Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 414: Hư ảnh Hội Nghị


Vệ Tuân có chừng mực


'Đó là hư ảnh của thành viên Hội Nghị.'


Úc Hòa Tuệ thấp giọng nói với Vệ Tuân bằng vẻ mặt nghiêm trọng: 'Xem ra bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý đồ.'


Lúc ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, Dealer của Hội Nghị đã từng muốn đưa Bính 1 đi, Úc Hòa Tuệ vẫn luôn cực kỳ đề phòng phương diện này.


'Hội Nghị?'


Ánh mắt Vệ Tuân khẽ lay động, cậu vẫn còn nhớ như in cánh cửa mà Dealer đã mở ra để đưa cậu đi khi đó. Lúc ấy, từ cánh cửa đó, cậu đã thoáng ngửi thấy một mùi hương đậm đặc đầy cám dỗ, mảnh vỡ bướm Maria cũng phản ứng dữ dội, bị sự vật bên trong cánh cửa dẫn dụ, muốn nuốt chửng đối phương.


Nghĩ đến đây, hầu kết của Vệ Tuân khẽ chuyển động. Lúc hư ảnh Hội Nghị xuất hiện vừa rồi, cậu cảm thấy hơi đói bụng, chỉ là do Góa Phụ Đen và những người khác ra tay quá nhanh, nên cơn đói đó chưa kịp bùng lên.


Hư ảnh Hội Nghị sao? Giọng nói máy móc đó hơi giống với nhân viên chăm sóc khách hàng của nhà trọ, không giống một con người. Chúng có quan hệ gì với cánh cửa kia?


Lúc mới trở về, Vệ Tuân vẫn rất hứng thú với Hội Nghị, muốn nghiên cứu sâu hơn một chút, mặc dù sau đó có nhiều chuyện tạm thời làm cậu phân tâm, nhưng cậu vẫn luôn ghi nhớ chuyện này.


Mặc dù bọn Úc Hòa Tuệ đa số đều cho rằng người của Hội Nghị đến là do vấn đề còn sót lại từ Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh, nhưng Vệ Tuân lại trầm tư xoa nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay.


Vừa rồi trong không gian thuần trắng của nhà trọ, khi * * * làm trọn gói dịch vụ phục hồi cơ thể, thư giãn tinh thần cao cấp cho cậu, y đã lấy đi chiếc nhẫn. Lúc trả lại, Vệ Tuân mơ hồ cảm thấy trên nhẫn dường như có thêm thứ gì đó, giống như viên đá quý được đánh bóng nay thay đổi tính chất, ẩn hiện một lớp năng lượng kín đáo bao phủ.


Hơn nữa, sự thay đổi này không xảy ra trên chiếc nhẫn xúc tu xanh tím mà * * * tặng cậu, mà xảy ra trên chiếc nhẫn dẫu đầu. Với tính cách có h*m m**n chiếm hữu cực mạnh và rất coi trọng địa bàn của * * *, ngay cả thẻ mua sắm của An Tuyết Phong mà y cũng không thèm để mắt tới, nên càng khinh thường việc lén lút giở trò trên chiếc nhẫn dẫu đầu. Vệ Tuân nghi ngờ đây là An Tuyết Phong nhờ * * * giúp, nhưng khi hỏi * * * rốt cuộc đã làm gì, y chỉ ngắn gọn đáp: 'Tốt nhất là em không nên biết'.


Tốt nhất là không nên biết.


Điều này chẳng khác gì lúc nãy, khi hư ảnh Hội Nghị kia còn chưa kịp nói hết câu, bọn Kẻ Truy Mộng đã đồng tâm hiệp lực ra tay diệt gọn nó, hoàn toàn không để Vệ Tuân nghe thấy nó nói gì vậy. Huống hồ khoảnh khắc hư ảnh Hội Nghị xuất hiện, Vệ Tuân cảm thấy chiếc nhẫn dẫn đầu của mình nóng rực, giống như có một đôi bàn tay vô hình, ấm áp mà mạnh mẽ che kín tai cậu lại. Mà Vệ Tuân dường như còn mơ hồ nhìn thấy một tia sáng cam nhạt khẽ hòa vào hư ảnh ngay khi nó sắp tan biến.


An Tuyết Phong đã sớm đoán trước Hội Nghị sẽ có người tới? Việc * * * đến kết toán và bơm nước cho cậu chỉ là thuận tay làm, mục đích thực sự là để đề phòng Hội Nghị?


Hội Nghị tìm đến cậu thật sự là vì chuyện ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh? Hay là vì Mắt Bướm, chiến trường, đội Huyền Học cột mốc trước, hay chuỗi sự kiện khôi phục thực lực và ký ức của Đạo Sĩ Bán Mệnh?


Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, suy nghĩ của Vệ Tuân đã xa tới mức này, càng nghĩ càng sâu. Đột nhiên xảy ra sự cố như vậy, buổi tụ tập nhỏ này đương nhiên không thể tiếp tục, chuyển thành cuộc họp nội bộ của người nhà. Những người Vệ Tuân chưa thể hoàn toàn tin tưởng như Góa Phụ Đen, Linh Môi đều rời đi; những người không tham gia Sahara như Đạo Sĩ Ong, Bọ Bạc cũng giải tán, chỉ còn lại Úc Hòa Tuệ, Đồng Hòa Ca, Kẻ Truy Mộng, Trương Tinh Tàng và Bướm Âm Dương.


Thực ra Vệ Tuân cũng không muốn để Bướm Âm Dương ở lại. Với sự thận trọng giữ kẽ của Linh Môi, nếu Bính 1 không mời thì chắc chắn gã sẽ không chủ động tới dự buổi tụ tập nhỏ của Liên minh Hỗ Trợ, trừ khi có liên quan đến Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh.


Vệ Tuân nghi ngờ sau khi rời Sahara, dù Bướm Âm Dương sẽ không nói với Linh Môi kiểu: 'Không hổ là đại nhân Bính 1, ngài ấy cũng nhận được sự công nhận của mặt trời ba la ba la!', Bướm Âm Dương bị dạy đến ngơ luôn rồi, nhưng vẫn tính là trung thành, không có sự cho phép của Bính 1 thì hắn sẽ không tiết lộ chuyện ở Ốc Đảo Viễn Cổ ra ngoài.


Nhưng có lẽ sau khi ra ngoài, Bướm Âm Dương đã hỏi khéo Linh Môi: 'Cứu mạng, anh nói xem nếu có người nhận nhầm đại nhân Bính 1 thành mảnh phân tách của đại nhân Đùa Cợt Số Mệnh thì phải làm sao? Đại nhân Bính 1 có nổi giận không? Không phải tôi đâu, là một người bạn của tôi hỏi thôi' – kiểu câu hỏi ngớ ngẩn như vậy, bởi vì lúc ở chỗ cự nhân cát đỏ, hắn thật sự đã nhận nhầm.


Việc nhận nhầm lãnh đạo hiện tại thành lãnh đạo tiền nhiệm thực sự là điều tối kỵ chốn công sở. Trước đó Bướm Âm Dương ngốc nghếch không để tâm, nhưng sau đó tự mình ngẫm lại thì càng nghĩ càng sợ, trong lúc hoang mang rất có khả năng đã cầu cứu Linh Môi.


Với sự thông minh của Linh Môi, chỉ cần nói vài câu, dù không biết hết toàn bộ thì cũng chắc chắn hiểu được đã xảy ra chuyện gì đó liên quan đến Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, nên lần này gã mới không mời mà đến.



Bướm Âm Dương quá dễ bị gài lời, Vệ Tuân vốn không định mang hắn theo họp kín, có điều Vệ Tuân nhớ lại trước đó Kẻ Truy Mộng từng nói với mình rằng Bướm Âm Dương là nằm trong top 10 của Hội Nghị Đồ Tể Thế Giới, chắc hẳn có tiếp xúc nội bộ với Hội Nghị của nhà trọ.


"Hội Nghị chỉ thích chơi trò nham hiểm và dùng thủ đoạn thôi!"


Chẳng cần để Bính 1 phải hỏi, đợi những người khác vừa đi, Bướm Âm Dương đã lập tức bày tỏ lòng trung thành. Hắn phát hiện lúc họp Linh Môi cũng đến thì suýt nữa tức chết, Bướm Âm Dương cũng đâu phải kẻ ngu thật, đương nhiên biết Linh Môi vừa tới là đã làm mình bị lộ rồi. Linh Môi thì không để tâm, nhưng hắn thì cực kỳ để tâm! Đáng ghét, cái lão già nham hiểm Linh Môi này đúng là thật sự đáng ghét!


Thế nên khoảnh khắc hư ảnh Hội Nghị hiện thân, Bướm Âm Dương là người đầu tiên xuất đao hộ chủ, giờ lại lập tức thể hiện lòng trung thành.


"Hội Nghị có quyền hạn do nhà trọ ban cho, khi thành viên Hội Nghị truyền tin, hư ảnh có thể tự do ra vào các tổ chức lớn, lúc thẩm vấn có thể trực tiếp mang người đi. Họ cũng không phải tùy tiện mang người đi đâu, đây cũng là yêu cầu của nhà trọ bắt Hội Nghị phải giám sát, quản lý du khách và hướng dẫn viên, nếu ngài kháng lệnh Hội Nghị thì cũng tương đương với kháng lệnh nhà trọ, những hình phạt đó đều rất thảm khốc."


Bướm Âm Dương cười khẩy một tiếng quái dị, vẻ mặt không sao mà nói: "Nhưng hội phó ngài cũng đâu có nghe thấy lời lệnh thẩm vấn của Hội Nghị đâu, vậy thì hình phạt cũng không tính lên đầu ngài được."


Đến Bướm Âm Dương còn nói hình phạt thảm khốc, thì chắc chắn là thảm khốc thật. Vệ Tuân còn nhớ lúc ở Bắc Tây Tạng khi điểm kết vực sâu mở ra, cậu với tư cách là du khách xuất sắc đã nhận được nhiệm vụ lệnh triệu tập do nhà trọ phát ra để giải quyết điểm kết nối vực sâu. Khi đó nhà trọ đã cảnh báo rằng Nhiệm vụ lệnh triệu tập thất bại sẽ bị đưa lên Hội Nghị xét xử, phán quyết tội danh nặng nhẹ, tội nhẹ có thể sống, tội nặng tước đoạt tất cả và xử tử.


Đã có thể tước đoạt tất cả và xử tử, quyền hạn nhà trọ ban cho Hội Nghị đúng là lớn thật, điều này khiến Vệ Tuân càng hiếu kỳ về cơ chế của Hội Nghị.


"Nếu nói chủ nhà trọ là người quản lý thay mặt nhà trọ, thì Hội Nghị tương tự như người thực thi pháp luật."


Kẻ Truy Mộng nói thẳng: "Có điều Hội Nghị không thực thi những loại pháp luật kiểu lừa đảo giết người, mà là những chuyện liên quan đến tầng lớp sâu hơn của nhà trọ, ví dụ như chiến trường, cột mốc mười năm một lần, chủ nhà trọ, vực sâu và bướm Maria."


Nói đến đây Kẻ Truy Mộng cười nhạo: "Hội Nghị nhìn bề ngoài thì hào nhoáng, thực chất là làm đủ loại việc bẩn thỉu mệt nhọc. Loại hướng dẫn viên như chúng tôi, nếu chết vì tinh thần mất khống chế, ô nhiễm sụp đổ, thì chính Hội Nghị sẽ tiến hành thu hồi chúng tôi."


"Việc này cực kỳ nguy hiểm, tôi từng giết không ít nghị viên đấy."


Kẻ Truy Mộng bình thản nói, Trương Tinh Tàng trấn an nắm lấy tay hắn. Vệ Tuân chú ý tới trên ngón tay Trương Tinh Tàng có thêm một chiếc nhẫn, ước chừng vừa về đã cùng Kẻ Truy Mộng khôi phục liên kết sâu, lại nhận nhẫn dẫn đầu. Cặp bài trùng hướng dẫn viên và du khách đã quá quen thuộc với ảo cảnh của nhau như bọn họ, việc tái lập liên kết sâu chỉ là chuyện trong phút chốc.


"Cơ bản là những du khách, hướng dẫn viên có tiềm năng phân tách để trở thành chủ nhà trọ đều sẽ không đi làm nghị viên, quá nguy hiểm. Ngược lại hướng dẫn viên đồ tể có không ít kẻ điên nộp đơn, những du khách đỉnh phong bị ô nhiễm tinh thần đến cực hạn mà không có hướng dẫn viên liên kết cũng có người gia nhập Hội Nghị. Hoặc là trong một số đội lớn, liên minh hướng dẫn viên lớn cũng đều có thành viên tham gia Hội Nghị, khi đó có thể nhận được tin tức sớm một chút."


Tất nhiên, cũng không phải ai cũng có tư cách gia nhập Hội Nghị. Chỉ có những hướng dẫn viên xuất sắc hoặc du khách xuất sắc chưa phân tách, hoặc người có thực lực đạt tới một tầng nhất định mới có khả năng được chọn làm thành viên Hội Nghị.


Vệ Tuân nhớ Kẻ Truy Mộng từng nói, Vạn Hướng Xuân của Quy Đồ chính là nghị viên trong Hội Nghị Du Khách. Cho nên An Tuyết Phong mới có thể nhận được tin tức trước mà thiết lập bảo vệ cho cậu nhỉ?


"Hội Nghị Đồ Tể Thế Giới, Hội Nghị Du Khách Thế Giới đều tính là tổ chức cấp dưới của Tổng Hội Nghị Kinh Dị Toàn Cầu, coi như là đội dự bị cho các nghị viên chân chính."


Bướm Âm Dương giải thích: "Có điều người thực sự gia nhập Tổng Hội Nghị Kinh Dị Toàn Cầu trái lại không nhiều, đó là những kẻ thật sự đã đến đường cùng mới đi. Một khi gia nhập, tên và danh hiệu sẽ không hiển thị trên bảng xếp hạng nữa, Hội Nghị là một hệ thống khác. Nghe nói đến lúc mười năm ra chiến trường, nơi mà nghị viên và chủ nhà trọ đi cũng không giống nơi chúng ta đến."


Nhưng rốt cuộc khác biệt thế nào thì Bướm Âm Dương cũng không rõ.


"Nói cách khác, cường giả trong nhà trọ không chỉ có những người trên bảng xếp hạng?"


Vệ Tuân bắt đầu thấy hứng thú, rõ ràng trong Hội Nghị có cường giả, và số lượng còn không ít.


Kẻ Truy Mộng trả lời cậu với giọng điệu đầy ẩn ý: "Tất nhiên rồi, du khách đỉnh phong, hướng dẫn viên có thực lực đạt hạng Giáp, hạng S, trong Hội Nghị đều có."


Nếu không có đủ thực lực, cũng không thể trở thành cơ quan bạo lực trong nhà trọ.



"Mạnh đến mức nào?"


Chẳng hạn như hư ảnh Hội Nghị đến triệu tập cậu lúc nãy, thực lực bản thể mạnh bao nhiêu.


"Không mạnh bằng chúng ta."


Kẻ Truy Mộng cười nhạo: "Yên tâm, kẻ đến chỉ là một hư ảnh, chứng tỏ Hội Nghị cảm thấy vấn đề bên phía cậu không lớn."


Loại hướng dẫn viên và du khách đã đứng ở vị trí cao nhất như bọn họ, nhà trọ cũng sẽ có những ưu đãi tương ứng, Hội Nghị cũng sẽ không quá hung hăng ép người. Hơn nữa, Hội Nghị có quy tắc hành vi riêng do nhà trọ thiết lập. Sau khi chuyện vừa rồi xảy ra, Hội Nghị không thể trực tiếp đến tìm Bính 1 nữa, mà phải đi tìm "ô dù" của Bính 1 để đàm phán trước, giải quyết vấn đề trực tiếp từ gốc rễ cũng là quy tắc cốt lõi của nhà trọ.


Khi đã đàm phán xong với "ô dù", việc muốn bắt Bính 1 đi cũng không còn vấn đề gì. Nếu không, Hội Nghị cứ cử người đến hết lần này tới lần khác rồi bị đánh đuổi về cũng quá lãng phí tài nguyên và thời gian. Tất nhiên, nghị viên cũng có thể ẩn giấu thân phận hoặc cử tay sai không thuộc Hội Nghị đi bắt giữ, nhưng nếu không khoác lên cái lớp da Hội Nghị này, an toàn tính mạng sẽ không được bảo đảm cơ bản, có khả năng bị giết.


Hơn nữa, làm nghị viên cũng giống như một công việc, làm gì có con chó ngu nào lại trung thành tận tụy cống hiến hết mình cho nhà trọ chứ? Cứ hời hợt thế là được rồi. Chiếu theo mức độ kh*ng b* của "ô dù" bên phía Bính 1, nếu thật sự đến cái ngày "đàm phán xong", e rằng chính Bính 1 cũng đã thành hướng dẫn viên hạng Giáp mất rồi.


Tất nhiên, nếu thực sự có vấn đề lớn, Hội Nghị sẽ trực tiếp phái nghị viên đến, lúc đó không thể khiến kẻ đó ngậm miệng bằng cách tiêu diệt như khi hư ảnh chưa kịp mở lời được nữa. Mức độ nghiêm trọng của việc diệt hư ảnh và giết nghị viên hoàn toàn không thể so sánh với nhau.


Nghĩ đến đây, Kẻ Truy Mộng khẽ nhíu mày.


Chuyện bên phía Đạo Sĩ Bán Mệnh, tuyệt đối không dễ giải quyết như ở chỗ Bính 1.


"Chúng ta tốt nhất vẫn nên quay về Quy Đồ đi."


Đồng Hòa Ca đề nghị: "Bên Quy Đồ đáng tin cậy hơn."


Thành viên tầng lớp cao nhất của Liên minh Hỗ Trợ tuy rất mạnh, nhưng người để Vệ Tuân tin tưởng không nhiều. Kẻ Truy Mộng vừa tìm lại được mảnh vỡ bướm, việc thích nghi với mảnh vỡ để nắm quyền kiểm soát Sahara trở lại vẫn cần tốn thêm công sức, cứ để hắn đi theo bảo vệ suốt cũng không phù hợp.


Dù nói xác suất hư ảnh Hội Nghị quay lại không lớn, nhưng nếu bên cạnh Vệ Tuân chỉ có hắn và Úc Hòa Tuệ, Đồng Hòa Ca vẫn có chút không yên tâm.


"Được thôi."


Vệ Tuân cười đáp ứng: "Tôi cũng đang nghĩ như vậy."


Cậu muốn nghiên cứu một chút về hư ảnh Hội Nghị, nếu có thể từ đó chiết xuất ra thứ gì đó khiến mảnh vỡ bướm cảm thấy "đói" thì tốt quá. Nếu những người từng tiếp xúc với Đạo Sĩ Bán Mệnh, những người có liên quan đến hành trình Sahara lần này đều bị truyền triệu thẩm vấn...


Hư ảnh Hội Nghị sẽ không đến tìm Bính 1 nữa, vậy có đến tìm Vệ Tuân không?


_________


"Vệ Tuân, cậu cuối cùng cũng quay lại rồi!"


Vệ Tuân vừa trở về căn cứ Quy Đồ đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ Vương Bành Phái. Thật không dễ dàng gì, rốt cuộc cũng chịu về rồi, Vương Bành Phái suýt chút nữa đã xông thẳng vào trong Liên minh Hỗ trợ luôn! Thấy Vệ Tuân về, Vương Bành Phái lập tức gọi Mao Tiểu Nhạc quay lại, kéo theo cả Lộc Thư Chanh đang trấn giữ căn cứ Quy Đồ. Ba người vây quanh Vệ Tuân ngồi thành một vòng, hỏi han ân cần.


Dù số lượng người không đông bằng Liên minh Hỗ Trợ, nhưng chiến lực tuyệt đối có thể sánh bằng. Thực lực của Mao Tiểu Nhạc, Lộc Thư Chanh sánh được với những cường giả như Kẻ Truy Mộng hay Góa Phụ Đen, Vương Bành Phái tuy danh hiệu thiên về hỗ trợ nhưng thực lực cứng cũng không tệ, gã mà làm lá chắn thịt thì còn chắc chắn hơn Úc Hòa Tuệ nhiều.


Lúc này Vương Bành Phái ngồi cạnh Vệ Tuân, vẻ mặt ôn hoà nói về chuyện của Hội Nghị.



"Thành phần nghị viên của Hội Nghị ấy mà, hướng dẫn viên đồ tể hơi cao, có chút thành kiến với Quy Đồ chúng ta. Thế nên dù việc Hội Nghị truyền tin chẳng có gì đáng sợ, nhưng không chừng có tiểu nhân giở trò xấu, chúng ta tốt nhất vẫn là đừng đi."


Vương Bành Phái hòa ái nói: "Lát nữa nếu thấy hư ảnh gì đó, Vệ Tuân cậu đừng sợ cũng đừng lên tiếng, chúng tôi giết cái hư ảnh đó là xong."


"Không cần nhiều người thế đâu, tôi sẽ bảo vệ sát bên thầy Vệ. Muốn mang thầy Vệ đi sao? Vậy thì dứt khoát ở lại vĩnh viễn trong người giấy của tôi đi."


Mao Tiểu Nhạc kiên định xen lẫn một chút nham hiểm, tay không ngừng gấp giấy, từng con người giấy âm khí nặng nề được cậu ta ném ra. Chẳng mấy chốc, cả đại sảnh Quy Đồ đã chất đầy người giấy, trở nên u ám như cõi âm. Lệ khí giữa lông mày Mao Tiểu Nhạc không tan, nhưng khi nhìn về phía Vệ Tuân mắt lại sáng lấp lánh, giọng điệu mang theo chút phấn khích ngây thơ đầy tàn nhẫn: "Thầy Vệ, thầy có thích người giấy có linh hồn không? Dùng hư ảnh Hội Nghị làm linh hồn cho người giấy cũng tính là thời thượng á."


"Tiểu Nhạc, nhóc bớt bớt lại chút đi!"


Vương Bành Phái nghiêm giọng: "Hội Nghị truyền tin không phải chuyện đùa đâu——"


"Ái chà, Tiểu Nhạc nói đúng mà, chỉ là một cái hư ảnh Hội Nghị thôi, đội phó nói nghiêm trọng thế làm gì kẻo dọa Vệ Tuân sợ."


Lộc Thư Chanh nhẹ nhàng nói, đầy trìu mến biến thành một con sói, để Vệ Tuân xoa tai mình. Là người đầu tiên đẩy thuyền cặp đôi báo nhỏ, buổi phát sóng trực tiếp Sahara lần này khiến Lộc Thư Chanh xem mà tim cứ thắt lại.


"Tôi nói cho cậu biết, hư ảnh Hội Nghị thật ra cũng có thể ăn được đấy."


Lộc Thư Chanh được Vệ Tuân xoa tai sói đến mức dễ chịu nheo mắt lại, vô tình để lộ ra bản tính thật sự. Con sói khổng lồ nuốt một ngụm nước miếng, đôi mắt sói lóe lên sắc đỏ tham lam đói khát, trông cực kỳ đáng sợ. Thế nhưng động tác nó khẽ dụi vào mu bàn tay Vệ Tuân lại dịu dàng vô cùng, giống như sói mẹ đối xử với sói con vậy.


"Thật sự ăn được sao?"


"Tất nhiên rồi, tuy rằng không đến mức quá ngon, nhưng cũng không khó ăn. Hì hì, cái mùi thịt sống đó, chị thích nhất luôn..."


"Chị Chanh, chị cũng bớt lại chút đi, ầy da, đừng nói chuyện hư ảnh Hội Nghị nữa, đừng làm Vệ Tuân sợ."


Thấy Mao Tiểu Nhạc và Lộc Thư Chanh trưng ra bộ dạng của phản diện tà ác, Vương Bành Phái vội vàng nói đỡ, xoay người lại vỗ ngực cam đoan với Vệ Tuân: "Vệ Tuân cậu yên tâm, cái hư ảnh Hội Nghị này không phải linh hồn, đương nhiên không phải người thật! Cùng lắm chỉ tính là một luồng năng lượng thôi."


"Không phải người thật, chỉ là một luồng năng lượng sao?"


Sau đó Vương Bành Phái liền thấy Vệ Tuân mỉm cười. Cậu nắm lấy móng sói của Lộc Thư Chanh lắc lắc, giả vờ tò mò, giả vờ bẽn lẽn, giống như đang nỗ lực hòa nhập vào bầu không khí gia đình lớn hài hòa của Quy Đồ vậy.


"Vậy thì làm giống như Tiểu Nhạc và chị Chanh nói đi, một nửa bỏ vào người giấy, một nửa để tôi nếm thử xem sao."


Vương Bành Phái: ??


__________


Một hư ảnh Hội Nghị đến truyền tin cho Vệ Tuân đã xuất hiện tại căn cứ Quy Đồ.


Một hư ảnh Hội Nghị đến truyền tin cho Vệ Tuân đã biến mất tại căn cứ Quy Đồ.


__________


Ba tiếng sau, An Tuyết Phong vội vã từ phía Huyền Học trở về căn cứ Quy Đồ. Chuyện của Đạo Sĩ Bán Mệnh tạm thời coi như đã giải quyết xong, Huyền Học và các nghị viên do Hội Nghị phái đến mỗi bên lùi một bước, những việc tiếp theo An Tuyết Phong không tham gia nữa. Dẫu sao việc này thứ nhất là chuyện nội bộ của Huyền Học, thứ hai là anh có mảnh phân tách làm chủ nhà trọ, không thích hợp tiếp tục nán lại.



Để Uông Ngọc Thụ, Vạn Hướng Xuân và Bách Hiểu Sinh ở lại đó trấn áp, An Tuyết Phong trở về căn cứ Quy Đồ với tốc độ nhanh nhất. Anh có liên kết tinh thần với Vệ Tuân, đương nhiên biết rõ Vệ Tuân thực sự đang ở đâu.


"Đội trưởng à, anh cuối cùng cũng về rồi, anh mau quản lý một chút đi!"


An Tuyết Phong vừa về đã đối mặt với lời "than vãn" của Vương Bành Phái, anh kiên nhẫn nghe gã lải nhải kể hết đầu đuôi gốc rễ câu chuyện.


"Không phải tôi nói đâu, diệt hư ảnh Hội Nghị là được rồi, đó đâu phải thứ có thể ăn được chứ! Chị Chanh ăn vào còn đau bụng, Vệ Tuân ăn vào mà nghẻo luôn thì tính sao! Bọn Mao Tiểu Nhạc đúng là quậy phá lung tung quá mà."


"Yên tâm, Vệ Tuân có chừng mực."


Nghe Vương Bành Phái nói xong, An Tuyết Phong trái lại còn thở phào nhẹ nhõm. Kẻ đến là hư ảnh Hội Nghị là tốt rồi, nếu thật sự lại có thêm một nghị viên nữa thì đó mới là rắc rối.


"Ây, vậy thì tốt rồi, tôi đúng là quan tâm quá nên loạn."


Lời của An Tuyết Phong khiến Vương Bành Phái lập tức thả lỏng, lúc này mới phát hiện ra bản thân vậy mà không hề nghi ngờ việc liệu Vệ Tuân có thực sự ăn hay không, bởi vì Vệ Tuân trông có vẻ thực sự rất hứng thú.


"Biết đâu Vệ Tuân chỉ đang nói đùa thôi, hướng dẫn viên nào mà chẳng có chút tính khí ác liệt, chuyện này bình thường mà."


Vương Bành Phái bao dung nghĩ thầm.


Thế rồi gã lại nghe đội trưởng An vừa đi lên lầu vừa cười nói: "Em ấy mà muốn ăn, chắc chắn cũng sẽ đợi tôi về mới ăn."


Vương Bành Phái: ?


Vệ Tuân, có, chừng, mực?


Vương Bành Phái thường xuyên cảm thấy mình lạc lõng với đồng đội vì bản thân không đủ b**n th**.


"Vệ Tuân?"


An Tuyết Phong sải bước dài, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng hai. Anh gõ cửa phòng Vệ Tuân, thấy không có phản ứng liền đi về phía phòng mình, quả nhiên thấy Vệ Tuân đang ở trong phòng ngủ của anh.


"Anh về rồi."


Vệ Tuân lười biếng tựa lưng trên giường của An Tuyết Phong, giống như vừa mới tắm xong, đầu tóc còn vương chút hơi nước. Cậu mặc một chiếc áo choàng ngủ màu đen, càng tôn lên làn da trắng như sứ, ngay cả người giấy trong tay cũng không trắng bằng da ngón tay cậu.


Vừa thấy Vệ Tuân ở trên giường là An Tuyết Phong đã yên tâm, nơi ngủ là nơi an toàn nhất. Vệ Tuân có tính cảnh giác rất cao, nếu không đủ an toàn thì không thể vào giấc. Với những biện pháp phòng ngự đã thiết lập ở đây, dù Hội Nghị có thực sự phái vài nghị viên tới cũng không thể bắt Vệ Tuân đi được.


"Em muốn ăn thứ này sao?"


An Tuyết Phong nhìn về phía người giấy trắng trong tay Vệ Tuân, liếc mắt một cái liền nhận ra hư ảnh Hội Nghị đang bị phong ấn bên trong.


"Tôi cũng không phân biệt được rốt cuộc là tôi muốn, hay là bướm muốn nữa."


Thấy An Tuyết Phong cứ đứng nghiêm chỉnh bên cạnh giường, Vệ Tuân nhướng mày, trong lòng tặc lưỡi một tiếng. Cậu khẽ cười rồi rướn người tới, muốn nắm lấy tay An Tuyết Phong, nhưng đầu ngón tay vừa khẽ động, nghĩ đến việc anh vừa từ bên ngoài về vẫn chưa tắm rửa, cậu liền thanh tâm quả dục tựa lại vị trí cũ, cũng nghiêm túc nói:


"Anh tới kiểm tra giúp tôi đi."


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 414: Hư ảnh Hội Nghị
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...