Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 413: Người của Hội Nghị đến
Chồng buff
Mồi lửa thần thoại của văn minh Bắc Âu? Hỏa Thần Bắc Âu?
"Công Tước Thằn Lằn quả thực đã tặng mình một món quà lớn."
Vệ Tuân cười đầy hứng thú, ngọn lửa này vừa liên quan đến mồi lửa thần thoại, lại vừa liên quan đến "Hỏa Thần", có tác dụng cực lớn đối với nhiệm vụ danh hiệu Mồi lửa văn minh thế giới và trạng thái dị hóa Hỏa Thần của cậu!
Đương nhiên muốn bổ sung hoàn chỉnh thì phải đi Bắc Âu một chuyến. Nhìn các loại danh hiệu và đạo cụ của Công Tước Thằn Lằn và Sát Thủ Trăng Bạc, e rằng thế lực của họ ở bên phía Bắc Âu không hề nhỏ, mồi lửa này có thể là mồi nhử dụ cậu qua đó, nhưng Vệ Tuân không sợ.
Càng đầy tính khiêu chiến và nguy hiểm, cậu lại càng yêu thích.
Những thứ khác đều đã được * * * đánh giá, phân cấp và chú thích công dụng khái quát. Vệ Tuân tiện tay bán một mảnh thịt vụn nhỏ của nhuyễn trùng khoan tinh cho nhà trọ, đổi lấy 10.000 điểm, kích hoạt vé vào cửa thương thành cao cấp của nhà trọ. Nhân lúc * * * đang làm việc đánh giá, Vệ Tuân lơ đãng ghé qua thương thành cao cấp dạo một vòng, thấy đồ bán ở đó đa số đều theo chế độ đấu giá, giá khởi điểm là 10.000 điểm, hơn nữa còn phân ra lối vào cho hướng dẫn viên và lối vào cho du khách.
Hướng dẫn viên mua đồ phải tốn nhiều tiền hơn!
Khi Vệ Tuân refresh ngẫu nhiên các vật phẩm đấu giá, cậu đã nhắm trúng vài mảnh vỡ nội đan của yêu thú loài cáo và lá cây linh thực. Tính toán sơ qua thì tổng cộng tốn khoảng 400.000 điểm, nhưng nếu mua bằng thân phận hướng dẫn viên, bấy nhiêu thứ này sẽ lên tới gần một triệu điểm!
May mà câu được kết toán với thân phận du khách, nếu không nếu là hướng dẫn viên kết toán thì nhà trọ sẽ keo kiệt đến mức nào chứ. Vệ Tuân thầm cảm thán, du khách ở vĩ độ Bắc 30° thực sự kiếm điểm rất nhiều. Trước đó An Tuyết Phong ra tay một cái đã vung 300.000 điểm còn khiến Vệ Tuân có chút kinh ngạc, An Tuyết Phong không giống kiểu người vung điểm khoe khoang như vậy.
Nhưng giờ xem ra, 300.000 điểm e rằng đối với An Tuyết Phong chẳng đáng là bao. Cậu chọn tới chọn lui, bán đi một phần những thứ không có tác dụng quá lớn, ví dụ như quả chà là của Ốc Đảo Viễn Cổ, cát vàng bình thường mà Bắp Non nuốt vào, nước trong Ốc Đảo Viễn Cổ, hay lũ quái vật thằn lằn nhện giết được ở đó, v.v.
Những thứ này đều không có công hiệu thực tế, so với đồ bình thường hầu như không có bất kỳ khác biệt nào, cũng chỉ gắn thêm cái mác "đến từ hành trình vĩ độ Bắc 30°", vậy mà lại được * * * đại diện cho nhà trọ thu mua với giá cao. Vệ Tuân rất nhanh đã bán thêm được một triệu điểm nữa.
Lần này tâm trạng của Vệ Tuân đã bình lặng như mặt nước hồ không gợn sóng. Mặc dù trước đó cậu bán poster kiếm được nhiều điểm hơn, nhưng số điểm đó đều vừa đến tay đã bị câuk ném vào việc xây dựng Liên minh Hỗ Trợ, không mang lại cảm giác chấn động lớn như lần này. Đặc biệt là sau khi số điểm cậu đạt được lần này vượt quá hai triệu, Vệ Tuân nghe thấy một tiếng "ting" vang lên, sau đó cậu vậy mà nhận được một tấm thẻ!
Tên: Thẻ mua sắm tự do.
Phẩm chất: Đặc quyền dành cho du khách quý tộc
Chủ nhân: Quy Đồ - Vệ Tuân
Tác dụng: Bạn là du khách quý tộc của nhà trọ, chỉ cần trong thẻ mua sắm tự do có trên một triệu điểm, bạn có thể kết nối với nhà trọ trong bất kỳ hành trình nào ngoại trừ hành trình cấp vô giải để mua vật phẩm với giá ưu đãi!
Vệ Tuân: ??!
"Nhà trọ lần này thật sự là phân biệt đối xử quá mức rồi."
Vệ Tuân cảm thán. Ai cũng biết rằng, ngoại trừ các điểm mua sắm, du khách không thể mua vật phẩm từ nhà trọ trong suốt hành trình, muốn mua chỉ có thể thông qua hướng dẫn viên. Nhưng có tấm thẻ mua sắm tự do này, sau này du khách mua sắm trong hành trình sẽ không còn chịu bất kỳ hạn chế nào nữa!
"Hửm?"
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ngón tay Vệ Tuân khẽ cử động, lấy từ trong không gian trữ vật ra một tấm thẻ màu cam có viết chữ "Quy Đồ - An Tuyết Phong". Hình dáng của tấm thẻ này và thẻ mua sắm tự do hầu như giống hệt nhau, chỉ là có thêm một lớp viền chuyển màu lam tím, trông càng thêm sang trọng quý phái.
Trước khi xuất phát đi Sahara, cậu và An Tuyết Phong đã tiến hành liên kết vừa. Sau đó lúc sắp xuống máy bay, An Tuyết Phong đã tiện tay đưa tấm thẻ này cho cậu, cũng không nói gì nhiều. Vệ Tuân từng hỏi tấm thẻ này có phải là đạo cụ có thể dùng ở Sahara Chết Chóc không? An Tuyết Phong lắc đầu nói không thể dùng trong hành trình vĩ độ Bắc 30°, nên Vệ Tuân đã cất vào không gian trữ vật trước.
Bây giờ xem ra, đây chẳng lẽ là thẻ mua sắm tự do của An Tuyết Phong sao!
Vệ Tuân nhất thời không biết nên nói gì, thái độ kiểu không có gì đó của An Tuyết Phong khiến cậu không nghĩ đây là thứ gì quan trọng, lại còn không dùng được trong hành trình vĩ độ Bắc 30°. Nhưng bây giờ nghĩ đến việc trong tấm thẻ mua sắm này có thể đang tích trữ hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu điểm của An Tuyết Phong, Vệ Tuân chỉ cảm thấy tấm thẻ này bỗng chốc nặng trịch.
Chẳng phải là chưa từng thấy tiền, ngoài đời thực bao nhiêu tiền mà Vệ Tuân chưa từng thấy qua. Chỉ là hành động giao nộp "thẻ ngân hàng" này đại diện cho một ý nghĩa sâu xa hơn, thân mật hơn.
Nếu biết sớm đây là "thẻ ngân hàng" của An Tuyết Phong, Vệ Tuân sẽ không nhận. Chưa nói đến việc tình cảm đã đạt đến mức độ này hay chưa, nhưng từ nhỏ các loại giáo dục mà Vệ Tuân tiếp nhận, môi trường sống đều dạy cậu con người phải tự lập và lý trí, ngay cả người chung chăn gối cũng không thể tin tưởng. Những người trong giới kinh doanh đều xem trọng tài sản cá nhân một cách cực đoan, lúc tính toán tài sản có thể lạnh lùng bấy nhiêu bất kể từng ấm áp thế nào, ngay cả khi ly hôn cũng không đời nào để người cũ chiếm được chút hời nào.
Vệ Tuân học được một đống thứ tệ hại, nhưng chưa từng học qua việc nộp thẻ ngân hàng. Thế nhưng trong gia đình bình thường nơi An Tuyết Phong sinh ra, trong nền giáo dục mà anh nhận được, chuyện sau khi kết hôn thì nộp thẻ ngân hàng, nhận tiền tiêu vặt từ tay người yêu, e rằng là chuyện đương nhiên nhỉ?
"Chậc."
An Tuyết Phong đương nhiên nhìn ra được sự khác biệt trong giáo dục và tam quan đã hình thành của Vệ Tuân, anh cũng không nói đây là "thẻ ngân hàng", suốt cả hành trình Sahara Chết Chóc cũng hoàn toàn không nhắc tới. Cứ như thể đang đợi Vệ Tuân tự mình phát hiện ra, bất kể cậu mất bao lâu mới phát hiện, phát hiện xong có chấp nhận hay không, An Tuyết Phong đều cam tâm tình nguyện.
Cái này đúng là, đúng là...
Tâm trạng Vệ Tuân phức tạp, có chút khó xử, lại có chút mới mẻ và vui vẻ, nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Cậu phát hiện mình vô thức túm lấy xúc tu bạch tuộc nhỏ trên nhẫn, vặn cái xúc tu mềm mại đàn hồi thành hình quai chèo, tấm thẻ mua sắm tự do màu cam giữa các ngón tay ở khoảng cách cực gần với xúc tu bạch tuộc nhỏ, dường như đang mong đợi với tính chiếm hữu của * * *, y sẽ đoạt lấy tấm thẻ này, ném trả lại cho An Tuyết Phong vậy.
Nhưng bạch tuộc nhỏ lại hoàn toàn phớt lờ tấm thẻ mua sắm này! Vài lần chạm phải cùng lắm cũng chỉ dùng xúc tu đẩy nó ra, đẩy vào lòng bàn tay Vệ Tuân. Có vẻ như trong mắt * * *, việc An Tuyết Phong đưa thẻ mua sắm cho Vệ Tuân cũng là chuyện đương nhiên, và y vẫn đang trả lời câu hỏi lúc trước của Vệ Tuân.
Thật không hổ là anh mà, An Tuyết Phong!
Vệ Tuân suýt nữa thì tức đến bật cười, lực bóp vào đầu xúc tu nhỏ càng mạnh hơn. Thế nhưng * * * lại thích kiểu "tiếp xúc thân mật" này, những giác hút trên xúc tu của chiếc nhẫn m*t chặt lấy đầu ngón tay Vệ Tuân không buông.
Hướng dẫn viên nghiễm nhiên được hưởng những quyền lợi này.
Giọng nói luôn bình tĩnh của * * * vang lên.
Du khách chỉ sau khi trải qua nhiều thử thách, đạt đến một tầng nhất định, mới có thể nhận được quyền hạn tương đương.
Ngay cả một hướng dẫn viên mới cấp thấp nhất cũng có thể mua sắm từ nhà trọ bất cứ lúc nào, nhưng du khách phải đi đến tầng đạt được hai triệu điểm tích lũy, ít nhất cũng phải là du khách đặc cấp như bọn Chu Hi Dương.
"Sự khác biệt thực sự giữa hướng dẫn viên và du khách nằm ở đâu?"
Tâm trí quay trở lại chính sự, Vệ Tuân hơi nhíu mày, vừa như hỏi * * *, vừa như tự lẩm bẩm một mình. Du khách đi suốt quãng đường phải trải qua tầng tầng lớp lớp thử thách và sàng lọc, hướng dẫn viên cũng có "sàng lọc", nhưng so với du khách thì trong cộng đồng hướng dẫn viên cấp thấp lại như một lũ tôm cá thối nát, mục đích của nhà trọ khi làm vậy rốt cuộc là gì? Linh cảm nói cho Vệ Tuân biết điểm này vô cùng quan trọng.
Du Khách có khả năng vô hạn.
* * * chỉ nói duy nhất một câu này, đây cũng chính là lời nhận xét mà nhà trọ dành cho Vệ Tuân khi cậu lần đầu dùng danh hiệu "Du Khách" leo lên bảng Quy Đồ (bảng xếp hạng hành trình vĩ độ Bắc 30°). Nhưng bây giờ khi Vệ Tuân ngẫm kỹ lại, cậu lại nhận ra nhiều ý nghĩa sâu xa hơn.
Du khách có khả năng vô hạn, vậy hướng dẫn viên là cái gì?
Bản thân hướng dẫn viên đều là những người cận kề cái chết, chỉ có thể dùng điểm đổi lấy việc kéo dài thời gian đếm ngược tử vomg từ nhà trọ. Vậy có phải xét trên phương diện nào đó, nhà trọ có thể tùy ý khống chế sinh tử của hướng dẫn viên? Bất kể hướng dẫn viên mạnh đến đâu, liệu có ai thoát khỏi sự trói buộc của đếm ngược thời gian tử vong không?
Nếu thực sự là vậy, những hướng dẫn viên không buông xuôi mà luôn nỗ lực trở nên mạnh mẽ chắc chắn đã phát hiện ra điều này. Khi thời gian đếm ngược về không, họ sẽ mất đi lý trí, dị hóa thành quái vật, cho đến khi điên cuồng sụp đổ và bị nhà trọ thu hồi. Vậy nếu sau khi dị hóa mà vẫn giữ được lý trí, liệu đó có phải là một con đường sống khác? Trạng thái dị hóa là sự kết nối và liên hệ với sức mạnh vực sâu, Vệ Tuân đã chứng thực được điều này ở Ốc Đảo Viễn Cổ.
Nhà trọ đang đẩy hướng dẫn viên về phía vực sâu sao?
Vệ Tuân vô thức chìm vào suy tư, đến mức những phần kết toán điểm số tiếp theo của * * *, cậu cũng chỉ nghe sơ qua rồi lướt.
Trước đó tại Bắc Tây Tạng, Vệ Tuân tổng cộng nhận được 8.800 điểm, trở thành du khách trung cấp một sao. Lần này số điểm cậu nhận được nhiều hơn hẳn, trực tiếp đưa Vệ Tuân vượt qua toàn bộ cấp trung cấp và hơn nửa cấp cao cấp, tới thẳng cao cấp năm sao, đại khái chỉ cần qua thêm một hành trình nữa là có thể trở thành du khách đặc cấp rồi. Chỉ có điều? so với sự hào phóng khi cho điểm, Vệ Tuân luôn cảm thấy khi chấm điểm xếp hạng, dường như * * * đã tém đi không ít.
Đây là vì sao?
Trong sa mạc Sahara, nhóm Vương Bành Phái cũng đang thảo luận về vấn đề này.
"Vệ Tuân chắc là không thăng lên đặc cấp được đâu nhỉ."
Vương Bành Phái ở lại dọn dẹp tàn cuộc, lau mồ hôi, tranh thủ lúc rảnh rỗi lướt diễn đàn với cường độ cao, hăng say ẩn danh nhấn thích hoặc chê trong các bài đăng couple, cho đến khi nhìn thấy một bài đăng năng lực suy đoán về cấp thực lực hiện tại của Vệ Tuân và Bính 1.
Bính 1 thì dễ nói, cậu ấy không giết hướng dẫn viên hạng Ất thì thứ hạng sẽ không tiến lên phía trước nữa, để bảo vệ tư cách tham gia trận khởi động trước lễ hội cuối năm, cậu ấy chắc chắn sẽ không thăng cấp vào lúc này. Bài đăng này tập trung phân tích về Vệ Tuân.
"Nếu cậu ấy mà lên đặc cấp thì chỉ còn kém chúng ta hai bậc, thế thì không tham gia được trận khởi động lễ hội cuối năm lần này rồi."
Du khách tổng cộng có năm phân cấp lớn: sơ cấp, trung cấp, cao cấp, đặc cấp, đỉnh cấp, còn có cấp thứ sáu ẩn giấu, đó chính là "đỉnh phong" từ đỉnh cấp 50 sao trở lên. Đặc cấp là một ngưỡng cửa, nếu thực lực của Vệ Tuân đạt tới đặc cấp thì đã có thể hoàn toàn sử dụng rất nhiều đạo cụ cấp vô giải, sẽ được nhà trọ tính vào lực lượng chiến đấu của Quy Đồ bọn họ.
Thực lực của Quy Đồ quá mạnh, loại trận khởi động trước lễ hội cuối năm như thế này bọn họ cùng lắm chỉ được mời làm quan chủ khảo hoặc khách mời đặc biệt. Dẫu sao thì hướng dẫn viên hạng Giáp trong trận đấu khởi động cao nhất cũng chỉ đến Giáp 2, nếu bọn họ xuống đấu thì cơ bản là chẳng còn gì để đánh nữa. Nếu thực lực của Vệ Tuân ở mức trên cao cấp và dưới đặc cấp, cậu vẫn có thể tham gia trận đấu khởi động với tư cách là người tự do.
"Mặc dù thầy Vệ rất mạnh, nhưng lần này thầy ấy kiểu gì cũng không lên được đặc cấp đâu."
Mao Tiểu Nhạc cũng đang cầm điện thoại, có chút ghen tị mà đâm chọc Vương Bành Phái một câu: "Nếu để thầy Vệ ở lại trong Sahara Chết Chóc cùng tôi thì nói không chừng là được rồi."
Chậc, Mao Tiểu Nhạc cảm thấy tiếc cho Vệ Tuân, rõ ràng tầng chín Sahara Chết Chóc lúc đó không tính là quá nguy hiểm, cậu nhóc chắc chắn sẽ bảo vệ tốt cho thầy Vệ mà!
"À đúng đúng đúng, nhóc nói đúng."
Vương Bành Phái vội vàng cười nói, thầm đổ mồ hôi hột, suýt chút nữa thì lộ tẩy. Tuy nhiên Mao Tiểu Nhạc nói cũng có lý, biết đâu điểm và đánh giá của Vệ Tuân đều được tính theo diện hướng dẫn viên thì sao.
Thế nhưng nếu tính theo diện hướng dẫn viên thì thu hoạch lần này của Vệ Tuân chắc chắn quá ít ỏi, ít nhất cũng phải bị co lại còn một phần mười, thậm chí là một phần trăm cũng nên. Nghĩ đến đây Vương Bành Phái cũng thấy đau lòng thay cho Vệ Tuân, chao ôi, không biết giờ này cậu ấy đã kết toán xong chưa nữa.
"Không biết thầy Vệ có lên nổi cao cấp không đây."
Trong lòng Vương Bành Phái thở dài, Mao Tiểu Nhạc cũng đang thở dài cùng, cậu ta tính toán kỹ lại, chỉ cảm thấy Vệ Tuân chỉ vào Sahara Chết Chóc một chút, sau đó vẫn luôn ở bên ngoài, nói không chừng điểm còn chẳng đủ để lên cao cấp.
Nếu không đạt được du khách cao cấp, vậy thì Vệ Tuân ngay cả tư cách tham gia trận khởi động lễ hội cuối năm với thân phận người tự do cũng không có!
"Cơ hội rèn luyện thì lúc nào chẳng có, cùng lắm thì đi thêm một hành trình nữa thôi."
Vương Bành Phái chuyển chủ đề: "Đúng rồi, Sầm Cầm vẫn chưa hồi âm cho nhóc à?"
"Chưa, vẫn luôn bặt vô âm tín."
Nhắc đến chuyện này Mao Tiểu Nhạc có chút phiền muộn. Chuyến đi Sahara lần này kết thúc, Kẻ Truy Mộng đã tìm lại được mảnh vỡ bướm Maria như ý nguyện, hoàn toàn làm chủ Sahara Chết Chóc, thế nhưng nơi xảy ra vấn đề nghiêm trọng nhất ngược lại là phía Huyền Học. Mao Tiểu Nhạc và Vương Bành Phái suốt thời gian qua đều ở bên ngoài nên không rõ căn nguyên kết quả, nhưng đội trưởng An ngay cả căn cứ Quy Đồ cũng không về mà đi thẳng đến đội Huyền Học, còn mang theo cả Uông Ngọc Thụ, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Mao Tiểu Nhạc và Sầm Cầm có thể coi là mối quan hệ nửa thầy nửa bạn, về phương diện khống chế cương thi thì Đạo Sĩ Bán Mệnh từng dạy Mao Tiểu Nhạc, còn tuyệt chiêu khống chế người giấy thì Mao Tiểu Nhạc cũng từng dạy lại cho Đạo Sĩ Bán Mệnh. Tuy rằng cuối cùng cả hai đều chẳng học được mấy phần, nhưng giữa hai người vẫn có liên kết chặt chẽ, nếu Sầm Cầm gặp chuyện thì Mao Tiểu Nhạc có thể cảm ứng được.
Nhưng hiện tại Mao Tiểu Nhạc hoàn toàn không có bất kỳ cảm ứng nào, mối liên hệ giữa cậu ta và Đạo Sĩ Bán Mệnh giống như đã bị cắt đứt hoàn toàn, điều này khiến cậu ta lo lắng không thôi. Cậu ta trao đổi ánh mắt với Vương Bành Phái, hai người hạ thấp giọng trò chuyện kín.
'Mang theo Uông Ngọc Thụ qua đó... là đội trưởng muốn tập kích giết kẻ nào sao?'
Uông Ngọc Thụ đóng giả An Tuyết Phong để tạo bằng chứng ngoại phạm, còn An Tuyết Phong nhân cơ hội tập kích g**t ch*t một số kẻ nào đó, thủ đoạn này bọn họ không phải chưa từng dùng qua.
'Không nhất định.'
Vương Bành Phái trầm ngâm một lát, sau đó lắc đầu: 'Tôi lại thấy...'
Vương Bành Phái cho rằng, chuyện xảy ra với Đạo Sĩ Bán Mệnh có khả năng nằm trong phạm vi thẩm tra của Hội Nghị. Uông Ngọc Thụ và Thương Nhân Buôn Vũ Khí trong Hội Nghị là người quen cũ, đội trưởng An mang theo hắn có lẽ là không muốn làm lớn chuyện.
Những việc liên quan đến Hội Nghị đều không phải chuyện nhỏ, hoặc là liên quan đến chiến trường, hoặc là liên quan đến ký ức bị nhà trọ phong ấn.
Nghĩ đến đây, tim Vương Bành Phái khẽ thắt lại.
Bán Mệnh hắn... liệu có phải đã tìm lại được nửa mạng kia, đồng thời cũng lấy lại được những ký ức trước đây không?
"Shh..."
Nghĩ tới đây Vương Bành Phái bỗng hít vào một ngụm khí lạnh.
"Sao thế?"
"Không có gì, Tiểu Nhạc trông chừng ở đây, tôi về căn cứ một chuyến."
Vương Bành Phái đột nhiên nghĩ tới, cơ duyên khôi phục nửa mạng của Đạo Sĩ Bán Mệnh rất có khả năng liên quan đến Bính 1. Theo phong cách hành sự trước nay của Hội Nghị, nếu thực sự dính dáng đến phương diện này thì e rằng Bính 1 cũng sẽ bị đưa đi thẩm tra. Cậu ấy là hướng dẫn viên ngôi sao mới, lại vừa sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30°, tuyệt đối là đối tượng quan sát trọng điểm của Hội Nghị.
Nếu Vệ Tuân biết được một số thứ không nên biết, vậy thì ký ức của cậu ấy cũng sẽ bị phong ấn một phần. Thực lực cậu ấy còn yếu, thủ đoạn của Hội Nghị lại thô bạo, e rằng sẽ gây ra một số ảnh hưởng xấu! Không kịp giải thích nhiều, Vương Bành Phái lập tức hùng hổ quay về căn cứ Quy Đồ, xắn tay áo lên, nếu người của Hội Nghị thực sự tìm đến cửa thì ông đây sẽ đấm cho ngất trước rồi tính sau. Chỉ cần đấm ngất đủ nhanh, Vệ Tuân không nghe thấy lời đối phương nói thì coi như không tính là kháng lệnh thẩm tra.
Muốn kiếm chuyện thì cứ tìm Vương Bành Phái này, dù sao thẩm tra cũng không phải lần một lần hai, Vương Bành Phái lợn chết không sợ nước sôi rồi.
Nhưng khi về đến căn cứ Quy Đồ phát hiện Vệ Tuân không có ở đó, Vương Bành Phái thầm kêu không ổn.
Toang rồi, chẳng lẽ Vệ Tuân đã về Liên minh Hỗ Trợ của cậu ấy trước rồi sao!
________
"Bính 1 phải không, đi cùng tôi——"
Vương Bành Phái đoán không sai, Vệ Tuân đang ở Liên minh Hỗ Trợ. Sau khi biết An Tuyết Phong không về căn cứ Quy Đồ, Vệ Tuân dứt khoát đưa Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca ghé qua Liên minh Hỗ Trợ một vòng trước, rời đi nhiều ngày như vậy, cũng nên đi tuần tra sản nghiệp nhà mình một chút.
Thông qua phát sóng trực tiếp đều đã biết hôm nay cậu về, các cốt cán của Liên minh Hỗ Trợ đều đã đợi sẵn từ sớm, ngoài ra còn có một số vị khách không mời mà đến. Khi một giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên, Vệ Tuân đang họp tại đại sảnh nội bộ của Liên minh Hỗ Trợ, nói là họp cũng không hẳn là chính thức, giống như một buổi tụ tập nhỏ của người nhà hơn.
Thế nên khi giọng nói máy móc kia đi kèm với một hư ảnh nhạt nhòa đột ngột xuất hiện, lập tức bị một nhóm người mặc áo choàng đen bao vây. Chẳng đợi hư ảnh kia kịp nói thêm câu thứ hai, Bướm Âm Dương đột nhiên ra tay, hư ảnh tức khắc bị chẻ đôi, âm thanh im bặt, nhưng không bị phá hủy hoàn toàn mà nhanh chóng muốn tụ lại để khôi phục.
Chỉ là chưa đợi hư ảnh kịp tụ lại, thừa dịp khoảnh khắc Bướm Âm Dương ra tay, Kẻ Truy Mộng âm thầm thổi một bong bóng mộng cảnh, trong mắt Trương Tinh Tàng lóe lên ánh sao tối tăm, Linh Môi Khóc Nức Nở lạnh lùng rơi một giọt nước mắt, Úc Hòa Tuệ biến thành Cáo Tiên giấu Vệ Tuân dưới thân cùng Đồng Hòa Ca hộ vệ cậu. Đạo Sĩ Ong lén thả ra một con ong độc, Bọ Bạc lặng lẽ bóp chặt cục bông bọ bạc, Vân Thiên Hà thành kính nắm chặt thánh giá——
"Ôi Thượng đế của tôi, sắp sang đông rồi mà ở đâu ra lắm muỗi thế này?"
Một tiếng than êm tai vang lên, ngay cả câu "đi cùng tôi một chuyến" cũng không nói ra được đã bị hành đến cực kỳ bất ổn, hư ảnh sắp tan biến bị một bàn tay ngọc thon dài vẫy cho tản ra. Hư ảnh hóa thân của Góa Phụ Đen mỉm cười thanh lịch: "Vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ? Đúng rồi, hội phó, tôi có một tòa lâu đài ở Bắc Âu. Nếu ngài muốn đến Bắc Âu du lịch, vậy thì thực sự là không gì tốt bằng."
'Cái thứ đó là gì vậy?'
Vệ Tuân vùng ra khỏi cái đuôi lớn lông xù của Cáo Tiên, nở một nụ cười lấy lệ, tâm trí vẫn đặt trên hư ảnh vừa đột ngột xuất hiện.
Tại sao thứ này có thể đột nhiên xuất hiện bên trong nội bộ Liên minh Hỗ Trợ của cậu, mà cậu với tư cách là hội trưởng và hội phó lại hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào?!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 413: Người của Hội Nghị đến
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 413: Người của Hội Nghị đến
