Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 399: Sahara Chết Chóc (75)
Nhắm mắt
Thân ảnh khổng lồ của Ifrit đã bị Đường Song bóp nát, chỉ còn lại lõi lửa đang run rẩy trong hốc cây hóa thạch này. Nếu bây giờ Vệ Tuân dùng ô nhiễm Hoả Thần để xâm thực và khống chế nó thì dễ như trở bàn tay, nhưng cậu tạm thời chưa ra tay, chỉ nhặt mảnh cây hóa thạch đó lên.
"Đây là Ifrit sao?"
Trần Thành hỏi. Hắn trả lại Đao Hút Máu cho Bính 1, tay vẫn cảnh giác cầm Kiếm Hàn Sơn, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
"Đúng vậy, Ifrit đã thua rồi."
Giọng của Bách lão nhị truyền đến từ phía bên cạnh khiến mọi người giật mình. Vì biểu hiện trước đó của hắn nên bọn Trình Thiên Bảo vô thức bày ra tư thế phòng bị, thế nhưng lại thấy Bách lão nhị vứt bỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn lúc nãy, cười hì hì tiến lại gần, bế thốc hướng dẫn viên Bính đang suy yếu vì trọng thương lên.
"Này, cậu ——"
Hạ Vân Lai theo bản năng định ngăn cản, nhưng Liễu Hồng Vũ đã nắm lấy tay gã và lắc đầu. Thứ nhất, hướng dẫn viên Bính không hề phản kháng, việc "lật mặt" vừa rồi của Bách lão nhị rất có thể là đang diễn kịch. Thứ hai, sau những trận chiến liên tiếp với Nhện Mặt Trời và Ifrit, hướng dẫn viên Bính bị thương quá nặng, ngay cả Long Hổ Bảo Đan của họ cũng không có tác dụng lớn. Hiện giờ chỉ có linh đan diệu dược có thể nằm trong tay phía Bách lão nhị mới mong cứu chữa được hướng dẫn viên Bính.
"Chúng ta cũng cần chỉnh đốn lại."
Trần Thành nói, máu từ trán hắn chảy xuống. Những người có mặt ở đây ai nấy đều bị thương không nhẹ, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh đâu đâu cũng là dấu vết của trận kịch chiến. Khu cắm trại tạm thời của họ đã sớm bị hủy hoại, xác khô rải rác, những khe rãnh sâu do xích lửa quất xuống mặt đất đầy rẫy dung nham bốc cháy, tỏa ra những đốm sáng lập lòe trong đêm tối. Nhiệt độ quá cao cùng mùi lưu huỳnh nồng nặc hoàn toàn không phù hợp cho con người sinh tồn.
Toàn bộ Rừng Hoá Thạch gần như đã bị hủy diệt hoàn toàn, chỉ còn lại cây hóa thạch khổng lồ nằm nghiêng ngả ở chính giữa rừng là vẫn còn vững. Trần Thành nhớ rằng Bách lão nhị bế hướng dẫn viên Bính rời đi theo hướng đó, nhưng bóng dáng của họ đã biến mất. Không biết là do có pháp môn ẩn thân hay là trong đống đổ nát của khu rừng vẫn còn ẩn chứa nguy hiểm.
Hơn nữa, việc Bách lão nhị mang theo hướng dẫn viên Bính cố ý né tránh bọn họ, e rằng là cần không gian riêng tư không muốn bị làm phiền.
"Đi xuống hang ngầm."
Trần Thành nói. Nhện Mặt Trời và lũ nhện con đều đã chết sạch, hang ngầm dường như lại có một tấm chắn vô hình bảo vệ nên không bị ảnh hưởng bởi dư chấn của trận kịch chiến, tầng nông rất thích hợp để bọn họ tạm thời dừng chân.
Bây giờ đã là 2 giờ sáng, tất cả mọi người vừa mệt vừa đuối, mong muốn được trị thương và nghỉ ngơi. Sau khi đưa các đội viên đến lối vào hang ngầm, Trần Thành cùng Trình Thiên Bảo và Đồng Phù cẩn thận đi thám thính trước, nhưng lại phát hiện tầng nông của hang ngầm như thể vừa được quét dọn qua, đặc biệt sạch sẽ. Những thứ như máu nhện, chân gãy hay xác nhện còn sót lại đều không thấy đâu.
Vừa rồi tất cả mọi người đều chiến đấu, kẻ có thời gian thu gom vật phẩm tài nguyên thì chỉ có thể là Bách lão nhị. Trần Thành khẽ động trong lòng, nghĩ đến nụ cười của Bách lão nhị mà mình vừa nhìn thấy. Mặc dù Trần Thành cũng muốn thu thập một số vật phẩm, nhưng nếu những xác nhện và máu không tầm thường này có thể lấp đầy khẩu vị của Bách lão nhị, khiến hắn không còn uy h**p hay ép buộc hướng dẫn viên Bính nữa, thì cũng là chuyện tốt.
"Đường Song, cậu đi theo tôi."
Sau khi ổn định đồng đội ở tầng nông hang ngầm, Trần Thành gọi Đường Song ra một góc. Hắn cảm thấy trí nhớ của mình dường như bị thiếu một đoạn, kể từ lúc Ifrit thực hiện huyết tế trở đi mọi thứ đều trở nên mờ mịt, không chân thực. Những việc mà đồng đội kể lại như việc hắn tay đâm xuyên lõi lửa giả, hay bàn tay xương khổng lồ bảo vệ họ, Trần Thành đều chỉ có ấn tượng mơ hồ.
Mà người gặp tình trạng tương tự với hắn chỉ có Đường Song. Liên tưởng đến bàn tay xương, Trần Thành nghi ngờ việc này có liên quan mật thiết đến Đường Song, có lẽ liên quan đến việc gã thừa kế ngọn lửa của cự nhân cát đỏ, hoặc từng ấp trứng thạch Phoenix.
Trần Thành cho rằng điểm này rất quan trọng, nhất định phải nhắc nhở hướng dẫn viên Bính. Với lại, hắn cũng thực sự lo lắng tình trạng của hướng dẫn viên Bính và tâm địa của Bách lão nhị, nên định mượn cớ này để đi thăm hỏi.
Khi Trần Thành và Đường Song vội vã đi tới cây hóa thạch khổng lồ, thì An Tuyết Phong, Vệ Tuân và Đạo Sĩ Bán Mệnh đang ở ngay trên đó. Chồn tuyết Đồng Hòa Ca đã hóa thành hình người, tất bật ngược xuôi trị thương cho Vệ Tuân. Chiết xuất sâm, thái tuế đổ lên người Vệ Tuân không tiếc. Dù thời gian gấp rút lại liên tục xảy ra sự cố, nhưng việc Đồng Hòa Ca tranh thủ nghiên cứu Long Hổ Bảo Đan vẫn mang lại hiệu quả đáng kể. Hai loại chất dịch quý giá tràn đầy sức sống này thấp thoáng có cảm giác hòa quyện vào nhau, hiệu quả tác động tăng lên gấp đôi.
Thế nhưng, rất nhiều nơi trên cơ thể Vệ Tuân đã bị hoại tử, bắt buộc phải khoét bỏ phần hoại tử để mọc ra xương và da thịt mới. Đồng Hòa Ca tay cầm một con dao lá sâm, đang nín thở tập trung cắt bỏ phần xương mặt dưới đã bị thiêu cháy đen kịt của Vệ Tuân. Đây cũng là vết thương nghiêm trọng nhất của cậu, cơ thể cậu có áo choàng đỏ bảo vệ, nửa mặt trên có mũ trùm và mặt nạ, duy chỉ có nửa mặt dưới là thê thảm không nỡ nhìn.
Cảnh tượng này khiến Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng phải nhíu chặt đôi mày, lòng đầy lo lắng sốt ruột, nhưng Vệ Tuân thì cứ như không sao, đôi mắt vẫn chứa đựng ý cười, tay không ngừng v**t v* bộ lông vũ đen mềm mại của phượng hoàng trong lòng, tâm trạng cũng thả lỏng hơn đôi chút.
Sau khi ẩn mình rời khỏi đội Trần Thành, phượng hoàng An đã hiện ra hình dáng, cả con chim rúc chặt vào lòng Vệ Tuân. Ký tự sinh mệnh nơi trái tim áp sát vào tim Vệ Tuân, bảo vệ cậu không chết. Khi đã lên đến ngọn cây hóa thạch khổng lồ, phượng hoàng yên lặng nằm trong lòng Vệ Tuân, một mặt trấn an cảm xúc của cậu, mặt khác dùng chiếc mỏ đen kịt thong thả, tỉ mỉ mổ và rứt đi lớp lông sói trắng bạc mềm mỏng trên ngón tay và cánh tay của Vệ Tuân.
Vệ Tuân không sợ đau, nhưng những sợi lông sói này kết nối với linh hồn của Sát Thủ Trăng Bạc, hành động này tương đương với việc An Tuyết Phong đang không khách khí mà rỉa vào linh hồn của Sát Thủ Trăng Bạc. Thế nhưng Sát Thủ Trăng Bạc vẫn im lặng, không hề có chút phản ứng nào, mặc cho phượng hoàng nhổ sạch lông trên cả một cánh tay. Cuối cùng, Đồng Hòa Ca thở phào nhẹ nhõm nói: "Xong rồi, rốt cuộc cũng gỡ ra được."
Khí thế trầm mặc, uy nghiêm của đội trưởng An quả thực tạo áp lực nặng nề cho người khác.
Đồng Hòa Ca thầm nghĩ, rồi dặn dò kỹ lưỡng: "Trong vòng ba tiếng không được cử động lung tung, không được làm bất kỳ biểu cảm nào trên mặt, đừng nói chuyện, đợi xương mọc lại hoàn chỉnh đã."
'Được.'
Vệ Tuân cười đáp bằng mật đàm, lúc này đây mật đàm thực sự vô cùng tiện lợi. Cậu cảm thấy từ chóp mũi trở xuống đều mát lạnh, được bôi kín bởi dung dịch thuốc đặc chế của Đồng Hòa Ca. Đạo Sĩ Bán Mệnh tháo vài vật phẩm ống tre và miếng ngọc ra để làm nẹp cố định, cùng với Đồng Hòa Ca cố định toàn bộ đầu của Vệ Tuân lại, không để cậu cử động loạn xạ.
Tuy đầu không thể cử động, nhưng tay vẫn có thể cử động được. Vệ Tuân đầy hứng thú nhận lấy phần xương mặt dưới đen kịt của mình từ tay Đồng Hòa Ca, lại thấy nó dưới sự bức xạ mặt trời mãnh liệt cùng lửa thiêu rực cháy, dưới sự tấn công của hai quái vật gần cấp vô giải đã không còn giống xương nữa. Nó vô cùng cứng cáp, chạm vào phát ra tiếng kim loại, phía trên còn đầy vân sáng và vân lửa, hàm răng đen kịt lộ ra ngoài như đá obsidian.
Vệ Tuân cầm lấy nó ướm thử lên nửa khuôn mặt dưới của mình, nếu mài giũa bên trong một chút, nó thực sự rất giống một chiếc "khẩu trang" đầu lâu với chất liệu cực tốt, hay nên là mặt nạ nửa mặt thì đúng hơn.
Nếu thực sự có thể dùng làm mặt nạ cho nửa mặt dưới thì cũng khá tốt, cậu đang thiếu một chiếc mặt nạ bảo vệ phần mặt dưới.
"Nói đi cũng phải nói lại, xương của cậu cũng cứng thật, tôi còn tưởng cứ chạm vào là sẽ tan thành tro bụi đấy."
Đạo Sĩ Mệnh thở phào nhẹ nhõm, vừa quan sát Đồng Hòa Ca xử lý các vết thương khác trên người Vệ Tuân, vừa không nhịn được mà bắt đầu lảm nhảm: "Nhưng mà khu vực đàn tế Mặt Trời trời trong hang ngầm cũng toàn là xương... Chẳng lẽ đối với loại tồn tại như mặt trời, 'xương cốt' có một ý nghĩa đặc biệt nào đó sao?"
Cho nên da thịt nửa mặt dưới của Vệ Tuân bị bức xạ từ ánh sáng của Nhện Mặt Trời thiêu rụi thành tro bụi, nhưng xương cốt lại được giữ lại, thậm chí còn xảy ra biến dị nào đó để có thể chống chọi được ngọn lửa tiếp theo của Ifrit?
"Ha, ha ha..."
Bất thình lình bị phượng hoàng An quét mắt nhìn một cái, Đạo Sĩ Bán Mệnh khựng lại, phát ra một tràng cười khan đầy gượng gạo. Hắn lấy ra mấy cái bình chứa, bên trong chính là máu và thịt, lớp giáp của Nhện Mặt Trời mà hắn đã giúp Vệ Tuân thu thập trước đó. Nhưng nếu lúc trước chỉ có ba bình, thì hiện tại Đạo Sĩ Bán Mệnh lại lôi ra tới tận ba mươi cái, hóa ra lúc nãy nhân lúc trận chiến kịch liệt, hắn đã tranh thủ đi vét sạch hang ngầm, gom hết tất cả chân gãy, kén, tơ nhện và mạng nhện của lũ nhện con về đây.
Thật là muốn mạng mà! Từ khi đến đây cho tới giờ An Tuyết Phong chưa nói với hắn một câu nào, lúc này lại dùng ánh mắt đó nhìn hắn, rõ ràng là đang nổi giận rồi.
Đạo Sĩ Bán Mệnh đem toàn bộ số vật phẩm này đưa hết cho Đồng Hòa Ca, nhìn Đồng Hoà Ca theo thói quen nuốt từng thứ một vào bụng, còn bản thân hắn không dám đối mắt với An Tuyết Phong dù chỉ một giây.
Không sai, Đạo Sĩ Bán Mệnh thầm cảm thấy sợ hãi. Lúc đó Vệ Tuân bảo không cần hắn, sau khi diễn xong kịch bản thì hắn thực sự rời đi luôn. Suy nghĩ của Đạo Sĩ Bán Mệnh lúc ấy là: 'Vệ Tuân bảo mình đi, nếu mình ở lại có khi sẽ làm loạn kế hoạch của cậu ấy, khiến kế hoạch vốn đang suôn sẻ lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.'
Nhưng làm sao có thể chắc chắn kế hoạch sẽ suôn sẻ? Vệ Tuân cũng không phải là toàn năng. Theo lý mà nói, trong tình huống An Tuyết Phong không thể toàn lực ra tay, Đạo Sĩ Bán Mệnh chính là lực lượng chiến đấu đáng tin cậy và mạnh nhất bên phía Vệ Tuân. Những người như Đường Song hay Trần Thành bên chiến trường, trong mắt An Tuyết Phong, đều không thể tin tưởng hoàn toàn.
Kết quả là Đạo Sĩ Bán Mệnh lại thật sự đi luôn, An Tuyết Phong tức giận chính là ở chỗ đó. Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng là du khách kỳ cựu rồi, chẳng lẽ không biết đạo lý phải đi đường vòng, ẩn nấp bên rìa trận chiến để bảo vệ sao?
Vệ Tuân thích mạo hiểm, thích lấy nhỏ đạt lớn, thì người bên cạnh càng phải suy tính nhiều hơn cậu, bảo vệ chu toàn hơn mới đúng. Ai cũng có lúc sơ sẩy, sao có thể một mực nghe theo mệnh lệnh của Vệ Tuân? Hắn đâu phải là loại đầu gỗ thẳng đuột không biết suy nghĩ!
'Trục xuất sự xâm nhiễm linh hồn của Sát Thủ Trăng Bạc đi.'
An Tuyết Phong bàn bạc với Vệ Tuân. Anh đem những sợi lông sói vừa mổ xuống bện vào một chiếc lông vũ, rồi ngậm lấy đặt vào kẽ ngón tay Vệ Tuân. Những sợi lông sói bạc mịn màng được bện chặt vào chiếc lông vũ đen kịt như đêm tối, tỏa ra ánh bạc thuần khiết, tựa như ánh trăng giữa đêm khuya.
Vệ Tuân để mặc Sát Thủ Trăng Bạc xâm thực linh hồn, thứ nhất là để mượn lực, thứ hai là vì ánh trăng. Hiện tại trận chiến đã kết thúc, có chiếc lông vũ này trong tay thì lượng ánh trăng cũng xem như đủ rồi. Đây là ánh trăng sinh ra từ linh hồn Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm, vô cùng thuần khiết.
Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm vào linh hồn Vệ Tuân quá sâu, nếu không nhờ có liên kết giữa cậu và An Tuyết Phong, nói không chừng linh hồn Vệ Tuân đã sớm bị chiếm trọn. Sắp đến giai đoạn cuối cùng, việc linh hồn bị xâm nhiễm khiến An Tuyết Phong cực kỳ không yên tâm.
'Linh hồn hắn xâm nhiễm linh có ảnh hưởng đến anh không?'
Vệ Tuân quan tâm hỏi. Nghe thấy Vệ Tuân đang lo lắng cho mình, lòng An Tuyết Phong ấm áp lạ thường, suýt chút nữa đã phát ra một chuỗi tiếng kêu "chiu chíu" vui vẻ. Anh giữ kẽ cọ cọ vào ngón tay Vệ Tuân, thản nhiên nói: 'Không đâu, họ không có hành trình vĩ độ Bắc 30°.'
Anh với Vệ Tuân là linh hồn tương liên, theo lẽ thường thì sự xâm nhiễm của Sát Thủ Trăng Bạc cũng sẽ gây ảnh hưởng đến anh. Thế nhưng phần xâm nhiễm đó chỉ là một phần nhỏ, hơn nữa những hướng dẫn viên và du khách từng sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30° là hoàn toàn khác biệt. Nếu Sát Thủ Trăng Bạc cũng có vĩ độ Bắc 30° trong tay, mang theo ô nhiễm lan tỏa từ đó tấn công thì An Tuyết Phong còn phải kiêng dè, nhưng họ không có, chỉ đơn thuần là xâm nhiễm linh hồn thì An Tuyết Phong thực sự không sợ.
'Vậy thì tốt.'
Vệ Tuân thở phào nhẹ nhõm, đại khái kể lại kế hoạch của mình cho An Tuyết Phong nghe. Anh nghe xong thì nhíu mày, suy ngẫm kỹ lưỡng. Kế hoạch của Vệ Tuân quá mạo hiểm, nhưng quả thực khả thi. Hơn nữa, An Tuyết Phong lập tức nhận ra điểm mấu chốt trong kế hoạch của cậu.
'Em muốn để Sát Thủ Trăng Bạc ô nhiễm lõi lửa Ifrit?'
'Chính xác.'
Vệ Tuân đáp. Cậu muốn sau khi mở hành trình vĩ độ Bắc 30° liên quan đến mặt trời trong cảnh tượng tái hiện này, sẽ trở tay hủy diệt đàn tế, khiến mặt trời rơi vào điên cuồng. Thế nhưng khi hiến tế Nhện Mặt Trời, ô nhiễm mặt trời điên cuồng trong trang sức mặt trời gần như đã cạn kiệt, không thể dùng cách ô nhiễm trực tiếp, thì chỉ có thể dùng thủ đoạn khác.
Vệ Tuân đã hứa sẽ đưa đội Trần Thành đến điểm đích thuận lợi, cậu sẽ thực hiện lời hứa xuất phát vào 5 giờ sáng để dẫn họ tới điểm cuối của hành trình là Con Mắt Sahara. Cậu không thể ở lại đây để chủ trì kế hoạch hủy diệt đàn tế Mặt Trời, vậy nên việc này bắt buộc phải có người khác thực hiện.
Kẻ Truy Mộng với Trương Tinh Tàng có thù với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, lại bị PTSD nghiêm trọng với mặt trời điên cuồng, chưa chắc đã đồng ý với kế hoạch của Vệ Tuân. Phía Nhà Chiêm Tinh thì Vệ Tuân không tin tưởng, ai mà biết được họ có giở trò gì với "mặt trời điên cuồng" hay không, nên cậu không định để họ tham gia vào.
Đạo Sĩ Bán Mệnh chính là quân bài dự phòng mà cậu để lại. Việc hủy diệt Ốc Đảo Viễn Cổ chưa chắc đã hủy được tín vật của Đạo Sĩ Bán Mệnh, nói không chừng tín vật đó còn chuyển hóa thành tín vật cho hành trình mới "Đàn Tế Mặt Trời". Nhưng sau khi phá hủy đàn tế, xóa sổ hành trình vĩ độ Bắc 30°, thì mới có thể coi là hủy diệt hoàn toàn vùng vĩ độ Bắc 30° này.
Khi đó Đạo Sĩ Bán Mệnh rất có khả năng sẽ khôi phục thực lực và tìm lại ký ức. Thế nhưng, nếu trước khi hủy diệt đàn tế mà thực lực của hắn vẫn chưa khôi phục, thì với thực lực hiện tại, hắn không thể nào khiến mặt trời điên cuồng được.
Vì vậy, Vệ Tuân đã nhắm mục tiêu vào Sát Thủ Trăng Bạc và Công Tước Thằn Lằn. Việc trước đó cố tình giả vờ không phát hiện, để mặc Ifrit phân tâm lén lút liên lạc với bọn Sát Thủ Trăng Bạc, cho đến lần này để Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm linh hồn, đều là những lần thử của Vệ Tuân để phán đoán ý đồ của họ.
Liệu bọn họ có ý định hủy diệt đàn tế Mặt Trời, phá nát "hành trình mới" này hay không?
Đến giờ, cậu đã có thể khẳng định phần nào.
'Công Tước Thằn Lằn sẽ hủy hoại hành trình mới này.'
An Tuyết Phong suy nghĩ một lát rồi đưa ra câu trả lời chắc chắn: 'Làm vậy hắn sẽ thu lợi lớn nhất.'
Dù sao đây cũng chỉ là một cảnh tượng tái hiện, việc sáng lập hành trình ở một mức độ nào đó hoàn toàn không có ý nghĩa thực tế, bởi vì hành trình này trong lịch sử đã được khai phá rồi, Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn còn tín vật trên người. Cho dù là giúp đỡ cự nhân cát đen hay giúp đỡ Mặt Trời, kẻ thu lợi nhiều nhất vẫn là đội Trần Thành do Vệ Tuân dẫn dắt.
Nhưng hủy diệt thì lại khác. Đến lúc đó, hành trình vĩ độ Bắc 30° sụp đổ, ô nhiễm tràn lan, tất cả mọi người sẽ bị ô nhiễm ngay lập tức, nhưng chính loại ô nhiễm đặc biệt đó lại là một hình thái biểu hiện của sức mạnh vĩ độ Bắc 30°. Đây chính là con đường nhanh nhất để Công Tước Thằn Lằn đoạt lấy một phần sức mạnh vĩ độ Bắc 30°.
Trận khởi động đối kháng cho lễ hội cuối năm chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, Công Tước Thằn Lằn chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Hơn nữa, các hướng dẫn viên kỳ cựu đại khái đều có thể suy đoán được thời gian của điểm tham quan. Đoàn du lịch Bính 1 dẫn tối đa chỉ ở lại Rừng Hóa Thạch hai ngày, đến giờ chắc chắn sẽ phải rời đi. Chờ đến lúc đó mới ra tay g**t ch*t "Mặt Trời", sẽ chẳng còn ai có thể ngăn cản được bọn họ nữa.
Điều này khả thi hơn nhiều so với việc tranh đoạt hành trình vĩ độ Bắc 30° từ tay Kẻ Truy Mộng, Nhà Chiêm Tinh, An Tuyết Phong hay Bính 1.
Tuy nhiên, sau khi phía Bính 1 rời đi, đàn tế Mặt Trời rất có thể sẽ bài trừ người ngoài rồi đóng cửa, nên họ cần phải tìm ra cách để âm thầm lẻn vào đàn tế.
'Ifrit là yêu linh canh giữ đàn tế Mặt trời, mà Mặt Trời vẫn chưa thực hiện lời hứa với nó... Có lẽ Mặt Trời cũng có phần hổ thẹn.'
'Nếu em muốn đi theo con đường khai phá đàn tế Mặt Trời, em không nên hoàn toàn nuốt chửng nó.'
An Tuyết Phong nói: 'Ifrit sống có ích hơn là chết.'
Dù Ifrit có phản bội đến cùng thì nó cũng khác với nô bộc của thần. Năm xưa, Thần đã hứa với Ifrit rằng nó chỉ cần canh giữ đàn tế trong một ngàn năm, sau đó sẽ có thiên sứ đến tiếp quản. Thế nhưng Ifrit đã canh giữ hết ngàn năm này đến ngàn năm khác, chính thần là người đã thất hứa trước.
Vệ Tuân vân vê lõi lửa Ifrit, bóp tới bóp lui, khiến đốm lửa đang ủ rũ ấy phát ra những tiếng "phì phì" nhỏ xíu. Ngọn lửa nhạt màu ngay sau đó bị Vệ Tuân nuốt chửng và hấp thụ, rồi lại bóp, lại nuốt.
Vệ Tuân sẽ hấp thụ lõi lửa Ifrit, nhưng không ăn sạch hoàn toàn. Khả năng lớn nhất là mang nó đến đàn tế Mặt Trời, để lại đó để đổi lấy nhiều lợi ích hơn.
Còn việc Sát Thủ Trăng Bạc xâm nhiễm linh hồn Bính 1, bề ngoài là đang cố gắng khống chế Bính 1 để đoạt lấy mảnh vỡ bướm của hành trình vĩ độ Bắc 30° trên người cậu. Tuy nhiên, có An Tuyết Phong ở đây, điều này về cơ bản là không thể thành công.
Mục tiêu thực sự của bọn họ rất có thể là thông qua lúc Bính 1 dung hợp với lõi lửa Ifrit, thừa cơ xâm nhiễm Ifrit, đến lúc đó sẽ mượn nhờ lõi lửa này để lẻn vào đàn tế Mặt Trời.
Vệ Tuân chính là dự định cho Sát Thủ Trăng Bạc cơ hội này. Ở một mức độ nào đó, họ có cùng mục tiêu, thậm chí có thể hợp tác. Nhưng Vệ Tuân hiểu rõ vì người nào đó, khả năng Công Tước Thằn Lằn tin tưởng cậu là cực thấp, một khi biết e rằng hắn sẽ cho rằng cậu có âm mưu gì đó, ngược lại khiến kế hoạch nảy sinh biến số không đáng có.
Làm sao để vừa không bị Sát Thủ Trăng Bạc phát hiện, vừa để hắn lặng lẽ lẻn vào trong lõi lửa Ifrit đây?
'Tôi có cách.'
An Tuyết Phong nói. Phượng hoàng nhẹ nhàng đáp lên đầu Vệ Tuân, không giống như sự nặng nề khi Đạo Sĩ Bán Mệnh cõng trên lưng, phượng hoàng An đậu lên đầu cậu nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng. Phượng hoàng An thuần thục nhổ một sợi tóc của Vệ Tuân, hay nói đúng hơn là một sợi lông sói dài trắng muốt, rồi bện vào lông vũ của mình. Chỉ vài thao tác linh hoạt, phượng hoàng An đã dùng lông sói bạc của Sát Thủ Trăng Bạc đan thành một chiếc lồng nhỏ, vừa vặn có thể nhốt lõi lửa Ifrit vào bên trong.
"Ồ hô, mỏ của đội trưởng An khéo thật đấy nha."
Đạo Sĩ Bán Mệnh đứng bên cạnh nịnh nót khen ngợi: "Ifrit quá xảo quyệt, không có thứ gì nhốt lại thì đúng là không yên tâm thật."
Vệ Tuân ném lõi lửa Ifrit vốn đã bị nuốt mất phần lớn lửa vào trong chiếc lồng. Có ánh trăng bạc chế ngự, cộng thêm sức mạnh của phượng hoàng An, lõi lửa Ifrit đã suy yếu đến mức này không thể nào bỏ trốn được nữa.
Theo lẽ thường, có lông vũ của phượng hoàng An bảo vệ, Sát Thủ Trăng Bạc không thể nào xâm nhiễm được vào lõi lửa Ifrit.
Ngay sau đó, Vệ Tuân đắm chìm liên kết với An Tuyết Phong, nhờ anh giúp đỡ thanh tẩy phần xâm nhiễm linh hồn của Sát Thủ Trăng Bạc.
Xem kìa, chẳng phải có thương có lượng thì mọi chuyện đều tốt đẹp sao? Chỉ cần có thể nghĩ ra cách tốt hơn, Vệ Tuân không phải là người không biết lý lẽ. Phương pháp để lộ kẽ hở ban đầu của Vệ Tuân vẫn còn hơi đơn giản, có thể sẽ bị một kẻ đa nghi như Công Tước Thằn Lằn phát hiện ra vấn đề, còn kẽ hở mà An Tuyết Phong để lại thì tinh vi hơn nhiều.
Phượng hoàng An vui vẻ dính lấy Vệ Tuân, cả con chim rúc hẳn vào lòng cậu, có chút ngại ngùng mà dang rộng đôi cánh ôm lấy cánh tay cậu. Nói đi cũng phải nói lại, một người đàn ông đích thực như anh mà lại rúc vào lòng đối tượng của mình thì thật là quái đản, nhất là khi bên cạnh còn có một tên Bán Mệnh không biết nhìn sắc mặt cứ dán mắt vào xem.
Nhưng nghĩ lại thì anh cũng đã để Vệ Tuân bế như vậy vài lần rồi, An Tuyết Phong liền bình tĩnh trở lại. Đều là đàn ông với nhau cả, giống nhau thôi. Dù sao bây giờ anh cũng đang là một con chim mà, Đạo Sĩ Bán Mệnh có nhìn thì đã sao? Có nhìn thì hắn cũng chẳng có ai để rúc vào lòng.
_________
Ba tiếng sau, vào lúc 5 giờ sáng, mặt trời vẫn chưa ló rạng, đất trời vẫn còn chìm trong màn đêm đen kịt.
Tại một địa điểm cách Rừng Hóa Thạch hai trăm dặm, giữa tiếng gào rít của bão cát, một hang cát đã được đào sâu xuống dưới cồn cát. Không biết dùng phương pháp gì để cố định mà lớp cát tơi xốp không hề bị sụp xuống, hang cát vừa rộng rãi lại vừa chắc chắn. Bên trong hang, một con sói trắng bạc đang nằm canh chừng, đôi mắt nó nhắm nghiền, toàn thân run rẩy nhẹ, đột nhiên như gặp ác mộng mà bốn chân đạp loạn xạ, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ bất an.
Một con tắc kè màu vàng đang vất vả bò trên mặt nó, dốc sức dang rộng tứ chi và đuôi để tiếp xúc với con sói lớn ở diện tích lớn nhất. Cách giải tỏa cơ bản nhất giữa hướng dẫn viên và du khách chính là tiếp xúc cơ thể, trong tình huống không thể tiến vào ảo cảnh, diện tích tiếp xúc càng lớn thì liên kết càng sâu càng ổn định. Những cặp hướng dẫn viên và du khách không có liên kết sâu là như vậy, một khi đối phương gặp vấn đề nghiêm trọng thì bắt buộc phải tiếp xúc diện rộng.
An Tuyết Phong và Vệ Tuân là như vậy, Công Tước Thằn Lằn và Sát Thủ Trăng Bạc cũng thế. Sát Thủ Trăng Bạc vốn không giỏi về phương diện linh hồn, vậy mà trước đó bị Nhà Chiêm Tinh tấn công linh hồn, sau đó lại dùng linh hồn xâm nhiễm Bính 1, hiện tại tình trạng không được tốt mấy.
Công Tước Thằn Lằn hiếm khi kiên nhẫn, vẫn luôn duy trì liên kết với Sát Thủ Trăng Bạc. Ngay cả khi bị con sói trắng đang bất an ngoạm lấy đầu, hắn cũng nhẫn nhịn chịu đựng.
"Thành công rồi."
Cuối cùng, sau một cú ngoạm đầu nữa, Sát Thủ Trăng Bạc rùng mình một cái, từ hình dạng sói trắng trở lại thành người. Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, việc đầu tiên sau khi biến lại là dùng quần áo của mình lau đầu cho con tắc kè nhỏ.
'Tình hình cụ thể thế nào, nói cho tôi nghe.'
Con tắc kè vàng nhỏ khó khăn vùng vẫy trong lớp vải quần áo dính đầy lông sói, mất kiên nhẫn nghiêm giọng hỏi. Sát Thủ Trăng Bạc tóm tắt ngắn gọn diễn biến sự việc, cuối cùng nói đến chiếc lồng giam giữ lõi lửa Ifrit.
"An Tuyết Phong canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, tôi đã phải dùng đến 'Lông vũ của Tháp Babie'."
Sát Thủ Trăng Bạc nói. Chiếc lồng đó có lông vũ của An Tuyết Phong trấn giữ, vốn dĩ lông sói của hắn không cách nào xâm nhiễm được vào lõi lửa Ifrit. Nhưng trước đây, Công Tước Thằn Lằn từng có hứng thú với hành trình vĩ độ Bắc 30° trong tay Góa Phụ Đen, nên đã từ phía Hội Nghị kiếm được không ít "Lông vũ của Tháp Babie".
Tất nhiên, nghe cái tên "Babie" là biết ngay đây là bản lậu rẻ tiền của Tháp Babel. Thương Nhân Buôn Vũ Khí của Hội Nghị chắc đã lấy được bản sao từ tay Uông Ngọc Thụ của đội Quy Đồ. Có điều đó là chuyện của nhiều năm về trước, khi đó Uông Ngọc Thụ còn chưa gia nhập đội Quy Đồ.
Tác dụng lớn nhất của "Lông vũ Tháp Babie" là âm thầm thay thế những chiếc lông vũ đã bị sức mạnh vĩ độ Bắc 30° xâm nhiễm, thực chất nó không chỉ nhắm vào Tháp Babel, mà bất kỳ chiếc lông vũ nào mang sức mạnh vĩ độ Bắc 30° đều có thể bị nó thay thế một cách giả thật khó phân. Công Tước Thằn Lằn vốn định dùng nó để tráo đổi tín vật lông vũ trong tay Góa Phụ Đen, nhưng mãi vẫn không tìm được cơ hội.
Lần này vừa hay An Tuyết Phong đang trong hình dạng phượng hoàng, cũng là lông vũ, lại còn dùng lông vũ để đan lồng. Sát Thủ Trăng Bạc to gan nhưng cẩn trọng, nhân lúc An Tuyết Phong đang mải liên kết với Bính 1 không rảnh quan tâm, hắn đã nghiến răng chịu đựng nỗi đau bị trục xuất linh hồn để tráo đổi lông vũ, tạo ra lỗ hổng dưới sự giám sát của An Tuyết Phong. Sau đó, hắn nhanh chóng xâm nhiễm lõi lửa Ifrit rồi rút sợi lông giả ra, động tác cực nhanh và kín kẽ.
Hắn là sát thủ lợi hại nhất, ẩn nấp đứng đầu nhà trọ, nên Công Tước Thằn Lằn hoàn toàn tin tưởng vào thực lực của hắn.
Thế nhưng... liệu mọi chuyện có quá thuận lợi không?
Một tia nghi hoặc thoáng qua, Công Tước Thằn Lằn khẽ nheo mắt lại.
"Những việc tiếp theo, chúng ta không tham gia."
Bính 1 ngay cả những thực thể gần cấp vô giải như Ifrit và Nhện Mặt Trời đều đã chiến thắng, hơn nữa còn bảo toàn được tính mạng cho toàn bộ đội viên, điều này thực sự quá kinh ngạc. Công Tước Thằn Lằn vốn dĩ chỉ coi Bính 1 là tệp đính kèm của An Tuyết Phong, Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh hay Kẻ Truy Mộng thì lần này đã thực sự ghi nhớ kỹ cái tên Bính 1 vào tâm trí.
Về những thứ như bói toán vận mệnh, Công Tước Thằn Lằn vốn chẳng hề tin tưởng. Thế nhưng, việc mưu tính hành trình vĩ độ Bắc 30° bao nhiêu năm qua mà chưa một lần thành công đã khiến hắn ngày càng trở nên thận trọng hơn trong phương diện này.
Công Tước Thằn Lằn đưa ra quyết định cuối cùng, Sát Thủ Trăng Bạc khẽ gật đầu tán thành.
Ở một phía khác, cũng là bên ngoài Rừng Hóa Thạch, David đang cau mày canh giữ bên ngoài lều của Nhà Chiêm Tinh, ngón tay không ngừng mân mê chiếc nhẫn. Con rồng lửa ma pháp vì nôn nóng mà ngoạm lấy sau gáy David, thể hiện đúng tâm trạng thực sự của chủ nhân lúc này.
Nhà Chiêm Tinh vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Cho dù hắn là người ứng với Liễu Hồng Vũ — kẻ đáng lẽ phải chết vào lúc rạng sáng, nhưng bây giờ đã là 5 giờ rồi... Đã trôi qua năm tiếng kể từ thời điểm rạng sáng, tại sao đội trưởng vẫn chưa tỉnh lại?
Chẳng lẽ trong lịch sử, Liễu Hồng Vũ cũng giống như Hạ Vân Lai, sau khi gặp nguy hiểm đều không chết ngay lập tức?
Thế nhưng đội trưởng đã hứa với gã rồi, sau khi đội trưởng đến nơi thì phải truyền tin tức về cho gã chứ!
__________
Nhà Chiêm Tinh đã tỉnh lại từ khoảng một tiếng trước. Việc đầu tiên hắn làm là bình tĩnh quan sát xung quanh, nhưng bốn bề chỉ là một màn đêm đặc quánh. Hắn có cảm giác như mình đang bị nhốt trong một không gian kín mít, và điều kinh khủng hơn là hắn không có tay chân.
Mình hẳn là một con rắn.
Nhà Chiêm Tinh thầm nghĩ. Theo đúng thiết lập, hắn sẽ ứng với con rắn đã g**t ch*t Liễu Hồng Vũ. Không gian kín đang vây hãm hắn có chút giống với vỏ trứng. Nhà Chiêm Tinh thử tìm cách phá vỡ chướng ngại vật xung quanh nhưng không thành công, có vẻ như vẫn chưa đến thời điểm nở, vì vậy hắn kiên nhẫn ẩn mình chờ đợi.
Cuối cùng, vỏ trứng bao bọc lấy hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt trên đỉnh đầu ngày càng mở rộng, dường như sắp vỡ tan đến nơi. Bỗng Nhà Chiêm Tinh như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn đối diện với một con mắt đang nhìn xoáy vào mình qua khe nứt — một con mắt khổng lồ đến dị thường so với kích thước hiện tại của hắn.
________
"Tôi định sẽ ấp nở Anka."
Vệ Tuân lên tiếng, gương mặt cậu lúc này cơ bản đã khôi phục bình thường, vết thương trên người cũng đã lành được hơn phân nửa. Hiện tại, cậu cùng Đạo Sĩ Bán Mệnh cùng tiến vào bên trong hốc cây hóa thạch khổng lồ, đi theo những rễ cây dạng ống vốn dùng để vận chuyển dung nham để thâm nhập vào ngôi miếu dưới lòng đất đã bị sa mạc vùi lấp. Đây cũng chính là con đường mà Đạo Sĩ Bán Mệnh đã thám thính trước đó. Cây hóa thạch khổng lồ quả nhiên thông với nơi sâu nhất của hang ngầm.
"Hôm nay đáng lẽ phải có nhật thực."
Chỉ khi dẫn dụ được cự nhân cát đen đến theo đúng tiến trình lịch sử, kế hoạch tiếp theo mới có thể hoàn thành. Nếu hôm nay không có nhật thực, mặt trời không "nhắm mắt", cự nhân cát đen chưa chắc đã đủ gan để xuất hiện.
Thế nhưng hiện tại phượng hoàng Anka không hề sa đoạ, An Tuyết Phong chỉ là hàng giả ngụy trang, làm sao để mặt trời "đau buồn nhắm mắt"? Dựa theo thời gian mặt trời mọc và lặn của vài ngày trước, họ chỉ còn tối đa một tiếng để chuẩn bị.
Vệ Tuân thế mà lại muốn tạo ra nhật thực!
"Tôi có một ý tưởng."
Vệ Tuân cười nói, trong tay cậu bùng lên ngọn lửa, bao bọc lấy quả trứng thạch Phoenix màu vàng đỏ đầy những vết nứt đã rất lớn. Qua khe hở đó, Vệ Tuân gần như có thể nhìn thấy sinh vật bên trong.
Một con ấu trùng màu đỏ lửa, toàn thân mọc đầy lông vũ đỏ rực đang bình thản nhìn vào mắt cậu. Chỉ cần nhìn ánh mắt này, Vệ Tuân đã biết ngay kẻ ứng với Liễu Hồng Vũ đã nhập vào bên trong cơ thể Anka. Vệ Tuân không thể xác định đối phương là bạn hay thù, nhưng phương pháp của cậu cũng chẳng cần đối phương phối hợp.
Nở một nụ cười với ấu trùng, Vệ Tuân lấy ra một đoạn Bắp Non nhỏ hẹp, dọc theo khe nứt mà thô bạo nhét cứng vào trong trứng thạch Phoenix. Trước khi nhét vào, cậu đã sớm dùng ngọn lửa Hỏa Thần nhỏ lăn qua một vòng quanh Bắp Non, đảm bảo hơi thở của nó giống hệt với chim Phoenix trong trứng thạch.
Trứng thạch Phoenix lại ấp ra một dị loại, ấp ra một con nhuyễn trùng thực thụ! Điều này sẽ khiến mặt trời đau buồn nhắm mắt, hay là sẽ nổi trận lôi đình đây?
Vệ Tuân nghi ngờ rằng "Mặt Trời" trong đàn tế đã chẳng còn bao nhiêu sức mạnh nữa, nếu không thì trong lịch sử, đối mặt với sự khiêu khích của cự nhân cát đen và phượng hoàng Anka sa đoạ, tại sao Mặt Trời chỉ có thể "nhắm mắt"?
Nếu trong lịch sử nó chỉ có thể nhắm mắt, thì bây giờ nó cũng chỉ có thể nhắm mắt mà thôi!
__________
Tác giả có lời muốn nói:
Bắp Non nhiệt huyếtlắc lư: Mi xịn quá! Ta có thể m*t m*t mi đó! Mi là nhuyễn trùng thứ năm đẹp nhất mà ta thấy!
Đẹp thứ nhất là baba (Vệ Tuân), đẹp thứ hai là bố lớn (* * *), đẹp thứ ba là bố hai (An Tuyết Phong), đẹp thứ tư là Bắp Non đây!
Nhà Chiêm Tinh: ???
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 399: Sahara Chết Chóc (75)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 399: Sahara Chết Chóc (75)
