Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 86: Cậu đến thăm nhà
Hứa Niệm Sênh vẫn gõ cửa trước, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng “mời vào” mới đẩy cửa bước vào. Cô thò đầu vào trước, dùng khẩu hình hỏi Tống Mạch Xuyên xem anh có đang họp không.
“Không, vào đi.”
Thế là Hứa Niệm Sênh bước hẳn vào trong. Cô đang mặc một chiếc váy ngắn màu đen, đôi chân dài miên man lộ rõ trong không khí, đôi giày cao gót dưới chân khiến tỷ lệ cơ thể trông đẹp hơn, cổ chân cũng vì thế mà thêm phần thanh mảnh.
Tống Mạch Xuyên phóng tầm mắt tới, đầu tiên là nhướng mày một cái. Hứa Niệm Sênh thì chỉ chăm chăm muốn khoe đôi giày đẹp của mình.
“Tống Mạch Xuyên, anh xem đôi giày mới em mua có đẹp không?”
Cô đứng trước bàn, cách một khoảng ngắn, trình diễn đôi giày cao gót cho anh xem, còn tiện đà xoay một vòng. Tà váy khẽ đung đưa theo nhịp xoay, bóng dáng vô cùng động lòng người.
Tống Mạch Xuyên dừng công việc đang dở dang, chuyên chú nhìn bạn gái, cũng chẳng biết anh có nhìn giày hay không.
“Lại đây anh xem nào.” Anh khẽ nói.
Hứa Niệm Sênh không nghĩ nhiều, nhanh chóng đi tới trước mặt anh. Tống Mạch Xuyên đẩy ghế lùi ra sau một chút, tạo ra một khoảng trống giữa bàn dài và mình đủ cho cô đứng vào.
“Anh xem đôi giày này có phải rất đẹp không? Em cảm thấy chân mình như dài ra thêm vậy.”
Giày cao thế này, đương nhiên là kéo dài đôi chân của cô rồi. Chỉ là Hứa Niệm Sênh hiếm khi thích một đôi giày đến vậy, anh cũng không làm cô mất hứng. Ánh mắt anh dời xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi giày cao gót màu đen kia.
Nói thật, trong số những đôi giày anh từng thấy cô đi, có đến mấy đôi màu đen, gót vuông gót nhọn đủ cả, kiểu dáng mỗi đôi một khác. Trên kệ giày ở căn hộ của cô cũng có không ít, một số còn là mới mua sau khi dọn vào ở. Anh phải thừa nhận rằng giày cao gót ở một mức độ nào đó thực sự khiến tỷ lệ cơ thể trở nên hoàn mỹ hơn, đường nét đôi chân cũng quyến rũ hơn. Nhưng với cô, đôi giày này cùng lắm chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi. Giày rất đẹp, là một kiểu giày đế đỏ kinh điển, bề mặt bóng loáng, càng làm nổi bật làn da trắng nõn nơi bàn chân cô.
Tống Mạch Xuyên rất tự nhiên cúi người, vươn tay nâng cổ chân cô lên. Trước ánh mắt hơi ngạc nhiên của cô, anh nói: “Nhấc lên anh xem.”
Hứa Niệm Sênh thuận thế tựa người ra sau một chút, hai tay chống lên mép bàn. Chân nhấc lên cao, tà váy rủ xuống hai bên rồi lại co lên một chút, cô vươn tay chỉnh lại váy để tránh bị hớ hênh.
Dường như anh không để ý đến động tác nhỏ đó của cô, chỉ tập trung chiêm ngưỡng đôi giày đế đỏ trên chân bạn gái, mũi giày khẽ chạm vào khoảng trống g*** h** ch*n anh. Bình thường có lẽ anh không đủ kiên nhẫn để xem giày của cô, nhưng giờ giày đang đi trên chân thì lại là chuyện khác.
Hứa Niệm Sênh cảm nhận được bàn tay kia nắm lấy cổ chân mình, rồi từ từ di chuyển đến mu bàn chân, giống như đang thực sự nghiêm túc ngắm nghía đôi giày vậy. Trong quá trình đó, không hiểu sao cô thấy thời gian như chậm lại. Cô cúi xuống nhìn anh, giục một tiếng: “Sao thế, không đẹp à?”
Nếu anh mà dám nói không đẹp, cô chỉ có thể nói anh thực sự không có mắt thẩm mỹ.
“Đẹp,” một lát sau Tống Mạch Xuyên mới lên tiếng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào chân cô, anh nói: “Giày đẹp, chân lại càng đẹp hơn.”
Lời khen này của anh nghe có chút mờ ám. Nhưng ngữ khí dường như lại không có ý đó, cô không đoán được anh đang nghĩ gì, nhưng đột nhiên cô nhận ra tư thế nhìn người từ trên cao xuống này cũng khá thú vị. Thế là Hứa Niệm Sênh nảy sinh ý định trêu chọc. Cô nhấc chân, đế giày giẫm lên đùi anh. Vì gót giày quá cao nên chân cô cũng phải co lại ở một góc độ khá lớn.
Tống Mạch Xuyên rủ mắt nhìn bàn chân đang đặt trên đùi mình. Đôi giày cao gót đế đỏ này quả thật có sức sát thương không nhỏ. Anh phải thừa nhận sự quyến rũ của bạn gái mình. Tuy nhiên, anh nhanh chóng ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt đối diện, cô không nói lời nào. Anh bật cười một tiếng: “Chỉ giẫm lên đùi thôi sao?”
Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp phản ứng xem câu nói đó có ý gì thì anh đã đột ngột vươn tay nắm chặt cổ chân cô, nhấc chân cô lên phía trước, ấn vào vùng bụng dưới của mình.
“Nào, giẫm vào đây này.”
Cô bất thình lình cảm thấy lòng bàn chân mình như đang phát bỏng. Theo bản năng, cô định rút chân lại nhưng anh đã sớm liệu trước mà giữ chặt lấy.
“…”
Qua lớp giày, cảm giác ở lòng bàn chân cũng không phải là hoàn toàn không cảm nhận được. Toàn thân cô cứng đờ, chân không hạ xuống được, chỉ có thể chống hết sức lên mặt bàn phía sau.
“Anh buông tay ra.” Cô nói.
Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Nếu anh không buông thì sao?”
Anh không những không buông mà lòng bàn tay còn thuận theo cổ chân cô từ từ trượt dần lên phía trên. Cuối cùng trượt vào bên trong tà váy. Sắc mặt Hứa Niệm Sênh thay đổi, cô vươn tay muốn đẩy anh ra, nhắc nhở: “Đây là phòng làm việc.”
Tống Mạch Xuyên áp lại gần hơn, anh “ừm” một tiếng: “Anh biết, phòng làm việc thì sao nào?” Phòng làm việc cũng rất thích hợp.
Ánh mắt cô trở nên mê ly trong chốc lát, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại không phát ra được câu từ hoàn chỉnh. Anh để cô ngồi lên bàn làm việc. Chiếc bàn này đủ lớn, không hề ảnh hưởng đến đống tài liệu và máy tính anh đang dùng.
Anh làm chủ hoàn toàn cục diện, nghiêng đầu, những nụ hôn vụn vặt từ bắp chân phía trong từ từ đi lên, để lại một chuỗi dấu vết ẩm ướt. Anh lấy sợi cà vạt trên cổ mình đặt vào tay cô cho cô nghịch. Các cúc áo được cởi ra, cơ thể săn chắc của anh phơi bày trước mắt cô. Cô có chút lạc lối, có khoảnh khắc cơ thể không kìm được mà ngả ra sau, run rẩy, nước mắt cũng mất kiểm soát mà trào ra.
Tống Mạch Xuyên đứng dậy, ôm cô vào lòng, cười khẽ bên tai: “Bảo bối, em vẫn nhạy cảm như vậy.”
Hứa Niệm Sênh không chắc anh rốt cuộc có ý gì, vùng vẫy nói không chơi nữa. Tống Mạch Xuyên cúi đầu hôn cô: “Không thích ở phòng làm việc à? Anh cảm thấy em dường như khá thích mà.”
“…” Cô đưa tay đẩy anh: “Anh đừng nói nữa.”
Anh lại nhìn cô, lồng ngực khẽ rung lên theo tiếng cười: “Được, anh không nói nữa.”
Sau đó anh cúi xuống hôn cô, nụ hôn trượt dần từ má xuống môi rồi xuống dưới nữa, tay vươn ra tháo chiếc nơ trên dây áo váy của cô. Cho đến khi cô thấy anh lấy “thứ đó” từ trong ngăn kéo ra, cô mới nhận ra anh không chỉ nghiêm túc mà còn sớm có mưu đồ.
“Anh để cái này ở phòng làm việc làm gì?” Cô lườm anh một cái.
Tống Mạch Xuyên vừa dùng răng xé bao bì, vừa trả lời: “Mua nhiều quá, để mỗi phòng một ít thì sao?”
Lượng thông tin trong câu nói này tuyệt đối không phải là thứ mà bộ não của Hứa Niệm Sênh lúc này có thể xử lý kịp. Cô còn định nói gì đó nhưng anh không cho cô cơ hội. Họ ở ngay trong phòng làm việc, trên chính chiếc bàn anh vẫn dùng để làm việc mỗi khi về nhà, làm vài chuyện hoang đường. Thỉnh thoảng anh lại thì thầm vài câu bên tai cô, dụ dỗ cô nói thêm vài lời, hoặc gọi anh vài tiếng.
Sau đó, Hứa Niệm Sênh được bế vào phòng tắm ngâm mình. Đôi giày đế đỏ bị bỏ lại trong phòng làm việc. Tống Mạch Xuyên giống như được bật công tắc nào đó, không để cô một mình trong phòng tắm, anh cởi bỏ đống quần áo vướng víu trên người rồi bước vào bồn cùng cô. Hứa Niệm Sênh lặng lẽ lui vào góc.
“Trốn cái gì?” Anh vươn tay kéo cô lại: “Anh giúp em.”
Cô không mấy mặn mà với dịch vụ này, nhưng người cung cấp dịch vụ dường như không có ý định thương lượng với cô. Chiếc váy đen chỉ mới mặc lên người một lát đã bị vắt trên bồn rửa mặt.
Sau khi tắm xong, cô ngồi đầu giường bôi kem dưỡng thể, anh mới thong thả đi thu dọn “tàn cuộc” ở phòng làm việc, bảo cô ngủ trước. Anh rõ ràng vẫn còn công việc, nhưng lúc vừa rồi quậy phá dường như anh chẳng hề nhớ tới chuyện đó. Cô không đợi được anh ngủ cùng, chỉ nhớ trong lúc ngủ mơ màng có người lật chăn nằm vào, còn cứ nhất định phải ôm lấy cô. Lúc mới vào chăn, nhiệt độ trên da anh hơi lạnh nên bị cô ghét bỏ. Tuy nhiên cô cũng không tỉnh dậy, chỉ vùng vẫy vài cái rồi lại nằm im.
Hứa Niệm Sênh dù sao cũng là người đang nghỉ đông, gần như ngày nào cũng rất rảnh rỗi. Khi không có việc gì, cô dứt khoát dọn sang nhà Tống Mạch Xuyên ở. Đồ đạc của cô ở nhà anh ngày càng nhiều. Hai người càng thêm giống trạng thái của một cặp đôi đang mặn nồng, quấn quýt không rời.
Tuy nhiên, anh suy cho cùng vẫn là một người bận rộn. Cuối tháng Giêng, anh phải đi nước ngoài một chuyến. Cô ở lại nhà anh một mình cũng chẳng thấy thú vị gì, thế là lại quay về căn hộ nhỏ của mình ở. Trong những ngày nghỉ đông, Hứa Cẩm Ngôn thỉnh thoảng có hỏi khi nào cô mới về nhà ở vài ngày. Nếu không phải xem vòng bạn bè thấy cậu mình cuối tuần đang đưa vợ con đi nghỉ dưỡng, cô đã thực sự tin rằng cậu rất nhớ đứa cháu gái “bất hiếu” này rồi. Không ngoài dự kiến, đến Tết cô mới về. Hứa Niệm Sênh lớn rồi, cánh cũng cứng rồi mà.
Trong mấy ngày Tống Mạch Xuyên đi công tác, lịch trình hằng ngày của Hứa Niệm Sênh chỉ xoay quanh mấy việc ngủ, ăn, hẹn bạn đi chơi, tiện thể xem vài bài luận văn và lên mạng. Có hôm đầu óc không tỉnh táo, cô hẹn một buổi tập PT ở phòng gym, tập xong là người cũng coi như phế luôn. Buổi tối cô gọi video với Tống Mạch Xuyên, vừa khóc vừa kể cho anh nghe trải nghiệm “gà mờ” ở phòng gym.
Đầu dây bên kia đang là ban ngày, anh cười cô một hồi rồi nói: “Đợi anh về, anh làm huấn luyện viên cho em.”
Cô không nghi ngờ trình độ chuyên môn của anh, chỉ dè dặt nói: “Em nhớ phòng gym anh hay tới hình như có rất nhiều người quen đấy.”
Tống Mạch Xuyên hiểu ý cô, anh thở dài một tiếng. “Thực ra anh cũng có thể gọi Hứa Cẩm Ngôn một tiếng cậu mà,” anh nói, “Giấu càng lâu, lúc cậu ta biết được sẽ càng giận hơn.”
Cô làm sao không biết lời anh nói là có lý. Lúc trước không nói, một là vì mối quan hệ giữa anh và cậu, hai là vì cảm thấy mối tình này chưa chắc đã bền lâu. Giờ đây họ coi như đã ổn định rồi.
“Vậy đợi đến Tết em sẽ nói với cậu ấy vậy.” Cô cảm thấy lời anh nói cũng có lý.
Anh “ừm” một tiếng: “Đến lúc đó chúng ta cùng nói.”
Vậy coi như là ra mắt gia đình rồi. Cô chợt thấy mối quan hệ của hai người này hơi kỳ quặc, rõ ràng là cùng lứa mà cứ gượng ép thành vai trên vai dưới. Nhưng người thấy gượng gạo chắc chắn không phải là cô. Hai người đột nhiên im lặng, cô nhìn bạn trai ở đầu dây bên kia qua điện thoại, vẫn giữ tư thế hai tay chống cằm mà nhìn.
Anh hỏi: “Nhớ anh không?”
Hứa Niệm Sênh ghé sát điện thoại, dùng giọng gió nói: “Em rất nhớ, rất nhớ anh.”
Một câu nói bằng giọng gió trực tiếp khiến người bạn trai đang mải mê công việc của cô bị quyến rũ không thôi. Anh nhìn cô cười: “Sắp rồi, đợi xong nốt đống công việc này anh sẽ về.”
Nói là vậy nhưng thực tế vẫn chưa có một ngày cụ thể nào.
“Được rồi,” cô rủ mắt lẩm bẩm: “Anh cứ lo làm việc đi, em ở một mình cũng không sao đâu. Một mình em vẫn sống tốt, sẽ không vì nhớ anh mà ăn không ngon, cũng không vì nhớ anh mà ngủ không yên đâu.”
Cô cũng chẳng mong anh về ngay lập tức, chỉ là nũng nịu vài câu thôi, thực tế anh bận thế nào cũng được.
Anh thực sự rất “hưởng thụ” chiêu này của cô, nhìn điện thoại cười: “Được rồi, về sẽ có quà cho em.”
Quà cáp gì không quan trọng, nhưng người đàn ông này quả thực rất biết cách yêu đương, sẵn lòng chi tiền cũng sẵn lòng bỏ tâm sức.Bình thường Hứa Niệm Sênh chỉ buột miệng nói muốn gì, anh quay lưng đi là sắp xếp ngay. Còn nói rằng tiêu tiền cho cô khiến anh thấy vui lòng. Thật không đỡ nổi.
Hứa Niệm Sênh lờ mờ cảm thấy mình đang dần trở thành một kẻ “lụy tình”. Nhưng bản thân lại hiểu rõ tình yêu thực sự không phải là tất cả cuộc sống, cảm giác tỉnh táo mà chìm đắm trong một mối quan hệ thực ra lại khá thú vị. Trong những ngày Tống Mạch Xuyên đi công tác, không phải ngày nào cô cũng gọi điện cho anh, chỉ là ngày nào cũng nhắn tin, lúc anh không bận sẽ gọi lại cho cô. Sau cuộc gọi video đó, có hai ngày cô không nói chuyện với anh, vẫn sống bình thường. Thậm chí còn hẹn bạn đi quẩy ở bar một đêm. Đơn giản là nhảy nhót cả buổi tối, uống một hai ngụm rượu, về ngủ đến tận trưa hôm sau mới dậy. Sau khi tỉnh dậy mới bò vào phòng tắm tắm rửa, đặt đồ ăn ngoài, rồi ở lì trong nhà nửa ngày.
Buổi tối cô nhắn tin cho anh, có lẽ anh đang bận nên mãi không thấy trả lời. Hiếm khi cô nhớ ra bộ phim đang cày dở, lôi máy tính bảng ra xem, niềm vui khi được cày phim một mạch thật khó diễn tả bằng lời. Cho đến tận hơn mười một giờ đêm, chuông cửa nhà cô vang lên. Muộn thế này còn có người đến tìm, chuyện này bản thân nó nghe đã thấy kinh dị rồi. Hứa Niệm Sênh lưỡng lự đi ra cửa, bật màn hình quan sát điện tử lên, phát hiện người đứng ngoài cửa chính là người mình mong nhớ bấy lâu nay. Sự kinh ngạc và vui sướng lúc đó có thể tưởng tượng được, cô lập tức mở cửa.
Tống Mạch Xuyên mang theo một thân hơi lạnh đứng bên ngoài, thấy cửa mở liền dang rộng vòng tay đón lấy cô gái nhỏ. Cô nghe thấy anh cười nói: “Đã lâu không gặp.”
“Sao anh lại về rồi?” Trong lúc hỏi câu đó, cô đã lao lên, cả người nhảy phóc lên người anh. Anh dùng một tay đỡ vững lấy cô, tay kia đẩy vali bước vào nhà.
Cửa vừa đóng lại, Hứa Niệm Sênh vừa ngẩng đầu định nói thêm gì đó, Tống Mạch Xuyên đã cúi xuống hôn cô. Sự nhớ nhung của mấy ngày qua dường như đều tan chảy trong nụ hôn này, cứ như thể thời gian xa cách không phải là vài ngày mà là vài tháng vậy. Áo khoác trên người Tống Mạch Xuyên còn chưa kịp cởi, anh đã ôm cô hôn như vậy, cho đến khi đi tới sô pha phòng khách. Anh ngồi xuống, Hứa Niệm Sênh vẫn giữ tư thế cũ, ngồi lên đùi anh. Nụ hôn này vô cùng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức cô có thể cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trên cơ thể anh. Cô hơi mệt, tựa vào lòng anh th* d*c trong chốc lát, đồng thời cảm nhận được nhịp đập nơi lồng ngực anh.
Lúc này cô mới hỏi lại câu hỏi vừa rồi: “Sao anh về mà chẳng nói với em tiếng nào? Ăn cơm chưa?”
Anh vươn tay nghịch tóc cô, khẽ nói: “Cho em một sự bất ngờ, anh ăn trên máy bay rồi.”
“Bất ngờ cái gì?” Hứa Niệm Sênh tặc lưỡi, “Lỡ anh phát hiện em giấu đàn ông khác ở đây thì ngượng chết…”
Cô vừa dứt lời đã bị véo má. Tống Mạch Xuyên nâng cằm cô lên: “Đừng nói bừa, nghĩ anh không biết giận à?”
Cô nhìn anh, đột nhiên hơi dùng lực hôn “chụt” một cái lên môi anh. “Anh Tống hết giận chưa?” Giọng cô cũng mềm mỏng hẳn đi.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Anh đưa tay sờ sờ môi, nhưng khóe miệng đã không kìm được mà cong lên. Bạn gái anh đáng yêu thật.
“Hôn thêm lúc nữa nào.” Anh vươn tay ôm người vào lòng mà hôn.
Nụ hôn khiến người ta trở nên nóng rực, anh đột ngột buông bạn gái ra, nói: “Anh đi tắm trước đã, em về phòng đợi anh được không?”
Chẳng có gì là được hay không được cả. Cặp đôi trẻ mấy ngày không gặp cũng chẳng khác gì củi khô bốc lửa. Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp gật đầu, Tống Mạch Xuyên đã bế cô vào phòng, đặt cô lên giường rồi mới quay người vào phòng tắm. Tiếng nước trong phòng tắm khiến cô có chút không yên lòng. Sự nhớ nhung tích tụ trong mấy ngày không gặp khiến cả hai đến nửa đêm vẫn chưa ngủ.
Sáng hôm sau cả hai cùng ngủ nướng. Có lẽ vì chuyến công tác này là một trong những công việc bận rộn nhất của Tống Mạch Xuyên trước Tết, nên hai ngày sau khi về anh không bận mấy, không đến công ty mà cứ ở chỗ Hứa Niệm Sênh, coi như làm việc tại nhà.
Mặt khác, người vừa đi công tác về không chỉ có mình Tống Mạch Xuyên. Hứa Cẩm Ngôn gần đây cũng đi nước ngoài một chuyến, về mua quà cho vợ con, và dĩ nhiên không quên phần của cháu gái. Nghĩ bụng đã lâu không thấy đứa cháu bất hiếu kia, từ sân bay ra anh ấy tiện đường bảo tài xế lái về phía khu nhà của cô, sẵn tiện mang quà qua cho cô, xem thử dạo này cô ở nhà một mình sống ra sao. Vẫn giữ tâm lý phụ huynh, Hứa tổng luôn cảm thấy ngày tháng Hứa Niệm Sênh sống một mình bên ngoài không ổn, từng đề nghị thuê người chăm sóc sinh hoạt cho cô, nhưng cô gái nhỏ không chịu. Đến bãi đỗ xe dưới tầng, anh ấy mới phát hiện ba chỗ đỗ xe mình mua cho cháu gái đều đã đỗ kín. Hai chiếc là xe của cô anh ấy đương nhiên nhận ra, nhưng còn một chiếc trông rất lạ, không biết có phải cô mới mua gần đây không. Hứa Cẩm Ngôn không nghĩ nhiều, bảo tài xế tìm chỗ đỗ xe bên ngoài rồi tự mình đi thang máy lên. Vừa nãy anh ấy định gọi điện hỏi xem Hứa Niệm Sênh có nhà không nhưng cô không nghe máy. Không biết là không có nhà hay là không nghe thấy điện thoại.
Hứa Cẩm Ngôn nhanh chóng bước ra khỏi thang máy, đứng trước cửa nhà cháu gái, anh ấy nhấn chuông cửa.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
