Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 404: Sahara Chết Chóc (80)
Hình thái động vật mới
Cảm giác bị ngâm trong dung nham nóng bỏng đau đớn đến nhường nào?
Khoảnh khắc rơi vào dung nham, con người thường không cảm nhận được đau đớn ngay lập tức, cảm giác hoảng hốt và sợ hãi tột độ khiến adrenaline tiết ra lượng lớn, trái lại sẽ làm tê liệt cảm giác đau. Mà Vệ Tuân thiên bẩm đã không biết đau đớn, đối với việc nhảy vào hố dung nham như thế này cậu lại càng không có chút sợ hãi hay hoảng hốt, trong lòng chỉ toàn là sự vui vẻ và sung sướng.
Cho nên khi cảm nhận được nỗi đau đớn kịch liệt trong dung nham, Vệ Tuân liền hiểu rằng thứ dung nham này e là không thiêu chết người được.
Cậu không sợ đau, điều đó chứng tỏ cảm giác đau đớn khi da thịt toàn thân bị thiêu rụi cháy đen, máu bị đốt khô và xương cốt biến thành than củi này không bắt nguồn từ việc bị dung nham thiêu đốt, mà là một loại ảo giác thử thách nào đó. Vệ Tuân thử nghiệm một chút, nhận thấy mình không thể sử dụng ngọn lửa cũng không thể dùng các đạo cụ khác, giống như đã biến thành một người bình thường tay không tấc sắt, điều này càng khiến cậu tin chắc vào suy đoán của mình.
Con người trong lúc đứng giữa ranh giới sinh tử và đau đớn hoàn toàn không thể che giấu bản ngã thực sự, tính cách chân thật nhất, bản tính nguyên thủy nhất đều sẽ bị phơi bày một cách triệt để.
Các du khách chỉ là dự bị cho vị trí tín đồ mà đã phải trải qua biết bao thử thách gian nan. Vệ Tuân là dự bị cho vị trí thiên sứ, thử thách mà cậu phải đối mặt sẽ chỉ càng thêm khắc nghiệt.
Dung nham thiêu rụi khuôn mặt của cậu, lớp da thịt vừa mới lành lặn chưa lâu đã bị carbon hóa thành màu đen kịt, tóc cũng chẳng còn lại dù chỉ nửa sợi, vốn dĩ cậu có khuôn mặt xuất chúng, liệu cậu có sợ hãi không?
Đốt đi! Đốt mạnh thêm chút nữa, da thịt đốt sạch rồi thì xương cốt cũng phải đốt kỹ thêm mới được!
Toàn thân bị dung nham thiêu đốt đau đớn, liệu cậu có muốn trốn chạy khỏi dung nham "máu thần" để hướng về dòng nước mủ đục ngầu có thể dập tắt lửa không?
Chỉ có kẻ thiểu năng mới hướng về chỗ đó!
Cậu có thể toàn tâm toàn ý tiếp nhận lễ thanh tẩy của "máu thần", tin tưởng thần, thay vì đề phòng, cảnh giác, sợ hãi hay lo sợ không?
Khi nỗi đau đớn lúc cận kề cái chết ập đến, trong giây phút chết, liệu cậu có hối hận vì đã nhảy vào dung nham không?
Không, tuyệt đối không! Vệ Tuân lao thẳng xuống tận đáy của hố dung nham, cậu hoàn toàn không có bản năng co quắp để cố gắng bảo vệ bản thân, mà trái lại còn phóng khoáng duỗi thẳng cơ thể, vui sướng để dung nham bao phủ lấy toàn thân mình. Nếu có thể, cậu thậm chí còn muốn há miệng uống vài ngụm để tẩy sạch cái mùi hôi thối kia.
Dù khuôn mặt đã bị carbon hóa đen kịt không thể mở miệng, thậm chí không thể mỉm cười, nhưng bất cứ ai cũng đều có thể cảm nhận được thứ cảm xúc nồng nhiệt đầy tận hưởng, vui vẻ, thậm chí là kích động đến mức gần như rơi lệ của cậu.
Không có hoảng loạn, không có sợ hãi, cậu mong chờ, cậu nhảy nhót, cậu không thể đợi được mà để bản thân chìm hoàn toàn vào trong dung nham. Cậu ôm lấy dung nham không phải như đang ôm lấy cái chết, mà giống như đang thành kính đón chào một cuộc đời mới. Có người có thể ngụy trang bản thân, có người có thể thôi miên chính mình, nhưng Vệ Tuân tuyệt đối là dùng tình cảm thật sự thuần khiết. Thứ cảm xúc vô cùng thuần túy và chân thành này đã khiến ngay cả thần linh cũng phải động lòng.
Ngươi, rất tốt.
Ngay khi Vệ Tuân đang nảy ra ý định kỳ quái là muốn dung nham thiêu đốt luôn cả trái tim mình để xem có thể đốt ra được đóa hoa gì không, thì một luồng sức mạnh uy nghiêm và to lớn tràn vào cơ thể cậu, nhẹ nhàng ngăn cách cậu với dung nham. Vệ Tuân cảm thấy mình đã có thể mở mắt, khi cậu vui mừng mở mắt ra thì thấy dung nham trước mặt giống như một tấm gương, phản chiếu một bộ xương khô toàn thân đen kịt.
Chịu đựng lễ tẩy rửa đau đớn kịch liệt rồi đột ngột được xoa dịu, cộng thêm câu nói kia, đại đa số mọi người e rằng đều sẽ cho rằng thử thách đã kết thúc mà thở phào nhẹ nhõm. Vào chính lúc này, nếu đột ngột để họ phát hiện ra tình cảnh thảm thương và đáng sợ khi toàn thân đã biến thành một bộ xương khô đen kịt, người bình thường đều sẽ không thể kìm nén được cảm xúc thật sự.
Đây cũng là một thử thách, và Vệ Tuân cũng không mấy hài lòng với bản thân hiện tại. Cậu chau mày, v**t v* khắp cơ thể, ngay giây sau vậy mà lại định bẻ gãy xương của chính mình!
"Tôi cảm thấy xương cốt cũng phải ngâm một chút mới được."
Vệ Tuân chân thành nói. Sao tắm dung nham này lại không thiêu rụi toàn thân cậu thành tro bụi luôn nhỉ? Không, tro bụi cũng chưa đủ sạch, tốt nhất là đốt thành thể khí, sau đó xịt thêm chút nước hoa xịt phòng, rồi lại lăn lộn vài vòng trong thứ dung nham tuyệt đối sạch sẽ kia thì mới được!
Ha...
Dường như có ai đó khẽ cười một tiếng, vì sự thành kính và lòng cuồng nhiệt với tín ngưỡng của cậu mà động lòng. Âm thanh đó không phải nghe bằng tai, mà giống như vang lên trực tiếp trong não bộ, đó không phải là bất kỳ loại ngôn ngữ nào từng biết, mà giống như một loại ý thức, một loại quy tắc nào đó, trực tiếp khiến Vệ Tuân hiểu:
Ngươi sở hữu những phẩm chất ưu tú.
Giọng nói kia vang lên, vô số điểm sáng dung nham vàng đỏ rực rỡ lơ lửng trên lưng Vệ Tuân, dung nham đen kịt bao bọc lấy bộ xương khô của cậu. Cậu giống như bị gói gọn trong một cái kén kết thành từ dung nham, trong thoáng chốc dường như có vô số thông tin tràn vào đại não, khiến Vệ Tuân hiểu rất nhiều chuyện.
Hố dung nham này quả thực đang chôn giấu xương cánh của thiên sứ. Và vị thiên sứ này chính là người mà Mặt Trời năm xưa đã hứa hẹn, chuẩn bị đến để thay thế Ifrit. Thế nhưng vì một số vấn đề, cuối cùng thiên sứ đã sa đọa, xương cánh và dung nham bị chôn giấu dưới lòng đất.
Thần điện trấn áp một phần thân xác thật sự của kẻ báng bổ, hố dung nham được trấn giữ bởi xương cánh thiên sứ chính là sức mạnh cuối cùng có thể trấn áp thân xác của kẻ đó. Một khi sức mạnh này truyền vào người Vệ Tuân để tạm thời giúp cậu trở thành thiên sứ, thì thân xác của kẻ báng bổ trong thời gian ngắn sẽ không thể áp chế và sẽ nảy sinh cảm ứng, một khi để nó trốn thoát, thế giới sẽ phải đối mặt với thảm họa diệt vong.
Nếu Vệ Tuân không thể giải quyết được vấn đề này, thì ngay cả khi đêm nay Mặt Trời bị xúc phạm, thần điện bị hủy diệt, Mặt Trời cũng sẽ không giao ra sức mạnh của xương cánh và máu thần, mà thà lẳng lặng tiếp tục trấn áp thân xác của kẻ báng bổ.
Đây mới thực sự là thử thách cuối cùng mà Vệ Tuân phải đối mặt!
Vì tán thưởng cậu, giọng nói kia trước khi biến mất đã đặc biệt nhắc nhở thêm một câu:
Đi đi, con trai của ta, ngươi phải ghi nhớ rằng trí tuệ cũng mạnh tương đương với sức mạnh.
Dưới đáy hố dung nham, dung nham nứt toác ra, dù vẫn đang bị phong ấn trong cái kén dung nham đen kịt, Vệ Tuân vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng sâu trong dung nham một cách kỳ lạ. Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cậu, sâu trong khe nứt, một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo và âm u lặng lẽ mở ra một khe hở nhỏ.
Đồng tử của nó là một màu đen thuần túy, con mắt đó còn lớn hơn cả đáy hố dung nham. Nếu nhìn từ khe nứt dưới đáy dung nham xuống thì hoàn toàn không thấy gì cả, chỉ có thể thấy một màu đen tuyền.
Thế nhưng Vệ Tuân lại cảm nhận được thứ gì đó đang nhìn mình. Người bình thường bị nhìn e rằng đã mất hết lý trí, nhưng cậu đã bị * * * nhìn quá nhiều, không phải chưa từng trải qua, nên cậu lập tức biến thành báo tuyết trong tích tắc, không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Kẻ báng bổ, cự nhân cát đen,.. liên hệ với thần thoại, thân xác thật sự của nó hẳn phải là một con rắn đen khổng lồ. Thứ bị trấn áp dưới đáy hố dung nham này hẳn là một con rắn đen khổng lồ, hố dung nham này chính là đại dương rực lửa nằm trên con rắn đen huỷ diệt thế giới trong thần thoại Ả Rập.
Rắn đen diệt thế.
Vệ Tuân không thể nào đối đầu trực diện với nó, giọng nói lúc nãy cũng đã bảo "trí tuệ cũng mạnh tương đương với sức mạnh", đây là một gợi ý rõ ràng rằng chỉ có thể dùng trí chứ không thể dùng lực. Cậu có thể cảm nhận được một lượng lớn năng lượng ấm áp và nóng bỏng đang tràn vào cơ thể mình, nhưng đó chỉ là năng lượng, hố dung nham và xương cánh sẽ không thực sự được trao cho cậu, trừ khi cậu khai phá thành công điểm tham quan mới này thì mới có khả năng ấy.
Nhưng sự biến động của hố dung nham đã làm kinh động đến rắn khổng lồ, lúc này mắt của nó đã mở ra một khe hở, việc Vệ Tuân cần làm là khiến nó nhắm mắt lại, đây chính là thử thách cuối cùng!
Khiến rắn đen diệt thế nhắm mắt chẳng lẽ không đơn giản sao? Trong đầu Vệ Tuân lập tức nảy ra vô số kế hoạch. Hù dọa, uy h**p, trấn áp, cáo mượn oai hùm, phô trương thanh thế Mặt Trời, khiến con rắn đen lầm tưởng rằng Mặt Trời vẫn còn vô cùng mạnh.
Việc này không khó, cậu có ô nhiễm của Hỏa Thần, cậu có thể thành kính cầu nguyện, có trang sức mặt trời anh cậu và trùng Anka, thậm chí còn có một chiếc lông vũ thiên sứ thật sự!
Tiếng hót trong trẻo và êm tai vang lên, trùng Anka trong ánh nắng rực rỡ này thân hình dần hư hóa, giống như đang lột xác từ ấu trùng thành hình dạng chim. Còn chiếc lông vũ mà đầu vuốt Vệ Tuân đang kẹp nhẹ càng giống như sống lại, ô nhiễm cơ biến được che giấu tận sâu bên trong, chiếc lông vũ tỏa ra sức mạnh thánh khiết mạnh mẽ, tựa như một thiên sứ chân chính!
Lời cầu nguyện, ngọn lửa, chim phượng hoàng Anka, lông vũ thiên sứ, dưới sự gia trì của bốn thứ này, toàn thân Vệ Tuân b*n r* ánh nắng rực rỡ đến mức không gì sánh kịp. Thứ ánh sáng quá mức chói mắt đó khiến con rắn đen phải nhắm mắt lại theo bản năng, không thể nhìn thẳng.
Và ngay vào khoảnh khắc sự uy nghiêm từ ánh nhìn đó giảm bớt, Vệ Tuân đột ngột biến thành hình người, cậu lấy ra trang sức mặt trời, vừa tranh thủ hút trộm dung nham vừa đâm mạnh vào khe nứt. Ngay lập tức đất trời rung chuyển, khe nứt đột ngột khép lại, suýt chút nữa đã kẹp nát cánh tay của Vệ Tuân cùng trang sức mặt trời ở bên trong. Thấp thoáng đâu đó, Vệ Tuân dường như nghe thấy một tiếng r*n r* đau đớn bị kìm nén, nghe giống như giọng của một người phụ nữ.
"Ha..."
Vệ Tuân cười thành tiếng, cậu nở nụ cười, dù cậu đã chuẩn bị đầy đủ nhưng việc vượt qua thử thách này vẫn đơn giản ngoài dự tính. Rắn đen chỉ lặng lẽ nhìn cậu, hoàn toàn không có ý định đe dọa hay làm hại. Đây chính là điều mà Vệ Tuân đã dự đoán từ trước.
Đáng lẽ Đồng Phù phải chết ở đây, nếu cô không chết thì kẻ đối ứng với cô sẽ giáng xuống nơi này. Ví dụ như David tiến vào trong rắn đen, hay Nhà Chiêm Tinh vào trùng lông đỏ. Kẻ nguy hiểm nhất trong hang ngầm này, kẻ có đủ sức mạnh để g**t ch*t Đồng Phù và đoạt lấy linh hồn cô ngay dưới sự trấn áp của xương cánh thiên sứ trong hố dung nham, chỉ có con mắt đang mở hờ kia!
Giọng nói phụ nữ đó, không biết là Kelly hay là Lily của Thần Bí Học. Nhưng lúc này Vệ Tuân không có thời gian để nghĩ nhiều, dung nham trong hố cũng đang sôi trào cuộn sóng, toàn bộ lòng đất của thần điện đều rung chuyển dữ dội, kéo theo cả lớp dung nham đen bao quanh người Vệ Tuân cũng xuất hiện vô số vết nứt vỡ.
Phải có trí tuệ, nhưng cũng phải biết dùng vũ lực để uy h**p một cách táo bạo, đây chính là câu trả lời của Vệ Tuân, và đã được ý chí Mặt Trời công nhận! Luồng sức mạnh lấp lánh đổ dồn vào cơ thể, mái tóc trắng tuyết của Vệ Tuân nhuộm thắm sắc đỏ rực của lửa, trong mắt xẹt qua ánh vàng. Xương cốt và cơ bắp của cậu trở nên săn chắc mạnh mẽ, không còn bệnh tật yếu ớt. Thiên sứ có thể nâng đỡ Mặt Trời phải là kẻ có thực lực mạnh nhất, tín ngưỡng thành kính nhất và cũng là kẻ giỏi chiến đấu nhất!
Sau lưng ngứa ngáy khó nhịn, tựa như có thứ gì đó sắp sửa mọc ra. Vệ Tuân ở trạng thái dị hóa cũng có đôi cánh ác ma, cậu từng mọc cánh nên càng biết rõ đây là cảm giác gì. Cậu không để sự lạ thường trên lưng thu hút quá nhiều sự chú ý, mà trái lại nhìn chằm chằm vào sâu trong dung nham. Vệ Tuân nhìn thấy một khúc xương mảnh khảnh màu vàng đỏ đang trôi nổi, đó chính là xương cánh của thiên sứ!
Vệ Tuân thử vươn tay ra lấy nhưng lại như xuyên qua ảo ảnh, không thể chạm vào thực thể. Mà cánh tay của cậu cũng không còn là cánh tay nữa, những tia sáng vàng quấn quýt tỏa ra như những sợi lông vũ. Việc Vệ Tuân vừa sử dụng Tâm hoang dã để biến thành báo tuyết trong dung nham dường như đã kích hoạt một nhiệm vụ đặc biệt nào đó khác!
Vệ Tuân cảm thấy cơ thể mình đang thu nhỏ lại, trở nên nhẹ nhàng và mềm mại hơn để có thể tiếp nhận sức mạnh truyền vào một cách tốt nhất. Đây dường như là động vật mới, hơn nữa không phải là loại động vật thuần túy như báo tuyết hay chồn tuyết, mà giống như một loài dị thú mang sức mạnh đặc biệt như phượng hoàng An vậy!
Cảm giác cực kỳ thoải mái này khiến người ta muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng Vệ Tuân lại đấu tranh để giữ cho mình tỉnh táo. Trong đầu cậu không ngừng hiện lên hình ảnh của loài trùng lông đỏ, dù đang phải vật lộn trong cơn buồn ngủ và không thể mở miệng giữa dòng dung nham, cậu vẫn dùng ý chí để gào thét điên cuồng ——
Cậu không muốn biến thành nhuyễn trùng!
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sự kiên trì giằng co và quá trình truyền dẫn sức mạnh cho Vệ Tuân, tưởng chừng như chỉ trong chớp mắt, mà cũng như đã trôi qua vô tận. Khi những dấu hiệu khác lạ trên người Vệ Tuân dần ẩn hiện rồi biến mất, cảm giác khỏe mạnh và tràn đầy sức lực cũng không còn nữa, cơ thể cậu lại trở về dáng vẻ bệnh tật yếu ớt như ban đầu.
Điều này đại diện cho việc nguồn sức mạnh khổng lồ sau khi rót vào cơ thể Vệ Tuân đã bị phong ấn và ẩn giấu đi, đôi cánh thiên sứ ấy chỉ khi nâng đỡ Mặt Trời mới lộ diện ra một lần nữa.
Đây cũng là điềm báo cho thấy quá trình truyền dẫn sức mạnh đã kết thúc!
Khi Vệ Tuân bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy ra ngoài, không còn phải trải qua con đường ô nhiễm hôi thối kia nữa, thần kinh đang căng cứng của cậu đột ngột thả lỏng. Chính vào lúc thả lỏng này, một cơn mệt mỏi rã rời ập đến. Cơ thể Vệ Tuân theo bản năng biến đổi thành một hình thể phù hợp hơn, thích ứng tốt nhất với nguồn sức mạnh mới vừa được rót vào.
"Ra rồi! Có thứ gì đó ra rồi!"
Bên ngoài hang ngầm, gần như tất cả mọi người trong đội Trần Thành đều đang canh giữ ở cửa hang, Chu Nguyên Đức và Đồng Phù lại càng sốt ruột như lửa đốt. Từ lúc hướng dẫn viên Bính đuổi họ ra ngoài đến giờ đã trôi qua ba tiếng, hiện tại đã là hơn 12 giờ trưa mà vẫn chưa có chút tin tức nào của hướng dẫn viên Bính, điều này làm sao có thể khiến họ yên tâm cho được?
Thế nhưng ngay giây sau, thiếu niên Bán Mệnh đang đứng canh ở phía trước như chợt nhận ra điều gì đó, hắn đột ngột vươn cánh tay về phía hang ngầm như muốn đỡ lấy thứ gì, dù chân đã giẫm vào dòng nước mủ đen kịt cũng chẳng hề hay biết. Nhưng hành động nhanh hơn hắn lại là một bóng dài hai màu đen trắng!
Con rắn đang quấn trên cánh tay Đạo Sĩ Bán Mệnh mượn lực vươn tới của hắn mà lao vút ra phía trước, nó há to miệng, chuẩn xác ngậm lấy một bóng dáng nhỏ bé vừa đột nhiên xuất hiện phía trên cửa hang ngầm —— Đúng vậy, thứ xuất hiện không phải là người, mà là một chú chim non màu đỏ nhỏ đến mức con rắn lớn có thể ngậm gọn trong miệng! Con rắn đã ngậm lấy một cục bông chim nhỏ xíu!
Vệ Tuân cứng đờ cả người, đối diện với cái miệng rắn đỏ ngòm đang há rộng, cậu chết trân không dám cử động. Đây là nỗi sợ hãi bản năng, loài rắn xấu xa vốn thích ăn thịt những chú chim non yếu ớt đáng thương nhất. Bản năng của loài rắn cùng với d*c v*ng chiếm hữu của con người khiến cơ bắp trong khoang miệng An Tuyết Phong thực hiện một động tác nuốt, trực tiếp ngậm trọn chú chim non vào trong miệng. Con rắn ngậm chặt miệng lại, trước khi rơi xuống dòng nước mủ đen kịt liền quẫy mình một cái, lao vút trở lại vai của Đạo Sĩ Bán Mệnh.
"Lạ thật, rõ ràng mình cảm thấy ——"
Đạo Sĩ Bán Mệnh lo lắng khôn nguôi, hắn rõ ràng cảm nhận được Vệ Tuân sắp ra ngoài, An Tuyết Xà cũng đã lao ra, nhưng tại sao lại không thấy bóng dáng cậu ấy đâu? Hơn nữa Đạo Sĩ Bán Mệnh cảm thấy sợi tơ liên kết dao động dữ dội, rõ ràng là Vệ Tuân đang gặp phải nguy hiểm cực lớn!
"Anh có thấy —— anh đang ăn cái gì thế hả?!"
Đạo Sĩ Bán Mệnh quay đầu vội vàng hỏi An Tuyết Xà, nhưng rồi bỗng sững sờ kinh ngạc.
"Xì xì xì..."
Đúng thế, Vệ Tuân đâu rồi?
An Tuyết Xà hai màu đen trắng đang phồng mang trợn má, thản nhiên xì xì như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, rồi men theo cánh tay Đạo Sĩ Bán Mệnh trườn xuống dưới. Thế nhưng, vào lúc con rắn thè lưỡi ra, hắn rõ ràng đã nhìn thấy bên mép miệng thấp thoáng dính một chiếc lông vũ màu đỏ nhỏ đang run rẩy!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 404: Sahara Chết Chóc (80)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 404: Sahara Chết Chóc (80)
