Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 396: Sahara Chết Chóc (72)


Huyết tế


Sau khi Nhện Mặt Trời chết, lượng lớn ô nhiễm tuôn ra xối xả khiến đàn tế Mặt Trời dao động, nhưng dù sao bây giờ vẫn là ban đêm, sự dao động của đàn tế Mặt Trời cuối cùng cũng tạm thời bình lặng lại sau khi trứng thạch Phoenix  hấp thụ hơn nửa số máu còn sót lại của Nhện Mặt Trời. Tuy nhiên, điều này giống như yên tĩnh ngắn ngủi sau một trận động đất, không ai biết khi nào dư chấn sẽ ập đến.


"Nhện Mặt Trời mất rồi?!"


Đạo Sĩ Bán Mệnh quay lại ngay lập tức, hắn chẳng buồn chào hỏi Vệ Tuân, toàn bộ ánh mắt đã bị đống máu Nhện Mặt Trời vàng đỏ đầy đất câu mất hồn. Nhìn thấy đống máu sót lại đang bị trứng thạch hấp thụ, hắn đau lòng đến mức đấm ngực giậm chân, hoàn toàn mặc kệ sự ngăn cản của Vệ Tuân đang suy yếu, mạnh bạo dùng bình chứa để thu gom máu thừa của Nhện Mặt Trời.


Ra lệnh mấy lần mà Bách lão nhị đều không nghe, ánh mắt Vệ Tuân trầm xuống, khóe mắt cảnh giác liếc nhìn Ifrit đang đứng khoanh tay đứng nhìn. Thấy Bách lão nhị tay chân lóng ngóng, mơ hồ có dấu hiệu muốn ra tay với trứng thạch, cậu lập tức thu hồi trứng thạch lại. Trứng thạch Phoenix  không cam lòng động đậy, phần lớn vỏ trứng của nó đã nhuộm thành màu vàng đỏ, chỉ có vết nứt ngay chính giữa vẫn là màu đen đậm đặc.


Vết nứt đó đã lan ra vô số nhánh nhỏ, chằng chịt như mạng nhện bao phủ khắp quả trứng thạch, nó sắp nở rồi. Nếu nó có thể hấp thụ toàn bộ máu nhện, nó có thể lập tức thành công nở. Nhưng lại vì Bách lão nhị cướp máu mà công dã tràng, chẳng trách nó lại không cam lòng mà động đậy như vậy.


Vệ Tuân đang suy yếu trọng thương đến mức ngay cả trứng thạch cũng cầm không vững, mấy lần suýt chút nữa bị nó vùng thoát ra, cuối cùng ngón tay cậu phải bấu chặt vào vết nứt của nó, giống như đang tóm lấy một quả bóng bowling sống. Chờ đến khi Bách lão nhị thu gom sạch sẽ chỗ máu thừa kia, trứng thạch mới từ bỏ giãy giụa, nằm bò ra trên tay Vệ Tuân.


"Xì, hay cho cái tên Bính 1 nhà cậu, nói là chia đôi Nhện Mặt Trời. Nếu không phải tôi quay lại sớm, e là nó đã bị cậu nuốt trọn một mình rồi ha."


Bách lão nhị sau khi thu gom xong đống máu sót lại của Nhện Mặt Trời thì khí thế hùng hổ, dùng giọng điệu hỏi tội, cố ý cầm ba cái bình chứa lần lượt bày ra trước mặt Vệ Tuân.


Bình chứa thứ nhất to bằng thùng nước suối, dung tích hơn hai mươi lít, chất liệu như ngọc mà không phải ngọc, hơi mềm mại, dường như có thể thay đổi kích thước theo dung lượng chất lỏng bên trong. Hiện tại bên trong nó chứa đầy chất lỏng màu vàng kim rực rỡ, nói là chất lỏng thì cũng không chính xác, bởi vì sau khi được đổ vào thùng nó đã đông đặc lại, giống như một thùng phát sáng trong bóng tối, nhìn chằm chằm một lát sẽ khiến người ta cảm thấy mắt đau nhức vô cùng, tựa như một loại khoáng vật có phóng xạ.


Bình chứa thứ hai là một ống tre xanh lục dài bằng cánh tay, chỗ đốt tre còn mọc ra một cành nhỏ với vài lá tre non, khẽ đung đưa như có sức sống. Thứ đựng trong ống tre xanh lại là huyết tương đặc quánh màu vàng đỏ, đang tỏa ra hơi nóng.


Đốt trước là máu thường của Nhện Mặt Trời, đốt sau là tâm đầu huyết của nó. Trái tim của nó đã bị Tiểu Thúy ăn mất, tâm đầu huyết không nhiều, toàn bộ đều nằm trong ống tre này. Trước đó trứng thạch xuống đã không ăn, nó thuộc kiểu thích để dành đồ tốt đến cuối cùng mới ăn, hoặc có thể là muốn dùng tâm đầu huyết để phá vỏ cuối cùng, kết quả đều bị Đạo Bán Mệnh vớt sạch.


Còn bình chứa thứ ba lại đựng những tinh thể đỏ như đá quý, nóng bỏng tay, bên trong bao bọc một ít vật thể dạng sợi màu trắng, trông giống như kem sữa dâu tây sắp tan chảy. Phía trên chúng còn có một búi tơ vàng to như kẹo bông gòn. Đạo Sĩ Bán Mệnh nói với cậu rằng đây là một ít chân thừa thịt nát mà Nhện Mặt Trời để lại.



Nhện Mặt Trời đã "đi rồi", chúng nhanh chóng hoà tan thành máu đen, Đạo Sĩ Bán Mệnh nhờ tay nhanh nên mới vớt được chút cuối cùng.


Trông có vẻ rất ngon.


Vệ Tuân có chút tiếc nuối. Nếu không phải Nhện Mặt Trời quá khó nhằn, có thể giữ nó lại thì tốt rồi. Một con Nhện Mặt Trời lớn như vậy đủ cho Bắp Non ăn đến lúc trưởng thành, cậu cũng có thể nếm thử cho biết vị. Cậu cảm thấy Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh sẽ không biết thưởng thức loại mỹ vị này, nói không chừng sẽ biến nó thành một loại vật liệu hiến tế nào đó, nếu không thì hư ảnh mèo đã chẳng tích cực chủ động giúp đỡ đến vậy.


Nhưng bề ngoài, sắc mặt cậu lại âm trầm, trong mắt hiện lên vẻ giận dữ đang kìm nén.


"Nếu chủ nhân không hiến tế tiễn nó đi, tất cả các người hôm nay đều sẽ bị nó g**t ch*t!"


Vệ Tuân bị cháy sém nửa khuôn mặt, căn bản không thể mở miệng, một con chồn tuyết trên vai cậu cuống cuồng kêu chi chít, đột nhiên thốt ra tiếng người nói đỡ cho chủ nhân.


"Hiến tế? Ai mà biết cậu hiến tế cho dã thần nào, nói không chừng các người là cùng một bọn, cấu kết với nhau hòng độc chiếm chiến lợi phẩm."


Bách lão nhị ép người quá đáng, vừa nói vừa nhanh tay thu hết những bình chứa đó về phía mình: "Đây là thù lao xứng đáng của bọn ta, nhưng vẫn còn lâu mới đủ! Tôi nói cho cậu biết, đám trùng bộc của Bách lão đại đều đã trọng thương, cậu cứ đợi mà đền bù đến tán gia bại sản đi!"


"Nói bậy!"


Chồn tuyết rít lên, cuống đến mức tiếng người tiếng điêu lẫn lộn: "Chi chít... trùng bộc thăng cấp, được lợi lớn biết bao! Đống máu thịt này chủ nhân chít chít trọng dụng, cậu phải ——"


Bộp!


Vệ Tuân túm lấy da gáy con chồn tuyết, chặn lời nó nói. Nhưng rõ ràng con chồn tuyết đã làm cậu bồn chồn, nó cũng không hề phản bác điểm quan trọng nhất, Bách lão nhị nói cậu hiến tế cho dã thần! Điều này chứng tỏ trước đó cậu đã lừa gạt Ifrit, sự việc ngay lập tức trở nên nghiêm trọng. Vệ Tuân không nhìn về phía Ifrit, lúc này mà nhìn sang chính là cách làm ngu xuẩn nhất, chẳng khác nào thừa nhận mình chột dạ.


Nhưng Ifrit vốn im lặng nãy giờ rốt cuộc đã lên tiếng.


"Bách lão đại?"



Ifrit chậm rãi hỏi: "Đám trùng bộc này là của Bách lão đại sao?"


"Cút cút cút, ở đây làm gì có chỗ cho ngươi lên tiếng."


Đạo Sĩ Bán Mệnh như súng liên thanh quét ngang, mất kiên nhẫn quát mắng: "Ngươi là đần à? Cậu ta chỉ là một hướng dẫn viên nhỏ thì làm sao có được đám trùng bộc mạnh như vậy? Chẳng qua là cố đấm ăn xôi, lấy thịt đè người thôi, ngươi không lẽ ngu đến mức bị cậu ta lừa thật đấy hả."


Ifrit cũng không nổi giận, bóng ngọn lửa vốn gần như trong suốt khẽ động, thế mà lại âm thầm ngưng tụ thêm chút. Nó cộng hưởng lửa phát ra âm thanh, lời như đang biện hộ cho Vệ Tuân:


"Trong tay người này có thánh vật mặt trời, khiến Nhện Mặt Trời cũng phải quỳ lạy, không phải hạng xoàng đâu."


"Ha, thánh vật?"


Bách lão nhị cười nhạo châm chọc, đột nhiên ra tay bất ngờ, trực tiếp đoạt lấy trang sức mặt trời trong tay Vệ Tuân rồi ném xuống đất!


"Làm gì có thứ thánh vật nào chỉ dùng được một lần? Buồn cười thật đấy, năng lượng mặt trời cái gì chứ, tất cả đều là của lão đại bọn ta."


Vừa nói, Bách lão nhị vừa tiện tay rút ra một cây phất trần phẩy một cái, đầu phất trần thế mà lại bùng lên một đốm lửa vặn vẹo, rõ ràng chính là một luồng ô nhiễm của mặt trời điên cuồng. Ngay sau đó Bách lão nhị cất phất trần đi, oán giận nhìn về phía Vệ Tuân:


"Ông đây vốn tưởng cậu là người tốt nên mới kết giao, kết quả dám lừa ông! Tốt thôi, ngày mai lão đại sẽ tới, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ông!"


"Bách lão nhị! Sao cậu lại nói năng như vậy!"


Đội Trần Thành lúc này cũng đã kịp quay lại, nhìn thấy bộ dạng thê thảm của hướng dẫn viên Bính, Đường Song vốn trọng nghĩa khí đã sốt sắng mắng thẳng mặt.


"Cảm ơn cậu và các trùng bộc của Bách lão đại đã giúp đỡ, món nợ chúng tôi đã vay sẽ trả đầy đủ."


Trần Thành nói lời hòa giải, nhưng lại trực tiếp đưa Bính 1 vào phạm vi "chúng tôi". Trong khi đó, Liễu Hồng Vũ vội vàng xem xét vết thương cho hướng dẫn viên Bính, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.



"Hướng dẫn viên Bính bị thương quá nặng rồi."


Liễu Hồng Vũ lắc đầu, nói thẳng: "Nếu hướng dẫn viên Bính là du khách, hiện giờ cậu ấy đã là một người chết rồi."


Ý của hắn là Bính 1 hoàn toàn dựa vào việc dùng điểm đổi lấy đếm ngược thời gian tử vong để gắng gượng, còn vết thương trên người cậu không thể chữa khỏi, đếm ngược thời gian tử vong đang sụt giảm nhanh chóng giống như hố không đáy, dù có ném bao nhiêu điểm vào cũng chẳng thể ổn định nổi. Nếu dùng thần dược của Bách lão đại thì còn đỡ, nhưng giờ vì vụ Nhện Mặt Trời mà Bách lão nhị lại muốn chấm dứt với bọn họ.


Trong tình huống bình thường, đương nhiên họ sẽ cân nhắc lợi hại, nhưng lúc này không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả mọi người đều đứng về phía hướng dẫn viên Bính.


Trần Thành đang thấp giọng khúm núm khuyên nhủ Bách lão nhị, ám chỉ việc cầu thuốc nhưng bị từ chối thẳng thừng. Bách lão nhị ra vẻ oán hận ngập trời, tuôn hết mọi chuyện từ Ốc Đảo đến nay ra, Ifrit đứng bên cạnh lắng nghe, xác nhận đám ma trùng đó đúng là của Bách lão đại, trang sức mặt trời và năng lượng mặt trời cũng là của Bách lão đại, bọn họ đều không nói dối.


Vậy thì Bách lão đại e là có thân phận còn đặc biệt hơn... có lẽ người này mới chính là "sứ giả" thực sự. "Nhật thực" mà kẻ báng bổ thần ấn định vốn là ngày mai, nhưng "Hoả Thần" này lại vội vã cùng nó giết nô bộc ngay tối nay, trong chuyện này quả nhiên có uẩn khúc.


Tâm tư Ifrit khẽ động, nó vốn đã hạ quyết tâm, dù có phải bỏ lại lõi lửa và chịu trọng thương cũng phải tranh thủ cơ hội rút lui trước. Nếu Bính 1 thực sự có thể sử dụng thánh vật mặt trời để hiến tế, thực sự có thể thông linh với mặt trời, thì Ifrit tuyệt đối không phải đối thủ của Bính 1. Chi bằng đợi đến ngày mai khi kẻ báng bổ thần tới, đàn tế Mặt Trời bạo loạn, lúc hai con dã thú giao hẹn với Ifrit sẽ tập kích, nó mới lặng lẽ quay lại thu lợi sau.


Ngọn lửa của Hỏa Thần quá đỗi hấp dẫn và ngon lành, Ifrit thực sự không nỡ từ bỏ. Nhưng nó cũng biết hai con dã thú kia nhắm vào Hỏa Thần mà đến, cự nhân cát đen chắc chắn cũng sẽ tiêu diệt Hỏa Thần trước tiên, nếu ngày mai mới quay lại hôi của thì thu hoạch của nó sẽ chẳng còn bao nhiêu.


Nhưng hiện tại, tình hình đã khác.


"Hỏa Thần" chỉ là một sứ giả mạo danh, đây quả thực là tin tốt đối với Ifrit. Sau khi cơn thịnh nộ vì bị lừa dối qua đi, sự tham lam càng bành trướng mãnh liệt hơn.


Bất kể tên này có phải là "Hỏa Thần" hay không, ngọn lửa của đối phương thực sự rất thơm. Ifrit cảm thấy ngọn lửa quanh thân mình đang gào thét "Hỏa Thần", "Hỏa Thần" vô cùng sôi động. Đây là một loại sức mạnh mới mẻ, sức mạnh chỉ thuộc về những kẻ ở vị thế cao hơn, khiến Ifrit si mê.


"Hỏa Thần" đang trọng thương, lại đoạn tuyệt với kẻ mạnh nhất trong nhóm, quả trứng thạch có khí thế kh*ng b* trong tay đối phương vẫn chưa nở, còn Bách lão đại – kẻ nghi là sứ giả thực sự – thì tận ngày mai mới đến...


Đêm nay, chính là cơ hội tốt nhất.


Nên đánh cược một ván lớn để giành lấy lợi ích tối đa, hay cẩn thận dè chừng để rồi cuối cùng chỉ như chó đi nhặt nhạnh thịt vụn?



Trong từ điển của Ifrit kiêu ngạo cuồng vọng chưa bao giờ có hai chữ "cẩn thận". Huống hồ nó tin chắc rằng, đám người này thực sự không hề nói dối.


"Bách lão nhị, xin ngài hãy chờ một chút."


Thấy hai bên đối đầu không hiểu sao càng cãi càng hăng, Bách lão nhị thậm chí đã lấy kiếm ra uy h**p, bóng lửa đỏ rực của Ifrit đột nhiên chen ngang vào giữa, ngăn cách đôi bên. Ifrit nghiêm giọng nói: "Ân oán của các ngươi nên để đến ngày mai giải quyết, còn ước định giữa ta và tên này lại chính là vào đêm nay."


"Hỏa Thần".


Ifrit nhìn xuống từ trên cao, tiếng ầm ầm như sấm: "Ngươi còn nhớ trận so tài giữa ta và ngươi không?"


Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Vệ Tuân trắng bệch, nhưng đồng thời cả cậu và Đạo Sĩ Bán Mệnh đều thầm thở phào nhẹ nhõm.


Cuối cùng cũng giữ chân được Ifrit, nếu ban nãy nó lập tức bỏ chạy thì hiện trường chẳng có ai đủ sức ngăn cản. Tuyệt đối không thể để Ifrit trốn mất, Vệ Tuân còn có những sắp xếp khác dành cho nó.


Những người khác dù không hiểu lời Ifrit nói, nhưng cũng nghe thấy Bách lão nhị cười xì một tiếng, tắc lưỡi đầy vẻ kỳ lạ, bộ dạng ôm kiếm chờ xem kịch vui: "Ngươi muốn quyết đấu với cậu ta bây giờ? Nói thật lòng nhé Ifrit, ngươi thế này là thừa nước đục thả câu, đúng là không biết xấu hổ."


Ifrit muốn quyết đấu với hướng dẫn viên Bính?!


Trong nháy mắt, sắc mặt mọi người đều trắng bệch. hướng dẫn viên Bính ở trạng thái này làm sao có thể quyết đấu với Ifrit, đây chẳng phải là cầm chắc cái chết sao? Nhất thời đại não Trần Thành trống rỗng không nghĩ ra cách giải quyết, hắn thậm chí hy vọng Ifrit bị Bách lão nhị chọc giận để hai bên đánh nhau trước, nhưng Ifrit hoàn toàn phớt lờ lời của Bách lão nhị.


Rạng sáng không có sao, chính là thời điểm thích hợp nhất để làm đấu trường cho ta và ngươi, đây chính là ước định ban đầu giữa Ifrit và Hỏa Thần.


"Hiện tại, rạng sáng đã trôi qua."


Lời còn chưa dứt, Ifrit đã hóa thành một luồng huyết quang đỏ thẫm, màn đêm tức khắc bị nhuộm thành màu máu điềm gở. Chỉ nghe thấy những tiếng sột soạt khiến người ta tê dại da đầu vang lên, trên bãi cát đột nhiên nổi lên hết gò cát này đến gò cát khác, tựa như màn triệu hồi vong linh kinh dị nhất. Những xác khô không biết đã ngủ say bao nhiêu năm lần lượt chui ra từ sâu trong lòng đất, cơ thể thấm đẫm màu máu nguyền rủa.


Ifrit không chút do dự lập tức tung chiêu cuối, đây chính là huyết tế của Ifrit!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 396: Sahara Chết Chóc (72)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...