Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 426: Corndog


Hoá ra Vượng Tài là chó


"Chúng ta bây giờ vẫn chưa thực sự tiến vào bên trong lô cốt vong linh đâu."


Thương Nhân Ma Quỷ trước tiên đem 35% linh hồn đã hứa cắt ra giao cho Tiểu Thúy, trên phần linh hồn này đương nhiên cũng mang theo một chút ô nhiễm. Ngay sau đó Thương Nhân Ma Quỷ liền thấy Tiểu Thúy nâng phần linh hồn này trên tay, đặt lên trên "luồng không khí" mà cậu ấy đang bế.


Sau đó, ô nhiễm trên phần linh hồn ấy dần dần biến mất!


Tận mắt chứng kiến cảnh này, Thương Nhân Ma Quỷ trỗi dậy khao khát học hỏi mãnh liệt. Nhưng Tiểu Thúy rõ ràng chỉ là cho hắn thấy hiệu quả của việc thanh tẩy ô nhiễm, sau khi tẩy sạch xong liền giấu phần linh hồn vào trong áo choàng, chẳng hề nói nửa lời với Thương Nhân Ma Quỷ về việc cậu định dùng phần linh hồn này để làm gì, điều này khiến hắn có chút tiếc nuối.


"Tuy nhiên, muốn tiến vào bên trong lâu đài Dracula thì quá nguy hiểm, thời gian hiện tại của chúng ta cũng không đủ."


Hắn luyến tiếc dời mắt đi, vì muốn thuyết phục Tiểu Thúy nên đã trực tiếp tung ra một tin động trời. Hắn tiết lộ "tên thật" của lô cốt vong linh!


"Lâu đài Dracula?"


Vệ Tuân tò mò: "Đây là tên thật của lô cốt vong linh sao?"


Trong lúc nói chuyện, một tay Vệ Tuân túm lấy cổ Vượng Tài, không cho nó gặm linh hồn. Một tay mượn áo choàng che đậy, liên tục xuyên thấu phần linh hồn ấy, tiêu diệt sạch sẽ năng lượng linh hồn của vong linh, ác ma và cả chính Thương Nhân Ma Quỷ bên trong, chỉ để lại năng lượng liên kết Mắt Bướm thuần túy.


Sau đó cậu mới đem luồng năng lượng này cho Mắt Bướm Nhỏ ăn, một mặt ước tính trạng thái hiện tại của Mắt Bướm Nhỏ xem có thể chịu đựng được đường liên kết thứ hai hay không, mặt khác thu thập tình báo từ chỗ Thương Nhân Ma Quỷ.


"Vong linh quân chủ đã nói như vậy."


Thương Nhân Ma Quỷ nhún vai: "Tòa lâu đài cổ này trông cũng giống thật, nếu không gã ta đã không canh cánh chuyện quay về. Cậu nhìn trong vực sâu xem, có sinh vật vực sâu nào rảnh rỗi không có việc gì mà lại chạy ra bên ngoài không?"


Đất nào nuôi người nấy, tương tự vậy, mỗi loại sinh vật đều có môi trường sống phù hợp với mình. Không phải cứ nhân gian hiện thực là tuyệt đối tốt, giống như loại nhuyễn trùng như Bắp Non thì nên ở trong vực sâu ăn uống no say, nếu không phải đi theo Vệ Tuân được ăn ngon, thì giờ này chắc đã gầy nhom như sợi mì bắp rồi.


Vệ Tuân cũng phát hiện ra sự khác biệt giữa chiến trường và vực sâu. Ở vực sâu, ô nhiễm hiện diện khắp nơi, chỉ là vấn đề nặng hay nhẹ, nó giống như một loại năng lượng tự nhiên bình thường tại đó. Nhưng quỷ sương mù ở phía lô cốt vong linh này lại bài trừ chiến trường.


Không hòa hợp mới nảy sinh bài trừ, điều này cũng cho thấy lô cốt vong linh này có khả năng cao không phải là kiến trúc nguyên bản của chiến trường.



Không đến từ bản thân chiến trường, mà bắt nguồn từ kiến trúc ở hiện thực sao? Vệ Tuân thực sự nảy sinh hứng thú với lô cốt vong linh, muốn tìm cơ hội đi sâu vào thăm dò một chuyến. Muốn quan sát toàn cảnh tòa lâu đài này không hề đơn giản, sương mù quỷ dày đặc che khuất bốn phương tám hướng, Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ giống như đang ở trong một màn sương lớn, không chừng lúc nào đó từ trong sương mù sẽ lao ra một con quái vật khổng lồ khủng khiếp nuốt chửng con người.


"Trong sương mù có rất nhiều vong hồn kền kền và quạ đen đáng sợ, ngay cả vong linh chúa tể cũng vô cùng sợ hãi chúng."


Thương Nhân Ma Quỷ hạ thấp giọng: "Chúng không dám ra ngoài, nên chúng ta ở phía này vẫn tạm coi là an toàn. Nhưng muốn tiến vào trong lâu đài rất khó, lúc tôi rời khỏi đó là khi vong linh quân chủ và đại ác ma đang náo loạn một trận lớn, ước chừng bên trong đang giới nghiêm."


"Tuy nhiên lô cốt vong linh không chỉ có mỗi chủ thể lâu đài, bên ngoài cũng có một khu vực rất rộng lớn, đồ tốt không hề ít hơn bên trong lâu đài đâu!"


Trong lúc nói chuyện, linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ cuộn trào, hai bên trán dần mọc ra hai chiếc sừng dê. Hắn đang chủ động để ác ma xâm nhiễm linh hồn, hiện ra trạng thái ác ma, sau đó hắn bảo Tiểu Thúy cũng biến sang trạng thái dị hóa ác ma. Ngay sau đó Thương Nhân Ma Quỷ bắt đầu kêu "Be, be ——" như đang kêu gọi thứ gì đó.


Vệ Tuân nghe thấy tiếng vọng truyền lại từ trong sương mù dày đặc, cậu cảnh giác rút đao, đồng thời lặng lẽ thả ra một đoạn Bắp Non, để nó dò xét vào sâu trong sương mù. Kết quả là Vượng Tài đang được cậu một tay ôm lấy không biết đã ngửi thấy mùi gì, kích động lao mạnh về phía trước, suýt chút nữa làm Vệ Tuân tuột tay. Nó rõ ràng là đã đánh hơi thấy thức ăn. Và không chỉ Vượng Tài ngửi thấy thứ ăn, Vệ Tuân cũng ngửi thấy một mùi thơm cực kỳ k*ch th*ch vị giác!


Giống như dẻ sườn dê non tẩm muối tiêu nướng xèo xèo chảy mỡ, hay tô canh thịt dê màu trắng sữa hầm trong ngày đông, hay là mẻ bánh bao nhân thịt dê thơm phức vừa mới ra lò ——


Ác ma! Vệ Tuân ngay lập tức hiểu ra, thứ đang đến là một con ác ma!


Rất nhanh sau đó, Vệ Tuân thấy sương mù cuộn trào một hồi, từ trong làn sương chui ra một chiếc bánh bao thịt dê đen nhỏ —— khụ, một con dê núi đen nhỏ. Trông nó vẫn còn là một con dê non, sừng mới nhú ra một chút nhọn hoắt, toàn thân từ trên xuống dưới đều là màu đen, chỉ có con ngươi là màu xám bạc kỳ dị.


Sương mù chuyển động, kéo theo lớp lông dê trên người nó cũng khẽ lay động như bị gió thổi, nhìn kỹ mới thấy đó thực ra là bóng của làn sương phía sau nó. Con dê núi đen nhỏ này ở trạng thái bán trong suốt, móng dê khẽ đạp một cái liền bay lơ lửng trên không trung.


Đây là một con dê núi vừa giống ác ma lại vừa giống vong linh, Vệ Tuân nghĩ mùi vị của nó chắc chắn rất đặc biệt.


"Be ——"


Con dê núi đen nhỏ nhìn Thương Nhân Ma Quỷ, nhưng ánh mắt cuối cùng lại dừng trên người Vệ Tuân. Nó cúi đầu dê xuống, sau đó thế mà lại khuỵu gối hành lễ với Vệ Tuân, rồi bay lên nhẹ nhàng cọ cọ vào mu bàn tay cậu.


"Ăng ăng!"


Thức ăn tự mình cọ tới thì Vượng Tài chẳng khách sáo chút nào! Vốn đang được Vệ Tuân ôm trong tay, nó lập tức há cái miệng rộng đỏ ngòm, giống như một tấm da lông trắng muốn cuốn lấy toàn bộ dê núi nhỏ, nhưng bị Vệ Tuân kéo lại một cái, nên chỉ cắn được một nửa.


Một nửa cũng là thịt mà, Vượng Tài chẳng buồn kêu nữa, định trực tiếp nuốt chửng từng miếng lớn, kết quả là cái vòng cổ đang kẹt trên cổ nó đột nhiên siết chặt. Ngay sau đó Vượng Tài trố mắt nhìn chủ nhân túm cổ nó lên, nhẹ nhàng rút nửa con dê núi ra thu lại, rồi tùy tiện vỗ vỗ đầu nó coi như khen thưởng.


Vượng Tài: ?!



Vượng Tài phẫn nộ gào thét, ra sức sủa một trận, nhưng ngoại trừ Vệ Tuân vốn thích nghe tiếng chó sủa ra, căn bản chẳng có ai hiểu được lời tố cáo của nó.


"Shh... không hổ là ác ma."


Thương Nhân Ma Quỷ nhìn thấy con dê núi đen nhỏ bị cắn mất một nửa mà không hề có chút phản kháng nào, thậm chí sau khi bị đặt xuống vẫn thản nhiên như không, lại khuỵu gối hành lễ với Tiểu Thúy, không khỏi cảm thán một câu.


Việc các ác ma thôn tính và xâm nhiễm lẫn nhau vốn dĩ là quy tắc của chủng tộc này, hơn nữa sức sống của ác ma cực kỳ mạnh, chỉ cần còn lại một phần ba cơ thể là có thể sống. Thương Nhân Ma Quỷ chỉ nghe đại ác ma nói qua chuyện này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì thích nghi rất nhanh.


"Tôi biết ngay trạng thái dị hóa của Tiểu Thúy cậu không đơn giản mà."


Thương Nhân Ma Quỷ cười nói.


"Đây là loại ác ma kỳ quái gì vậy."


Vệ Tuân nhíu mày, không ngăn cản Vượng Tài ra tay là bởi vì con dê núi đen nhỏ này khuỵu gối với cậu vốn dĩ là một ám chỉ "hiến thân". Cậu thuận nước đẩy thuyền, một là muốn xem thực lực của con ác ma nhỏ này, hai là muốn xem nó rốt cuộc có tính là ác ma hay không.


Nhưng mùi vị của dê núi đen nhỏ này lại có chút lạ, thịt của nó là năng lượng ác ma, nhưng đồng thời còn có một mùi vị kỳ quái, không nói rõ được, cứ lành lạnh, như bị ngâm trong đá vụn. Vệ Tuân cẩn thận nếm thử, thế mà lại nếm ra một tia mùi vị của ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°.


Ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°?! Không, không phải, chỉ là một chút khí tức, hơn nữa mùi vị này còn rất quen thuộc ——


Vệ Tuân đột nhiên nghĩ tới việc Đạo Sĩ Bán Mệnh nói năm đó ở chiến trường để che giấu Mắt Bướm, đã chém lô cốt vong linh gây ra chấn động không nhỏ. Chẳng lẽ ở đằng kia vẫn còn năng lượng sót lại, vết kiếm sót lại của Kiếm Xuất Hàn Sơn?


Nếu thật sự là vậy thì quá tốt! Nếu thực sự tồn tại vết kiếm, Vệ Tuân càng thêm phần nắm chắc liên lạc được với nhóm Trần Thành. Vệ Tuân lập tức để Bắp Non dò xét về phía trước xa hơn. Cùng lúc đó, dê núi đen nhỏ cũng đi về hướng đó, cứ đi vài bước lại ngoái đầu nhìn lại một cái, giống như đang dẫn đường cho bọn họ.


"Đi theo dê núi đen, chúng ta có thể tránh được lũ vong hồn quạ đen và kền kền khát máu đang lượn lờ trong sương mù quỷ."


Thương Nhân Ma Quỷ đi theo dê núi đen về phía trước, vừa đi vừa giải thích: "Đại ác ma nói bên ngoài lâu đài có một khu vực cọc gỗ, mỗi một chiếc cọc gỗ đều tương ứng với một vong hồn. Những chiếc cọc nhọn này là lớp phòng ngự ngoài cùng của lô cốt vong linh, có thể chống lại ô nhiễm, cách ly sương mù quỷ, đều là đồ tốt cả. Chỉ cần chúng ta có thể nhổ được một chiếc cọc nhọn cấp bậc vong linh quân chủ, ô nhiễm trên người chúng ta có thể được giải trừ, còn có thể lưu trữ bên trong cọc nhọn."


Thương Nhân Ma Quỷ và Vệ Tuân có cùng ý tưởng, năng lượng ô nhiễm cấp bậc cao thế này, nếu có thể mang về một chút để nghiên cứu thì quá tốt. Đương nhiên phải niêm phong kỹ, không để nhà trọ phát giác.


"Tất nhiên, ác ma là kẻ giỏi lừa người nhất, lời nó nói không thể tin hoàn toàn được."


Thương Nhân Ma Quỷ cười xảo quyệt: "Nhưng khi tôi niệm pháp quyết phương Đông, quả thực cảm thấy ở hướng này có thứ gì đó."



"Vẽ ra cái bánh vẽ* này trông đẹp mắt thật."


*Người xưa có câu "họa bính sung cơ", với nghĩa đen là vẽ cái bánh để nhìn cho đỡ đói, nhưng mang nghĩa bóng là tưởng tượng để an ủi bản thân. Từ đó về sau, người ta dùng từ "bánh vẽ" với hàm ý chỉ những thứ tốt đẹp nhưng không có thật, thiếu thực tế, để lừa bịp.


Vệ Tuân trêu chọc, nhưng trong lòng lại khẽ động, niềm tin tăng thêm vài phần. Bắp Non đang thám thính phía trước báo cáo rằng hướng bọn họ đang đi quả thực có một vùng cọc gỗ rất cao và sắc nhọn, chúng không giống hàng rào hay công trình phòng thủ, từng chiếc cọc nhọn đứng sừng sững, trông giống một loại dụng cụ tra tấn hơn. Ở đây Bắp Non không thể rời Vệ Tuân quá xa, sương mù quỷ dày đặc có thể cắt đứt mọi liên lạc.


Thế là Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ tiếp tục đi theo dê đen nhỏ, một mặt để Bắp Non tiếp tục thám thính, mặt khác trò chuyện với Thương Nhân Ma Quỷ.


"Cọc nhọn, vong hồn, ác ma, lâu đài Dracula, rất gần với đặc điểm của lâu đài Dracula trong lịch sử."


"Tôi cũng hy vọng nó là thứ trên Trái Đất."


Thương Nhân Ma Quỷ thở dài: "Như vậy dù sao cũng coi như có cái để tham khảo. Nhưng nếu thật sự là lâu đài Dracula trong hiện thực, kiểu gì cũng nên có một bầy ma cà rồng hay người sói chứ, đằng này ở đây toàn là vong linh."


"Nguyên mẫu của bá tước ma cà rồng Dracula vốn dĩ cũng chẳng phải ma cà rồng."


Vệ Tuân nói: "Ở đây nhiều vong linh cũng không có gì sai."


Bá tước Dracula trong nhiều truyền thuyết vốn có nguyên mẫu là vương công sứ Vlad Dracula (Vlad III) của Romania. Ông ta nổi tiếng với những thủ đoạn tàn độc, dùng cực hình đối đãi tù binh. Tương tự truyền thuyết kể rằng ông ta từng đâm xuyên hai vạn binh sĩ còn sống lên những chiếc cọc gỗ sắc nhọn dựng quanh thành trì, quạ đen và kền kền đến rỉa xác tù binh nhiều đến mức che lấp cả bầu trời. Chính vì vậy, từ xưa đến nay lâu đài Dracula luôn gắn liền với vô số truyền thuyết về quỷ hồn đáng sợ.


Tuy nhiên, trong hành trình vốn đã có rất nhiều thứ không thể tưởng tượng, những truyền thuyết lịch sử hay một phần bí ẩn chưa có lời giải được biên soạn lại chưa chắc là giả với hành trình của nhà trọ. Nếu lô cốt vong linh này từng là một phần của hành trình, thậm chí xuất thân từ một hành trình độ khó cao, thì e rằng bản chất lâu đài Dracula này không đơn thuần chỉ là một "lô cốt vong linh".


"Cậu vẫn chưa khám phá được bao nhiêu đúng không."


Không chỉ có đại ác ma bị linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ thu hút, mà còn có cả con ác ma dê đen nhỏ dẫn đường nữa. Nếu thực sự suy đoán về lâu đài Dracula theo kiểu một điểm tham quan trong hành trình, thì bên trong nó e là không chỉ có mỗi vong linh.


Trong tiếng Romania, Dracula có nghĩa là "con của rồng", về sau người Romania lại liên kết từ này với ác ma. Dracula — con của rồng, con của ác ma, lại thêm truyền thuyết về kẻ đâm xuyên*, vong linh từ việc tàn sát vô số tù binh, và cả truyền thuyết về ma cà rồng đời sau.


*Kẻ đâm xuyên là biệt danh của Dracula, xuất phát từ phương pháp trừng phạt dùng cọc nhọn đâm xuyên qua người.


Vong linh, ác ma, ma cà rồng, rồng, thậm chí là chính kẻ đâm xuyên đều có khả năng đang ở nơi này.


"Quả thực là chưa, nhưng nó cũng chẳng phải một tòa lâu đài hoàn chỉnh."



"Ồ?"


Chủ nhân tòa lâu đài này đã chết từ lâu rồi sao?


Vệ Tuân chợt nhớ tới thi thể Sơn Thần ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, Đạo Sĩ Bán Mệnh từng nói: 'Minh Thập Tam Lăng không nằm trên vĩ độ Bắc 30°, không thể phát triển thành điểm tham quan vĩ độ Bắc 30°, nên không thể nhốt được thi thể Sơn Thần. Nếu tình trạng của thứ này tiếp tục xấu đi, có khả năng cao sẽ bị nhà trọ ném vào chiến trường năm nay'.


Nói cách khác, những nguồn ô nhiễm, quái vật không thể kiểm soát nổi đều sẽ bị ném tập trung vào tiền đồn chiến trường, và tất cả các hướng dẫn viên, du khách của nhà trọ cũng bị tập trung ra chiến trường để cùng tiêu diệt chúng. Nếu Dracula chính là loại quái vật như vậy, thì toàn bộ tòa lâu đài Dracula bị ô nhiễm nghiêm trọng này cũng tương tự như thi thể Sơn Thần, đã bị ném vào chiến trường trong một cột mốc mười năm nào đó.


Boss Dracula bị giết, rồng, ác ma và ma cà rồng đều là những thứ được diễn sinh từ "Dracula", vì cái chết của Dracula mà lâu đài gần như diệt vong. Trong khi đó, những vong linh oán hận Dracula vốn không có quan hệ máu mủ với ông ta nên sống sót lại nhiều hơn, vì thế nơi này mới được người đời sau gọi là "lô cốt vong linh".


'Ba, ba! Bắp phát hiện ra rất nhiều đồ ăn! Hông đúng, là rất nhiều cừu!'


Đúng lúc này, giọng nói vui vẻ của Bắp Non đã thu hút sự chú ý của Vệ Tuân.


'Ba, ba, có cừu, nhiều cừu lắm, màu trắng.'


Vệ Tuân bảo Bắp Non chú ý xem trong sương mù có con ác ma dê đen nào khác không, nhưng nó lại thấy một bầy cừu trắng, rải rác bên cạnh những chiếc cọc nhọn. Bắp Non muốn bắt về cho ba một con, nhưng mà...


'Có, có quái vật biết cử động, rất mạnh đang canh giữ chúng, to lắm, trông ngon cực kỳ, hình như nó là chó thì phải.'


Chó?


Tim Vệ Tuân khẽ động. Dê đen, cừu trắng, cọc nhọn, con chó canh giữ bầy cừu... Bản năng hướng dẫn viên khiến cậu liên kết những yếu tố này lại với nhau. Tư duy vừa mở rộng, cậu liền cảm thấy đây rất giống một nhiệm vụ tại điểm tham quan.


Ví dụ như du khách phải trà theo chân dê đen trà trộn vào bầy cừu mà không làm kinh động đến chó chăn cừu, hoặc tìm ra tất cả dê đen trong bầy, sau đó dựa vào manh mối để suy luận ra dê đen là ác ma, còn những con cừu trắng vẻ ngoài vô hại lại là vong linh, rồi tìm ra chiếc cọc nhọn tương ứng với một vong linh nào đó, dựa theo manh mối để tiến vào lâu đài vong linh,..


Vệ Tuân càng nhìn càng thấy đây có lẽ không chỉ đơn thuần là một con quái vật hay một khu vực bị ô nhiễm bị di dời đến đây, mà giống như một điểm tham quan từng tồn tại hơn.


'Xác định là chó sao? Giống con chó như Vượng Tài à?'


Vệ Tuân xác nhận lại lần nữa, sau đó cậu nghe thấy tiếng Bắp Non đầy nghi hoặc: 'Hông giống, nó chẳng giống Vượng Tài chút nào luôn... Baba ơi, hóa ra Vượng Tài là chó á?'


Bắp Non như vừa khám phá ra lục địa mới, lí nhí lẩm bẩm vài câu rồi hớn hở nói: 'Nếu Vượng Tài là chó thì Bắp cũng là chó nhỏ rồi, Bắp là chó bắp!'


Vệ Tuân: ?


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 426: Corndog
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...