Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 416: Nghị phó của Thượng Nghị Viện
Trái tim
An Tuyết Phong nhớ lại chuyện của mười năm trước, có một người đồng đội trọng thương cận kề cái chết đã lựa chọn vĩnh viễn ở lại thành Luxoi. Sau này, mỗi lần Quy Đồ đến kim tự tháp đều sẽ đi thăm hắn ta.
Hắn ta sống rất tốt trong thành Luxoi, đã quên hết mọi thứ về hiện thực và nhà trọ, sống một cuộc đời sung túc bình lặng, và đang theo đuổi một người phụ nữ mình thương. Sau khi An Tuyết Phong cơ bản đã làm chủ được kim tự tháp và trở nên mạnh hơn, anh đã từng cố gắng đưa người đó ra ngoài, thử đủ mọi cách để cứu hắn ta về.
Nhưng hành trình vĩ độ Bắc 30° dường như không cùng một hệ thống với các hành trình thông thường. Những du khách sau khi chết bị nhà trọ thu hồi và tái sử dụng thì vẫn còn cơ hội sống lại, nhưng người đó thì không được nữa.
Hắn ta chỉ còn nhớ An Tuyết Phong, vì An Tuyết Phong là người khai phá và chinh phục Kim Tự Tháp Pharaoh. Khi nhìn thấy hắn ta nơm nớp lo sợ, thành kính quỳ lạy trước mặt mình, An Tuyết Phong đã túm lấy hắn ta nhấc bổng lên. Về sau, những lần đến thăm anh đều chỉ là lặng lẽ quan sát, không xuất hiện trước mặt hắn ta nữa.
An Tuyết Phong vô thức v**t v* lồng ngực Vệ Tuân. Anh từng nghĩ nếu mảnh vỡ bướm thực sự gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến trái tim Vệ Tuân, thì việc đeo cho cậu máy tạo nhịp tim của Kim Tự Tháp Pharaoh có lẽ là khả thi, ô nhiễm vĩ độ Bắc 30° luôn có thể áp chế phần nào ô nhiễm vực sâu.
Nhưng muốn dùng máy tạo nhịp tim này, bản thân phải là xác ướp hoặc là người khai phá Kim Tự Tháp Pharaoh mới được. Anh không thể nào phá hủy đại não của Vệ Tuân, càng không muốn Vệ Tuân biến thành dáng vẻ như người đồng đội năm xưa.
Sẽ có cách tốt hơn, An Tuyết Phong nghĩ thầm. Dù Sầm Cầm giả điên giả khờ trước mặt các nghị viên Nghị Viện, và các nghị viên thực sự không kiểm tra ra được trên người hắn có vật gì liên quan đến chiến trường, nhưng An Tuyết Phong xác nhận Đạo Sĩ Bán Mệnh chắc chắn đã tìm lại được một phần ký ức, có thể bắt đầu từ chỗ hắn...
"Ưm?"
An Tuyết Phong bỗng cảm thấy dưới lòng bàn tay có thứ gì đó nhòn nhọn dựng lên. Anh vô thức dùng ngón cái miết qua để ấn phẳng nó xuống, nhưng rồi chợt nhận ra đó là thứ gì. Anh lập tức muốn thu tay lại, nắm chặt thành đấm trước ngực Vệ Tuân, cơ thể lùi về sau để che giấu phản ứng của bản thân, khẽ ho một tiếng đầy gượng gạo định chuyển chủ đề. Nhưng Vệ Tuân đã túm lấy cổ áo anh kéo xuống. Khi An Tuyết Phong cúi người, Vệ Tuân hờ hững để lại một nụ hôn nơi cằm anh, thỏa mãn cười nhạt: "Chủ động đến thế cơ à."
Anh chủ động rõ ràng không phải để làm việc này mà. An Tuyết Phong nhận thấy tia cười xấu xa nơi đáy mắt Vệ Tuân, bất lực nắm lấy tay cậu, hôn nhẹ lên đầu ngón tay.
"Người của Huyền Học sắp tới rồi, là bọn Vạn An Bần, liên quan đến hành lang poser và chiến trường... một số chuyện."
Lúc đó An Tuyết Phong về nhanh nhất, phía sau còn rất nhiều người. Hôm nay có không ít chuyện quan trọng, Vệ Tuân đương nhiên cũng biết, cậu chỉ đang cố tình trêu chọc khơi lửa mà thôi. Định lực của An Tuyết Phong càng cao, cậu càng không kiêng nể gì. Vệ Tuân ngả người ra sau, cảm nhận hơi thở của An Tuyết Phong khựng lại trong thoáng chốc, hơi thở rõ ràng đã trở nên nóng bỏng, cậu liền khẽ cười.
Rõ ràng không phải là không muốn, vậy mà cứ nhịn giỏi thế.
An Tuyết Phong đâu phải là không được, Vệ Tuân cũng không phải chưa từng test thử. Cứ nhịn cho đến cuối cùng rồi bộc phát ra thì sẽ k*ch th*ch đến nhường nào, chỉ cần liên tưởng một chút là Vệ Tuân đã thấy hơi rạo rực. Cậu kéo cổ áo An Tuyết Phong xuống hôn, thản nhiên nghĩ rằng lúc liên kết sâu sẽ là một thời cơ tốt, có thể trải nghiệm triệt để cảm giác gây nghiện kia mạnh đến mức nào.
Vệ Tuân cũng biết An Tuyết Phong đang nhẫn nhịn điều gì. An Tuyết Phong luôn muốn dành cho cậu một lần đầu tiên hoàn hảo nhất, mười phần vẹn mười. Thế nên bản thân An Tuyết Phong không hoàn chỉnh, anh phải hợp nhất với * * * mới được, nếu không sẽ là không đủ trịnh trọng, không đủ trân trọng đối với Vệ Tuân.
Nếu là trước kia, Vệ Tuân chỉ theo đuổi những k*ch th*ch vui sướng nhất thời, chỉ muốn ăn thức ăn nhanh, căn bản chẳng để tâm. Nhưng việc An Tuyết Phong cứ luôn lên kế hoạch và chuẩn bị trịnh trọng như thế, tâm ý trân quý đó khiến Vệ Tuân cũng muốn thấu hiểu anh, trịnh trọng tiếp nhận trái tim này.
Tuy nhiên nhu cầu bình thường thì vẫn phải có, hai người hôn nhau như đánh trận, giày vò An Tuyết Phong đến mức hoàn toàn ngóc đầu dậy thì Vệ Tuân mới xấu xa đẩy ra, thì thầm bên tai anh:
"Sau này về nhớ tắm rửa, nếu không sẽ không cho anh lên giường đâu."
Dứt lời, Vệ Tuân khéo léo xoay người định đi, nhưng lại bị An Tuyết Phong túm ngược trở lại. Nhìn gương mặt mỉm cười của Vệ Tuân, An Tuyết Phong trừng mắt nhìn cậu đầy nguy hiểm, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa mà ép Vệ Tuân vào tường. Cảm giác áp bức mạnh mẽ, xâm chiếm và độc chiếm đó khiến Vệ Tuân thấy sung sướng. Mái tóc vừa lau khô lại ướt đẫm, trong làn hơi nước bọn họ giúp đỡ lẫn nhau, bầu không khí trong phòng tắm càng lúc càng nóng bỏng.
Chẳng biết qua bao lâu, tay Vệ Tuân cũng mỏi nhừ, lười biếng tựa vào người An Tuyết Phong, nhìn anh xử lý mớ hỗn độn để lại. An Tuyết Phong tỉ mỉ rửa tay cho Vệ Tuân từng ngón một, nghe cậu hờ hững hỏi: "Thẻ và giường cứ thế đưa hết cho tôi sao?"
"Đưa hết cho em rồi."
An Tuyết Phong dùng nước ấm xả sạch bọt trên tay Vệ Tuân, đảm bảo không còn sót lại chút mùi nào, lại cẩn thận xịt thêm dung dịch sát khuẩn. Nhìn những ngón tay của cậu trắng như ngọc, hoàn toàn khác với những ngón tay thô ráp có vết chai vì cầm súng của mình, An Tuyết Phong bỗng lấy chiếc nhẫn dẫn đầu mà Vệ Tuân đã tháo ra khi tắm, đeo lại cho cậu.
Hai bàn tay đeo nhẫn vàng đỏ đan chặt vào nhau, thật sự rất hợp. An Tuyết Phong ngắm nghía một hồi, chỉ thấy nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Anh sực nhớ Đạo Sĩ Bán Mệnh thường thích chụp ảnh, bây giờ anh cũng muốn chụp một tấm hình bàn tay của hai người, rồi vô tình để lộ cho tất cả mọi người đều biết.
"Sau này chúng ta đều sẽ ngủ chung trên một chiếc giường."
Nói yêu, nói thích, anh luôn thấy ngại ngùng khó mở lời, lại có chút không đủ nghiêm túc trịnh trọng, nên anh chọn dùng hành động để bày tỏ. Vì đây là chuyện của cả một đời, nên càng phải thận trọng hơn. An Tuyết Phong là kiểu đàn ông truyền thống, sẽ giữ gìn lần đầu tiên súng thật đạn thật cho đến đêm tân hôn. Anh cho rằng "đêm tân hôn" của cả hai chính là đêm liên kết sâu.
Đợi đến khi bọn họ thực sự liên kết sâu, tinh thần tương thông, anh và * * * chắc là có thể duy trì hợp nhất được trong một ngày, bấy nhiêu cũng coi như đủ dùng, Vệ Tuân cũng có thể thực sự đối diện với một bản thể hoàn chỉnh của anh.
"Anh yêu tôi."
Vệ Tuân khẽ cười, giống như một câu khẳng định, lại giống như một câu nghi vấn. Ánh mắt cậu dừng lại trên đôi bàn tay đang đan nhau của cả hai, khẽ dao động.
Thích là gì, và yêu là gì? Cảm giác đắm say rạo rực đó chẳng qua cũng chỉ là do một vài loại hormone trong cơ thể người tạo ra, khi tác dụng của hormone tan biến, liệu có thứ gì là vĩnh cửu?
Vệ Tuân nương theo tay An Tuyết Phong, tùy ý vân vê chiếc nhẫn dẫn đầu của anh.
Liên kết giữa du khách và hướng dẫn viên chẳng qua cũng chỉ do nhà trọ ban cho, nếu một ngày nào đó nhà trọ không còn tồn tại, liên kết này cũng sẽ không còn.
Cho nên Vệ Tuân chưa bao giờ tin vào những thứ này, nào là khế ước của nhà trọ, liên kết giữa du khách và hướng dẫn viên, hay cặp nhẫn cùng mẫu. Cậu thà tin vào đôi mắt mình hơn, mọi quyền hạn mà An Tuyết Phong trao cho cậu, tấm thẻ anh nộp, tất cả sự hy sinh và bao dung từ lúc gặp mặt đến giờ, sự chỉ dạy và nuông chiều không chút giấu giếm, cùng với hai nửa trái tim kia, đều được Vệ Tuân thu hết vào tầm mắt.
Hơn hai mươi tuổi, nói chuyện cả đời dường như còn quá sớm, Vệ Tuân xưa nay luôn là người theo đuổi những k*ch th*ch phóng túng nhất thời. Nhưng lúc này, cậu lại cảm thấy tiết tấu này cũng không tệ.
Rõ ràng còn chưa đầy nửa năm nữa là phải ra chiến trường, rõ ràng rất có thể mạng sống chỉ còn nửa năm ngắn ngủo, nhưng giữa sự lo âu căng thẳng khi ngày tận thế sắp đến, tòa nhà sắp sụp đổ, An Tuyết Phong lại không hề vội vã hay nóng nảy, mà tỉ mỉ chuẩn bị cho cậu một đêm đầu tiên hoàn mỹ nhất. Đây chẳng phải cũng là một loại lãng mạn sao?
Sự trân trọng và trịnh trọng toàn tâm toàn ý này khiến Vệ Tuân động lòng.
"Vậy thì em hãy yêu tôi cho thật tốt."
"Ừm."
Vệ Tuân cắn lấy môi An Tuyết Phong, nói một cách mơ hồ. An Tuyết Phong đưa tay ra sau gáy nhấn chặt cậu lại, giống như nhận được một lời cam kết nào đó, tim anh lập tức mềm nhũn, tựa như được ngâm trong một vũng nước ấm. Đợi đến khi họ thu dọn xong xuôi đi xuống lầu, đã hai tiếng đồng hồ trôi qua. Đội trưởng Huyền Học Vạn An Bần, đội phó Lệ Hồng Tuyết và đoàn trưởng Lao Sơn là Dụ Hướng Dương, cả ba người đã đến Quy Đồ và đang đợi ở phòng khách.
Vệ Tuân khoác áo choàng, vừa xuất hiện với thân phận Bính 1, bọn họ liền đứng bật dậy. Nhóm Vạn An Bần hành lễ với cả hai một cách nghiêm túc, trịnh trọng, Vệ Tuân nghiêng mình né tránh, ngước mắt nhìn lên thì thấy Đạo Sĩ Bán Mệnh không đến.
"Đúng rồi, nghe nói cậu có được một cái xác khô kỳ lạ bí ẩn."
Vạn An Bần cũng không nói gì nhiều, chỉ như đang tán gẫu cảm ơn sự giúp đỡ của nhóm An Tuyết Phong. Sau vài câu khách sáo, gã dường như mới chú ý đến Bính 1, tùy miệng nói: "Hướng Dương là chuyên gia nhận dạng xác chết, lần này đến Quy Đồ sẵn tiện giúp cậu xem qua một chút."
Lời này nghe như thể họ đến thăm Quy Đồ, rồi làm một món nợ ân tình nhân tiện giúp hướng dẫn viên nhỏ của Quy Đồ xem xét xác khô vậy, tuyệt nhiên không nhắc nửa chữ đến Đạo Sĩ Bán Mệnh. Lòng Vệ Tuân khẽ động, cậu hiểu ra chuyện của Đạo Sĩ Bán Mệnh e rằng vẫn chưa hoàn toàn giải quyết xong, thậm chí tên của hắn còn bị Nghị Viện giám sát, nên mới chỉ nói là "xác khô".
Cái "xác khô kỳ lạ" mà Vệ Tuân lấy được từ Ốc Đảo Viễn Cổ, tất nhiên khả năng cao là có liên quan đến Hồng Giang. Chính là Tống Phi Tinh, người có thể khiến chiếc áo choàng đỏ dị động!
Vạn An Bần và An Tuyết Phong nhìn nhau một cái, bản thân gã và Lệ Hồng Tuyết không nhúc nhích, chỉ để Dụ Hướng Dương đi theo Bính 1. Đội trưởng và đội phó của Huyền Học không đi, lại nhất quyết không nhắc đến Sầm Cầm, tai mắt của Nghị Viện không có lý do gì để bám theo Dụ Hướng Dương nữa. Ngón tay An Tuyết Phong khẽ cử động, một luồng "tầm mắt" đang âm thầm định bám theo Dụ Hướng Dương đã bị anh bóp nát.
Đây là sự bảo đảm dưới danh nghĩa đội trưởng Quy Đồ, Nghị Viện bắt buộc phải nể mặt anh.
"Trông giống như một loại xác ướp biến dị, vẫn có điểm khác biệt với cương thi bên phía chúng ta."
Diện tích căn cứ Quy Đồ lớn, nhiều phòng ốc, Bách Hiểu Sinh thậm chí còn có một phòng khám nghiệm tử thi chuyên dụng với đầy đủ trang thiết bị. Vệ Tuân hỏi qua ý kiến của Bách Hiểu Sinh, sau khi được đồng ý liền dẫn Dụ Hướng Dương vào phòng khám nghiệm. Chồn tuyết Đồng Hòa Ca nhảy xuống từ vai cậu, sau khi biến thành hình người thì mở miệng nôn ra một cái xác khô. Nhìn thấy hắn không hề có chút tâm lý bài xích nào trước chuyện miệng nôn xác khô này, ánh mắt Úc Hòa Tuệ tràn đầy vẻ an ủi.
Đồng Hòa Ca đúng là đã luyện thành tài rồi.
Tống Phi Tinh dù sao cũng tính là người của Huyền Học cũ đã chết trong quá khứ, nhóm Chu Nguyên Đức không tài nào mang ra ngoài được. Vệ Tuân cũng lo lắng mình không mang ra được, nên đã đặc biệt quấn cho cái xác một lớp áo choàng, may mà cuối cùng cũng có hữu kinh vô hiểm*.
*Hữu kinh vô hiểm: gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy.
Điều này cũng chứng minh bản chất xác khô Tống Phi Tinh khác với nhóm người Chu Nguyên Đức. Vệ Tuân nhớ Bán Mệnh từng nói, toàn bộ cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ thực chất được cấu thành từ Mắt Bướm, vì thế không có một chút hơi thở của nhà trọ, các hướng dẫn viên cũng không thể liên hệ với vực sâu khi ở bên trong.
Khi ấy, với tư cách là đội trưởng Huyền Học thế hệ tiếp theo, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã thừa kế giọt máu của Huyền Học — thứ chứa đựng hy vọng, chấp niệm và vô số cảm xúc của các thế hệ người Huyền Học. Khi hắn dùng nửa mạng để trấn áp và phong ấn Mắt Bướm mất kiểm soát, hắn cũng đã dùng đến giọt máu này. Chính vì vậy, Mắt Bướm mới có thể sử dụng những oán niệm còn sót lại của nhóm người Chu Nguyên Đức để mô phỏng hoàn chỉnh cảnh tượng tái hiện.
Nhưng Tống Phi Tinh là thứ gì? Nếu hắn có cùng bản chất với nhóm người Chu Nguyên Đức, Vệ Tuân không thể nào mang hắn ra ngoài được.
Chỉ có một khả năng duy nhất: đó là hai mươi năm trước, sau khi Tống Phi Tinh bị cự nhân già tàn tật nhai nát, những mẩu thịt lại bị đám rắn đen khống chế, hội tụ và "khâu vá" thành xác khô. Sau đó, khi nhóm ba người Trần Thành sáng lập Ốc Đảo Viễn Cổ, cái xác này đã được giấu vào trong hành trình vĩ độ Bắc 30° này, giống hệt như cách Ô Lão Lục lẻn vào lúc Vệ Tuân sáng lập Lăng mộ Vua Thổ Ty vậy.
Chỉ có như vậy, những điểm đặc dị trên người hắn mới có thể né tránh được sự kiểm tra của nhà trọ. Việc Trần Thành thu phục hoàn toàn Ốc Đảo Viễn Cổ cần có thời gian, có lẽ chính trong khoảng thời gian đó, Mắt Bướm đã nhận ra vấn đề của xác khô Tống Phi Tinh và nuốt chửng hắn, nhưng chưa kịp tiêu hóa thì đã bị Trần Thành thu phục.
Mà Trần Thành thu phục Mắt Bướm cũng không tính là hoàn toàn, giai đoạn sau thậm chí còn làm mất mảnh vỡ bướm, nên có lẽ vẫn luôn không phát hiện ra vấn đề của xác khô. Cho đến khi Trần Thành đi đến chiến trường, Mắt Bướm lại bị Đạo Sĩ Bán Mệnh trấn áp hoàn toàn.
Khó khăn lắm mười năm mới trôi qua, sắp tiễn được Đạo Sĩ Bán Mệnh ra chiến trường, Mắt Bướm cũng ngày càng mạnh lên, nhưng lần này nó lại trực tiếp bị chém vỡ, sức mạnh thất thoát, toàn bộ sức mạnh vĩ độ Bắc 30° liên quan đến Ốc Đảo Viễn Cổ đều bị đoạt mất, và xác khô cũng bị Vệ Tuân cướp đi.
Trước đó Đạo Sĩ Bán Mệnh từng bí mật nói với Vệ Tuân rằng Mắt Bướm vẫn luôn đặc biệt chú ý đến cậu. Vệ Tuân còn đang nghĩ liệu Mắt Bướm chú ý đến mình là vì vấn đề bướm Maria, hay là liên quan đến con mắt kỳ lạ của chính cậu. Thậm chí khi Mắt Bướm vỡ vụn, một phần sức mạnh của nó đã tìm đến nương tựa vào mắt của Vệ Tuân, được * * * nhập hộ khẩu trở thành danh hiệu màu tím Mắt Ô Uế.
Nhưng hiện tại Vệ Tuân lại nghĩ, Mắt Bướm luôn chú ý đến cậu, một phần sức mạnh chạy đến chỗ cậu, có phải vì xác khô Tống Phi Tinh đang nằm trong tay cậu?
Tuy nhiên, sau khi mang xác khô về nhà trọ, nó hoàn toàn không có động tĩnh nào. Vệ Tuân nhìn xuôi nhìn ngược cũng không thấy vấn đề, mà cậu cũng không thể đem chuyện cơ mật này đi hỏi nhà trọ. Nhìn từ việc các thiết lập trên giường của An Tuyết Phong đều bắt nguồn từ hành trình vĩ độ Bắc 30° chứ không phải đạo cụ nhà trọ là đủ biết, anh không hề tin tưởng nhà trọ.
Dụ Hướng Dương đến thật đúng lúc, Vệ Tuân cũng nghe nói hắn có quan hệ thân thiết với Đạo Sĩ Bán Mệnh, hẳn là biết không ít thứ.
"Nội tạng bị móc rỗng rồi, nhưng trái tim lại được khâu lại hoàn chỉnh."
Dụ Hướng Dương không dùng bất kỳ loại dao kéo nào, trên ngón tay hắn mọc ra bộ móng dài cả tấc sắc lẹm, hơi trong suốt như tinh thể đen. Hắn thuần thục kiểm tra xác khô Tống Phi Tinh từ trên xuống dưới, tay khẽ nắm lấy hộp sọ lắc lắc: "Trống rỗng."
Người nước mình thời xưa chú trọng "thân thể da tóc nhận từ cha mẹ", khi địa táng đa phần thi thể đều nguyên vẹn, sẽ không làm chuyện móc rỗng nội tạng đại não như thế này.
Trạng thái thi thể của Tống Phi Tinh trái lại rất giống với loại xác ướp mà An Tuyết Phong vừa nói với Vệ Tuân.
"Cơ thể hắn đã là một lớp vỏ rỗng rồi."
Sau khi kiểm tra xong, Dụ Hướng Dương dứt khoát nói: "Không thể luyện xác, cũng không thể bảo quản, cùng lắm là hai ngày nữa sẽ nứt vỡ, kiểu biến thành tro bụi ấy."
"Nếu cậu muốn biết điều gì đó từ hắn ta, thì chỉ có chỗ này là có chút thông tin thôi."
Dụ Hướng Dương điểm vào trái tim của xác khô, trái tim đen đúa khô héo kia đã co rút lại chỉ còn bằng quả óc chó, trên đó không phân biệt được đâu là vết khâu, đâu là nếp nhăn.
"Chỉ là sâu trong trái tim này ẩn giấu một dấu ấn nguyền rủa của oán quỷ cực kỳ mạnh, hơi khó nhằn đấy. Nếu cậu muốn biết thông tin trên trái tim, cậu sẽ phải gánh chịu lời nguyền của oán quỷ, bắt buộc phải hoàn thành chấp niệm của bà ta mới có thể giải thoát, bằng không bà ta sẽ vĩnh viễn hành hạ linh hồn cậu."
"Được."
Vệ Tuân cũng không lấy làm ngạc nhiên, cậu nhớ lại Trần Thành từng nói với mình rằng Tống Phi Tinh lúc sinh thời có danh hiệu màu tím là Oán Quỷ, còn mẹ hắn ta dường như là một lệ quỷ.
Nếu mẹ hắn có liên quan đến Hồng Giang, vậy chắc chân là một trong những hướng dẫn viên hoặc du khách mạnh nhất thời bấy giờ, việc để lại thứ gì đó cũng không có gì lạ. Phía Huyền Học hẳn cũng đã lường trước được, nên lần này đi cùng còn có đội phó Huyền Học, Quỷ Vương Lệ Hồng Tuyết.
Vì vậy, khi Dụ Hướng Dương đề nghị để đội phó Lệ Hồng Tuyết ra tay gánh chịu dấu ấn nguyền rủa, giúp xác khô mở miệng, Vệ Tuân cũng không cảm thấy bất ngờ.
Cậu đã giúp Sầm Cầm tìm lại được nửa mạng, đây là ơn nghĩa sâu nặng biết bao, ân tình là thứ khó trả nhất, Huyền Học chắc chắn là muốn tìm cách đền đáp.
Nhưng Vệ Tuân lại từ chối.
"Nếu tôi muốn tự mình gánh chịu dấu ấn nguyền rủa này thì có cách nào không?"
Vệ Tuân cười tủm tỉm lên tiếng. Những lời gây sốc này lại không khiến biểu cảm của Dụ Hướng Dương thay đổi chút nào, như thể hắn cũng đã đoán trước, chỉ nói rằng vấn đề về phương diện này thì Lệ Hồng Tuyết là người giỏi nhất.
Chẳng mấy chốc, Quỷ Vương Lệ Hồng Tuyết đã đến phòng khám nghiệm. Lúc trước ở phòng khách, hắn đội mũ trùm đầu như một hướng dẫn viên, giờ tháo ra lộ rõ chân dung, Vệ Tuân mới nhận thấy sắc mặt Lệ Hồng Tuyết không ổn.
Da hắn trắng bệch giống như Vệ Tuân, quầng mắt hơi thâm đen, môi tái nhợt, trên má phải là những hình xăm quỷ màu đen trông tà dị lạnh lùng, không có chút hơi người nào, hẳn là vừa mới sử dụng một danh hiệu nào đó có tác dụng phụ rất lớn.
Xem ra chuyện của Nghị Viện và chuyện của Bán Mệnh không dễ giải quyết như vậy, Vệ Tuân nghĩ thầm.
"Oán quỷ và lệ quỷ khác nhau."
Giọng Lệ Hồng Tuyết khàn đục, nói được hai câu lại ho lên vài tiếng, dáng vẻ thoạt nhìn như sức khỏe không được tốt. Hắn xắn tay áo lộ ra hai cánh tay, Vệ Tuân liền thấy trên tay hắn chằng chịt những văn tự chú thuật quỷ bí tà dị.
"Màu đen là ác quỷ, màu đỏ là lệ quỷ, đen đỏ xen kẽ là oán quỷ."
Hắn giới thiệu ngắn gọn: "Oán quỷ nằm ở giữa ác quỷ và lệ quỷ."
Ác quỷ là nguồn cơn của dịch bệnh tai họa, giống như một tập hợp của vô số tàn hồn, oán niệm và cảm xúc tiêu cực. Lệ quỷ thì đa phần đều có thần trí, tuy huyết y đầy lệ khí, nhưng hầu hết đều có chấp niệm của riêng mình.
Oán quỷ thì lại là lệ quỷ phải gánh vác quá nhiều tàn hồn và oán niệm khác, dẫn đến đánh mất bản thân, không còn ý chí tự chủ, chỉ còn lại một tia chấp niệm cuối cùng. Khi chấp niệm biến mất, nó cũng sẽ hoàn toàn sa đoạ trở thành ác quỷ.
Bởi vậy, việc gánh vác dấu ấn nguyền rủa của oán quỷ là cực kỳ khó khăn, nó sẽ bất chấp tất cả để quấn chặt chấp niệm của nó vào linh hồn ta. Loại chấp niệm mãnh liệt đến mức kinh hoàng này sẽ khiến con người phát điên, sẵn sàng trả mọi giá để hoàn thành nó, dù cái giá đó là cái chết.
Lệ Hồng Tuyết có danh hiệu màu cam là Quỷ Vương nên còn có thể áp chế được. Nhưng Bính 1 không có danh hiệu liên quan, nếu gánh vác dấu ấn nguyền rủa này, e rằng cậu sẽ bị suy sụp tinh thần.
"Tuy nhiên cũng có cách."
Ngay khi Vệ Tuân đang trầm ngâm cân nhắc lợi hại, liền nghe Lệ Hồng Tuyết ho khan hai tiếng: "Tôi có thể hấp thụ những tàn hồn và oán niệm trên người bà ta."
Nếu hắn hấp thụ bớt tàn hồn oán niệm, thứ mà Bính 1 cần gánh vác sẽ chỉ là một lệ quỷ bình thường, hơn nữa còn là loại lệ quỷ thiên về đồ tể, không có quá nhiều thần trí hay ý thức tự chủ. Chấp niệm vẫn còn đó nhưng sẽ nhẹ bớt, cộng thêm việc Bính 1 có liên kết với An Tuyết Phong, tinh thần có thể chịu đựng được.
Mặc dù dấu ấn nguyền rủa vẫn mang lại nỗi đau linh hồn thấu xương, nếu không chịu nổi sẽ bị lệ quỷ phản phệ, nhưng chẳng phải Bính 1 nổi tiếng là không biết đau sao? Trước khi nghi thức bắt đầu, Lệ Hồng Tuyết dùng móng tay rạch nhẹ một đường lên người Bính 1, truyền một chút sức mạnh lệ quỷ vào để xác nhận rằng cậu không chỉ không sợ đau về thể xác mà linh hồn cũng không sợ đau, sau đó mới tin rằng Bính 1 có thể gánh vác dấu ấn.
"Làm phiền đội phó Lệ rồi."
Vệ Tuân khách sáo nói, rồi quay sang nhìn Dụ Hướng Dương: "Cái xác khô này đối với tôi cũng không có tác dụng lớn gì. Nếu đoàn trưởng Dụ cần, sau khi tôi lấy được toàn bộ thông tin, anh hãy mang nó về đi."
Dụ Hướng Dương nhìn sâu vào cậu, Vệ Tuân bình tĩnh đối diện. Môi Dụ Hướng Dương khẽ động, cậu tưởng hắn sẽ từ chối, nhưng cuối cùng hắn lại trầm giọng đồng ý.
Quả nhiên, Tống Phi Tinh rất có thể liên quan đến Đạo Sĩ Bán Mệnh.
Vệ Tuân đã kiểm chứng được suy nghĩ của mình. Trước đó tại Ốc Đảo Viễn Cổ, cậu đã nghi ngờ liệu Tống Phi Tinh xuống núi tìm mẹ đẻ là sư huynh của Đạo Sĩ Bán Mệnh hay không, bất kể là quy củ sư môn, tuổi tác hay thái độ của sư phụ đều khớp hoàn toàn.
Du khách tìm đến nhà trọ đều vì những nguyện vọng, chấp niệm mãnh liệt muốn thực hiện. Vệ Tuân thậm chí nghi ngờ cơ duyên đưa Đạo Sĩ Bán Mệnh vào nhà trọ chính là để tìm kiếm người sư huynh mất tích. Nhưng Tống Phi Tinh đã đổi tên, chưa từng nhắc đến tên thật, lại vì nuôi lệ quỷ mà cảm thấy làm nhục sư môn nên không muốn nhắc nhiều về chuyện cũ.
Và trong cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ, thời điểm Bán Mệnh gặp đội của Trần Thành là sau khi Tống Phi Tinh đã bị cự nhân tàn tật g**t ch*t và nhai nát.
Lúc sống không có duyên gặp mặt, ít nhất mảnh xác tàn cũng mang lại chút an ủi cho người ở lại. Với lại, Vệ Tuân nhận định Tống Phi Tinh chưa trưởng thành đến mức tham gia vào sự kiện Hồng Giang, thứ liên quan đến Hồng Giang chỉ là người mẹ lệ quỷ của hắn ta mà thôi. Trước đó thứ gây phản ứng cho áo choàng đỏ chính là huyết lệ của lệ quỷ, không phải bản thân Tống Phi Tinh.
Vì vậy, Vệ Tuân chỉ cần trái tim này là đủ. Nếu Tống Phi Tinh thực sự để lại thứ gì đó cho sư đệ, thì cái xác khô nằm trong tay Đạo Sĩ Bán Mệnh mới phát huy tác dụng lớn nhất.
Có Mắt Bướm ràng buộc, Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng không thể giấu giếm Vệ Tuân điều gì. Việc trả lại xác khô vừa giúp cậu kiếm thêm một ân tình, vừa là một mũi tên trúng hai đích. Một đội ngũ trọng ân nghĩa như Huyền Học chắc chắn sẽ không nợ cậu quá lâu.
Quả nhiên, sau khi Dụ Hướng Dương đồng ý, hắn liền khéo léo đề nghị. Nếu bên cạnh Bính 1 có thuộc hạ hay thú cưng da dày thịt béo, hắn có thể dùng pháp môn luyện thi để rèn luyện một phen. Đây không phải là kiểu luyện thi cấp thấp khiến thú cưng bị ám tử khí hay biến thành cương thi, mà Luyện Thi là một trong những danh hiệu màu cam của Dụ Hướng Dương, có thể tăng cường tính phòng ngự mà không ảnh hưởng đến sự phát triển tự thân của thú cưng.
Như vậy, ngay cả khi thú cưng còn nhỏ chưa lĩnh ngộ được thiên phú chiêu thức, vẫn có thể làm lá chắn thịt cho Bính 1.
Vệ Tuân mỉm cười, giao cự nhân mặt trời Tiểu Sa biến dị chưa trưởng thành cho Dụ Hướng Dương, lại đưa thêm một đoạn Bắp Non. Sau đó, Lệ Hồng Tuyết bắt đầu chuyển di dấu ấn oán niệm cho Vệ Tuân. Những ngón tay tái nhợt của hắn ấn lên trái tim khô héo đen kịt, móng tay dần chuyển sang màu đen tuyền, sắc đen trên trái tim cũng bị hấp thụ, cuối cùng chỉ để lại một trái tim nhỏ màu đỏ.
"Ăn nó đi."
Vệ Tuân nhìn trái tim tí hon chỉ bằng quả hạnh mà Lệ Hồng Tuyết đưa tới, trên đó ướt sũng như bị ngâm trong máu. Cậu nín thở, nghiến răng nhắm mắt, cầm lấy trái tim rồi nuốt chửng. Dù đã nín thở, cậu vẫn cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc xộc lên từ cổ họng. Trái tim đó như thể còn sống, cứ muốn vọt ra khỏi họng Vệ Tuân.
Lệ Hồng Tuyết siết chặt cổ tay Bính 1, đôi mắt chuyển thành màu đen thuần túy, sức mạnh Quỷ Vương cưỡng ép ép trái tim đó xuống. Cho đến khi móng tay ngón út bên tay phải của Bính 1 biến thành màu đỏ như máu, dấu ấn lệ quỷ đã chuyển di thành công. Thấy linh hồn Bính 1 không bị chấn động, mọi chuyện coi như thuận lợi, Lệ Hồng Tuyết lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây sau, đồng tử hắn co rụt lại. Hắn thấy quanh thân Bính 1 tràn ngập huyết khí như sương mù, đậm đặc tươi rói, bao phủ trên người cậu như một bộ huyết y của lệ quỷ. Thế nhưng khi sắc đỏ ấy ngưng tụ trên áo choàng của Bính 1, nó lại biến chiếc áo đó thành một chiếc áo choàng đỏ hoàn chỉnh. Hơn nữa, cảm giác của chiếc áo choàng này hoàn toàn khác với chiếc của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh —
Đây không chỉ đơn thuần là một chiếc áo choàng hướng dẫn viên, mà bên trên nó còn đính kèm một loại sức mạnh mang tính quy tắc! Và nó đang muốn mang Bính 1 đi!
Tuyệt đối không thể để Bính 1 xảy ra chuyện!
"Rầm!"
Lệ Hồng Tuyết chỉ kịp nắm chặt lấy tay Bính 1. Giây tiếp theo, cửa phòng khám nghiệm bị tông mở mạnh bạo, một bóng người cao lớn lao vào, túm lấy tay Vệ Tuân. Ngay khoảnh khắc sau, cả ba người đồng thời biến mất tại chỗ.
_________
'Hồng Giang——Hồng Giang——' 'Hồng Giang——'
Trong đầu Vệ Tuân vang vọng tiếng nỉ non của một người phụ nữ. Sau khi thiết lập liên hệ với trái tim kia, dưới sự trợ giúp của Lệ Hồng Tuyết, cậu đã áp chế được lệ quỷ này. Đúng như Lệ Hồng Tuyết đã nói, sau khi oán niệm tan đi, chấp niệm của lệ quỷ cũng vơi bớt nhiều, sức mạnh xung kích vào tinh thần Vệ Tuân không còn quá mạnh. Giữa những tiếng "Hồng Giang, Hồng Giang" đầy rẫy trong trí não, Vệ Tuân vẫn có thể bình tĩnh suy nghĩ.
Thế nhưng, sâu trong trái tim này còn ẩn giấu một thứ khác, thứ mà ngay cả Lệ Hồng Tuyết cũng không phát hiện ra. Khoảnh khắc Vệ Tuân nhận ra thì đã thấy điềm chẳng lành, nhưng đã không còn kịp nữa.
'Suỵt, đừng lên tiếng.'
Giọng của An Tuyết Phong vang lên trong lòng cậu. Bóng người cuối cùng xông vào túm chặt lấy Vệ Tuân đương nhiên là anh ấy.
'Trong phòng không có người khác, tạm thời an toàn.'
Vệ Tuân chậm rãi mở mắt, thấy mình đang ở trong một văn phòng với phong cách trang trí cổ xưa. Giấy dán tường phong cách Victoria, mô hình quả địa cầu bằng đồng, hai bên là tủ đựng hồ sơ bằng gỗ, giá sách bên cạnh bàn làm việc, một chậu cây đã héo rũ. Trên bàn là một tấm da dê, cùng với mực và bút máy.
Đúng như An Tuyết Phong nói, trong văn phòng chỉ có một mình cậu. Vệ Tuân khẽ cử động, đặt chú tắc kè nhỏ màu vàng kim trong lòng lên cạnh cổ, vừa để giấu dưới mũ trùm của áo choàng đỏ, vừa để An Tuyết Phong có thể quan sát sự vật bên ngoài.
'Một vài trạng thái động vật đặc thù của tôi đã bị lưu vào hồ sơ, vừa xuất hiện sẽ bị phát hiện ngay.'
An Tuyết Phong thì thầm. Giống như Lệ Hồng Tuyết cùng bị chuyển dịch tới đây đã bị phát hiện và bị dịch chuyển đi chỗ khác, nên anh đã lập tức biến thành một con tắc kè vàng bình thường mới có thể ở lại bên cạnh Vệ Tuân.
Nhưng chú tắc kè này cũng không hề bình thường, anh đã tiếp nhận cái đuôi khi ở dạng tắc kè của Công Tước Thằn Lằn. Ai cũng biết, đuôi của tắc kè vàng Công Tước Thằn Lằn chính là xích ma có thể giam cầm sói ma Griffin. An Tuyết Phong trước đó đã không trả lại nguyên vẹn cái đuôi mà giữ lại một chút máu thịt, giờ đây coi như vẫn có sức chiến đấu.
'Đứng dậy đi lại một chút đi.'
Vệ Tuân đi một vòng để An Tuyết Phong có thể quan sát môi trường xung quanh. Cậu thấy trên bức tường phía sau ghế ngồi của mình dường như có một cửa sổ bị rèm che khuất, Vệ Tuân mơ hồ cảm nhận được một ánh nhìn lén lút.
Ánh mắt An Tuyết Phong cũng rơi vào ô cửa sổ bị che kín đó, ánh mắt chú tắc kè nhỏ lộ vẻ nghiêm trọng.
'Cẩn thận, khả năng rất cao nơi này là Nghị Viện.'
'Trên người em có "cửa" của Nghị Viện, chính nó đã đưa em dịch chuyển tới đây.'
Nghị Viện!
"Khụ."
Cổ họng Vệ Tuân bỗng nhiên ngứa ngáy, cậu khẽ ho hai tiếng, ho ra một vật. Đó là một tấm thẻ kim loại dài nửa đốt ngón tay, hoa văn trông giống như một cánh cửa, và chính giữa cánh cửa có khắc mấy chữ.
Thượng Nghị Viện - Nghị Phó
Hồng
Trong nháy mắt, Vệ Tuân đã hiểu ra tất cả. Chẳng trách Trần Thành nói Hồng Giang là liên minh hướng dẫn viên trong truyền thuyết, chưa từng có ai thực sự nhìn thấy nó.
Tổng bộ của Hồng Giang nằm ở Nghị Viện! Những hướng dẫn viên và du khách cấp cao của Hồng Giang có khả năng cao chính là các nghị viên của Nghị Viện!
Và tấm thẻ tên giấu trong trái tim lệ quỷ này, văn phòng này, rất có thể đều thuộc về thủ lĩnh của Hồng Giang. Nghị phó của Thượng Nghị Viện, đây tuyệt đối là một chức vụ cực kỳ cao!
Não bộ Vệ Tuân xoay chuyển thần tốc, Hồng Giang còn tồn tại không? Đừng nói đến các thành viên khác, vị "Hồng" này chắc chắn là đã chết ít nhất hai thế hệ rồi, tại sao văn phòng này vẫn còn giữ lại cho bà ta? Nếu Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh không có mảnh phân tách chủ nhà trọ, liệu có phải vì anh ấy là nghị viên của Nghị Viện không? Không, không đúng, Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh vẫn còn thứ hạng và danh hiệu riêng, chưa biến mất khỏi bảng xếp hạng, không phải là nghị viên.
Truyền thừa của Hồng Giang đã xảy ra vấn đề? Hiện tại Thượng Nghị Viện đã có nghị phó mới chưa? Nếu cậu đi ra ngoài với thân phận của Hồng thì sẽ thế nào? Làm sao để rời khỏi Hội Nghị? Sau khi rời đi cậu còn có thể quay lại không?
'Cẩn thận, bên ngoài có người đến!'
Nhưng khoảnh khắc sau, lời của An Tuyết Phong đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Vệ Tuân. Cùng lúc đó, một hư ảnh Nghị Viện ngơ ngác hiện ra ngay trong văn phòng!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 416: Nghị phó của Thượng Nghị Viện
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 416: Nghị phó của Thượng Nghị Viện
