Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 425: Lô cốt vong linh
Tiểu Thuý thích sâu bọ
"Nó là đồng đội của em sao?"
An Tuyết Phong trong poster thản nhiên hỏi. Ký ức của người trong poster và người thật không thông nhau, trong trạng thái chưa mở ra lại càng không thể nhận được thông tin theo thời gian thực. Cho dù đã được cải tạo, An Tuyết Phong trong poster cũng chỉ biết đến sự tồn tại của Vệ Tuân, biết thân phận của cậu, và biết rằng Vệ Tuân mở poster ra là để liên lạc với An Tuyết Phong, chuẩn bị cho việc trở về nhà trọ.
Con quái vật giống như hải sâm lông dài này, Poster An Tuyết Phong chưa từng thấy qua, cứ như thể là ô nhiễm thành tinh vậy, nhìn thôi đã thấy nguy hiểm đáng sợ. Nhưng anh chú ý đến biểu cảm của Vệ Tuân, hẳn là cậu rất thích nó. Và anh hỏi như vậy, còn bởi vì anh vừa liếc mắt đã nhận ra sợi dây dắt trên tay Vệ Tuân thuộc về dây dắt bạn động vật của Người Thăm Dò.
Bởi vì trong tay Poster An Tuyết Phong cũng đang dắt một chú chó sói mang vẻ u sầu buồn bã.
"Đúng vậy, Vượng Tài là chó của tôi."
Vệ Tuân cười đáp, quan sát An Tuyết Phong trên poster cùng chú chó sói anh dắt theo, rồi đưa mu bàn tay mình lại gần poster, như thể để chú chó sói ngửi thử: "Lão Thương?"
"Ứ..."
Nếu không có mệnh lệnh của chủ nhân, chú chó sói trong poster sẽ không hề nhúc nhích, nó được huấn luyện rất tốt. Vệ Tuân đã từng thấy nó ở căn cứ Quy Đồ. Lão Thương là một chú chó sói Đức, được An Tuyết Phong nuôi dạy rất tốt. Lớp lông bóng mượt, thân hình đẹp không chút mỡ thừa, nhạy bén, cảnh giác và trung thành, hơn nữa vì đã có tuổi nên càng thêm phần trầm ổn.
Chú chó sói trong poster rõ ràng trẻ hơn, xương cốt cơ bắp lực lưỡng hơn nhiều. Nó được An Tuyết Phong dắt trong tay, nhưng luôn quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt buồn bã dừng lại ở những tòa thành mang phong cách Ai Cập cổ đại và những kim tự tháp xa xăm nơi hậu cảnh poster.
Người sáng lập Kim Tự Tháp Pharaoh · Người Thăm Dò · An Tuyết Phong đỉnh cấp 3 sao (Giới hạn)
Tấm poster này không phải tấm giá 990.000 điểm Người chiến thắng lễ hội cuối năm · Nhật Mộ Quy Đồ · An Tuyết Phong đỉnh phong (Giới hạn) mà Vệ Tuân từng lấy được trước đó, mà là một tấm poster từ thời điểm sớm hơn. Khi ấy An Tuyết Phong chỉ mới ở đỉnh cấp 3 sao, thực lực chưa đạt đến cao nhất, chưa tham gia lễ hội cuối năm cuối cùng của đợt thay đổi thời đại, chưa đạt được danh hiệu "Nhật Mộ Quy Đồ", chưa có Đao Quy Đồ, cũng chưa từng ra chiến trường.
Đây chắc hẳn là tấm poster kỷ niệm để lại khi lần đầu tiên anh dẫn đội tiến vào Kim Tự Tháp Pharaoh do chính mình khai phá. Vệ Tuân tuy đã vào Lăng mộ Vua Thổ Ty một lần, nhưng đó không phải là tiến vào chính thức thông qua đoàn du lịch của nhà trọ. Đợi đến khi Lăng mộ Vua Thổ Ty được khai phá hoàn toàn, khi Vệ Tuân thực sự dẫn đoàn tiến vào, cậu đoán mình cũng sẽ có một tấm poster như vậy.
Hậu cảnh của tấm poster này là những sắc cam đậm nhạt khác nhau: ánh hoàng hôn cam đậm, những đám mây tầng tầng lớp lớp. Dưới nắng chiều, thành phố cổ Luxoi và đỉnh kim tự tháp chỉ lộ ra một chút mũi nhọn đang tỏa ra ánh sáng như vàng ròng, đẹp đẽ mà tĩnh lặng, tựa như một bức tranh sơn dầu. Thế nhưng, toàn bộ tấm poster lại toát ra một mùi hương nhàn nhạt, nồng đến mức hắc mũi.
Đây là mùi của bột xác ướp. Ai Cập đã khai quật một số lượng khổng lồ xác ướp, trong quá khứ khi chưa có khái niệm bảo tồn, rất nhiều xác ướp bị dùng làm nhiên liệu, nghiền thành bột làm thuốc, thậm chí có người nghiền bột trộn vào thuốc nhuộm.
Tông màu ấm sẽ khiến người ta cảm thấy ấm áp, thư giãn theo bản năng. Những kim tự tháp và di tích huyền bí dưới ánh hoàng hôn trông có vẻ vô hại và gợi sự tò mò muốn khám phá. Thế nhưng, bối cảnh này lại là một hành trình vĩ độ Bắc 30° hàng thật giá thật. Nếu có ai thực sự mất cảnh giác mà ngắm nhìn tấm poster này, e rằng sẽ sớm cảm thấy ngột ngạt bức bối, toàn thân căng cứng, giống như bị quấn từng lớp băng gạc rồi vùi sâu vào trong quan tài.
Cảm giác giam cầm kinh khủng, tiếng bọ hung ăn thịt xì xào bên tai, dường như có thứ gì đó mảnh như sợi dây thép muốn đâm xuyên từ hốc mũi vào sâu trong đại não, khuấy nát bộ óc, đủ loại ảo giác có thể hành hạ con người đến mức mất kiểm soát mà phát điên.
Cũng giống như tấm poster Tủng Đồ của Vệ Tuân hay tấm poster Nhật Mộ Quy Đồ của An Tuyết Phong, ngay cả người có thực lực mạnh như Đạo Sĩ Ong xem xong cũng sẽ bị rối loạn tinh thần, chỉ khi nhìn vào nhân vật trong poster mới có thể xoa dịu được sự dày vò và áp lực ấy.
Nhưng Vệ Tuân không để tâm nhiều đến bối cảnh, cậu trực tiếp nhìn vào người. So với cơ hội tự trải nghiệm Kim Tự Tháp Pharaoh, Vệ Tuân hứng thú với An Tuyết Phong lúc bấy giờ hơn. Dưới ánh nắng chiều, An Tuyết Phong trẻ tuổi mặc trang phục của một nhà thám hiểm, nước da bị phơi nắng sẫm đi một tông, càng lộ ra sức hút khác biệt.
Bên hông anh giắt một con dao đa năng, treo bình nước, lưng đeo một loan đao cong hình liềm bằng đồng thau. Tay phải dắt chó sói Lão Thương, tay trái cầm một chiếc la bàn. Mũi tên đỏ của la bàn không chỉ về phía trước, mà lại chỉ về phía sau.
La bàn vĩnh cửu của Người Thăm Dò, có thể chỉ hướng đến bất kỳ người hay vật nào mà bạn muốn truy vết.
An Tuyết Phong sống sót bước ra khỏi Kim Tự Tháp Pharaoh, điều anh nghĩ đến không phải là tương lai, mà là những người đồng đội vĩnh viễn nằm lại thành Luxoi. Nhưng trên mặt anh không có sợ hãi hay bi thương, chân mày anh khẽ nhíu lại, gương mặt có vài phần mệt mỏi và nghiêm nghị, nhưng nhiều hơn cả là sự kiên định.
Lúc ấy anh tin rằng mình có thể mang đồng đội trở về, có thể chinh phục hoàn toàn Kim Tự Tháp Pharaoh. Khi nhìn thấy Vệ Tuân, anh vẫn có thể nở nụ cười, ánh sáng trong đôi mắt rạng ngời có thần.
Vệ Tuân vô thức so sánh một chút, An Tuyết Phong trên tấm poster lễ hội cuối năm so với tấm này thì nhiều thêm một luồng lệ khí ngang tàng, nhiều hơn một chút tâm huyết và nôn nóng, không còn sự điềm tĩnh như lúc này. Giống như đã chịu một sự k*ch th*ch nào đó, khiến anh khát khao muốn đi làm gì đó, muốn thay đổi điều gì đó.
Lễ hội cuối năm năm ấy rốt cuộc là thi cái gì? Năm ấy đã xảy ra chuyện gì?
"Bây giờ tôi chưa về."
Suy nghĩ thoáng qua rồi biến mất, Vệ Tuân quay lại chủ đề chính, cậu thẳng thắn nói: "Tôi có thể thông qua anh để thiết lập một đường liên kết với nhà trọ không?"
"Có thể, nhưng không khuyến khích."
Poster Tuyết Phong cũng đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đề nghị em thông qua tôi để thiết lập đường liên kết với hành trình vĩ độ Bắc 30°."
Poster được nhà trọ dựng lên dựa trên việc trích xuất dữ liệu thực lực, tinh thần, ô nhiễm... của du khách hoặc hướng dẫn viên sau khi kết thúc chuyến đi. Mỗi tấm poster đương nhiên đều có liên hệ với nhà trọ và nhân vật chính (hướng dẫn viên hoặc du khách) trong đó. Có thể nói poster là một loại sản vật đặc thù của nhà trọ, nhưng không hoàn toàn là đạo cụ thuần tuý của nhà trọ.
Dưới sự phối hợp của Poster An Tuyết Phong, Vệ Tuân có thể cho Mắt Bướm "ăn" để trích xuất năng lượng liên quan đến nhà trọ, từ đó thiết lập đường liên kết với nhà trọ. Tuy nhiên, việc thiết lập đường liên kết với nhà trọ nhìn chung rất nguy hiểm, lỡ như bị nhà trọ phát giác thì sẽ mất mạng như chơi.
So với việc đó, thiết lập liên kết với hành trình vĩ độ Bắc 30° sẽ ổn thỏa hơn, dù sao đó cũng là nơi mà hiện tại nhà trọ chưa quản lý tới được.
An Tuyết Phong đặc biệt cải tạo tấm poster này đưa cho cậu cũng là để cậu có thêm vài lựa chọn.
"Kim Tự Tháp Pharaoh?"
Vệ Tuân trầm ngâm: "Chỉ dựa vào một tấm poster mà có thể kết nối được sao? Tín vật của kim tự tháp nằm ở chỗ anh à?"
"Ừ."
Poster An Tuyết Phong điềm tĩnh đáp, không ngạc nhiên khi Vệ Tuân có thể đoán ra. Dù sao đây cũng là vợ tương lai của anh mà, chắc chắn là phải thấu hiểu nhau, tâm ý tương thông, thần giao cách cảm rồi. Chỉ là anh đã âm thầm quét mắt vài lần mà vẫn không thấy nhẫn của Vệ Tuân đâu, có chút hụt hẫng nhẹ.
"Cũng được đó."
Vệ Tuân suy tính một hồi, cảm thấy thiết lập một đường liên kết vĩ độ Bắc 30° quả thực chắc chắn hơn. Tất nhiên nếu cậu đã hoàn toàn làm chủ được Lăng mộ Vua Thổ Ty thì thiết lập đường liên kết với Lăng mộ Vua Thổ Ty là tốt nhất. Nhưng nơi đó vẫn chưa được khai phá hoàn toàn, với lại dù là lệ quỷ Bình Bình hay Ô Lão Lục thì đều chẳng phải người tốt lành gì.
Mặc dù ba bên đã thiết lập quan hệ đồng minh, nhưng Vệ Tuân không tin tưởng bọn họ. Nếu cậu thăm dò chiến trường bị trọng thương rồi rút lui về Lăng mộ Vua Thổ Ty thông qua đường liên kết, Bình Bình và Ô Lão Lục nhìn thấy cậu trong tình trạng như vậy thì khó mà nói trước được bọn họ sẽ làm ra chuyện gì.
So sánh ra thì Kim Tự Tháp Pharaoh với mức độ khám phá cao nhất, gần như đã bị An Tuyết Phong hoàn toàn làm chủ sẽ an toàn hơn. Với sự chu đáo và tỉ mỉ của An Tuyết Phong, trong Kim Tự Tháp Pharaoh ước chừng còn có người chuyên môn tiếp ứng cho cậu.
Sau khi đưa ra quyết định, Vệ Tuân và Poster An Tuyết Phong thảo luận về các chi tiết để thiết lập lối đi. Việc này cần phải biến hoàn toàn tấm poster thành năng lượng, kết nối với đôi mắt của Vệ Tuân và tín vật kim tự tháp. Ngay khoảnh khắc đường liên kết được thiết lập, Vệ Tuân sẽ lập tức được đưa tới đó. Cậu không định đi ngay bây giờ nên việc thiết lập liên kết sẽ lùi lại một khoảng thời gian.
"An Tuyết Phong còn một tấm poster vĩ độ Bắc 30° nữa nhỉ."
Sau khi đã bàn bạc cơ bản xong, Vệ Tuân tán gẫu vài câu, tò mò hỏi: "Theo lý mà nói, Atlantis chắc phải mạnh hơn chứ?"
An Tuyết Phong khi khai phá Atlantis Trầm Luân thì thực lực chắc chắn đã đạt đến đỉnh phong, cũng đã có danh hiệu Nhật Mộ Quy Đồ. Theo quy luật hành trình vĩ độ Bắc 30° càng khai phá về sau độ khó càng lớn, thì cường độ của Atlantis Trầm Luân chắc chắn vượt xa Kim Tự Tháp.
Với lại, Vệ Tuân cũng có chút muốn xem poster của An Tuyết Phong ở trên biển, liệu anh ấy có mặc đồ lặn không? Hay là đồ bơi nhỉ? Cảm giác này giống như đang chơi trò cám dỗ trang phục vậy, chiêm ngưỡng trang phục của người khác luôn đem lại một niềm vui khó tả. Nói đi cũng phải nói lại, poster Kim Tự Tháp này nếu An Tuyết Phong hóa thân thành Pharaoh, quấn băng gạc làm xác ướp thì hay biết mấy.
"Atlantis chắc chắn không an toàn bằng Kim Tự Tháp, khả năng kiểm soát không mạnh."
Poster An Tuyết Phong giữ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Hơn nữa, tôi là lớn nhất, là người đầu tiên, dĩ nhiên phải chắc chắn hơn..."
Dĩ nhiên phải gặp Vệ Tuân trước tiên rồi!
Không bàn đến người thật, không bàn đến các poster khác, chỉ riêng nói về poster Atlantis. Nếu so về thứ tự trước sau, Kim Tự Tháp là hành trình vĩ độ Bắc 30° đầu tiên trên bảng Quy Đồ, anh là người ra đời sớm nhất. Cho dù có thêm poster vĩ độ Bắc 30° nào khác đi nữa thì cũng chỉ là kẻ đến sau, đều phải làm nhỏ hết, sao có thể để bọn họ lảng vảng trước mặt Vệ Tuân trước được?
"Khụ..."
Vệ Tuân nhịn không được mà nở nụ cười, nhìn An Tuyết Phong với ánh mắt trêu chọc. Chốc lát sau, Poster An Tuyết Phong khẽ ho một tiếng, hơi chột dạ né tránh ánh mắt. Tuy rằng ngoài mặt là vẻ nghiêm túc lý trí, chính trực đàng hoàng, giọng điệu như đang giảng giải đạo lý, nhưng Vệ Tuân làm sao mà không biết nội tâm anh thực ra có rất nhiều kịch bản, lại còn hay ghen tuông nữa.
Một câu "tôi là lớn nhất" là biết anh ấy đã âm thầm tự xếp vị trí, ấn định danh phận cho mình rồi, thật sự là nghiêm túc đến mức đáng yêu.
"Nhắc mới nhớ, năng lượng trong mắt em không mạnh."
Poster An Tuyết Phong bị nhìn đến mức ngại ngùng, anh ho một tiếng để chuyển chủ đề.
"Đã thiết lập một đường liên kết rồi, nếu muốn thiết lập thêm thì tốt nhất nên bổ sung một chút năng lượng, hoàn thiện nó thêm một chút nữa."
Nói đến việc chính, một người một poster đều trở nên nghiêm túc. Quả thực, năng lượng Mắt Bướm chui vào mắt Vệ Tuân ngày đó dù sao cũng chỉ là một phần nhỏ, thậm chí còn chưa hóa thành thực thể, chỉ cải tạo đôi mắt của Vệ Tuân để trú ngụ bên trong. Khi hóa thành danh hiệu thì Mắt Ô Uế cũng chỉ là một danh hiệu màu tím, không thể so bì với Mắt Bướm của Bán Mệnh được.
Việc thiết lập đường liên kết chiến trường là nhờ cộng thêm năng lượng của Vượng Tài mới thành công, hơn nữa Vượng Tài thuộc về Vệ Tuân nên đường liên kết này cậu vẫn có thể kiểm soát được.
Nhưng nếu trong tình huống này mà thiết lập thêm liên kết với Kim Tự Tháp Pharaoh, tuy có poster và tín vật ở đây thì chắc chắn sẽ thành công, nhưng sau khi hoàn thành, quyền kiểm soát chính của đường liên kết này e rằng sẽ nằm trong tay An Tuyết Phong.
Không bàn đến tính cách của Vệ Tuân, ngay cả An Tuyết Phong cũng hy vọng Vệ Tuân có thể nắm giữ quyền kiểm soát chính. Lỡ như sau này không có anh hoặc gặp phải bất trắc, đường liên kết không sử dụng được thì sẽ rất nguy hiểm. Hơn nữa, An Tuyết Phong cũng lo nếu một ngày nào đó anh đột ngột gặp sự cố, nếu Vệ Tuân nắm giữ đường liên kết với Kim Tự Tháp thì anh cũng có thể giống như cách Trần Thành đưa Ốc Đảo Viễn Cổ cho Bán Mệnh, giao lại Kim Tự Tháp cho Vệ Tuân.
"Bổ sung năng lượng để hoàn thiện Mắt Bướm..."
Vệ Tuân suy ngẫm, nếu nói Vượng Tài dễ nuôi dễ dạy, chỉ cần cho nó chút ô nhiễm là có thể ăn đến ú nu, nhưng Mắt Bướm thì lại có chút nan giải. Tuy rằng nó bắt nguồn từ mảnh vỡ bướm, nhưng những mảnh vỡ bướm nơi trái tim Vệ Tuân lại không có phản ứng quá lớn với Mắt Bướm. Nếu Vệ Tuân cho nó ăn năng lượng vực sâu thuần tuý thì cũng chỉ có thể thúc đẩy nó thiết lập liên kết vực sâu, chứ không thể khiến bản thân nó hoàn thiện thêm được.
Tuy nhiên, dù không rõ Mắt Bướm có thể ăn được gì, nhưng chẳng phải năng lượng Mắt Bướm nguyên thủy có sẵn đang ở ngay đây sao?
Vệ Tuân cất tấm poster đi, đưa mắt nhìn về phía Thương Nhân Ma Quỷ đang hôn mê dưới chân mình.
__________
"Tỉnh dậy đi, mau tỉnh dậy."
"Thương Nhân Ma Quỷ ——"
"Mau tỉnh lại đi, xung quanh chúng ta toàn là vong linh đấy!"
Là ai... là ai đang gọi hắn?
Thương Nhân Ma Quỷ mơ màng, tâm trí như chìm đắm trong bóng tối sâu thẳm nhất. Hắn cảm thấy mình như đang lặn dưới đáy biển, những âm thanh kia truyền đến từ mặt nước mơ hồ, không rõ ràng.
Tỉnh lại... hắn phải tỉnh lại.
Dù nghĩ như vậy, nhưng ý thức lại nặng như ngàn cân, tựa như có vô số bàn tay đang đè nén lên linh hồn hắn, khiến hắn không thể nào tỉnh giấc.
Vong linh quân chủ, đại ác ma.
Linh hồn của bọn chúng quấn chặt lấy nhau, hòa quyện, chiếm đoạt và nuốt chửng lẫn nhau. Tuy hiện tại Thương Nhân Ma Quỷ đang chiếm thế chủ đạo, nhưng nếu hắn không tỉnh lại ngay ——
Không, mình nhất định phải tỉnh lại, nhất định phải tỉnh lại. Thương Nhân Ma Quỷ dốc hết sức để vùng vẫy, giống như một người sắp chết ngạt đang liều mạng muốn ngoi lên mặt nước. Đột nhiên, hắn nhìn thấy một luồng ánh sáng chói lòa rực rỡ trong thoáng chốc, tựa như một ngọn giáo sấm sét khủng khiếp từ trên trời giáng xuống. "Nước biển" đang đè nặng lên hắn đều kinh hoàng, kiêng dè mà tản ra, để lại linh hồn yếu ớt của hắn đơn độc đối mặt với tia sấm sét chói lòa đầy ác ý.
Vong linh đều sợ sấm sét, Thương Nhân Ma Quỷ cũng sợ đến run rẩy, chỉ cảm thấy linh hồn mình sắp bị hủy diệt dưới ánh sấm sét này. Thế nhưng khi sấm sét bao trùm lấy cơ thể, trong cơn đau dữ dội, Thương Nhân Ma Quỷ kinh ngạc cảm nhận được một tia hơi thở quen thuộc từ trong đó. Hắn không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, liều mạng túm lấy cảm giác quen thuộc này. Theo bản năng, Thương Nhân Ma Quỷ lẩm nhẩm đọc pháp quyết phong ấn phương Đông từng dùng để phong ấn gương ma trước kia.
"Aaa ——"
Vong linh quân chủ và đại ác ma phát ra những tiếng gầm rú đau đớn. Dưới từng đợt sấm sét đánh xuống cùng pháp quyết mà Thương Nhân Ma Quỷ niệm, cuối cùng chúng đã bị trấn áp vào sâu trong linh hồn hắn. Giống như một người chết đuối cuối cùng cũng có thể ngoi lên khỏi mặt nước, ý thức của Thương Nhân Ma Quỷ đột ngột bừng tỉnh, giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Hắn cuối cùng cũng mở mắt ra, đối diện với một Tiểu Thúy đầy vẻ vui mừng khôn xiết.
"Tốt quá rồi, cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi!"
Dù Tiểu Thúy đang mặc trang phục nữ, Thương Nhân Ma Quỷ vẫn có thể nhận ra cậu. Thật tốt quá, vừa nãy là Tiểu Thúy đã gọi mình tỉnh dậy sao? Thương Nhân Ma Quỷ mỉm cười mệt mỏi, há miệng định nói chuyện ——
Xẹt xẹt xẹt xẹt ——
Tiếng dòng điện vang lên từ trong cơ thể, Thương Nhân Ma Quỷ ngây người, chống người nhìn xuống dưới, chỉ thấy trong cơ thể bán trong suốt đang ở trạng thái dị hóa u linh của mình, có một thanh kiếm gỗ đào đang c*m v** và phát điện.
"Vong linh quân chủ và đại ác ma có phải đang tranh giành linh hồn của cậu không?"
Vệ Tuân thản nhiên rút kiếm gỗ đào sét đánh dùng để đánh thức Thương Nhân Ma Quỷ ra, nghiêm nghị hỏi: "May mà có thanh kiếm này, nếu không tất cả chúng ta đều gặp nguy hiểm rồi."
Vừa nãy Vệ Tuân đã kiểm tra qua Thương Nhân Ma Quỷ, phát hiện nội đấu trong linh hồn hắn rất nghiêm trọng. Năng lượng gương ma đã bị linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ dung hợp để trấn áp đại ác ma và vong linh quân chủ, nếu chúng chiếm trọn linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ thì việc đầu tiên chắc chắn là phá hủy luồng năng lượng này.
Vệ Tuân không muốn phát sinh thêm rắc rối, chỉ có thể thử đánh thức Thương Nhân Ma Quỷ trước.
Thương Nhân Ma Quỷ nén đau đớn thử ngồi dậy. Sau vài lần cố gắng, sắc mặt Thương Nhân Ma Quỷ đột ngột biến đổi, sau đó cười khổ nói: "Chân của tôi... có lẽ không đứng lên được nữa rồi."
Hắn đau đến mức hít ngược một hơi khí lạnh. Thực ra nỗi đau do điện giật chỉ là thứ yếu, sau khi hắn niệm pháp quyết phương Đông thì cơ bản đã hết đau, chỉ hơi tê, điều thực sự nghiêm trọng là lớp ô nhiễm màu xanh lam bám trên người hắn.
Ô nhiễm xanh lam thẫm và xanh lam nhạt bao phủ khắp người hắn, nhuộm u linh màu xám ngọc trai thành những mảng lốm đốm. Tuy nhiên Thương Nhân Ma Quỷ cũng có cách, hắn vẫy tay gọi tới rất nhiều sương mù quỷ xám xịt, nhẹ nhàng nâng đỡ cơ thể, dùng cách này để "đứng dậy".
Dù sao thì ma quỷ đều dùng cách bay lượn, rất ít khi hạ chân xuống đất đi bộ mà.
Thế nhưng dù có bay lên, Thương Nhân Ma Quỷ vẫn cảm thấy trạng thái u linh vốn dĩ rất nhẹ nhàng của mình bỗng trở nên nặng trĩu bất thường, như thể đang kéo theo vật gì đó.
"Chúng ta phải sớm xử lý đống ô nhiễm trên người thôi."
Thương Nhân Ma Quỷ nghiêm trọng nói: "Nếu mang theo loại ô nhiễm này về nhà trọ..."
Hắn lắc đầu, luôn cảm thấy điềm chẳng lành, lượng ô nhiễm này quá nặng. Tuy rằng đây không phải ô nhiễm vực sâu, SAN của hắn chưa về 0, việc giảm sút đa phần là do bị thương nghiêm trọng dẫn đến thời gian đếm ngược tử vong thấp, nhưng ai biết được liệu nhà trọ có đối xử bình đẳng với tất cả các loại ô nhiễm hay không.
Những hướng dẫn viên mất đi lý trí, điên cuồng khi về 0 sẽ bị nhà trọ xử lý thu hồi, hắn không muốn vừa về đến nhà trọ đã bị nhà trọ thanh trừng.
"Không ngờ lại đến lô cốt vong linh... chắc hẳn Tiểu Thúy cũng biết rồi."
Thương Nhân Ma Quỷ cảnh giác nhìn vào làn sương xám dày đặc. Lô cốt vong linh chính là tiền đồn chiến trường.
Việc có thể cùng Tiểu Thúy đến đây là điều Thương Nhân Ma Quỷ không ngờ tới. Hắn cũng bắt đầu nghi ngờ về mối quan hệ giữa Nghị Viện và chiến trường, nhưng hắn thiên về suy đoán rằng khi tính mạng hắn ngàn cân treo sợi tóc, vong linh quân chủ và đại ác ma vì để bảo vệ mạng đã chung tay mở ra lối đi dẫn đến bên này. Còn Tiểu Thúy ước chừng có liên quan đến gương ma đã dung hợp vào linh hồn hắn, nên cũng bị kéo theo tới đây.
Tiểu Thúy muốn gương ma của hắn... cũng không thể nói là của hắn, dựa vào phản ứng của vong linh quân chủ thì chủ nhân ban đầu của gương ma này e là Đạo Sĩ Bán Mệnh kia. Nhưng gương ma đã hòa làm một với linh hồn hắn rồi, hắn cũng cần nó để trấn áp vong linh quân chủ và đại ác ma.
"Cậu muốn gương ma, nhưng tôi không lấy ra được."
Thương Nhân Ma Quỷ nói ngắn gọn. Ở nơi nguy hiểm thế này, hai người bọn họ hợp tác là tốt nhất. Tiểu Thúy đã cứu hắn, hắn cũng phải thể hiện đủ thành ý mới được.
"Nhưng tôi có thể cho cậu một phần linh hồn, cậu cứu tôi một mạng, đây cũng là tôi nợ cậu."
Chuyện linh hồn không trọn vẹn trở thành kẻ ngốc thì hướng dẫn viên không quá bận tâm. Trạng thái u linh là trạng thái dị hóa của Thương Nhân Ma Quỷ, hắn chia cho Tiểu Thúy một phần linh hồn cũng bình thường như việc hướng dẫn viên có trạng thái dị hóa ma bọ cạp đi bán bò cạp độc, hay Bướm Âm Dương bán phấn trên cánh của mình vậy.
"Lấy ra tối đa bao nhiêu?"
Thương Nhân Ma Quỷ chủ động đề cập là tốt nhất, Vệ Tuân dĩ nhiên muốn càng nhiều càng tốt. Sau khi mặc cả với Thương Nhân Ma Quỷ vài câu, Thương Nhân Ma Quỷ có thể bán cho cậu tối đa 35% linh hồn.
"Cho thêm chút nữa đi, tôi... khụ khụ khụ."
"Vẫn còn chịu đựng được chứ?"
Thương Nhân Ma Quỷ vừa nghe thấy tiếng Tiểu Thúy ho hai tiếng, ho ra một ngụm máu đỏ xen lẫn sắc xanh thì lập tức rùng mình, vội vàng lo lắng hỏi.
"Vẫn ổn."
Vệ Tuân xua xua tay, ánh mắt dừng lại ở mấy giọt máu mình vừa ho ra. Vượng Tài vốn đang vây quanh người Thương Nhân Ma Quỷ muốn gặm nhấm đống ô nhiễm của hắn, vừa ngửi thấy mùi máu của cậu thì lập tức rũ bộ lông dài trắng muốt xù xì, vui vẻ chạy trở lại.
"Ăng ăng!"
Khụ khụ, Thương Nhân Ma Quỷ lúc nãy không đứng dậy nổi, cảm thấy cơ thể nặng trĩu, thực chất là vì Vượng Tài đang đu trên người hắn. Lúc trước khi thiết lập đường liên kết chiến trường đã tiêu hao quá nhiều năng lượng của Vượng Tài, nó đang rất cần được ăn để bổ sung lại. Ô nhiễm trên người Vệ Tuân tuy ngon và nhiều, nhưng quá khó gặm. Lúc Vệ Tuân chống kiếm gỗ đào ngồi xổm bên cạnh Thương Nhân Ma Quỷ để đánh thức hắn, Vượng Tài đã nhắm vào hắn rồi.
Đồ ngon trên người kẻ này tuy đơn điệu, nhưng tốt ở chỗ khá rải rác, dễ ăn dễ nuốt. Việc bị ăn bớt một ít ô nhiễm xanh lam cũng tốt cho chính Thương Nhân Ma Quỷ, nên Vệ Tuân không ngăn cản, còn định nhân cơ hội khoe chó với Thương Nhân Ma Quỷ một phen.
Kết quả là Thương Nhân Ma Quỷ từ lúc tỉnh dậy đến giờ cứ như hoàn toàn không nhìn thấy Vượng Tài vậy. Vệ Tuân quan sát kỹ một chút, phát hiện hắn thật sự không nhìn thấy, nhất thời cảm thấy tiếc nuối vô cùng.
Thật đáng ghét, hiếm khi Vệ Tuân muốn cho tất cả mọi người biết mình đang nuôi một chú chó nhỏ lông xù, tốt nhất là sau này đừng ai vu khống cậu thích sâu bọ nữa! Kết quả là Thương Nhân Ma Quỷ lại không nhìn thấy, chậc, có lẽ là do thực lực của hắn không đủ chăng?
"Cậu bán cho tôi thêm ít linh hồn nữa đi, đống ô nhiễm trên người cậu có lẽ tôi có cách giải quyết đấy."
Vệ Tuân bế Vượng Tài lên, nhướng mày: "Cậu không cảm thấy ô nhiễm trên người mình đã ít đi một chút rồi sao?"
Ồ?
"Cậu quả nhiên có cách."
Thương Nhân Ma Quỷ cười nói, hắn dĩ nhiên là cảm nhận được rồi, Tiểu Thúy có tâm trí thong thả để mặc cả với hắn, rõ ràng là không hề để tâm đến nỗi lo ô nhiễm. Hắn cũng thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn nhiều, ô nhiễm dường như đã vơi bớt, nhưng Thương Nhân Ma Quỷ không nói ra, phải để Tiểu Thúy chủ động đề cập thì mới dễ thương lượng giá cả.
"Đúng vậy."
Vệ Tuân hờ hững nói, bế Vượng Tài chạm nhẹ vào người Thương Nhân Ma Quỷ, nửa thật nửa giả bảo: "Tôi nuôi một con chó chuyên ăn ô nhiễm, có thể giải quyết được đống ô nhiễm trên người chúng ta."
"A ha, ở đây có một chú chó nhỏ sao?"
Thương Nhân Ma Quỷ nhìn Tiểu Thúy đang bế một luồng không khí, liền phối hợp làm ra vẻ mặt kinh ngạc. Làm gì có con chó nào ăn được ô nhiễm chứ, e là Tiểu Thúy có danh hiệu, đạo cụ đặc biệt hay ma trùng đặc thù nào đó thôi, hắn vẫn nhớ Tiểu Thúy thích sâu bọ mà.
Chậc, Tiểu Thúy vẫn cẩn thận đa nghi như vậy, cậu ấy bảo là chó thì cứ cho là chó đi.
Thương Nhân Ma Quỷ khen ngợi bộ lông xinh đẹp sạch sẽ của con chó hư vô, cùng tính cách trung thành ôn hòa đáng yêu của nó, sau đó đưa ra một câu hỏi then chốt: "Đây là một chú chó nhỏ nhỉ, Tiểu Thúy, nó có thể ăn được bao nhiêu ô nhiễm đây? Thời gian của chúng ta không còn nhiều đâu."
Quả thực, Vệ Tuân ước tính bọn họ chỉ có thể ở lại tối đa hai tiếng. Nếu chỉ dựa vào việc Vượng Tài ăn thì thời gian quá gấp gáp, với lại lượng ô nhiễm tốt thế này Vệ Tuân cũng không muốn để nó ăn hết.
Vệ Tuân còn giấu một chiêu là người giấy của Mao Tiểu Nhạc, lại còn đang bắt giữ rất nhiều hư ảnh Nghị Viện, có thể chuyển dời ô nhiễm sang người bọn chúng. Nhưng nghe giọng điệu của Thương Nhân Ma Quỷ, e là hắn cũng đang che giấu quân bài tẩy nào đó. Thế là Vệ Tuân thuận theo tự nhiên hỏi: "Cậu có cách sao?"
"Tiểu Thúy, cậu chắc cũng nhận ra rồi, rõ ràng đây là chiến trường, nhưng xung quanh chúng ta đều là sương mù quỷ, không hề có ô nhiễm chiến trường."
Thương Nhân Ma Quỷ không úp mở mà nói thẳng: "Các vong linh ở lô cốt thực chất cũng sợ ô nhiễm, bọn chúng không bao giờ ra khỏi lô cốt. Khi tôi bị vong linh quân chủ đưa vào sâu trong lô cốt đã tình cờ biết được, sâu phía dưới nơi này có rất nhiều bảo vật có thể tạo ra sương mù quỷ để cách ly ô nhiễm chiến trường!"
"Bảo vật dưới lô cốt vong linh này nhiều lắm."
Thương Nhân Ma Quỷ cười nói, trong mắt loé lên một tia tàn độc. Lúc trước khi bị giam cầm sâu dưới lô cốt để tra tấn linh hồn, hắn đã tự nhủ nhất định phải báo thù, nợ máu phải trả bằng máu.
"Tôi biết lô cốt có một điểm yếu, cậu lại có kiếm gỗ đào này, chúng ta hoàn toàn có thể xông vào lô cốt vong linh một chuyến!"
___________
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu kịch trường: Xếp thứ tự, ai là lớn?
An Tuyết Phong: Tôi lớn (Bản thể đương nhiên là lớn nhất)
* * *: Tôi lớn (Chủ nhà trọ đương nhiên là số một)
An Tuyết Phong Kim Tự Tháp: Tôi lớn (Hành trình vĩ độ Bắc 30° đầu tiên phải xếp hàng đầu)
An Tuyết Phong Nhật Mộ Quy Đồ: Tôi lớn (Danh hiệu du khách đứng đầu nhất định phải có vị thế)
An Tuyết Báo: Tôi lớn (Báo Báo là lớn nhất!)
Ai nhỏ?
Đồng loạt chỉ tay: Hắn!
Đạo sĩ Bán Mệnh đi ngang qua: Cái gì? An Tuyết Phong nhỏ á?
An Tuyết Phong: ?
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 425: Lô cốt vong linh
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 425: Lô cốt vong linh
