Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 406: Sahara Chết Chóc (82)
Nguỵ trang Ifirt
Sức mạnh bao la và khủng khiếp của cự nhân cát đen tựa như những đám mây đen nặng nề u uất. Về bản chất, nó là một luồng năng lượng kinh hoàng của rắn khổng lồ diệt thế thoát ra từ phong ấn, là sự hỗn hợp của năng lượng ô nhiễm. Nó đã mạnh đến mức có thể lay động cả đất trời. Đội Trần Thành hoàn toàn không thể nhìn thấy thân hình của cự nhân cát đen, họ chỉ thấy những đám mây dày đặc chất cao như núi và cơn vòi rồng bão cát điên cuồng càn quét khắp trời đất.
Ngược lại, phía David ở bên Rừng Hoá Thạch lại có thể cảm nhận được ô nhiễm kinh người ẩn giấu sau những đám mây đen kịt ấy. Mảnh vỡ bướm đã hoàn toàn được kích hoạt khiến nó trở thành một nguồn ô nhiễm di động. Sức mạnh khủng khiếp gần như cấp vô giải ở tận cùng hệ thần thoại, cộng thêm ô nhiễm từ mảnh vỡ bướm Maria, có thể khiến những du khách cấp cao nhất hay những hướng dẫn viên mạnh nhất cũng phải cực kỳ kiêng dè.
Luồng sức mạnh khổng lồ này nếu muốn nghiền chết "thiên sứ" và các tín đồ loài người thì thực sự dễ dàng như nghiền chết một con kiến. Nếu không phải cự nhân cát đen có bản tính thận trọng và đa nghi, dành phần lớn sức mạnh để ngầm đề phòng Mặt Trời, thì ngay khoảnh khắc nó vươn ngón tay ra, Tiểu Sa đang ngụy trang thành thiên sứ e rằng đã bị nghiền nát vụn!
May thay, nó đa nghi, chiêu thức này chủ yếu là để thăm dò và giam cầm chứ không phải để tiêu diệt ngay lập tức. Vòi rồng bão cát mang theo sức mạnh bành trướng nghiền áp tới, đội Trần Thành phát hiện bản thân hoàn toàn không thể cử động, giống như bị nhốt trong lồng giam. Áp lực khủng khiếp khiến con người ta không thể hít thở, càng đừng nói đến việc niệm lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện thành kính của tín đồ vừa dừng, áp lực từ bóng tối lập tức tăng thêm uy lực, cả thế giới dường như bị bao trùm trong bóng tối đặc quánh và ngưng trệ.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sáng vàng đỏ rực rỡ như mặt trời mới mọc đâm xuyên qua màn đêm, lấy luồng sáng làm tâm ngay lập tức đánh tan bóng tối. Dưới sự bảo vệ của áo choàng đỏ, Tiểu Sa vẫn có thể hành động tự nhiên. Theo mệnh lệnh của chủ nhân, nó đã ném thánh vật mặt trời ra vào thời điểm nguy cấp nhất!
Khoảnh khắc trang sức mặt trời xuất hiện, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của màn đêm đặc quánh này. Vệ Tuân đang ẩn nấp ở phía xa, giả làm một con báo tuyết vô tội tình cờ đi ngang qua sa mạc, cậu lờ mờ nhìn thấy sâu trong những đám mây đen ẩn giấu những con mắt khổng lồ được kết thành từ những sợi tơ máu đen đỏ đan xen, thứ mà con người không thể nhìn thấy, cũng không thể lý giải.
Giây phút trang sức mặt trời bị ném ra, hàng ngàn "ánh nhìn" đó đều đổ dồn vào nó. Trong hàng ngàn ánh nhìn ấy chứa đựng sức mạnh ô nhiễm vô tận, khiến trang sức mặt trời nứt toác. Những vết nứt chi chít như mạng nhện bao phủ khắp trang sức mặt trời, tưởng như chỉ cần chạm nhẹ vào là nó sẽ vỡ tan. Dung nham vàng đỏ b*n r* từ vô số khe nứt, dòng máu của Mặt Trời mang sức mạnh thanh tẩy thần thánh thuần khiết đã nhuộm những đám mây đen ngưng tụ từ sức mạnh bóng tối, thành một màu vàng đỏ rực rỡ như ráng chiều, trong thoáng chốc đã thanh tẩy được nửa bầu trời.
Tuy nhiên, dường như chỉ nghe thấy một tiếng cười lạnh đầy chế nhạo vang lên từ sâu trong đám mây đen kịt. Giây tiếp theo, luồng ánh sáng lam tím rực rỡ và lóa mắt đã thay thế cho ánh vàng đỏ thần thánh. Luồng ánh sáng lam tím này giống như một loại ô nhiễm, nhuộm mọi bóng tối và ánh sáng vàng đỏ thành màu của nó. Sức mạnh của mảnh vỡ bướm hòa với ô nhiễm của rắn khổng lồ diệt thế, khiến luồng sức mạnh vốn đã khủng khiếp nay lại tăng gấp đôi.
Trong phút chốc, luồng sáng vàng đỏ của máu Mặt Trời tan biến hoàn toàn. Trang sức mặt trời bên bờ vực tan vỡ trở nên ảm đạm không chút ánh sáng, rơi xuống đất, không còn khả năng bảo vệ vị thiên sứ và những tín đồ đang run rẩy trong bóng tối nữa.
Thế nhưng, sự nghi ngờ trong lòng cự nhân cát đen lại càng nặng nề hơn. Đây chính là sức mạnh tiềm tàng mà Mặt Trời đã tích lũy bấy lâu sao? Đây là sức mạnh mà Mặt Trời muốn dùng để phản sát nó sao? Sao lại yếu ớt, không chịu nổi một đòn như thế này? Hơn nữa, cự nhân cát đen từ lâu đã phát hiện ra các mắt xích trong kế hoạch mà nó đặt ra dường như đã xảy ra vài biến đổi ngầm, là kẻ nào đang âm thầm thao túng tất cả?
Liệu đây có phải là một cái bẫy không?
Đã quá lâu rồi, nó mưu tính phản công, mưu tính nuốt chửng ý chí Mặt Trời đã quá lâu, lâu đến mức cự nhân cát đen càng lúc càng trở nên xảo quyệt và đa nghi. Nó đã lập kế hoạch trong một thời gian quá dài, đến nay sớm đã lâm vào thế đâm lao phải theo lao. Ô nhiễm bóng tối đậm đặc như sương mù lặng lẽ lan tỏa khắp Rừng Hoá Thạch, ánh sáng lấp lánh của mảnh vỡ bướm Maria ô nhiễm cơ thể và tâm trí của đội Trần Thành.
Dù có âm mưu thì đã sao, trong tay nó có mảnh vỡ vực sâu. Tuy rằng hiến tế dòng máu thành kính là có hiệu quả tốt nhất, nhưng việc ô nhiễm và đồng hóa vị thiên sứ cùng những tín đồ này lại là cách đảm bảo nhất. Chỉ cần để lại kẻ được Mặt Trời chọn làm "thánh nữ" là được, dùng máu của toàn bộ cơ thể vị thánh nữ thành kính đó để hiến tế cũng đủ để mở ra cánh cửa đá kia.
Thế nhưng, trên người những tín đồ này lại lấp lánh ánh sáng của phấn loé sáng, vậy mà có thể ngăn cách được ô nhiễm. Dưới sự che chở của phấn loé sáng và "thiên sứ", những tín đồ này bắt đầu di chuyển ra bên ngoài. Không, không thể để bọn họ rời đi, máu của những tín đồ thành kính mới có thể làm ô nhiễm cửa đá để giải phóng nguyên thân của nó!
Vô số cát đen hóa thành những con rắn đen nô bộc, cố gắng xua các tế phẩm quay trở lại. Tuy vậy, các tín đồ bắt đầu thành kính cầu nguyện, trong tiếng trống của thánh nữ, những tia nắng nhạt nhòa vây quanh người họ, tuy mong manh nhưng lại có thể trấn áp rắn đen.
Thế nhưng điều đáng sợ nhất của rắn đen chính là gây ảnh hưởng đến ý chí tâm trí. Vô số con rắn đen nối đuôi nhau kết thành vòng tròn, tạo ra những viễn cảnh nhục mạ Mặt Trời, cảnh Mặt Trời sụp đổ ngay trong tâm trí các tín đồ. Bất kỳ tín đồ nào dù có bình tĩnh đến đâu cũng không cho phép Mặt Trời mà mình tín ngưỡng bị sỉ nhục như vậy, họ chắc chắn sẽ từ bỏ việc di chuyển, vì vinh quang và tín ngưỡng mà quyết chiến một mất một còn với lũ rắn đen ——
Chuyện gì thế này! Cự nhân cát đen bàng hoàng phát hiện những tín đồ này hoàn toàn không hề dừng lại, ngược lại còn di chuyển nhanh hơn, hơn nữa khi tập trung chú ý chém giết rắn đen, thậm chí có không ít tín đồ còn đọc sai cả lời cầu nguyện, đọc nhầm lời, quên lời.
Bọn họ không phải là những tín đồ thành kính! Bọn họ cùng lắm chỉ là những người bình thường biết học thuộc lòng lời cầu nguyện mà thôi! Chính thiên sứ, thánh nữ, thánh vật Mặt Trời và máu Mặt Trời đã đánh lừa nó!
Máu của đám "tín đồ" chết tiệt này không đủ thuần khiết và thành kính, sức mạnh không đủ, nếu chỉ chiết máu thì sức mạnh còn yếu hơn nữa. Cứ thế này thì buộc phải giết sống bọn họ ngay trước cửa đá mới được, không thể chỉ lấy máu riêng lẻ nữa.
Sức mạnh của các tín đồ cũng không hề yếu. Trong vài giây ngắn ngủi khi cự nhân cát đen mải suy tính, những kẻ cầm kiếm đội đao kia đã đâm chém ra một con đường máu giữa tiếng cầu nguyện, chẳng mấy chốc đã giết đến rìa Rừng Hoá Thạch, nhưng cự nhân cát đen đã đưa ra quyết định. Con mắt khổng lồ đỏ rực ẩn trong những đám mây đen kịt đang nhìn chằm chằm vào ba kẻ mạnh nhất trong đám tín đồ.
Nó muốn ban phát sức mạnh bóng tối cho họ, làm ô nhiễm họ, khiến những kẻ vốn đoàn kết này phải phản bội đồng đội, nội chiến đến chết, rồi mới để ba kẻ này tỉnh lại. Những giọt máu thấm đẫm phẫn nộ, tuyệt vọng và khốn khổ, chứa đựng những cảm xúc mãnh liệt ấy, cũng có thể làm ô nhiễm cửa đá kia! Ánh nhìn của cự nhân cát đen càng lúc càng dời sâu xuống lòng đất.
Nó vừa câu giờ để xử lý đám tín đồ, vừa luôn đề phòng động tĩnh của Mặt Trời. Nhưng đến tận lúc này Mặt Trời vẫn chưa ra tay, nó sẽ không chần chừ thêm nữa!
Đừng lãng phí thời gian nữa
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc cự nhân cát đen định ra tay, trong đội ngũ tín đồ tưởng chừng sắp rời khỏi Rừng Hoá Thạch lại tự xảy ra nội chiến. Một trong ba người đàn ông mạnh nhất được nó chọn trúng, trên người bỗng bùng lên cốt hỏa của cự nhân cát đỏ, trong chớp mắt đã bao vây vài người. Còn "Thiên sứ" vốn bảo vệ các tín đồ suốt dọc đường thì giật phăng mũ trùm, chân thân hóa ra lại là một cự nhân!
Sự phản bội của bọn họ đầy bất ngờ, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi đã trói chặt tất cả những người còn lại. Những kẻ bị phản bội trừng mắt giận dữ như muốn phun ra lửa, không tiếc lời quát mắng, nhưng hai kẻ kia hoàn toàn không chút lay động, xách họ quay trở lại giữa Rừng Hoá Thạch. Một giọng nói trầm đục cộng hưởng với ngọn lửa vang lên, trên người con cự nhân giả dạng thiên sứ kia dao động những luồng lửa mang khí tức quen thuộc.
Giây tiếp theo, ngọn lửa nhạt màu kia như chim non về tổ, bay nhanh vào rìa Rừng Hoá Thạch, lao vào một con dã thú thuần túy, không hề mang chút hơi thở dị thường nào. Ngay lập tức, ngọn lửa ngút trời bùng cháy dữ dội trong bóng tối, ngưng tụ thành một cự nhân lửa khổng lồ.
Đừng lãng phí thời gian nữa
Tiếng lửa cộng hưởng trầm đục lại vang lên lần nữa. Trong nháy mắt, cự nhân lửa thu nhỏ lại, một lần nữa ẩn mình vào một gốc cây hóa thạch gãy nát, như thể chưa từng ra tay, chính là cái dáng vẻ xảo quyệt, không thèm can dự mảy may vào cuộc chiến của bọn họ.
Dưới sự kết hợp giữa lõi lửa Ifrit và ngọn lửa ô nhiễm tinh thần, Vệ Tuân đã ngụy trang thành Ifrit. Tiểu Sa quá yếu, trang sức mặt trời cũng chỉ là một vật phẩm cấp vô giải, đội Trần Thành càng không thể tức thời trở thành tín đồ thành kính được. Thiên sứ do Tiểu Sa giả dạng và các tín đồ do bọn Trần Thành đóng vai tuyệt đối không thể chống đỡ nổi sự dò xét của cự nhân cát đen!
Ngay từ khi cự nhân cát đen thận trọng thăm dò, còn ấn ký thiên sứ chứa sức mạnh Mặt Trời ẩn sau lưng Vệ Tuân lại không thừa dịp đối phương phân tâm để tấn công, Vệ Tuân đã hiểu rõ rồi.
Mặt Trời quả nhiên máu lạnh vô tình, mặc kệ sống chết của tín đồ để thăm dò quân bài tẩy của cự nhân cát đen. Mà boss cát đen này cũng chẳng phải hạng mất trí, nó vô cùng xảo quyệt và đa nghi. Vậy thì Vệ Tuân đành tương kế tựu kế.
Tại sao tín đồ không đủ thành kính? Tại sao "thiên sứ" lại yếu ớt như vậy? Tại sao chân thân thiên sứ lại là cự nhân, và tại sao trong nhóm tín đồ tưởng như đoàn kết lại có kẻ phản bội phút cuối?
Tất cả đương nhiên là vì con yêu linh xảo quyệt Ifrit!
Quả nhiên là Ifrit!
Trong phút chốc, cự nhân cát đen đã thông suốt mọi chuyện. Nó vừa muốn nổi giận lại vừa muốn cười cuồng loạn. Chẳng trách trong kế hoạch của nó lại có nhiều biến số nhỏ đến vậy, hóa ra là do Ifrit. Con yêu linh này vừa thận trọng vừa xảo quyệt, vừa tham lam lại cuồng vọng. Nó chỉ cần liếc mắt là thấy trên người Ifrit dính máu của nô bộc Nhện Mặt Trời, lại ẩn hiện khí tức đặc trưng của thiên sứ, dù Ifrit có che giấu thế nào thì rắn khổng lồ diệt thế cũng có thể nhìn ra!
Ifrit xảo quyệt, Ifrit tham lam, e là Ifrit đã g**t ch*t tên nô bộc phản nghịch Nhện Mặt Trời để chiếm lại lòng tin của Mặt Trời. Có lẽ Mặt Trời thực sự đã ban sức mạnh cho thiên sứ, nhưng không rõ Ifrit tham lam đã dùng cách gì để đoạt lấy sức mạnh ấy!
Nhìn ngọn lửa linh hoạt gần như có trí tuệ trên người kia, cảm nhận khí tức thiên sứ không chút giả tạo (đến từ chiếc lông vũ), cự nhân cát đen không còn nghi ngờ nữa. Kẻ đã nuốt chửng sức mạnh thiên sứ như Ifrit chắc chắn sẽ bị Mặt Trời xử cực hình, giờ đây Ifrit chỉ còn một con đường sống duy nhất là làm sụp đổ đàn tế, khiến ý chí Mặt Trời tiêu tan.
Ifrit, Ifrit —
Cái cảm giác bị xúc phạm khi kế hoạch bị xáo trộn, khi một con sâu bọ hèn mọn cũng tham lam muốn chia phần khiến sát ý trong lòng cự nhân cát đen dâng trào, nhưng bây giờ thì không được. Ifrit thắp lên ngọn lửa, những đốm lửa nhạt màu như những ngọn đèn lấp lánh, cháy từ trên mặt đất xuống lòng đất, cháy thẳng vào sâu trong đàn tế thần điện dưới lòng đất, lên tới cánh cửa đá đang bị phong ấn.
Ifrit là người canh giữ được Mặt Trời lựa chọn, chỉ có Ifrit mới có thể thắp lửa dẫn lối cho tế phẩm. Thấy Ifrit lại biến thành một con dã thú lông trắng không chút dị thường nào rồi lén lút chuồn mất, cự nhân cát đen không thèm để ý đến nữa. Cứ chạy đi, nếu Ifrit còn dám ở lại đây mưu đồ thêm lợi lộc, nó sẽ dìm Ifrit vào bóng tối vĩnh hằng sau khi mọi chuyện kết thúc.
Bóng tối mới là sức mạnh vĩ đại nhất!
Trong chớp mắt, cuồng phong cuốn theo những hạt cát đen kịt tàn phá đất trời. Vô số cát đen hóa thành rắn đen, hàng ngàn con rắn bò rạp trên mặt đất như đang cúi đầu. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tế phẩm bị trói chặt bị cuồng phong và lũ rắn xô đẩy về phía trước. Tiểu Sa và Đường Song thì được đối đãi nhẹ nhàng hơn một chút.
Với vốn ngôn ngữ ít ỏi, họ không thể nào mô tả được cảnh tượng trước mắt. Những đám mây đen đặc như thiên hà đổ sụp xuống, giống như một bàn tay đen kịt khổng lồ vươn ra từ bóng tối. Nó rơi xuống từ một góc chân trời, màu đen đậm đặc bao trùm lấy ngọn lửa nhạt màu mà Ifrit đã thắp lên, rồi kéo mạnh chuỗi lửa ấy ra ngoài như một sợi xích.
"Ầm!"
Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, mặt đất bỗng nảy dựng lên, những khe rãnh khủng khiếp nứt toác ra, dường như có một vật gì đó khổng lồ sâu trong lòng đất sắp bị kéo bật lên khỏi mặt đất. Bàn tay khổng lồ kết bằng mây đen kéo mạnh hết lần này đến lần khác, mặt đất rung chuyển ngày càng dữ dội, đất đá nhảy dựng lên như hạt đậu rang, giống như đang diễn ra một cuộc kéo co đầy cam go.
Chính trong cuộc giằng co ấy, 12 giờ đêm đã đến! Trải qua một ngày nhật thực cộng với một đêm tối tăm, bóng tối bao trùm suốt cả ngày đã khiến sức mạnh của ý chí Mặt Trời suy yếu đến cực điểm. Chỉ nghe một tiếng "ẩm" vang dội, bàn tay mây đen kéo mạnh một cái, cuối cùng đã lôi được thứ gì đó từ sâu dưới lòng đất lên.
Dưới tiếng nổ rền vang, trong bóng tối chập chờn hiện ra một tòa thần điện uy nghiêm nhưng sứt mẻ. Vinh quang xưa cũ không còn, những hình điêu khắc trên gạch ngói đã bị mài phẳng, tựa như một thần điện chìm sâu dưới đáy biển, nơi nơi đều là dấu vết ô nhiễm bị ăn mòn. Nó vừa giống thực thể vừa giống hư ảnh, hư ảo bất định như ảo tượng trên sa mạc. Trong bóng tối, ngọn lửa nhạt của Ifrit như ngọn hải đăng dẫn lối, nối thẳng tới một cánh cửa đá bị niêm phong sâu trong thần điện!
Dưới sự xung kích của bóng tối đậm đặc, cửa đá lặng lẽ nứt ra một khe hở. Tấm da cứng đen kịt khổng lồ phong ấn cửa trông có vẻ lung lay sắp đổ, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, chỉ thiếu một cú hích cuối cùng. Khi cửa đá xuất hiện, ngay cả hơi thở của cự nhân cát đen cũng trở nên nóng rực. Sau cánh cửa này chính là chân thân bị phong ấn của nó — Vương Đình Viễn Cổ của cự nhân từng tín ngưỡng rắn khổng lồ diệt thế!
Một trận bão cát nóng rực như muốn thiêu khô người cuốn một kẻ trong đám tín đồ lên, ném về phía cửa đá. Cự nhân cát đen không chút do dự, nó muốn mượn máu người sống để làm ô nhiễm cửa. Như một sự trùng hợp nhưng cũng là tất yếu, kẻ bị chọn trúng chính là người chết tiếp theo trong đội Trần Thành theo lịch sử: Vân Anh!
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, biến cố đột ngột xảy ra. Từ sâu trong bóng tối, một kẻ nào đó bất ngờ ra tay, cướp lấy Vân Anh ngay giữa không trung!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 406: Sahara Chết Chóc (82)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 406: Sahara Chết Chóc (82)
