Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 432: Chụp poster
Đại ác ma Bính 1
Vệ Tuân liếc nhìn một lượt, phát hiện mình đang ở trong đại sảnh căn cứ của Kẻ Truy Mộng, tất nhiên ngoài Kẻ Truy Mộng ra thì Trương Tinh Tàng cũng có mặt ở đó.
"Tốt nhất là nên thanh tẩy sạch ô nhiễm trên người trước đi."
Kẻ Truy Mộng khoác vai Bính 1, đánh giá từ trên xuống dưới vài lần. Thấy quần áo bên trong áo choàng của cậu rách rưới tả tơi, đa số đều thấm máu, lại còn dính đầy ô nhiễm của Kim Tự Tháp, mắt Kẻ Truy Mộng lóe lên nhưng không hỏi nhiều. Hắn cũng không vội vã, liền bảo Trương Tinh Tàng sang Quy Đồ lấy cho Bính 1 vài bộ quần áo sạch, rồi hỏi Bính 1 có muốn tắm rửa không.
"Chụp poster không gấp sao?"
Vệ Tuân hỏi, đưa mắt nhìn quanh một vòng: "Những người khác đâu?"
"Những người khác đều đang đợi ở bên ngoài, căn cứ của Truy Mộng đâu phải ai muốn vào là vào được đâu."
Trương Tinh Tàng cười hì hì, không đợi Kẻ Truy Mộng lườm mình đã lách người biến mất sang phía Quy Đồ. Kẻ Truy Mộng khẽ cười nhạt, pha cho Bính 1 một ly nước mật ma ong tinh luyện.
"Lần chụp ảnh này chỉ có hướng dẫn viên mới được đi, Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca cứ ở lại nhà trọ đi."
"Ừ."
Vệ Tuân đón lấy ly nước mật ong uống cạn trong vài hớp, thoải mái thở phào một hơi. Đi Nghị Viện và lô cốt vong linh mà không mang theo hai người họ thật chẳng khác nào đi mà không mang kho chứa đồ, cái gì cũng thiếu thốn. Bắp Non tuy miễn cưỡng có thể chứa đồ, nhưng lực tiêu hóa của nó quá mạnh, vật phẩm bị xúc tu của nó quấn lấy mang đi rốt cuộc vẫn không thuận tiện.
Thế nhưng...
Vệ Tuân nhìn con Vượng Tài đang dắt trong tay, cảm thấy chú chó này hẳn là một đối tượng đầy tiềm năng.
"Là động vật đồng hành của Người Thăm Dò sao?"
Kẻ Truy Mộng liếc mắt đã thấy con chó mà Bính 1 đang dắt, bộ lông dài trắng muốt xù bông, lớp mỡ vẫn chưa biến mất, trông giống như một con chó nhỏ. Kẻ Truy Mộng bí mật quan sát thêm vài lần, xác nhận con chó này không phải do An Tuyết Phong biến thành. Bính 1 đã khai phá Lăng mộ Vua Thổ Ty, thỏa mãn yêu cầu khắt khe nhất của chuỗi nhiệm vụ Người Thăm Dò. Còn về những danh hiệu nhiệm vụ tiền đề, Quy Đồ có Người Thăm Dò An Tuyết Phong, việc chỉ điểm cho Bính 1 hoàn thành cũng không phải là khó.
Danh hiệu màu cam này không hề yếu, không lấy thì quá đáng tiếc, xem ra Bính 1 đã nắm được trong tay rồi.
"Động vật đồng hành đi kèm danh hiệu thì có thể mang theo, lát nữa cậu cứ dùng danh hiệu Người Thăm Dò đi."
"Được."
Vệ Tuân gật đầu đồng ý. Danh hiệu Tủng Đồ mà cậu từng dùng để lên poster trước đó dù sao vẫn chưa thực sự lấy được, thời gian sử dụng cũng ngắn. Bây giờ cậu đã có danh hiệu đủ sức nặng để đưa ra ngoài rồi, Người Thăm Dò quả thực rất phù hợp.
"Anh nói qua cho tôi nghe về quy trình đi."
Trương Tinh Tàng rất nhanh đã mang quần áo thay từ Quy Đồ về, nhìn qua là biết do Úc Hòa Tuệ sắp xếp. Vệ Tuân mượn phòng tắm của Truy Mộng để vào tắm rửa, tiện tay lật xem một chút, phát hiện trong quần áo có kẹp theo vài miếng sâm và một lọ nước cốt thái tuế nhỏ, đều là những thứ bảo mạng cực tốt.
Chẳng lẽ chụp một tấm poster tập thể mà cũng có rủi ro gì sao?
"Địa điểm của trận đối kháng khởi động lễ hội cuối năm là ở khu Tây, chúng ta chụp poster tập thể cũng phải ngồi máy bay của nhà trọ sang bên đó."
Kẻ Truy Mộng tựa lưng bên ngoài phòng tắm, nói với Bính 1 một vài điểm chính: "Khu Đông do tôi dẫn đội, xưa nay các trận đối kháng khởi động đều là bên mình xuất sáu hướng dẫn viên, bên khu Tây xuất sáu hướng dẫn viên."
Hạng Giáp một người, hạng Ất hai người, hạng Bính ba người tương ứng với các hướng dẫn viên cấp S, cấp A và cấp B bên khu Tây.
"Bướm Âm Dương, Bọ Bạc, Vựng Đảo Dương và Tuyết Cơ đang đợi ở bên ngoài."
*Vựng Đảo Dương: dê ngất xỉu.
Kẻ Truy Mộng dẫn đội, các hướng dẫn viên khác đều được nhà trọ đưa đến căn cứ của hắn để tập hợp, nhưng đúng như Trương Tinh Tàng nói, căn cứ của Kẻ Truy Mộng không hề dễ vào. Cộng thêm những tin tức lộ ra từ phía Quy Đồ rằng Bính 1 dường như lại gây chuyện rồi, ngay cả người bạn cũ Bọ Bạc mà Kẻ Truy Mộng cũng không cho vào, chỉ chuyên tâm đợi Bính 1.
Đã phải dùng đến Kim Tự Tháp để thoát thân, xem ra chuyện này thực sự không nhỏ.
Kẻ Truy Mộng đang suy nghĩ thì nghe Bính 1 tò mò hỏi: "Bướm Âm Dương và Bọ Bạc? Không phải Linh Môi và Bướm Âm Dương sao?"
"Hạng Ất chỉ cần chọn hướng dẫn viên tinh anh là được, không giống hạng Bính phải chọn top 3."
Kẻ Truy Mộng giải thích, thực ra ngay cả việc Bướm Âm Dương được chọn cũng khiến hắn hơi ngạc nhiên, dù sao năm ngoái Bướm Âm Dương đã tham gia trận đối kháng khởi động rồi. Ngoại trừ năm cuối cùng đặc biệt nhất này ra, cơ bản đều chọn người mạnh. Những năm trước, hướng dẫn viên và du khách tham gia đối kháng đa phần là bốc thăm ngẫu nhiên, thực lực tương đối tương xứng là được, giống như Đạo Sĩ Ong năm ngoái cũng tham gia trận đối kháng này.
Liên tiếp hai kỳ đối kháng đều được chọn, hoặc là Bướm Âm Dương thực sự có chút vận may, hoặc là có người đứng sau mưu tính.
"Tuyết Cơ lại là ai?"
"Bính 3 mới."
Câu hỏi của Bính 1 cắt đứt dòng suy nghĩ của Kẻ Truy Mộng, hắn trả lời: "Người mới thăng cấp lên."
Phải nói là, ngay khi Bính 1 vừa từ Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh trở về, lúc Liên minh Hỗ Trợ chính thức ra mắt, các hướng dẫn viên top đầu hạng Bính đã đánh nhau vỡ đầu chảy máu. Bính 1 và Bính 2 cũ đã chết, những người phía sau đều thăng hạng lên, Vệ Tuân thăng thành Bính 1, Vựng Đảo Dương thăng thành Bính 2. Kết quả là người bổ sung vào vị trí Bính 3 thuộc Liên minh Người Chăn Dê, lúc hành lễ tại buổi ra mắt Liên minh Hỗ Trợ đã lỡ lời ngạo mạn, bị Góa Phụ Đen ngầm hạ độc, một ngày sau thì tắt thở, các hướng dẫn viên xếp sau lại tiếp tục thăng hạng.
Tuyết Cơ này chính là người mới thăng hạng lên, nhưng lại không thuộc liên minh hướng dẫn viên nào, mà là một hướng dẫn viên thường trú tại đội hiếm thấy. Đội "Ninja" mà cô tham gia có thực lực cũng thuộc hàng trung lưu.
"Tuyết Cơ là tuyết nữ trong truyền thuyết cổ đại của đảo quốc*, danh hiệu màu tím. Cô ta sở hữu khả năng dẫn động gió tuyết, đóng băng con người và hút linh hồn."
Kẻ Truy Mộng giới thiệu sơ qua vài câu: "Điểm yếu của danh hiệu Tuyết Cơ cũng rất chí mạng, đó là cô ta chỉ có thể sử dụng danh hiệu này ở những nơi có tuyết tồn tại."
"Tuy nhiên, trong đội Ninja chắc hẳn có không ít đạo cụ và manh mối danh hiệu do Thầy Âm Dương để lại, Tuyết Cơ chắc chắn còn có những danh hiệu màu tím khác có thể tung ra, thậm chí là danh hiệu màu cam không chừng."
Vệ Tuân tỏ ra đầy hứng thú: "· · ·?"
"Đúng vậy."
Thầy Âm Dương mà Kẻ Truy Mộng nhắc tới chính là Thầy Âm Dương Giáp 2 đã qua đời từ rất lâu trước đây, và chủ nhà trọ luân phiên của nhà trọ năm nay chính là mảnh phân tách · · · của hắn.
Thầy Âm Dương từng là hướng dẫn viên của đội Ninja, đương nhiên cũng từng có tham vọng to lớn. Nhưng hắn chết quá nhanh quá gấp, ngay cả phân tách cũng rất vội, không được hoàn hảo, cộng thêm việc nguyên thân đã chết khiến thực lực suy giảm, có thể nói là người yếu nhất trong số các chủ nhà trọ khu Đông hiện nay.
Nhưng dù yếu đến đâu thì hắn vẫn là chủ nhà trọ, có hắn chống lưng phía sau, thực lực của Tuyết Cơ không thể coi thường.
"Chỉ đến lễ hội cuối năm thì các chủ nhà trọ của hai khu vực Đông Tây mới xuất hiện đầy đủ, và sẽ do bọn họ luân phiên chủ trì. Trận đối kháng khởi động thì không cần lo lắng."
Kẻ Truy Mộng nói. Vì tưởng Bính 1 đang lo lắng · · · có quan hệ cực kỳ tệ với * * * khiến đội Ninja ngầm thù địch Quy Đồ, Tuyết Cơ ngầm gây khó dễ, nên hắn nói thêm vài câu: "Mặc dù nội dung cụ thể của trận đối kháng chưa được xác định, nhưng đa phần các trận đấu hàng năm đều là cuộc chiến giữa những hướng dẫn viên và du khách được chọn của hai khu vực Đông Tây. Người cùng khu vực được tính là đồng đội, không thể ra tay với bạn đồng hành."
"Không thể ra tay với bạn đồng hành sao?"
Nghe giọng điệu của Bính 1 hình như còn có chút tiếc nuối? Kẻ Truy Mộng bị chọc cho bật cười, tức mình nói: "Khu Đông còn có ai chịu nổi một đòn của cậu không? Tỉnh táo lại cho tôi cái."
"Vậy hướng dẫn viên tương ứng của khu Tây sẽ là A2, A5 và B1, B2, B3 sao?"
Hơi nước bốc lên, Vệ Tuân đã tắm rửa sạch sẽ và thay quần áo mới, khoác lên mình chiếc áo choàng, vừa lau tóc vừa mỉm cười bước ra. Mặt nạ hướng dẫn viên của cậu đã bị hư hại nghiêm trọng ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, dù đã sửa xong nhưng cấp bậc hiện tại của nó quá thấp. Tuy là đạo cụ đặc thù, được tính là "vật phẩm chuyên dụng của hướng dẫn viên", có thể mang vào hành trình vĩ độ Bắc 30°, nhưng xét theo thực lực hiện tại của Vệ Tuân và những kẻ thù cậu gặp phải, trừ khi tiếp tục dùng vật phẩm đặc biệt để thăng cấp, nếu không mặt nạ hướng dẫn viên hiện tại chẳng giúp ích được gì nhiều.
Dù không đeo mặt nạ hướng dẫn viên, nhưng trên mặt Vệ Tuân lại đeo một chiếc mặt nạ đầu lâu bằng xương đen, che đi nửa khuôn mặt dưới. Nó có màu đen tuyền, bên trên có những vân xương hình răng cưa, trên mặt nạ nứt ra những đường vân li ti, sâu bên trong thấm màu vàng đỏ đậm đặc, tạo thành những quầng sáng và vân lửa thần bí, nhìn kỹ giống như dòng dung nham ẩn giấu trong khe đất.
Đây chính là xương nửa khuôn mặt dưới của Vệ Tuân khi săn đuổi Nhện Mặt Trời ở Sahara, phần da thịt đã bị ánh sáng của Nhện Mặt Trời và ngọn lửa của Ifrit thiêu rụi thành tro bụi. Nó đã chịu đựng đòn tấn công của hai con quái vật cấp vô giải mà không bị vỡ nát, rõ ràng là vô cùng đặc biệt, và nó đã có thể xem là một đạo cụ cấp vô giải.
Dù chưa được rèn giũa lại và còn khá thô sơ, nhưng đây có thể coi là món đạo cụ chuyên dụng cấp vô giải đầu tiên mà chính tay Vệ Tuân có được.
Vệ Tuân vốn đã sớm nghi ngờ liệu cơ thể mình có gì đặc biệt hay không. Xương mặt này cậu đã thông qua * * * để hợp thức hóa sự hiện diện của nó trong nhà trọ mà không đưa cho nhà trọ thẩm định lại. Sau khi đeo nó lên, toàn thân Vệ Tuân tỏa ra một cảm giác "ánh nắng". Trong khi khuôn mặt, vóc dáng, khí chất thực sự của cậu trong mắt người khác lại trở nên mờ ảo.
Dù có ai nhìn thấy cậu, sau khi rời đi hồi tưởng lại cũng chỉ có thể nhớ đến cảm giác nắng ấm ấy. Nếu Vệ Tuân đồng thời mang theo danh hiệu màu tím Thiên sứ mặt trời, cảm giác "ánh nắng" này sẽ càng thêm mãnh liệt.
Kẻ Truy Mộng thoạt nhìn Bính 1 cũng hiếm hoi ngẩn người một lát, ánh mắt vô thức trở nên mềm mại hơn. Hắn thích nhìn những hướng dẫn viên đầy ánh nắng, tràn trề sinh lực và hy vọng như thế này: "Đúng vậy."
"Thuyền Trưởng U Linh A2, người dưới trướng Kẻ Nuốt Chửng, dị hóa loại u linh, danh hiệu màu cam chủ yếu là Thuyền Trưởng U Linh. Đạo cụ chuyên dụng của danh hiệu là một bộ trang phục đặc thù của thuyền trưởng, một con tàu u linh và một đoàn thủy thủ u linh. Hắn có thể lái tàu xuyên qua nhân gian và u linh giới, con tàu này còn giam cầm một con hải yêu cấp vô giải."
"Ma Nữ Nhỏ A5, người của Góa Phụ Đen, dị hóa loại ác ma, danh hiệu màu cam chủ yếu là Ma Nữ Nhỏ. Đạo cụ chuyên dụng là trang phục ma nữ, chổi bay, mèo đen và bình dược tề, rất giỏi luyện chế ma dược với hiệu quả kỳ quái nhưng vô cùng mạnh. Đừng ăn hay chạm vào bất cứ thứ gì cô ta đưa cho cậu."
"Còn về B1, B2 và B3, hình như phía khu Tây xảy ra chút chuyện, thứ hạng hướng dẫn viên có biến động nên danh sách người được chọn cũng thay đổi theo, vì thế họ vẫn chưa đến."
Vệ Tuân nghe xong liền cảm thấy hẳn là do thứ hạng của Thương Nhân Ma Quỷ thăng cấp. Từ sau Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh đến tận bây giờ, Thương Nhân Ma Quỷ vẫn chưa kết toán, trước đó lại vừa từ lô cốt vong linh về nhà trọ đã bị bắt vào Nghị Viện. Việc kết toán của hắn chắc chắn tốn không ít thời gian, với số điểm tích lũy được, việc hắn từ B125 vọt lên top 3 cấp B chắc chắn không thành vấn đề.
Thậm chí cũng giống như Vệ Tuân, nếu không phải vì chưa giết được các hướng dẫn viên xếp hạng trên, thì cấp bậc và thực lực của cậu dư sức lọt vào hạng Ất/cấp A.
"Tính chất của hướng dẫn viên cấp A và hạng Ất có giống nhau không?"
Vệ Tuân hỏi: "Nếu tôi giết hướng dẫn viên cấp A thì có thể lên hạng Ất không?"
Nghe cậu mở miệng là giết với chóc, Kẻ Truy Mộng bừng tỉnh khỏi ảo tưởng về một "Bính 1 ánh nắng". Hắn nhìn Bính 1 bằng ánh mắt khó nói hết thành lời, nhưng lại chạm phải đôi mắt "ánh nắng" và "ngoan ngoãn" của cậu.
Haiz, Kẻ Truy Mộng thầm thở dài. Bính 1 rõ là một người tốt, sao lại cứ thích nói mấy lời đó nhỉ. Có đôi khi hắn thực sự ước cái mặt nạ nửa mặt dưới của Bính 1 là một cái rọ mõm.
"Giết cái gì mà giết, Thuyền Trưởng U Linh và Ma Nữ Nhỏ là những hướng dẫn viên tinh anh cấp A, không phải mấy loại tép riu mà cậu gặp trước đây đâu..."
Nói đến từ "tép riu", Kẻ Truy Mộng chợt khựng lại, đột nhiên nhớ tới ở Sahara có Sói Máu Rex A1, Nam Tước Huyết Tộc A3, Người Cảm Nhiễm A4 và Bướm Âm Dương Ất 2, còn có cả chính hắn nữa... Hình như, hình như những kẻ Bính 1 gặp chẳng có ai là tép riu cả.
"Họ đều chưa dốc toàn lực, cậu phải thấy bọn họ lúc về 0 kìa."
Kẻ Truy Mộng đành đổi hướng, lên tiếng cảnh báo Bính 1 phải cẩn thận. Vậy mà Vệ Tuân lại nghe ra được ẩn ý trong lời nói đó, cậu hạ thấp giọng, nhưng cuối từ lại không kìm được sự phấn khích mà giọng khẽ run: "Có thể thấy được lúc về 0 sao?"
Vệ Tuân thực sự vẫn chưa thấy hướng dẫn viên nào về 0 bao giờ! Ngay cả bản thân cậu cũng luôn chơi hệ treo mạng, tuy thường xuyên đâm vào tim nhưng chuyện về 0 thì chưa từng nhìn thấy. Chỉ nghe vài câu hé lộ của Kẻ Truy Mộng, Vệ Tuân đã biết trận đối kháng khởi động này tuyệt đối sẽ vô cùng mạo hiểm và k*ch th*ch!
Kẻ Truy Mộng: ...
Kẻ Truy Mộng cảm thấy hơi mệt mỏi, dứt khoát không nói nữa. Vừa lúc nhà trọ truyền tin tới, nói rằng danh sách hướng dẫn viên khu Tây đã chốt xong, Kẻ Truy Mộng liền dẫn Bính 1 đi ra ngoài, kéo theo cả bọn Bướm Âm Dương đang chờ bên ngoài, cùng nhau đi đến bãi đỗ xe của nhà trọ.
Đây là lần đầu tiên Vệ Tuân đến nơi này, chỉ thấy trong một không gian tối tăm có những phương tiện giao thông mang biển hiệu "Nhà trọ kinh dị" và biểu tượng bướm lam tím đang đậu, Kẻ Truy Mộng dẫn cậu đi về phía một chiếc máy bay chở khách loại nhỏ.
Nhìn bóng lưng của hướng dẫn viên Thúy, Bướm Âm Dương muốn nói lại thôi. Hắn rất muốn bắt chuyện, bãi đỗ xe này khiến Bướm Âm Dương nhớ lại lúc mình và Pinocchio từng mưu tính lẻn vào Bắc Tây Tạng tại đây, đó cũng là nơi hắn và hướng dẫn viên Thúy lần đầu gặp gỡ. Nghĩ lại khi xưa hướng dẫn viên Thúy yếu ớt bị hắn quay như dế, hướng dẫn viên Thuý còn phải đầu hàng hắn, hắn còn có thể túm cổ hướng dẫn viên Thúy mang đi.
Bướm Âm Dương đắc ý nghĩ thầm, lại cảm thấy mình và hướng dẫn viên Thúy thực sự có duyên. Lúc Pinocchio bóp cổ hướng dẫn viên Thúy, hắn đã nhìn ra Pinocchio sắp bị vận rủi ám rồi! May mà lúc đó hắn không làm gì quá đáng... khụ khụ, Bướm Âm Dương vẫn có chút chột dạ. Khi lên máy bay thấy hướng dẫn viên Thúy ngoái đầu nhìn, hắn lập tức nặn ra một nụ cười thật tươi —
Nhưng nhìn bóng dáng hướng dẫn viên Thúy, nụ cười của Bướm Âm Dương dần biến mất. Không hiểu sao lúc này hắn thấy ngứa tay vô cùng, cực kỳ muốn đấm người, đặc biệt là muốn đấm —
Sao hắn lại có ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy! Đáng chết, có phải Linh Môi đã hạ cổ hắn không?
May mà Vệ Tuân cũng không chú ý đến sự bất thường của hắn. Vệ Tuân chỉ theo thói quen quét mắt nhìn các "thành viên" một lượt, chỉ là cậu không thấy Tuyết Cơ đâu, có lẽ cô ta thấp quá nên bị người khác che mất lúc lên máy bay. Phải đến khi vào trong, họ phải ngồi ở dãy bên trái theo thứ tự xếp hạng: Kẻ Truy Mộng ngồi vị trí đầu tiên, Bướm Âm Dương, Bọ Bạc và Vệ Tuân lần lượt ngồi lùi về sau, lúc này Vệ Tuân mới nhìn thấy Tuyết Cơ.
Cô ta cao khoảng một mét năm, làn da trắng bệch như sứ, một chiếc khăn che mặt màu trắng che đi nửa khuôn mặt, dáng người rất mỏng manh, cả người toát lên vẻ điềm tĩnh và thanh tú. Nhận thấy Bính 1 đang nhìn mình, Tuyết Cơ khẽ cúi người hành lễ với cậu, những sợi tóc trắng như tuyết rủ xuống từ chiếc mũ trùm đầu.
"Lão đại, cho anh này."
Giữa Vệ Tuân và Tuyết Cơ là Vựng Đảo Dương. Vựng Đảo Dương cứ ngỡ hội phó đang nhìn mình, lập tức thấp giọng chào hỏi, cung kính lấy ra mấy bình sữa hắc ma dương đưa cho cậu.
Nhưng không hiểu sao, khi đưa sữa dê cho hội phó, trong lòng Vựng Đảo Dương đột nhiên dâng lên một cảm giác kháng cự mãnh liệt. Giống như... giống như hắn không muốn đưa đồ cho cậu, không muốn giao dịch với cậu chút nào.
Thậm chí ngay cả khi hắn cố nén cảm xúc quái dị đó để cưỡng ép đưa sữa dê đi, sự bài xích bản năng kia còn khiến SAN của hắn sụt giảm. Vựng Đảo Dương vốn đã mọc ra sừng dê dị hoá, liền lăn đùng ra ngất xỉu theo thói quen trong thoáng chốc. Sau khi khống chế được SAN không giảm thêm, hắn mới nhét được bình sữa vào tay hội phó, rồi thầm thở phào nhẹ nhõm, không dám nhìn hội phó thêm lần nào nữa.
Quả không hổ là hội phó... lại mạnh lên rồi, thực lực thăng tiến cứ như ngồi tên lửa vậy.
Vệ Tuân nhận lấy sữa dê, chú ý đến sự bất thường của Vựng Đảo Dương mà nảy sinh suy nghĩ. Sữa này có thể giúp hướng dẫn viên chủ động hạ SAN. Vệ Tuân nhớ lại tin tức Kẻ Truy Mộng tiết lộ, nói rằng poster tập thể không chỉ chụp hình người mà còn chụp cả hình dị hóa. Kẻ Truy Mộng biết Bính 1 có hai loại dị hóa nên bảo cậu hãy suy nghĩ trước xem nên công bố loại nào.
Vệ Tuân đương nhiên chọn dị hóa ác ma rồi. Tuy danh hiệu Nỗi Nhục Của Ác Ma nghe hơi cùi bắp nhưng dù sao cũng có danh hiệu tương ứng. Danh hiệu về phương diện ngọn lửa cậu vẫn chưa đạt được, nên dị hóa Hỏa Thần sẽ kém hơn một chút. Với lại, trong đội này có đến ba người dị hóa loại ác ma, cậu cũng vừa hay muốn xem thử uy lực của Nỗi Nhục Của Ác Ma ra sao.
......
Nếu Vệ Tuân sớm biết là chụp poster tại một miệng núi lửa đang phun trào, nếu cậu sớm dự tính được vấn đề của Nỗi Nhục Của Ác Ma nghiêm trọng đến mức này, cậu chắc chắn sẽ chọn dị hóa Hỏa Thần.
"Ầm ầm!"
Trong tiếng nổ vang trời, ngọn núi lửa phun trào dữ dội, những dòng dung nham vàng đỏ nóng rực bắn vọt ra ngoài, nhìn xa như những chùm pháo hoa khổng lồ đang nở rộ. Dung nham chảy chầm chậm dọc theo những tảng đá núi lửa đen ngòm đã nguội lạnh. Giữa tiếng ầm ầm nhức óc và tiếng xèo xèo của lửa cháy, vẻ mặt của đại ác ma Vệ Tuân có chút tê dại.
Đôi cánh rồng bạc lộng lẫy lướt qua, gạt đi dung nham, bao phủ phía trên ác ma. Con rồng mộng cảnh mạnh mẽ và con ác ma bóng tối xảo quyệt, những bong bóng mộng cảnh li ti hòa cùng ngọn lửa địa ngục đen đỏ của ác ma, cộng thêm Tuyết Cơ trong suốt như tinh thể băng đang điều khiển những bông tuyết rơi rụng, kết hợp với bối cảnh núi lửa phun trào phía sau, lẽ ra phải là một khung hình rất tuyệt vời.
Thế nhưng, một con bướm nào đó đứng cách xa vạn dặm, một con Bọ Bạc nào đó trốn biệt tăm và một con dê nào đó né như né tà, đã khiến bức tranh này trở nên cực kỳ không hài hòa.
Ba người của Liên minh Hỗ Trợ hôm nay cứ như gặp ma vậy. Vựng Đảo Dương hễ thấy hướng dẫn viên Thúy là muốn tránh xa, còn Bọ Bạc và Bướm Âm Dương thì hễ thấy cậu là lại ngứa tay muốn xông vào đấm người. Tấm poster này cuối cùng phải nhờ Kẻ Truy Mộng dang rộng cánh rồng, cưỡng ép bao bọc ba người họ vào trong mới miễn cưỡng chụp xong.
Sau khi chụp xong poster tập thể hình người và hình dị hóa của các hướng dẫn viên khu Đông, họ lại lên máy bay nhà trọ để tập hợp với các hướng dẫn viên khu Tây, chụp thêm một tấm poster chung nữa. Quay đầu lại, rồng Truy Mộng thấy Bính 1 hiếm khi xụ mặt xuống, hắn không nhịn được cười thầm, an ủi: "Nhà trọ sẽ chỉnh sửa poster mà, không để nguyên xi như vậy đưa lên đâu."
Suy nghĩ một lát, hắn nói tiếp: "Việc phải đến tận nơi để chụp chứng tỏ đây là một địa điểm tham quan của nhà trọ. Có thể dựa vào bối cảnh ở đây để suy đoán địa điểm diễn ra trận đối kháng khởi động."
Vệ Tuân rốt cuộc cũng dời đi được một phần chú ý, cậu nghĩ ở khu Tây có rất nhiều địa danh có núi lửa, không dễ suy đoán, cần phải có thêm nhiều manh mối mới được.
Không lâu sau, máy bay đã đến địa điểm mới. Sau khi xuống máy bay, mấy người họ đều có chút kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Xuất hiện trước mặt họ, lại là một suối nước nóng tự nhiên.
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 432: Chụp poster
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 432: Chụp poster
