Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 397: Sahara Chết Chóc (73)


Người thứ ba kéo tơ


Đùng——đùng đùng——


Cùng với những xác khô đỏ thẫm rợn người bò lên từ lòng đất, tiếng trống ẩn hiện vang vọng bên tai mọi người. Tiếng trống này như có như không, nhưng âm thanh lại hùng hồn tráng lệ như trống trận, khiến lòng người dâng trào cảm giác phấn chấn bi tráng, chỉ muốn vứt bỏ tất cả để chiến đấu một trận ra trò, chiến đấu mãi cho đến chết.


"Khó nghe quá, kẻ nào đang đánh trống đấy? Khó nghe chết đi được!"


'Toang rồi, đây là tiếng trống hiến tế!'


Đạo Sĩ Bán Mệnh bề ngoài vẫn duy trì thiết lập tính cách thiếu niên phiền phức đáng ghét, nhưng trong tối lại thông qua Kéo tơ nghiêm trọng nói với Vệ Tuân: 'Đừng nghe tiếng trống này, mau tìm cách bịt tai lại! Một khi cậu bị tiếng trống dụ dỗ, cậu sẽ biến thành một kẻ điên trong đầu chỉ biết có chiến đấu!'


"Mau, mau bịt tai lại."


Bên cạnh Vệ Tuân, Trần Thành cũng gấp gáp thúc giục, hiển nhiên đã phát hiện ra điểm bất thường của tiếng trống: "Vân Anh!"


Bọn họ ở Huyền Học đương nhiên hiểu rõ hơn về các loại pháp sự tế lễ, tiếng trống hay tiếng nhạc phần lớn đều là công cụ hỗ trợ hiến tế, có loại nhạc giúp người ta bình tâm tĩnh khí thông linh với thần, có loại nhạc khiến người ta cuồng nhiệt thành kính, và có loại giống như tiếng trống hiện tại, có thể khiến tế phẩm tàn bạo chém giết đến chết.


Đây là một trận huyết tế! Và những xác khô bò lên từ lòng đất kia chính là những tế phẩm năm xưa, chúng sẽ tấn công mọi sinh vật, cho đến khi kéo tất cả vào cuộc chiến điên cuồng.


"Tùng tùng —— tùng ——"


Nhưng ngay lúc này, một hồi trống xen ngang vào, tựa như những âm phù* từ ngoài thiên không truyền tới, khiến đại não mọi người có mặt đều được thanh tỉnh. Chỉ thấy trong tay Vân Anh đang cầm một chiếc trống lắc sơn đỏ nhỏ nhắn tinh xảo, giống như món đồ chơi của trẻ con, mang nét cổ xưa ngây ngô. Hai hạt tròn màu đỏ dùng để gõ trống tỏa ra hương thuốc thoang thoảng, mặt trống cũng không phải làm từ loại da thông thường.


*Âm phù là sự trợ giúp vô hình từ linh hồn tổ tiên, gia tiên hoặc các vị thần linh, phù hộ để con cháu bình an, vượt qua hoạn nạn, hướng tới điều thiện.


Tiếng trống vui tươi mang nét ngây ngô của trẻ thơ, hệt như tiếng trẻ con đang đùa nghịch, hoàn toàn lạc quẻ với tiếng trống trận tàn khốc cuồng loạn, ngay lập tức làm rối loạn nhịp điệu của nó. Trần Thành và những người khác nhân cơ hội bịt chặt tai lại, nhưng so với tiếng trống không gì không thấu của Ifrit thì việc này cũng chỉ như có còn hơn không. Vân Anh đã tốn không ít sức lực để sử dụng đạo cụ đó, mặt cô đỏ bừng, răng nghiến chặt đến kêu ken két, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ một khoảng nhỏ xung quanh họ không bị tiếng trống trận xâm lấn, chứ không thể gây ảnh hưởng đến đám xác khô đang từng bước áp sát.


Phóng mắt nhìn ra bốn phương tám hướng đều là những xác khô dày đặc, gương mặt chúng khô héo, lõm sâu và thấm đẫm màu máu, bao vây lấy họ như tang thi. Trong khi đó, bóng lửa khổng lồ của Ifrit lại lơ lửng phía trên đám xác khô, không hề tiếp cận bọn họ.


Vệ Tuân hiểu rõ Ifrit thận trọng và gian xảo, nó vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Có đám xác khô này ở đây, Trần Thành và những người khác đều tương đương với con tin, bị nó nắm trong lòng bàn tay. Nhưng Vệ Tuân cũng không trách cứ việc đội Trần Thành tới giúp, nhiệm vụ điểm tham quan chưa kết thúc, bọn họ không thể rời khỏi Rừng Hoá Thạch. So với việc bị Ifrit bí mật bắt giữ, thì tình hình hiện tại vẫn là tốt nhất, cục diện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Vệ Tuân.


Nhện Mặt Trời đã chết, linh hồn của Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm vẫn còn đó, nghĩa là họ có trợ thủ mạnh giúp đỡ, quy tắc sẽ đo lường lại thực lực của đôi bên. An Tuyết Phong không thể ra tay, Đạo Sĩ Bán Mệnh tốt nhất cũng không nên, nếu không Vệ Tuân nghi ngờ để cân bằng thực lực hai bên, nói không chừng quy tắc sẽ khiến cự nhân cát đen nhận ra chuyện đang xảy ra ở đây và dẫn dụ nó xuất hiện sớm hơn.


Chỉ với cậu và người của đội Trần Thành làm sao để đối phó với Ifrit và huyết tế? Thật lòng mà nói, Vệ Tuân đã sớm tính sẵn vài phương án, hiện tại chẳng qua chỉ là một cuộc lựa chọn ngắn ngủi.


Nên thiết lập một hình tượng hoàn toàn không quan tâm đến du khách, sau khi trở mặt sẽ chẳng chút kiêng dè mà lợi dụng bọn họ, hay là tương kế tựu kế ——


"Ifrit, ngươi quá đáng rồi!"


Ngọn lửa dung hợp bùng lên, nhanh chóng bao phủ lên người tất cả du khách như một lớp bảo hộ bằng lửa. Trong sự cộng hưởng của ngọn lửa, Vệ Tuân giận dữ quát mắng: "Ta và ngươi so tài thì cứ đơn thuần so tài, bày ra tế lễ làm gì? Ngươi muốn hiến tế ai?!"


"Nô bộc của thần đã chết, đương nhiên phải tổ chức một buổi tế lễ long trọng để xoa dịu cơn giận của Mặt Trời rồi. Hỏa Thần, ngươi đường đường là sứ giả mặt trời, không lẽ ngay cả điểm này cũng không biết sao."


Ifrit chế nhạo, cố ý nhấn mạnh hai chữ "Hỏa Thần" với đầy vẻ mỉa mai. Nhưng phần lớn sự chú ý của nó lại đổ dồn vào Bách lão nhị.


Kẻ này rốt cuộc là thực sự bất hòa với Bính 1, hay đang cùng Bính 1 diễn kịch để lừa nó đây?


Ifrit đâu có dễ gạt như vậy!


"Phiền chết đi được, cái tiếng trống này nghe mà bực cả mình! Này, chuyện của các người các người tự đi mà giải quyết, ông đây chẳng rảnh hầu hạ nữa."



Bách lão nhị càng nghe càng phiền, lập tức trở mặt. Hắn tiện tay nhặt trang sức mặt trời lên ném một cái, không hề báo trước, cực kỳ ác ý nhắm thẳng đỉnh đầu Bính 1 mà ném tới. Con chồn tuyết trên vai Vệ Tuân sợ tới mức chít lên một tiếng, lao vọt l*n đ*nh đầu Bính 1 định đỡ đòn này. Đạo Sĩ Bán Mệnh ném vốn đã hơi cao, theo lý thuyết thì nó sẽ bay sượt qua da đầu Vệ Tuân.


Nhưng ngay lúc này, Đường Song ở bên cạnh đột ngột kéo mạnh Vệ Tuân ra, thế mà lại tự mình gánh thay Bính 1 đòn này. Cạnh sắc lẹm của trang sức mặt trời trực tiếp rạch rách da thịt nơi xương quai xanh của gã, chém sâu vào tận xương trắng hếu, suýt chút nữa đã chém đứt lìa thân người. May mà Đường Song cao ráo, nếu không đã bị đòn này cắt đứt cổ họng ngay lập tức.


"Tình nghĩa hướng dẫn viên và du khách của các người sâu đậm thật đấy, nhưng mà đừng có chết vội, nợ của lão đại bọn ta vẫn chưa đòi xong đâu!"


Bách lão nhị vừa nãy sợ tới mức toát mồ hôi hột, liền cười lớn trong cảnh hỗn loạn, vung kiếm quét ngang, trong nháy mắt đã chém nát mười mấy xác khô nhiễm máu thành từng mảnh vụn, mở ra một con đường rồi chắp tay rời đi. Thấy Bách lão nhị thực sự đã bỏ đi, con ngươi Ifrit khẽ động, hơi thở phào nhẹ nhõm.


Ánh mắt Vệ Tuân âm trầm lộ rõ vẻ giận dữ, cậu lập tức kéo Đường Song đang rít lên vì đau lại, rút trang sức mặt trời ra. Một thứ gì đó lướt qua trong tay gã, hương đan dược ập đến ngón tay đã nghiền nát của gã, Vệ Tuân trực tiếp rắc bột thuốc lên trước ngực Đường Song, trong nháy mắt vết thương liền lại.


"Hướng dẫn viên Bính, Long Hổ Bảo Đan này cậu nên tự mình dùng mới phải!"


Trần Thành vừa ngửi đã biết Bính 1 đã dùng thứ gì cho Đường Song. Khi trước để báo đáp ơn cứu mạng của Bính 1 dành cho Hạ Vân Lai và Liễu Hồng Vũ, bọn họ đã tặng một viên Long Hổ Bảo Đan, nhưng không ngờ hướng dẫn viên Bính lại vẫn luôn giữ đó không dùng, mà dùng cho Đường Song vào lúc này. Trần Thành không chút do dự lấy ra viên Long Hổ Bảo Đan của chính mình, mạnh tay nghiền nát thành bột rồi rắc lên nửa khuôn mặt cháy sém của Bính 1.


Bảo đan cần uống vào, đắp ngoài da thực sự là quá lãng phí, nhưng bảo đan không hổ danh là bảo đan, nửa khuôn mặt cháy đen của Vệ Tuân thoạt nhìn không có thay đổi gì, nhưng cậu lại cảm nhận được bột bảo đan này đang xua tan luồng hỏa khí vặn vẹo đang xâm thực da thịt mình.


"Hướng dẫn viên Bính, cậu không cần lo cho chúng tôi. Đám xác khô này chúng tôi sẽ tìm cách đối phó, cậu không cần phân tâm."


Trình Thiên Bảo khàn giọng nói, biết Ifrit không nghe hiểu lời bọn họ nên nói vừa nhanh vừa rõ ràng: "Yêu linh mới là cốt lõi để giải quyết mọi chuyện, g**t ch*t nó, đánh bại nó, ăn thịt nó... Dù cậu làm gì, chúng tôi đều sẽ ủng hộ cậu."


Nhưng hướng dẫn viên Bính lại không nhận tình cảm đó, cậu trực tiếp đẩy đội Trần Thành về phía Bách lão nhị vừa rời đi. Bách lão nhị mới dọn sạch xác khô ở hướng đó, băng sương đông cứng khiến tốc độ của những xác khô khác đều chậm lại, xác khô trên con đường này vẫn chưa kịp tụ lại, nếu liều mạng xông pha thì vẫn có thể thoát ra ngoài.


Trần Thành biết hướng dẫn viên Bính muốn bọn họ rời đi, dù là vì ý tốt hay chê bọn họ cản chân, thì tấm chân tình này Trần Thành đều ghi nhận. Thế nhưng...


"Hướng dẫn viên Bính, cậu không cần lo cho sống chết của chúng tôi."


Trần Thành nghiêm túc nói. Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, rắn đen tập kích, Nhện Mặt Trời, hướng dẫn viên Bính lại cứu bọn họ rất nhiều lần, cả đội nợ hướng dẫn viên Bính quá nhiều rồi. Bây giờ làm sao có thể để một hướng dẫn viên đang trọng thương sắp chết ở lại đây một mình? Là trọng thương thật hay đang ẩn giấu thực lực, Trần Thành đều có thể nhìn ra được.


Trong trạng thái này, dù hướng dẫn viên Bính có muốn về 0 cũng cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ hoàn toàn điên cuồng, không bao giờ quay lại được nữa. Có đội trưởng, có du khách ở bên cạnh, ngay cả khi không có liên kết tinh thần thì vẫn có thể giúp đỡ chút ít, hiện tại bọn họ đang ở cùng một đội, cũng có thể ảnh hưởng lẫn nhau.


Trần Thành rùng mình một cái, không biết tại sao khi nghĩ như vậy thì sau lưng đột nhiên thấy hơi lạnh, lẽ nào đây là điềm báo không tốt gì sao? Nhưng Trần Thành lại cố ý cười lạc quan rạng rỡ: "Cho dù chúng tôi có chết, hướng dẫn viên Bính cũng có thể có thêm chút điểm để đổi mạng."


Vệ Tuân lườm Trần Thành một cái, dứt khoát quay đầu không thèm để ý nữa. Cậu biết rõ mọi hành động này đều lọt vào mắt Ifrit, càng làm nổi bật tình cảm sâu đậm giữa các thành viên trong đội. Đám xác khô vẫn đang áp sát, vòng vây ngày một thu hẹp, mọi người trong đội Huyền Học đều đã sẵn sàng chiến đấu.


Họ đoàn kết bên cạnh Vệ Tuân kết thành trận pháp, Vân Anh cầm trống và bác sĩ Liễu Hồng Vũ ở trung tâm, cánh trái là Hạ Vân Lai và anh em nhà Vu, cánh phải là Đồng Phù, Chu Nguyên Đức và Trình Thiên Bảo, Trần Thành cùng Đường Song đứng hai bên Vệ Tuân, đóng vai trò là những mũi tên sắc bén nhất. Trong phút chốc, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, như ánh nắng chiều nhuộm đỏ bầu trời màu máu.


Vệ Tuân không có cánh nên không thể bay lượn, ngọn lửa của cậu giống như một cây roi dài quất mạnh về phía Ifrit đầy tàn độc. Đường Song và Trần Thành đồng thời ra tay, nhưng là nhắm vào đám xác khô đang cản đường Bính 1, muốn vì cậu mà giết ra một con đường máu.


Đây là cuộc quyết đấu giữa Ifrit và Bính 1, e rằng có liên quan đến quy tắc ước định nào đó. Trần Thành và Đường Song rất thông minh khi không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến, mà đối phó với đám xác khô huyết tế, chiến trận bùng nổ ngay lập tức.


"Hỏa Thần, cho Ifrit thấy thực lực thực sự của ngươi đi!"


Ifrit không còn né tránh, ngọn lửa trong tay nó ngưng tụ thành những sợi xích lớn đan xen giữa hai màu đen đỏ, vừa chạm vào đã đánh tan roi lửa của Hỏa Thần. Xích đen đỏ tựa như loài rắn độc hung hăng lao về phía Vệ Tuân, Ifrit dốc toàn lực, chiêu này muốn xuyên thủng đầu của cậu. Nhưng giữa không trung bỗng vang lên tiếng chim hót lảnh lót cùng tiếng cười cuồng loạn như ác ma khóc than, roi lửa tưởng chừng bị đánh tan chỉ bằng một đòn kia thế mà lại tách ra thành ba đoàn lửa. Nó không phải bị tan rã, mà bản thân nó chính là ngọn lửa dung hợp.


Tam Muội Chân Hỏa mạnh mẽ và thuần khiết nhất, lửa ma ba màu âm hiểm quỷ quyệt, cộng thêm lửa phượng hoàng bất tử tái sinh, ba đoàn lửa này thế mà đấu ngang ngửa với xích lửa đen đỏ của Ifrit. Chúng đều là những ngọn lửa trong thần thoại, có vị thế cao quý tương đương nhau, nếu không phải vì do thực lực Vệ Tuân còn yếu, chúng e rằng đã có thể trực tiếp đánh nát sợi xích kia.


Và nhân lúc ba loại lửa đang quấn chặt lấy sợi xích đen đỏ, Vệ Tuân hóa thành một vệt ánh trăng, trong chớp mắt nhảy vọt lên cao mười mấy mét. Đao Hút Máu như một vầng trăng khuyết bạc chém thẳng về phía Ifrit, trực tiếp tung ra sát chiêu!


"Ifrit quả nhiên không cảm nhận sai."


Chỉ nghe thấy một tiếng keng lảnh lót, Đao Hút Máu chém đứt bóng lửa đỏ rực như sương mù, nhưng đằng sau cái bóng đó lại là một thân cây trắng nhợt và rắn chắc, chính là cây hóa thạch nơi chứa lõi lửa của Ifrit. Nó bị Ifrit nắm chặt trong tay như tia sét của Zeus, chặn đứng lưỡi đao. Ifrit hóa thành biển lửa ngập trời, ngọn lửa cháy bừng bừng ngay lập tức lấn át ánh trăng. Những luồng gió lửa nóng rực cuộn trào tới, đi kèm với tiếng gầm thét giận dữ như sấm rền của Ifrit.


"Các ngươi là cùng một bọn!"



Người sói từng giết nó một lần cùng một phe với Hỏa Thần! Trước đó khi Nhện Mặt Trời còn sống, mặt trời đã che khuất ánh sáng của trăng bạc, nhưng Ifrit vẫn chú ý đến tai của Hỏa Thần. Giờ nhìn lại, Hỏa Thần rõ ràng là muốn âm thầm bẫy nó, nếu thực sự để đến ngày mai khi hai con dã thú kia xông vào Rừng Hoá Thạch, e rằng Ifrit sẽ hoàn toàn rơi vào tròng.


Hiện tại dù không biết Hỏa Thần dùng bí pháp gì mà quanh thân hiện ra ánh trăng, nhưng Ifrit có thể cảm nhận rõ ràng thực lực của Hỏa Thần không bằng con dã thú kia, phải nhân lúc này g**t ch*t Hỏa Thần.


"Ầm!"


Thân cây hóa thạch to lớn cứng rắn như một chiếc xe tông cửa quét ngang qua, đâm mạnh vào eo Vệ Tuân, lập tức hất văng cậu ra ngoài. Sắc mặt Vệ Tuân biến đổi đột ngột, máu tươi phun ra xối xả. Dù có linh hồn Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm, nhưng loài sói vốn là "đầu đồng chân sắt eo cành khô", eo chính là điểm yếu chung của sói, thế mà lại bị Ifrit phát hiện ra.


"Két ——"


Lửa phượng hoàng đang quấn quýt đấu với xích đen đỏ vang lên tiếng kêu bi thảm, ngọn lửa đại diện cho sự hồi sinh ưu tiên lao vào cơ thể Vệ Tuân khi chủ nhân đang trọng thương sắp chết. Ba ngọn lửa thiếu đi một, chủ nhân lại trọng thương, lửa ma ba màu và Tam Muội Chân Hỏa ngay sau đó cũng bị xiềng xích đen đỏ đánh tan. Nhìn sợi xích khủng khiếp ngưng tụ từ lửa kia đột ngột vươn dài ra ngoài, sắp sửa quấn chặt lấy eo Vệ Tuân để bắt sống cậu.


Nhưng ngay lúc này, Ifrit bỗng nhiên đột ngột thu hồi xích, bày ra tư thế phòng thủ cực độ.


"Đây là ——"


Phóng mắt quét qua một lượt, nó không hề thấy bóng dáng của cự nhân như dự tính. Đôi mắt lửa của Ifrit rực sáng, lập tức nhìn về phía nguồn gốc của luồng khí tức khiến nó phải kiêng dè cảnh giác, để rồi kinh ngạc phát hiện đó lại là một người mà nó vốn chẳng hề để vào mắt. Chính là ngọn lửa mang khí tức cự nhân trên người kẻ đó đã đánh lừa nó.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, người đột ngột bùng lên cốt hỏa của cự nhân cát đỏ để thu hút sự chú ý của Ifrit chính là Đường Song. Gã thấy hướng dẫn viên Bính rơi vào nguy cơ mà không thể cứu giúp, trong lúc tình thế cấp bách đã nghĩ đến việc Ifrit vốn e ngại Nhện Mặt Trời, mà cốt hỏa của gã lại đến từ hang ngầm, nên đã liều mạng đốt cháy ngọn lửa nhằm đánh lạc hướng Ifrit.


Và Đường Song đã thành công, giành thêm chút thời gian quý báu cho hướng dẫn viên Bính. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng thê thảm, Ifrit đang nổi trận lôi đình quyết định sẽ nghiền nát đám sâu mà nó vốn không coi ra gì trước tiên.


"Ẩm ——!"


"Mau chạy đi!"


Xích đen đỏ đột nhiên quất mạnh xuống mặt đất, tựa như cơn thịnh nộ của thiên lôi, xé toạc mặt đất thành những khe rãnh khủng khiếp. Dù mọi người trong đội Trần Thành đã kịp thời né tránh, nhưng đội hình ban đầu vẫn bị những hố sâu chia cắt, buộc họ phải tự mình chiến đấu. Những luồng nhiệt có thể thiêu khô và nướng chín người cuồn cuộn ập đến, tiếng trống trận nhuốm màu máu càng lúc càng cuồng bạo dao động. Sắc mặt Vân Anh trắng bệch, phun ra một ngụm máu, chiếc trống lắc vỡ tan, đám xác khô như thủy triều hung tàn ồ ạt tràn tới bao vây lấy mọi người.


Bọn chúng dù có bị chặt đứt đầu vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu, trừ phi bị nghiền nát hoàn toàn như cách Bách lão nhị đã làm trước đó. Tất cả mọi người lập tức rơi vào hiểm cảnh.


"Ifrit, thả bọn họ đi!"


Vệ Tuân vừa gượng dậy đã giận dữ ra tay, cuốn lấy ánh trăng vung Đao Hút Máu chém chết mấy xác khô. Trên người cậu đã xuất hiện biến dị nghiêm trọng, ngọn lửa mang theo ô nhiễm tinh thần nồng nặc gào thét Hỏa Thần cháy trên tóc và gương mặt, nhưng chỉ khiến một phần nhỏ cơ thể bị biến dị. Linh hồn Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm nắm quyền ưu tiên hơn sự dị hoá của Vệ Tuân, Sát Thủ Trăng Bạc nhập vừa có lợi vừa có hại, bởi du khách sẽ không dị hoá về 0, nhưng có hắn thì Vệ Tuân cũng không thể hoàn toàn dị hoá để về 0.


"Đây là cuộc so tài giữa ta và ngươi!"


Ngọn lửa dung hợp lại hóa thành roi dài quất tan đám xác khô, Vệ Tuân hóa thành ánh trăng tập kích Ifrit, như một sát thủ lúc ẩn lúc hiện trong ánh trăng, mỗi đao tung ra đều là chiêu lấy mạng. Ifrit múa ngọn giáo dài cây hoá thạch huyết chiến với cậu, nhưng sợi xích đen đỏ vẫn quất mạnh xuống mặt đất, khiến đội Trần Thành vừa vất vả tụ hợp để phản công lại một lần nữa bị đánh cho tan tác.


"Ha ha ha, Hỏa Thần, là hắn vi phạm quy tắc trước, dám can thiệp vào cuộc so tài của ta và ngươi."


Ifrit cười lớn: "Hắn đáng bị trừng phạt, hay là ngươi sẵn lòng chịu tội thay hắn?"


Vệ Tuân không lên tiếng, chỉ là thế đao ngày càng tàn độc và lắt léo hơn, đây là lối đánh liều mạng. Đao Hút Máu hết lần này đến lần khác chém vào thân thể lửa của Ifrit nhưng đều bị cây hóa thạch chặn lại. Vệ Tuân đang suy yếu không thể kích hoạt mảnh vỡ bướm, mà Ifrit lại không phải sinh vật thực thể có máu, ưu thế của Đao Hút Máu căn bản không thể phát huy.


Không nhận được máu bổ sung, thanh đao chỉ biết hút ngược lại máu của Vệ Tuân, khiến cậu càng thêm yếu, càng thêm điên cuồng.


"Đồng Phù!"


Đúng lúc này, trận chiến dưới mặt đất bỗng vang lên một tiếng quát chói tai đầy lo lắng. Hóa ra khi đám xác khô ồ ạt tràn tới, Đồng Phù cầm song đao bảo vệ Vân Anh đang bị phản phệ, thì sợi xích đen đỏ của Ifrit đột nhiên từ trên cao quất xuống. Đồng Phù và Vân Anh bị bao vây không còn đường chạy, nguy cơ sinh tử ập đến, Đồng Phù cắn răng ôm lấy Vân Anh rồi dốc sức ném cô bé ra ngoài, còn bản thân cô vì dùng lực quá mạnh nên bị đám xác khô tập kích quật ngã xuống đất.


Đám xác khô dày đặc cứng như sắt thép chồng chất lên nhau như chơi trò xếp người, đè chặt Đồng Phù, cô sẽ bị biến thành một vũng thịt nát trong chốc lát.


Nhưng đúng lúc đó, một tia sáng bạc rực rỡ từ trên trời rơi xuống, tựa như ánh trăng vỡ tan va mạnh vào sợi xích đen đỏ, chém đôi những cái xác khô trên người Đồng Phù. Vào thời khắc mấu chốt, Hướng dẫn viên Bính đang huyết chiến với Ifrit thế mà lại phóng Đao Hút Máu xuống, cứu Đồng Phù một mạng. Trần Thành chậm một bước lao tới, trực tiếp kéo Đồng Phù ra khỏi biển xác núi máu, rút lấy đao của Bính 1. Tuy nhiên, Đồng Phù vừa thoát chết vẫn chưa kịp hoàn hồn đã lo lắng ngẩng đầu nhìn lên trời, đồng tử trong nháy mắt co rụt lại.



"Hướng dẫn viên Bính cẩn thận!!!"


Ngay khoảnh khắc hướng dẫn viên Bính phóng đao, Ifrit hung hăng hóa thành một quả cầu lửa bùng cháy dữ dội, muốn lập tức nuốt chửng hướng dẫn viên Bính. Ifrit đã sớm nhìn ra Hỏa Thần là kẻ có lòng dạ mềm yếu, và quả nhiên đúng như nó dự đoán, Hỏa Thần trong lúc tình thế cấp bách lại ngu ngốc đến mức vứt bỏ cả đao của mình!


Thừa cơ hội này, Ifrit lập tức dốc toàn lực, muốn một hơi nuốt chửng mồi lửa của Hỏa Thần. Thế nhưng, vừa bao vây lấy Hỏa Thần, Ifrit đã thầm kêu không ổn, giữa nó và Hỏa Thần bỗng nhiên bị ngăn cách bởi một lớp lửa không biết từ đâu tới. Ngọn lửa này bình thường không có gì lạ, không có linh trí cũng chẳng có điểm đặc biệt dị thường, chỉ là loại lửa bình thường cháy mạnh hơn chút, nhưng lại ngăn cách nó và Hỏa Thần ra.


Một lá bùa vàng sau khi giải phóng lửa thì nhanh chóng cháy thành tro bụi, đó chính là bùa thiên hỏa vàng mà Vu Hạc Hiên đã đưa cho Vệ Tuân. Màn biểu diễn bảo vệ du khách trước đó của Vệ Tuân rất thành công, chỉ cần trực tiếp nhập vai vào An Tuyết Phong là cậu biết phải diễn thế nào rồi. Cậu cố tình phóng đao vì đã tính trước Ifrit sẽ mượn cơ hội này để tập kích, trực tiếp dùng bùa thiên hỏa vàng, đồng thời trong tay cậu lại lặng lẽ xuất hiện một đao khác.


Đao Cuồng Đồ!


Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi do bùa thiên hoả tạo ra, Vệ Tuân cầm Đao Cuồng Đồ đâm thẳng vào cây hóa thạch trước mặt. Đao Cuồng Đồ nhuốm ánh trăng bạc có cảm giác yếu hơn Đao Hút Máu lúc trước, nhưng lại khiến linh hồn Ifrit dâng lên cảm giác rợn tóc gáy. Nó mạnh mẽ thu tay nhưng đã muộn một bước, chỉ nghe một tiếng phập sắc lẹm, cây hóa thạch ngay cả Đao Hút Máu cũng không phá nổi thế mà lại bị Đao Cuồng Đồ đâm xuyên.


Ánh trăng bạc là lớp ngụy trang tốt nhất, Vệ Tuân đã sớm tích đủ sức mạnh cho Đao Cuồng Đồ từ lúc giết lũ nhện con trước đó. Nó nhắm vào mục tiêu là nô bộc của thần, có thể thực hiện đòn kết liễu.


Thực lực của Ifrit thấp hơn Nhện Mặt Trời, bị nhốt ở đây canh giữ đàn tế, theo lý mà nói thì nó và nô bộc của thần cùng cấp bậc. Nhưng đáng tiếc nó chung quy không hoàn toàn tính là nô bộc, đòn kết liễu của Đao Cuồng Đồ không thể tung ra trọn vẹn, chỉ có thể đâm thủng một lỗ trên cây hóa thạch, nhưng thế cũng đã đủ giá trị. Một đoàn lửa đỏ rực nhảy nhót trong lỗ hổng của cây hóa thạch, tựa như một trái tim.


Đó chính là lõi lửa của Ifrit. Chẳng mấy chốc, Vệ Tuân đã giải phóng ô nhiễm Hỏa Thần để xâm chiếm lõi, nhưng Ifrit lại phản ứng nhanh hơn. Thân thể nó đổ ập xuống, trực tiếp từ trên không rơi xuống đất, nhưng ngọn lửa trong cây hóa thạch rốt cuộc vẫn dính phải một chút ô nhiễm, luồng ô nhiễm đó vẫn không ngừng xâm thực khiến Ifrit nổi trận lôi đình.


Mặt đất rung chuyển, cả bầu trời cũng vì cơn thịnh nộ của nó mà chấn động. Tiếng gầm của nó tạo nên những cơn lốc xoáy thấu trời xanh, đám xác khô vô tình bị cuốn vào lập tức biến thành tro bụi. Ifrit tựa như một con cự nhân lửa bước ra từ thời viễn cổ, gào thét lên trời: "Hỏa Thần đáng chết, ngươi làm ta giận thật rồi!"


Ifrit cuồng bạo vung xiềng xích đen đỏ như muốn quyết chiến sinh tử với Hỏa Thần, nhưng ngay giây sau, điểm rơi của sợi xích lại chính là Vân Anh, người yếu nhất trong đội Trần Thành. Trình Thiên Bảo đẩy văng Vân Anh ra nhưng xích đen đỏ lại linh hoạt như một con rắn độc cuộn về phía họ. Đồng Phù xông lên nghiến răng dùng trường đao ngăn cản nhưng đao lại lập tức gãy làm đôi.


Sợi xích đen đỏ cuối cùng bị một mũi kiếm tỏa hàn khí chặn lại, Trần Thành bị chấn động đến mức rách cả kẽ tay, máu chảy đầm đìa, nghiến răng chống đỡ. Đột nhiên mặt hắn trắng bệch, phun ra một ngụm máu, rồi bị sợi xích nặng nề quét văng ra ngoài.


Ifrit gần cấp vô giải căn bản không phải là đối thủ mà bọn họ có thể đối phó. Nhìn thấy sợi xích đen đỏ lại vung lên định nện Trần Thành thành vũng thịt nát, một bóng người bỗng lướt qua như ánh trăng, chắn trước mặt Trần Thành, chặn đứng sợi xích đang lao tới.


"Bỉ ổi!"


Hỏa Thần giận dữ mắng mỏ, nhưng Ifrit lại bật cười thành tiếng: "Ha ha ha ha, cảm ơn đã khen ngợi!"


Đối với những yêu linh xảo quyệt, "bỉ ổi" luôn là lời tán dương tuyệt vời nhất. Ifrit chưa bao giờ có ý định đối đầu công bằng với Hỏa Thần. Sau khi phát hiện ra điểm yếu của Hỏa Thần là bảo vệ đám nhân loại yếu ớt, nó càng lợi dụng triệt để. Nó điên cuồng vung xích đen đỏ quất về phía Trần Thành, khiến Vệ Tuân chỉ có thể mệt mỏi chống đỡ, không có thời gian để tiếp tục xâm chiếm lõi lửa 


của nó. Hơn nữa, trong ngọn lửa của nó không biết từ lúc nào đã bùng lên rất nhiều đốm lửa gào thét "Hỏa Thần", thế mà lại ngăn cản được sự xâm thực của Vệ Tuân.


"Không, đừng ——"


"Cút ngay!"


Xích đen đỏ như roi thần hết lần này đến lần khác quất xuống, mang lại cảm giác sụp đổ tuyệt vọng như ngày tận thế. Nhóm người Đường Song định xông lên dù chỉ để giúp đỡ chống đỡ một chút ít, nhưng đều bị Vệ Tuân gầm lên mắng đuổi đi, với lại bọn họ căn bản không thể áp sát. Uy thế khủng khiếp đó khiến người ta nghẹt thở, mặt đất rung chuyển dữ dội hất văng tất cả mọi người xuống đất.


Những cú đánh nặng nề liên tiếp cuối cùng đã khiến Bính 1 không trụ vững được nữa, cậu quỳ một chân trên đất, đầu cúi thấp, cơ thể bất động, chiếc áo choàng đỏ dính đầy máu thịt của cậu, thanh đao trong tay dùng để chống lại xích đen đỏ gần như vỡ vụn.


Trong chớp mắt, Ifrit dịch chuyển đến trước mặt Hỏa Thần. Động tĩnh ở đây lớn hơn nhiều so với dự tính của nó, e rằng sẽ thu hút sự chú ý của người ngoài, nó phải kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt. Ngay khi Ifrit vươn tay chộp lấy Hỏa Thần, đột nhiên một thanh kiếm hàn khí sắc lạnh từ sau lưng Hỏa Thần đâm đến, nhưng bị Ifrit tùy ý chặn lại, tóm lấy rồi ném sang một bên.


Hai tay người kia bị chấn động đến mức đầy máu, nhưng lại như phát điên, tùy tiện nhặt lấy một thanh kiếm khác, vẫn muốn bảo vệ Hỏa Thần. Nhưng kẻ mạnh nhất trong đám người này trong mắt nó cũng chỉ là một con kiến lớn hơn một chút mà thôi, không đáng nhắc tới. Toàn bộ tâm trí của Ifrit ngược lại đều đặt trên người Hỏa Thần, nó cố ý làm ra động tác muốn chộp lấy thanh kiếm của người kia, quả nhiên Hỏa Thần vốn đang bất động như đã chết đột nhiên lao mạnh tới, cậu nhe ra hàm răng sói trắng hếu, răng nanh thấm đẫm ánh trăng, dữ tợn cắn về phía lõi lửa trong hốc cây hóa thạch.


Tuy nhiên lần này Ifrit đã có chuẩn bị, nó lập tức bóp chặt lấy mặt của Hỏa Thần, cười nhạo nhìn vào đôi mắt nhuốm máu của cậu: "Ngươi... A a a a a!!"


Phập!


Chỉ nghe một tiếng động sắc gọn, kẻ yếu vốn dĩ không hề được Ifrit để vào mắt, tên nhân loại nhỏ bé tùy tiện nhặt một thanh kiếm định làm tổn thương Ifrit, thế mà thật sự dùng "thanh kiếm" đó đâm thẳng vào sâu trong lõi lửa ở hốc cây hóa thạch. Không, đó không phải là một thanh kiếm, mà là đao, chính là Đao Hút Máu mà Vệ Tuân đã ném xuống để cứu mạng Đồng Phù trước đó.


Và thanh đao đó hiện đang nằm trong tay Trần Thành. Trong Đao Hút Máu có mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ, đây vốn là mảnh vỡ của Trần Thành năm xưa. Việc bị Trần Thành ở chiến trường nhập vào vài lần trước đó đã khiến đội trưởng Trần trẻ tuổi xuất hiện những điểm phi thường, chỉ là chưa bộc lộ hoàn toàn. Vệ Tuân không thể vi phạm quy tắc của Ốc Đảo Viễn Cổ, không thể thi triển phần lớn sức mạnh của mảnh vỡ bướm khi cự nhân cát đen vẫn còn, nhưng Trần Thành thì bẩm sinh có thể!



Trong mắt Vệ Tuân xẹt qua một tia giễu cợt, ô nhiễm Hỏa Thần tuôn ra ào ạt, luồng ô nhiễm ở hốc cây hóa thạch cũng ngay lập tức phản chủ, cùng nhau xâm thực lõi lửa của Ifrit.


Yếu ớt cũng có thể tận dụng, giờ xem ai mới là kẻ yếu thực sự thôi.


"A a a a a ——!!"


Chỉ nghe thấy Ifrit thét lên thê lương, sợi xích đen đỏ trong tay nó mưu đồ muốn quật Trần Thành và Hỏa Thần thành vũng thịt nát nhưng lại không thể khống chế. Những ngọn lửa bùng lên trên người nó đều đang điên cuồng gào thét tên Hỏa Thần, đây mới chính là kế hoạch cục sâu xa và thâm độc nhất của Hỏa Thần!


"Hỏa Thần, Hỏa Thần ——"


Ifrit gào rú thảm thiết và tuyệt vọng: "Ngươi đừng hòng cắn nuốt Ifrit, ngươi cũng phải chết!!"


Ifrit đột ngột hóa thành một quả cầu lửa bùng cháy dữ dội, mang theo khí thế hủy diệt đất trời lao thẳng về phía Vệ Tuân. Ngọn lửa nóng rực đó dường như có thể thiêu rụi con người thành tro bụi, nhưng Vệ Tuân lại chẳng hề dao động trước đòn tấn công liều chết của Ifrit. Quả cầu lửa khổng lồ ầm ầm giáng xuống, nhưng chỉ có hơi nóng hầm hập, hoàn toàn không có ngọn lửa nào. Đây hóa ra chỉ là một hư ảnh, khi khói lửa tan đi, phía xa thấp thoáng thấy một làn sương đỏ đang tiên tán cực nhanh.


Ifrit chạy trốn! Nó cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn sắp giáng xuống, nó cũng không định tiếp tục tranh đấu với Hỏa Thần âm hiểm xảo quyệt nữa. Lòng tham lam đều là nguyên nhân dẫn đến cái chết, nó chỉ cần tự do là đủ, bây giờ nó có thể vứt bỏ tất cả để chạy trốn, tìm lại tự do!


Cây hóa thạch chứa lõi lửa kia, Ifrit vứt bỏ không cần nữa, ngay cả lõi lửa đang bị ô nhiễm Hỏa Thần xâm thực nó cũng bỏ, bởi vì đó không phải là lõi lửa thật sự của nó! Vệ Tuân cũng đã đại khái đoán ra, David từng nói Ifrit đã bị giết một lần nên lửa không ổn định, nó rất có thể đã phân tách ra một cái giả để đặt bẫy.


Bên trong thân cây hóa thạch bị bỏ lại vang lên những tiếng ầm ầm, ánh sáng đỏ chói mắt b*n r* từ thân cây đang nứt toác, uy thế khủng khiếp âm thầm rò rỉ, giống như một quả bom hạt nhân sắp phát nổ. Sức mạnh khi lõi lửa nổ tung đủ để san phẳng nơi này, tất cả mọi người đều sẽ phải chết.


Trần Thành đã kiệt sức, nghiến răng muốn cõng Bính 1 rời xa cây hóa thạch, hắn muốn bảo mọi người mau chạy nhưng cổ họng khô khốc khản đặc không thể phát ra tiếng. Tuy nhiên, Bính 1 đã nắm lấy tay hắn, khẽ lắc đầu.


Đối mặt với Ifrit đang chạy trốn và lõi giả sắp nổ tung, Vệ Tuân vẫn bình thản, thậm chí còn nở một nụ cười. Sợi tơ khẽ động, truyền ra lời nói bình thản.


'Bây giờ anh có thể ra tay rồi chứ.'


Ifrit liên tục ra tay với các du khách, nhưng ý nghĩa của việc này hoàn toàn khác biệt so với việc đối đầu với hướng dẫn viên. Nhà trọ trao quyền lực cho hướng dẫn viên để giao thử thách cho du khách. Nếu hướng dẫn viên tham lam mưu cầu lợi ích lớn hơn, nhà trọ sẽ không bảo vệ quá nhiều, nhưng khi du khách gặp phải kẻ thù nằm ngoài dự tính, hoàn toàn không thể đối kháng, quy tắc của nhà trọ sẽ phá lệ bảo vệ.


Kéo tơ không phải đang nói chuyện với Đạo Sĩ Bán Mệnh, bởi với Ifrit gần như ở cấp độ vô giải, Đạo Sĩ Bán Mệnh có ra tay cũng không thể hạ gục được.


Cũng không phải đang nói với An Tuyết Phong, vì trận huyết chiến vừa rồi đã khiến cảnh tượng tái hiện trở nên cực kỳ mong manh, anh lại đang có hành trình vĩ độ Bắc 30° và mảnh vỡ bướm, nếu dốc toàn lực ra tay sẽ khiến cảnh tượng tái hiện sụp đổ hoàn toàn.


Vệ Tuân là đang âm thầm đối thoại với người thứ ba đang Kéo tơ với cậu!


Phía bên kia im lặng hồi lâu, ngay khoảnh khắc lõi lửa giả sắp phát nổ, người kia khẽ thở dài.


'Nói thật, tôi rất muốn biết...'


Trong chớp mắt, chỉ nghe một tiếng nổ vang rền trời đất, lõi lửa giả đã phát nổ. Trời xoay đất chuyển trong phút chốc, mặt đất nứt toác, tất cả mọi người trước mắt tối sầm lại, cứ ngỡ mình đã chết, nhưng rất nhanh sau đó họ không thể tin nổi khi phát hiện ra mình vẫn còn sống. Tiếng nổ oanh tạc vẫn còn đó, nhưng ngọn lửa và uy lực khủng khiếp đã bị ngăn chặn. Họ đang được thứ gì đó bảo vệ, mà Vệ Tuân thì biết rõ, đó là một bàn tay xương khổng lồ.


Ánh mắt cậu lần theo sợi tơ, dường như có thể nhìn thấy một nơi xa xôi bên ngoài. Ifrit đang điên cuồng chạy trốn cũng bị một bàn tay xương khổng lồ tóm chặt lấy, giống như một chú chim nhỏ màu đỏ lửa bị giam cầm trong lồng xương, không cách nào vùng vẫy thoát ra được.


Trên mảnh đất cháy sạm đen kịt, duy chỉ có một người đứng đó. Người kia đầy thương tích, vùng bụng và ngực bị xé mở, lộ ra những chiếc xương sườn đẫm máu. Thế nhưng đối phương chẳng hề bận tâm, hai tay đút túi quần, dáng vẻ phóng khoáng đầy tùy ý. Gương mặt trông vẫn rất trẻ trung, nhưng ánh mắt lại mang vẻ tang thương tà dị.


'Có phải cậu đã sớm biết tôi ở đây rồi không?'


'Anh đoán xem?'


Vệ Tuân vừa ho sặc sụa vừa cười: 'Đường Song.'


Người ra tay cuối cùng chính là Đường Song!


Không phải Đường Song trẻ tuổi kia, mà là người đã mất tích trên chiến trường. Hàng loạt dấu vết để lại đã giúp Vệ Tuân xác nhận rằng, kể từ khi liên hệ được với bên này, gã vẫn luôn hiện diện!


'Anh ở lại đây còn lâu hơn cả đội trưởng và đồng đội của anh đấy.'


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 397: Sahara Chết Chóc (73)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...