Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày

Sau tháng Mười Hai, một năm mới lại sắp bắt đầu.

Càng gần đến kỳ thi cuối kỳ, Hứa Niệm Sênh lại càng đến mức quay cuồng không biết đông tây nam bắc. Kết quả là ên mạng lướt lướt mới phát hiện, nỗi đau này chỉ là của riêng mình, một số nghiên cứu sinh chuyên ngành khác còn không phải thi cử gì cả. Người ta thậm chí còn có thể kéo vali đi du lịch.

“…”

Thật sự là quá đau lòng.

Kiếp “trâu ngựa” cuối kỳ vĩnh viễn không bao giờ thiếu. Hứa Niệm Sênh vừa phải ôn tập, vừa luyện đề, lại vừa phải viết luận văn, thỉnh thoảng còn bị lôi đi họp nhóm, đi trực phòng thí nghiệm. Cô cảm thấy mình chẳng khác nào một siêu nhân. Khi con người ta bận rộn, tự nhiên sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện hẹn hò yêu đương. Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên lại trở về mối quan hệ “yêu qua mạng” chỉ thấy mặt nhau qua màn hình điện thoại.

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch ba ngày dù muộn nhưng cũng đã đến. Đây cũng là sự khởi đầu của một năm mới. Tết Dương lịch cũng là sinh nhật của em trai, nên Hứa Niệm Sênh dĩ nhiên phải trở về nhà. Tiểu Nguyên Đán chớp mắt một cái đã tròn một tuổi. c* cậu lớn rất nhanh, giờ đã là một cậu nhóc vô cùng đáng yêu và được mọi người yêu mến. Dù không gặp mặt hằng ngày, nhưng sự quan tâm của Hứa Niệm Sênh dành cho em trai là không hề ít.

Hứa Cẩm Ngôn đặt một chiếc bánh kem cho con trai, dĩ nhiên trẻ con còn nhỏ chưa ăn được, chủ yếu là để người lớn ăn. Tuy nhiên, vì là dịp năm mới, nhà họ Hứa vẫn nhận được rất nhiều quà cáp. Hằng năm, gia đình đều dành không ít tâm tư cho việc giao thiệp quà biếu này.

Không chỉ vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn, mà bản thân Hứa Niệm Sênh cũng bận rộn không kém. Bạn bè bình thường có thể không liên lạc, nhưng đến những dịp lễ lạt thế này, quà vẫn phải tặng một chút. Năm nay cô cũng nhận được không ít đồ, trong đó bao gồm cả món quà năm mới mà bạn trai chuẩn bị cho cô. Đánh giá của cô đối với việc này chỉ có đúng một câu: Tống Mạch Xuyên đúng là đồ phá của. Có lẽ gần đây anh lại xem danh mục đấu giá nào đó, đấu thầu được một bức tranh sơn thủy của danh họa mang về, treo ngay trong nhà của Hứa Niệm Sênh. Ai cũng biết, đối với các tác phẩm nghệ thuật như tranh vẽ hay thư pháp, một khi tác giả qua đời thì giá trị sẽ tăng vọt theo đường thẳng. Hiện tại trong nhà Hứa Niệm Sênh đang treo một bức tranh cực kỳ có giá trị sưu tầm như vậy. Thỉnh thoảng đi ngang qua, cô đều cảm thấy tế bào nghệ thuật của mình đang được hun đúc.

Dĩ nhiên, Hứa Niệm Sênh cũng chuẩn bị quà năm mới cho bạn trai. Cô tặng Tống Mạch Xuyên một sợi dây chuyền. Thường xuyên thấy anh mặc sơ mi, cổ áo trống trải, nếu đeo thêm một sợi dây chuyền, cảm giác chắc chắn sẽ hoàn toàn khác biệt. Sợi dây chuyền đó cũng tốn không ít tâm sức của cô, vì cô cũng đấu giá mà có được. Nói cho cùng, cả hai người này đều là những kẻ thích “đốt tiền”.

Hứa Niệm Sênh ở nhà hai đêm rồi quay lại tổ ấm nhỏ của mình. Điều này khiến người làm cậu như Hứa Cẩm Ngôn có chút bùi ngùi, đúng là con trẻ khi lớn lên và tự lập rồi thì không còn thích ở nhà lâu nữa. Chỉ là anh ấy không tự kiểm điểm lại mình, lúc bằng tuổi cô, đừng nói là có thích về nhà hay không, có năm anh ấy thậm chí còn chẳng về ăn Tết.

Thời gian này ở thành phố Du, hễ ra khỏi cửa là lạnh đến thấu xương. Hứa Niệm Sênh vốn không thích ra ngoài, nhưng Tống Mạch Xuyên thì dường như luôn có những hợp đồng làm ăn bàn mãi không hết. Ngày nghỉ còn lại của Tết Dương lịch, Hứa Niệm Sênh đã đến nhà Tống Mạch Xuyên. Ngay cả khi ở nhà, anh cũng dành phần lớn thời gian trong phòng làm việc. Nếu không phải trên cổ anh vẫn luôn đeo sợi dây chuyền cô tặng, trên người mặc bộ âu phục cô thích, cô đã nghi ngờ không biết anh có còn hứng thú với mình nữa không.

Khi Tống Mạch Xuyên bận rộn, anh để Hứa Niệm Sênh tự chơi một mình, phòng làm việc cũng mặc cho cô ra vào thoải mái. Trên kệ sách của anh, cô tìm thấy một cuốn album ảnh. Đây có vẻ là một thứ mới mẻ. Mở trang đầu tiên, cô nhìn thấy một bé Mạch Xuyên non nớt, trông chỉ khoảng vài tuổi. Đó là vào mùa hè, cậu bé mặc quần yếm, vô cùng đáng yêu, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc kia khi trưởng thành. Chỉ có thể nói thời gian đúng là một “con dao mổ lợn”. Có người trưởng thành, có người già đi, đón chào những sinh mệnh mới và tiễn đưa những cuộc đời khác.

Lật tiếp cuốn album, có rất nhiều ảnh hồi nhỏ của Tống Mạch Xuyên. Anh đúng là đẹp trai từ bé, nhìn ảnh thì thấy lúc nhỏ tính cách có vẻ hoạt bát hơn, còn rất hay cười. Xuống chút nữa là ảnh thời tiểu học, mặc đồng phục hoặc vest nhỏ, đặc biệt là ảnh chụp sinh nhật, không khó để thấy gia đình anh khá hạnh phúc và viên mãn.

Sau đó là thời trung học cơ sở và trung học phổ thông, gần như mỗi giai đoạn trưởng thành đều để lại ảnh chụp. Trong ảnh cấp ba, giữa những tấm hình chụp chung với bạn bè có rất nhiều gương mặt người nước ngoài, ngược lại gương mặt châu Á của anh mới là sự tồn tại đặc biệt nhất. Tống Mạch Xuyên thời cấp ba trông thực sự rất “non tơ”. So với hiện tại tuy có khác biệt nhưng thực chất không thay đổi quá nhiều. Có lẽ do tự mang bộ lọc, Hứa Niệm Sênh cảm thấy Tống Mạch Xuyên thời thiếu niên giống hệt nhân vật nam chính bước ra từ truyện tranh.

Tiếp theo là thời đại học. Trong những tấm ảnh chụp chung này bắt đầu xuất hiện bóng dáng của Hứa Cẩm Ngôn. Hứa Cẩm Ngôn lúc đó trông khác hẳn bây giờ, gầy hơn, không giống như hiện tại tuần nào cũng đi gym hai lần, gu thẩm mỹ cũng không tốt như bây giờ. Xem ảnh cũ mới nhận ra, con người thật sự không ngừng thay đổi. Thời đại học, Tống Mạch Xuyên chụp rất nhiều ảnh. Anh cũng đi du lịch nhiều nơi, để lại vô số bức hình, có cái là ảnh phong cảnh, có cái là ảnh đám đông náo nhiệt. Tuy nhiên có thể thấy rõ là tần suất anh tự xuất hiện trong album ngày càng thấp. Lật đến phía sau, chỉ còn lác đác vài tấm ảnh của riêng anh, lúc đó trông khoảng hai bốn, hai lăm tuổi, chính là dáng vẻ khi cô mới quen anh.

Khi lật đến cuối, xuất hiện những trang trắng, Hứa Niệm Sênh tưởng đã kết thúc, kết quả tùy ý lật thêm một cái, cô nhìn thấy chính mình.

“…”

Đó là những tấm ảnh anh chụp cô trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và cả những tấm người khác chụp chung hai người. Tống Mạch Xuyên đã rửa những bức ảnh chụp ngày hôm đó ra và cất hết vào album của mình. Hứa Niệm Sênh sững sờ hồi lâuy, sau đó cô lật trúng một tấm ảnh mà mình chưa từng thấy trước đây. Đó là bức ảnh mà Phương Mạn đã chụp cho họ vào cuối ngày tốt nghiệp. Ở góc độ này, Tống Mạch Xuyên vừa vặn đang nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ thâm tình đặt trên gương mặt cô. Cô không biết dùng từ gì để diễn tả ánh mắt đó, nhưng phải thừa nhận rằng, mấy tấm ảnh họ đứng cạnh nhau lúc đó trông thực sự có chút không khí của ảnh cưới hay ảnh đôi. Ánh mắt của anh rất dễ khiến người ta hiểu lầm, lúc đó trông anh thực sự như đang yêu cô. Giờ nghĩ lại, cũng không trách đám bạn cùng phòng khi ấy lại phản ứng thái quá. Và quan trọng nhất là, anh đã không gửi tấm ảnh này cho cô, đúng kiểu giấu đầu lòi đuôi.

Lật thêm về phía sau, thậm chí còn có cả bức ảnh chụp họ ở bờ biển đêm sinh nhật Cố Chước vào cuối tháng Tám do người qua đường chụp được, anh đã rửa ra hết. Cảnh tượng chụp ở bờ biển đêm dường như càng mang lại cảm giác lãng mạn, cô nhìn mà cảm thấy lúc đó giữa hai người đúng là vô cùng mập mờ.

Cô xem đến nhập tâm, không chú ý thấy anh đã thôi bận rộn. Đến khi nhận ra thì anh đã đứng ngay trước mặt.

“Xem cái gì mà nhập tâm thế?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh chỉ vào tấm ảnh của mình trong album, đặc biệt là tấm ảnh chụp chung mà anh không gửi cho cô.

“Tống Mạch Xuyên, anh giải thích thế nào về tấm ảnh này?”

Ánh mắt anh theo động tác của cô rơi trên tấm ảnh, khẽ hỏi: “Giải thích cái gì?”

“Ánh mắt ấy! Tại sao lúc đó anh lại nhìn em bằng ánh mắt như thế này?”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, thuận tay ôm lấy cô, nhìn lại tấm ảnh đó một lần nữa, hồi lâu mới lên tiếng: “Chính là ý đó đấy.”

“Ý đó là ý gì?”

Tống Mạch Xuyên hiện tại không còn giống như nửa năm trước, lúc đó anh cũng từng đắn đo và khổ sở.

“Ý là thích em.” Bây giờ nói lời tình tứ rất tự nhiên, anh chẳng còn chút đắn đo nào.

“Vậy tại sao tấm ảnh này anh không gửi cho em?”

Anh bật cười: “Em thấy sao? Tại sao anh lại không gửi?”

Bởi vì ánh mắt của anh lúc đó không dễ để giải thích. Anh hiểu rõ tâm tư của mình, dĩ nhiên sẽ không gửi một tấm ảnh như vậy cho cô vào lúc đó. Phản ứng của cô khi nhìn thấy tấm ảnh hiện tại đã chứng minh rằng biểu hiện của anh lúc đó thực sự không cao tay cho lắm.

Hứa Niệm Sênh im lặng. Ở bên nhau rồi mới nhớ lại chuyện cũ, thỉnh thoảng sẽ có khoảnh khắc cảm thấy bản thân mình trước đây thật ngốc. Lúc đó cô thật sự chẳng dám nghĩ theo hướng này một chút nào. Không biết là do lúc đó cô còn chút tự ti, hay vì một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, cô luôn cảnh giác không để mình toàn tâm toàn ý đặt vào một người đàn ông.

Tống Mạch Xuyên đưa tay xoa đầu cô: “Không vui à?”

Cô nói thật: “Cũng không phải không vui, chỉ là anh có hiểu được không?”

“?”

“Theo kịch bản kiểu nữ theo đuổi nam không thành, sau đó nam quay lại theo đuổi nữ, thì ít nhất cũng phải có một màn truy thê hỏa táng tràng mới đúng chứ.”

Lúc rảnh rỗi, cô chẳng bỏ sót bất kỳ cuốn truyện giải trí nào.

“Cho nên, anh có ngại nếu em lật lại nợ cũ không?”

Tống Mạch Xuyên: “…”

“Đầu tiên, anh cho rằng kịch bản nữ truy nam giai đoạn đầu là không đủ chặt chẽ. Nếu anh nhớ không lầm,” anh dừng lại một chút, “Sênh Sênh này, sau khi tỏ tình bị từ chối là em lập tức cho anh vào danh sách đen luôn, cái này mà gọi là theo đuổi à?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Một cô gái có da mặt mỏng sau khi bày tỏ tình cảm mà bị từ chối liền cho người thầm thương vào danh sách đen thì có vấn đề gì? Mấy năm trôi qua rồi mà anh còn bới móc cái gì chứ!

“Chẳng phải do anh nói trước là em không nằm trong phạm vi lựa chọn của anh sao?” Luận về việc lật lại nợ cũ, cô nhất định không chịu thua. “Có phải anh nói không? Em đã không nằm trong phạm vi đó rồi, em mà không chặn anh thì em chẳng phải là một cô gái quá tồi tệ sao?”

Tống Mạch Xuyên đành lên tiếng xin lỗi vì những lời nói thiếu suy nghĩ của mình năm xưa. Chẳng ai ngờ được lời nói từ vài năm trước lại biến thành mũi tên quay ngược lại đâm trúng chính mình.

“Được rồi, được rồi,” anh vỗ vỗ vai cô, “Anh thế này mà còn chưa đủ hỏa táng tràng à? Em khó theo đuổi thế còn gì, Hứa Niệm Sênh.”

Cô không thấy mình khó theo đuổi. Ngược lại còn cảm thấy vì anh quá đẹp trai nên cô chẳng giữ giá được bao lâu.

Ngồi bên cạnh, anh chỉ vào những tấm ảnh phía trước và kể cho cô nghe về một vài chuyện thú vị thời niên thiếu của mình. Sinh ra trong một gia đình như vậy, giáo dục của anh dĩ nhiên không chỉ bó hẹp trong lớp học. Bố mẹ anh lúc đó cảm thấy việc nuôi dạy con cái khá mới mẻ, hoặc có lẽ vì anh là một đứa trẻ quá đỗi ngoan ngoãn, nên mọi sự bồi dưỡng của họ đều phù hợp với kỳ vọng của một gia tộc lớn đối với một người con ưu tú. Anh cứ thế xuất sắc mà trưởng thành. Hồ sơ về thời thơ ấu và niên thiếu của anh trong nhà không hề ít. Có thể nói, ngoại trừ chuyện hôn nhân, bố mẹ anh chưa bao giờ phải lo lắng điều gì về đứa con này. Thậm chí khi anh học cấp hai, họ từng định sinh thêm đứa nữa, nhưng vì lúc đó tuổi tác cả hai không còn nhỏ, cộng thêm việc Tống Diệc Hoành khi ấy nghịch đến mức nổi tiếng, bố mẹ anh sợ sẽ sinh ra một đứa giống như cháu trai, lớn tuổi rồi không đủ sức quản, thế là thôi. Dĩ nhiên cho dù có, cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến anh. Nhà họ Tống gia thế hiển hách, nếu có sự cạnh tranh thật sự thì cũng phải xem có gánh vác nổi trọng trách hay không. Việc anh trở thành người thừa kế tuyệt đối không phải ngẫu nhiên hay vì cái danh đích tôn, cần biết rằng chị họ của anh là Tống Mật cũng đang nắm giữ chức vụ quan trọng trong tập đoàn Tống thị.

Hứa Niệm Sênh nghe anh kể mới biết được tuổi thơ cũng như những chuyện thời niên thiếu của anh, đều là những chuyện có lẽ anh chưa từng, hoặc rất ít khi nói với người khác, ví dụ như anh cũng có lúc áp lực rất lớn, sợ mình làm không tốt. Mỗi lần lên sân khấu phát biểu khi còn nhỏ, hay lần đầu tiên thử thoát khỏi ánh hào quang của gia tộc để tự mình tiếp xúc với xã hội sau khi trưởng thành, anh cũng không phải người máy, những cảm xúc con người có anh cũng có, chỉ là anh có khả năng tiêu hóa chúng tốt hơn mà thôi. Về chuyện này, cô, với tư cách là người từ nhỏ đã lớn lên trong sự ưu tú, có chút đồng cảm. Tuy nhiên, cùng là “con nhà người ta”, cô cảm thấy những gì mình trải qua so với anh đúng là “phù thủy gặp pháp sư” rồi. Nỗi lo lớn nhất của cô thời thiếu niên chắc là thành tích, sau thành tích là các sở thích ngoại khóa. Nhà cô không có gia nghiệp to lớn chờ cô kế thừa, nên có những áp lực cô không thể hoàn toàn thấu hiểu được.

Cặp đôi trẻ nép mình trên chiếc sô pha nhỏ trong phòng làm việc trò chuyện rất lâu. Chuyện chia sẻ tâm tư là vấn đề cá nhân, nhưng hiện tại có vẻ như sau khi trút bầu tâm sự, mối quan hệ của cả hai ngày càng khăng khít hơn.

Tuy nhiên, sau khi hết ngày cuối tuần, Hứa Niệm Sênh lại phải quay về chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ. Ba cái kỳ thi và luận văn này, cô không tin là mình không giải quyết được. Một khi cô đã chìm đắm vào việc học, liên lạc với bạn trai lại ít đi. Ban ngày Tống Mạch Xuyên thực ra không rảnh rỗi mấy, buổi tối thỉnh thoảng có tiệc tùng, nhưng muốn trò chuyện với bạn gái thì vẫn phải nương theo thời gian của cô. Có thể thấy rõ, nhiệt huyết đi làm của Tống tổng đã nguội lạnh đi nhiều.

Nhưng rất nhanh sau đó, bạn gái anh đã vùng vẫy thoát khỏi bóng ma cuối kỳ để bắt đầu kỳ nghỉ đông. Trời mới biết kỳ nghỉ đông quý giá thế nào đối với một nghiên cứu sinh, mặc cho giáo viên hướng dẫn trước khi nghỉ đã gửi vài bài tài liệu tiếng nước ngoài vào nhóm bảo cô và Trương Vãn Phi xem cho kỹ. Kệ đi, cứ nghỉ trước đã. Nhưng đối với những kẻ tội nghiệp vừa trải qua một học kỳ làm công trong phòng thí nghiệm, còn một chuyện quan trọng hơn: kỳ thi nghiên cứu sinh vừa kết thúc không lâu, hai người rất ăn ý cùng gửi icon khóc trong nhóm, xin giáo sư năm sau nhận thêm vài học trò. Trai hay gái không quan trọng, chủ yếu là họ muốn được làm “sư huynh, sư tỷ”. Câu trả lời của giáo sư Trần rất bài bản, nói rằng sẽ cố gắng xin chỉ tiêu với viện. 

Nhắc đến đây còn có một chuyện buồn, cô em khóa dưới trước đó từng hỏi Hứa Niệm Sênh về đủ mọi quy trình bảo lãnh nhập học, không biết tại sao đùng một phát lại chọn người khác làm giáo sư hướng dẫn. Cô ấy đã bảo lãnh thành công, nhưng đáng tiếc là giáo sư Trần bị “trượt”. Không biết kẻ nào đồn thổi bên ngoài rằng, làm sinh viên của ông ấy thì mỗi năm phải có ba bài SCI mới được tốt nghiệp. Giáo sư Trần tức đến mức trong buổi họp nhóm đã chỉ vào mấy đứa học trò không nên thân của mình mà mắng: “Các cậu mà mỗi năm có thể làm ra được lượng bài SCI đó thì tôi cũng chẳng quan tâm có phải tạp chí hàng đầu hay không, sớm đã để các em kéo tôi lên hạng rồi, còn cần tôi họp làm gì? Phải là các em họp cho tôi mới đúng!”

“…” Nghe ra rồi, thầy tức đến mức đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa.

Danh tiếng của giáo sư Trần bị hủy hoại. Quan trọng nhất là, mấy vị sư huynh của cô, mỗi người đều có vài bài SCI trong tay, tuy không phải toàn bộ là tạp chí hàng đầu nhưng cũng coi như đã xác thực lời đồn. Giáo sư Trần tức đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng đó là nỗi khổ của thầy, không phải của Hứa Niệm Sênh, cô được nghỉ rồi!

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, cô ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh trong căn nhà của mình. Bạn trai cô đang bận đi làm, không có thời gian để ý đến cô. Tuy nhiên đến buổi trưa, anh vẫn gọi điện hỏi thăm xem cô đã ngủ dậy chưa. Nghe thấy giọng mũi ngái ngủ ở đầu dây bên kia, anh cũng không mấy ngạc nhiên.

Anh nói: “Trưa rồi, dậy ăn chút gì đi rồi ngủ tiếp. Anh đặt đồ ăn ngoài cho em rồi, ăn chút đi.”

Lúc này bụng cô đã đói cồn cào, cô lăn lộn trong chăn rồi dùng giọng mềm mỏng nói: “Anh Mạch Xuyên, em còn muốn ăn bánh ngọt nữa.”

Tiếng gọi này nghe thật không bình thường. Ở đầu dây bên kia mà cô không thấy, khóe miệng ai đó đã cong lên.

“Gọi anh là gì? Gọi lại lần nữa anh mua cho.”

Nghỉ lễ tâm trạng vui vẻ, cô rất dễ nói chuyện: “Anh Mạch Xuyên~”

“Muốn ăn bánh gì?”

Cô trả lời luôn không cần suy nghĩ: “Bánh kem dâu tây.”

Thế là nhờ tiếng gọi “anh Mạch Xuyên” đó, buổi chiều cô nhận được một chiếc bánh dâu tây rất đẹp mắt, không lớn lắm, khoảng 6 inch, nhưng rất ngon. Đáng tiếc cô ăn không hết, còn để lại một nửa trong tủ lạnh đợi anh về giải quyết.

Không biết có phải sau khi yêu đương con người ta sẽ trở nên như vậy không, hiện tại anh rất tự nhiên ăn những đồ thừa của cô. Lúc đầu cô còn chưa quen, nhưng lâu dần cũng không để ý nữa. 

Bình thường vào ngày làm việc, anh không nhất định sẽ đến chỗ cô ngủ lại, nhưng vì cô đã nghỉ lễ nên Tống tổng cũng không chê đường xa, buổi tối dù có tiệc tùng, kết thúc rồi vẫn bảo tài xế lái xe qua đây. Điều này khiến cuộc sống ban đêm của họ cũng trở nên quy luật hơn. Thỉnh thoảng cô còn nghi ngờ không biết sức lực của anh có phải quá dồi dào hay không, sáng sớm mơ màng cô vẫn thấy bóng dáng anh đang thắt cà vạt trước gương. Anh còn có thể dậy sớm. Đôi khi chẳng phân biệt được ai mới là người trẻ hơn, so sánh ra, thể chất của cô thật chẳng đáng nhắc tới.

Khi rảnh rỗi, người ta thường thích lên mạng mua sắm. Có lẽ vì gần Tết, các cửa hàng lại chạy chương trình hội chợ Tết, khi cô mua đồ thường thanh toán cùng một lúc, có mấy món đồ không chú ý địa chỉ nên đã dùng địa chỉ nhà anh. Thế là cô tranh thủ lúc rảnh rỗi qua chỗ bạn trai để bóc bưu kiện.

Vì ban ngày đã hẹn bạn đi chơi nên khoảng chín giờ tối cô mới đến. Vào nhà, cô lao thẳng đến đống hộp bưu kiện chất cao như núi của mình, lúc này anh đang bận rộn trong phòng làm việc. Có lẽ vì có kinh nghiệm từ những lần trước nên giờ cô không thích để anh bóc bưu kiện hộ nữa. Trong đống đồ này có vài thứ mua cho anh. Bóc một hồi, cuối cùng cũng thấy đôi giày cô hằng mong đợi. Trước đó cô đã đặt trước một đôi giày cao gót đế đỏ, gót nhọn, màu đen, theo gu của cô thì nó rất đẹp. Cô liền xỏ vào ngay lập tức. Hôm nay ra ngoài gặp bạn, cô mặc váy dài, bên trong còn mặc quần tất giả da loại dày, ở ngoài thêm vài giây thôi là lạnh chết. Nhưng phối như vậy với giày cao gót không đẹp. Thế là cô về phòng tìm một chiếc váy hai dây đen ngắn để mặc cùng, quần tất cũng cởi ra. Cô soi gương hồi lâu, cảm thấy mãn nguyện, rồi vui vẻ chạy vào phòng làm việc, định bụng để bạn trai chiêm ngưỡng đôi giày xinh đẹp của mình.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...