Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 375: Sahara Chết Chóc (51)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sa mạc đen
'Cậu không cảm thấy cõng tôi rồi lại ngồi lên vai Tiểu Sa kỳ cục lắm sao?'
Xuất phát chưa được bao lâu, Vệ Tuân hứng thú dùng Kéo tơ hỏi Đạo Sĩ Bán Mệnh. Thú thật thì lúc đó cậu cũng không ngờ Đạo Sĩ Bán Mệnh lại theo phản xạ mà cõng cậu lên. Vệ Tuân tính toán rất đơn giản: chỉ đứng cạnh Đạo Sĩ Bán Mệnh, nói chuyện thân thiết hơn một chút cho Trần Thành tận mắt nhìn thấy, rồi sau đó mới ngồi lên vai Tiểu Sa.
Tiểu Sa là thú cưng của Bách lão đại, cũng coi như của Bách lão nhị. Cậu khéo ăn khéo nói làm Bách lão nhị có thiện cảm, nên để thú cưng chở mình thì vẫn còn coi là bình thường.
Nhưng Bách lão nhị lại cõng cậu thì hơi lố thật.
Vệ Tuân quay đầu liếc nhìn, liền thấy trong đội lạc đà phía sau, Trần Thành đi đầu đang cảnh giác nhìn sang, rồi lại nở một nụ cười thân thiện với cậu, ngay sau đó lập tức thúc lạc đà đi nhanh mấy bước áp sát lại, nhìn về phía cậu như thể tưởng hướng dẫn viên Bính có chuyện muốn nói.
'Dọa đội trưởng Trần giật mình rồi.'
Vệ Tuân hạ giọng, cười nói với Đạo Sĩ Bán Mệnh qua Kéo tơ.
Quả thật là giật mình. Từ lúc xuất phát tới giờ, Trần Thành vẫn luôn gom các đội viên khác về phía sau hắn, còn bản thân thì cưỡi lạc đà bám sát Tiểu Sa. Nói là giới thiệu sơ lược về hành trình cho Bính 1, nhưng thực chất là luôn dán mắt theo dõi cậu, sợ cậu làm ra chuyện gì.
'Tôi phản xạ có điều kiện thôi.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh cạn lời đáp. Thật ra lúc cõng Vệ Tuân nhảy lên vai Tiểu Sa xong là hắn đã hối hận rồi. Bây giờ hắn đang ở hình dáng thiếu niên, mà Vệ Tuân cũng đâu có thấp. Nếu cõng theo tư thế bình thường thì chân Vệ Tuân phải kéo lê dưới đất, nên khi nãy hắn mới cố sức nhấc cậu lên cao, nhìn vào giống như Vệ Tuân cưỡi trên lưng hắn, thế mới tạm coi là ổn.
Nhưng bây giờ vừa ngồi lên vai Tiểu Sa, lại được hắn cõng, Vệ Tuân trực tiếp giẫm chân lên vai Tiểu Sa rồi đứng dậy, tư thế này kỳ quặc đến mức không thể tả nổi. Vệ Tuân cũng chẳng muốn làm khó bản thân, dứt khoát cùng Đạo Sĩ Bán Mệnh mỗi người ngồi một bên vai của Tiểu Sa. Dù vậy, ấn tượng sâu sắc mà cậu để lại cho Trần Thành trước đó đã hoàn toàn bén rễ, thế nên cậu thuận nước đẩy thuyền, đâm lao thì phải theo lao.
Trong hành trình này, sức mạnh tuyệt đối và sự uy h**p luôn dễ dàng tham gia vào đội hơn là việc cứ mãi lấy lòng hay yếu thế. Đặc biệt là hiện tại, khi Tiểu Sa và Đạo Sĩ Bán Mệnh có thể coi là con át chủ bài mạnh nhất mà đội của Trần Thành mời đến. Trước khi làm rõ được việc Bính 1 rốt cuộc có quan hệ gì với hai người họ, Trần Thành chắc chắn sẽ càng thêm thận trọng.
"Phía trước là sa mạc đen."
Vệ Tuân nói: "Đến sa mạc đen rồi thì bão cát sẽ nhỏ hơn, các du khách có thể ở đó nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút."
Sa mạc đen và trắng là một cảnh quan rất nổi tiếng, du khách xuất phát từ Cairo thường sẽ đến đó tham quan. Cái gọi là sa mạc đen thực chất là vùng cát phủ đầy đá bazan đen. Trải qua vô số năm sa mạc hóa*, các khối đá bị phong hóa** thành vô vàn viên đá đen lớn nhỏ khác nhau, thoạt nhìn giống như những rạn đá ngầm từng bị lửa thiêu rụi.
*Sa mạc hóa là hiện tượng suy thoái đất đai ở những vùng khô cằn, gây ra bởi sinh hoạt con người và biến đổi.
**Phong hóa là quá trình phá hủy đất đá và các khoáng vật dưới tác động của nước, gió, nhiệt độ hoặc sinh vật.

Cuối sa mạc đen là một dải đồi núi lửa màu đen, chính những khoáng vật núi lửa phun trào từ hàng chục triệu năm trước đã hình thành nên các gò đá đen như ngày nay.
Không có bề mặt cát tr*n tr**, lượng cát bụi bị bão cuốn lên tự nhiên cũng giảm bớt. Trong lúc trò chuyện, đội đã vượt qua một cồn cát, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải kinh ngạc.
Sa mạc đen kịt tựa như những ngọn núi than, rõ ràng dưới chân cồn cát vẫn là những hạt cát vàng óng, nhưng càng lên cao sắc đen càng đậm đặc, cho đến khi trở thành một màu đen sâu thẳm như thể có thể nuốt chửng mọi ánh sáng, vừa hoang vu vừa hùng vĩ. Đến rìa sa mạc đen, bão cát đã nhỏ dần, chỉ còn lại những luồng gió rít gào, cái nóng thiêu đốt khó lòng chịu đựng dường như cũng giảm đi đôi chút, khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn, ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng phải tặc lưỡi khen lạ.
Chỉ khi có thực lực đủ mạnh như Đạo Sĩ Bán Mệnh mới có tâm trí để thưởng thức cảnh đẹp, còn sắc mặt Trần Thành thì ngày càng nghiêm trọng, bởi vì đàn lạc đà khi đến trước sa mạc đen vậy mà nhất quyết không chịu đi tiếp. Chỉ mỗi cự nhân Tiểu Sa là không có biểu hiện bất thường, vẫn có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Đường Song nhảy xuống khỏi con lạc đà của mình, cố gắng kéo nó đi, nhưng con lạc đà cứ nghếch cổ lên bướng bỉnh bất động. Thấy gã như vậy, con lạc đà của Trần Thành tiến lại gần, phun nước miếng vào Đường Song.
Đàn lạc đà buộc phải dừng lại trước sa mạc đen, mọi người đều cau mày. Không thể vòng đường khác, phóng tầm mắt nhìn sang hai bên chỉ thấy những cồn cát đen chồng chất tầng tầng lớp lớp, còn nhìn thẳng về phía trước thì lờ mờ thấy cách đó chừng vài nghìn mét lại là cát vàng bình thường. Hình dạng của sa mạc đen này giống như một quả tạ hai đầu to ở giữa thon lại, đi thẳng đã là quãng đường ngắn nhất rồi.

Người có vận may Chu Nguyên Đức và đội trưởng Trần Thành xuống lạc đà, cùng với hướng dẫn viên Bính 1 đang cưỡi Tiểu Sa tiến lên phía trước dò đường. Tiểu Sa nhiều nhất có thể cõng ba người, lại chạy cực nhanh, khoảng chừng mười lăm phút sau sẽ quay lại. Những thành viên còn lại được ở lại bàn bạc, Trần Thành không quá lo cho những người ở lại, dù sao thì Bách lão nhị cũng ở đây.
"Chẳng lẽ ý là từ sa mạc đen đến Rừng Hóa Thạch không thể cưỡi lạc đà nữa, mà phải đi bộ sao?"
Trình Thiên Bảo lo lắng. Lạc đà xem như là "phương tiện giao thông" do nhà trọ chuẩn bị cho họ sau khi tiến vào sa mạc, giống như xe việt dã vậy. Lạc đà không chịu đi rất có thể là yêu cầu của nhà trọ, tiếp theo không được mượn phương tiện, mà phải dựa vào sức người để tiến lên.
"Cũng có khả năng, trong bão cát mà đi bộ mới tính là sinh tồn cực hạn."
Đường Song ban đầu tỏ ý đồng tình, nhưng sau đó lại nói: "Chỉ đi bộ thôi thì với tốc độ của chúng ta, trước 12 giờ trưa chắc chắn không thể tới được Rừng Hóa Thạch đâu."
Việc di chuyển trong sa mạc vốn đã tiêu hao thể lực nhiều, huống hồ lúc này mặt trời đã lên, nhiệt độ đang dần tăng cao. Ngay cả gió cũng mang theo hơi nóng hầm hập, cho dù đã quấn khăn, che mặt và đeo kính chắn gió, vẫn có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác khô nóng ấy. Sa mạc đen trước mắt lại càng giống như đã hấp thụ một lượng nhiệt lớn, không biết có phải ảo giác hay không mà không khí bên đó trông như bị sức nóng làm cho méo mó vặn vẹo.
"Nếu không được xuống lạc đà, vậy thì vấn đề nằm ở sa mạc đen."
Nhà trọ cấp cho họ lạc đà hoang, chỉ có một bướu, thân hình to gấp đôi lạc đà thường. Tương truyền, lạc đà hoang là tinh linh của sa mạc, chỉ có chúng mới có thể dẫn người vượt qua những cơn bão cát khắc nghiệt để rời khỏi sa mạc. Những con lạc đà trong đội đều có bộ lông màu cát nhạt, dưới ánh mặt trời gần như trắng ra, ánh lên sắc vàng sữa nhạt. Đặc biệt là con lạc đà đầu đàn mà Trần Thành cưỡi, bộ lông nhạt đến mức gần như trắng, khiến nó trông càng thêm thần dị.
Con vừa nãy phun nước miếng vào Đường Song là nó.
"Nếu có nguy hiểm thì lạc đà hoang hẳn là có thể cảm nhận được."
Đường Song tháo khăn trùm đầu ra giũ giũ, rồi ném xuống cát nóng lăn vài vòng. Chẳng bao lâu khăn đã khô, cát bám trên đó chỉ cần lắc nhẹ là rơi xuống. Đứng bên cạnh gã, Hạ Vân Lai thấy vậy không khỏi chậc lưỡi:
"Khô thật đấy. Vừa rồi vị hướng dẫn viên kia nói sa mạc đen này là do núi lửa phun trào từ hàng chục triệu năm trước tạo thành, vậy thì rất có thể bên dưới chôn vùi những khoáng thạch có phóng xạ."
Nếu có khoáng vật phóng xạ, cây cối không mọc, động vật không sinh sống, con người đi vào sẽ bị mất phương hướng, như vậy cũng có thể giải thích được rồi.
"Không thể cứ hễ gặp một tử địa là lại nghi ngờ có khoáng vật phóng xạ chứ. Tôi từng nghe nói sa mạc đen bên Cairo có cơ chế hình thành giống hệt nơi này, du khách vào tham quan cũng đâu có sao."
Vu Hạc Hiên phản bác: "Biết đâu trong sa mạc đen này có thứ quỷ quái gì đó, chỉ có mắt của lạc đà hoang mới nhìn thấy."
"Có truyền thuyết nói sa mạc đen là hình phạt do thần linh giáng xuống. Nơi đây không mọc nổi một ngọn cỏ, không có loài động vật nào dám đặt chân tới, là một tử địa hoang vu rộng lớn. Bất cứ kẻ mạo hiểm nào dám bước vào vùng đất chết này đều sẽ bị ma quỷ mê hoặc, lạc mất phương hướng, mắc kẹt tại đây mãi mãi."
Hành trình của họ vốn đã mang yếu tố thần thoại, kết hợp với môi trường sinh tồn cực hạn, nên nếu có vấn đề gì là mọi người lại vô thức suy đoán theo hai hướng này.
"Em thấy cát đen này nóng hơn cát thường nhiều lắm, có khi nào lạc đà không chịu nổi nhiệt độ này không?"
Cô em gái Vu Phi Loan nhỏ giọng nói, đồng thời đưa bàn tay ra. Trên ngón tay cô lại nổi lên một vết phồng vì bị bỏng! Rất kỳ lạ, sau khi tiến vào sa mạc đen, nhiệt độ không khí rõ ràng thấp hơn bên ngoài một chút, nhưng cát đen lại nóng hơn hẳn, cứ như những hạt cát đen đặc biệt này đã hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng vậy.
"Cát này đúng là nóng thật."
Hạ Vân Lai chậc lưỡi. Một bàn tay của hắn mọc đầy lông dài, đã biến thành tay mao cương, thử nắm một nắm cát đen. Dù da của mao cương vô cùng bền chắc, tay gã vẫn bị bỏng đến mức tróc mất một lớp da.
Vậy thì đây đã không còn là loại cát nóng thông thường nữa, mà càng giống một thứ thần thoại linh dị nào đó, chẳng hạn như cát đen nóng rực bị nguyền rủa. Dù vậy, những người trong đội của Trần Thành lại suy nghĩ khá linh hoạt. Họ thử xúc cát vàng bên ngoài rải phủ lên lớp cát đá đen kịt kia, quả nhiên lạc đà chịu tiếp tục đi về phía trước. Chỉ cần có thứ gì đó phủ lên trên cát đen thì sẽ không xảy ra vấn đề.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ sa mạc đen trước mắt quá mức rộng lớn, bọn họ không thể vừa đi vừa rải cát theo cách này suốt cả chặng đường. Với lại, Hạ Vân Lai còn phát hiện rằng sau khoảng mười lăm phút, số cát vàng tiếp xúc với cát đen ấy cũng dần chuyển sang màu đen. Không rõ là chúng bị trộn lẫn vào nhau hay do nguyên nhân nào khác, trông cứ như cát vàng đã bị ô nhiễm.
"Mười lăm phút là đủ rồi."
"Tôi có bùa sương giáng, có thể thử đóng băng cát vàng lại với nhau."
"Bùa sương giáng quá ít, mà lượng cát tiêu hao lại quá nhiều. Chúng ta không thể trải cát suốt dọc đường được, mười lăm phút là cát vàng đã bị nhuộm đen!"
Các đội viên cho rằng đây là thời hạn của điểm tham quan, buộc họ phải vượt qua sa mạc đen trong vòng mười lăm phút. Đi thẳng thì chắc chắn kịp, còn nếu phải vận chuyển cát vàng qua lại thì chưa chắc.
"Tôi có thể nuốt cát."
Hạ Vân Lai vừa nói vừa nuốt một lượng lớn cát vàng. Gã sở hữu danh hiệu lam đậm Mao Cương*, vốn rèn luyện thân thể cứng rắn như thép. Từ sau khi bị cự nhân già tàn tật cắn bị thương, danh hiệu của gã xảy ra biến dị, có thể nuốt lượng cát vàng nhiều đến dị thường. Chừng ấy cát, vừa đi vừa nhả ra là đủ, không cần lo giới hạn thời gian.
*Mao Cương (Cương thi có lông): cấp bậc của cương thi. Cương thi có lông theo cấp bậc như: Tử cương (lông tím), Bạch cương (lông trắng), Lục cương (lông xanh), Mao cương (lông cứng như tóc).
Khi chứng kiến Hạ Vân Lai nuốt chửng cả một gò cát nhỏ, ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng không nhịn được mà thốt lên đầy kinh ngạc.
Đạo Sĩ Bán Mệnh là cao thủ điều khiển thi, đương nhiên hiểu rõ thế nào là cương thi phi phàm. Nhưng ngay sau đó, nét mặt hắn lập tức trở nên nghiêm trọng.
'Danh hiệu của Hạ Vân Lai biến dị... trông như bị ô nhiễm.'
Danh hiệu biến dị cực kỳ không ổn định, lại chưa từng được kiểm tra toàn diện, nhất là khi có liên quan đến ô nhiễm, rất dễ phát sinh vấn đề bất cứ lúc nào. Đội của Trần Thành đã bàn bạc, định luân phiên dùng bùa nước, bùa sương và cát vàng để trải đường tiến lên. Nhưng điều Đạo Sĩ Bán Mệnh nghĩ tới là, nếu có thể, tốt nhất không nên để Hạ Vân Lai nuốt số cát vàng bên ngoài.
Rốt cuộc là cát vàng đặt lên cát đen mới bị ô nhiễm rồi chuyển sang màu đen, hay chỉ cần mang cát vàng vào đây, dù không tiếp xúc với cát đen, cuối cùng cũng sẽ bị ô nhiễm, biến thành màu đen?
Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã thấy nổi da gà. Nhưng nhớ lại lời đội trưởng Trần, hắn không ngăn cản, chỉ nói chuyện này cho Vệ Tuân biết. Với thân phận đàn em của "thương nhân", hắn không thể can thiệp quá sâu. Người duy nhất có thể danh chính ngôn thuận thay đổi cục diện lúc này chỉ có hướng dẫn viên Vệ Tuân.
'Cậu đừng vội, tôi đã quay lại rồi.'
Giọng Vệ Tuân nghe rất vui vẻ, chẳng lẽ cậu tìm được thứ gì hay ho? Đạo Sĩ Bán Mệnh đi tới ranh giới giữa cát vàng và cát đen, phóng mắt nhìn ra xa, quả nhiên thấy bóng dáng cao lớn của Tiểu Sa. Hắn vừa định mở miệng: "Hướng dẫn viên Bính, cậu nói xem... đệt!!"
Tiếng thét kinh hãi của Bách lão nhị khiến cả đội lập tức cảnh giác, nhanh chóng vào tư thế chiến đấu. Vừa nhìn về phía trước, tim mọi người liền đập thình thịch. Bách lão nhị đã ngã nhào vào một hố cát rộng đến trăm mét, dài hàng chục mét, sâu hun hút. Không, gọi là hố cát vẫn chưa đủ, phải là một con đường cát mới đúng. Bắt đầu từ vị trí Đạo Sĩ Bán Mệnh rơi xuống, cát đá đen từng mảng liên tiếp sụp đổ, kéo dài về phía trước. Sa mạc đen mênh mông vô tận trước mắt họ, hóa ra chỉ là một lớp bề mặt mỏng manh.
Đây là địa hình kỳ dị hình thành tự nhiên, hay là một dạng bẫy rập tự nhiên nào đó? Chẳng lẽ con cự nhân tàn phế kia đã chạy lên phía trước, định tóm gọn cả bọn trong một mẻ? Nhưng vừa rơi xuống hố cát, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Trong tay hắn là một khối đá đen đã nứt vỡ, bóp mạnh rắc một tiếng, liền vỡ vụn thành bột, để lộ bên trong một ít chất lỏng dạng keo màu vàng nhạt.
Bắp Non!
Lớp cát đen trước mắt thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng thực chất toàn bộ đều bị chất nhầy kết dính lại với nhau. Tầng cát đã bị ăn mỏng đến mức đáng sợ, con người vừa bước lên là lập tức sụp xuống. Men theo con đường cát sụt lún nhìn về phía xa, Đạo Sĩ Bán Mệnh lờ mờ thấy từng đoạn Bắp Non màu vàng nhạt của con nhuyễn trùng. Con đường cát ấy vừa khéo kéo dài đến ngay dưới chân Vệ Tuân và Trần Thành, những người đang quay trở lại.
"Quái vật Sahara à?"
Vệ Tuân cưỡi trên vai Tiểu Sa, nhướng mày, cố ý dùng giọng âm u rờn rợn. Đạo Sĩ Bán Mệnh vừa nghe đã biết cậu bắt đầu diễn. Trong cát đen này chắc chắn có thứ Vệ Tuân nhắm tới, nên mới sai Bắp Non ra ăn. Nghĩ vậy, hắn liền phối hợp, cười ngạo nghễ ha hả:
"Bị dọa giật mình rồi hả? Đây là thú cưng của đại nhân đó."
"Khó lắm mới ra ngoài một chuyến, cho nó thả lỏng chút, ra ăn đất chơi."
Nói xong, Đạo Sĩ Bán Mệnh nghênh ngang bước tới, đá một cước vào mông Bắp Non. Chưa kịp để Bắp Non phản ứng, Vệ Tuân đã phối hợp thu nó vào Quả cầu ma trùng. Trong mắt mọi người, trông như thể vừa bị đá một phát thì con nhuyễn trùng đã lập tức biến mất.
'Trong cát đen này có lửa.'
Vệ Tuân vui vẻ nói, không ngờ nhanh như vậy đã có phát hiện. Những hạt cát đen này mơ hồ mang theo hỏa khí, vừa bước vào đây, ngọn lửa dung hợp của cậu đã dao động. Sa mạc đen hay Rừng Hóa Thạch đều hình thành từ núi lửa phun trào, cậu cho rằng giữa chúng tồn tại mối liên hệ mang tính che chở. Hỏa khí của sa mạc đen rất có thể là điểm then chốt để những quả trứng thạch trong Rừng Hóa Thạch ấp nở.
Nhưng hỏa khí tuy cảm nhận được, lại không thể chạm tới. Vệ Tuân bốc một nắm cát đen lên, vẫn không cảm thấy hỏa khí từ từng hạt cát trong tay, dường như chỉ khi đủ lượng cát tụ lại, chúng mới sinh ra biến hóa đặc biệt ấy.
Vậy thì cứ để Bắp Non đi ăn là được. Một mình nó không hết thì kéo thêm Đồng Hòa Ca ăn cùng, dù sao Đồng Hòa Ca còn chứa nổi cả linh xà cốt.
Vệ Tuân tính toán rất ổn, nhưng chẳng bao lâu đã thấy kinh ngạc.
Đồng Hòa Ca không ăn được cát đen, những hạt cát này không thể cất vào không gian Kim Đan của hắn.
Bắp Non thì ăn hăng say, còn muốn chia cho ba cùng ăn, lén nói rằng cát này có vị thịt cực kỳ thơm, cảm giác nhai giống hệt ba.
Vệ Tuân hỏi là ba nào. Bắp Non khụt khịt một lúc, lắp bắp nói là người ba thon dài kia, rồi lại ứ ư giả khóc, bảo nó chỉ nhai thử cho biết, chứ không phải muốn ăn thịt ba qaq.
Ba thon dài? An Tuyết Xà? Chẳng lẽ An Tuyết Phong từng để Bắp Non gặm qua rồi sao?
Cát có vị thịt, không thể cho vào Kim Đan của Đồng Hòa Ca, cát đen, rắn...
Liên tưởng đến cự nhân cát đen, Vệ Tuân đã hiểu ra.
Lớp cát đen trông tưởng như yên bình này, thực chất là "sống".
"Thương nhân mà bọn tôi gặp ở điểm mua sắm trong Ốc Đảo Viễn Cổ ấy, con nhuyễn trùng này là do vị ấy nuôi."
Trần Thành mỉm cười với Bính 1. Khi thấy đối phương dường như lộ vẻ kiêng dè đối với con trùng khổng lồ này, hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra Bách lão nhị không nói hết mọi chuyện cho hướng dẫn viên. Lúc đi thăm dò địa điểm, Trần Thành cũng tiện dò xét Bính 1, lại mang theo Chu Nguyên Đức để tiên đoán phúc họa. Ấy vậy mà, Chu Nguyên Đức không cảm ứng được gì, còn Trần Thành cũng không moi được thông tin nào từ miệng Bính 1. Trái lại, Bính 1 dường như thật sự rất hứng thú với sa mạc đen này.
"Sâu thật đấy, nhưng dưới lớp cát đen chính là cát vàng bình thường kìa!"
Biết đó là thú cưng của Bách lão đại, mọi người trong đội đều thở phào, rồi reo lên mừng rỡ. Họ phát hiện dưới đáy đường hầm cát do con trùng đào ra đã là cát vàng bình thường. Lúc nãy họ cũng thử đào xuống lớp cát đen, nhưng bên dưới vẫn là cát đen, xem ra là do đào chưa đủ sâu.
"Xuyên qua lớp cát đen để đến vùng cát vàng bình thường, khoảng cách đường thẳng là hai km."
Trần Thành nói. Họ đã thăm dò được khoảng cách băng qua sa mạc đen. Hai km không phải là dài, tuy chỉ tính theo đường thẳng, chưa kể việc phải leo qua các cồn cát, nhưng nhìn sơ thì đường hầm do con trùng ăn đã dài gần một ngàn mét. Qua đoạn này, chỉ cần vượt thêm hai cồn cát đen nữa là có thể thoát ra ngoài, phần cát vàng còn lại Hạ Vân Lai có thể "ăn" ra được.
Liếc nhìn Bính 1, thấy cậu không có ý kiến gì khác, đội của Trần Thành dắt lạc đà đi xuống đường hầm cát, bắt đầu hành trình băng qua sa mạc đen. Nhưng dây thần kinh của Trần Thành vẫn luôn căng chặt, bởi sự trợ giúp của thương nhân thường liên quan đến điểm tham quan kế tiếp, điều đó cho thấy sa mạc đen trước mắt rất có thể có liên hệ mật thiết với Rừng Hóa Thạch.
Con nhuyễn trùng của thương nhân có thể mở ra nửa đoạn đường hầm cát, chứng tỏ mức độ trợ giúp này vẫn nằm trong quy tắc của nhà trọ. Điều đó cũng đồng nghĩa, mối nguy hiểm thực sự của sa mạc đen nằm ở nửa chặng đường sau.
Nửa chặng đường sau... lượng cát Hạ Vân Lai nuốt liệu có đủ? Cách trải cát làm đường có vấn đề gì không, hay còn những nguy hiểm khác đang chờ phía trước? Trong lúc suy nghĩ, con nhuyễn trùng đã đào xong con đường cát. Hạ Vân Lai nhảy lên, phun cát vàng ra, hai anh em nhà Vu dùng bùa sương giáng biến cát thành tấm cát cứng, ngay cả lạc đà chở hành lý đi lên cũng không gặp trở ngại.
Đội hình nhanh chóng tiến thêm vài trăm mét, chỉ cần vượt qua thêm một cồn cát nữa là có thể băng qua sa mạc đen. Gió mỗi lúc một mạnh, nơi chân trời hiện ra một mảng xám vàng, cơn bão cát đang dần lớn hơn. Họ sắp rời khỏi sa mạc đen, nhiệt độ cũng dần tăng lên. Bùa sương giáng không thể giữ cát đông cứng lâu, cát nổi dễ bị gió lớn thổi bay, lạc đà bắt đầu bất an, Hạ Vân Lai phải chạy qua chạy lại để bổ sung cát.
Cuối cùng, Trần Thành dẫn đầu bước ra khỏi sa mạc đen, ngay sau đó là Đường Song, Trình Thiên Bảo... hầu hết mọi người đã băng qua sa mạc đen. Nhưng tâm trạng Trần Thành lại càng lúc càng căng thẳng. Hắn xuống lạc đà, nhanh chóng quay lại rìa nơi cát vàng và cát đen giao nhau, chăm chú quan sát từng người một vượt qua sa mạc đen.
Nguy hiểm rốt cuộc ẩn nấp ở đâu?
Hắn liếc nhìn đội hình phía sau. Người cuối cùng là hướng dẫn viên Bính 1, và Hạ Vân Lai chạy qua chạy lại để bổ sung cát. Nhìn từ xa, con đường cát vàng phủ trên cồn cát đen lấp lánh như được dát vàng. Mười lăm phút sắp kết thúc, mà họ đã ra khỏi sa mạc đen. Thế nhưng Trần Thành vẫn chưa yên tâm, hắn lại quan sát kỹ thêm lần nữa.
Chỉ một cái liếc nhìn đã khiến đồng tử Trần Thành co rút. Hắn thấy toàn bộ cát vàng đã biến thành cát đen, không khác gì sa mạc đen, và cả sa mạc đen bắt đầu... không, không phải di chuyển, mà từ những hạt cát đen ấy bỗng trồi lên vô số con rắn đen nhỏ quấn vào nhau!
Sa mạc đen
'Cậu không cảm thấy cõng tôi rồi lại ngồi lên vai Tiểu Sa kỳ cục lắm sao?'
Xuất phát chưa được bao lâu, Vệ Tuân hứng thú dùng Kéo tơ hỏi Đạo Sĩ Bán Mệnh. Thú thật thì lúc đó cậu cũng không ngờ Đạo Sĩ Bán Mệnh lại theo phản xạ mà cõng cậu lên. Vệ Tuân tính toán rất đơn giản: chỉ đứng cạnh Đạo Sĩ Bán Mệnh, nói chuyện thân thiết hơn một chút cho Trần Thành tận mắt nhìn thấy, rồi sau đó mới ngồi lên vai Tiểu Sa.
Tiểu Sa là thú cưng của Bách lão đại, cũng coi như của Bách lão nhị. Cậu khéo ăn khéo nói làm Bách lão nhị có thiện cảm, nên để thú cưng chở mình thì vẫn còn coi là bình thường.
Nhưng Bách lão nhị lại cõng cậu thì hơi lố thật.
Vệ Tuân quay đầu liếc nhìn, liền thấy trong đội lạc đà phía sau, Trần Thành đi đầu đang cảnh giác nhìn sang, rồi lại nở một nụ cười thân thiện với cậu, ngay sau đó lập tức thúc lạc đà đi nhanh mấy bước áp sát lại, nhìn về phía cậu như thể tưởng hướng dẫn viên Bính có chuyện muốn nói.
'Dọa đội trưởng Trần giật mình rồi.'
Vệ Tuân hạ giọng, cười nói với Đạo Sĩ Bán Mệnh qua Kéo tơ.
Quả thật là giật mình. Từ lúc xuất phát tới giờ, Trần Thành vẫn luôn gom các đội viên khác về phía sau hắn, còn bản thân thì cưỡi lạc đà bám sát Tiểu Sa. Nói là giới thiệu sơ lược về hành trình cho Bính 1, nhưng thực chất là luôn dán mắt theo dõi cậu, sợ cậu làm ra chuyện gì.
'Tôi phản xạ có điều kiện thôi.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh cạn lời đáp. Thật ra lúc cõng Vệ Tuân nhảy lên vai Tiểu Sa xong là hắn đã hối hận rồi. Bây giờ hắn đang ở hình dáng thiếu niên, mà Vệ Tuân cũng đâu có thấp. Nếu cõng theo tư thế bình thường thì chân Vệ Tuân phải kéo lê dưới đất, nên khi nãy hắn mới cố sức nhấc cậu lên cao, nhìn vào giống như Vệ Tuân cưỡi trên lưng hắn, thế mới tạm coi là ổn.
Nhưng bây giờ vừa ngồi lên vai Tiểu Sa, lại được hắn cõng, Vệ Tuân trực tiếp giẫm chân lên vai Tiểu Sa rồi đứng dậy, tư thế này kỳ quặc đến mức không thể tả nổi. Vệ Tuân cũng chẳng muốn làm khó bản thân, dứt khoát cùng Đạo Sĩ Bán Mệnh mỗi người ngồi một bên vai của Tiểu Sa. Dù vậy, ấn tượng sâu sắc mà cậu để lại cho Trần Thành trước đó đã hoàn toàn bén rễ, thế nên cậu thuận nước đẩy thuyền, đâm lao thì phải theo lao.
Trong hành trình này, sức mạnh tuyệt đối và sự uy h**p luôn dễ dàng tham gia vào đội hơn là việc cứ mãi lấy lòng hay yếu thế. Đặc biệt là hiện tại, khi Tiểu Sa và Đạo Sĩ Bán Mệnh có thể coi là con át chủ bài mạnh nhất mà đội của Trần Thành mời đến. Trước khi làm rõ được việc Bính 1 rốt cuộc có quan hệ gì với hai người họ, Trần Thành chắc chắn sẽ càng thêm thận trọng.
"Phía trước là sa mạc đen."
Vệ Tuân nói: "Đến sa mạc đen rồi thì bão cát sẽ nhỏ hơn, các du khách có thể ở đó nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút."
Sa mạc đen và trắng là một cảnh quan rất nổi tiếng, du khách xuất phát từ Cairo thường sẽ đến đó tham quan. Cái gọi là sa mạc đen thực chất là vùng cát phủ đầy đá bazan đen. Trải qua vô số năm sa mạc hóa*, các khối đá bị phong hóa** thành vô vàn viên đá đen lớn nhỏ khác nhau, thoạt nhìn giống như những rạn đá ngầm từng bị lửa thiêu rụi.
*Sa mạc hóa là hiện tượng suy thoái đất đai ở những vùng khô cằn, gây ra bởi sinh hoạt con người và biến đổi.
**Phong hóa là quá trình phá hủy đất đá và các khoáng vật dưới tác động của nước, gió, nhiệt độ hoặc sinh vật.
Cuối sa mạc đen là một dải đồi núi lửa màu đen, chính những khoáng vật núi lửa phun trào từ hàng chục triệu năm trước đã hình thành nên các gò đá đen như ngày nay.
Không có bề mặt cát tr*n tr**, lượng cát bụi bị bão cuốn lên tự nhiên cũng giảm bớt. Trong lúc trò chuyện, đội đã vượt qua một cồn cát, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải kinh ngạc.
Sa mạc đen kịt tựa như những ngọn núi than, rõ ràng dưới chân cồn cát vẫn là những hạt cát vàng óng, nhưng càng lên cao sắc đen càng đậm đặc, cho đến khi trở thành một màu đen sâu thẳm như thể có thể nuốt chửng mọi ánh sáng, vừa hoang vu vừa hùng vĩ. Đến rìa sa mạc đen, bão cát đã nhỏ dần, chỉ còn lại những luồng gió rít gào, cái nóng thiêu đốt khó lòng chịu đựng dường như cũng giảm đi đôi chút, khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn, ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng phải tặc lưỡi khen lạ.
Chỉ khi có thực lực đủ mạnh như Đạo Sĩ Bán Mệnh mới có tâm trí để thưởng thức cảnh đẹp, còn sắc mặt Trần Thành thì ngày càng nghiêm trọng, bởi vì đàn lạc đà khi đến trước sa mạc đen vậy mà nhất quyết không chịu đi tiếp. Chỉ mỗi cự nhân Tiểu Sa là không có biểu hiện bất thường, vẫn có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Đường Song nhảy xuống khỏi con lạc đà của mình, cố gắng kéo nó đi, nhưng con lạc đà cứ nghếch cổ lên bướng bỉnh bất động. Thấy gã như vậy, con lạc đà của Trần Thành tiến lại gần, phun nước miếng vào Đường Song.
Đàn lạc đà buộc phải dừng lại trước sa mạc đen, mọi người đều cau mày. Không thể vòng đường khác, phóng tầm mắt nhìn sang hai bên chỉ thấy những cồn cát đen chồng chất tầng tầng lớp lớp, còn nhìn thẳng về phía trước thì lờ mờ thấy cách đó chừng vài nghìn mét lại là cát vàng bình thường. Hình dạng của sa mạc đen này giống như một quả tạ hai đầu to ở giữa thon lại, đi thẳng đã là quãng đường ngắn nhất rồi.
Người có vận may Chu Nguyên Đức và đội trưởng Trần Thành xuống lạc đà, cùng với hướng dẫn viên Bính 1 đang cưỡi Tiểu Sa tiến lên phía trước dò đường. Tiểu Sa nhiều nhất có thể cõng ba người, lại chạy cực nhanh, khoảng chừng mười lăm phút sau sẽ quay lại. Những thành viên còn lại được ở lại bàn bạc, Trần Thành không quá lo cho những người ở lại, dù sao thì Bách lão nhị cũng ở đây.
"Chẳng lẽ ý là từ sa mạc đen đến Rừng Hóa Thạch không thể cưỡi lạc đà nữa, mà phải đi bộ sao?"
Trình Thiên Bảo lo lắng. Lạc đà xem như là "phương tiện giao thông" do nhà trọ chuẩn bị cho họ sau khi tiến vào sa mạc, giống như xe việt dã vậy. Lạc đà không chịu đi rất có thể là yêu cầu của nhà trọ, tiếp theo không được mượn phương tiện, mà phải dựa vào sức người để tiến lên.
"Cũng có khả năng, trong bão cát mà đi bộ mới tính là sinh tồn cực hạn."
Đường Song ban đầu tỏ ý đồng tình, nhưng sau đó lại nói: "Chỉ đi bộ thôi thì với tốc độ của chúng ta, trước 12 giờ trưa chắc chắn không thể tới được Rừng Hóa Thạch đâu."
Việc di chuyển trong sa mạc vốn đã tiêu hao thể lực nhiều, huống hồ lúc này mặt trời đã lên, nhiệt độ đang dần tăng cao. Ngay cả gió cũng mang theo hơi nóng hầm hập, cho dù đã quấn khăn, che mặt và đeo kính chắn gió, vẫn có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác khô nóng ấy. Sa mạc đen trước mắt lại càng giống như đã hấp thụ một lượng nhiệt lớn, không biết có phải ảo giác hay không mà không khí bên đó trông như bị sức nóng làm cho méo mó vặn vẹo.
"Nếu không được xuống lạc đà, vậy thì vấn đề nằm ở sa mạc đen."
Nhà trọ cấp cho họ lạc đà hoang, chỉ có một bướu, thân hình to gấp đôi lạc đà thường. Tương truyền, lạc đà hoang là tinh linh của sa mạc, chỉ có chúng mới có thể dẫn người vượt qua những cơn bão cát khắc nghiệt để rời khỏi sa mạc. Những con lạc đà trong đội đều có bộ lông màu cát nhạt, dưới ánh mặt trời gần như trắng ra, ánh lên sắc vàng sữa nhạt. Đặc biệt là con lạc đà đầu đàn mà Trần Thành cưỡi, bộ lông nhạt đến mức gần như trắng, khiến nó trông càng thêm thần dị.
Con vừa nãy phun nước miếng vào Đường Song là nó.
"Nếu có nguy hiểm thì lạc đà hoang hẳn là có thể cảm nhận được."
Đường Song tháo khăn trùm đầu ra giũ giũ, rồi ném xuống cát nóng lăn vài vòng. Chẳng bao lâu khăn đã khô, cát bám trên đó chỉ cần lắc nhẹ là rơi xuống. Đứng bên cạnh gã, Hạ Vân Lai thấy vậy không khỏi chậc lưỡi:
"Khô thật đấy. Vừa rồi vị hướng dẫn viên kia nói sa mạc đen này là do núi lửa phun trào từ hàng chục triệu năm trước tạo thành, vậy thì rất có thể bên dưới chôn vùi những khoáng thạch có phóng xạ."
Nếu có khoáng vật phóng xạ, cây cối không mọc, động vật không sinh sống, con người đi vào sẽ bị mất phương hướng, như vậy cũng có thể giải thích được rồi.
"Không thể cứ hễ gặp một tử địa là lại nghi ngờ có khoáng vật phóng xạ chứ. Tôi từng nghe nói sa mạc đen bên Cairo có cơ chế hình thành giống hệt nơi này, du khách vào tham quan cũng đâu có sao."
Vu Hạc Hiên phản bác: "Biết đâu trong sa mạc đen này có thứ quỷ quái gì đó, chỉ có mắt của lạc đà hoang mới nhìn thấy."
"Có truyền thuyết nói sa mạc đen là hình phạt do thần linh giáng xuống. Nơi đây không mọc nổi một ngọn cỏ, không có loài động vật nào dám đặt chân tới, là một tử địa hoang vu rộng lớn. Bất cứ kẻ mạo hiểm nào dám bước vào vùng đất chết này đều sẽ bị ma quỷ mê hoặc, lạc mất phương hướng, mắc kẹt tại đây mãi mãi."
Hành trình của họ vốn đã mang yếu tố thần thoại, kết hợp với môi trường sinh tồn cực hạn, nên nếu có vấn đề gì là mọi người lại vô thức suy đoán theo hai hướng này.
"Em thấy cát đen này nóng hơn cát thường nhiều lắm, có khi nào lạc đà không chịu nổi nhiệt độ này không?"
Cô em gái Vu Phi Loan nhỏ giọng nói, đồng thời đưa bàn tay ra. Trên ngón tay cô lại nổi lên một vết phồng vì bị bỏng! Rất kỳ lạ, sau khi tiến vào sa mạc đen, nhiệt độ không khí rõ ràng thấp hơn bên ngoài một chút, nhưng cát đen lại nóng hơn hẳn, cứ như những hạt cát đen đặc biệt này đã hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng vậy.
"Cát này đúng là nóng thật."
Hạ Vân Lai chậc lưỡi. Một bàn tay của hắn mọc đầy lông dài, đã biến thành tay mao cương, thử nắm một nắm cát đen. Dù da của mao cương vô cùng bền chắc, tay gã vẫn bị bỏng đến mức tróc mất một lớp da.
Vậy thì đây đã không còn là loại cát nóng thông thường nữa, mà càng giống một thứ thần thoại linh dị nào đó, chẳng hạn như cát đen nóng rực bị nguyền rủa. Dù vậy, những người trong đội của Trần Thành lại suy nghĩ khá linh hoạt. Họ thử xúc cát vàng bên ngoài rải phủ lên lớp cát đá đen kịt kia, quả nhiên lạc đà chịu tiếp tục đi về phía trước. Chỉ cần có thứ gì đó phủ lên trên cát đen thì sẽ không xảy ra vấn đề.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ sa mạc đen trước mắt quá mức rộng lớn, bọn họ không thể vừa đi vừa rải cát theo cách này suốt cả chặng đường. Với lại, Hạ Vân Lai còn phát hiện rằng sau khoảng mười lăm phút, số cát vàng tiếp xúc với cát đen ấy cũng dần chuyển sang màu đen. Không rõ là chúng bị trộn lẫn vào nhau hay do nguyên nhân nào khác, trông cứ như cát vàng đã bị ô nhiễm.
"Mười lăm phút là đủ rồi."
"Tôi có bùa sương giáng, có thể thử đóng băng cát vàng lại với nhau."
"Bùa sương giáng quá ít, mà lượng cát tiêu hao lại quá nhiều. Chúng ta không thể trải cát suốt dọc đường được, mười lăm phút là cát vàng đã bị nhuộm đen!"
Các đội viên cho rằng đây là thời hạn của điểm tham quan, buộc họ phải vượt qua sa mạc đen trong vòng mười lăm phút. Đi thẳng thì chắc chắn kịp, còn nếu phải vận chuyển cát vàng qua lại thì chưa chắc.
"Tôi có thể nuốt cát."
Hạ Vân Lai vừa nói vừa nuốt một lượng lớn cát vàng. Gã sở hữu danh hiệu lam đậm Mao Cương*, vốn rèn luyện thân thể cứng rắn như thép. Từ sau khi bị cự nhân già tàn tật cắn bị thương, danh hiệu của gã xảy ra biến dị, có thể nuốt lượng cát vàng nhiều đến dị thường. Chừng ấy cát, vừa đi vừa nhả ra là đủ, không cần lo giới hạn thời gian.
*Mao Cương (Cương thi có lông): cấp bậc của cương thi. Cương thi có lông theo cấp bậc như: Tử cương (lông tím), Bạch cương (lông trắng), Lục cương (lông xanh), Mao cương (lông cứng như tóc).
Khi chứng kiến Hạ Vân Lai nuốt chửng cả một gò cát nhỏ, ngay cả Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng không nhịn được mà thốt lên đầy kinh ngạc.
Đạo Sĩ Bán Mệnh là cao thủ điều khiển thi, đương nhiên hiểu rõ thế nào là cương thi phi phàm. Nhưng ngay sau đó, nét mặt hắn lập tức trở nên nghiêm trọng.
'Danh hiệu của Hạ Vân Lai biến dị... trông như bị ô nhiễm.'
Danh hiệu biến dị cực kỳ không ổn định, lại chưa từng được kiểm tra toàn diện, nhất là khi có liên quan đến ô nhiễm, rất dễ phát sinh vấn đề bất cứ lúc nào. Đội của Trần Thành đã bàn bạc, định luân phiên dùng bùa nước, bùa sương và cát vàng để trải đường tiến lên. Nhưng điều Đạo Sĩ Bán Mệnh nghĩ tới là, nếu có thể, tốt nhất không nên để Hạ Vân Lai nuốt số cát vàng bên ngoài.
Rốt cuộc là cát vàng đặt lên cát đen mới bị ô nhiễm rồi chuyển sang màu đen, hay chỉ cần mang cát vàng vào đây, dù không tiếp xúc với cát đen, cuối cùng cũng sẽ bị ô nhiễm, biến thành màu đen?
Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã thấy nổi da gà. Nhưng nhớ lại lời đội trưởng Trần, hắn không ngăn cản, chỉ nói chuyện này cho Vệ Tuân biết. Với thân phận đàn em của "thương nhân", hắn không thể can thiệp quá sâu. Người duy nhất có thể danh chính ngôn thuận thay đổi cục diện lúc này chỉ có hướng dẫn viên Vệ Tuân.
'Cậu đừng vội, tôi đã quay lại rồi.'
Giọng Vệ Tuân nghe rất vui vẻ, chẳng lẽ cậu tìm được thứ gì hay ho? Đạo Sĩ Bán Mệnh đi tới ranh giới giữa cát vàng và cát đen, phóng mắt nhìn ra xa, quả nhiên thấy bóng dáng cao lớn của Tiểu Sa. Hắn vừa định mở miệng: "Hướng dẫn viên Bính, cậu nói xem... đệt!!"
Tiếng thét kinh hãi của Bách lão nhị khiến cả đội lập tức cảnh giác, nhanh chóng vào tư thế chiến đấu. Vừa nhìn về phía trước, tim mọi người liền đập thình thịch. Bách lão nhị đã ngã nhào vào một hố cát rộng đến trăm mét, dài hàng chục mét, sâu hun hút. Không, gọi là hố cát vẫn chưa đủ, phải là một con đường cát mới đúng. Bắt đầu từ vị trí Đạo Sĩ Bán Mệnh rơi xuống, cát đá đen từng mảng liên tiếp sụp đổ, kéo dài về phía trước. Sa mạc đen mênh mông vô tận trước mắt họ, hóa ra chỉ là một lớp bề mặt mỏng manh.
Đây là địa hình kỳ dị hình thành tự nhiên, hay là một dạng bẫy rập tự nhiên nào đó? Chẳng lẽ con cự nhân tàn phế kia đã chạy lên phía trước, định tóm gọn cả bọn trong một mẻ? Nhưng vừa rơi xuống hố cát, Đạo Sĩ Bán Mệnh đã lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Trong tay hắn là một khối đá đen đã nứt vỡ, bóp mạnh rắc một tiếng, liền vỡ vụn thành bột, để lộ bên trong một ít chất lỏng dạng keo màu vàng nhạt.
Bắp Non!
Lớp cát đen trước mắt thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng thực chất toàn bộ đều bị chất nhầy kết dính lại với nhau. Tầng cát đã bị ăn mỏng đến mức đáng sợ, con người vừa bước lên là lập tức sụp xuống. Men theo con đường cát sụt lún nhìn về phía xa, Đạo Sĩ Bán Mệnh lờ mờ thấy từng đoạn Bắp Non màu vàng nhạt của con nhuyễn trùng. Con đường cát ấy vừa khéo kéo dài đến ngay dưới chân Vệ Tuân và Trần Thành, những người đang quay trở lại.
"Quái vật Sahara à?"
Vệ Tuân cưỡi trên vai Tiểu Sa, nhướng mày, cố ý dùng giọng âm u rờn rợn. Đạo Sĩ Bán Mệnh vừa nghe đã biết cậu bắt đầu diễn. Trong cát đen này chắc chắn có thứ Vệ Tuân nhắm tới, nên mới sai Bắp Non ra ăn. Nghĩ vậy, hắn liền phối hợp, cười ngạo nghễ ha hả:
"Bị dọa giật mình rồi hả? Đây là thú cưng của đại nhân đó."
"Khó lắm mới ra ngoài một chuyến, cho nó thả lỏng chút, ra ăn đất chơi."
Nói xong, Đạo Sĩ Bán Mệnh nghênh ngang bước tới, đá một cước vào mông Bắp Non. Chưa kịp để Bắp Non phản ứng, Vệ Tuân đã phối hợp thu nó vào Quả cầu ma trùng. Trong mắt mọi người, trông như thể vừa bị đá một phát thì con nhuyễn trùng đã lập tức biến mất.
'Trong cát đen này có lửa.'
Vệ Tuân vui vẻ nói, không ngờ nhanh như vậy đã có phát hiện. Những hạt cát đen này mơ hồ mang theo hỏa khí, vừa bước vào đây, ngọn lửa dung hợp của cậu đã dao động. Sa mạc đen hay Rừng Hóa Thạch đều hình thành từ núi lửa phun trào, cậu cho rằng giữa chúng tồn tại mối liên hệ mang tính che chở. Hỏa khí của sa mạc đen rất có thể là điểm then chốt để những quả trứng thạch trong Rừng Hóa Thạch ấp nở.
Nhưng hỏa khí tuy cảm nhận được, lại không thể chạm tới. Vệ Tuân bốc một nắm cát đen lên, vẫn không cảm thấy hỏa khí từ từng hạt cát trong tay, dường như chỉ khi đủ lượng cát tụ lại, chúng mới sinh ra biến hóa đặc biệt ấy.
Vậy thì cứ để Bắp Non đi ăn là được. Một mình nó không hết thì kéo thêm Đồng Hòa Ca ăn cùng, dù sao Đồng Hòa Ca còn chứa nổi cả linh xà cốt.
Vệ Tuân tính toán rất ổn, nhưng chẳng bao lâu đã thấy kinh ngạc.
Đồng Hòa Ca không ăn được cát đen, những hạt cát này không thể cất vào không gian Kim Đan của hắn.
Bắp Non thì ăn hăng say, còn muốn chia cho ba cùng ăn, lén nói rằng cát này có vị thịt cực kỳ thơm, cảm giác nhai giống hệt ba.
Vệ Tuân hỏi là ba nào. Bắp Non khụt khịt một lúc, lắp bắp nói là người ba thon dài kia, rồi lại ứ ư giả khóc, bảo nó chỉ nhai thử cho biết, chứ không phải muốn ăn thịt ba qaq.
Ba thon dài? An Tuyết Xà? Chẳng lẽ An Tuyết Phong từng để Bắp Non gặm qua rồi sao?
Cát có vị thịt, không thể cho vào Kim Đan của Đồng Hòa Ca, cát đen, rắn...
Liên tưởng đến cự nhân cát đen, Vệ Tuân đã hiểu ra.
Lớp cát đen trông tưởng như yên bình này, thực chất là "sống".
"Thương nhân mà bọn tôi gặp ở điểm mua sắm trong Ốc Đảo Viễn Cổ ấy, con nhuyễn trùng này là do vị ấy nuôi."
Trần Thành mỉm cười với Bính 1. Khi thấy đối phương dường như lộ vẻ kiêng dè đối với con trùng khổng lồ này, hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra Bách lão nhị không nói hết mọi chuyện cho hướng dẫn viên. Lúc đi thăm dò địa điểm, Trần Thành cũng tiện dò xét Bính 1, lại mang theo Chu Nguyên Đức để tiên đoán phúc họa. Ấy vậy mà, Chu Nguyên Đức không cảm ứng được gì, còn Trần Thành cũng không moi được thông tin nào từ miệng Bính 1. Trái lại, Bính 1 dường như thật sự rất hứng thú với sa mạc đen này.
"Sâu thật đấy, nhưng dưới lớp cát đen chính là cát vàng bình thường kìa!"
Biết đó là thú cưng của Bách lão đại, mọi người trong đội đều thở phào, rồi reo lên mừng rỡ. Họ phát hiện dưới đáy đường hầm cát do con trùng đào ra đã là cát vàng bình thường. Lúc nãy họ cũng thử đào xuống lớp cát đen, nhưng bên dưới vẫn là cát đen, xem ra là do đào chưa đủ sâu.
"Xuyên qua lớp cát đen để đến vùng cát vàng bình thường, khoảng cách đường thẳng là hai km."
Trần Thành nói. Họ đã thăm dò được khoảng cách băng qua sa mạc đen. Hai km không phải là dài, tuy chỉ tính theo đường thẳng, chưa kể việc phải leo qua các cồn cát, nhưng nhìn sơ thì đường hầm do con trùng ăn đã dài gần một ngàn mét. Qua đoạn này, chỉ cần vượt thêm hai cồn cát đen nữa là có thể thoát ra ngoài, phần cát vàng còn lại Hạ Vân Lai có thể "ăn" ra được.
Liếc nhìn Bính 1, thấy cậu không có ý kiến gì khác, đội của Trần Thành dắt lạc đà đi xuống đường hầm cát, bắt đầu hành trình băng qua sa mạc đen. Nhưng dây thần kinh của Trần Thành vẫn luôn căng chặt, bởi sự trợ giúp của thương nhân thường liên quan đến điểm tham quan kế tiếp, điều đó cho thấy sa mạc đen trước mắt rất có thể có liên hệ mật thiết với Rừng Hóa Thạch.
Con nhuyễn trùng của thương nhân có thể mở ra nửa đoạn đường hầm cát, chứng tỏ mức độ trợ giúp này vẫn nằm trong quy tắc của nhà trọ. Điều đó cũng đồng nghĩa, mối nguy hiểm thực sự của sa mạc đen nằm ở nửa chặng đường sau.
Nửa chặng đường sau... lượng cát Hạ Vân Lai nuốt liệu có đủ? Cách trải cát làm đường có vấn đề gì không, hay còn những nguy hiểm khác đang chờ phía trước? Trong lúc suy nghĩ, con nhuyễn trùng đã đào xong con đường cát. Hạ Vân Lai nhảy lên, phun cát vàng ra, hai anh em nhà Vu dùng bùa sương giáng biến cát thành tấm cát cứng, ngay cả lạc đà chở hành lý đi lên cũng không gặp trở ngại.
Đội hình nhanh chóng tiến thêm vài trăm mét, chỉ cần vượt qua thêm một cồn cát nữa là có thể băng qua sa mạc đen. Gió mỗi lúc một mạnh, nơi chân trời hiện ra một mảng xám vàng, cơn bão cát đang dần lớn hơn. Họ sắp rời khỏi sa mạc đen, nhiệt độ cũng dần tăng lên. Bùa sương giáng không thể giữ cát đông cứng lâu, cát nổi dễ bị gió lớn thổi bay, lạc đà bắt đầu bất an, Hạ Vân Lai phải chạy qua chạy lại để bổ sung cát.
Cuối cùng, Trần Thành dẫn đầu bước ra khỏi sa mạc đen, ngay sau đó là Đường Song, Trình Thiên Bảo... hầu hết mọi người đã băng qua sa mạc đen. Nhưng tâm trạng Trần Thành lại càng lúc càng căng thẳng. Hắn xuống lạc đà, nhanh chóng quay lại rìa nơi cát vàng và cát đen giao nhau, chăm chú quan sát từng người một vượt qua sa mạc đen.
Nguy hiểm rốt cuộc ẩn nấp ở đâu?
Hắn liếc nhìn đội hình phía sau. Người cuối cùng là hướng dẫn viên Bính 1, và Hạ Vân Lai chạy qua chạy lại để bổ sung cát. Nhìn từ xa, con đường cát vàng phủ trên cồn cát đen lấp lánh như được dát vàng. Mười lăm phút sắp kết thúc, mà họ đã ra khỏi sa mạc đen. Thế nhưng Trần Thành vẫn chưa yên tâm, hắn lại quan sát kỹ thêm lần nữa.
Chỉ một cái liếc nhìn đã khiến đồng tử Trần Thành co rút. Hắn thấy toàn bộ cát vàng đã biến thành cát đen, không khác gì sa mạc đen, và cả sa mạc đen bắt đầu... không, không phải di chuyển, mà từ những hạt cát đen ấy bỗng trồi lên vô số con rắn đen nhỏ quấn vào nhau!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 375: Sahara Chết Chóc (51)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 375: Sahara Chết Chóc (51)
