Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 424: Con hải sâm lớn đầy lông


Chứng nhận nuôi dưỡng động vật


"Thưa ngài, ngài nói không sai, nơi này chính là lô cốt vong linh."


Giọng nam trầm thấp thanh lịch vang vọng trong không khí lạnh lẽo, nhưng những lời thốt ra lại là lời thì thầm mà chỉ có vong hồn mới nghe thấy được. Nếu không phải trong tay Vệ Tuân có kiếm gỗ đào mà Bán Mệnh cưỡng ép nhét cho trước khi tách ra, cậu đã không nghe thấy lời này rồi.


Thương Nhân Ma Quỷ bị xiềng xích trói chặt vẫn đang hôn mê chưa tỉnh, Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca không đi theo, "người" vừa lên tiếng là một bóng xám mờ ảo hiện ra từ trên người Thương Nhân Ma Quỷ.


Vong linh quân chủ. Tại địa giới của lô cốt vong linh, gã là kẻ tỉnh lại đầu tiên, tình thế đối với Vệ Tuân mà nói không mấy khả quan.


Vệ Tuân nhướng mày cười một tiếng, thu viên xúc xắc không thể sử dụng của Dealer lại, sau đó tùy ý quẹt một giọt máu trên người, búng ngón tay một cái về phía bóng xám kia. Chỉ thấy vong linh quân chủ vừa ló đầu ra đã đột ngột biến mất, nửa điểm cũng không dám chạm vào giọt máu đó.


"Khụ khụ..."


Vệ Tuân vừa cười vừa ho khan vài tiếng, thêm nhiều giọt máu khác từ khóe miệng cậu rơi xuống, nhưng chúng đều không mang màu đỏ bình thường mà ánh lên sắc xanh lam nhạt. Những ô nhiễm xanh lam thẫm đó khi bùng phát cuối cùng mang uy lực vô cùng khủng khiếp, ngay cả trường bào nghị phó cũng không thể hoàn toàn chống đỡ nổi, vong linh quân chủ lại càng không dám chạm vào. Giọt máu đó rơi xuống người Thương Nhân Ma Quỷ, hắn vốn cũng đã bị ô nhiễm thành màu xanh lam nhạt, đau đớn đến mức toàn thân căng cứng co giật, có thêm một chút hay bớt một chút cũng chẳng khác gì nhau.


May mà Vệ Tuân không thể cảm nhận được đau đớn, thoạt nhìn cậu vẫn như không sao, chỉ có thời gian đếm ngược tử vong đang giảm mạnh mới giúp cậu phán đoán được mình hiện đang trong tình trạng nguy kịch.


Nhưng làm hướng dẫn viên chính là có điểm tốt này, điểm tích lũy có thể đổi lấy thời gian đếm ngược tử vong. Bây giờ Vệ Tuân không còn là chàng trai nghèo phải tiết kiệm một trăm điểm nữa, hàng đống điểm hóa thành thời gian đếm ngược tử vong. Cho dù vì cơ thể chưa thực sự được chữa lành nên thời gian đếm ngược tử vong vừa được bổ sung đã điên cuồng sụt giảm, thì số điểm của cậu vẫn hoàn toàn đủ dùng.


Tuy nhiên, thông thường việc đổi thời gian đếm ngược tử vong cũng không thể ngăn chặn SAN sụt giảm do bị ô nhiễm, nhưng trong cơ thể Vệ Tuân đã có ô nhiễm vực sâu thuần tuý, ô nhiễm vĩ độ Bắc 30° và ô nhiễm chiến trường của nghị trưởng đối chọi, thôn tính lẫn nhau, trái lại hình thành nên một loại cân bằng vi diệu ngắn ngủi.


Nếu không chiến đấu, không tiêu hao dữ dội, ít nhất cậu có thể ở lại đây trong hai tiếng đồng hồ.


Vệ Tuân thầm ước lượng, lòng hơi an tâm lại, bắt đầu rơi vào trầm tư.



Việc có thể dùng điểm đổi thời gian đếm ngược tử vong khiến cậu nhớ lại lúc mình vừa mới tiến vào điểm kết nối vực sâu của chính mình. Khi đó đạo cụ mua từ nhà trọ cũng không thể sử dụng, nhưng có thể dùng điểm để bổ sung thời gian tử vong. Quả nhiên cậu nghĩ không sai, bản chất của chiến trường này tương đồng với vực sâu, điểm của nhà trọ có lẽ là một loại hiện thực hóa của năng lượng.


Quy tắc của nhà trọ không thể hoàn toàn quản lý hai nơi này, nhưng vì có sự dung hợp lần lượt của nghị trưởng và chủ nhà trọ nên vẫn còn chút khả năng kiểm soát.


Giống như lần đầu tiên Vệ Tuân tiến vào điểm kết nối vực sâu, trong đầu tự động có thêm một vài thông tin cơ bản liên quan đến nơi đó, sau khi tỉnh lại ở bên này, cậu cũng hiểu được một số thông tin theo bản năng.


Tiền đồn chiến trường.


Chỉ vỏn vẹn bốn chữ nhưng lại tiết lộ rất nhiều thông tin.


"Xem ra khả năng kiểm soát chiến trường của nhà trọ không bằng vực sâu rồi."


Vệ Tuân tự lẩm bẩm. Lúc trước khi cậu vào điểm kết nối vực sâu, thông tin nhận được là cách đánh dấu điểm kết nối đó, thậm chí sau khi đánh dấu thì vùng đất xung quanh trong vòng bán kính 50 km vuông sẽ trở thành lãnh địa của cậu, khi cậu mạnh lên lãnh địa còn có thể mở rộng.


Nhưng hiện tại Vệ Tuân chỉ biết được cái tên của nơi này mà thôi.


Nếu nhóm Trần Thành và những người mất tích khác đến được chiến trường thực sự, thì nơi này cũng chỉ có thể coi là một tiền đồn chiến trường mà thôi. Ngay khi vừa đến, Vệ Tuân đã quan sát xung quanh, nhưng bốn phương tám hướng đều bị sương mù vong linh xám xịt dày đặc bao phủ, tối đa chỉ có thể nhìn rõ mọi vật trong phạm vi một mét quanh thân.


Những làn sương mù vong linh này lạnh lẽo thấu xương, giống như đang hấp thụ hơi nóng và sinh khí trên người, thế nhưng chúng còn chưa kịp chạm đến cạnh người Vệ Tuân đã bị những tia sét nhỏ đánh tan tác.


Kiếm gỗ đào sét đánh chín lần, thanh kiếm gỗ đào mà Bán Mệnh đã cưỡng ép nhét cho Vệ Tuân trước khi tách nhau. Trên thớ gỗ đào màu đỏ thẫm đan xen chín đường vân đen tự nhiên, đó là dấu vết của những lần bị sét đánh qua. Gỗ đào vốn dĩ đã trừ tà diệt quỷ, sau khi bị sét đánh chín lần lại càng là khắc tinh của u linh quỷ hồn, sắc đỏ xen lẫn sắc đen nhưng không hề mang vẻ tà dị, ngược lại còn thêm mấy phần chính khí lẫm liệt.


Có lẽ Bán Mệnh đã sớm đoán được rằng, lối đi liên kết chiến trường mở ra thông qua Thương Nhân Ma Quỷ có khả năng dẫn đến lô cốt vong linh từng có liên quan mật thiết đến gương ma, nên trước lúc tạm biệt mới vội vàng nhét thanh kiếm này cho Vệ Tuân.


Tuy không kịp thiết lập quyền sử dụng cho chủ nhân phụ hay đại loại thế, nhưng có kiếm gỗ đào này trong tay, chỉ riêng khí thế bản năng tỏa ra của nó đã khiến vết máu lệ quỷ trên móng tay út của Vệ Tuân phải lặn mất tăm, chứ đừng nói đến sương mù xung quanh. Gặp phải một hai vong linh quân chủ cũng không thành vấn đề, thậm chí nếu gặp phải vong linh chúa tể khó nhằn, dù đánh không lại thì Vệ Tuân phun một ngụm máu lên người nó, rồi thả thêm vài người giấy có chứa hư ảnh Nghị Viện ô nhiễm xanh lam thẫm, thì việc chạy trốn cũng có vài phần nắm chắc.


Huống hồ trên người cậu còn dính đầy ô nhiễm xanh lam thẫm của nghị trưởng, tương tự như mang theo * * * đi dạo vực sâu vậy, bất cứ con quái vật nào tinh ý đều sẽ không dám lại gần.



Tim Vệ Tuân đập rất nhanh, dao động này có phần là phản hồi tích cực khi các mảnh vỡ bướm được "ăn" ô nhiễm chiến trường, nhưng phần nhiều là sự mong đợi và kích động của bản thân Vệ Tuân. Cảm giác được khám phá một nơi hiểm nguy mới lạ, đầy rẫy rủi ro và sức mạnh khiến cậu phấn khích, toàn thân tràn đầy năng lượng. Vệ Tuân cảm thấy trạng thái của mình tốt đến kỳ lạ, tinh thần vô cùng sảng khoái.


Đây là do danh hiệu Người Thăm Dò.


Vệ Tuân lấy cuốn sổ tay ghi chép của Người Thăm Dò ra, thấy cuốn sổ này tự động lật đến trang thứ ba, bên trên ghi bốn chữ "Môi trường vong linh".


Môi trường vong linh (mức độ khám phá 5%): Môi trường vong linh là một loại môi trường bán tự nhiên cực kỳ khắc nghiệt, thường hình thành tại các bãi tha ma lớn, hố chôn vạn người, lâu đài cổ bỏ hoang hoặc tàu biển. Đặc điểm chính là lạnh lẽo, âm khí nặng, không thích hợp cho con người sinh sống, nhiệt độ quanh năm dưới 10 độ, thực phẩm khan hiếm, thực vật rất ít, đất đai bị âm khí xâm thực, có sinh vật vong linh tồn tại.


Các loại động thực vật có thể ăn được, nguồn nước, sinh vật đặc hữu*, địa điểm đóng quân thích hợp, v.v. chưa được khám phá.


*Đặc hữu là một tình trạng trong sinh thái học khi một sinh vật chỉ sinh sống tự nhiên ở một vị trí địa lý nhất định, ví dụ như một hòn đảo, quốc gia hoặc một khu vực nhất định.


Môi trường vong linh quả thực cũng được tính là môi trường cực kỳ khắc nghiệt, tuy nhiên ban đầu Vệ Tuân đã nghĩ rằng cuốn sổ ghi chép có lẽ sẽ đưa ra chú giải về "Môi trường chiến trường".


"Tiền đồn chiến trường này rốt cuộc rộng bao nhiêu?"


Vệ Tuân rất tò mò, chỉ riêng một lô cốt vong linh e rằng cũng chỉ chiếm một vùng diện tích rất nhỏ trong tiền đồn chiến trường. Vực sâu có tận chín tầng, vậy chiến trường rộng bao nhiêu lại càng không thể biết được. Chỉ một lô cốt vong linh đã nguy hiểm thế này, không thể thỏa thích khám phá, tốt nhất vẫn nên đợi sau khi mạnh hơn rồi mới quay lại.


Đè nén cảm xúc ồn ào từ các mảnh vỡ bướm, Vệ Tuân cất cuốn sổ tay ghi chép của Người Thăm Dò đi, hoàn toàn trở lại trạng thái bình tĩnh và lý trí.


Cho dù không thể nán lại đây lâu, nhưng những việc quan trọng nhất vẫn phải hoàn thành mới được.


Củng cố lối đi liên kết chiến trường, tìm kiếm địa điểm đóng quân thích hợp trong môi trường vong linh, và thử liên lạc với nhóm Trần Thành tại đây.


Việc đầu tiên là củng cố lối đi liên kết chiến trường. Vì hiện tại chưa thể chiếm lĩnh nơi này như cách thu phục điểm kết nối vực sâu, nên sau khi trở về có thể mở lại lối đi để đến đây bất cứ lúc nào là việc quan trọng nhất. Vệ Tuân lấy ra một thứ.


"Vượng Tài."



Vết máu ô nhiễm trong miệng đối với Vệ Tuân lại mang theo vị ngọt thanh, cậu l**m khóe môi, khẽ nheo mắt lại, sau đó cảm nhận được có thứ gì đó xù xì đang cọ quậy bên miệng mình.


Vệ Tuân chộp lấy cái chân chó nhỏ, mặc kệ tiếng hừ hừ như đang phản kháng của Vượng Tài mà lôi nó từ trên vai xuống. Chỉ thấy chỗ áo choàng trên vai cậu có một vệt ô nhiễm trắng sáng như nước miếng, đây thực sự là nước miếng của Vượng Tài. Sau khi gặm sạch sợi tơ kén kia, nó bắt đầu gặm chiếc áo choàng dính máu của Vệ Tuân, l**m máu cậu một cách ngon lành.


Hương vị máu của Vệ Tuân đối với Vượng Tài giống như một loại đồ hộp có thịt tươi ngon béo ngậy vậy. Bên ngoài là ô nhiễm chiến trường thuần tuý của nghị trưởng, bên trong là ô nhiễm vực sâu thuần tuý, Vượng Tài chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon đến thế. Nó hận không thể vùi cả thân mình vào đó để đại chiến một bữa, cái miệng nhỏ dính đầy những vệt xanh đỏ, trông hệt như vừa mới hục mặt vào hũ phẩm màu vậy.


Lúc Vệ Tuân nhấc nó lên, nó còn muốn phản kháng. Hàng ngàn xúc tu tham lam quấn chặt lấy tay Vệ Tuân, dồn sức định trực tiếp hút ô nhiễm từ trên người cậu. Nếu những xúc tu này sắc bén như dao thì có lẽ đã có thể rạch da Vệ Tuân để hút máu, thế nhưng chúng chỉ giỏi hút nuốt ô nhiễm, nên trái lại đã đập mặt vào "tường" khi chạm vào Vệ Tuân —— làn da có thể che giấu hoàn hảo ô nhiễm vực sâu thuần tuý, cùng với trái tim là nơi trú ngụ của vô số mảnh vỡ bướm đang kiểm soát ô nhiễm, không phải là thứ mà nó có thể hút được.


"Ăng ẳng..."


Vượng Tài cuống cuồng kêu những tiếng nhỏ xíu như chó con, nó mơ hồ nhớ rằng trước đây mỗi khi kêu như vậy, sợi dây truyền dẫn năng lượng kia đều sẽ đưa tới nhiều năng lượng hơn.


Nhưng người chủ tồi tệ như Vệ Tuân càng nghe nó kêu tiếng chó nhỏ thì lại càng vui vẻ, xấu xa cố ý không cho nó thêm đồ ăn, chỉ thích nghe nó kêu như thế. Trong mắt Vệ Tuân, lớp lông dài trắng muốt trên người Vượng Tài giống như bị tĩnh điện mà bao phủ lấy tay cậu, mềm mại mịn màng, cảm giác không tệ, nhất là khi nghe thêm tiếng kêu của nó.


Vệ Tuân tận hưởng một lúc, cuối cùng cũng rạch đầu ngón tay cho nó vài giọt máu, rồi nhân lúc Vượng Tài đang l**m lấy l**m để, cậu nhanh tay lẹ mắt đeo một chiếc vòng cổ vào cổ của nó!


Mặc dù Vượng Tài đã thiết lập liên kết với đôi mắt của Vệ Tuân, nhưng đó chỉ đơn thuần là thiết lập liên kết mà thôi, Vệ Tuân không tính là chủ nhân của nó, cũng không thể huấn luyện hay ra lệnh cho nó. Huống hồ con chó này nhìn qua là biết giống chó bị nhà trọ cấm nuôi, may mà là đến tiền đồn chiến trường, chứ mang về nhà trọ e là bị tiêu hủy ngay.


Vệ Tuân phải cho nó một danh phận chính thức mới được, chiếc vòng cổ này của cậu chính là đến từ đạo cụ chuyên dụng của danh hiệu Người Thăm Dò: Chứng nhận nuôi dưỡng thú cưng của Người Thăm Dò.


Là một Người Thăm Dò, dĩ nhiên bạn phải sở hữu một người bạn động vật!


Lúc trước trên tờ chứng nhận nuôi dưỡng này có viết loài động vật phù hợp sẽ sớm đến bên cạnh cậu. Vệ Tuân từng tham khảo qua An Tuyết Phong, phát hiện anh ấy không phải cứ ngồi không chờ động vật đến. Chó nghiệp vụ của anh đến từ người đồng đội vĩnh viễn ở lại thành Luxoi. Hắn có danh hiệu màu tím Người huấn luyện chó nghiệp vụ, đó là chú chó nghiệp vụ đã cùng hắn ta vào sinh ra tử.


Khi người đồng đội bị trọng thương hấp hối và vĩnh viễn ở lại thành Luxoi, chú chó nghiệp vụ trung thành đã r*n r* đau đớn nằm bên cạnh hắn ta, muốn cùng chết. Đội của An Tuyết Phong từ lâu đã xem chú chó này như đồng đội, không muốn người bạn này phải hy sinh cùng, họ nghĩ tương lai có cơ hội có lẽ sẽ cứu được đồng đội mình, mà chú chó nghiệp vụ tương đương với danh hiệu của người đồng đội kia, có nó thì nắm chắc phần thắng hơn.


An Tuyết Phong sở hữu danh hiệu màu cam Người Thăm Dò, vì vậy đã biến chứng nhận nuôi dưỡng động vật thành vòng cổ để mang chú chó nghiệp vụ trở về.



Có điều nếu làm vậy, Úc Hòa Tuệ sẽ vĩnh viễn không được tính là hồi sinh, chỉ có thể tồn tại dưới danh phận động vật. Bây giờ dùng cho Vượng Tài thì lại càng phù hợp hơn.


"Ăng ẳng?"


Vượng Tài vừa hục hặc ăn uống vừa uốn éo khắp người như loài mèo không xương, muốn thoát ra khỏi chiếc vòng cổ, thế nhưng chiếc vòng đó nhanh chóng ẩn hiện vào trong cơ thể nó, khiến Vượng Tài có chút mờ mịt. Toàn thân nó xòe ra như một tấm da thú mềm mại, dáo dác ngó nghiêng muốn tìm xem thứ đó đã đi đâu rồi.


"Vượng Tài, mày là chó của tao rồi."


Vệ Tuân vui vẻ xoa đầu Vượng Tài đang trải ra thành một chiếc bánh, được nó theo bản năng cọ cọ vào tay, tâm trạng cậu càng tốt hơn. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng giữa mình và Vượng Tài đã có thêm một phần liên kết, thậm chí khi Vệ Tuân bảo Vượng Tài hóa thành năng lượng nhập vào Mắt Bướm, tuy Vượng Tài có phản kháng vài cái nhưng cuối cùng vẫn phục tùng.


Xoẹt ——


Vệ Tuân chỉ cảm thấy mắt mình một trận ngứa ran, một sợi chỉ đỏ mảnh kéo dài ra, chính là sự liên kết giữa đôi mắt cậu chứa năng lượng Mắt Bướm và chiến trường. Có năng lượng chiến trường thuần tuý của Vượng Tài vào, sợi dây liên kết này không hề yếu hơn sợi tơ của Đạo Sĩ Bán Mệnh.


Tất nhiên, nếu phối hợp với Thương Nhân Ma Quỷ thì Vệ Tuân không cần thu phục Vượng Tài, linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ chính là một đoạn dây liên kết chiến trường rất dài. Chỉ là Vệ Tuân không thích cảm giác chuyện gì cũng bị hạn chế bởi người khác, mà hắn hiện tại vẫn đang hôn mê bất tỉnh.


Thu lại sợi dây liên kết, Vượng Tài vội vã vọt ra ngoài. Việc này đã tiêu hao năng lượng của nó, Vượng Tài vừa mới béo xù lên xong chớp mắt đã gầy sọp đi, trong tiếng gầm gừ mang theo một luồng cảm xúc hoài nghi không tin tưởng với Vệ Tuân. Nhưng Vệ Tuân cho nó uống vài giọt máu, có đồ ăn là Vượng Tài lập tức vui vẻ trở lại, quấn quýt bên cạnh sủa vang dội, bộ lông trắng khắp người rung rinh như đang vẫy đuôi.


Liên kết chiến trường đã có, tiếp theo chỉ cần thiết lập thêm một sợi "liên kết nhà trọ" hoặc "liên kết hiện thực" nữa là Vệ Tuân có thể tự do đi lại giữa nhà trọ và chiến trường rồi. Vệ Tuân âu yếm xoa đầu Vượng Tài mấy cái, dắt chó rồi mở tấm poster mà An Tuyết Phong nhét cho mình ra.


Tấm poster An Tuyết Phong được chế tác đặc biệt chính là thứ có thể dùng làm sợi dây liên lạc với nhà trọ.


"Vệ Tuân! Bây giờ về nhà trọ sao?"


An Tuyết Phong trên poster chừng ngoài hai mươi tuổi, vừa nhìn thấy Vệ Tuân là mắt sáng lên, thế nhưng dáng vẻ chật vật của Vệ Tuân khiến An Tuyết Phong lập tức nghiêm nghị quan sát toàn thân cậu một lượt, xem bị thương ở đâu, có nguy hiểm đến tính mạng không.


Sau đó ánh mắt của An Tuyết Phong trên poster dán chặt vào người Vượng Tài.


Tại sao Vệ Tuân lại dắt theo một con quái vật trông như con hải sâm lớn đầy lông lá thế kia??


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 424: Con hải sâm lớn đầy lông
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...