Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 423: Vượng Tài
Vượt ngục
'Vệ Tuân?!'
Vệ Tuân cưỡng ép chống lại áp lực, sử dụng Đao Hút Máu khiến bản thân phải hộc ra một ngụm máu. Những giọt máu rơi trên mái tóc của Đạo Sĩ Bán Mệnh, ngửi thấy mùi máu tanh, hắn cảm thấy da đầu tê dại nhưng không kịp hỏi nhiều, dứt khoát rút kiếm, cùng lúc chém xuống theo hướng mà Vệ Tuân vừa ra tay.
Bán Mệnh sau khi khôi phục thực lực thì rất mạnh, không thể so với trước kia. Khoảnh khắc hắn rút kiếm, một luồng hàn khí thấu xương ập đến, những giọt máu trên tóc đóng thành băng vụn, trường bào nghị phó cũng vì cực lạnh mà tung bay lồng lộng. Dưới làn sương giá, Bán Mệnh mơ hồn nhìn thấy một thứ quái dị đang đè nặng lên vạt áo của Vệ Tuân.
Chẳng trách vừa rồi Vệ Tuân hỏi hắn có thấy nặng không, khí tức ô nhiễm chiến trường mà Bán Mệnh cảm nhận được cũng chính là từ nó tỏa ra. Đao Hút Máu đã chém trúng một sợi dây mảnh nối thực thể quái dị đó với nơi phương xa, gọi nó là sợi dây mảnh, nhưng thứ này lại có độ dẻo dai cực mạnh và lực ngưng tụ đáng kinh ngạc. Đao Hút Máu của Vệ Tuân vừa chém đứt, chúng đã nhanh chóng dính liền lại với nhau, vừa vặn đối đầu với thanh kiếm của Đạo Sĩ Bán Mệnh.
'Không ổn, ô nhiễm này rất thuần tuý!'
Vừa hạ kiếm Bán Mệnh đã nhận ra điểm bất thường. Ô nhiễm chiến trường thông thường không phải như thế này, sợi dây ô nhiễm mà hắn chém vào giống như đã được thanh tẩy và cô đặc, giống như sự khác biệt giữa ô nhiễm vực sâu bình thường và ô nhiễm vực sâu đã được thanh tẩy của Vệ Tuân vậy. Đòn tấn công thông thường căn bản không thể chém đứt nó, Đạo Sĩ Bán Mệnh không chút do dự sử dụng Mắt Bướm.
Chỉ thấy giữa trán hắn, sắc đỏ chuyển động, giống như một đóa hải quỳ đang nở rộ hay một mặt trời cuộn xoáy, một vòng tròn chìa ra năm sợi chỉ đỏ. Đây chính là những đường liên kết của Mắt Bướm với hiện thực, nhà trọ, vực sâu và những nơi khác, trong đó sợi nhỏ nhất và ngắn nhất chính là đường liên kết chiến trường đã bị thất lạc phần lớn sức mạnh.
Nó vươn ra chạm vào sợi dây kia. Cùng là loại ô nhiễm chiến trường thuần túy đến cực điểm, nó đã đánh lừa sợi dây đó, khiến sợi dây không còn tìm cách kết nối với thực thể quái dị kia nữa mà chuyển sang liên kết với Mắt Bướm. Áp lực cực lớn ập đến khiến Bán Mệnh tức khắc vã mồ hôi lạnh, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Thực thể quái dị trên áo choàng của Vệ Tuân dường như cũng nhận ra có gì đó không ổn, định quay sang tìm kiếm.
Nhưng đúng lúc đó, một sợi xích vô hình quất xuống trói chặt lấy nó. Vệ Tuân tiện tay đưa tới một chút ô nhiễm vực sâu để dụ dỗ. Chiêu vừa đấm vừa xoa này lập tức khiến thực thể quái dị chưa trải sự đời kia mê mẩn đến quên trời đất, lại bắt đầu tham lam nuốt chửng ô nhiễm vực sâu. Nhờ vậy, Bán Mệnh mới có thể toàn tâm toàn ý đối phó với sợi dây mảnh kia. Một lúc sau, cuối cùng hắn cũng đánh tan và thu phục được nó, mệt đến mức th* d*c, từ đó lấy được không ít thông tin.
'Thứ quỷ quái này là do người nuôi, là Đồng Thoại của Nghị Viện. Cô ta vẫn chưa vào được đây, thứ này là cô ta thả ra để tìm cách gây rắc rối cho cậu, không cho cậu rời đi!'
May mà Đồng Thoại còn chưa vào, nếu không thứ quỷ này mà có người điều khiển thì sẽ rất khó đối phó. Trong lúc nói chuyện, Bán Mệnh hít một hơi sâu, đang chuẩn bị vung kiếm chiến tiếp, hắn quát: 'Vệ Tuân, cậu mở điểm kết nối vực sâu đi, thứ này cứ để tôi đối phó!'
Dù rất khó giải quyết, cũng không biết Đồng Thoại nuôi dưỡng kiểu gì mà luồng ô nhiễm chiến trường thuần túy này đã có chút cảm xúc và ý thức nguyên thủy, nhưng Bán Mệnh không phải không có cách xử lý. Hắn dự định để Mắt Bướm nuốt chửng thứ này. Mặc dù làm vậy sẽ khiến Mắt Bướm đang suy yếu trở nên mạnh và khó kiểm soát hơn, nhưng việc bổ sung năng lượng chiến trường có thể giúp đường liên kết chiến trường của Mắt Bướm hồi phục nguyên khí, lúc đó cũng không còn quá cần linh hồn của Thương Nhân Ma Quỷ.
'Đồng Thoại của Nghị Viện sao? Giờ cô ta còn có thể điều khiển nó không, nó đã nhận chủ chưa?'
Vệ Tuân lại lên tiếng ngăn Bán Mệnh lại, cậu hỏi dồn dập vài câu với tốc độ rất nhanh. Sau khi xác nhận luồng ô nhiễm chiến trường thuần túy này vẫn chưa thực sự nhận chủ, mà Đồng Thoại chỉ đang dùng phương thức nào đó để điều khiển và nuôi dưỡng nó. Thêm vào đó, hiện tại Đồng Thoại vẫn chưa vào đây và sợi dây liên kết đã hoàn toàn bị cắt đứt, Vệ Tuân cảm thấy rất hài lòng. Cậu bàn bạc nhanh với An Tuyết Phong — người đang dùng sợi xích vô hình trói chặt nó — rồi nói: 'Tôi muốn nó.'
Trên người cậu cũng có một phần năng lượng của Mắt Bướm, cũng có thể liên kết được với nó. Vệ Tuân đang định dùng thân phận của Nghị Viện để tiến vào "điểm kết nối vực sâu", từ đó đi tới "điểm kết nối chiến trường" tương ứng để đến chiến trường. Cậu cũng muốn thử một lần, nhưng dù sao vật phẩm điểm kết nối vực sâu của cậu cũng là một nửa trái tim của * * *, dùng nó để thử nghiệm thì có chút rủi ro.
Nhưng con chó nhỏ màu trắng này thì lại khác. Vệ Tuân vừa quan sát kỹ nó một lượt, phát hiện bên ngoài cơ thể nó được bao bọc bởi sức mạnh vực sâu thuần túy, nhìn thoáng qua hệt như một sinh vật vực sâu, chỉ khi nó nuốt chửng sức mạnh vực sâu trên người cậu và lúc sợi dây liên kết bị chém đứt mới để lộ ra một tia khí tức chiến trường thuần túy. Nó giống như một viên bánh gạo nếp, có lớp vỏ là sức mạnh vực sâu nhưng nhân bên trong lại là sức mạnh chiến trường thuần túy.
Đây chẳng khác nào một điểm kết nối chiến trường di động!
Vệ Tuân có thể dùng phương thức thiết lập liên kết với sinh vật vực sâu để liên kết với nó, sau đó dùng thân phận nghị phó thông qua nó để đến vực sâu, lúc đó sức mạnh tâm chiến trường của nó sẽ đưa cậu đến chiến trường.
Đây mới là điểm kết nối chiến trường phù hợp nhất! Hơn nữa, Bán Mệnh nói nó có thể liên kết với Mắt Bướm, nếu liên kết với con chó nhỏ này có thể giúp năng lượng Mắt Bướm của cậu kéo dài ra sợi dây dẫn đến chiến trường, thì sau này dù không dùng thân phận nghị phó, việc giao tiếp hay liên lạc với phía chiến trường cũng đều rất thuận tiện.
'Được, vậy cậu mau liên kết với nó đi, tôi còn có thể cầm cự thêm một lát.'
Vệ Tuân đã muốn thì đương nhiên Bán Mệnh sẽ ưu tiên cho cậu. Bán Mệnh nghiến răng cắt đứt sợi dây liên kết chiến trường ngắn ngủi của Mắt Bướm mình, lập tức chịu phản phệ khiến sắc mặt trắng bệch, nhưng năng lượng ô nhiễm chiến trường bùng phát sau đó đã kịp thời chống đỡ luồng ô nhiễm xanh lam thẫm đang tràn tới khi ánh sáng của chiếc dù giấy dầu đỏ tan biến. Nhưng đây chỉ là cách giải quyết tạm thời, dù đã cầm cự được nhưng màu sắc của ô nhiễm xanh lam thẫm ngày càng đậm, giống như một đại dương sắp nổi cơn gió lốc.
Tất cả các đốm sáng của hư ảnh Nghị Viện đều đã biến mất, nơi này lập tức trở nên âm u đáng sợ, sức mạnh ô nhiễm nồng nặc đến mức có thể khiến người ta nghẹt thở và phát điên. Cảm nhận được ô nhiễm chiến trường ở cự ly gần, nơi sâu thẳm của xưởng sản xuất hư ảnh Nghị Viện dường như có một tồn tại kh*ng b* nào đó đang dần tỉnh giấc.
Nhưng khoảng thời gian trước khi tồn tại đó tỉnh lại là đủ để Vệ Tuân xoay xở rồi, sau khi họ rời đi thì mặc kệ Nghị Viện có sóng cuộn biển gầm ra sao. Chỉ thấy Vệ Tuân nhắm mắt rồi mở ra, danh hiệu Mắt Ô Uế khiến con ngươi cậu hiện lên sắc vàng nhạt. Đó chính là màu sắc nguyên thủy của Mắt Bướm, là sắc vàng nhuốm được sau hàng chục năm dung hợp với pho tượng Mặt Trời ở Ốc Đảo Viễn Cổ.
Ánh mắt Vệ Tuân phát sáng trong bóng tối, ánh nhìn vàng nhạt như thực thể rơi trên con chó nhỏ lông xù trắng muốt bám ở vạt áo choàng. Nó đang đắm chìm gặm nhấm năng lượng vực sâu, khi ánh mắt Vệ Tuân rơi xuống, nó chỉ cảm thấy ngứa ngáy nhưng không hề để tâm, giơ vuốt lên gãi lưng. Thế nhưng, hai chân sau của nó đang cố sống cố chết bám chặt lấy áo choàng của Vệ Tuân, hai chân trước thì thoăn thoắt cào những sợi ô nhiễm thuần túy nhét vào miệng, thì lấy đâu ra cái chân thứ năm để gãi lưng chứ?
Thứ này dĩ nhiên không phải là một con chó thuần túy, nhưng nhìn nó trắng sạch như tuyết lại lông xù, trông hơi giống một con Samoyed nhỏ, lại còn biết kêu ư ử, húc đầu vào ăn trông như Bắp Non, ánh mắt Vệ Tuân vẫn tràn ngập yêu thích. Loại cảm xúc yêu thích thuần túy và vô hại này khiến chó nhỏ càng thêm thả lỏng, thậm chí nó còn chẳng thèm để ý mà nghiêng bụng qua một bên, để sợi dây liên kết gắn vào người mình.
Nó chỉ có bản năng và h*m m**n nguyên thủy nhất, đó là ăn. Nó đã sớm quen với việc bị nối bởi một sợi dây mảnh rồi, vì sợi dây đó có thể liên tục truyền năng lượng cho nó. Cho nên khi dây đứt nó mới muốn phản kháng, vì đường dẫn thức ăn mất rồi mà! Nhưng khi nối lại một sợi dây khác thì mọi chuyện lại bình thường, năng lượng thuần túy ở đây nhiều hơn, thơm hơn, nó cực kỳ thích ăn, chỉ là gặm hơi vất vả, gặm không nổi.
Nối dây vào là tốt rồi, dĩ nhiên điều này cũng là do có thứ gì đó đang trói chặt nó, khiến nó hoàn toàn không thể cử động, nếu không nó sẽ ăn luôn cả sợi "dây" mới nối tới này. Sợi dây này ngửi cũng thật thơm, thật ngon.
"Xong rồi!"
Dưới sự hỗ trợ của An Tuyết Phong và Đạo Sĩ Bán Mệnh, năng lượng Mắt Bướm đã thuận lợi thiết lập liên kết với chó nhỏ trắng, tâm trạng Vệ Tuân rất tốt. Cậu túm lấy vạt áo choàng, nhấc con chó nhỏ đang cố chấp bám chặt không buông lên, trước khi nó kịp giãy giụa phản kháng thì tiện tay nhét cho nó vài sợi tơ kén chứa đầy năng lượng vực sâu thuần túy. Nó lập tức bị đánh lạc hướng, ôm lấy sợi tơ kén mà l**m láp ngon lành.
Chỉ là l**m sợi tơ kén trông không giống chó cho lắm, sau này quấn sợi kén vào khúc xương cho nó gặm vậy.
Vệ Tuân thầm nghĩ.
Dù sao cũng coi như hài lòng, cưng chiều đặt chó nhỏ đang gặm tơ kén lên vai: "Sau này nó tên là Vượng Tài."
?? Vượng Tài?
Đạo Sĩ Bán Mệnh loạng choạng, biểu cảm kỳ quái. Chú tắc kè vàng nhỏ đang nằm trên vai bên kia của Vệ Tuân khựng lại, bò vòng qua vai cậu để nhìn quái vật kia.
Nếu Thương Nhân Ma Quỷ mà còn tỉnh táo, chắc chắn hắn sẽ tâng bốc một phen rằng tên Tiểu Thúy đặt hay quá, Vượng Tài nghe rất phát tài. Thế nhưng Bán Mệnh và An Tuyết Phong đều là người Trung Quốc chính gốc, dĩ nhiên biết rõ cái tên Vượng Tài này thường là dùng để đặt cho chó.
À thì... Vệ Tuân đặt cho thứ này một cái tên của chó?
Đạo Sĩ Bán Mệnh cạn lời, cái này... cái này... thứ quỷ này nhìn rõ ràng giống một con hải sâm, hoặc nói là một con trùng lớn có lông thì đúng hơn. Một cục tròn lẳng mọc đầy những xúc tu dài và mảnh chi chít, nhìn thoáng qua như có hàng ngàn sợi lông dài, thực chất là những xúc tu này đang luồn lách xé nhỏ năng lượng vực sâu để đưa vào trong cơ thể. Nhìn thế nào cũng chẳng liên quan gì đến chó cả, thoạt nhìn thực sự rất giảm SAN.
Quả nhiên Vệ Tuân thích sâu bọ mà, nhưng Vệ Tuân có thể coi nó là chó chứ Bán Mệnh không thể làm trái lương tâm được. Ngoài mặt thì hắn hùa theo "À đúng đúng đúng, gọi là Vượng Tài", nhưng trong lòng chỉ gọi thú cưng mới của Vệ Tuân là trùng chó.
Trùng chó là giới hạn cuối cùng của Bán Mệnh rồi, đến sâu bọ bình thường còn đáng yêu hơn cái thứ này!
'Trên người nó có năng lượng của thần thú.'
Vẫn là An Tuyết Phong kiến thức rộng rãi, bản thân anh cũng có thể biến hình thành nhiều loại nên cảm nhận được sự khác biệt của nó.
'Đế Thính.'
Ngoài ô nhiễm chiến trường và ô nhiễm vực sâu, còn có một tầng năng lượng ấm áp thuần tuý khiến người ta cảm thấy rất thoải mái. Tuy nó hoàn toàn lạc quẻ với hai loại ô nhiễm kia, nhưng vì nó ôn hòa tốt đẹp, hoàn toàn không công kích nên lại có thể chung sống hòa bình với ô nhiễm. Nghe kỹ còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng chó r*n r* nhè nhẹ.
An Tuyết Phong biết mắt của Vệ Tuân khác biệt, thứ cậu nhìn thấy là "sự thật" trong ô nhiễm, anh đoán chính là nhờ tầng năng lượng này mà Vệ Tuân mới nhận nó thành chó nhỏ.
Mà nghị viên nuôi Đế Thính, An Tuyết Phong có biết người đó.
'Địa Tạng.'
Thương Nhân Buôn Vũ Khí, Địa Tạng, Đồng Thoại, những nghị viên bám đuôi ngay sau họ e rằng chính là ba người này ——
Không đúng, không chỉ có ba người bọn họ!
"Hửm?"
Từ lúc ánh đỏ của dù giấy dầu vỡ tan đến hiện tại đã gần ba phút, gần như chạm đến giới hạn chịu đựng của Bán Mệnh. Sau khi thu phục Vượng Tài, Vệ Tuân không chút do dự thông qua Mắt Bướm liên lạc với nó, đồng thời nắm chặt tay Thương Nhân Ma Quỷ, ép hắn phải tỉnh lại.
Mượn đường liên kết chiến trường của gương ma đã được linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ hấp thụ cùng với Mắt Bướm Vượng Tài, cộng thêm quyền năng của Hồng, Vệ Tuân hồi tưởng lại cảm giác khi lần đầu phát hiện ra điểm kết nối vực sâu, cảm giác khi tiến vào đó, và cảm giác thiết lập liên hệ với sinh vật vực sâu —— cậu tìm thấy rồi!
Con ngươi Vệ Tuân nhói, cậu cảm thấy không gian quanh mình và Vượng Tài bắt đầu rạn nứt sụp đổ, giống như cảm giác khi mặt đất Bắc Tây Tạng nứt toác để mở ra điểm kết nối vực sâu lúc đó. Điểm kết nối chính là một lối đi giữa nhân gian và vực sâu, mà lúc này cậu cũng đang mở ra một lối đi như thế. Tuy nhiên, năng lượng bên kia lối đi không phải là năng lượng vực sâu, mà là một loại sức mạnh ô nhiễm cuồn cuộn vừa quen thuộc vừa xa lạ, còn ngang tàng khó thuần phục hơn cả sức mạnh vực sâu.
Ô nhiễm chiến trường!
Ầm!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, năng lượng ô nhiễm xanh lam thẫm xung quanh dao động dữ dội như những đợt sóng thần ập về phía họ. Ô nhiễm chiến trường mà Bán Mệnh giải phóng ra không còn khả năng chống đỡ, hoàn toàn bị sắc xanh lam thẫm nhấn chìm. Trong phút chốc, nhóm người họ giống như con thuyền nhỏ chòng chành trên mặt biển bão tố, "đoàn xiếc tạp kỹ" gồm Bán Mệnh kẹp nách Thương Nhân Ma Quỷ, cõng Vệ Tuân, trên vai là tắc kè nhỏ họ An cùng Vượng Tài lảo đảo, chớp mắt đã gần như ngã.
Lối đi mà Vệ Tuân mở ra quá mong manh, không thể chịu đựng nổi họ. Năng lượng ô nhiễm khủng khiếp đang ngủ say nơi đây đã có dấu hiệu thức tỉnh, nếu lối đi sụp đổ chắc chắn sẽ gây ra phản phệ ô nhiễm cực kỳ nghiêm trọng. An Tuyết Phong quyết đoán định để Vệ Tuân dùng chứng nhận ra vào để cưỡng ép rời khỏi đây, rắc rối sau này tính sau. Nhưng đúng lúc này, một đốm sáng như sao băng từ xa lao tới, mang theo sức mạnh của quy tắc xé toạc ô nhiễm xanh lam thẫm, đâm sầm vào bên cạnh họ.
Đây là một viên xúc xắc bằng xương, nửa đen nửa đỏ, trên đó bao phủ sức mạnh quy tắc. An Tuyết Phong nhìn rõ thứ đó liền không ngăn cản, thậm chí còn đẩy thêm một lực, để viên xúc xắc đập mạnh vào lối đi đang lung lay sắp đổ. Ngay lập tức, xúc xắc lún sâu vào trong, sức mạnh quy tắc bùng nổ, thế mà lại chống chọi được với ô nhiễm xanh lam thẫm trong thời gian ngắn.
Cùng lúc đó, tim Vệ Tuân đập nhanh một nhịp, một cảm giác quen thuộc vi diệu trỗi dậy, cứ như thể cậu và sức mạnh quy tắc đính kèm trên xúc xắc thuộc cùng một phe, viên xúc xắc này là một đạo cụ loại quy tắc. Cùng thuộc một hệ với Dẫn Đầu Dân Cờ Bạc của cậu!
'Đây là xúc xắc của Dealer, mau, mượn sức mạnh của nó nhanh chóng mở lối đi!'
Các nghị viên bám đuôi đã vào đến nơi, ô nhiễm xanh lam thẫm dâng lên những đợt sóng còn đáng sợ hơn. An Tuyết Phong từ trên vai Vệ Tuân nhảy vọt l*n đ*nh đầu Đạo Sĩ Bán Mệnh: 'Em và Thương Nhân Ma Quỷ đi trước đi! Đưa chứng nhận ra vào và sổ tù nhân cho tôi.'
Trong tình huống này, lối đi không thể chịu tải cả bốn người bọn họ, hơn nữa với tình trạng hiện tại của anh và Bán Mệnh, nếu đi theo ngược lại sẽ mang đến rắc rối khủng khiếp. Thương Nhân Ma Quỷ là một phần của lối đi, có hắn ở đó thì Vệ Tuân sẽ an toàn hơn.
'Em và Thương Nhân Ma Quỷ đi đi.'
Lối đi không thể chịu tải bốn người bọn họ.
'Được.'
Thời gian cấp bách, Vệ Tuân không chút do dự đưa cuốn sổ — một trong những quyền hạn của Hồng — và chứng nhận ra vào cho An Tuyết Phong, đồng thời nhận lấy vài tấm poster cùng một nửa khúc đuôi từ tay tắc kè nhỏ vàng. Khúc đuôi hóa thành xiềng xích trói chặt Thương Nhân Ma Quỷ đang hôn mê bất tỉnh vào cạnh tay Vệ Tuân, còn poster là vật định vị.
Những tấm poster này đã được An Tuyết Phong xử lý đặc biệt, anh chuẩn bị sẵn để Vệ Tuân mang theo nếu phải đi hành trình một mình, giờ dùng đến là vừa đúng lúc. Những tấm poster này có thể giúp An Tuyết Phong tìm thấy Vệ Tuân, cũng giúp Vệ Tuân liên lạc được với An Tuyết Phong.
Ngay khoảnh khắc cuốn sổ vào tay, An Tuyết Phong dứt khoát ra tay. Mượn cảm ứng từ Vệ Tuân, anh dẫn dắt ô nhiễm xanh lam thẫm tạm thời phá hủy quy tắc trên cuốn sổ. Một lát nữa quy tắc này sẽ tự phục hồi, nhưng trong khoảng thời gian bị phá hủy đó, nhà tù Nghị Viện sẽ không còn tác dụng giám sát, toàn bộ phạm nhân trong ngục đều bị anh thả về nhà trọ.
Như vậy, Nghị Viện trong khoảng thời gian tới sẽ hoàn toàn rơi vào hỗn loạn, không rảnh để quản bọn họ nữa. Hơn nữa, cái nồi "vượt ngục" của Bán Mệnh và B125 cũng có thể đổ lên đầu vị nghị trưởng xanh lam thẫm này, chính năng lượng của nghị trưởng đã phá hủy nhà tù, bọn họ cũng không phải cố ý bỏ chạy, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Hồng hay bất kỳ ai.
Chỉ cần cứ ăn vạ gây rối, không có bằng chứng thực tế, lại không chủ động đến Nghị Viện, thì Nghị Viện không thể nào bắt giữ bọn họ lần nữa, mà cũng chẳng có thời gian để bắt.
Vị nghị trưởng nắm giữ ô nhiễm xanh lam thẫm có vẻ sắp tỉnh lại, Nghị Viện cũng sắp rơi vào cảnh đại loạn.
'Bảo trọng.'
Bán Mệnh đặt Vệ Tuân xuống, nhét kiếm gỗ đào của mình vào tay cậu. Họ vẫn còn đứng sát bên nhau, chiếc áo choàng rộng lớn che phủ bóng hình của cả hai. Vệ Tuân kéo theo Thương Nhân Ma Quỷ, bóng dáng hai người bị lối đi bao phủ, dần trở nên mờ ảo. Trước khi chia tay, Vệ Tuân nhìn An Tuyết Phong, tắc kè nhỏ cũng nhìn cậu, họ nhận ra biểu cảm của đối phương đều là nghiêm trọng và lo lắng. An Tuyết Phong lo cho Vệ Tuân sắp tới điểm kết nối chiến trường, còn Vệ Tuân lại lo cho An Tuyết Phong ở lại nơi này.
Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của An Tuyết Phong, và cũng thấy chính mình có nỗi lo tương tự trong mắt anh, trong một khoảnh khắc Vệ Tuân bỗng có cảm giác tâm ý tương thông với An Tuyết Phong. Họ không lo cho hoàn cảnh sắp tới của chính mình, Vệ Tuân thì phấn khích mong chờ, An Tuyết Phong thì đã có tính toán kỹ lưỡng, điều duy nhất họ lo lắng chỉ có đối phương.
Cậu đã biết lo lắng cho An Tuyết Phong, không vì anh mạnh mà nghĩ rằng anh là người toàn năng. Cậu cảm thấy có chút mới mẻ, lại có chút vui vẻ, cậu biết An Tuyết Phong cũng hiểu điều ấy. Tắc kè nhỏ thè lưỡi ra, đó là cách anh mỉm cười. Tại thời điểm này, mọi thứ dường như đều rời xa họ, chỉ có một tiếng chó sủa đau đớn yếu ớt vang vọng từ xa thu hút sự chú ý, theo sau đó là một tiếng gầm phẫn nộ như sư tử hống*.
*Sư tử hống là thuật ngữ Phật giáo chỉ tiếng Phật khi thuyết giảng. Sư tử là chúa tể sơn lâm, Phật cũng là bậc chí tôn trong loài người, nên tiếng thuyết pháp của Phật được ví với tiếng rống của sư tử, khiến chúng sanh tâm an tịnh, buông bỏ tạp niệm.
"Đồng Thoại!!"
Không có, không có gì cả. Đồng Thoại như điên dại nắm chặt sợi dây đen nối với bụng chó trắng, gương mặt ngây thơ trẻ thơ vặn vẹo. Thai ma mà cô ta dày công nuôi dưỡng nhiều năm đã mất rồi, cái thai ma chứa đầy năng lượng chiến trường thuần tuý và ô nhiễm vực sâu thuần tuý, cái thai ma mà cô ta cuối cùng cũng nuôi dưỡng ra được một chút cảm xúc và ý thức, đã biến mất không thấy tăm hơi!
Thứ này vô cùng quan trọng, là quân bài tẩy để cô ta tranh đoạt vị trí nghị phó Thượng Nghị Viện, tuyệt đối không được mất. Nếu chỉ là sợi dây liên kết bị đứt thì cô ta chắc chắn vẫn có thể cảm ứng được, việc không còn bất kỳ cảm giác nào chỉ nói lên một điều.. có kẻ đã cướp mất thai ma của cô ta, và đã liên kết với thai ma của cô ta!
"Có phải mày không!"
Giọng Đồng Thoại sắc lẹm đầy hung ác, cô ta túm về phía bụng chó trắng. Lẽ nào con chó chết tiệt này đã thanh tẩy thai ma rồi giấu đi sao?! Tay cô ta bị khẩu Gatling vàng kim của Thương Nhân Buôn Vũ Khí chặn lại, nhưng giây tiếp theo móng tay của Đồng Thoại lại biến thành những con chim nhỏ, chiếc mỏ sắc nhọn rạch toác bụng chó trắng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng đen kịt có hình dạng như bào thai lăn xuống, Đồng Thoại mừng rỡ giơ tay đón lấy, nhưng tay cô ta vừa chạm vào luồng năng lượng đó thì nó đột ngột tan biến.
Không, đó không phải thai ma, chỉ là năng lượng ô nhiễm còn sót lại mà thôi. Đồng Thoại phát điên lôi sạch tất cả các luồng năng lượng đen kịt trong bụng chó trắng ra, sau khi thấy cuối cùng vẫn không có gì, cô ta đột ngột đứng dậy, cơ thể tức khắc hóa thành hàng ngàn con chim bảo thạch nhỏ bay về phía sâu bên trong, cô ta phải tìm bằng được thai ma về.
"Đồng Thoại!"
Thế nhưng ngay sau đó, trong tiếng gầm như sư tử hống, một luồng ánh sáng vàng ấm áp rực sáng, trong nháy mắt chiếu rọi toàn bộ xưởng sản xuất hư ảnh Nghị Viện. Sắc mặt Thương Nhân Buôn Vũ Khí khẽ biến, Dealer kinh ngạc trợn tròn mắt, hàng ngàn con chim bảo thạch phát ra tiếng kêu "vui vẻ" chuyển hướng bay về phía Phật quang, hòa tan vào trong đó. Những con chim bảo thạch còn lại bị ép phải hiện nguyên hình thành Đồng Thoại ngay giữa chừng.
Chỉ thấy cô ta hiếm khi lộ vẻ chật vật đến thế, khắp người đầy máu và những vết lồi lõm, giống như bị khoét sống vô số miếng thịt, cô ta kinh ngạc nổi giận: "Địa Tạng, bà dám!"
"A Di Đà Như Lai, cùng Quán Thế Âm, Đại Thế Chí, vô số hóa Phật, bách thiên Tỳ-kheo*, Thanh văn đại chúng, vô lượng chư thiên, thất bảo cung điện."
*Tỳ-kheo là từ chỉ nam tu sĩ đã từ bỏ đời sống thế tục, thọ trì giới luật và sống đời khất thực để tu hành.
Phạn âm từng hồi, Phật quang phổ chiếu. Chỉ thấy Địa Tạng vốn luôn bình thản hiền hòa nay tay cầm một ngọn đèn Phật hoa sen tỏa ra vạn trượng hào quang. Trên đèn Phật lấp lánh, giống như đàn chim vây quanh, chính là những con chim bảo thạch mà Đồng Thoại vừa biến thành. Cô ta thường xuyên sử dụng chiêu này, cũng giống như ma cà rồng hóa thành dơi, mỗi một con chim bảo thạch đều là một phần máu thịt của cô ta, nào ngờ lại bị Phật quang cướp mất!
Phật có thất bảo, gồm xà cừ, vàng, bạc, thạch anh, san hô, lưu ly, hổ phách. Bảo thạch thuần khiết tô điểm cho ao sen của Phật, trải khắp đại điện truyền kinh. Bảo thạch bị Phật quang thu hút, ngay cả Thương Nhân Buôn Vũ Khí cũng không biết Địa Tạng lại giấu chiêu này. Khả năng nhắm mục tiêu mạnh như vậy, xem ra là bà đã đặc biệt chuẩn bị dành riêng cho Đồng Thoại.
Phật có Bồ Tát cúi đầu, cũng có Kim Cang trợn mắt. Đế Thính gần như là một nửa bản thân lại bị tính kế hành hạ đau đớn, Địa Tạng luôn ghi tạc trong lòng. Bà không phải Bồ Tát chân chính, bà có oán có hận. Khi ma khí trong bụng Đế Thính bị Đồng Thoại khoét sạch, thai ma biến mất, mọi thứ đều bùng nổ.
Chỉ thấy bà tung đèn Phật treo lơ lửng giữa không trung, tay trái cầm bảo châu, tay phải cầm tích trượng, nện xối xả vào những viên bảo thạch trên đèn Phật hoa sen. Mỗi một lần nện xuống, trên người Đồng Thoại lại phát ra tiếng xương cốt vỡ vụn, máu tươi bắn tung tóe. Cơn đau thấu xương khiến mặt cô ta trắng bệch, gương mặt vặn vẹo. Cô ta muốn xông ra ngoài truy tìm thai ma nhưng lại bị tra tấn không chịu nổi, muốn ra tay giết Địa Tạng trước thì bị Thương Nhân Buôn Vũ Khí và Dealer chặn lại. Cuối cùng, cô ta không thể nhẫn nhịn được nữa, rít lên chói tai:
"Địa Tạng, bà điên rồi sao?! Cứ tiếp tục thế này tất cả chúng ta sẽ cùng chết!"
Đồng Thoại nói không sai, lúc này xưởng sản xuất hư ảnh Nghị Viện như đang bạo loạn. Ô nhiễm xanh lam thẫm cuộn trào mãnh liệt như sóng thần. Trong số họ chỉ có Thương Nhân Buôn Vũ Khí còn trụ vững, những người khác đều đã nhuốm những sắc xanh đậm nhạt khác nhau, gương mặt cũng bắt đầu biến hóa theo hướng quái vật vặn vẹo. Bây giờ chỉ có hợp lực lại mới có thể miễn cưỡng trấn áp năng lượng bạo loạn nơi này, nếu còn tiếp tục tấn công lẫn nhau thì tất cả đều sẽ chết ở đây, Nghị Viện cũng sẽ bị chấn động dữ dội.
Nhưng Địa Tạng vẫn rũ mi không đáp, niệm một câu kinh lại nện xuống bảo thạch một nhát. Đế Thính đã chịu khổ bao nhiêu ngày, bà sẽ nện cô ta bấy nhiêu cái.
"Gư..."
Cho đến khi vạt áo của bà bị chó trắng cắn lấy, Đế Thính dịu dàng sủa khẽ. Địa Tạng cúi đầu nhìn xuống, thấy trong đôi mắt đen láy xinh đẹp của nó không hề có chút oán niệm hay hận thù nào, chỉ có sự thuần khiết ôn hòa như xưa, thậm chí còn có vài phần ý cười, kéo tay áo bà muốn bà nhìn về một hướng. Trong đôi mắt đen láy kia còn vương lại chút phẫn nộ và thù hận không tương xứng với ánh mắt của nó —— đó đều là phẫn nộ và thù hận của bà. Nếu danh hiệu bà mất khống chế, người chịu khổ đầu tiên chính là Đế Thính.
Địa Tạng khẽ thở dài trong lòng, cuối cùng cũng dừng tay. Bà không thèm để ý đến việc Đồng Thoại thừa cơ đoạt lại những viên bảo thạch gần như vỡ nát bên cạnh đèn Phật, mà thuận theo sức kéo của Đế Thính nhìn về phía sâu thẳm, ánh mắt chợt khựng lại.
Phật quang soi sáng toàn bộ xưởng sản xuất hư ảnh Nghị Viện, giữa làn nước xanh lam thẫm đang dao động năng lượng mãnh liệt, có một vệt màu sắc thấp thoáng hiện ra. Đó là một sắc đỏ rực rỡ, bóng lưng rộng vững chãi. Sau phút hỗn loạn ngắn ngủi, ánh mắt Địa Tạng rơi trên vai bóng hình đó, bà biết Đế Thính muốn bà nhìn vào chỗ ấy. Tầm nhìn của Địa Tạng kết nối với Đế Thính, bà lờ mờ thấy được một bóng dáng trắng muốt xù xì, trông giống như một con chó con.
Chó con của Đế Thính.
Địa Tạng bất giác mỉm cười. Cho dù bị thai ma hút cạn năng lượng, bị giày vò đau đớn, Đế Thính vẫn không có chút oán hận nào. Chính nhờ sự tồn tại đơn thuần thiện lương này mà trong thai ma hắc ám nhất mới có thể nảy sinh thêm một tia sáng trắng thuần khiết.
Nhưng trong khi Địa Tạng nhìn con chó, thì Thương Nhân Buôn Vũ Khí, Dealer và Đồng Thoại lại nhìn vào con người!
"Không thể nào!"
Tất cả mọi người đều kinh hoàng thất thanh. Đồng Thoại là kẻ hiểu rõ nhất màu đỏ đại diện cho điều gì trong Nghị Viện. Còn Thương Nhân Buôn Vũ Khí lại càng cảm nhận được khí thế của nghị phó từ người đó.
Người đó chính là nghị phó Thượng Nghị Viện Hồng đã mất tích nhiều năm sao? Thực sự là bà ấy sao? Bà ấy vẫn còn sống thật sao?! Thế nhưng không để họ kịp nhìn thêm lần thứ hai, bóng dáng người đó đã biến mất không dấu vết. Cùng lúc đó, Đạo Sĩ Bán Mệnh và An Tuyết Phong thông qua chứng nhận ra vào để rời đi. Bóng đỏ không còn, chỉ còn lại một vùng xanh lam thẫm cuộn trào hung hãn.
Ầm!
Không chịu nổi dao động của ô nhiễm xanh lam thẫm, cả bốn người bị đánh bật ra ngoài, trên người ai nấy đều mang thương tích. Chưa kịp để họ tìm hiểu bí mật về Hồng, họ đã phát hiện toàn bộ Nghị Viện đã hoàn toàn loạn. Không gian như mặt kính vỡ vụn, ô nhiễm xanh lam rò rỉ khắp nơi.
Trong Nghị Viện, mỗi nghị viên đều có một phòng làm việc, sau bàn làm việc đồng nhất đều là cửa sổ được che kín bởi rèm. Nhưng hiện tại, rèm của tất cả các cửa sổ đều đã bị kéo ra, để lộ khung cảnh bên ngoài. Đó là một chuỗi những con mắt màu xám đậm tử khí, mờ đục như những quả cầu đá. Con mắt lớn nhất ở chính giữa mở ra một khe hở, nhưng con ngươi không phải màu đỏ thẫm, mà là màu xanh lam thẫm khiến người ta nổi da gà.
Sức mạnh ô nhiễm xanh lam thẫm tràn ngập khắp Nghị Viện, muốn dọn dẹp sạch sẽ e rằng phải tốn không ít công sức. Thương Nhân Buôn Vũ Khí, Địa Tạng, Đồng Thoại vừa ra ngoài đã lập tức tách ra, ai nấy đều có việc riêng cần làm.
Chỉ có Dealer là lộ vẻ mặt quái dị. Vừa có nụ cười khi thấy Đồng Thoại chịu thiệt, vừa có sự hả hê khi thấy Địa Tạng đánh tơi bời Đồng Thoại, nhưng lại pha lẫn một chút hung dữ ——
"Chết tiệt, xúc xắc của mình mất rồi!"
________
Lạch cạch ——
Giữa màn sương quỷ xám xịt, một viên xúc xắc bằng xương hai màu đen đỏ xoay tròn trên đầu ngón tay Vệ Tuân, được cậu tung lên rồi lại nắm gọn trong lòng bàn tay. Vệ Tuân quan sát xung quanh, hít một hơi không khí lạnh lẽo âm u.
"Nơi này là thứ gọi là... Lô cốt vong linh ở chiến TSo?"
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 423: Vượng Tài
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 423: Vượng Tài
