Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 373: Sahara Chết Chóc (49)


Ấp trứng


"Phụt."


"Hử? Sao thế?"


Trời dần về tối, nhưng bão cát chẳng những không có dấu hiệu lắng xuống mà nhiệt độ còn đột ngột tụt mạnh, hệt như đêm qua. Từ nóng rực như muốn hong khô con người, chuyển sang lạnh giá đến mức nước nhỏ xuống là đóng băng, trước sau cũng chỉ trong vài tiếng đồng hồ.


Tối nay mọi người phải ngủ ngoài trời tại khu săn liên hợp. Gió cát quá lớn, mặt đất không thể dựng lều, hơn nữa thảm thực vật và nguồn nước ở khu săn này đã bị phá hoại, khuấy đục quá nửa do nhiều trận chiến trong ngày. Cộng thêm bão cát không ngừng nghỉ, e rằng chẳng bao lâu nữa ốc đảo sẽ biến thành biển cát mênh mông.


Mọi người trong đội của Trần Thành trú gió trong một cái hố cát ngầm do nhuyễn trùng khoan ra. Nói là hố cát thì không bằng nói là một hang cát lớn, đủ chứa hơn chục người, thậm chí có thể đứng thẳng người bên trong. Hang cát có thể chắn gió, nhưng không ngăn được cái lạnh, vì thế họ nhóm lửa. Ngọn lửa cam đỏ chiếu sáng cả hang cát, mọi người ngồi quây thành một vòng quanh đống lửa, nhỏ giọng trò chuyện. Trong chiếc nồi dã ngoại còn sót lại đang đun nước nóng, bên trong nấu ít chà là và những loại thực vật ăn được trong sa mạc.


Ở cửa thông gió của hố cát có hai người đang đứng. Vệ Tuân lắng nghe Hạ Vân Lai nói chuyện. Trước đó, Hạ Vân Lai từng cùng Trình Thiên Bảo bị cự nhân già tàn tật cắn, nhưng gã sở hữu danh hiệu màu lam đậm Mao Cương, không chỉ chống đỡ được mà còn nhanh chóng hồi phục thực lực. Lúc này, gã đã kích hoạt danh hiệu, toàn thân phủ đầy lông dài, trông chẳng khác nào một con khỉ đột lông xanh, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ấm áp.


Vừa rồi gã đang kể chuyện trong nhà mình. Hạ Vân Lai là người lớn tuổi nhất hiện tại trong đội của Trần Thành, hơn ba mươi tuổi, diện mạo già dặn, mọi người đều gọi gã là anh Hạ.


"Không so được đâu, hồi tôi bằng tuổi đội trưởng, thể lực tốt lắm."


Hạ Vân Lai thở dài. Cơn bão cát lớn đã cuốn chết không ít quái vật, mà những thứ đó tất cả đều là vật liệu quý giá. Giờ bên ngoài xem như đã tạm lắng, đội trưởng cùng với bọn Trình Thiên Bảo thay phiên nhau ra đào cát, nhưng đào cát trong bão lớn tiêu hao thể lực khủng khiếp, cho dù là Mao Cương như gã cũng không chịu nổi.



"Già rồi, hơn ba mươi tuổi rồi, haiz."


Chính lúc nói câu này, không hiểu sao lại khiến vị hướng dẫn viên trẻ tuổi đứng bên cạnh bật cười khẽ, làm Hạ Vân Lai thấy tò mò.


"Không có gì."


Vệ Tuân ngừng cười, nhưng trong đầu lại không nhịn được mà nhớ tới mấy lời ấp a ấp úng của An Tuyết Phong. Khi ấy anh buột miệng nói một câu "Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cũng coi là thanh niên tài giỏi", khiến Vệ Tuân suy nghĩ rất lâu, luôn cảm thấy An Tuyết Phong nói vậy là có ẩn ý, như đang âm thầm nhắc nhở cậu điều gì.


Là tuổi của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh có vấn đề? Trẻ hơn tưởng tượng? Hay là thời điểm anh trai tiến vào nhà trọ sớm hơn dự đoán của cậu, bên trong còn có uẩn khúc gì khác?


Nhưng vừa nghe Hạ Vân Lai nói vậy, Vệ Tuân bỗng cảm thấy có lẽ mình đã nghĩ quá phức tạp. Thử tính sơ qua thì tuổi của An Tuyết Phong và Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cũng xấp xỉ nhau. Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh là thanh niên tài giỏi, vậy chẳng phải An Tuyết Phong cũng đang ở độ thanh niên, chưa thể gọi là già hay sao.


Đúng là...


Dưới chiếc mũ trùm, Vệ Tuân lại khẽ cong môi cười, chỉ là lần này không phát ra tiếng. Hạ Vân Lai chỉ cảm thấy vị hướng dẫn viên mới đến đột nhiên rơi vào trầm mặc, liền nhún vai, cũng không hỏi thêm nữa.


Vị hướng dẫn viên mới tới này, Hạ Vân Lai cũng là cố ý bắt chuyện, nhưng lại không thể nhìn thấu được đối phương.


Nếu hướng dẫn viên chết trong hành trình, nhà trọ sẽ chọn một người mới thay thế. Chuyện này kéo theo không ít phiền phức, vì thế đội trưởng vẫn luôn cố giữ mạng cho vị hướng dẫn viên khu Tây kia. Ai ngờ đến chiều, khi bão cát lớn ập tới, tên hướng dẫn viên ấy lại xui xẻo chết thật. Hành trình mới đi được nửa chặng, phía trước vẫn còn hai điểm tham quan, cuối cùng nhà trọ vẫn phải phái cho họ một hướng dẫn viên mới.


May mắn coi như cũng có, người này là hướng dẫn viên khu Đông, chí ít cũng nên khá hơn khu Tây đôi chút. Với lại, đối phương xếp hạng Bính 1, mạnh hơn B125 rất nhiều.



Nghĩ đến đây, lại nghĩ tới ngày mai sẽ bước vào điểm tham quan mới, Hạ Vân Lai càng thêm lo lắng, cũng mất hứng thú trò chuyện. Thuốc lá đã hết từ lâu, gã đành nhai một quả chà là khô, nhai ken két thật mạnh, giống như đang nhai lá thuốc vậy.


Vệ Tuân phát hiện Trần Thành nói không sai. Cậu để Người Cảm Nhiễm giấu B125 đang hôn mê đi, rồi khoác áo choàng hướng dẫn viên, tự xưng là hướng dẫn viên mới tới tiếp xúc với đội của họ, vậy mà không một ai tỏ ra nghi ngờ.


Theo lý mà nói, hướng dẫn viên sống hay chết thì du khách hẳn phải cảm nhận được, nhà trọ cũng sẽ có thông báo, nhưng bọn họ lại không có biểu hiện gì khác thường.


Vệ Tuân dò hỏi vòng vo, nhắc tới trận kịch chiến buổi chiều, mới phát hiện khi bọn họ trò chuyện, dường như hoàn toàn không còn ấn tượng gì về đội của Nhà Chiêm Tinh, về Trương Tinh Tàng và những người kia nữa. Trong ký ức của họ chỉ còn lại thương nhân "Bách lão đại" cùng Bách lão nhị từng gặp ở ốc đảo sa mạc, còn những ký ức khác thì đều mơ hồ.


Xem ra trong cảnh tượng tái hiện này, dù là thân phận hướng dẫn viên hay thân phận thương nhân ở điểm mua sắm thì đều có thể tham gia và tiếp tục đi cùng. Hiện tại, Vệ Tuân đóng vai hướng dẫn viên, còn Đạo Sĩ Bán Mệnh tiếp tục làm Bách lão nhị. Trong ấn tượng của đội Trần Thành, bọn họ làm việc cho Bách lão đại để đổi lấy sự trợ giúp của Bách lão nhị, con nhuyễn trùng và cự nhân non Tiểu Sa.


Còn chuyện bộ lạc cát đỏ, bọn họ hoàn toàn không còn ký ức. Trong trí nhớ chỉ còn việc cả đội đang trên đường tới Rừng Hóa Thạch thì bị quái vật sa mạc truy sát, sau đó xui xẻo gặp phải một trận bão cát lớn. Hiện giờ, quái vật sa mạc đã bị cuốn chết, còn bọn họ trốn trong hang cát, tạm có được chút thời gian th* d*c.


"Bây giờ cứ ngủ một lát đi đã."


Thính lực Vệ Tuân rất tốt, cậu nghe được bên phía lửa trại, anh em nhà Vu đang thì thầm trò chuyện, giọng mang theo chút hoảng sợ bất an: "Đến rạng sáng... con cự nhân đó e là vẫn sẽ tới."


Bọn họ nói tới cuộc tập kích của cự nhân già tàn tật, cũng chính là ác mộng. Nghĩ tới đây, Vệ Tuân nhảy ra khỏi hang cát, tránh đội Trần Thành đang đội gió cát đào bới các chi quái vật, rồi đi xa một chút, cởi áo choàng ra thay trang phục. Hướng dẫn viên không được tự tiện rời đoàn du lịch, nhưng thương nhân Bách lão đại thì có thể. Có thân phận kép này vừa tiện cho cậu hòa vào đoàn du lịch, vừa thuận lợi để liên lạc với phía An Tuyết Phong.


"Bách lão đại" đi gần tới điểm đóng quân của đội săn bắt của bộ lạc cát đỏ thì dừng bước, huýt một tiếng sáo. Không lâu sau, trong màn bão cát đen kịt hiện lên một đốm sáng mờ, một con rồng nhỏ bay tới, đậu xuống vai Vệ Tuân. Chỉ nghe tiếng xì xì vang lên, một con rắn đen trắng quen đường quen lối bò qua cổ, quấn bên tai cậu, chính là An Tuyết Xà.


Thật ra đã quyết định đi theo tuyến cảnh tượng tái hiện thì tốt nhất bọn họ không nên tiếp xúc. Nhưng An Tuyết Phong và Kẻ Truy Mộng lại khác — một là con thằn lằn và một con rắn do Bách lão đại nuôi. Vệ Tuân lấy thân phận này tiếp cận bọn họ thì hoàn toàn hợp lý.



Rồng Truy Mộng hạ giọng hỏi. Đêm nay vẫn cần hắn ra tay giải quyết vấn đề ác mộng, tốt nhất là tìm được cách phá giải triệt để.


'Lũ trùng loé sáng đều biến mất rồi, cự nhân thì vẫn còn.'


An Tuyết Xà thì thầm quấn quýt bên tai Vệ Tuân, kể lại toàn bộ tình hình từ sau trận chiến cho tới tối nay. Tuy đã quyết định không can thiệp vào đội của Trần Thành nữa, để cảnh tượng tái hiện diễn ra theo đúng lộ trình, nhưng biến dị do cự nhân cát đen gây ra nên buộc phải theo dõi.


Khoảng 4, 5 giờ chiều, khi nhiệt độ bắt đầu hạ xuống, lũ trùng loé sáng đã biến mất trong bão cát, nhiệt độ không đủ, chúng không thể giao phối sinh sản. Các bộ lạc cự nhân cũng ngừng hỗn chiến, quay về lãnh địa của mình trong khu săn liên hợp. Đặc biệt là khi trời hoàn toàn tối, không còn cự nhân nào ở lại bên ngoài đào bới chiến lợi phẩm có thể bị chôn dưới cát nữa. Đám cự nhân của đội săn bắt bộ lạc cát đỏ đều im lặng tụ lại với nhau, trông như từng cột đá đỏ cát, đứng bất động.


"Trông chúng như đang ngủ say. Bọn Trương Tinh Tàng lén sang phía cự nhân sừng bò cát vàng, cắt được không ít sừng mà cũng không đánh thức chúng."


Bột phấn loé sáng tốt nhất vẫn nên dùng sừng của cự nhân cát vàng để đựng, cho vào vật chứa khác rất nhanh sẽ phai màu. Trương Tinh Tàng là đi cùng Người Cảm Nhiễm và David, mới quay về không lâu đã nói chuyện này.


"Cảm giác như sắp bước vào mùa tử vong vậy."


Vệ Tuân trầm ngâm. Vì đám cự nhân hễ trời tối là đồng loạt chìm vào giấc ngủ như ngủ đông, nên chuyện để Bướm Âm Dương kế thừa vị trí tộc trưởng nữa, cậu vẫn chưa có thời gian xử lý. Hơn nữa Vệ Tuân còn cảm thấy Bướm Âm Dương hình như đang né tránh mình, cậu định kiểm tra xem sau khi dùng Đao Hút Máu, hắn có bị tiêu hao quá mức không, tiện thể xem thử con trùng mẫu bướm âm dương của hắn có thể phối giống được hay không.


Bướm âm dương là trùng mẫu, phối với Tiểu Thúy thì chắc chắn không được, nhưng bây giờ cậu còn có Điệp Đại mà! Vệ Tuân vừa nghĩ tới đây thì lại nảy sinh ý định. Kết quả Bướm Âm Dương vừa thấy cậu đã lộ vẻ hồn xiêu phách lạc, đến lúc xác nhận cậu thật sự là đại nhân Bính 1 thì cảm giác đầu óc trống rỗng. Vệ Tuân không biết Bướm Âm Dương đã hiểu nhầm cậu thành một mảnh phân tách của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, còn tưởng hắn là vì nhìn thấy hư ảnh mèo nên mới thất thần như vậy.


Nếu đổi thành Linh Môi thì phản ứng e là còn dữ dội hơn nữa. Có điều chắc gã cũng không có cơ hội nhìn thấy đâu. Vệ Tuân đã sao lưu toàn bộ ảnh do Đạo Sĩ Bán Mệnh chụp, rồi bảo hắn xóa bản gốc, định bụng sau này rửa ra tự mình cất giữ.


"Sói Máu Rex nói gì chưa?"



"Sát Thủ Trăng Bạc và Công Tước Thằn Lằn rất có thể đã tới Rừng Hóa Thạch rồi."


An Tuyết Phong vừa mở miệng đã ném ra một quả bom nặng ký.


"Công Tước Thằn Lằn có thể dùng một lượng lớn mảnh hóa thạch để khử ô nhiễm."


Đây được xem là bí mật hướng dẫn viên, cũng chỉ những cao thủ như Sói Máu Rex mới biết được đôi chút, vậy mà giờ lại thẳng thắn nói hết ra.


Rừng Hóa Thạch là kỳ quan hình thành từ hàng chục triệu năm trước, là một khu rừng cổ đại chịu ảnh hưởng của núi lửa phun trào. Tro núi lửa vùi lấp cả khu rừng, khoáng chất hòa tan thấm vào thân cây, thay thế dần các sợi xơ, cuối cùng khiến từng thân cây, rồi đến cả khu rừng đều biến thành hóa thạch. Trong sa mạc Sahara có không ít núi lửa, nổi tiếng nhất chính là núi lửa Black Haruj, nằm ở phía bắc Sahara. Mà trong điểm tham quan ở Ốc Đảo Viễn Cổ này, vị trí của núi lửa Black Haruj lại chính là nơi ở ban đầu của bộ lạc cát đỏ!


Lửa địa ngục, núi lửa, rừng hóa thạch do núi lửa phun trào tạo thành — đúng như Vệ Tuân dự đoán, đội Trần Thành sẽ gián tiếp dính dáng tới bộ lạc cát đỏ ở điểm tham quan này. Chỉ là cậu không ngờ Công Tước Thằn Lằn lại có thể dùng hóa thạch để khử ô nhiễm.


"50% ô nhiễm, một đêm chưa chắc đã xử lý xong."


Rồng Truy Mộng trầm giọng nói. Ban đầu hắn định nhân cơ hội Sói Máu Rex bị bắt, Sát Thủ Trăng Bạc trọng thương, trong cơn ác mộng đêm nay sẽ hoàn toàn khống chế hai kẻ đó. Nhưng nếu Sát Thủ Trăng Bạc có thể xử lý ô nhiễm, thì cục diện sẽ trở nên khác hẳn.


Quả nhiên, đúng 12 giờ đêm, khi anh em nhà Vu, Chu Nguyên Đức và Bướm Âm Dương lại lần nữa rơi vào giấc ngủ mê man, rồng Truy Mộng dùng sức mạnh mảnh vỡ bướm đã lẻn vào trong cảnh trong mộng của họ. Chưa tới mười lăm phút, hắn đã khiến tất cả hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Nhưng cảm xúc của rồng Truy Mộng thì lại không mấy tốt.


"Sát Thủ Trăng Bạc chạy mất rồi."


Rồng Truy Mộng trầm giọng nói: "Nhưng tôi vẫn kịp cắt được một vài mảnh hình ảnh trong mộng của hắn."


"Hắn và Công Tước Thằn Lằn dường như đã phát hiện ra trong Rừng Hóa Thạch một quả trứng thạch khổng lồ có hoa văn lửa, hẳn là còn sống. Công Tước Thằn Lằn đang tự mình thử ấp quả trứng ấy."


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 373: Sahara Chết Chóc (49)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...