên phần lớn vong linh còn sống sót trong lô cốt vong linh đều là những vong linh cực kỳ tà ác, đã vứt bỏ những phẩm cách tốt đẹp. Còn những vong linh khác đều đã chết cả rồi.
'Khi người đó phong ấn ta vào trong gương ma, hắn ta chê ta không hoàn chỉnh, nên đã giúp ta tìm lại con cừu trắng của mình.'
Giọng điệu vong linh quân chủ đầy phức tạp. Chính nhờ linh hồn trở nên trọn vẹn mà gã mới có cơ hội rời khỏi nơi này. Vết nứt không gian ngày đó có rất nhiều vong linh nhìn thấy, nhưng bọn chúng từng đứa một điên cuồng lao vào rồi lại bị hất văng ra, kẻ thực sự rơi vào vết nứt chỉ có gương ma và gã ta.
'Nếu ngươi có thể nhận được sự công nhận của một con cừu trắng, ngươi sẽ có được một vị vong linh bảo hộ để tiến vào lâu đài. Nhưng con chó chăn cừu canh giữ bầy cừu non này không dễ đối phó đâu.'
Đại ác ma cũng lên tiếng: 'Này, Thương Nhân Ma Quỷ, ngươi nói với tên ác ma kia là dê đen không đáng tin. Tuy bầy cừu trắng kia rất dễ lừa, nhưng chỉ cần các ngươi dụ dỗ được một con cừu trắng ra ngoài, con chó lớn kia sẽ phát điên mà truy sát các người đến chết mới thôi. Các ngươi cũng đừng hòng bước vào trang trại nữa.'
'Nó cũng biết các ngươi không thể nào tạo ra cừu trắng, thực chất con tiểu ác ma xảo quyệt này là muốn máu của con đại ác ma kia, con tiểu ác ma này cũng chẳng tốt lành gì đâu... ngươi không biết xung quanh trang trại này ẩn giấu bao nhiêu dê đen đâu, chỉ cần đại ác ma để lộ ra một chút sơ hở, nó có thể hút khô máu ngay lập tức!'
'Nó không tốt lành gì, vậy ngươi tốt lành chắc?'
Thương Nhân Ma Quỷ trong lòng rùng mình, phóng tầm mắt nhìn quanh, thực sự cảm thấy như thể bị vô số đôi mắt đang rình rập, giống như trong làn sương mù quỷ này ẩn giấu vô số con dê đen đang rục rịch, mưu đồ hút cạn máu của Tiểu Thúy.
'Ha ha ha, ta đương nhiên không phải hạng tốt lành gì rồi, ta nói cho ngươi biết, chỉ cần bắt được dê đen giao cho chó chăn cừu, nó có thể để các ngươi vào trang trại... nhưng đáng tiếc, các ngươi không bắt được đâu.'
Khế ước ác ma không thể vi phạm, kẻ vi phạm sẽ bị tất cả ác ma phỉ nhổ, không còn bất kỳ con ác ma nào bằng lòng giao tiếp hay giao dịch với ngươi nữa, thậm chí có rất nhiều ác ma còn truy sát ngươi.
Chơi chữ là một chuyện, nhưng nếu còn muốn lăn lộn trong giới ác ma, thì không thể ngoài mặt xé bỏ khế ước.
Chỉ nghe đại ác ma đắc ý vênh váo, cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt tham lam của mình: 'Ngươi nói với con đại ác ma kia đi, ta có thể giúp các ngươi bắt con dê núi đen này, chỉ cần tên đó bằng lòng cho ta một nửa máu —— chờ đã, tên đó đang làm cái gì vậy?!'
Đại ác ma đột nhiên phát ra tiếng hét kinh hoàng khó tin, nhưng lúc này Thương Nhân Ma Quỷ không rảnh để tâm đến gã nữa, kinh ngạc thất thanh: "Tiểu Thúy?!"
"Be —— be ya —— (Ngươi định làm gì? Thả ta xuống, ngươi muốn làm gì!)"
Dê núi đen nhỏ thét lên thê lương, nó không hiểu, cũng không ngờ đại ác ma lại lập tức lật mặt, ngay cả mặc cả cũng không có. Chẳng lẽ muốn dùng vũ lực đe dọa? Lúc mới bị bắt lên dê núi đen còn nghĩ như vậy, giây tiếp theo nó đã run rẩy. Nó cảm thấy có thứ gì đó đang gặm nhấm cơ thể mình, nuốt chửng sức mạnh của nó.
Nó vốn dĩ đã hiến dâng một nửa cơ thể, một nửa còn lại bị ăn mất, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một phần ba kích thước cơ thể ban đầu. Đây là một giới hạn nguy hiểm, nếu bị ăn thêm nữa nó sẽ chịu trọng thương không thể phục hồi, cấp bậc ác ma thậm chí có thể bị tụt xuống.
"Be —— be! (Ngươi không được ăn ta, giết ta là vi phạm khế ước, điều này không đúng quy tắc của ác ma!)"
Nhưng Vệ Tuân chỉ mỉm cười, để Vượng Tài tiếp tục cắn nuốt. Cậu quét mắt nhìn quanh, trong sương mù dày đặc dường như ẩn giấu hết đôi mắt dê đỏ ngầu này đến đôi mắt khác. Cậu nghe thấy tiếng Thương Nhân Ma Quỷ hít một hơi khí lạnh, có vô số ác ma đang ẩn nấp trong sương mù quỷ, dõi theo cảnh tượng này. Vệ Tuân cảm thấy ma văn trên người nóng bừng như đang bốc cháy, siết chặt lấy cơ thể như một loại xiềng xích.
Đây là khế ước ác ma, là quy tắc của ác ma, một khi vi phạm, cho dù địa vị của cậu có tôn quý đến đâu, huyết thống có thuần khiết thế nào, đều sẽ bị toàn bộ quần thể ác ma ruồng bỏ.
Tuy nhiên, đại ác ma giống như bạo quân kia lại chẳng hề mảy may lay động!
"Beeeee ——"
Tiếng thét thê lương cuối cùng vang lên, cơ thể con dê núi đen nhỏ bị xé làm đôi, Vệ Tuân chỉ để lại một cái đầu dê, tất cả phần còn lại đều đem cho Vượng Tài ăn. Bên tai dường như vang lên một tiếng "rắc", giống như xiềng xích vô hình bị đứt gãy. Cậu không chỉ xé bỏ khế ước, mà còn nuốt chửng sạch sẽ kẻ ký khế ước, không để lại bất kỳ cơ hội xoay chuyển nào.
Trong sương mù dày đặc, từng đôi con ngươi đỏ ngầu chuyển sang màu đỏ tươi như máu, hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu, nhưng chúng không dám tiến quá gần trang trại. Một tia ánh vàng lướt qua, Vệ Tuân lại thả thêm một đoạn Bắp Non, không chút do dự bắt thêm một con dê đen đang đứng xem. Khoảnh khắc tiếp theo, Vệ Tuân cảm thấy sức mạnh toàn thân dao động, một cảm giác bài trừ ập đến từ sâu trong linh hồn. Nếu trước kia thứ cậu ký khế ước ở vực sâu không phải là * * * mà là một con ác ma, e là lúc này cậu ngay cả trạng thái dị hóa cũng không thể duy trì ổn định.
Từ nay về sau cậu sẽ bị chủng tộc ác ma bài xích. Vệ Tuân thậm chí cảm nhận được qua Kéo tơ rằng Thương Nhân Ma Quỷ cũng không kiểm soát được mà để lộ ra một tia chán ghét. Đương nhiên đây không phải là tâm trạng thực sự của hắn, mà là do danh hiệu Thương Nhân Ma Quỷ và đại ác ma đang dung hợp với linh hồn hắn sinh ra.
Chẳng phải rất tốt sao?
Vệ Tuân cười tùy ý, cậu chớp mắt, màu vàng kim rực rỡ trong mắt phải dần ẩn đi, chuyển sang màu đỏ sẫm. Đôi mắt cậu bị phủ lên một lớp sương đen mờ ảo như sự sa đọa, càng lộ rõ vẻ tà mị và điên cuồng.
Mặt trời sụp đổ điên cuồng, cậu là "Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng", bị toàn chủng tộc ác ma chán ghét, tuyệt đối xứng đáng với một danh hiệu màu tím.
Dù ở đây không nghe thấy tiếng thông báo của nhà trọ, Vệ Tuân vẫn có thể đoán được.
Tít —— Bạn đã xé bỏ khế ước ác ma, nuốt chửng kẻ ký kết ước tàn ác, bị toàn thể ác ma ruồng bỏ.
Bạn là ác ma không giữ chữ tín, là một ác ma sa đọa, hãy cẩn thận, tất cả ác ma sẽ không bao giờ giao dịch với bạn nữa, sẽ có số lượng lớn ác ma truy sát bạn!
Ác ma sa đọa, Thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng, thật là một cặp xứng đôi.
Vệ Tuân mỉm cười nghĩ, hiếm khi thấy vui vẻ như vậy. Rất nhiều người nói trạng thái dị hóa của cậu cực kỳ giống với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh. Ác ma, mặt trời, cậu giống như đang đi trên cùng một con đường với anh trai mình.
Nhưng dù sao họ cũng không phải cùng một người, con đường phải đi cũng không thể giống nhau, giống như cùng là danh hiệu màu tím Kẻ Máu Lạnh, nhưng danh hiệu màu cam cuối cùng sẽ khác biệt.
Vệ Tuân thực sự cảm thấy vui vẻ, mong chờ và phấn khích. Sắp đến tháng mười một rồi, trước khi anh trai trở ra, cậu đã bước lên một con đường khác, điều này khiến cậu cảm thấy thỏa mãn. Vệ Tuân bước vào trang trại, khi bóng dáng một con chó đen khổng lồ khủng khiếp bao trùm xuống, cậu mỉm cười xách cái đầu dê và con dê đen còn lại ném cho bóng chó.
"Chúng tôi đã bắt được dê đen."
Ngay cả khi không cần ác ma tiết lộ thông tin cũng có thể suy luận ra được, chó chăn cừu canh giữ bầy cừu trắng, còn ác ma dê đen lại muốn ăn thịt cừu trắng, chó chăn cừu và ác ma dê đen chắc chắn là kẻ thù của nhau.
Cho dù có thất bại, Bắp Non cũng đã ẩn nấp dưới lòng đất của trang trại. Cùng lắm thì để Bắp Non trực tiếp ra phía sau nuốt chửng cừu trắng, làm hỗn loạn hoàn toàn trang trại, bọn họ sẽ nhân cơ hội đó mà nhổ cọc.
Bóng chó đen khổng lồ nhìn chằm chằm cậu một lúc, cuối cùng thu lại màu đen đầy nguy hiểm, biến thành một con chó lớn màu trắng sữa. Nó tàn nhẫn xé xác dê đen, máu thịt rơi trên người nó nhưng không hề để lại chút vết bẩn nào.
Con chó này thật đẹp, đầu ra đầu, lông ra lông, đậm chất chó, xem ra Vượng Tài vẫn còn hơi dị dạng.
Vệ Tuân chăm chú chiêm ngưỡng nó, con chó lớn màu trắng sữa cảnh giác nhìn Vệ Tuân, cất tiếng nói tiếng người:
"Mời hai vị vào."
"Trang trại chào đón các ngài."
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 427: Ác ma sa đọa
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 427: Ác ma sa đọa
