Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 374: Sahara Chết Chóc (50)


Hư ảnh trong mộng


"Công Tước Thằn Lằn là thằn lằn đực đúng không?"


Vệ Tuân hiếm khi hỏi một câu ngớ ngẩn. Công Tước Thằn Lằn đương nhiên là giống đực, chuyện ấp trứng thì không phân biệt nam nữ, chỉ cần điều kiện phù hợp là được. Mấu chốt nằm ở chỗ "Công Tước Thằn Lằn tự mình ấp trứng", chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ cho thấy quả trứng thạch kia e là lai lịch không nhỏ. Trên người Công Tước Thằn Lằn hẳn có thứ gì đó có thể thỏa mãn điều kiện để trứng thạch nở.


"Tôi thấy quả trứng thạch dường như bị cố định trên một cây hóa thạch, có lẽ bọn họ không mang đi được."


Câu nói tiếp theo của Kẻ Truy Mộng lại khiến Vệ Tuân ngạc nhiên. Dù trứng đá bị cố định trong cây hóa thạch, chỉ cần chặt cả cây mang đi là được, Sát Thủ Trăng Bạc thừa sức làm việc đó. Trừ khi trong Rừng Hóa Thạch tồn tại điều gì dị thường khiến trứng thạch không thể rời khỏi nơi này, nếu không Công Tước Thằn Lằn chắc chắn sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như ấp trứng ngay tại chỗ.


"Ngày mai tới đó là biết thôi."


Vệ Tuân cười đùa nói: "Biết đâu lại là vật phẩm đặc biệt có thể sáng lập điểm tham quan mới thì sao."


Cậu chỉ thuận miệng nói, nào ngờ rồng Truy Mộng và An Tuyết Xà lại đồng thời nhìn sang cậu, ánh mắt khó diễn tả, rõ ràng là coi lời câu nói là thật. Rồng Truy Mộng do dự một lúc, trầm ngâm nói: "Cậu cứ coi như mình thật sự là hướng dẫn viên tới chi viện..."


"Hướng dẫn viên tới chi viện thì không được sáng lập điểm tham quan mới à?"


Vệ Tuân ngạc nhiên hỏi.


Có thể, nhưng rồng Truy Mộng thật sự không ngờ tới. Chẳng lẽ Bính 1 hoàn toàn không để tâm tới Sát Thủ Trăng Bạc hay Công Tước Thằn Lằn sao? Rồi cả chuyện cự nhân cát đen nữa. Cho dù đã chuẩn bị đi theo đúng lộ trình cảnh tượng tái hiện, cậu ấy chẳng lẽ không sợ những kẻ địch mạnh có thể g**t ch*t mình? Vậy mà còn có thể nghĩ tới chuyện mở điểm tham quan mới nữa chứ!


Ngày mai bọn họ sẽ phải tách ra hành động. Vệ Tuân thậm chí còn không định sắp xếp người âm thầm theo bảo vệ. Lỡ thật sự xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?


Đuôi rồng Truy Mộng khẽ vung trong bóng tối, quất An Tuyết Xà một cái. Chuyện này vẫn phải để tên này  nói ra mới được.


An Tuyết Xà thè lưỡi rít nhẹ, trầm giọng đáp: "Được."


Rồng Truy Mộng tức đến phát điên.


"Vậy là được rồi."


Vệ Tuân cười nói: "Tôi cứ coi mình là hướng dẫn viên tới chi viện thôi."


Cho dù cậu thật sự đi chi viện cho một đoàn du lịch nào đó, nếu gặp cơ hội sáng lập điểm tham quan mới, cậu chắc chắn sẽ không bỏ qua. Vệ Tuân dự định làm theo đề nghị của Trần Thành, hoàn toàn nhập vai, diễn đúng nhân vật.


"Ôi yên tâm đi, có tôi ở đây, chắc chắn không sao đâu."


Đạo Sĩ Bán Mệnh xen vào. Từ lúc nhắc tới Rừng Hóa Thạch, Vệ Tuân đã gọi hắn tới nghe cùng. Mới bước vào cảnh tượng tái hiện này được mấy ngày, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã nhỏ lại, hóa thành thiếu niên, tính tình cũng theo đó mà hoạt bát hơn hẳn, cười nói:


"Hê hê, biết đâu lại mở ra được một hành trình vĩ độ Bắc 30° thì sao."


Lời này vừa thốt ra, Kẻ Truy Mộng lập tức hít ngược một hơi lạnh, còn Vệ Tuân thì lại cười. Điều Đạo Sĩ Bán Mệnh nói cũng chính là điều cậu đang nghĩ.  Trong lịch sử, chẳng phải hành trình này đã mở ra Ốc Đảo Viễn Cổ đó sao? Vậy thì chứng tỏ nó nhất định có nhiệm vụ mở điểm tham quan mới.


Trước đó, ở chỗ cự nhân già tàn tật, nếu tên hướng dẫn viên khu Tây kia bảo vệ được đội viên của Trần Thành, rất có thể nhiệm vụ mở điểm tham quan mới đã thuộc về người đó rồi. Nhưng hiện tại thì khó nói, có lẽ nhiệm vụ sẽ càng gian nan hơn, cũng có lẽ cậu sẽ phải tranh giành nhiệm vụ với Trần Thành. Nghĩ tới đây, Vệ Tuân vậy mà lại có chút nóng lòng muốn thử sức.


"Tôi tham gia càng nhiều, thứ phát hiện được cũng sẽ càng nhiều."


Mảnh vỡ bướm của Ốc Đảo Viễn Cổ vẫn chưa thể xem là hoàn toàn thu phục. Nếu thông qua lần "sáng lập" này, có lẽ Đao Hút Máu đã dung hợp mảnh vỡ bướm kia sẽ có thể hoàn toàn nằm trong sự khống chế của cậu. Đồng thời, Vệ Tuân cũng thật sự tò mò nửa mạng mà Đạo Sĩ Bán Mệnh đã đánh mất rốt cuộc là thứ gì. Nếu đúng như suy đoán của cậu, là một tồn tại tương tự "mảnh phân tách", vậy thì hàm ý trong lời nói trước đó của Trần Thành quả thực rất sâu xa.


Tham gia vào cảnh tượng tái hiện này, coi nó như một hành trình cấp siêu nguy hiểm để thông quan là cách để giúp Đạo Sĩ Bán Mệnh tìm lại sức mạnh. Vậy có thể hiểu rằng, trong hành trình này, có lẽ sẽ có cơ hội chạm đến quy tắc của nhà trọ, đồng thời thăm dò được cách phân tách?


Vệ Tuân chưa từng quên ủy thác của Sơn Thần. Đây là chuỗi nhiệm vụ duy nhất cậu từng nhận ở cấp độ "quy tắc". Sơn Thần bị thiếu hụt ký ức, chịu ô nhiễm rồi chết đi, trạng thái này thực ra có nét tương đồng vi diệu với Đạo Sĩ Bán Mệnh. Vệ Tuân nhớ rõ ba món đồ cần tìm để hoàn thành nhiệm vụ. Gợi ý cuối cùng ghi rằng: Rồng nhỏ hồi sinh sẽ chỉ dẫn phương hướng cho bạn, nhưng có lẽ bạn nên mạnh hơn trước đã. Dù sao thì nơi những thứ đó tồn tại đều cực kỳ nguy hiểm.


Trước kia, Vệ Tuân nghĩ rằng, đã là nhiệm vụ cấp "quy tắc", những thứ đó hẳn đều được giấu trong hành trình vĩ độ Bắc 30°, như vậy mới xứng đáng gọi là nguy hiểm cực độ.


Nhưng lúc này Vệ Tuân lại nghĩ, nếu ngay bây giờ đã xuất hiện hành trình cấp vô giải, vậy thì nhiệm vụ vòng cuối cùng rốt cuộc sẽ được tiến hành trong hành trình có độ khó nào? Nếu chỉ hiểu theo nghĩa mặt chữ, "nguy hiểm cực độ" chẳng phải là hành trình cấp nguy hiểm cực độ sao? Kiểu như Tang lễ ở vùng ngoại ô Bắc Kinh?



Còn những hành trình nằm ở vĩ độ Bắc 30° do du khách tự phân loại nội bộ thành "hành trình cấp siêu nguy hiểm", thì độ khó cao nhất bên trong thực ra cũng gần đạt mức nguy hiểm cực độ. Giống như chuyến đi sa mạc lần này của đội Trần Thành, có thể coi là độ khó cao nhất trong cấp siêu nguy hiểm.


"Cậu mang theo cái này đi."


Rồng Truy Mộng nghẹn nửa ngày trời, cuối cùng thở dài một tiếng, đưa cho Bính 1 một cái lọ nhỏ. Bên trong là những hạt cát nhiều màu sắc, ban đêm tỏa quầng sáng nhàn nhạt, thoạt nhìn như dải cầu vồng bị giam trong lọ.


"Đây là hạt cát linh hồn sắc màu. Dùng nó, cậu có thể tự do ra vào mộng."


Kẻ Truy Mộng đổ cát màu trong lọ ra, những hạt cát ấy rơi vào tay vậy mà không tản ra, mà như thủy ngân chảy tràn, ngưng tụ thành một chiếc găng tay mỏng, lấp lánh, tựa như được dệt từ lụa màu. Sau đó rồng Truy Mộng lại đưa cho cậu một chiếc sừng hươu trắng muốt trong suốt, phần sừng phân nhánh như cành cây, bên trên quấn quanh một tấm lưới mảnh như tơ nhện, sợi lưới cực mảnh, gần như không thể nhìn rõ, chỉ trong bóng đêm mới lờ mờ lóe lên ánh bạc.


"Đây là một cái lưới bắt mộng. Tôi giao cho cậu quyền sử dụng phụ của nó."


Tối nay Kẻ Truy Mộng tuy đã phá hủy ác mộng, đưa những người bị cuốn vào đó ra ngoài, nhưng hắn phát hiện ác mộng này có thể tự chữa trị, không ngừng lặp lại. Trước khi Sát Thủ Trăng Bạc và những kẻ kia g**t ch*t "kẻ đáng chết", nó sẽ mãi mãi không dừng lại.


Hiện tại Sói Máu Rex đã bị hắn bày kế nhốt lại, chỉ cần vừa ngủ là sẽ lập tức tiến vào bong bóng mộng cảnh của Kẻ Truy Mộng. Nhưng với những nhân vật tồn tại trong các cảnh tượng tái hiện như anh em nhà Vu, hắn không thể nhúng tay can thiệp. Còn việc tính kế Sát Thủ Trăng Bạc thì lại thất bại, để hắn ta chạy thoát.


Cho dù trong ác mộng còn có Bướm Âm Dương, thì hắn cũng không phải đối thủ của Sát Thủ Trăng Bạc. Huống chi trong mộng còn có nhiều cự nhân uy h**p như vậy.


"Lưới bắt mộng có thể bắt giữ giấc mộng, còn hạt cát linh hồn sắc màu có thể giúp cậu mang đồ vật trong mộng ra ngoài."


Rồng Truy Mộng làm mẫu cho Vệ Tuân xem. Trước tiên hắn khiến Đạo Sĩ Bán Mệnh ngủ say, bắt đầu nằm mộng, sau đó bảo Vệ Tuân đeo găng tay cát linh hồn sắc màu, rồi nắm lấy lưới bắt mộng bằng sừng hươu, lắc qua lắc lại trên đỉnh đầu Đạo Sĩ Bán Mệnh, như thể đang bắt thứ gì đó trong hư không.


Vệ Tuân làm theo. Ngay giây sau, cậu kinh ngạc phát hiện chiếc lưới trong tay trĩu xuống, như thể thật sự đã bắt được thứ gì đó.


Những sợi tơ trên lưới bắt mộng cong lên thành hình vòng cung, tựa như đang bao lấy một vật. Thoạt nhìn giống như bắt được một làn sương mù đủ màu. Theo chỉ dẫn của Kẻ Truy Mộng, Vệ Tuân lắc nhẹ chiếc lưới, kinh ngạc phát hiện làn sương trong lưới như bị giũ ra, mơ hồ ngưng tụ thành một khung cảnh!


Trong cảnh đó, An Tuyết Phong tay trái nắm Vệ Tuân (Bách Hiểu Sinh), tay phải nắm Bính 1, đối diện với một con mèo tàn khốc khoác áo choàng đỏ. Phía sau còn có kẻ nào đó đang khúc khích cười, đang "tách tách" chụp ảnh —


"Cậu bắt được mộng của Đạo Sĩ Bán Mệnh rồi."


Rồng Truy Mộng quát lớn: "Kéo hắn ra ngoài, động tác phải nhanh! Với thực lực của cậu, việc bắt mộng chỉ có thể duy trì bảy giây!"


Năm giây là đủ rồi. Lời của Kẻ Truy Mộng vừa dứt, Vệ Tuân đã lập tức ra tay. Cậu kéo Đạo Sĩ Bán Mệnh trong mộng ra ngoài, làm theo chỉ dẫn của Kẻ Truy Mộng ném thẳng vào cơ thể đang hôn mê của đối phương, chớp mắt sau Đạo Sĩ Bán Mệnh đã tỉnh lại.


"Cứ làm như vậy là có thể đánh thức người trong mộng."


Kẻ Truy Mộng nói. Thực ra, thủ đoạn bắt mộng hắn dạy cho Bính 1 rất đơn giản và cứng nhắc, bởi cảnh trong mộng của con người vốn quái dị khó lường, không phải mộng của ai cũng sẽ xuất hiện hình ảnh của chính bản thân họ. Bắt mộng thực sự phải bắt đầu từ việc phát hiện ý nghĩa tượng trưng của các sự vật trong mộng, giải mộng, rồi tìm ra thứ trong mộng đại diện cho người nằm mộng, dẫn dắt người đó trở lại hình dạng thật, sau đó mới có thể bắt ra và đánh thức.


Nhưng trong tình huống này, hướng dẫn cách làm ấy cho Bính 1 dùng thì không có vấn đề gì, bởi trong ác mộng mà anh em nhà Vu và những người khác rơi vào, bọn họ đều xuất hiện với hình dạng thật của chính mình. Chỉ cần bắt mộng, tìm thấy, rồi kéo ra là được.


"Bắt mộng rất nguy hiểm, đừng có kéo nhầm người."


Kẻ Truy Mộng cảnh cáo. Nếu hình dạng của người nằm mộng trong mộng cảnh là một con quái vật, mà lỡ kéo hình tượng quái vật trong mộng ra rồi ném lên người nằm mộng, vậy thì sau khi tỉnh lại, người đó cũng sẽ phát điên như quái vật!


Nếu không đủ thực lực để chống Kẻ Truy Mộng, không thể tìm lại bản thân chân thật, thì sẽ vĩnh viễn phát cuồng, hoàn toàn sa đọa.


Đây vừa nguy hiểm lại vừa tàn nhẫn. Kẻ Truy Mộng rất giỏi giết người trong mộng, hắn dễ dàng giết các hướng dẫn viên đồ tể cũng chính vì điểm này. Trong mộng của các hướng dẫn viên đồ tể, bọn họ gần như đều không coi mình là con người. Có thể nói, lần duy nhất hắn thất bại là ở trên người Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh.


Nghĩ tới đây, ánh mắt rồng Truy Mộng trầm xuống, nhưng ngay giây sau hắn đã kinh hãi kêu lên: "Cậu đang làm gì vậy?!"


Chỉ thấy sau khi Vệ Tuân đánh thức Đạo Sĩ Bán Mệnh, cậu thừa lúc hiệu quả bắt mộng vẫn chưa biến mất, thò tay vào trong lưới bắt mộng, từ trong mộng kéo chính mình ra ngoài rồi ném xuống đất! Cậu không hề ngủ, trên mặt đất cũng không có người đang say ngủ, vậy mà lại có Bính 1 khoác áo choàng lam đậm lại như làn sương, nhẹ bẫng đứng bên cạnh Vệ Tuân!


Biểu cảm của "cậu" dường như có chút kinh ngạc, rồi khóe môi cong lên, nở ra một nụ cười. Nụ cười ấy vừa tà dị vừa mê hoặc, môi mỏng khẽ mở, tựa như hoa anh túc dẫn dụ linh hồn con người, nhưng Vệ Tuân lại mơ hồ ngửi thấy từ hư ảnh này một tia khí tức ô nhiễm kỳ lạ. Thế nhưng còn chưa kịp cảm nhận kỹ, một tiếng rít thè lưỡi vang lên khiến động tác của hư ảnh trong mộng khựng lại, ngay giây sau liền bị rồng Truy Mộng lao tới đánh tan.


"Làm như vậy rất nguy hiểm!"


Rồng Truy Mộng hiếm khi quát mắng nghiêm khắc: "Cậu muốn biến thành kẻ điên sao?!"


"'Hắn' không phải là một em khác."



An Tuyết Phong lên tiếng, anh biết Vệ Tuân đang muốn thử điều gì: "Hắn chỉ là hình tượng về em trong mộng của Bán Mệnh thôi."


Mỗi người đều có nhiều khía cạnh. Cách chúng ta thể hiện bản thân trước thầy cô giáo, gia đình và bạn bè đều khác nhau. Có thể nói, những người mà chúng ta quen biết chỉ thấy được một phần phiến diện của chúng ta, và sự phiến diện này lại càng bị bóp méo và phóng đại trong mộng.


"Không phải đâu! Tôi đâu có nghĩ bậy nghĩ bạ!"


Đạo Sĩ Bán Mệnh lập tức thanh minh. Hắn chắc chắn sẽ không mơ thấy một Vệ Tuân kiểu yêu tinh nhỏ mê hoặc người khác như vậy đâu! Hắn đâu muốn bị An Tuyết Phong đánh cho một trận!


"Dung hợp hư ảnh trong mộng có thể khiến cậu trong nháy mắt trở nên rất mạnh, thực lực tăng gấp đôi, nhưng đồng thời cũng sẽ chịu ảnh hưởng rất nghiêm trọng."


Rồng Truy Mộng đã bình tĩnh lại, chậm rãi phân tích lợi hại cho Bính 1 nghe. Nếu trong mộng của Đạo Sĩ Bán Mệnh, hình tượng về cậu là một kẻ điên cuồng giết người, vậy sau khi dung hợp hư ảnh trong mộng, bản thân Vệ Tuân cũng sẽ bị "kẻ điên cuồng giết người" ảnh hưởng. Điều này cũng có thể xem là một dạng ô nhiễm tinh thần.


"Đừng có nói bừa, tôi cũng đâu có cảm thấy hướng dẫn viên Thuý là kẻ điên cuồng giết người đâu."


Đạo Sĩ Bán Mệnh cảnh giác nói: "Trong lòng tôi, cậu ấy luôn là đứa con của vận mệnh, chính trực, lạnh lùng, cứng cỏi, thuần khiết—"


Hoàn toàn không phải kiểu mê hoặc người khác như vậy!


"Nếu Bán Mệnh cho rằng tôi là đứa con của vận mệnh, vậy sau khi tôi dung hợp hư ảnh, tôi cũng sẽ trở nên may mắn hơn sao?"


"Quả thực là vậy."


Rồng Truy Mộng trầm giọng nói. Thực ra việc dung hợp hư ảnh trong mộng đúng là một phương thức để thực lực tăng vọt trong thời gian ngắn, khiến sức mạnh bùng phát tức thời mạnh hơn. Thế nhưng, việc thanh tẩy ô nhiễm tinh thần lại khó hơn nhiều so với việc xử lý những biến dạng cơ thể. Cơ thể biến dạng, ảo thị hay ảo thanh, cuối cùng đều sẽ dẫn đến ô nhiễm tinh thần. Việc dung hợp hư ảnh trong mộng chẳng khác nào đi đường tắt, lao thẳng tới đích.


Đây cũng chính là thủ đoạn thường dùng của Kẻ Truy Mộng. Trạng thái dị hóa của hắn vô cùng đặc biệt: một nửa bộ não có thể nghỉ ngơi để nằm mộng, nửa còn lại vẫn tỉnh táo. Cách bắt mộng này có thể coi là tự cung tự cấp, mà hắn còn có phương pháp để dẫn dắt các hình tượng trong mộng. Hắn muốn nằm mộng thấy mình giỏi bắn súng, bơi lội, trượt tuyết, hay thậm chí là nín thở như rùa, đều có thể làm được.


Về mặt lý thuyết, cảnh trong mộng có vô hạn khả năng. Nhưng hư ảnh Bính 1 trong mộng thì không giống vậy. Trong khoảnh khắc ấy, Rồng Truy Mộng cảm nhận được nguy hiểm tột độ, cứ như hư ảnh Bính 1 trong mộng sống.. sẽ sống dậy vậy! Hắn liếc nhìn An Tuyết Xà, phát hiện ánh mắt đối phương cũng trở nên trầm trọng.


An Tuyết Phong cũng đã cảm nhận được. Đây không phải ảo giác.


Trên người Bính 1 dường như đang ẩn giấu một bí mật kinh khủng nào đó. Dù chỉ là một hư ảnh trong mộng, dù là do người khác mơ thấy, thì hư ảnh đó vẫn lờ mờ tỏa ra tia nguy hiểm.


"Đừng mang hư ảnh trong mộng của cậu ra ngoài."


Cuối cùng rồng Truy Mộng dặn dò như vậy. Ánh mắt Vệ Tuân lóe lên, đoán ra trong chuyện này hẳn có vấn đề, nhưng cậu không hỏi nhiều, chỉ gật đầu đáp ứng rồi hỏi tiếp:


"Vậy tôi mang của người khác thì không sao chứ?"


"Không sao."


Kẻ Truy Mộng lơ đãng đáp. Hắn vẫn đang suy nghĩ về hư ảnh Bính 1 trong mộng, vội chào tạm biệt mọi người, như thể muốn quay về nghiên cứu. An Tuyết Phong lại nói chuyện riêng với Vệ Tuân, nhắc tới lần mổ tim đầu tiên. Khi ấy Vệ Tuân bị tơ kén quấn chặt, ánh mắt, giọng nói, biểu cảm đều khiến người ta có cảm giác hoàn toàn khác.


Anh vĩnh viễn không quên được biểu cảm khi ấy của Vệ Tuân. Chàng thanh niên xinh đẹp như tinh linh, nửa cười nửa không nhìn anh, như thể đã biến thành một người khác. Dù là ánh mắt, thanh âm hay động tác, tất cả đều toát ra sức mê hoặc nguyên thủy nhất, như muốn câu dẫn thứ sâu thẳm nhất trong linh hồn con người, khiến bất kỳ ai cũng khó lòng chống cự. Khi ấy anh cho rằng Vệ Tuân bị mảnh vỡ bướm khống chế, nhưng thật sự là vậy sao?


Mảnh vỡ bướm có ý thức hay không vẫn còn chưa chắc. Chỉ có một điểm rõ ràng, khi Vệ Tuân chiến đấu với tộc trưởng cát đỏ, cậu đã hấp thu lượng lớn ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°, nắm giữ Đao Hút Máu, ngực bị thương nặng, mảnh vỡ bướm dị hoá trên diện rộng dẫn tới tơ kén quấn thân — tình cảnh ấy gần như giống hệt lần mất khống chế trước kia.


Nhưng An Tuyết Phong ở ngay bên cạnh Vệ Tuân, anh nhìn rất rõ, lần này Vệ Tuân hoàn toàn bình thường. Đúng là cậu có bị mảnh vỡ bướm ảnh hưởng, nhưng sự ảnh hưởng đó chỉ dừng lại ở cơn khao khát cực độ muốn dung hợp mảnh vỡ bướm cùng sự đói khát đối với ô nhiễm mà thôi, chứ không phải biến thành dáng vẻ như một người khác.


Nghĩ lại chuyện ấy, An Tuyết Phong không khỏi nổi da gà.


Nếu lần dị biến tính cách của Vệ Tuân khi ấy không phải do mảnh vỡ bướm gây ra, vậy rốt cuộc là do thứ gì?


Thực ra chính cậu cũng không nhớ rõ rất nhiều chuyện, phần lớn thời thơ ấu của cậu, ba mẹ cậu v.v... Hơn nữa cậu còn không cảm nhận được đau đớn, thiếu hụt cảm xúc tiêu cực. Nếu không gọi đó là bệnh, thì trạng thái của cậu trên thực tế lại rất giống với sau khi bị phân tách.


Mà lần mổ ngực đầu tiên, do trừng phạt ngày tận thế của việc đánh cược, Vệ Tuân bị tước đoạt "không cảm nhận đau đớn" và "sung sướng", cũng có thể nói là cậu tạm thời tìm lại được cảm giác đau, tìm lại được một phần cảm xúc tiêu cực. Liệu có phải chính vì vậy mà dẫn tới một loại dị biến nào đó hay không? Nếu nói như vậy thì...


'Thứ gọi là mảnh phân tách này, thực ra không thể đều coi như là thực thể.'


An Tuyết Phong nói: 'Phần bị mất của Đạo Sĩ Bán Mệnh rất có thể đang ẩn giấu trong tín vật Ốc Đảo Viễn Cổ.'



Chỉ khi hoàn toàn kích hoạt tín vật, dưới tác động của nhiều yếu tố đan xen, phần đã mất ấy mới có khả năng quay trở về, giống như sự hồi phục dần dần của Đạo Sĩ Bán Mệnh vậy.


Liệu có phải trong mộng của Vệ Tuân đang giấu thứ gì đó không?


"Ừ."


Vệ Tuân cũng đang nghĩ về chuyện này. Cậu nhớ lại lần mình đau đến hôn mê rồi rơi vào mộng, trong bóng tối sâu hơn của giấc mộng dường như có thứ gì đó đang gọi cậu, muốn kéo cậu chìm xuống sâu hơn nữa. Khi ấy nếu không phải An Tuyết Phong ở bên ngoài không ngừng gọi, gọi mãi cho đến khi đánh thức được cậu, e rằng Vệ Tuân thật sự đã chìm xuống để nhìn cho rõ.


Cậu tò mò đến cực điểm, một cảm giác phấn khích đến run rẩy khó diễn tả trào lên dọc sống lưng. Chẳng lẽ trong mộng của cậu thật sự có thứ gì đó sao? Cậu mơ hồ chạm tới một manh mối, nhưng vẫn chưa nhìn thấy rõ ràng.


"Phải trở nên mạnh hơn."


Trước lúc chia tay, An Tuyết Phong chỉ nói với Vệ Tuân đúng một câu này. Anh không dặn phải cẩn thận thế nào, cũng không giống như Kẻ Truy Mộng nghiêm cấm Vệ Tuân thăm dò mộng của chính mình. Chỉ một câu đơn giản ấy, lại chạm thẳng vào tâm tư Vệ Tuân.


Phải trở nên mạnh hơn, mới có thể tháo gỡ được nhiều bí mật. Chỉ là...


Khi quay lại hang cát, người đầu tiên mà Vệ Tuân nhìn thấy chính là Trần Thành. Hắn ôm kiếm tựa vào cửa hang, nhắm mắt ngủ nông. Vệ Tuân vừa trở về, hắn liền mở mắt, lịch sự chào một tiếng. Nhưng cậu lại nhìn ra được đối phương đang cảnh giác cậu, giống hệt như sự đề phòng mà một du khách dành cho hướng dẫn viên vậy.


À, hướng dẫn viên vốn là như vậy, luôn bị du khách đề phòng cảnh giác. Ngay cả những cuộc thảo luận nội bộ trước đó của bọn họ cũng hoàn toàn né tránh Vệ Tuân, thậm chí còn cố ý hoặc vô tình tách cậu ra khỏi "Bách lão nhị". Vệ Tuân liếc mắt là hiểu ngay, đội của Trần Thành chỉ muốn coi cậu như một hướng dẫn viên bù nhìn mà thôi.


Quả nhiên là đội từng được đội số một năm đó. Đối phó với hướng dẫn viên có hẳn một bộ quy trình riêng. Những du khách này không hề sợ hướng dẫn viên, trái lại còn đề phòng, cảnh giác. Nếu cậu không ngoan ngoãn làm bù nhìn, kết cục e rằng sẽ giống hệt tên hướng dẫn viên khu Tây kia.


Nhưng tuyến cảnh tượng tái hiện lần này... vẫn cần đội của Trần Thành phối hợp cho thật tốt mới được.


Vệ Tuân lạnh nhạt gật đầu, lướt qua Trần Thành và những người khác.


Cậu không vội. Cậu có cách riêng để hòa nhập vào đội.


_________


Khoảng hơn 7 giờ sáng hôm sau, toàn bộ thành viên trong đội của Trần Thành đều tỉnh dậy. Mọi người sắp xếp lạc đà, còn Trần Thành ra ngoài nhìn một vòng, quay về nói rằng gió cát bên ngoài vẫn chưa dừng.


Cơn bão cát bên ngoài đã gào thét suốt một ngày một đêm vẫn chưa ngớt, cái hang cát họ trú ẩn suýt đã sụp xuống. May mà hiện giờ sức gió đã yếu hơn đêm qua rất nhiều, miễn cưỡng cũng có thể lên đường. Mọi người bò ra khỏi hang cát nhìn quanh, chỉ thấy mọi dấu vết hỗn loạn đều đã bị cát vàng vùi lấp. Trình Thiên Bảo và Đường Song đi lấy nước trở về, vẻ mặt phiền não nói rằng điểm lấy nước đã bị cát chôn mất quá nửa.


"Bão cát kiểu này mà thêm vài đợt nữa, e rằng ốc đảo này sẽ biến mất trong sa mạc mãi mãi."


Trình Thiên Bảo thở dài, chia nước ấm cho mọi người: "Qua khỏi chỗ này chắc khó tìm được nguồn nước, mọi người uống được bao nhiêu thì uống, uống xong rồi hãy đi đổ đầy."


Nói xong hắn đưa tay che miệng ợ một tiếng, khiến bầu không khí vốn có phần nặng nề lập tức dịu đi.


"Vân Lai, sao rồi?"


Khi phát nước ấm, Đường Song tìm đến Hạ Vân Lai, hất cằm ra hiệu. Rõ ràng là đang ám chỉ bên đàn lạc đà kia, bóng lưng khoác chiếc áo choàng hướng dẫn viên màu lam đậm.


"Khá trầm lặng, không nói mấy câu, cũng không có vòi điểm."


Hạ Vân Lai nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung: "Nhìn cũng khá dễ ở chung, không phải kiểu hay gây chuyện, là người khá yên tĩnh."


Hắn vẫn nhớ tiếng cười khe khẽ của Bính 1, nghe rất dễ chịu.


"Chỉ là hướng dẫn viên hạng Bính thôi, chắc chắn không dám tống tiền đội Huyền Học chúng ta rồi."


Đường Song cười nói, nhưng ánh mắt cảnh giác đề phòng của gã không hề giảm đi. Tuy rằng hiện tại đa số bọn họ vẫn còn thuộc đoàn Lao Sơn, nhưng gần như ai cũng biết nhóm tân binh xuất sắc nhất mà đội Huyền Học tuyển chọn vào năm cuối của cột mốc mười năm này. Sau chiến trường mười năm, Trần Thành rất có thể sẽ trở thành đội trưởng Huyền Học, còn bọn họ cũng sẽ chính thức trở thành đội viên của Huyền Học.


Huyền Học là đội số một khu Đông, danh tiếng quá lớn. Hướng dẫn viên kiêng dè bọn họ thì nhiều, nhưng kẻ muốn diệt cả đội để nổi danh cũng không ít. Tên hướng dẫn viên khu Tây trước đó chẳng phải đã định giết họ để lấy tên tuổi sao? Kết cục lại là tự chôn vùi chính mình.


Hướng dẫn viên được bổ sung không phải do nhà trọ tùy tiện chọn ra, mà là tranh giành đoạt lấy. Không ai biết tên Bính 1 này rốt cuộc có lai lịch gì, trong lòng đang tính toán điều gì với bọn họ.


Tình trạng hiện tại của các thành viên trong đội không được tốt mấy. Cuộc tập kích đêm qua khiến tinh thần anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức sa sút rõ rệt, tiếp theo lại còn phải đi qua quãng đường dài trên sa mạc, mà bão cát vẫn chưa ngừng. Trần Thành lo mấy người họ sẽ đổ bệnh, nên nhờ bác sĩ trong đội là "Đao Lá Liễu" Liễu Hồng Vũ giúp kiểm tra một lượt.



"Nếu bảo tôi khâu vết thương, làm sạch vết thương hay moi mủ áp xe thì còn tạm được, chứ vấn đề tinh thần tâm lý thì tôi thật sự không rành."


Sau khi kiểm tra xong, Liễu Hồng Vũ cười khổ. Đôi mắt rất có thần, dáng vẻ điềm đạm chững chạc, trông khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, nhưng với nghề bác sĩ thì độ tuổi này vẫn còn khá trẻ. Ở ngoài đời, Liễu Hồng Vũ cũng chỉ mới vào bệnh viện không lâu, vẫn đang trong giai đoạn luân chuyển công tác.


"Tôi biết."


Tâm trạng Trần Thành nặng nề. Đêm qua, anh em nhà Vu và Chu Nguyên Đức đều gặp phải quái vật cự nhân trong mộng. Đây là hành trình cấp siêu nguy hiểm, kết hợp sinh tồn cực hạn với thần thoại truyền thuyết, vốn không bao gồm yếu tố linh dị, vì vậy những cự nhân họ gặp trong mộng không nên là ma quỷ.


Chuyện này giống như một dạng ám thị tinh thần mạnh hoặc ảo giác thì đúng hơn. Tương truyền sâu trong sa mạc có rất nhiều khoáng sản, trong đó có một số quặng phóng xạ cao, sau khi tiếp xúc sẽ làm ảnh hưởng đến thần kinh con người, khiến người ta chết trong mộng. Nhưng Trần Thành lại nhớ đến con mắt khổng lồ đáng sợ nằm chính giữa gương mặt cự nhân già tàn tật kia, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta hoa mắt chóng mặt.


Chẳng lẽ...


Hắn lắc đầu. Cho dù con cự nhân già tàn tật có đuổi tới lần nữa, bọn họ cũng không thể bịt mắt mà chiến đấu được. Nghĩ tới chuyện này cũng không có ý nghĩa gì.


8 giờ sáng, đội chuẩn bị xuất phát. Khi mới vào hành trình, bọn họ tổng cộng được cấp hai mươi con lạc đà, dùng để chở người và chở vật tư. Nhưng đến giờ chỉ còn lại chưa đầy mười con, chở người còn vừa đủ, lại còn phải gánh thêm số xương, sừng và thịt quái vật đào được. Nếu thời tiết tốt, thậm chí mọi người còn phải xuống đi bộ, để lạc đà chỉ chở lều trại và vật tư nhằm tiết kiệm sức cho chúng. Hoàn toàn không dư dù chỉ một con lạc đà để nhường cho hướng dẫn viên mới tới.


Bách lão nhị dễ nói chuyện, Trần Thành đã trao đổi trước với hắn rồi, chỉ còn Bính 1...


Trước khi xuất phát, Trần Thành tìm đến Bính 1, lịch sự nói: "Hướng dẫn viên Bính, đến giờ đi rồi. Ngài cưỡi lạc đà của tôi đi."


Hắn định nhường con lạc đà của mình cho Bính 1, tiện thể thăm dò tính tình thật sự của vị hướng dẫn viên này. Nếu có vấn đề gì thì sẽ xử lý đối phương trước lúc xuất phát, làm cho nửa sống nửa chết như tên hướng dẫn viên khu Tây trước đó, khỏi vướng tay vướng chân.


Nhưng đúng khoảnh khắc đến gần, Trần Thành bỗng lạnh sống lưng. Giữa cơn gió cát bay mù mịt, ngay sau lưng Bính 1, lại đứng sừng sững một cái bóng đen cao lớn đáng sợ!


Ánh sáng mờ, tầm nhìn quá thấp, lúc còn ở xa Trần Thành hoàn toàn không nhìn thấy thứ này. Giờ khoảng cách đã rất gần. Cái bóng sẫm màu đó cao gần ba mét, trông như ác quỷ, khiến Bính 1 đứng cạnh càng lộ ra nhỏ bé. Là cự nhân sao? Sao nơi này lại có cự nhân?


Khi cự nhân hung ác kia há to cái miệng đầy răng nanh, Trần Thành theo phản xạ lập tức rút kiếm. Nhưng ngay sau đó hắn nghe thấy một tiếng rống vang dội:


"BABA!"


Rồi nó "rầm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, vùi cái đầu to lớn vào trong ngực Bính 1. Cái miệng há ra của nó cao đến nửa thân người Bính 1.


Thấy Bính 1 ném chà là vào cái miệng khổng lồ của con cự nhân, Trần Thành cuối cùng mới không dám tin mà nhận ra, con cự nhân này là Tiểu Sa mà Bách lão đại cho bọn họ mượn!


Nhưng cự nhân non mới cao hơn hai mét, sao lớn vọt lên gần ba mét nhanh như vậy vẫn là điều chưa có lời giải. Chuyện khiến Trần Thành không tài nào hiểu nổi hơn nữa là tiếng kêu và hành động của Tiểu Sa.. từ bao giờ Bính 1 lại thân với Tiểu Sa đến mức này rồi?


Mà chuyện khiến Trần Thành càng không hiểu nổi còn ở phía sau nữa!


Trần Thành: ???


"Chào buổi sáng đội trưởng Trần, chuẩn bị xuất phát rồi sao?"


Không biết từ lúc nào, thiếu niên Bách lão nhị cũng đã đứng cạnh Bính 1, cười chào hắn: "Vậy thì đi thôi, lạc đà của câun cứ để cậu cưỡi đi hê hê!"


Trần Thành trơ mắt nhìn Bách lão nhị cực kỳ quen đường quen nẻo đi tới trước mặt Bính 1, cúi người một cái rồi cõng Bính 1 lên lưng.


"Đội trưởng Trần."


Bính 1 cưỡi trên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh, mà Đạo Sĩ Bán Mệnh lại ngồi lên vai Tiểu Sa. Tiếp đến, con cự nhân non cao hơn ba mét đứng thẳng người dậy.


Vệ Tuân ở vị trí cao nhìn xuống, ngược sáng, chiếc mũ trùm che khuất khuôn mặt, phủ lên đó một tầng bóng tối. Cậu mỉm cười với Trần Thành.


"Chúng ta xuất phát thôi."


___________


Tác giả có lời muốn nói:


Vệ Tuân: Tôi có cách hoà nhập với đội


Trần Thành: Hoà nhập với đội??


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 374: Sahara Chết Chóc (50)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...