Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 398: Sahara Chết Chóc (74)
Ngọc Nhân Đông Lăng
'Làm sao phát hiện ra là tôi?'
Đường Song tùy ý hỏi, thực ra gã có chút hiếu kỳ: 'Tôi tự thấy mình đã thể hiện rất hoàn hảo.'
'Chính vì quá hoàn hảo đấy.'
Vệ Tuân thở dài. Cậu đã sớm nhận ra Đường Song có vấn đề.
Trước đó, Trần Thành và Trình Thiên Bảo bên chiến trường đều từng sang bên này. Trần Thành trạng thái tốt, khi tới đây có thể chiến đấu và đối thoại bình thường. Trình Thiên Bảo trạng thái kém, sau khi tới luôn ở trong tình trạng hôn mê, danh hiệu mất khống chế, sau đó được kén Giòi Cả hút sạch ô nhiễm, từ đầu đến cuối Trình Thiên Bảo bên chiến trường chưa từng tỉnh lại ở bên này.
Nhưng ít nhất, bọn họ đều đã tới.
Đường Song rõ ràng là đang bắt chước Trình Thiên Bảo. Sau khi được Vệ Tuân cứu ra khỏi hang ngầm, gã luôn hôn mê bất tỉnh, chỉ sau khi đặt trứng thạch Phoenix vào để hấp thụ ô nhiễm mới dần dần tỉnh lại. Thoạt nhìn, tình trạng này y hệt như của Trình Thiên Bảo lúc trước, sau khi tỉnh lại thì ý thức của Đường Song bên chiến trường rời đi, nghe cũng có vẻ hợp lý.
Thế nhưng, thực tế bọn họ lại khác nhau. Đường Song thể hiện quá "hoàn hảo".
Dù là việc nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng sau khi tỉnh dậy, hay là tương tác với anh em nhà Vu, thoạt nhìn đều không có chút vấn đề nào, vô cùng tự nhiên. Nhưng theo lý mà nói, ô nhiễm khi danh hiệu mất khống chế sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ đối với bọn họ. Ví dụ như Trình Thiên Bảo, đến tận bây giờ giọng nói của hắn vẫn luôn khàn đặc, tâm trạng thiên về u ám, trầm mặc.
Nên biết rằng, Trình Thiên Bảo mà Vệ Tuân gặp lần đầu ở ốc đảo có tính cách khá cởi mở, hoạt bát. Còn tính cách mà hắn thể hiện bây giờ lại gần giống với Trình Thiên Bảo trong ký ức của Đạo Sĩ Bán Mệnh hơn, tức là vị ở bên chiến trường kia.
Sự tự nhiên và hoàn hảo của Đường Song, trong mắt Vệ Tuân, lại chính là sơ hở.
'Chỉ dựa vào điểm này thì không thể khẳng định được chứ nhỉ?'
Đường Song hừ cười nói: 'Nếu cậu đoán sai, bọn họ đều đã mất mạng cả rồi.'
Đường Song tiếp tục: 'Bính 1, cậu đang đánh cược sao?'
Cược xem gã có ra tay hay không, cược vào tình cảm của Đường Song gã đối với những đồng đội đã sớm hy sinh này? Lấy vốn nhỏ đánh cược to?
Dùng người chết để làm ăn đúng là món hời không bao giờ lỗ. Đường Song thậm chí còn vỗ tay tán thưởng Bính 1, gã cười tủm tỉm khen ngợi: 'Cược hay lắm, tôi bắt đầu đánh giá cao cậu rồi đấy.'
'Chậc.'
Thế nhưng Vệ Tuân lại nở nụ cười nửa miệng: 'Cái này mà cũng gọi là đánh cược sao? Vốn dĩ là chuyện chắc chắn mười mươi rồi, nếu trong mắt anh đây cũng coi là cược, thì tốt nhất anh đừng đánh giá cao tôi làm gì.'
'Ồ?'
Bị đáp trả một đòn không nặng không nhẹ, Đường Song nhướn mày, giọng nói đột ngột lạnh lùng, mang đầy sát khí cuồng loạn, đúng chất một kẻ hỉ nộ vô thường: 'Nhóc con, lời này của nhóc tôi nghe không lọt tai đâu.'
Trong lúc nói chuyện, bàn tay xương khổng lồ đang bao bọc lấy họ khẽ lắc lư một cách ác ý, đối với những người bên trong chẳng khác nào trời xoay đất chuyển. Ấy vậy mà, các thành viên đội Trần Thành không một ai hét lên sợ hãi, họ tự tìm cách cố định cơ thể, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể. Trần Thành dứt khoát cắm một kiếm xuống "mặt đất" để giữ thăng bằng, một tay ôm chặt lấy hướng dẫn Bính, giúp thân thể cậu ổn định.
Đường Song: ......
'Chậc, tôi quên mất, có phải cậu vốn không biết sợ là gì không?'
Lắc lư thêm một lúc thấy cảm xúc của Bính 1 vẫn không hề có bất kỳ thay đổi nào, Đường Song cũng cảm thấy mất hứng.
'Tại sao phải sợ?'
Gã dừng lại, Vệ Tuân ngược lại còn ngang nhiên khiêu khích: 'Có bản lĩnh thì anh giết tôi thử xem?'
'Cậu ——'
Đã quá lâu rồi gã mới thấy một kẻ dám khiêu khích tìm cái chết như vậy, chẳng ai dám đi chọc giận một gã điên cả. Nụ cười trên mặt Đường Song càng sâu hơn, nhưng con ngươi lại càng thêm đen kịt, những cảm xúc tiêu cực tích tụ suốt bao nhiêu năm dâng trào, suýt chút nữa là gã đã không kìm được mà muốn "thử một chút" thật.
'Cậu không phải chỉ có một mình.'
Bên trong bàn tay xương, Vệ Tuân khẽ cười rồi nắm ngược lại tay Trần Thành: 'Tôi đương nhiên cũng không phải chỉ có một mình.'
Con phượng hoàng đen kịt kia có lông vũ như ngọn lửa rụng xuống, vừa như thực vừa như hư ảo, đốt cho bàn tay xương một mảng cháy đen. Ký tự Anka đảo ngược nơi tim nó tỏa ra luồng khí tức sâu không lường được, nhịp nhàng đập như một trái tim thực thụ.
Đường Song nghẹn lời, sát khí quanh thân tan biến trong nháy mắt, gã chỉ tay vào con chim lớn cười mắng: 'Tiểu An, hóa ra là cậu đã làm hỏng việc tốt của tôi.'
Đúng vậy, điểm mấu chốt nhất khiến Vệ Tuân khẳng định được thân phận của Đường Song chính là An Tuyết Phong.
Đường Song thực sự đã dùng phương pháp nào đó ẩn mình cực tốt, đến nỗi ngay cả An Tuyết Phong lúc đầu cũng không phát hiện ra vấn đề. Nhưng trong lúc Vệ Tuân và An Tuyết Phong (đang ngụy trang thành phượng hoàng Anka sa đoạ) diễn kịch giao chiến, Chu Nguyên Đức thực chất đã nhìn thấu bản chất của An Tuyết Phong, nhìn thấy ký tự tượng hình Ai Cập đó.
Linh phù cổ xưa nhất của thần linh Ai Cập sao có thể trở thành trái tim của loài chim Phoenix trong thần thoại Ả Rập? Đã vậy còn ở trạng thái đảo ngược? Cho dù Chu Nguyên Đức không nhận ra ý nghĩa của ký tự này, thì những gì hắn thấy như Kim Tự Tháp mang đậm phong cách Ai Cập, xác ướp, tranh tường... đều có thể chứng minh con chim đen lớn này có vấn đề!
Cộng thêm thái độ thù địch trước đó của Ifrit đối với các thần khác, chỉ cần lúc đó Chu Nguyên Đức chỉ ra điểm này, bọn họ chắc chắn sẽ được Ifrit giúp đỡ. Đây cũng chính là phương pháp đúng đắn khi du khách gặp phải những quái vật có thực lực vượt xa mình như phượng hoàng Anka, kẻ nào đòi lấy cứng chọi cứng mới thực sự là kẻ ngu.
An Tuyết Phong vẫn luôn phân tâm chú ý đến Chu Nguyên Đức, tận mắt thấy hắn đã vẽ thứ gì đó lên tay của Đường Song khi gã đến hỗ trợ. Cho dù lúc đó Chu Nguyên Đức vì kiệt sức mà hôn mê không thể mở miệng, hắn chắc chắn cũng đã báo điểm nghi ngờ cho Đường Song biết. An Tuyết Phong sẽ không xem nhẹ tố chất của một du khách của đội Huyền Học, anh vốn dự định sẽ đánh ngất Đường Song trước khi gã kịp lên tiếng, bởi lẽ lúc đó Ifrit đang giao chiến với Nhện Mặt Trời trong hang ngầm.
Nếu để Ifrit tìm được cơ hội quay lại lúc này, ngược lại sẽ làm hỏng kế hoạch của Vệ Tuân.
Thế nhưng, Đường Song lại từ đầu đến cuối không hề lên tiếng!
Điều này chứng tỏ Đường Song chắc chắn có vấn đề, mà ban đầu có thể qua mặt được cả An Tuyết Phong, thì rõ ràng kẻ sở hữu thủ đoạn quỷ quyệt này không phải là những tồn tại khác ở Ốc Đảo Viễn Cổ, mà chỉ có thể là Đường Song bên chiến trường. Cộng thêm những điểm kỳ lạ mà Vệ Tuân phát hiện trước đó, cùng với Kéo tơ lên người Đường Song sau này, đều đã minh chứng cho quan điểm của anh.
Trong lúc giao chiến với Nhện Mặt Trời và Ifrit, An Tuyết Phong ẩn mình bám sát sau lưng Ifrit không chỉ để canh chừng nó, mà còn để giám sát "Đường Song". Ngay sau đó An Tuyết Phong phát hiện ra rằng, dù từ bất kỳ góc độ nào của Ifrit cũng đều có thể nhìn thấy Đường Song một cách rõ ràng. Tương ứng mà nói, "Đường Song" luôn luôn đối diện với Ifrit, gã có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Điều này càng chứng thực việc gã luôn sẵn sàng âm thầm tấn công Ifrit để cứu đội Trần Thành. Rõ ràng gã không hoàn toàn điên loạn hay sụp đổ, mà vẫn còn giữ được lý trí.
'Ây, không thử nữa, thử không nổi.'
Bị phượng hoàng An nhìn chằm chằm bằng ánh mắt bình thản đó, lệ khí tích tụ trong lòng Đường Song không hiểu sao lại tan biến, có chút hậm hực lại có chút ngượng ngùng quái dị. Trước mặt hậu bối mà lại đi đe dọa hướng dẫn viên của hậu bối, ỷ lớn ăn h**p nhỏ, cậy mạnh bắt nạt yếu, quả thực không phải chuyện gì đáng để khen ngợi.
'Thật sự không thử nữa sao?'
Vệ Tuân cười nói, một lời mang hai ý nghĩa. Đường Song vẫn luôn ẩn mình, không nghi ngờ gì chính là muốn xem thử "Tiểu Thúy" rốt cuộc là hạng người gì. Gã không giống Trần Thành luôn tin tưởng vào khí vận thiên mệnh, cũng không giống Trình Thiên Bảo vừa tỉnh dậy sau cơn mê man đã có hảo cảm với "Tiểu Thúy", bởi vì hắn đã ấp ra Điệp Đại, bị ảnh hưởng ngầm nên nảy sinh chút hảo cảm.
Đường Song muốn dùng đôi mắt của chính mình để nhìn, nhìn xem "Tiểu Thúy" này rốt cuộc có gì mà chỉ trong chốc lát đã khiến hai người bạn chí cốt của mình thần hồn điên đảo, thậm chí đến cả đội trưởng Trần vốn có tích tụ oán hận rất sâu với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cũng cực kỳ coi trọng đối phương.
Qua mấy trận chiến này, Đường Song đã nhìn ra rất nhiều điều. Lợi dụng du khách, lợi dụng kẻ yếu vốn là thủ đoạn quen dùng của các hướng dẫn viên. Bắt du khách chịu chết để dò đường, bắt du khách hy sinh để kích hoạt nhiệm vụ..
Tiểu Thúy cũng là lợi dụng kẻ yếu, nhưng lại là đối đầu với Ifrit, trước tiên cậu thể hiện sự sức mạnh của bản thân, khiến Ifrit cho rằng các du khách là bên yếu thế. Cuối cùng cậu lại dùng chính mình làm mồi nhử, để người yếu thế được bảo vệ là Trần Thành đâm ra nhát kiếm đó, phá hủy lõi lửa giả, lại để kẻ "yếu thế" là Đường Song cuối cùng vây khốn được chân thân của Ifrit đang bỏ chạy.
Người này đã tính toán các du khách vào trong kế hoạch của mình, coi họ là "người" chứ không phải là "vật" có thể tùy ý vứt bỏ. Trải qua hai trận chiến đối đầu với quái vật cấp vô giải như thế này mà không một ai chết, điều đó đủ để khiến Đường Song phải trầm trồ khen ngợi.
'Không thử nữa, thử thế là đủ rồi.'
Đường Song ung dung cười: 'Bọn tôi đợi cậu ở chiến trường.'
Một người như Tiểu Thúy chắc chắn sẽ tham gia vào chiến trường của cột mốc mười năm này.
'Bọn tôi dù gì cũng là tiền bối, cũng nên tặng cậu một món quà gặp mặt.'
Giọng của Đường Song càng lúc càng nhẹ đi: 'Đây cũng là thứ mà đội trưởng muốn tặng cậu.'
Vệ Tuân biết rằng đây là ý thức của Đường Song bên chiến trường đang dần rời đi. Tai sói của cậu hơi cứng lại, hiển nhiên Sát Thủ Trăng Bạc cho rằng "quà gặp mặt" của Đường Song rất có thể là đánh đuổi hắn đi.
Dù sao hắn và linh hồn của Bính 1 đang hoà vào nhau rất sâu, muốn tách ra không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng tim Vệ Tuân chợt khẽ động, từ khe hở của bàn tay xương có một thứ rơi xuống, nhưng trước khi Vệ Tuân kịp đưa tay ra thì Trần Thành bên cạnh đã nhanh hơn một bước giơ tay bắt lấy nó, sau đó lặng lẽ nhét vào tay Vệ Tuân. Cảnh tượng này khiến tim Vệ Tuân hẫng một nhịp, ý thức của Trần Thành bên chiến trường thế mà cũng đang ở đây?! Đây là chuyện nằm ngoài dự tính của Vệ Tuân! Trong lúc kinh ngạc, Vệ Tuân lập túc rút sợi tơ với Tiểu Thúy, chuyển sang Kéo tơ với Trần Thành, thế mà thật sự kết nối được.
Trần Thành khẽ nói, cho dù phượng hoàng An không xuất hiện uy h**p thì hắn cũng không đời nào để Đường Song làm tổn thương Tiểu Thúy. Vệ Tuân có thể cảm nhận được thiện ý của Trần Thành, vật đó vốn dĩ có một chút ô nhiễm li ti nhưng đã bị Trần Thành xóa sạch hoàn toàn, thứ chuyển giao cho cậu là tuyệt đối an toàn vô hại. Vật đó chạm vào ấm áp như ngọc, chỉ to bằng ngón tay cái, ngay khi cầm lấy nó, một mảnh vỡ bướm trong tim Vệ Tuân khẽ run lên, thế mà lại có phản ứng.
'Cậu đã giúp bọn tôi một việc lớn, nhưng chặng đường tiếp theo, e rằng bọn tôi không thể xuất hiện thêm lần nào nữa.'
Dòng chảy ô nhiễm sắp bước vào thời kỳ hoạt động mạnh, ba người bọn họ phải hợp thể mới có thể chống chọi được đợt ô nhiễm sắp tới, không còn thời gian để nghỉ ngơi. Mà hành trình trong cảnh tượng tái hiện chỉ còn lại hai ngày cuối cùng, nếu không có nó, bọn họ không thể gặp lại nhau bằng phương thức kỳ dị này được nữa.
'Nó có thể sử dụng ba lần.'
Vượt qua cả thời gian và không gian, Trần Thành không thể tặng vật thật cho Tiểu Thúy. Thứ đưa cho hắn chỉ là hư ảnh, nhưng nó mang ý nghĩa đặc biệt, thế là đủ dùng rồi.
Giây tiếp theo, sợi tơ giữa Trần Thành, Đường Song và Vệ Tuân đồng thời đứt đoạn, bàn tay xương khổng lồ bao bọc lấy họ cũng tan biến ngay tức khắc như thể chưa từng xuất hiện. Mọi người đều chưa hết bàng hoàng, đồng thời siết chặt vũ khí cảnh giác bốn phía.
Thế nhưng, chỉ thấy những xác khô huyết tế của Ifrit lần lượt ngã gục xuống đất, tất cả đều hóa thành những hạt cát ánh màu máu, bị cuồng phong thổi tan.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Tiếng thì thầm mê muội của Đường Song lọt vào tai Vệ Tuân, Đường Song bên chiến trường đã rời đi, Đường Song thực sự không có ký ức về vài giờ đồng hồ vừa qua.
Trần Thành nhận ra Đường Song có điểm không ổn, nhưng hắn không thể lập tức tới xem, tay hắn vẫn đang bị hướng dẫn viên Bính nắm chặt, mà rõ ràng tâm trí hướng dẫn viên Bính không đặt trên người hắn. Vệ Tuân nhìn vào vật trong tay mình, đó là một miếng ngọc bội màu trắng vàng. Gọi là ngọc bội, nhưng nó lại giống như một pho tượng nhỏ hình người bằng ngọc.
Vật ấy có khuôn mặt hình vuông, mắt lớn miệng rộng, mũi củ tỏi, cánh tay co lại đặt dưới cằm, vô cùng sinh động. Nhưng trước ngực nó lại khoét một cái lỗ lớn để luồn dây. Cạnh lỗ lớn đó là những vân ngọc màu đen đỏ như máu thật, trông quỷ dị đáng sợ.
Một tượng người bằng ngọc có thể khiến mảnh vỡ bướm trong tim dao động, khiến Vệ Tuân nhớ đến hành trình vĩ độ Bắc 30° của đội trưởng Phi Hồng ở mười năm trước.
Ngọc Nhân Đông Lăng.
Mảnh ngọc nhân nhỏ bé này có thể dẫn động mảnh vỡ bướm, nghĩa là cậu có thể sử dụng sức mạnh tương ứng với mảnh vỡ ấy. Trần Thành và những người khác không thể đến nữa, nhưng quả thực họ đã để lại cho Vệ Tuân một quân bài mạnh.
"Mau nhìn kìa! Trong hốc cây là thứ gì vậy?!"
Tiếng hô khẽ của người bên cạnh khiến Vệ Tuân thu ngọc nhân vào, nhìn về phía những mảnh vụn của cây hóa thạch trước mặt. Cây hóa thạch khổng lồ đó vì lõi lửa giả nổ tung mà vỡ tan tành, chỉ còn lại một đoạn thân cây nhỏ hẹp nhất, bên trong phong ấn một đốm lửa nhạt màu. Nó giống như một con ốc mắt mèo bị bỏ lại trên bãi cát sau khi thủy triều rút, đang dốc sức muốn chui sâu vào trong hốc cây để ẩn mình, nhưng ánh lửa ấy lại hiện lên cực kỳ rõ nét.
Đó chính là lõi lửa thật sự của Ifrit!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 398: Sahara Chết Chóc (74)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 398: Sahara Chết Chóc (74)
