Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 415: Thành Luxoi hư cấu


Editor: Từ giờ thay Hội Nghị => Nghị Viện nhé mng. Lúc trước mình tra từ này nghĩa là nghị hội (hay nghị viện), mắt đuôi mù kiểu gì đọc ngược lại thành hội nghị Với lại, bản convert cũng là hội nghị nên mãi đến giờ mới nhận ra sai


-ˋˏ


Kim Tự Tháp Pharaoh


Liên quan đến bướm Maria, đó chính là sự tiếp xúc ở khoảng cách bằng không với trái tim của Vệ Tuân. Sau khi xác nhận trạng thái tinh thần hiện tại của Vệ Tuân vẫn tốt, không bị các loại lời lẩm bẩm ô nhiễm làm rối loạn thần kinh, và dặn dò cậu cứ ở yên trên giường đừng xuống. An Tuyết Phong đi tắm thật nhanh theo kiểu chiến đấu để gột sạch bụi trần cát gió, nghiêm túc thực hiện tẩy sạch triệt để.


Đến khi An Tuyết Phong từ phòng tắm bước ra, anh thấy Vệ Tuân đang hứng thú bừng bừng tháo tung chiếc gối của mình.


Lúc nãy nghe chính miệng An Tuyết Phong nói "cứ ở trên giường đừng xuống", Vệ Tuân sững người một lát, nhưng lời anh nói tuyệt đối không cùng một ý nghĩa với điều cậu đang nghĩ. Vệ Tuân lập tức hiểu ra trên giường của An Tuyết Phong e rằng có biện pháp phòng ngự bảo vệ an toàn cho người nằm.


Rõ ràng trông chỉ là một chiếc giường đơn giản bình thường, Vệ Tuân cũng đã từng ngủ trên đó, nhưng lúc ấy cậu chẳng phát hiện ra điều gì. Vệ Tuân thấy hứng thú, tiện tay tháo tung chiếc gối mình đang tựa vào, quả nhiên phát hiện bên trong ruột gối có một thiết bị dạng viên nang, trông như được làm từ kim loại. An Tuyết Phong chắc hẳn đã thiết lập quyền hạn, nên hành động tháo dỡ và chạm vào của Vệ Tuân không hề kích hoạt nó.


Không đề phòng người nằm cạnh sao?


Vệ Tuân nhướng mày, cảm thấy với tính cách cảnh giác của An Tuyết Phong thì điểm này rất không hợp lý, nhưng đồng thời lại cảm thấy đây chính là chuyện mà An Tuyết Phong sẽ làm. Sau khi tháo thiết bị này xuống, Vệ Tuân nghiên cứu một hồi, phát hiện đây không phải đạo cụ do nhà trọ bán, mà cảm giác thiết bị mang lại cho cậu có chút quen thuộc một cách khó hiểu, giống như đã từng cảm nhận được ở đâu đó.


Đợi đến khi Vệ Tuân đeo vào đôi găng tay hạt cát linh hồn sắc màu mà Kẻ Truy Mộng đã đưa rồi mới mân mê tiếp, thiết bị viên nang vốn im lìm cuối cùng cũng có phản hồi. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi An Tuyết Phong đi tắm, cậu đã gần như nghiên cứu toàn diện, lại còn tự mày mò mà nhét luôn người giấy đang phong ấn hư ảnh Nghị Viện vào bên trong.


Thiết bị chỉ khởi động chưa đầy một giây, năng lượng vốn đang linh hoạt của hư ảnh Nghị Viện đã "xoẹt" một cái giảm đi một nửa, trở nên thoi thóp.


​"Tôi giúp em cắt nó ra nhé?"


​An Tuyết Phong ngồi xuống bên cạnh Vệ Tuân, đón lấy người giấy xám xịt trong tay cậu. Ngón tay anh tùy ý lướt qua cổ người giấy, nhưng lại khiến người giấy vốn đang vùng vẫy lập tức bất động, hệt như một vật chết.


"Đây là vật phẩm của Sahara Chết Chóc sao?"



​Vệ Tuân cầm thiết bị viên nang hỏi anh.


​"Không, mặc dù bên trong nó chứa những hạt cát chín màu của Sahara Chết Chóc, nhưng đã được tôi xử lý. Cát Sahara Chết Chóc sau khi xử lý có thể loại bỏ mọi ảo giác tiếng thì thầm, giúp người ta ngủ ngon, tôi gọi nó là thuốc ngủ."


​Ô nhiễm cốt lõi của Sahara là "tịch diệt".


​An Tuyết Phong giải thích: "Nhưng bộ phận đóng vai trò chủ chốt là lớp vỏ bên ngoài này, nó đến từ nơi sâu nhất trong Kim Tự Tháp Pharaoh. Em sở hữu lông vũ ở trạng thái phượng hoàng của tôi, có liên kết với tôi, cho nên nó sẽ bảo vệ em chứ không tấn công em."


​Không chỉ vậy, khi An Tuyết Phong chuyển giao thẻ của mình cho Vệ Tuân, cậu đã có quyền sử dụng tất cả các thiết bị do chính tay anh thiết kế. Ngay cả khi Kẻ Truy Mộng là người sáng lập Sahara Chết Chóc có đến đây cũng không thể điều khiển được những thiết bị này, nhưng Vệ Tuân thì có thể.


​"Nói cách khác, bản chất của hư ảnh Nghị Viện là một loại ô nhiễm? Là ảo giác tiếng thì thầm sao?"


​Vệ Tuân bắt được từ khóa, khi cậu đeo chiếc găng tay cát sắc màu chắc hẳn đã vô tình gây ra dao động ô nhiễm tịch diệt, mà hư ảnh Nghị Viện lại bị nó khắc chế.


​"Có thể nói như vậy, ô nhiễm bên trong Nghị Viện không hề nhẹ hơn vực sâu là bao. Quyền hạn và sức mạnh mới mà các nghị viên nhận được sau khi gia nhập Nghị Viện có liên quan mật thiết đến những ô nhiễm đó."


​Như vậy thì có chút giống hướng dẫn viên, lại có điểm tương đồng tinh tế với chủ nhà trọ.


​Vệ Tuân thầm suy tính.


​Trên người * * * có khí tức vực sâu dày đặc, khi Vệ Tuân thu phục điểm kết nối vực sâu đã thiết lập liên kết với * * *, nói cách khác khí tức vực sâu trên người * * * nhiều đến mức cơ bản tương đương với sinh vật vực sâu. Hơi thở vực sâu trên người ? ? ? tuy không nhiều như thế nhưng cũng không hề ít.


Nhà trọ ban cho thực lực mạnh cùng quyền hạn quản lí cho chủ nhà trọ, vậy cái giá mà họ phải trả, liệu có phải là trấn áp ô nhiễm vực sâu?


​Tương tự như vậy, nhà trọ ban cho hướng dẫn viên đủ loại đặc quyền, nhưng khi đếm ngược thời gian tử vong của hướng dẫn viên về 0, trạng thái dị hóa sẽ thiết lập liên hệ với vực sâu, lấy sức mạnh từ đó. Bao gồm cả người của Liên minh Đồ Tể hấp thụ khí tức điểm kết nối vực sâu thông qua chuông vực sâu, liệu có phải tương đương với việc rút sức mạnh từ vực sâu, phần nào đó làm suy yếu vực sâu hay không?


​Nếu nhà trọ dùng chủ nhà trọ và hướng dẫn viên để trấn áp ô nhiễm của vực sâu; các du khách và hướng dẫn viên khai phá hành trình vĩ độ Bắc 30° để trấn áp ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°; dùng cột mốc mười năm trên chiến trường để trấn áp ô nhiễm bên ngoài chiến trường, vậy thứ mà các nghị viên và Nghị Viện trấn áp liệu có phải là ô nhiễm một nơi khác?


​Trấn áp ô nhiễm, đây có phải nguyên nhân thành lập nhà trọ?



Vậy những ô nhiễm này từ đâu mà tới? Thế giới này làm sao lại thành một cái rây với đủ loại ô nhiễm như thế này?


Vệ Tuân vẫn còn nhớ lúc đó cậu chỉ có thể nhìn thấy bên trong "cửa" là một chuỗi những con mắt giống như những viên đá ảm đạm, con ngươi chính giữa rỉ ra chất lỏng màu đỏ đặc quánh như máu, trông như kén của loài sâu bướm. Thứ mà bướm Maria muốn ăn chính là cái này, đối với nó mà nói đây là món cực kỳ bổ dưỡng. Nhưng lúc đó, ngoài việc cảm nhận được cảm xúc sợ hãi từ cái kén nhỏ máu kia, Vệ Tuân còn cảm thấy sự tham lam ẩn giấu rất sâu của nó.


Mảnh vỡ bướm không đầy đủ, vật chủ của bướm không mạnh, "kén" cũng có thể cắn ngược lại nó.


Tương tự, mảnh vỡ bướm có thể ăn ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°, giống như Đao Hút Máu lúc trước chứa đầy ô nhiễm của Ốc Đảo Viễn Cổ và Sahara Chết Chóc. Nhưng đồng thời mảnh vỡ bướm cũng có thể bị ô nhiễm vĩ độ Bắc 30° áp chế. Ô nhiễm chiến trường của nhóm lão Trần Thành thì vẫn chưa rõ, nhưng trứng thạch Phoenix và Điệp Đại đều có thể hấp thụ, chứng tỏ vĩ độ Bắc 30° và vực sâu đều có thể hấp thụ ở một mức độ nhất định.


Giữa bốn yếu tố này dường như tồn tại một mối quan hệ tương sinh tương khắc nào đó. Liệu có phải vốn dĩ các loại ô nhiễm có thể tự đối kháng và cân bằng lẫn nhau, nhưng có thứ gì đó đã phá vỡ sự cân bằng, cho nên nhà trọ mới phải đứng ra để vá lại các loại lỗ hổng này?


Ví dụ như, tại sao bướm Maria lại biến thành những mảnh vỡ?


Vệ Tuân không hỏi sâu thêm An Tuyết Phong. Những thông tin cơ mật liên quan đến chủ nhà trọ, bản thân nó đã là một loại ô nhiễm tinh thần. Trước khi Vệ Tuân thực sự hoàn thành nhiệm vụ quy tắc "Uỷ thác Sơn Thần", không ai có thể tiết lộ thêm gì cho cậu.


Vệ Tuân thay đổi ý định, cậu bảo An Tuyết Phong cắt cho mình một mẩu nhỏ ô nhiễm từ hư ảnh Nghị Viện để nếm thử hương vị. Phần lớn còn lại được Vệ Tuân giữ lại, cậu muốn nghiên cứu thêm.


Rất mát lạnh, mướt như tơ lụa, vị của hư ảnh Nghị Viện giống như kem rượu vang đỏ, chỉ cần nhấp nhẹ một cái là tan chảy. Nhịp tim Vệ Tuân nhanh thêm vài phần, cậu dễ chịu nheo mắt lại, nơi khóe mắt ửng lên một vệt đỏ hồng như đang say rượu. Vệ Tuân cảm thấy hơi choáng váng, nhưng cảm giác này lại vô cùng thoải mái, khiến cậu chỉ muốn ăn tiếp.


Ô nhiễm của Nghị Viện đối với mảnh vỡ bướm là món cực kỳ bổ dưỡng, nhưng cũng sẽ khiến nó rơi vào trạng thái như say rượu, mất đi phòng bị, dễ bị g**t ch*t hoặc bắt giữ hơn.


Vệ Tuân nhấm nháp dư vị một cách kỹ lưỡng, trông cậu có vẻ say khướt nhưng trong lòng lại đang bình tĩnh phân tích. Cho đến khi một chút ấm áp chạm vào trán, cảm giác hơi say trên người Vệ Tuân đột nhiên tan biến sạch, cả người cậu lập tức tỉnh táo lại. Cậu thấy An Tuyết Phong đang cúi người xuống, đầu ngón tay mang theo một đốm lửa đỏ sẫm chạm vào giữa trán cậu, nghiêm túc quan sát sắc mặt và thái độ của cậu.


An Tuyết Phong đồng ý kiểm tra giúp, để Vệ Tuân ăn ít hư ảnh Nghị Viện đó là vì anh biết điều gì có thể xảy ra, và cũng biết cách để giải quyết.


Vệ Tuân lập tức hiểu ra, khi An Tuyết Phong định thu tay lại, cậu khẽ cười nắm lấy tay đối phương, nhìn vào ngọn lửa đỏ sẫm như máu tĩnh mạch đang cháy trên ngón tay An Tuyết Phong. Phải cảm nhận thật kỹ mới biết đó không phải là lửa, nhìn bề ngoài nó giống một trái tim thu nhỏ hơn. Nó đập với tốc độ cực nhanh, dư ảnh khiến người ta lầm tưởng là vầng sáng bập bùng của ngọn lửa.


Đây chính là ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°.


Ô nhiễm vĩ độ Bắc 30° có thể giải trừ ô nhiễm của Nghị Viện.



Vệ Tuân nghĩ thầm, giả thuyết "các loại ô nhiễm tự kiềm chế lẫn nhau" trước đó của cậu lại có thêm một bằng chứng.


"Ô nhiễm của Kim Tự Tháp Pharaoh sao?"


Vệ Tuân hỏi. An Tuyết Phong vẫn duy trì tư thế cúi người bao phủ lấy cậu, ấn ấn lên lồng ngực Vệ Tuân để cảm nhận trạng thái tinh thần. Sau khi xác nhận cậu thực sự không sao, anh mới ngồi trở lại.


Không có vấn đề gì thì không cần phải mổ ngực nữa. Tuy Vệ Tuân không sợ đau, nhưng việc mổ ngực dù sao cũng không tốt, dễ khiến người ta bị mờ đi ranh giới nguy hiểm và cái chết.


Thế nhưng khi nghĩ đến việc không thể nhìn thấy trái tim của Vệ Tuân, không thể chạm vào và nắm bắt trái tim ấy, không thể phủ nhận rằng sâu trong lòng An Tuyết Phong lại có chút tiếc nuối.


Chắc hẳn hợp nhất với * * * đã khiến họ bắt đầu ảnh hưởng lẫn nhau, khiến anh nhiễm phải một chút b**n th** và cố chấp của * * * rồi.


An Tuyết Phong nghĩ thầm, hoặc chỉ là một vài bản tính ác liệt vốn có của anh đang bắt đầu lộ diện, dù sao bọn họ vốn dĩ là cùng một người.


"Đúng vậy."


An Tuyết Phong chỉ vào viên nang kim loại mà Vệ Tuân đang nghịch trên ngón tay: "Lớp vỏ của nó là kim loại cấu thành từ máy tạo nhịp tim của xác ướp Pharaoh."


Thấy sự hiếu kỳ trên mặt Vệ Tuân chuyển thành ghét bỏ, cậu nhăn mặt ném viên nang trả lại cho An Tuyết Phong như mèo ngửi phải vỏ cam, rồi nhảy xuống giường đi rửa tay. An Tuyết Phong nhướng mày cười, anh nhặt lấy viên nang rồi đi theo vào tận phòng vệ sinh, mỉm cười dựa vào tường nhìn Vệ Tuân rửa tay.


"Tôi vẫn chưa nói với em về ô nhiễm của Kim Tự Tháp nhỉ."


Kim Tự Tháp Pharaoh là hành trình vĩ độ Bắc 30° đầu tiên được sáng lập trong cột mốc mười năm này, cũng là hành trình có độ thăm dò cao nhất do An Tuyết Phong dẫn dắt toàn đội Quy Đồ khai phá. Có thể nói anh cơ bản đã chinh phục hoàn toàn hành trình, các loại vật phẩm bên trong đều tùy ý anh sử dụng.


"Kim Tự Tháp Pharaoh, các kiến trúc chính gồm có kim tự tháp, miếu thần Ai Cập, vương cung Pharaoh và thành bất tử Luxoi của Ai Cập bao quanh vương cung. Ô nhiễm cốt lõi của nó chính là 'bất tử'."


An Tuyết Phong nói: "Thành Luxoi là một tòa thành không tồn tại trong thực tế."


Chỉ cần lên mạng tra cụm từ "máy tạo nhịp tim xác ướp - bí ẩn chưa có lời giải của thế giới", ngay lập tức có thể tìm thấy rất nhiều bài viết tương tự. Đại ý là tại thành Luxoi ở Ai Cập, các nhân viên khảo cổ đã đào được một xác ướp Pharaoh từ 2500 năm trước, từ trên người nó mơ hồ truyền tới một loại cảm giác rung động có quy luật.



Sau khi đưa tới bệnh viện Cairo để giải phẫu kiểm tra, bác sĩ bàng hoàng phát hiện trên trái tim khô héo của nó có một máy tạo nhịp tim làm bằng tinh thể đen vẫn đang hoạt động, khiến trái tim từ hơn 2000 năm trước này vẫn đập.


Nếu truy nguyên nguồn gốc xa hơn, có thể tìm thấy ngọn nguồn của bí ẩn chưa có lời giải này là một bài báo đăng trên Weekly World News ngày 17 tháng 3 năm 1992. Tuy tên là   Weekly World News , nhưng vào thời điểm đó hầu hết chỉ là những "tin tức" hư cấu, có điều nội dung báo cáo tuân thủ nghiêm ngặt định dạng tin tức, có ngày tháng, nguồn tin, phát biểu của chuyên gia, v.v., trông rất giống tin thật.


Trên đó đưa tin rằng xác ướp đào được ở thành Luxoi là từ 5000 năm trước, máy tạo nhịp tim của nó cũng không phải bằng tinh thể đen, mà được làm từ một loại kim loại.


Nhưng suy cho cùng, Ai Cập căn bản không hề có thành Luxoi, thành này hoàn toàn là hư cấu.


"Thành Luxoi không có người sống, toàn bộ đều là xác ướp. Quý tộc, người giàu hay dân thường chỉ khác nhau ở cấp bậc chế tác. Vào đêm đầu tiên khi du khách tiến vào toà thành này, sẽ có những người thợ làm xác ướp đến gõ cửa, dùng đục xuyên qua lỗ mũi, nghiền nát xương trán để tiến vào khoang sọ, sau đó khuấy nát đại não của du khách."


Nghiền nát đại não là bước đầu tiên để làm xác ướp, sau đó là rạch bụng lấy dạ dày, ruột, gan và phổi. Chỉ có những du khách đã qua xử lý sơ bộ như vậy mới được phép hoạt động và khám phá trong thành Luxoi. Nếu không thể tìm lại nội tạng và óc của mình trong một khoảng thời gian nhất định, họ sẽ hoàn toàn biến thành xác ướp và vĩnh viễn ở lại nơi này.


"Thứ duy nhất chúng ta có thể giữ lại chính là trái tim."


Ngón tay An Tuyết Phong điểm hờ lên lồng ngực Vệ Tuân. Nhận thấy dây buộc áo ngủ của cậu không được thắt kỹ, để lộ ra vùng ngực trắng đến phát sáng, lại nghĩ đến lúc chạm tay vào nhau thấy tay Vệ Tuân lạnh như băng, An Tuyết Phong cảm thấy hơi ngứa tay. Anh rướn người tới, đích thân thắt lại dây áo cho Vệ Tuân, che chắn lồng ngực thật kín kẽ.


Tư thế này thân mật giống như đang ôm lấy từ phía sau. Với chiều cao của An Tuyết Phong, khi cúi đầu, cằm anh có thể tì l*n đ*nh đầu Vệ Tuân. Nhìn bóng dáng hai người phản chiếu trong gương, An Tuyết Phong thả lỏng, vô thức ôm lấy eo cậu, giống như một loài mèo lớn đang nghỉ ngơi trong lãnh địa của mình, lười biếng nép vào bên bạn đời. Ngay cả khi bị Vệ Tuân trả đũa bằng cách búng nước đầy mặt, anh cũng không giận, chỉ chớp chớp mắt.


Cuối cùng vẫn là Vệ Tuân nhìn không nổi, kéo một chiếc khăn sạch lau khô những giọt nước trên mặt An Tuyết Phong.


"Cảm giác mất đi óc là như thế nào?"


Người Ai Cập cổ đại cho rằng trái tim là vật chứa của tư duy và linh hồn, ngay cả khi làm xác ướp cũng nhất định phải giữ lại trong cơ thể, nhưng đại não lại là thứ đầu tiên bị phá hủy.


"Không có cảm giác gì đặc biệt cả, khi bọn chúng lấy đi nội tạng, chúng ta cũng không thấy đau đớn gì."


An Tuyết Phong suy nghĩ một chút: "Nếu thực sự có cảm giác gì, thì đó là sự thả lỏng."


Giống như đột nhiên nhận được tin ngày mai không phải đi làm đi học, cũng không có bất kỳ công việc hay bài tập nào cần hoàn thành tại nhà, cảm giác như bỗng dưng có được một ngày nghỉ. Kể từ khi vào nhà trọ, thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn, cảm giác thả lỏng, không cần bận tâm đến bất cứ điều gì đó thực sự khiến người ta mê đắm.


"Ký ức sẽ mất đi từng chút một, cuối cùng biến thành xác ướp, vĩnh viễn ở lại thành Luxoi."


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 415: Thành Luxoi hư cấu
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...