Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 405: Sahara Chết Chóc (81)
Thiên sứ của Bính 1
Âm mưu quỷ kế định nhập cư trái phép chú chim non của An Tuyết Xà cuối cùng vẫn bị Đạo Sĩ Bán Mệnh – kẻ thiên bẩm vốn không biết nhìn sắc mặt người khác – phá hỏng mất.
Đạo Sĩ Bán Mệnh đúng là kẻ thực sự không sợ chết, ngay lúc An Tuyết Xà định trườn đi mất thì hắn đã túm chặt lấy đuôi con rắn, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. An Tuyết Xà không muốn để hình dạng động vật mới của Vệ Tuân cho người khác nhìn thấy, một chú chim non nhỏ bé thế này theo bản năng sẽ nhìn thấy ai đầu tiên là đi theo người đó, sao có thể để nó nhìn người khác được?
Hơn nữa, anh tha Vệ Tuân đi thì đã làm sao, hướng dẫn viên nhà mình chẳng lẽ không được tha đi à? Những kẻ không có hướng dẫn viên như Bán Mệnh sẽ chẳng bao giờ hiểu được đâu. Anh cũng có làm chuyện gì xấu đâu, anh là loại người hay làm chuyện xấu chắc?
Nếu Bán Mệnh còn dám cản đường, anh sẽ đẩy phăng tên này xuống hang ngầm cho dính đầy bùn thối.
An Tuyết Xà thầm nghĩ đầy nham hiểm, bảo đảm rằng trong suốt cảnh tượng tái hiện sắp tới, Vệ Tuân sẽ chẳng thèm liếc nhìn tên đạo sĩ hôi hám kia lấy một cái.
Thế nhưng, một câu nói yếu ớt nhưng lại vô cùng bình thản của Vệ Tuân vang lên trong lòng, khiến lớp da rắn vì chột dạ mà căng cứng cả lại.
'Đã đánh răng chưa?'
'Một ngày tôi đánh hai lần.'
An Tuyết Phong nghiêm túc bảo đảm. Không hiểu sao giọng điệu bình thản này của Vệ Tuân lại khiến lòng An Tuyết Phong cảm thấy hơi rờn rợn, kiểu cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Anh vội vàng lấy việc báo tuyết l**m lông ra làm ví dụ. Hồi trước khi họ còn là báo tuyết lớn và báo tuyết nhỏ, Vệ Tuân vẫn sẵn lòng để anh l**m lông đó thôi, giờ chẳng phải cũng vậy sao, trong tự nhiên chuyện rắn l**m lông cho chim cũng là điều hết sức bình thường.
'Vừa nãy trên người em bị dính khí tức, để tôi giúp em l**m... rửa sạch một chút.'
An Tuyết Phong nói thêm. Đúng như anh nói, trên người Vệ Tuân quả thực đã ám chút khí tức ô nhiễm, tương tự như loại ô nhiễm sinh ra từ ánh mắt của cự nhân cát đen, đó là một loại "nhìn chăm chú".
Có thể nói Vệ Tuân đã bị "mắt" đánh dấu ấn ký một cách kín đáo. Khi cậu xuất hiện, con mắt của cự nhân cát đen sẽ ngay lập tức chú ý đến cậu đầu tiên. Luồng năng lượng nguồn gốc từ Mặt Trời trong cơ thể Vệ Tuân vốn có thể dễ dàng xóa bỏ ấn ký này, nhưng nó lại chẳng hề có động tĩnh gì. An Tuyết Phong chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
E rằng ý chí Mặt Trời muốn vào rạng sáng đêm nay, khi Vệ Tuân thực hiện nghi thức nâng đỡ Mặt Trời, cậu sẽ thu hút toàn bộ sự chú ý, khiến mọi đòn tấn công của cự nhân cát đen đều tập trung lên người cậu. Sau đó, ý chí Mặt Trời sẽ lặng lẽ thừa cơ ra tay, trọng thương cự nhân cát đen để đoạt lấy mảnh vỡ bướm. Còn về việc Vệ Tuân có chết hay không, Mặt Trời không bận tâm.
'Đừng tin vào cái gọi là sự chiếu cố hay ban ân của thần linh, tất cả đều là lừa đảo thôi.'
An Tuyết Phong nghiêm túc nói: 'Trên đời này không có vị thần chân chính nào, họ đều bắt nguồn từ tín ngưỡng và nhận thức của con người suốt hàng trăm ngàn năm qua.'
Sự lạnh lùng vô tình của thần, sự từ bi khoan dung của thần, sự thiên vị cực đoan và lòng thù hận tột độ... không có thứ gì thất thường và khó lường hơn là thần linh.
Đúng là hiện tại thế lực của Mặt Trời đang suy yếu, cách làm này có xác suất thành công cao nhất. Thế nhưng Vệ Tuân cũng không phải là người không có ai che chở, không có ai bảo vệ. An Tuyết Xà vừa âu yếm l**m lông cho chú chim non, vừa chuyển dời ấn ký ánh nhìn của "mắt" mà anh lấy ra từ người Vệ Tuân sang bề mặt của trang sức mặt trời.
Bên trong trang sức mặt trời đang chứa đầy dung nham "máu Mặt Trời", hành động này của An Tuyết Phong chính là chuyển ấn ký của "mắt" sang chính bản thân Mặt Trời. Tốt hơn nữa là bề mặt trang sức mặt trời vốn đã ám khí tức của con mắt (do lúc ở hố dung nham, Vệ Tuân đã dùng trang sức mặt trời quẹt qua tròng mắt trong khe nứt), nên dù An Tuyết Phong không thể dùng hết toàn lực, đòn chuyển dời của anh vẫn hoàn hảo.
Mà trang sức mặt trời vốn dĩ bắt nguồn từ Mặt Trời, hơi thở của chủ nhân cũ (Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh) tuy thân cận với Vệ Tuân nhưng lại không phải là chính cậu, tất cả những ánh nhìn nhắm vào đó cuối cùng đều không thể ảnh hưởng đến Vệ Tuân.
'Thứ em nhìn trúng cũng chẳng phải là phần thưởng sau này của Mặt Trời, thực thể đó cũng không có ích lợi gì lớn đối với em.'
An Tuyết Phong hừ lạnh, dù sao cái kết mà Vệ Tuân thiết lập cho Mặt Trời là sự điên cuồng, vậy thì để thực thể đó và cự nhân cát đen cùng chết mới là giải pháp tối ưu nhất.
'Trạng thái nguỵ trang hiện tại của em đã có hình hài ban đầu của chim mặt trời trong thần thoại, nếu có thể, tốt nhất là nên nuốt chửng một mảnh mặt trời thần thoại.'
Để xác nhận trạng thái hiện tại của Vệ Tuân, An Tuyết Phong đã vô cùng nghiêm túc và có trách nhiệm, l**m cho chim nhỏ Vệ từ chùm lông tơ mềm mại trên đỉnh đầu cho đến tận lớp lông đuôi mới nhú, khiến Vệ Tuân tức giận mổ anh liên hồi.
Thế nhưng sức lực của chim non quá yếu, chiếc mỏ cũng tròn trịa bé xíu, An Tuyết Phong chẳng thấy đau chút nào, ngược lại còn bị mổ đến mức ngứa ngáy cả nướu răng. Răng độc sắc nhọn ẩn giấu không nhịn được mà thò ra một chút đầu nhọn, khao khát được đâm vào cơ thể con mồi ngọt ngào, rót vào thứ nọc độc khiến đôi bên vĩnh viễn không bao giờ lìa xa.
Nhưng An Tuyết Phong cuối cùng vẫn nhẫn nhịn được, bởi vì tên Bán Mệnh hôi hám kia to gan lớn mật, định dùng sức mạnh để cạy miệng anh nhằm đoạt lấy chú chim nhỏ. An Tuyết Phong âm thầm ghi thù tên này một vố, anh bò thật nhanh trên cát, tránh né đám đông rồi mang theo Vệ Tuân trong miệng đến một hốc cây hóa thạch đổ nát. Chóp đuôi của An Tuyết Xà còn móc theo hai bình nước quân đội, chính là thứ anh đặc biệt đoạt lấy từ chỗ bọn Nhà Chiêm Tinh khi nghe Vệ Tuân nói "Mình bẩn rồi."
Anh cuộn lấy một mảnh cây hóa thạch hình vòng cung, đổ nước vào chỗ lõm để rửa sạch vài lần, sau đó đổ đầy nước sạch, cẩn thận đặt chú chim non trong miệng vào vũng nước nhỏ đó.
Đây đúng là một chú chim non thơm ngọt biết bao. Nó không giống như con non của các loài chim khác thường trụi lông, lộ ra lớp da thịt tr*n tr** xấu xí, mà toàn thân mọc đầy những lớp lông tơ màu đỏ xoăn tít, dày đặc và chắc khỏe y như tóc của Vệ Tuân vậy. An Tuyết Xà tiếc nuối nghĩ thầm, anh ngậm trong miệng cả buổi mà cũng chỉ l**m xuống được có đúng một sợi lông.
Điều này chính là minh chứng hình thái động vật lần này của Vệ Tuân có điểm quái dị, không phải là động vật tầm thường. Thế nhưng hình thái động vật đặc biệt này cũng không phải muốn là có được. Hiện tại chưa thể nói Vệ Tuân đã là chim mặt trời, nếu cậu không thể tiến thêm một bước nữa, hình thái này của cậu sẽ mãi mãi chỉ là một cục bông chim nhỏ xíu ngay cả mắt cũng chưa mở ra được mà thôi.
'Để trở thành chim mặt trời, hoặc là nhận được sự công nhận của Mặt Trời, hoặc là nuốt chửng một mảnh Mặt Trời.'
Cách thứ nhất là trở thành tín đồ, đơn giản nhưng lại dễ bị hạn chế. Cần phải hoàn thành nhiều nhiệm vụ liên quan đến Mặt Trời ấy, và khi ban đêm không có ánh mặt trời, cậu cũng không thể biến hình.
Cách thứ hai nguy hiểm hơn, chỉ khi một Mặt Trời suy yếu, cận kề cái chết và điên cuồng thì mới có khả năng bị xé xác tan tành. Tuy nhiên, chim mặt trời trưởng thành theo cách này sẽ tự chứa đựng mảnh mặt trời, bất kể ngày hay đêm đều có thể biến hình. Nếu lĩnh hội được sức mạnh đến cực hạn, cậu thậm chí có thể sở hữu một mặt hắc ám điên cuồng, giống như ký tự Anka đảo ngược của An Tuyết Phong, đại diện cho loài phượng hoàng hắc ám và bóng tối.
Tại sao Vệ Tuân lại chẳng thèm để ý đến mình?
An Tuyết Phong vừa tỉ mỉ dùng chóp đuôi rắn x** n*n bộ lông của chim non, tắm rửa nó trong làn nước sạch mấy lần liền, vừa cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của Vệ Tuân. Nhưng chim non vẫn chưa mở mắt, anh căn bản không thể nhìn ra tâm trạng hiện tại của Vệ Tuân là thế nào. An Tuyết Phong thành thục tự khiến mình tỉnh táo, là do khả năng khống chế của anh quá kém, anh thực sự đã không nhịn được.
Khi thú tính lấn át nhân tính, không còn chịu bất kỳ sự ràng buộc nào, thiên tính thật sự của bản thân được giải phóng, đây là lần đầu tiên An Tuyết Phong có được tâm trạng vừa ngọt ngào lại vừa thấp thỏm thế này, thậm chí anh còn thầm mong đợi xem Vệ Tuân sẽ trừng phạt mình vượt quá giới hạn như thế nào ——
Sau khi trở về anh phải ngủ sô pha sao? Hay là phải trải đệm nằm đất đây? An Tuyết Phong nghiêm túc suy nghĩ, làm chuyện sai thì phải chịu phạt, nhưng trong lòng anh lại thấy có chút ngọt ngào. Nghe nói đây là những chuyện mà các cặp tình nhân đều sẽ trải qua, An Tuyết Phong hy vọng anh và Vệ Tuân có thể trải nghiệm tất cả, không bỏ lỡ điều gì.
Sao Vệ Tuân vẫn chưa chịu để ý đến mình nhỉ?
Sau khi vớt chú chim non lên, An Tuyết Phong phun ra một ngọn lửa nhỏ để sấy khô bộ lông, khiến nó trở nên khô ráo và bông xốp, nóng hôi hổi lại ấm áp vô cùng, trông cứ như một quả cầu lông nhỏ màu đỏ. Thấy Vệ Tuân vẫn không lên tiếng, An Tuyết Phong có chút sốt ruột, anh dùng một chủ đề mới để thu hút sự chú ý của Vệ Tuân.
Mặc dù hiện tại Vệ Tuân vẫn chưa đạt được hình thái thú thần thoại hoàn chỉnh, nhưng cơ duyên lần này cũng đã giúp hiệu quả danh hiệu Tâm hoang dã của cậu tiến thêm một bước. Trước kia, bởi vì sức mạnh vực sâu của hướng dẫn viên xung đột với tự nhiên, nên báo tuyết và chồn tuyết của cậu luôn ở trạng thái con non, giờ đây nếu cậu biến hình lần nữa thì đã có thể trở thành báo tuyết và chồn tuyết trưởng thành rồi ——
'Hử? Vậy sao?'
Trong thoáng chốc đất trời như đảo lộn, cục bông chim bị quấn giữa thân rắn biến mất không dấu vết, thay vào đó là một mãnh thú màu trắng bạc xinh đẹp, oai phong lẫm liệt đang không chút nương tình giẫm con rắn dưới vuốt. Cái vuốt lớn dày dặn của con báo tuyết trưởng thành giẫm chặt lấy con rắn lớn, đôi mắt lam băng đầy vẻ trêu chọc nhìn chằm chằm vào con rắn dài hai màu đen trắng dưới chân. Khi con rắn còn đang ngơ ngác thè lưỡi ra, báo tuyết liền ác ý đè chặt lấy đầu lưỡi của nó.
'l**m đủ chưa? Hửm?'
Thấy con rắn đen trắng ngoan ngoãn nhẫn nhịn, không những không lộ răng độc mà thân rắn dài lạnh lẽo còn quấn quýt thân thiết lên chân trước đang giẫm lên nó, báo tuyết thở hắt ra một luồng ác khí. Bản tính ác liệt của loài mèo lớn khiến nó vần vò con rắn dài thành một nùi như bánh quai chèo.
Khi Đạo Sĩ Bán Mệnh tìm đến nơi, hắn liền nhìn thấy một cảnh tượng mà nếu đăng lên mạng tuyệt đối sẽ bị coi là ảnh ghép. Giữa sa mạc vậy mà lại xuất hiện một con báo tuyết trưởng thành cực kỳ xinh đẹp!
Sau đó, dưới mệnh lệnh của báo tuyết, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã chụp hàng loạt bức ảnh như "báo tuyết oai phong cắn chặt con mồi rắn", "báo tuyết oai phong cắn chặt con mồi phượng hoàng", "báo tuyết oai phong cắn chặt cổ sói tuyết", v.v. Những con mồi bị báo tuyết tha trong miệng đều có bộ lông rối bù, trông vô cùng thê thảm và nhếch nhác. Vừa chụp, Đạo Sĩ Bán Mệnh vừa phấn khích lắc đầu, thở dài giả trân.
Chao ôi, mình vậy mà lại đang chụp ảnh riêng tư cho An Tuyết Phong và Vệ Tuân.
Đúng là đạo đức suy đồi, lòng người không còn như xưa nữa mà!
Thư giãn chỉ là nhất thời, Vệ Tuân rất nhanh đã biến lại thành hình người. Cậu lấy từ trong chiếc áo choàng sạch sẽ của mình ra một chiếc áo choàng đỏ khác. Chiếc cũ vốn đã bị ngâm trong nước mủ bẩn thỉu được cậu đưa cho cự nhân Tiểu Sa.
Lần đầu tiên nhận được quà từ baba, Tiểu Sa vui sướng vô cùng, không đợi được mà choàng ngay lên người. Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cao hơn một mét chín, Tiểu Sa cao hai mét, chiếc áo choàng khoác lên xem chừng độ dài vẫn khá vừa vặn. Vệ Tuân đứng cách đó vài mét, nheo mắt đánh giá Tiểu Sa từ trên xuống dưới, trong lòng đã nảy ra một ý tưởng. Vệ Tuân giao lõi lửa Ifrit đang bị nhốt trong lồng cho Tiểu Sa rồi chợt mỉm cười. Nhìn thấy nụ cười cậu, Tiểu Sa càng thêm hớn hở.
An Tuyết Phong nói Mặt Trời đang tính kế biến cậu thành bia đỡ đạn để thu hút sự chú ý của cự nhân cát đen, Vệ Tuân cảm thấy điều đó rất có lý.
Dẫu sao thì cậu cũng xấu xa giống như Mặt Trời vậy mà. Kẻ thông minh không bao giờ để bản thân mình trở thành bia ngắm.
Tuy nhiên, cậu không muốn hoang phí như Mặt Trời. Đối với Vệ Tuân, "người một nhà" là rất quý giá.
"Tiểu Sa, lại đây."
Vệ Tuân vẫy tay gọi Tiểu Sa đến bên cạnh. Tiểu Sa không thông minh, thậm chí còn ngốc hơn Bắp Non, nó chỉ là một con thú cưng mà thôi. Ngoại trừ bản năng đói bụng đòi ăn ra thì nó luôn ngây ngô khờ khạo, Vệ Tuân bảo gì nó làm nấy.
Nhà Chiêm Tinh nói Tiểu Sa tham chiến có khả năng sẽ nhận được phần thưởng của Mặt Trời để trở thành một cự nhân thực sự có thể lớn lên. Nhưng với một Tiểu Sa đang bị hạn chế dưới danh phận thú cưng và hoàn toàn không có lấy một chút lực tấn công nào, thì phải làm sao để tham chiến đây?
"Tín ngưỡng tao."
Vệ Tuân bảo Tiểu Sa ngồi xuống, Lệnh Bài Vong Minh trong tay cậu chạm nhẹ vào con mắt khổng lồ chính giữa khuôn mặt nó. Ngọn lửa chứa đầy ô nhiễm tinh thần bùng cháy thành một điểm sáng trên đầu lệnh bài, hừng hực gào thét Hỏa Thần, kết nối với lõi lửa Ifrit trong tay Tiểu Sa. Cách đó không xa, đội Trần Thành đang tập trung học thuộc lòng các lời cầu nguyện, diễn tập đóng vai các tín đồ.
Trong bầu không khí đó, Tiểu Sa mơ mơ màng màng, dường như đã hiểu ra điều gì, lại dường như vẫn chưa hiểu. Sâu trong đồng tử khổng lồ của nó lộ ra những cảm xúc mâu thuẫn. Việc cầu nguyện đối với nó quá phức tạp và khó hiểu, không phải là thứ mà một con thú cưng đơn thuần nên học.
"Tao là chủ của mày, là ba của mày, hãy tín ngưỡng tao."
Vệ Tuân bình thản nói, chẳng cần quan tâm đến vị thần Mặt Trời nào, cũng chẳng cần màng đến việc tín đồ phải cầu nguyện ra sao. Sự mâu thuẫn trong mắt Tiểu Sa ngay lập tức tan biến, thay vào đó là ngưỡng mộ thuần túy. Thú cưng tin tưởng chủ nhân, tín ngưỡng chủ nhân, chủ nhân là trời là đất của nó, đây vốn là lẽ đương nhiên.
Đây là thứ tín ngưỡng thuần khiết nhất, không pha tạp bất kỳ tạp niệm nào, dù có gia nhập vào đội ngũ cầu nguyện của đội Trần Thành cũng chẳng khiến ai thấy mâu thuẫn.
Đúng vậy, chỉ cần tín ngưỡng cậu là đủ rồi.
Vệ Tuân cười khẽ, trao trang sức mặt trời vào tay Tiểu Sa.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.
_________
"Lily, bây giờ cô cảm thấy ổn hơn chút nào chưa?"
Bên ngoài Rừng Hoá Thạch, David đưa cho Lily một bình nước rồi kiểm tra mắt trái đang quấn băng gạc của cô. Vào khoảnh khắc Nhà Chiêm Tinh tỉnh lại, người thông linh Lily đã rơi vào hôn mê. Cô là người hôn mê đột ngột nhất nhưng lại là người tỉnh dậy sớm nhất. Có điều mắt trái của cô nhắm nghiền, cô nói rằng mắt mình đã bị thứ gì đó rạch phải.
Đợi đến khi Nhà Chiêm Tinh đến bên cạnh, Lily mới hạ thấp giọng kể cho hắn nghe về những chuyện xảy ra sau khi cô hôn mê. Cô đã trở thành ý thức của một con mắt, chỉ có thể điều khiển con mắt đó chứ không thể kiểm soát toàn bộ cơ thể của quái vật.
Mọi quá trình sáng thế và diệt thế trong thần thoại đều quan trọng như nhau, và đó là phần then chốt nhất.
Lily nghi ngờ bản thân đã trở thành nguyên thân của cự nhân cát đen, cũng chính là một con mắt của rắn khổng lồ diệt thế.
Người đối ứng với cô là Đồng Phù. Hố dung nham thực chất chỉ là thử thách chứ không phải dung nham thật. Đồng Phù dù có thực sự rơi xuống đó cũng sẽ không chết, cô ấy bị rắn khổng lồ diệt thế liếc nhìn một cái mà chết, linh hồn trở thành tế phẩm dâng lên cho sự diệt vong.
Thế nhưng khi đổi thành Lily, cô lại nhìn thấy Bính 1. Trong tình cảnh đó căn bản không cách nào chào hỏi được, con mắt của cô bị Bính 1 rạch một nhát liền phải nhắm lại.
"Đó là khí tức của Mặt Trời."
Lily khẽ nói: "Tôi có thể nhìn thấy Mặt Trời đang ẩn giấu."
Thứ rạch rách mắt cô chính là trang sức mặt trời, dung nham cũng tràn vào trong mắt cô. Ngay cả khi đã thoát khỏi con mắt của rắn khổng lồ diệt thế, đôi mắt của chính cô cũng đã xảy ra một loại biến dị nào đó.
Chỉ cần không chết theo đúng lịch sử, các yếu tố dẫn đến cái chết của mọi người trong đội Trần Thành sẽ bị cộng dồn lại. Con cự nhân g**t ch*t Chu Nguyên Đức và những người khác, con rắn đen g**t ch*t Hạ Vân Lai, phượng hoàng Anka sa đọa g**t ch*t Liễu Hồng Vũ, và ánh nhìn g**t ch*t Đồng Phù, e rằng tất cả sẽ cùng xuất hiện vào rạng sáng đêm nay. Và những kẻ ngoại lai như họ cũng sẽ gia nhập vào đó.
Rốt cuộc bên nào sẽ giành chiến thắng, phải xem đêm nay rồi.
Thế nhưng, Nhà Chiêm Tinh đã sớm bói ra, du khách sẽ thay đổi tất cả, nên hắn chẳng có gì phải sợ.
Cho đến khi Lily kể về việc lúc đó cô đã thông qua con mắt để nhìn thấu bản chất của Bính 1.
"Khả năng cao là cậu ta đã được Mặt Trời tạm thời ban cho thân phận và sức mạnh của thiên sứ."
"Cái gì? Thiên sứ?"
David nhướng mày, nghi hoặc hỏi: "Lily, cô không nhìn lầm chứ? Bính 1 được ban cho thân phận thiên sứ?"
Lily dĩ nhiên sẽ không nhìn lầm, David chỉ hỏi theo thói quen mà thôi. Sau đó, gã như suy tư điều gì mà xoa xoa cằm: "Lạ thật, thiên sứ chẳng lẽ không phải là tôi sao?"
Trước đó, gã đã chủ động hứa hẹn trước mặt Ifrit rằng bản thân sẽ trở thành thiên sứ thay thế nó. Trước mặt các sinh vật thần thoại, lời hứa kiểu này không bao giờ là một câu nói suông, mà nó mang ý nghĩa thực tế tuyệt đối.
"Cậu là thiên sứ? Cậu là kiểu thiên sứ phương nào thế?"
Sắc mặt Nhà Chiêm Tinh lập tức thay đổi, hắn nắm lấy cổ áo David, nhìn chằm chằm vào gã rồi nói bằng một giọng nhẹ nhàng đầy nguy hiểm: "David, có phải cậu có chuyện gì đó quên chưa nói cho tôi biết không, hả?"
"Haha, chỉ là trả nợ ân tình cho Quy Đồ thôi mà."
David cười gượng định tìm cách lấp l**m cho qua chuyện, cuối cùng đành cam chịu cùng Nhà Chiêm Tinh đi ra một góc để giải thích. Không nhắc đến Bách Khoa Toàn Truyện Cười của ? ? ?, David biết Nhà Chiêm Tinh không thích nghe mấy thứ đó, nên chỉ nói việc mình muốn lấy lòng Bính 1 nên giúp một tay.
"Vì Lily đã nói 'nhìn chăm chú' là một trong những mối nguy hiểm tối nay, vậy thì sự tồn tại của thiên sứ hẳn là để bị Mặt Trời lợi dụng, nhằm dẫn dắt ánh nhìn đó đi chỗ khác thôi."
David cũng quá rõ bản tính lạnh lùng bạc bẽo của thứ gọi là thần linh, chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là hiểu ra ngay, gã không mấy bận tâm nói tiếp: "Bính 1 được chọn làm thiên sứ, rủi ro cậu ta phải gánh chịu từ 'nhìn chăm chú' là quá lớn, chi bằng để tôi gánh thay một chút. Đội trưởng, chẳng lẽ anh không tin vào thực lực của tôi sao? Bị nhìn một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào, dù có bị ô nhiễm thì quay về đi một chuyến đến Maya là khỏi ngay thôi, bán một ân tình cho Bính 1 là không lỗ đâu."
"Hừ hừ."
Đối với những lời này, Nhà Chiêm Tinh chỉ đáp lại bằng một tiếng cười lạnh: "David, cầu nguyện đi, mong là cái ân tình của cậu sẽ bán được trong tối nay."
Nếu tối nay Bính 1 thực sự định để David thay thế mình, dẫn dắt ánh nhìn nhắm vào thiên sứ đi chỗ khác, thì đó là chuyện tốt đáng để thắp hương ăn mừng, nhưng điều đó là không thể.
Tâm trạng của Nhà Chiêm Tinh đang rất tệ, tệ đến mức khiến David không hiểu nổi. Nhưng gã vốn dĩ rất giỏi nói mấy lời hóm hỉnh để khơi mào câu chuyện, khi David nửa đùa nửa thật nói rằng gã chỉ là đang bán một ân tình thôi, không đời nào đi làm thiên sứ của Mặt Trời, vì gã đã có một vị đội trưởng là các vì sao rồi, lúc này Nhà Chiêm Tinh mới thực sự không nhịn được mà nổi đóa.
"Thiên sứ của Mặt Trời? Ồ, nhìn xem David, cậu đúng là đơn thuần như một chú rồng con vậy."
Nhà Chiêm Tinh cười khẽ, nhưng tiếng cười đó lại khiến David thấy da đầu tê dại.
"Đợi đến khi Mặt Trời điên cuồng, đợi đến khi Mặt Trời chết đi, đợi đến khi..."
Đợi đến khi Bính 1 trở thành Mặt Trời, lời hứa của David sẽ tự nhiên chuyển đổi mục tiêu sang chính người đó.
Thiên sứ của Mặt Trời cái gì chứ?
Phải là thiên sứ của Bính 1 mới đúng!
Kiểu lôi kéo người khác về phía mình một cách lặng lẽ không tiếng động thế này, đây không phải lần đầu Nhà Chiêm Tinh được chứng kiến. Hắn bỗng bình tĩnh lại, nhìn David bằng một ánh mắt ôn hòa và bình thản hiếm thấy.
"Nhưng thế này cũng không tệ."
Hắn lẩm bẩm một mình: "Vận may của cậu trước giờ luôn tốt hơn tôi."
Vì thất bại trong quá khứ mà khi "vận mệnh" thực sự ập đến lại thận trọng chọn cách đứng ngoài quan sát chứ không tham gia ở khoảng cách gần, rốt cuộc điều đó là đúng hay sai đây?
Vận rủi của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh vẫn còn ảnh hưởng đến hắn cho tận đến bây giờ, dưới tác động của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh nên hắn giữ khoảng cách với Bính 1, vậy liệu sự xa cách này có phải là một sai lầm hay không?
David có lẽ ngược lại đang đi trên con đường đúng đắn, tất cả đều là sự lựa chọn của vận mệnh mà thôi.
"Thôi đội trưởng cứ mắng tôi đi."
David nhăn nhó mặt mày nói, cả người tê rần lên: "Đội trưởng, anh thật sự không hợp với kiểu nói chuyện dịu dàng thế này đâu ——"
Gương mặt vốn đang hòa hoãn của Nhà Chiêm Tinh lập tức mây đen bao phủ, hắn mắng cho David một trận tơi bời đúng như gã mong muốn. Trận mắng này kéo dài mãi cho đến tận buổi tối, cho đến khi nhóm rồng Truy Mộng đang đóng quân gần đó đi tới mới giải cứu được David ra ngoài.
"Đã tới rồi."
Trương Tinh Tàng chỉ nói đúng ba chữ. Hắn nhấc hướng dẫn viên khu Tây gốc của đội Trần Thành đang vác trên vai lên, lật người hắn lại. Chỉ thấy trên mặt gã hướng dẫn viên này mọc đầy những u thịt đen kịt dị dạng dày đặc, đó chính là dấu vết để lại từ ô nhiễm của cự nhân cát đen!
Ngay vừa rồi, con mắt của cự nhân cát đen đã mở ra ngay dưới thân hướng dẫn viên khu Tây, nếu không phải rồng Truy Mộng kịp thời cuốn hắn vào mộng cảnh trong tích tắc, e rằng hắn đã chết ngay lập tức, trở thành tế phẩm đầu tiên bị cự nhân cát đen đích thân tiêu diệt.
Trong lịch sử, đội Trần Thành chịu thương vong thặng trọng nên chẳng còn tâm trí đâu mà quản tên hướng dẫn viên khu Tây đang thoi thóp, sức mạnh khổng lồ của cự nhân cát đen khi giáng xuống đã tiện tay nghiền nát hắn. Hiện tại hắn được Kẻ Truy Mộng tạm thời cứu sống, nhưng cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa.
"Đề nghị của tôi là g**t ch*t hắn."
Kẻ Truy Mộng bình thản và khách sáo nói: "Bên các anh có ai đối ứng với hắn không?"
Cự nhân cát đen giết hướng dẫn viên khu Tây không thành công, vậy thì người đối ứng với hắn rất có khả năng sẽ trở thành một phần của cự nhân cát đen. Đây không giống như rắn đen hay trùng Anka, toàn thân cự nhân cát đen đều là ô nhiễm dày đặc, ngay cả tư duy và ý thức cũng có thể bị nó ảnh hưởng. Trực tiếp g**t ch*t tên hướng dẫn viên khu Tây là giải pháp tối ưu nhất.
Kẻ Truy Mộng đã xác nhận Trương Tinh Tàng không phải người đối ứng với hướng dẫn viên khu Tây. Nếu để Trương Tinh Tàng giết hắn, hoặc trực tiếp ném hắn ra ngoài để hắn bị cự nhân cát đen g**t ch*t như trong lịch sử, thì người đối ứng với hắn cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Vì quan hệ hợp tác, Kẻ Truy Mộng trước khi ra tay giết người đã hỏi bên Nhà Chiêm Tinh một chút.
"Chắc là tôi."
Giọng nói có phần đau đớn và méo mó của Kelly vang lên, chỉ thấy trên thân ngựa trắng của cô mọc ra những đường vân đen vặn vẹo, ánh mắt cô lúc thì tỉnh táo khi lại hỗn loạn, rõ ràng cô đang bị cự nhân cát đen ô nhiễm. Trương Tinh Tàng không chút do dự ném hướng dẫn viên khu Tây cho cô. Chứng kiến Kelly dùng một mũi cung đâm xuyên tim hướng dẫn viên, trong thoáng chốc cô thở phào nhẹ nhõm, những đường vân ô nhiễm trên người cũng dần tan biến, cơ thể cô bắt đầu trở nên mờ ảo.
Người mới đến g**t ch*t người đối ứng, đây là một trong những cách để thoát khỏi cảnh tượng tái hiện. Nhìn theo bóng dáng Kelly rời đi, Trương Tinh Tàng tặc lưỡi một cái.
"Phen này có vẻ không ổn rồi."
Những người còn lại chưa rõ người đối ứng chỉ còn bốn người.
Trong lịch sử có Vân Anh đã chết, còn Trần Thành, Đường Song, Trình Thiên Bảo thì sống sót.
Về phía những người mới đến có An Tuyết Phong, Trương Tinh Tàng, Công Tước Thằn Lằn và Nam Tước Huyết Tộc.
Trong đó, người đối ứng với người đã chết thuộc phe địch, phải đích thân g**t ch*t người phải chết đó mới có thể rời đi. Người đối ứng với người còn sống thì rất có khả năng là phe ta.
Thế nhưng Trương Tinh Tàng nghi ngờ rằng với độ khó của cảnh tượng tái hiện này, người mạnh nhất trong số họ là An Tuyết Phong sẽ bị xếp đối ứng với Vân Anh thuộc phe địch, còn những kẻ thù thực sự là Công Tước Thằn Lằn và Nam Tước Huyết Tộc ngược lại sẽ đối ứng với đội Trần Thành, trở thành "phe ta". Cảnh tượng tái hiện đã sắp đi đến hồi kết, bọn Công Tước Thằn Lằn vẫn chưa ra tay được nên chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua, một khi bọn họ tham gia vào...
"Nam Tước Huyết Tộc?!"
Ngay lúc này, Sói Máu Rex bỗng nhiên gào lên một tiếng kinh ngạc. Với thái độ nửa như xem kịch hay nửa như cười trên nỗi đau của người khác, gã ta gào to để nhắc nhở họ: "Nhìn kìa, là Nam Tước Huyết Tộc đến rồi! Hắn —— Ớ??"
"Ngài Công Tước và tôi sẽ không tham gia vào trận chiến cuối cùng."
Nam Tước Huyết Tộc vậy mà lại xuất hiện vào lúc này! Hơn nữa còn là trong tư thế một con dơi bị Bướm Âm Dương trói gập! Lời hắn nói dĩ nhiên chẳng ai tin, nhưng khi Nam Tước Huyết Tộc nôn ra huyết khế, trên đó có máu của Công Tước Thằn Lằn và Sát Thủ Trăng Bạc làm chứng cho giao ước, biểu cảm của đám người Trương Tinh Tàng trở nên vô cùng quái dị.
Dùng máu lập khế, đây là chuyện thực sự nghiêm túc. Với tính cách kiêu ngạo cuồng vọng của Công Tước Thằn Lằn, hắn không đời nào trả một cái giá thê thảm như vậy chỉ để khiến họ lơ là cảnh giác.
Chẳng lẽ Công Tước Thằn Lằn và Nam Tước Huyết Tộc thực sự không định tham gia trận chiến cuối cùng sao? Họ không muốn tranh đoạt mảnh vỡ bướm của cự nhân cát đen nữa ư? Nhưng tại sao lại như vậy?
Kẻ Truy Mộng nhíu chặt chân mày, mơ hồ nghĩ điều gì đó. Nhưng ngay lúc này, tiếng cầu nguyện truyền đến từ phía Rừng Hoá Thạch cùng ánh lửa bùng lên trong bóng tối thuần túy đã thu hút sự chú ý của họ.
Bóng tối đậm đặc như mực đổ tràn tới, bãi cát dưới chân hóa thành một màu đen tuyền, hàng ngàn hạt cát lăn xào xạc như bầy rắn luồn lách. Thế lực tà ác khủng khiếp của cự nhân cát đen quét tới với sức mạnh áp đảo hoàn toàn. Dưới sự chênh lệch lực lượng quá lớn, tiếng cầu nguyện và ánh lửa kia lập tức trở nên mong manh như ngọn nến trước gió, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Thế nhưng ngay lúc đó, bóng dáng cao lớn và vạm vỡ nhất ở chính giữa phe tín đồ lại cao giọng giơ cao tín vật mặt trời. Tín ngưỡng thuần khiết đã kích phát ánh nắng rực rỡ, trong phút chốc tiếng cầu nguyện trở nên vang dội, tức khắc lấn át bóng tối và thu hút toàn bộ ánh mắt của cự nhân cát đen!
Thiên sứ! Đúng rồi, chính là tên này, trên người vị thiên sứ này có khí tức sức mạnh của nó, có ánh nhìn của nó. Không ngờ lại là một vị thiên sứ yếu ớt đến thế, Mặt Trời vậy mà còn vọng tưởng kháng cự đến cùng. Cự nhân cát đen gần như cười cuồng loạn thành tiếng. Lúc này, cự nhân cát đen đã không còn hình dạng cụ thể, giống như một đám mây đen khổng lồ đầy kinh hoàng.
Nó vươn ra một ngón tay, lập tức giữa đất trời xuất hiện vòi rồng bão cát khủng khiếp, muốn nghiền nát vị thiên sứ này!
____________
Tác giả có lời muốn nói:
Đạo Sĩ Bán Mệnh: Phụt, chỉ cần nhìn chiều cao thôi là biết đây không phải thiên sứ Vệ Tuân rồi, cự nhân cát đen phen này đi đời chắc luôn!
Vệ Tuân: ......
An Tuyết Phong Dùng bao tải trùm lấy cái loa phát thanh Bán Mệnh rồi lén trộm mấy tấm ảnh riêng tư
Tiểu Đùa Cợt Lẻn vào trong bao tải hành hạ cái loa phát thanh Bán Mệnh rồi xé nát mấy bức ảnh riêng tư
Đạo Sĩ Bán Mệnh: qaq
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 405: Sahara Chết Chóc (81)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 405: Sahara Chết Chóc (81)
